Bấy giờ tôi mới kịp phản ứng lại, tôi không dám tin vào tai mình liền hỏi lại: "Ý anh là, tất tần tật mọi người trong công ty đều biết hết rồi?"
Thấy anh ta gật đầu xác nhận, tôi thầm rủa trong lòng: Đệt, cái đồ loa phường phát thanh Tiểu Cẩn!!!
Mặc dù công ty chúng tôi không hề cấm cản việc nhân viên yêu đương chốn công sở, thế nhưng vấn đề cốt lõi là tôi và Thư Phong Diệp căn bản có hẹn hò gì đâu cơ chứ!!! Quả này thì biết đường nào mà đính chính đây?!!
Thư Phong Diệp khoanh tay nhìn điệu bộ hoảng hốt của tôi rồi tiếp tục: "Tôi vốn dĩ rất muốn đi tẩn cho cô bạn thân của cô một trận nhừ t.ử, nhưng châm ngôn sống của một người đàn ông lịch lãm như tôi là không bao giờ đ.á.n.h phụ nữ. Thế nên, tôi tính chuẩn bị đi gây khó dễ cho cô ta trong công việc, để cho cô ta phải nước mắt ngắn nước mắt dài khóc lóc ỉ ôi kể lể về hoàn cảnh xót xa của mình…"
Đầu tôi bấy giờ xẹt qua ba vạch đen đầy bất lực, đành phải lên tiếng ngắt lời anh ta: "Cái gì mà linh ta linh tinh thế, rốt cuộc anh muốn nói cái gì thì nói huỵch toẹt ra đi."
"Thì cô cứ phải nghe tôi nói cho hết đã chứ."
Thư Phong Diệp thong thả tiếp lời.
"Cô ta kể rằng nhà mình trên có cụ cố tám mươi tuổi, dưới lại có em trai nhỏ mới lên ba, đã vậy bố bạo bệnh mẹ tật nguyền, thành ra công việc này cực kỳ quan trọng với cô ta. Chính vì thế, cô ta đã thành khẩn nhận lỗi với tôi, lại còn chủ động đặt chỗ ở nhà hàng để tạ tội với hai đứa mình nữa."
Nói hết câu, Thư Phong Diệp nhướng mày, lắc lắc chiếc chìa khóa xe ô tô trong tay đầy ẩn ý: "Vì vậy, tôi mới đến đón cô đi ăn cơm đây."
"Nên là anh lải nhải một tràng dài ngoằng như sớ táo quân như vậy, mấu chốt cuối cùng chỉ nằm ở câu đó thôi đấy hả?"
Tôi thực sự là sa mạc lời với tên này luôn.
Anh ta lại gật đầu tỉnh bơ: "Chuẩn đấy."
"Thế thì anh tốn nước bọt kể lể dài dòng như vậy làm cái quái gì không biết?"
"Bổ sung bối cảnh chút đỉnh thôi, đỡ mất công cô lại dùng cái đầu óc phong phú đó mà suy diễn linh tinh."
Tôi: "..."
8
Khi tôi vừa định rút điện thoại ra nhắn tin mắng mỏ hạch tội con nhỏ Tiểu Cẩn một trận lôi đình thì đã bị Thư Phong Diệp nhanh tay cản lại.
Anh ta đẩy tôi đi hối hả như đòi mạng, miệng thì không ngừng giục giã: "Nhanh lên nhanh lên, sắp muộn giờ đến nơi rồi."
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bước chân theo Thư Phong Diệp vào đến bên trong nhà hàng, cả người tôi bỗng sững sờ ngây ngốc, phải quay sang hỏi lại cho chắc: "Anh chắc chắn là nó đặt chỗ ở đây không đấy?"
"Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Con ranh đó trúng quả đậm rồi hả, sao nay gan thỏ đế lại dám đặt hẳn cái chỗ đắt đỏ thế này?"
Phải biết rằng đây chính là một trong những nhà hàng cao cấp và xa xỉ bậc nhất của cả Hải Thành.
Sự tráng lệ, lộng lẫy cùng mức giá trên trời ở nơi này khiến cho một đứa dân thường như tôi cảm thấy vô cùng lạc lõng.
"Chắc tình cờ mua vé số trúng giải độc đắc thôi." Anh vừa cắm mặt bấm điện thoại vừa đáp.
Đến khi nhân viên phục vụ mang thực đơn tới, tôi vừa nhìn qua cái giá liền hít vào một ngụm khí lạnh.
Tùy tiện chọn một món ăn trong này thôi cũng đều là cái giá c.ắ.t c.ổ mà người nghèo chẳng thể nào thấu hiểu nổi.
Thấy xót tiền giùm con bạn, tôi bèn rỉ tai Thư Phong Diệp bàn lùi: "Thử nghĩ kỹ mà xem, chúng ta cũng đâu nhất thiết phải ăn bữa này ở đây đúng không, hay là..."
"Chẳng phải trước đó cô đăng trên vòng bạn bè bảo rằng rất ghen tị với những đôi tình... khụ khụ..."
Thư Phong Diệp bỗng nhiên ngập ngừng ho khan vài tiếng rồi mới nói tiếp: "Cô ta bảo là... muốn nhân cơ hội này hiện thực hóa mong ước của cô."
"Nhưng mà…"
Chúng ta cũng đâu thể coi nó là cây ATM để vặt lông triệt để như thế được.
Hơn nữa cái dòng trạng thái trên vòng bạn bè đó, chẳng qua là do tôi lướt trúng video khoe của của người ta rồi buột miệng cảm thán bừa một câu thôi mà, Tiểu Cẩn lẽ ra phải hiểu rất rõ tính tôi mới đúng chứ.
Thế nhưng tôi mới chỉ kịp rặn ra được hai chữ thì Thư Phong Diệp đã thẳng thừng ngắt lời: "Cô ta đã đặt cọc tiền trước rồi, hay là giờ cô gọi điện hỏi xem có hủy được để hoàn tiền không nhé?"
Nghe đến tiền cọc, tôi mới sực nhớ ra tai hại bèn vội vàng bấm số gọi cho Tiểu Cẩn: "Tiểu Cẩn, mày đến đâu rồi hả?"
"Hả?" Đầu dây bên kia ngớ người ra một giây rồi mới sực tỉnh: "À à à, tao đang trên đường rồi, tại hơi tắc đường chút xíu, sao thế mày?"
"Đổi nhà hàng đi mày ơi, cái chỗ này đắt lòi kèn ra ấy!"
"Khỏi cần đi, hôm qua tao trúng số rồi, chị đây giờ không có gì ngoài tiền đâu nhé!"
Nó trúng thật đấy à?
Tôi bán tín bán nghi hỏi tiếp: "Trúng được bao nhiêu vậy?"
"Trúng... ờ..." Cô nàng bỗng dưng ấp a ấp úng, mãi mà không rặn ra được một con số cụ thể nào.