Ta lui ra sau rèm.
Bóc quýt cho Thôi Chiêm ăn.
Hắn ăn một múi, trên mặt chẳng có biểu cảm gì.
Ta nghi ngờ đưa quả quýt trong tay lên ngửi.
Không đúng.
Quýt xanh mùa này chua nhất.
Thế nhưng ta lại thấy Thôi Chiêm ăn thêm một múi, vẫn chẳng đổi sắc mặt.
Ta không nhịn được, muốn nếm thử một miếng.
Thôi Chiêm lập tức điểm nhẹ lên mu bàn tay ta, thản nhiên nói:
“Đừng ăn, rất chua.”
Rất chua?!
Ta không tin, tự ăn một múi.
Hít…
Chua đến mức ngũ quan của ta nhăn hết lại.
Ta uống liền mấy ngụm trà, cạn lời nói:
“Thôi Chiêm, Thôi Thiếu khanh! Ngài chỉ mù mắt thôi, đâu phải mất luôn vị giác.”
Trên mặt Thôi Chiêm hiện lên chút ý cười mơ hồ.
Hắn nói: “Kỷ cô nương, cô biết mà, ta rất giỏi nhẫn nhịn.”
Ta nhìn vết thương mới xuất hiện trên mu bàn tay hắn.
Nhớ tới tối qua có một nữ nhân cầm d.a.o sắc lao tới trước mặt Thôi Chiêm.
Nếu không phải thị vệ kịp thời bảo vệ, cánh tay Thôi Chiêm đã phải chịu một đao.
Nữ nhân ấy điên loạn hét lên: “Thôi Chiêm! Ngươi hại c.h.ế.t con trai ta! Sớm muộn gì cũng có ngày ta g.i.ế.c ngươi đền mạng!”
Rất nhanh, bà bị đám bà t.ử chạy tới đưa đi.
Mu bàn tay Thôi Chiêm vẫn đang chảy m.á.u.
Hắn chỉ đứng yên tại chỗ, bất động.
Ta vội lấy t.h.u.ố.c băng bó cho hắn.
Tần Phong ủ rũ nói:
“Công t.ử, vẫn nên đưa phu nhân tới biệt viện đi. Cứ đôi ba ngày bà ấy lại chạy ra, hạ nhân lại không dám làm bà ấy bị thương, cuối cùng người bị thương vẫn là công t.ử.”
Nghe Tần Phong nói vậy, ta mới bừng tỉnh hiểu ra.
Thảo nào lúc ở rừng rậm Thanh Châu, khi ta bôi mật ong cho Thôi Chiêm.
Ta đã nhìn thấy trên người hắn có rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ.
Hóa ra đều là do mẫu thân hắn gây ra.
Thôi Chiêm bình tĩnh nói:
“Để bà ấy làm ta bị thương một lần, nếu có thể khiến bà ấy tỉnh táo được một lúc cũng tốt. Dù sao ta giỏi nhất là nhẫn nhịn, chút thương tích này chẳng đáng kể.”
Nghe lời này đi, bị thương cứ như cơm bữa vậy.
Nhưng trên đời này, chẳng có ai bị người thân nhất làm tổn thương mà vẫn thật sự thờ ơ.
Thôi Chiêm như vậy, có lẽ trái tim đã sớm chảy m.á.u không ngừng.
Chỉ là đau quá nhiều, nên trở thành tê dại mà thôi.
Ta ngẩng đầu, thấy Thôi Chiêm lại định ăn tiếp quả quýt chua kia.
Ta lập tức giật lấy.
Sau đó tiếp tục bóc quýt cho hắn.
Quả thứ hai, ta nếm một múi, rất chua.
Tiếp tục bóc.
Hồng Trần Vô Định
Quả thứ ba vẫn chua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến quả thứ năm, cuối cùng mới có một quả ngọt.
Ta kéo tay áo Thôi Chiêm, đặt quả quýt vào tay hắn, tức tối nói:
“Chỉ là một quả quýt thôi, chua quá thì ném đi, nhẫn nhịn cái gì chứ. Thôi Thiếu khanh, ngài có biết ta ghét nhất điểm nào ở ngài không? Chính là nhẫn nhịn, tự làm khổ mình, chẳng coi bản thân ra gì.”
Thôi Chiêm cầm quả quýt nhưng không ăn, chỉ hỏi ta:
“Năm quả quýt chỉ có một quả ngọt. Một khi đã nếm được vị ngọt, sẽ không còn muốn ăn vị chua nữa. Kỷ cô nương, nếu đợi mắt ta hồi phục rồi cô sẽ rời đi, vậy thì đừng đối xử tốt với ta.”
