Sau này thấy ta quả thật chăm sóc Thôi Chiêm rất tốt, Tần Phong do dự hồi lâu mới nói với ta:
“Lúc công t.ử chào đời, thân thể vô cùng yếu ớt, nhưng đệ đệ song sinh của ngài ấy lại cực kỳ khỏe mạnh. Khi còn nhỏ, công t.ử thậm chí đi lại còn khó khăn, quanh năm suốt tháng đều phải uống t.h.u.ố.c, châm cứu. Nhị công t.ử vừa khỏe mạnh vừa thông minh, rất được sủng ái, đôi khi mọi người thậm chí còn quên mất Thôi gia còn có một vị đại công t.ử.”
Ta nghe mà thấy kỳ lạ.
Trong lòng nghĩ, chẳng phải Thôi Chiêm chính là nhị công t.ử Thôi gia sao?
Nhưng đây là chuyện nhà Thôi gia, ta không tiện hỏi thêm.
Tần Phong thở dài, không nói tiếp nữa, chỉ khẩn cầu ta:
“Kỷ cô nương, tóm lại xin cô chăm sóc công t.ử nhà ta nhiều hơn. Ngài ấy thật sự đã như thoát t.h.a.i hoán cốt, gần như đ.á.n.h đổi cả một mạng mới có thể đi được tới ngày hôm nay.”
Ta nhìn dáng vẻ Thôi Chiêm.
Tìm một chiếc áo choàng ném cho hắn, chỉ nói:
“Ngài tự chăm sóc mình cho tốt, ta sẽ nhanh ch.óng trở lại.”
Ta trèo tường vào Tạ gia.
Đi thẳng tới phòng Tạ Dục Dương.
Trong phòng ngủ của hắn mở sẵn mấy chiếc rương.
Ta nhìn kỹ, bên trong đều là y phục mới may cho ta.
Trên khay gỗ đặt trên bàn còn bày không ít trang sức.
Ta không phân biệt rõ màu sắc, chỉ cầm lên xem kiểu dáng.
Có y phục để cưỡi ngựa săn b.ắ.n, có váy lụa mặc dự yến tiệc, còn có y phục gọn nhẹ để ra ngoài.
Quả thật thứ gì cũng đầy đủ.
Ta im lặng nhìn hồi lâu, sau đó quay người ôm chậu hoa mộc cận trên bệ cửa sổ lên.
Xem ra Tạ Dục Dương đã chăm sóc nó rất cẩn thận.
Lâu như vậy rồi mà hoa vẫn nở khá đẹp.
Khi ta đi ra ngoài.
Đi ngang qua một bức tường hoa, ta nghe thấy Tạ Dục Dương đang nói chuyện với Tạ bá mẫu.
Tạ Dục Dương gần như suy sụp:
“Mẹ! Con biết lần này cha có thể bình an thoát khỏi vụ án tham ô là nhờ quan hệ của Vinh thân vương! Con cũng nghe lời hai người, chuyện gì cũng nhường nhịn Vinh Dương quận chúa. Hai người còn muốn con phải làm thế nào nữa? Tắm rửa sạch sẽ rồi tự đưa mình lên giường Vinh Dương quận chúa sao?”
Bốp một tiếng.
Tạ bá mẫu giáng cho hắn một cái tát, giận dữ nói:
“Con nghe xem mình đang nói lời hỗn xược gì vậy! Vinh Dương quận chúa đoan trang hiền thục, dịu dàng rộng lượng, lại một lòng một dạ với con. Con còn có gì không hài lòng?”
Tạ Dục Dương tự giễu nói:
“Dù sao từ nhỏ đến lớn, hai người chưa bao giờ cảm thấy con có tiền đồ. Con cũng chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi. Năm ngoái nếu không phải A Trừng ngày ngày ôn bài cùng con, sửa văn cho con, e rằng ngay cả tiến sĩ con cũng chẳng đỗ nổi.”
Tạ bá mẫu lạnh lùng nói:
“Tạ Dục Dương, đừng tự phủi mình sạch sẽ như vậy. Ta thấy hiện giờ con cũng rất hưởng thụ cuộc sống này. Ta…”
Hai mẹ con họ đang tranh cãi.
Hồng Trần Vô Định
Vừa quay người đã nhìn thấy ta.
