Minh Thảo dừng lại, thở hổn hển. Cô không biết đã chạy bao lâu, nhưng sự căng thẳng trong cơ thể vẫn còn nguyên. Mọi thứ xung quanh vẫn im ắng, chỉ có tiếng tim đập trong lồng ngực và những bước chân của đồng đội vang lên gần đó. Huy, Kim Anh và Sơn đã tìm được cô, khuôn mặt họ vẫn mang nét lo lắng.
“Có an toàn không?” Kim Anh hỏi, đôi mắt nâu to tràn đầy lo âu.
“Chúng ta tạm thời thoát được rồi,” Minh Thảo đáp, cố gắng trấn an. “Nhưng không thể chủ quan. Chúng ta cần tìm đồng minh.”
“Đồng minh?” Huy lặp lại, vẻ mặt của anh nghiêm túc. “Trong thế giới này, ai còn tin tưởng được nữa?”
“Có thể có những người vẫn giữ được nhân tính,” Minh Thảo quả quyết. “Chúng ta không thể đơn độc mãi. Nếu muốn chống lại băng nhóm của Minh Tuấn, cần có thêm sức mạnh.”
“Nhưng làm sao để tìm được họ?” Sơn hỏi, dừng lại để lấy hơi.
“Nghe đồn có một nhóm sống gần khu vực ngoại ô,” Minh Thảo chia sẻ. “Họ có kỹ năng nấu ăn và trồng trọt. Nếu chúng ta có thể thuyết phục họ gia nhập, sẽ là một lợi thế lớn.”
“Thế thì chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Huy đề nghị, quyết tâm ánh lên trong đôi mắt xám của anh.
Nhóm bắt đầu di chuyển, từng bước chân vững chắc hơn. Họ đi qua những con phố hoang tàn, nơi những mảnh vụn của thế giới cũ nằm rải rác. Dù không còn nhiều hy vọng, nhưng trong lòng họ vẫn cháy lên một ước mơ về một cộng đồng an toàn.
Khi đến gần khu vực ngoại ô, một mùi thơm nhẹ nhàng từ những cây cối gần đó khiến họ ngạc nhiên. “Có ai ở đây không?” Minh Thảo gọi, giọng cô vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Một bóng người xuất hiện từ phía sau những bụi cây. Đó là một cô gái với làn da sáng, tóc dài buộc cao. “Các bạn tìm ai?” Cô hỏi, ánh mắt tò mò nhưng cũng đầy cảnh giác.
“Chúng tôi đến từ một nhóm sống sót,” Minh Thảo đáp. “Chúng tôi đang tìm kiếm đồng minh để chống lại băng nhóm của Minh Tuấn. Bạn có muốn tham gia cùng chúng tôi không?”
Cô gái chần chừ, ánh mắt lướt qua từng người trong nhóm. “Tôi là Phạm Thị Hoa. Tôi biết nấu ăn và trồng trọt. Nhưng… tôi không biết liệu mình có thể giúp gì cho các bạn.”“Chúng ta cần thực phẩm, và bạn có thể giúp chúng tôi xây dựng một cộng đồng an toàn,” Huy lên tiếng, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục. “Chúng ta có thể làm được điều này cùng nhau.”
Hoa nhìn họ, ánh mắt cô bắt đầu ánh lên hy vọng. “Tôi từng có một nhóm bạn, nhưng họ đã không còn nữa. Tôi không biết liệu mình có đủ sức mạnh để gia nhập một nhóm mới.”
“Bạn không đơn độc nữa,” Kim Anh nói, giọng cô ấm áp. “Chúng ta sẽ hỗ trợ nhau. Bạn sẽ không phải một mình.”
Cuối cùng, Hoa gật đầu. “Được rồi, tôi sẽ đi cùng các bạn.”
Nhóm tiếp tục di chuyển, giờ đây có thêm Hoa bên cạnh. Cô bắt đầu chia sẻ những kỹ năng nấu ăn và trồng trọt của mình, và họ cảm nhận được sự kết nối dần hình thành. Những bữa ăn ngon lành từ tay Hoa giúp họ quên đi phần nào nỗi lo lắng và căng thẳng.
“Chúng ta sẽ cần một nơi an toàn hơn để dừng chân,” Minh Thảo nói sau một thời gian dài đi bộ. “Có thể tìm một căn cứ gần đây.”
“Có một ngôi nhà bỏ hoang phía trước, có thể là nơi trú ẩn tạm thời,” Hoa chỉ tay về phía xa.
Nhóm tiến đến ngôi nhà, và khi bước vào, họ phát hiện ra nó vẫn còn khá nguyên vẹn. “Nơi này có vẻ ổn,” Huy nhận xét, nhìn quanh.
“Chúng ta có thể bắt đầu lên kế hoạch ở đây,” Minh Thảo nói, ánh mắt cô sáng lên với những ý tưởng mới. “Chúng ta cần phân chia công việc, tìm kiếm nguồn thực phẩm và củng cố an ninh.”
Khi họ bắt đầu lập kế hoạch, không khí trong ngôi nhà dần trở nên ấm áp hơn. Những câu chuyện, tiếng cười và sự hỗ trợ lẫn nhau là những gì họ cần để vượt qua những ngày tháng sắp tới.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên bên ngoài. Nhóm lập tức im lặng, ánh mắt họ hướng ra cửa. Một bóng người xuất hiện, và không ai có thể đoán được đó là ai.
“Có vẻ như chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây,” Sơn thì thầm.
Minh Thảo nắm chặt tay, quyết tâm trong lòng lại dâng trào. “Hãy chuẩn bị. Chúng ta có thể sẽ phải chiến đấu một lần nữa.”