Ta nghe xong, giật lấy quả quýt, nhét hết vào miệng.
Ăn xong nuốt xuống, ta lườm hắn: “Không ăn thì thôi! Lắm lời quá.”
Dưới gác truyền tới một trận cười vang, dường như đang chơi trò đ.á.n.h trống truyền hoa.
Ta đã mất kiên nhẫn tiếp tục ở cùng Thôi Chiêm, nhìn sắc trời rồi nói:
“Sau này còn dự mấy yến tiệc vô vị thế này thì cứ để Tần Phong đi cùng ngài.”
Nói xong ta lại nhớ ra.
Vốn là do ta thấy ở nhà buồn chán nên kéo hắn tới đây.
Nhưng ta cũng đâu ngờ bọn họ quanh đi quẩn lại chỉ có ngắm hoa, ném thẻ vào bình, toàn những trò nhàm chán như vậy.
Thôi Chiêm thấy ta tức giận, kiên nhẫn hỏi: “Vậy cô nói xem, chuyện gì mới thú vị?”
Hai mắt ta lập tức sáng lên, đầy mong đợi nói:
“Chúng ta lên thành lâu ngắm hoàng hôn, uống rượu đi. Hôm qua vừa mưa xong, hoàng hôn hôm nay nhất định rất đẹp.”
Thôi Chiêm suy nghĩ một lát: “Ta chưa từng đi.”
Ta kéo hắn đứng dậy: “Vậy thì bây giờ đi.”
Nửa canh giờ sau.
Ta và Thôi Chiêm ngồi trên tường thành, nhìn mây trời phía xa rực rỡ như gấm, ánh chiều phủ kín chân trời.
Trộm được nửa ngày nhàn giữa kiếp phù sinh, muốn lên cao ngắm cảnh đâu nhất thiết phải tới Long Sơn.
Cuộc đời này nơi đâu cũng có phong cảnh, nên sống thư thái một chút.
Ngắm nhìn trời đất rộng lớn như vậy, có những nỗi sầu rồi cũng sẽ theo gió mà tan.
Ta uống một ngụm rượu thanh mai, thong thả nói:
“Năm Tạ Dục Dương thi đỗ tiến sĩ, hắn từng hỏi ta muốn trở thành người như thế nào. Khi ấy ta cũng chẳng có câu trả lời. Nhưng lúc này, bỗng nhiên ta lại nghĩ ra rồi.”
Thôi Chiêm quay đầu nhìn ta, yên lặng chờ đợi.
Ta thở dài một hơi, hướng về khoảng trời đất bao la mà hét lên:
“Ta muốn trở thành một người tự do tự tại!”
Rượu hôm nay mang theo vị chua lẫn đắng.
Mới uống hai chén, ta đã hơi say.
Có lẽ đôi khi, vào lúc đầu óc chếnh choáng mơ hồ, lại càng dễ đưa ra một vài quyết định.
10
Khi ta và Thôi Chiêm trở về thì trời đã tối.
Đi ngang qua Tạ gia, ta cho xe ngựa dừng lại, vén rèm nói: “Đợi ta một lát.”
Thôi Chiêm liền đáp: “Ta sẽ đợi cô.”
Hắn lại bổ sung thêm: “Bao lâu cũng đợi.”
Lại nói mấy lời sến súa này!
Nếu không phải mắt hắn vẫn chưa khỏi, thân thể lại yếu, ta đã sớm đ.ấ.m cho một quyền rồi.
Bên ngoài nổi gió, xem chừng sắp mưa.
Trong xe ngựa bí bách, hơi nóng hầm hập.
Thời tiết kinh thành tháng tám, ai nấy đều cảm thấy oi bức.
Chỉ có bàn tay Thôi Chiêm là lạnh lẽo đến mức tái nhợt.
Tần Phong vẫn luôn không yên tâm chuyện ta chăm sóc Thôi Chiêm.
Hắn dặn đi dặn lại: “Công t.ử nhà ta mỗi ngày đều phải uống t.h.u.ố.c, không được nhiễm lạnh. Ba bữa nhất định phải ăn đúng giờ. Nếu người có chỗ nào không khỏe, Kỷ cô nương lập tức phái người đi mời Lâm thái y.”
Ta chăm chú nghe, ghi nhớ trong lòng, không dám lơ là.