Tạ Dục Dương lập tức mừng rỡ:
“A Trừng! Cuối cùng nàng cũng trở về rồi! Những ngày ở Nga Mi có khổ không? Ta thấy nàng gầy đi rất nhiều. Đắc Vị Lâu vừa có món mới, ta đã tới nếm thử, nàng nhất định sẽ thích. Ngày mai chúng ta đi ăn nhé.”
Tạ bá mẫu mỉm cười với ta, ôn hòa nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“A Trừng, cao t.h.u.ố.c con mang tới ta dùng rồi, rất tốt. Canh t.h.u.ố.c cũng đã nấu cho Tạ bá bá của con uống, ông ấy còn nói chỉ có Nam Châu chúng ta mới có hương vị ấy. Cảm ơn con vẫn luôn nhớ tới chúng ta.”
Ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Con đã tìm được một công việc ở bên ngoài, sau này sẽ không tới Tạ gia ở nữa. Đa tạ bá mẫu đã chăm sóc con suốt những năm qua.”
Tạ Dục Dương còn chưa phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi ta vì sao.
Ánh mắt Tạ bá mẫu nhìn ta đã mang theo một tiếng thở dài.
Tạ Dục Dương nhìn thấy chậu hoa mộc cận trong tay ta, sắc mặt lập tức thay đổi.
Môi hắn run lên, siết c.h.ặ.t lấy ta:
“A Trừng, có phải nàng nghe thấy lời ta và mẹ vừa nói không? Ta… không phải như vậy! Ta tuyệt đối sẽ không cưới Vinh Dương quận chúa. Ta chỉ là… chỉ là nhất thời chưa có cách nào.”
Ta nói thẳng: “Vậy ngày mai chúng ta thành thân.”
Tạ Dục Dương đầu tiên là vui mừng, sau đó lại do dự:
“Cũng không cần gấp đến vậy. Tạ gia vừa mới nhận ân huệ của Vinh thân vương, nếu ta đột nhiên thành thân, chỉ sợ có vài chuyện khó mà ăn nói. Nhưng A Trừng, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ ra cách cân bằng mọi chuyện.”
Ta gỡ tay hắn ra, cười nói: “Tạ Dục Dương, chúc mừng chàng thăng quan.”
Sắc mặt Tạ Dục Dương lập tức trắng bệch.
Hắn hiểu ta.
Cũng giống như ta hiểu hắn.
Ta nói ra câu này, có nghĩa là ta đã biết hết mọi chuyện.
Biết hắn và Vinh Dương quận chúa dây dưa không rõ.
Biết hắn nhận công lao vốn không thuộc về mình để thăng quan.
Cũng biết hắn lo trước lo sau, do dự không quyết.
Một tiếng sấm lớn xé ngang bầu trời.
Bầu không khí im lặng cuối cùng cũng có kết quả.
Mưa lớn ào ào trút xuống đầu.
Hai chúng ta lập tức ướt sũng.
Ta vỗ vai hắn, nói: “Tạ Dục Dương, chúc chàng sau này tiền đồ vạn dặm.”
Tạ Dục Dương không để ta đi.
Hắn túm c.h.ặ.t lấy ta, gấp gáp nói:
“A Trừng, chúng ta thành thân ngay bây giờ! Lập tức! Ngay lập tức! Ta không cần gì nữa! Cùng lắm chúng ta trở về Nam Châu. Ta cầu xin nàng, đừng bỏ ta.”
Tạ bá mẫu thở dài.
Gia nhân che ô cho bà.
Sắc mặt bà phức tạp, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên định, ra lệnh cho gia nhân đưa Tạ Dục Dương đi.
Tạ Dục Dương gào đến khản cả giọng:
“Mẹ! Con xin mẹ! Buông con ra! Bảo bọn họ buông con ra!”
Ta bước tới, dùng lực khéo léo đ.á.n.h lui mấy gia nhân.
Ta chỉnh lại y phục bị kéo xộc xệch của Tạ Dục Dương, mỉm cười với hắn:
“Mau về đi.”
Ta không nói thêm gì nữa.
Ôm chậu hoa quay người đi ra ngoài.
Khi đi ngang qua Tạ bá mẫu.
Bà khẽ nói: “A Trừng, cảm ơn con.”
