Đúng lúc này, Thư Phong Diệp ngồi đối diện tôi đột nhiên ho khan một tiếng thật to đầy ẩn ý.
Ngay lập tức, Tiểu Cẩn ở đầu dây bên kia như bắt được tín hiệu bèn kêu toáng lên: "Á —— Thanh Thanh ơi, cụ cố tao bảo em trai tao lại đùn ra quần rồi, tao phải mau ch.óng phi về dọn dẹp đây, nếu không m.ô.n.g em tao nát bét mất. Mày với sếp Thư cứ tự nhiên ăn đi nhé, đừng đợi tao làm gì, bai bai!"
Chưa kịp để tôi mở mồm trả lời thì nó đã lạnh lùng dập luôn máy.
Ủa mà khoan, nó thực sự có bà cố tám mươi tuổi và em trai bốn tuổi thật à?
Sao chơi với nhau ngần ấy năm trời mà tôi chẳng hề hay biết gì về sự tồn tại của họ nhỉ?
Nghĩ tới nghĩ lui kiểu gì tôi cũng thấy có điều mờ ám và sai sai ở đây. Thế nhưng trớ trêu thay, Thư Phong Diệp nào đâu có cho tôi cơ hội để nghiền ngẫm sâu xa, anh cứ liên tục giục giã bắt tôi phải mau ch.óng gọi món.
9
Không gian nhà hàng lúc này ngập tràn tiếng đàn dương cầm du dương từ trên sân khấu vọng xuống.
Người nghệ sĩ mặc áo đuôi tôm lịch lãm, mái tóc chải chuốt bóng lộn gọn gàng không xê dịch lấy một ly, trông thực sự là quá đỗi thanh lịch.
Các nhân viên phục vụ xung quanh đều có diện mạo chỉnh tề trong bộ âu phục cao cấp, và ngay cả Thư Phong Diệp lúc này cũng diện vest thẳng thớm, hình như còn vuốt sáp tóc bóng bẩy trông rõ là ra dáng ra hình.
Chính vì tất cả mọi người ở đây đều vô cùng tươm tất nên nó lại càng tôn lên vẻ lôi thôi lếch thếch của tôi.
Cảm giác cả người ngứa ngáy không yên vì lạc quẻ, tôi bèn buột miệng bật ra một câu: "Anh có thấy nhạc của Phượng Hoàng Truyền Kỳ mới thực sự hợp gu của hai đứa mình hơn không?"
Nào ngờ nhân viên phục vụ đang đẩy xe đồ ăn bước tới lại vừa vặn nghe lọt tai câu nói đó: "Dạ vâng, thưa quý khách, chúng tôi sẽ cho đổi nhạc ngay lập tức ạ."
"Ấy không cần, không cần đâu ạ, tôi chỉ nói đùa bâng quơ vậy thôi mà!"
Thế nhưng vào giây tiếp theo, ca khúc "Ngọn gió dân tộc xịn xò nhất" huyền thoại đã vang lên ầm ĩ khắp khán phòng.
Nhà hàng năm sao cao cấp trong nháy mắt biến thành quán cơm bình dân bật nhạc giật xập xình vui tai.
Mà tôi cứ ngỡ tầng lớp thượng lưu đều thích nghe mấy cái nhạc cổ điển của Chopin hay Beethoven chứ, giờ đổi sang nhạc Phượng Hoàng Truyền Kỳ thế này thì không biết có bị ai khiếu nại vì ô nhiễm tiếng ồn không nữa.
Nghĩ vậy, tôi bèn ngó quanh quất một vòng để xem sắc mặt các bàn khác, bấy giờ mới kinh hoàng phát hiện ra cả cái sảnh rộng lớn này chỉ có mỗi hai chúng tôi ngồi ăn.
"Thưa quý khách, xin hỏi tôi có thể giúp gì thêm không ạ?" Lại một người phục vụ nữa nhẹ nhàng bước lại gần lịch sự hỏi han.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"À không có gì đâu, tôi chỉ đang ngó xem có vị khách nào khác không thôi ấy mà."
Người phục vụ nghe vậy liền tươi cười giải đáp: "Dạ thưa cô, hôm nay toàn bộ nhà hàng đã được bao trọn gói rồi ạ."
Bao trọn gói sao?
Một từ nghe thật xa vời và cũng thật sang chảnh làm sao, khiến tôi thầm nghĩ con ranh con Tiểu Cẩn phen này chắc chắn là trúng độc đắc thật rồi chứ chẳng chơi.
Anh nhân viên phục vụ còn định mở mồm nói thêm điều gì đó, nhưng người ngồi đối diện là Thư Phong Diệp bỗng nhiên ho rũ rượi như muốn nát cả cổ họng, thành công ép được cậu phục vụ kia phải biết ý mà câm miệng lui ra.
Tôi nhướng mày nhìn anh ta: "Nãy giờ sao anh cứ ho sù sụ thế? Vẫn chưa hết ngộ độc nấm đấy à?"
Nói rồi, tôi nhìn xuống bàn ăn rồi bồi thêm một câu: "Không phải tôi muốn nói đâu, nhưng có phải cơ thể anh bị 'hư' rồi không đấy? Ăn con hàu này vào mà tẩm bổ đi này."
Dứt lời, tôi nhanh tay gắp luôn cho Thư Phong Diệp một con hàu sống to sụ.
Gương mặt Thư Phong Diệp ngay lập tức đỏ bừng lên vì xấu hổ: "Nói rắm nói cuội cái gì không biết, lo mà ăn cơm của cô đi."
Thề có trời đất chứng giám, lúc đó tôi thực sự chỉ có lòng tốt muốn quan tâm đến sức khỏe của anh ta mà thôi.
Thế nhưng cái ánh mắt tức tối của anh ta lúc ấy, nhìn cứ như thể hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi ngay tại chỗ vậy, đúng là làm ơn mắc oán mà.
10
Sau khi ăn xong bữa tối no nê, chúng tôi cùng nhau tản bộ quanh quảng trường công viên gần đó để tiêu thực.
Trên sân bãi rộng rãi, một nhóm các ông các bà đang hăng say nhảy khiêu vũ quảng trường vô cùng náo nhiệt.
"Sao nào, có muốn vào thi thố một ván không?" Thư Phong Diệp nhướng mày thách thức.
"Hừ, tưởng tôi sợ anh chắc?"
Nghĩ lại năm xưa, chị đây từng oanh tạc khắp nơi, đ.á.n.h bại biết bao nhiêu bà thím để vinh quang trở thành nhà vô địch khiêu vũ quảng trường của cả khu Hạnh Phúc Viên đấy nhé.
Thế là hai đứa tôi liền trà trộn vào đám đông, hào hứng nhảy trọn vẹn cả bài "Con bướm say tình" không sai một nhịp.