Bóc quýt cho Thôi Chiêm ăn.
Hắn ăn một múi, trên mặt chẳng có biểu cảm gì.
Ta nghi ngờ đưa quả quýt trong tay lên ngửi.
Không đúng.
Quýt xanh mùa này chua nhất.
Thế nhưng ta lại thấy Thôi Chiêm ăn thêm một múi, vẫn chẳng đổi sắc mặt.
Ta không nhịn được, muốn nếm thử một miếng.
Thôi Chiêm lập tức điểm nhẹ lên mu bàn tay ta, thản nhiên nói:
“Đừng ăn, rất chua.”
Rất chua?!
Ta không tin, tự ăn một múi.
Hít…
Chua đến mức ngũ quan của ta nhăn hết lại.
Ta uống liền mấy ngụm trà, cạn lời nói:
“Thôi Chiêm, Thôi Thiếu khanh! Ngài chỉ mù mắt thôi, đâu phải mất luôn vị giác.”
Trên mặt Thôi Chiêm hiện lên chút ý cười mơ hồ.
Hắn nói: “Kỷ cô nương, cô biết mà, ta rất giỏi nhẫn nhịn.”
Ta nhìn vết thương mới xuất hiện trên mu bàn tay hắn.
Nhớ tới tối qua có một nữ nhân cầm d.a.o sắc lao tới trước mặt Thôi Chiêm.
Nếu không phải thị vệ kịp thời bảo vệ, cánh tay Thôi Chiêm đã phải chịu một đao.
Nữ nhân ấy điên loạn hét lên: “Thôi Chiêm! Ngươi hại c.h.ế.t con trai ta! Sớm muộn gì cũng có ngày ta g.i.ế.c ngươi đền mạng!”
Rất nhanh, bà bị đám bà t.ử chạy tới đưa đi.
Mu bàn tay Thôi Chiêm vẫn đang chảy m.á.u.
Hắn chỉ đứng yên tại chỗ, bất động.
Ta vội lấy t.h.u.ố.c băng bó cho hắn.
Tần Phong ủ rũ nói:
“Công t.ử, vẫn nên đưa phu nhân tới biệt viện đi. Cứ đôi ba ngày bà ấy lại chạy ra, hạ nhân lại không dám làm bà ấy bị thương, cuối cùng người bị thương vẫn là công t.ử.”
Nghe Tần Phong nói vậy, ta mới bừng tỉnh hiểu ra.
Thảo nào lúc ở rừng rậm Thanh Châu, khi ta bôi mật ong cho Thôi Chiêm.
Ta đã nhìn thấy trên người hắn có rất nhiều vết sẹo lớn nhỏ.
Hóa ra đều là do mẫu thân hắn gây ra.
Thôi Chiêm bình tĩnh nói:
“Để bà ấy làm ta bị thương một lần, nếu có thể khiến bà ấy tỉnh táo được một lúc cũng tốt. Dù sao ta giỏi nhất là nhẫn nhịn, chút thương tích này chẳng đáng kể.”
Nghe lời này đi, bị thương cứ như cơm bữa vậy.
Nhưng trên đời này, chẳng có ai bị người thân nhất làm tổn thương mà vẫn thật sự thờ ơ.
Thôi Chiêm như vậy, có lẽ trái tim đã sớm chảy m.á.u không ngừng.
Chỉ là đau quá nhiều, nên trở thành tê dại mà thôi.
Ta ngẩng đầu, thấy Thôi Chiêm lại định ăn tiếp quả quýt chua kia.
Ta lập tức giật lấy.
Sau đó tiếp tục bóc quýt cho hắn.
Quả thứ hai, ta nếm một múi, rất chua.
Tiếp tục bóc.
Hồng Trần Vô Định
Quả thứ ba vẫn chua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến quả thứ năm, cuối cùng mới có một quả ngọt.
Ta kéo tay áo Thôi Chiêm, đặt quả quýt vào tay hắn, tức tối nói:
“Chỉ là một quả quýt thôi, chua quá thì ném đi, nhẫn nhịn cái gì chứ. Thôi Thiếu khanh, ngài có biết ta ghét nhất điểm nào ở ngài không? Chính là nhẫn nhịn, tự làm khổ mình, chẳng coi bản thân ra gì.”
Thôi Chiêm cầm quả quýt nhưng không ăn, chỉ hỏi ta:
“Năm quả quýt chỉ có một quả ngọt. Một khi đã nếm được vị ngọt, sẽ không còn muốn ăn vị chua nữa. Kỷ cô nương, nếu đợi mắt ta hồi phục rồi cô sẽ rời đi, vậy thì đừng đối xử tốt với ta.”