“Lúc công t.ử chào đời, thân thể vô cùng yếu ớt, nhưng đệ đệ song sinh của ngài ấy lại cực kỳ khỏe mạnh. Khi còn nhỏ, công t.ử thậm chí đi lại còn khó khăn, quanh năm suốt tháng đều phải uống t.h.u.ố.c, châm cứu. Nhị công t.ử vừa khỏe mạnh vừa thông minh, rất được sủng ái, đôi khi mọi người thậm chí còn quên mất Thôi gia còn có một vị đại công t.ử.”
Ta nghe mà thấy kỳ lạ.
Trong lòng nghĩ, chẳng phải Thôi Chiêm chính là nhị công t.ử Thôi gia sao?
Nhưng đây là chuyện nhà Thôi gia, ta không tiện hỏi thêm.
Tần Phong thở dài, không nói tiếp nữa, chỉ khẩn cầu ta:
“Kỷ cô nương, tóm lại xin cô chăm sóc công t.ử nhà ta nhiều hơn. Ngài ấy thật sự đã như thoát t.h.a.i hoán cốt, gần như đ.á.n.h đổi cả một mạng mới có thể đi được tới ngày hôm nay.”
Ta nhìn dáng vẻ Thôi Chiêm.
Tìm một chiếc áo choàng ném cho hắn, chỉ nói:
“Ngài tự chăm sóc mình cho tốt, ta sẽ nhanh ch.óng trở lại.”
Ta trèo tường vào Tạ gia.
Đi thẳng tới phòng Tạ Dục Dương.
Trong phòng ngủ của hắn mở sẵn mấy chiếc rương.
Ta nhìn kỹ, bên trong đều là y phục mới may cho ta.
Trên khay gỗ đặt trên bàn còn bày không ít trang sức.
Ta không phân biệt rõ màu sắc, chỉ cầm lên xem kiểu dáng.
Có y phục để cưỡi ngựa săn b.ắ.n, có váy lụa mặc dự yến tiệc, còn có y phục gọn nhẹ để ra ngoài.
Quả thật thứ gì cũng đầy đủ.
Ta im lặng nhìn hồi lâu, sau đó quay người ôm chậu hoa mộc cận trên bệ cửa sổ lên.
Xem ra Tạ Dục Dương đã chăm sóc nó rất cẩn thận.
Lâu như vậy rồi mà hoa vẫn nở khá đẹp.
Khi ta đi ra ngoài.
Đi ngang qua một bức tường hoa, ta nghe thấy Tạ Dục Dương đang nói chuyện với Tạ bá mẫu.
Tạ Dục Dương gần như suy sụp:
“Mẹ! Con biết lần này cha có thể bình an thoát khỏi vụ án tham ô là nhờ quan hệ của Vinh thân vương! Con cũng nghe lời hai người, chuyện gì cũng nhường nhịn Vinh Dương quận chúa. Hai người còn muốn con phải làm thế nào nữa? Tắm rửa sạch sẽ rồi tự đưa mình lên giường Vinh Dương quận chúa sao?”
Bốp một tiếng.
Tạ bá mẫu giáng cho hắn một cái tát, giận dữ nói:
“Con nghe xem mình đang nói lời hỗn xược gì vậy! Vinh Dương quận chúa đoan trang hiền thục, dịu dàng rộng lượng, lại một lòng một dạ với con. Con còn có gì không hài lòng?”
Tạ Dục Dương tự giễu nói:
“Dù sao từ nhỏ đến lớn, hai người chưa bao giờ cảm thấy con có tiền đồ. Con cũng chỉ có chút bản lĩnh ấy thôi. Năm ngoái nếu không phải A Trừng ngày ngày ôn bài cùng con, sửa văn cho con, e rằng ngay cả tiến sĩ con cũng chẳng đỗ nổi.”
Tạ bá mẫu lạnh lùng nói:
“Tạ Dục Dương, đừng tự phủi mình sạch sẽ như vậy. Ta thấy hiện giờ con cũng rất hưởng thụ cuộc sống này. Ta…”
Hai mẹ con họ đang tranh cãi.
Hồng Trần Vô Định
Vừa quay người đã nhìn thấy ta.
