Tình Yêu Trong Tận Thế

Chương 6: Cuộc Tấn Công Đầu Tiên

Họ vừa đặt chân ra khỏi căn cứ, không khí ngột ngạt khiến từng nhịp thở trở nên nặng nề. Minh Thảo đi đầu, đôi mắt cô quét nhanh xung quanh, tìm kiếm những dấu hiệu bất thường. Bên cạnh, Huy điềm tĩnh, ánh sáng từ khả năng của anh tỏa ra, tạo nên những ảo ảnh khiến bóng tối có phần dễ chịu hơn.

“Chúng ta đi về hướng Tây, nơi có những khu nhà cũ,” Minh Thảo chỉ tay, giọng cô cương quyết. “Ở đó có thể có thức ăn và nước uống.”

“Cẩn thận, có thể có bẫy,” Sơn nhắc nhở, ánh mắt anh chăm chú. “Chúng ta không thể để mình bị bất ngờ.”

Kim Anh nắm chặt tay, cô đi sát bên cạnh Minh Thảo. “Mọi người có nghĩ rằng băng nhóm của Minh Tuấn sẽ xuất hiện không?” Cô hỏi, giọng có phần lo lắng.

“Không chỉ có băng nhóm của Tuấn,” Huy đáp, giọng anh trầm lại. “Mà còn cả những sinh vật lẩn khuất trong bóng tối. Chúng ta phải sẵn sàng cho mọi tình huống.”

Khi nhóm tiến vào khu nhà cũ, tiếng k** r*n rỉ vang lên từ xa. Minh Thảo ngừng lại, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Nghe thấy không? Có thể có người bên trong,” cô nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Chúng ta cần phải kiểm tra,” Sơn đồng ý, bước tới gần cửa. “Nhưng phải cẩn thận.”

Huy gật đầu, ánh sáng từ bàn tay anh chiếu sáng không gian tối tăm bên trong. Họ bước vào, bầu không khí yên lặng khiến mọi người cảm thấy nặng nề. Kim Anh lặng lẽ đi sau, cô có cảm giác bất an, như thể có điều gì đó đang rình rập.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên, mọi người giật mình. “Là gì vậy?” Minh Thảo hỏi, giọng cô cứng lại.

“Có thể là những sinh vật,” Huy nói, ánh mắt anh căng thẳng. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”

Khi họ quay lại, một bóng người xuất hiện từ góc tối, và ngay lập tức, cả nhóm rút lui. Một người đàn ông, gương mặt đầy máu me, bước ra, vẻ mặt hoảng loạn. “Giúp tôi! Họ đang đến!”

“Người của Minh Tuấn?” Sơn hỏi, tay nắm chặt lấy vũ khí.

“Không! Tôi không phải,” người đàn ông gào lên. “Tôi chỉ là một người sống sót!”

Minh Thảo nhìn anh ta, trong lòng cô dâng lên sự đồng cảm. “Chúng tôi sẽ giúp anh, nhưng anh phải theo chúng tôi.”

Khi họ chuẩn bị rời đi, những tiếng động từ phía ngoài ngày càng lớn. Huy nhanh chóng tạo ra những ảo ảnh, đánh lừa kẻ thù. “Đi nhanh lên!” anh kêu lên, dẫn đường ra khỏi khu nhà.Khi họ vừa ra đến cửa, một nhóm người từ băng của Minh Tuấn xuất hiện, khuôn mặt họ mang theo sự tàn nhẫn. “Chạy đi đâu?” một người trong số họ gầm lên, và ngay lập tức, mọi thứ trở nên hỗn loạn.

“Chạy!” Minh Thảo ra lệnh, nhanh chóng dẫn nhóm vào những con hẻm chật chội. Huy sử dụng khả năng của mình để tạo ra những hình ảnh đánh lạc hướng kẻ thù, nhưng sự truy đuổi ngày càng gắt gao.

“Chúng ta không thể để họ bắt được mình!” Sơn hét lên, dẫn đầu và chỉ đường cho mọi người. “Đi về phía Bắc!”

Kim Anh theo sau, nhưng cô không thể không nhìn lại. Ánh mắt cô gặp Huy, và trong khoảnh khắc đó, cả hai cảm nhận được một sự kết nối mạnh mẽ. “Huy!” cô kêu lên, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta sẽ không sống sót nếu không có kế hoạch!”

“Yên tâm, tôi có ý tưởng,” Huy đáp, giọng anh kiên định. “Chúng ta sẽ phân tán, mỗi người một hướng. Tôi sẽ tạo ra ảo ảnh để che chắn cho mọi người.”

Minh Thảo nhìn vào mắt Huy, cô cảm nhận được sự tin tưởng. “Được, hãy làm như vậy. Chúng ta sẽ gặp lại ở điểm hẹn.”

Và rồi, họ tách nhau ra. Minh Thảo chạy, cảm giác hồi hộp dâng trào khi tiếng bước chân của kẻ thù gần hơn. Huy đứng lại, ánh sáng từ tay anh sáng rực, tạo ra một bức tường ảo ảnh che chắn cho nhóm.

“Đi! Đi!” Huy hét lên, lòng đầy quyết tâm. Anh không thể để họ bị bắt. Khi bóng tối bao trùm, Minh Thảo cảm thấy một nỗi lo lắng lấn át. Họ có thể gặp lại nhau không?

Thời gian như ngừng trôi khi cô chạy, những ký ức về quá khứ ùa về. Nhưng sự quyết tâm không cho phép cô dừng lại. Cô không thể để mọi thứ trở về như trước. Họ cần phải chiến đấu.

Khi cô rẽ vào một con hẻm, tiếng thét vang lên từ phía sau. “Chạy đi!” một giọng nói kêu lên, nhưng không thể nào quay lại được. Cô phải tiếp tục, phải tìm cách bảo vệ những người yếu đuối.

Đột nhiên, một ánh sáng chói lòa xuất hiện, và Minh Thảo nhận ra rằng Huy đang sử dụng sức mạnh của mình để tạo ra một đường chạy cho cô. Ánh sáng dẫn đường, nhưng nó cũng thu hút sự chú ý từ kẻ thù.

“Cẩn thận!” cô hét lên, nhưng đã quá muộn. Một bóng người từ phía sau lao tới, và cô cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Đúng lúc đó, một tiếng nổ vang lên, và bức tường ảo ảnh của Huy vỡ tan, nhưng nó đã đủ để họ có một khoảng thời gian quý giá để thoát khỏi.

“Chạy!” Minh Thảo kêu lên, và cả nhóm lao về phía trước, lòng đầy quyết tâm. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho những người yếu đuối đang chờ đợi họ. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và không ai có thể dự đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

truyenfull,truyenfull vn