Vậy mà lớn lên rồi, lại bắt đầu phải phân biệt nam nữ.
Nghe hắn nói nam lớn phải cưới, nữ lớn phải gả, ta có chút ngẩn ngơ.
Hồng Trần Vô Định
Mãi sau ta mới chợt nghĩ…
Lần này ta vào kinh, cha mẹ lại buồn bã như vậy.
Chẳng lẽ là sợ ta gả tới kinh thành, sau này khó lòng gặp lại?
Tạ Dục Dương ôm cây hoa mộc cận ta mang tới, kiên định mà thẳng thắn nói:
“Chỉ là cô cô của ta từng nhắc chuyện ấy với mẫu thân nàng ấy một câu mà thôi. Tóm lại, ta và Vinh Dương quận chúa hoàn toàn trong sạch, ta chưa từng nghĩ tới chuyện cưới người khác.”
Ta nhớ tới những lời hắn nói trong rừng rậm.
Chỉ cần thăng liền hai cấp, hắn có thể dọn ra khỏi nhà, không còn chịu sự quản thúc của cha mẹ.
Xem ra Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu không mấy đồng ý chuyện Tạ Dục Dương cưới ta.
Mấy năm trước mỗi lần ta tới kinh thành, đều ở chung một viện với Tạ Dục Dương.
Nhưng năm ngoái, Tạ bá mẫu đột nhiên bắt chúng ta tách ra ở riêng.
Khi trong nhà có khách tới, hỏi về lai lịch của ta.
Tạ bá mẫu chỉ kéo tay ta, thân thiết nói:
“Đây là A Trừng, ta nuôi lớn như con gái ruột, xem như muội muội của Dục Dương.”
Đến tối.
Tạ bá mẫu bưng canh tới phòng ta, vừa gặp mặt đã thở dài:
“Dục Dương ra ngoài làm việc, trước khi đi còn dặn đi dặn lại, bảo ta mỗi ngày phải chuẩn bị y phục cho con, ban đêm đưa tới một chén canh ngọt. Đừng quản thúc con, muốn ra ngoài chơi thì cứ đi, muốn ngủ đến khi mặt trời lên cao cũng không cần dậy. A Trừng, nếu con là con gái ruột của ta, sống những ngày như vậy, ta chỉ càng chiều con mà thôi.”
Ta nhìn Tạ bá mẫu, thản nhiên uống canh ngọt rồi nói:
“Bá mẫu, có chuyện gì người cứ nói thẳng đi.”
Tạ bá mẫu vuốt tóc mai của ta, trong giọng mang theo chút bất lực và buồn bã:
“A Trừng, con nên trưởng thành rồi.”
Ta không biết đối với Tạ bá mẫu, thế nào mới được tính là trưởng thành.
Nhưng cha mẹ ta nói, ta đã trưởng thành từ lâu rồi.
Ta biết quan tâm tới sức khỏe của cha mẹ, từ kinh thành gửi t.h.u.ố.c bổ về cho họ.
Có lúc muốn mua thứ gì đó tốn nhiều bạc, ta sẽ tự mình ra ngoài làm thợ săn tiền thưởng.
Mỗi lần vào kinh, ta nhớ chân Tạ bá mẫu không tốt nên sẽ mang cho bà loại cao t.h.u.ố.c đặc biệt của Nam Châu.
Nghĩ tới Tạ bá phụ thích uống canh t.h.u.ố.c của Nam Châu nhất, ta cũng phơi sẵn d.ư.ợ.c liệu từ trước để mang tới cho ông.
Trong những tháng năm cứ thế trôi qua.
Ta đọc sách, luyện võ, dần dần cao lớn.
Giúp cha sửa ngói trên mái nhà.
Giúp mẹ đi tuần tra đê điều.
Bởi vậy, ta nghiêm túc nói với Tạ bá mẫu: “Con cảm thấy mình đã trưởng thành rồi.”
Tạ bá mẫu lại thở dài, chỉ nói một câu: “Đứa trẻ này, lúc nào cũng có chủ kiến của riêng mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà khen ta, nhưng trên mặt chẳng có chút vui vẻ nào, chỉ mang theo vẻ sầu khổ rồi rời đi.
Thấy ta mãi không nói gì, Tạ Dục Dương bắt đầu sốt ruột:
“A Trừng, nàng không nói gì làm ta bất an.”
Ta cúi đầu, khẽ b.úng vào lá cây mộc cận, bình tĩnh nói:
“Ta chỉ đang nghĩ, ta bẩm sinh khó phân biệt màu sắc, không nhìn rõ màu y phục. Lúc nhỏ cha mẹ bận rộn không chăm sóc được ta, ta thường mặc quần áo phối màu lung tung, bị người khác cười nhạo. Sau này là chàng phát hiện ra, ngày nào cũng phối y phục giúp ta.
