Khoa và Nguyên đứng bên ngoài trường, bầu không khí nặng nề bao trùm. Ánh mắt Nguyên vẫn hướng về phía lớp học, nơi những lời châm biếm vẫn còn vang vọng. “Tùng không phải là người dễ bị đánh bại,” cô thở dài. “Mình cảm thấy có điều gì đó rất nghiêm trọng về cậu ấy.”
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về Tùng,” Khoa nói, quyết tâm xuất hiện trên gương mặt. “Có thể những gì cậu ấy đang trải qua không phải là điều mà chúng ta nghĩ.”
“Nhưng làm thế nào để tìm hiểu được?” Nguyên hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Chúng ta có thể hỏi Đức và Bảo Anh,” Khoa gợi ý. “Họ có thể biết một chút về quá khứ của Tùng.”
Hai người quyết định rẽ vào quán cà phê gần trường, nơi thường được các bạn học sinh lui tới. Khi họ vừa bước vào, mùi cà phê thơm lừng cùng không khí rộn ràng khiến Nguyên cảm thấy thoải mái hơn. Họ nhanh chóng tìm được Đức và Bảo Anh, đang ngồi ở góc quán, trò chuyện vui vẻ.
“Chúng mình cần nói chuyện,” Khoa bắt đầu, không vòng vo. “Liên quan đến Tùng.”
Đức ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc. “Có chuyện gì vậy?”
“Chúng ta nghĩ rằng có thể Tùng đang gặp phải áp lực từ gia đình,” Nguyên nói. “Cậu ấy luôn tỏ ra lạnh lùng, nhưng có thể có điều gì đó sâu xa hơn.”
“Cậu ấy có một quá khứ không dễ dàng,” Bảo Anh lên tiếng, giọng cô trầm xuống. “Nghe nói gia đình Tùng đã trải qua nhiều chuyện khó khăn. Cha cậu ấy đã từng mắc nợ và bị áp lực từ những người cho vay.”
“Cái gì?” Khoa thốt lên, cảm giác bất ngờ ập đến. “Thật sao?”
“Đúng vậy,” Đức xác nhận. “Tùng đã phải gánh vác nhiều trách nhiệm từ khi còn rất nhỏ. Cậu ấy không chỉ phải học hành mà còn phải lo cho cả gia đình.”Nguyên nhìn Khoa, ánh mắt họ gặp nhau. “Vậy có phải cậu ấy đang tìm cách để thoát khỏi áp lực đó không?” Nguyên hỏi.
“Có thể,” Bảo Anh nói. “Nhưng cách mà cậu ấy chọn lại không đúng. Tùng thường sử dụng sức mạnh bóng tối để tạo ra sự sợ hãi, điều đó chỉ khiến mọi người càng xa lánh cậu ấy hơn.”
Khoa cảm thấy xót xa cho Tùng. “Chúng ta có thể giúp cậu ấy không? Có thể Tùng chỉ cần một ai đó hiểu và hỗ trợ.”
“Nhưng cậu ấy không dễ tiếp cận,” Đức cảnh báo. “Tùng có thể cảm thấy bị đe dọa nếu chúng ta tiếp cận cậu ấy một cách thô bạo.”
“Chúng ta nên thử,” Nguyên khẳng định. “Có thể một lời mời từ chúng ta sẽ khiến cậu ấy cảm thấy thoải mái hơn.”
Khoa gật đầu. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ không từ bỏ Tùng. Cậu ấy cũng là một phần của lớp chúng ta.”
Sau khi quyết định, họ rời quán cà phê, trái tim tràn đầy quyết tâm. Nhưng trong lòng Khoa vẫn có điều gì đó lo lắng. Tùng không phải là một kẻ thù đơn giản, và những bí mật đen tối có thể khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn.
Khi bước ra ngoài, bầu trời đã chuyển sang màu xám u ám. Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua, khiến Khoa cảm thấy như có điều gì đó sắp xảy ra. “Mình có cảm giác rằng những gì chúng ta đang làm sẽ dẫn đến một bước ngoặt lớn,” anh nói với Nguyên.
Nguyên nhìn lên bầu trời, rồi lại nhìn Khoa. “Mình cũng có cảm giác như vậy. Nhưng hãy nhớ, chúng ta không thể ép buộc Tùng. Chỉ cần cậu ấy cảm nhận được sự chân thành của chúng ta thôi.”
Khoa gật đầu, lòng đầy hy vọng. Họ bắt đầu tìm cách tiếp cận Tùng, nhưng không ai biết rằng những bí mật trong quá khứ của cậu ấy sẽ sớm được phơi bày, và nó sẽ thay đổi mọi thứ.
Khi họ trở lại trường, Tùng đã đứng đó, một mình, lặng lẽ nhìn ra khoảng không gian trống trải. Khoa và Nguyên trao đổi ánh mắt, cả hai đều hiểu rằng thời điểm đã đến. Họ phải bước vào thế giới của Tùng, dù biết rằng phía trước có thể là những cơn bão dữ dội.