Khoa và Nguyên đứng lặng lẽ một lúc, ánh mắt hướng về Tùng. Cậu ấy vẫn như mọi khi, lạnh lùng và xa cách. Khoa cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Họ không thể cứ đứng đây mãi.
“Đi thôi,” Khoa nói, giọng quyết tâm. Nguyên gật đầu, nắm chặt tay Khoa như để tiếp thêm sức mạnh cho cả hai.
Khi họ tiến lại gần, Tùng quay đầu lại, ánh mắt hơi bất ngờ. “Cái gì?” cậu ấy hỏi, giọng có phần gắt gỏng.
“Chúng tôi muốn nói chuyện với cậu,” Nguyên lên tiếng, cố gắng giữ giọng mình thật nhẹ nhàng. “Cậu có thể dành chút thời gian không?”
Tùng nhíu mày, nhưng không từ chối. “Nói đi.”
Khoa hít một hơi thật sâu. “Chúng mình biết cậu đang gặp khó khăn. Nếu cậu cần ai đó để nói chuyện, chúng mình có thể giúp.”
“Giúp?” Tùng cười khẩy. “Các cậu nghĩ mình cần giúp đỡ à? Tôi không cần ai cả.”
Nguyên không bỏ cuộc. “Nhưng chúng mình là bạn. Và bạn bè thì nên giúp đỡ nhau, đúng không?”
Tùng im lặng một lúc, dường như đang đấu tranh với chính mình. Khoa không biết nên làm gì tiếp theo. Cảm giác bế tắc khiến anh chán nản. Nguyên nhìn Tùng, đôi mắt cô như đang truyền tải một thông điệp hy vọng.
“Cậu không phải luôn mạnh mẽ,” Nguyên nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Cậu có thể yếu đuối một chút. Ai cũng cần có lúc như vậy.”
Tùng nhìn Nguyên, có vẻ như cậu ấy đang suy nghĩ. “Cảm ơn, nhưng mình không cần lòng thương hại.”
Khoa cảm thấy tức giận dâng lên trong lòng. “Chúng mình không thương hại cậu. Mà là… chúng mình muốn hiểu cậu hơn.”
“Hiểu?” Tùng cười, lần này là một nụ cười châm biếm. “Các cậu không hiểu gì cả. Mình không phải là người mà các cậu nghĩ.”
“Vậy hãy cho chúng mình thấy con người thật của cậu,” Nguyên khuyên nhủ. “Có thể cậu sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nếu chia sẻ.”
Tùng chần chừ, rồi quay mặt đi, ánh mắt trở nên xa xăm. “Mình không thể. Không ai có thể hiểu được.”
Khoa cảm thấy cơn gió lạnh lẽo thổi qua, như thể thời gian đang ngưng lại. “Cậu không cần phải chịu đựng một mình,” Khoa lặp lại, giọng anh kiên định. “Chúng mình sẽ ở đây, cho dù cậu có muốn hay không.”
Một khoảng lặng bao trùm không gian. Tùng vẫn đứng đó, nhưng dường như có điều gì đó đang thay đổi trong cậu. Nguyên cảm nhận được sự do dự trong ánh mắt của Tùng.
“Mình không biết phải làm gì,” Tùng cuối cùng thốt lên, giọng cậu yếu ớt hơn hẳn. “Mình đã sống trong bóng tối quá lâu.”“Bóng tối không phải là nơi duy nhất cậu có thể sống,” Nguyên nói, ánh mắt cô tràn đầy sự đồng cảm. “Cậu có thể bước ra khỏi đó.”
Tùng nhìn họ, có vẻ như cậu ấy đang tìm kiếm một tia hy vọng. “Nhưng nếu tôi không thể? Nếu tôi chỉ biết sống trong bóng tối?”
“Chúng mình sẽ cùng cậu tìm ra cách,” Khoa khẳng định. “Từng bước một.”
Tùng im lặng, nhưng Khoa có thể cảm nhận được sự giao động trong cậu. Cảm giác như bức tường lạnh lẽo xung quanh Tùng đang có dấu hiệu rạn nứt.
“Được rồi,” Tùng cuối cùng nói, giọng cậu thấp hơn, nhưng có chút quyết tâm. “Tôi sẽ thử.”
Nguyên và Khoa nhìn nhau, một nụ cười nhẹ nở trên môi họ. Họ đã có được một bước tiến quan trọng. “Cảm ơn,” Nguyên nói, ánh mắt cô lấp lánh. “Chúng mình sẽ cùng nhau.”
Nhưng không ai nhận ra rằng bên ngoài, bầu trời đã chuyển sang màu đen kịt, như thể đang báo trước cho một cơn bão sắp đến. Khoa không thể ngừng suy nghĩ về những điều chưa biết đang chờ đợi họ phía trước.
Khi họ quay trở lại lớp học, không khí trong lớp bỗng trở nên căng thẳng. Những ánh mắt đầy nghi ngờ từ các bạn học sinh khiến Khoa cảm thấy không thoải mái.
“Cậu nghe không?” một giọng nói vang lên. “Có tin đồn rằng Tùng sắp làm gì đó nguy hiểm.”
Khoa quay lại, thấy Đức và Bảo Anh đang nói chuyện. “Có vẻ như mọi người đang lo lắng về cậu ấy,” Bảo Anh nói, giọng cô thấp hơn. “Có lẽ chúng ta nên cẩn thận.”
“Tôi không nghĩ Tùng sẽ làm gì nguy hiểm đâu,” Khoa phản bác. “Cậu ấy chỉ cần thời gian và sự hỗ trợ.”
“Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra?” Đức lo lắng. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”
Khoa gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn tin rằng họ có thể giúp Tùng. “Chúng ta sẽ không từ bỏ cậu ấy,” anh nói. “Cậu ấy là bạn của chúng ta.”
“Nhưng tình bạn cũng có giới hạn,” Đức nhấn mạnh. “Chúng ta cần phải bảo vệ bản thân mình.”
Khoa cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên. Tình bạn và tình yêu đang đứng trước thử thách lớn. Họ không chỉ phải đối mặt với áp lực từ bên ngoài mà còn phải chiến đấu với chính những cảm xúc của mình.
“Chúng ta sẽ tìm cách giải quyết mọi thứ,” Nguyên nói, ánh mắt cô rực sáng. “Chỉ cần chúng ta luôn bên nhau.”
Nhưng Khoa không thể shake off được cảm giác rằng mọi thứ đang bắt đầu trở nên phức tạp hơn. Cậu cảm nhận được một cơn bão đang âm thầm kéo đến, và họ sẽ phải đối mặt với nó một cách dũng cảm.
Cảm giác hồi hộp xâm chiếm lấy trái tim Khoa khi anh nhìn về phía Tùng, người đang đứng bên ngoài lớp học, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. Anh biết rằng cuộc chiến vẫn còn ở phía trước, và họ phải chuẩn bị cho những điều chưa biết.