Tạ Dục Dương lập tức mừng rỡ:
“A Trừng! Cuối cùng nàng cũng trở về rồi! Những ngày ở Nga Mi có khổ không? Ta thấy nàng gầy đi rất nhiều. Đắc Vị Lâu vừa có món mới, ta đã tới nếm thử, nàng nhất định sẽ thích. Ngày mai chúng ta đi ăn nhé.”
Tạ bá mẫu mỉm cười với ta, ôn hòa nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“A Trừng, cao t.h.u.ố.c con mang tới ta dùng rồi, rất tốt. Canh t.h.u.ố.c cũng đã nấu cho Tạ bá bá của con uống, ông ấy còn nói chỉ có Nam Châu chúng ta mới có hương vị ấy. Cảm ơn con vẫn luôn nhớ tới chúng ta.”
Ta suy nghĩ một lát rồi nói: “Con đã tìm được một công việc ở bên ngoài, sau này sẽ không tới Tạ gia ở nữa. Đa tạ bá mẫu đã chăm sóc con suốt những năm qua.”
Tạ Dục Dương còn chưa phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi ta vì sao.
Ánh mắt Tạ bá mẫu nhìn ta đã mang theo một tiếng thở dài.
Tạ Dục Dương nhìn thấy chậu hoa mộc cận trong tay ta, sắc mặt lập tức thay đổi.
Môi hắn run lên, siết c.h.ặ.t lấy ta:
“A Trừng, có phải nàng nghe thấy lời ta và mẹ vừa nói không? Ta… không phải như vậy! Ta tuyệt đối sẽ không cưới Vinh Dương quận chúa. Ta chỉ là… chỉ là nhất thời chưa có cách nào.”
Ta nói thẳng: “Vậy ngày mai chúng ta thành thân.”
Tạ Dục Dương đầu tiên là vui mừng, sau đó lại do dự:
“Cũng không cần gấp đến vậy. Tạ gia vừa mới nhận ân huệ của Vinh thân vương, nếu ta đột nhiên thành thân, chỉ sợ có vài chuyện khó mà ăn nói. Nhưng A Trừng, nàng yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ ra cách cân bằng mọi chuyện.”
Ta gỡ tay hắn ra, cười nói: “Tạ Dục Dương, chúc mừng chàng thăng quan.”
Sắc mặt Tạ Dục Dương lập tức trắng bệch.
Hắn hiểu ta.
Cũng giống như ta hiểu hắn.
Ta nói ra câu này, có nghĩa là ta đã biết hết mọi chuyện.
Biết hắn và Vinh Dương quận chúa dây dưa không rõ.
Biết hắn nhận công lao vốn không thuộc về mình để thăng quan.
Cũng biết hắn lo trước lo sau, do dự không quyết.
Một tiếng sấm lớn xé ngang bầu trời.
Bầu không khí im lặng cuối cùng cũng có kết quả.
Mưa lớn ào ào trút xuống đầu.
Hai chúng ta lập tức ướt sũng.
Ta vỗ vai hắn, nói: “Tạ Dục Dương, chúc chàng sau này tiền đồ vạn dặm.”
Tạ Dục Dương không để ta đi.
Hắn túm c.h.ặ.t lấy ta, gấp gáp nói:
“A Trừng, chúng ta thành thân ngay bây giờ! Lập tức! Ngay lập tức! Ta không cần gì nữa! Cùng lắm chúng ta trở về Nam Châu. Ta cầu xin nàng, đừng bỏ ta.”
Tạ bá mẫu thở dài.
Gia nhân che ô cho bà.
Sắc mặt bà phức tạp, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiên định, ra lệnh cho gia nhân đưa Tạ Dục Dương đi.
Tạ Dục Dương gào đến khản cả giọng:
“Mẹ! Con xin mẹ! Buông con ra! Bảo bọn họ buông con ra!”
Ta bước tới, dùng lực khéo léo đ.á.n.h lui mấy gia nhân.
Ta chỉnh lại y phục bị kéo xộc xệch của Tạ Dục Dương, mỉm cười với hắn:
“Mau về đi.”
Ta không nói thêm gì nữa.
Ôm chậu hoa quay người đi ra ngoài.
Khi đi ngang qua Tạ bá mẫu.
Bà khẽ nói: “A Trừng, cảm ơn con.”