Ta nghe xong, giật lấy quả quýt, nhét hết vào miệng.
Ăn xong nuốt xuống, ta lườm hắn: “Không ăn thì thôi! Lắm lời quá.”
Dưới gác truyền tới một trận cười vang, dường như đang chơi trò đ.á.n.h trống truyền hoa.
Ta đã mất kiên nhẫn tiếp tục ở cùng Thôi Chiêm, nhìn sắc trời rồi nói:
“Sau này còn dự mấy yến tiệc vô vị thế này thì cứ để Tần Phong đi cùng ngài.”
Nói xong ta lại nhớ ra.
Vốn là do ta thấy ở nhà buồn chán nên kéo hắn tới đây.
Nhưng ta cũng đâu ngờ bọn họ quanh đi quẩn lại chỉ có ngắm hoa, ném thẻ vào bình, toàn những trò nhàm chán như vậy.
Thôi Chiêm thấy ta tức giận, kiên nhẫn hỏi: “Vậy cô nói xem, chuyện gì mới thú vị?”
Hai mắt ta lập tức sáng lên, đầy mong đợi nói:
“Chúng ta lên thành lâu ngắm hoàng hôn, uống rượu đi. Hôm qua vừa mưa xong, hoàng hôn hôm nay nhất định rất đẹp.”
Thôi Chiêm suy nghĩ một lát: “Ta chưa từng đi.”
Ta kéo hắn đứng dậy: “Vậy thì bây giờ đi.”
Nửa canh giờ sau.
Ta và Thôi Chiêm ngồi trên tường thành, nhìn mây trời phía xa rực rỡ như gấm, ánh chiều phủ kín chân trời.
Trộm được nửa ngày nhàn giữa kiếp phù sinh, muốn lên cao ngắm cảnh đâu nhất thiết phải tới Long Sơn.
Cuộc đời này nơi đâu cũng có phong cảnh, nên sống thư thái một chút.
Ngắm nhìn trời đất rộng lớn như vậy, có những nỗi sầu rồi cũng sẽ theo gió mà tan.
Ta uống một ngụm rượu thanh mai, thong thả nói:
“Năm Tạ Dục Dương thi đỗ tiến sĩ, hắn từng hỏi ta muốn trở thành người như thế nào. Khi ấy ta cũng chẳng có câu trả lời. Nhưng lúc này, bỗng nhiên ta lại nghĩ ra rồi.”
Thôi Chiêm quay đầu nhìn ta, yên lặng chờ đợi.
Ta thở dài một hơi, hướng về khoảng trời đất bao la mà hét lên:
“Ta muốn trở thành một người tự do tự tại!”
Rượu hôm nay mang theo vị chua lẫn đắng.
Mới uống hai chén, ta đã hơi say.
Có lẽ đôi khi, vào lúc đầu óc chếnh choáng mơ hồ, lại càng dễ đưa ra một vài quyết định.
10
Khi ta và Thôi Chiêm trở về thì trời đã tối.
Đi ngang qua Tạ gia, ta cho xe ngựa dừng lại, vén rèm nói: “Đợi ta một lát.”
Thôi Chiêm liền đáp: “Ta sẽ đợi cô.”
Hắn lại bổ sung thêm: “Bao lâu cũng đợi.”
Lại nói mấy lời sến súa này!
Nếu không phải mắt hắn vẫn chưa khỏi, thân thể lại yếu, ta đã sớm đ.ấ.m cho một quyền rồi.
Bên ngoài nổi gió, xem chừng sắp mưa.
Trong xe ngựa bí bách, hơi nóng hầm hập.
Thời tiết kinh thành tháng tám, ai nấy đều cảm thấy oi bức.
Chỉ có bàn tay Thôi Chiêm là lạnh lẽo đến mức tái nhợt.
Tần Phong vẫn luôn không yên tâm chuyện ta chăm sóc Thôi Chiêm.
Hắn dặn đi dặn lại: “Công t.ử nhà ta mỗi ngày đều phải uống t.h.u.ố.c, không được nhiễm lạnh. Ba bữa nhất định phải ăn đúng giờ. Nếu người có chỗ nào không khỏe, Kỷ cô nương lập tức phái người đi mời Lâm thái y.”
Ta chăm chú nghe, ghi nhớ trong lòng, không dám lơ là.