“Về sau nữa, ta từng trải qua một trận lũ lớn, bị những t.h.i t.h.ể trương phình dọa sợ. Từ đó mỗi khi đêm xuống, ta thường cảm thấy tim đập hoảng loạn, chỉ khi uống một chén canh ngọt mới thấy yên tâm.
“Những chuyện ấy, rất nhiều chuyện như thế, chàng đều nhớ hết.”
Tạ Dục Dương lập tức nắm lấy tay ta, có chút ủ rũ nói:
“Nhưng ta cũng chỉ có thể làm cho nàng những chuyện này. A Trừng, từ nhỏ nàng đã thông minh hơn người. Đọc sách chỉ cần chỉ điểm một chút là hiểu, võ nghệ lại càng xuất chúng. Cha mẹ ta lúc nào cũng chê ta tầm thường, chỉ có nàng nói ta là một đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất.”
Ta không nhịn được bật cười: “Tạ Dục Dương, hai chúng ta cứ phải tâng bốc nhau như vậy sao?”
Thấy ta cười, Tạ Dục Dương cũng thở phào: “Tóm lại, chúng ta chính là chăm sóc lẫn nhau mà lớn lên như vậy, không thể tách rời.”
Ta nói: “Được. Ta phải tới Nga Mi tìm di mẫu. Nếu thuận lợi, một tháng là có thể trở về. Trong thời gian này, chàng phải hứa với ta, thường xuyên tới chăm nom Thôi Thiếu khanh.”
Tạ Dục Dương không hỏi nhiều, lập tức đáp: “Được, ta nghe nàng.”
Ta nghĩ một lát rồi đứng dậy.
Tạ Dục Dương ngẩng đầu nhìn ta.
Ta nâng mặt hắn lên, hôn nhẹ lên trán hắn:
“Đợi ta làm xong một chuyện lớn, chúng ta sẽ thành thân.”
Nước mắt Tạ Dục Dương đã kìm nén từ lâu lập tức trào ra.
Hắn ra sức gật đầu, liên tục nói được.
Hai chúng ta nắm tay nhau, vừa hay nhìn thấy Vinh Dương quận chúa và Thôi Chiêm đứng cách đó không xa.
Vinh Dương quận chúa bỗng dưng nói với Thôi Chiêm:
“Thôi Thiếu khanh, ngài cũng rất ngưỡng mộ bọn họ phải không? Có được một tình yêu chân thành đến thế.”
Thôi Chiêm lại chỉ nói: “Kỷ cô nương, chúc chuyến đi Nga Mi của cô mọi việc thuận lợi.”
Ta nhìn hắn vịn khung cửa đứng đó, ánh mắt trông có vẻ trong sáng tỉnh táo, nhưng thật ra ánh nhìn chẳng thể tập trung vào bất cứ nơi nào.
Ta cũng nói với hắn: “Nhất định sẽ thuận lợi.”
Ta phải tới Nga Mi học thuật truyền âm từ di mẫu.
Tuy không biết vì sao Thôi Chiêm không muốn để người khác biết chuyện hắn bị mù.
Nhưng ta có trách nhiệm bảo vệ hắn cho tới khi hắn bình phục.
08
Một tháng sau.
Ta phong trần mệt mỏi từ Nga Mi trở về kinh thành.
Khi đi ngang qua phố Chu Tước, ta suy nghĩ một lát.
Bước chân khẽ đổi hướng, quyết định tới Thôi gia trước.
Đêm đã xuống, Thôi gia đèn đuốc sáng trưng.
Ta thuần thục trèo tường vào trong, tránh khỏi đám thị vệ tuần tra, quen đường quen lối đi thẳng tới viện của Thôi Chiêm.
Nghe hắn nói nam lớn phải cưới, nữ lớn phải gả, ta có chút ngẩn ngơ.
Hồng Trần Vô Định
Mãi sau ta mới chợt nghĩ…
Lần này ta vào kinh, cha mẹ lại buồn bã như vậy.
Chẳng lẽ là sợ ta gả tới kinh thành, sau này khó lòng gặp lại?
Tạ Dục Dương ôm cây hoa mộc cận ta mang tới, kiên định mà thẳng thắn nói:
“Chỉ là cô cô của ta từng nhắc chuyện ấy với mẫu thân nàng ấy một câu mà thôi. Tóm lại, ta và Vinh Dương quận chúa hoàn toàn trong sạch, ta chưa từng nghĩ tới chuyện cưới người khác.”
Ta nhớ tới những lời hắn nói trong rừng rậm.
Chỉ cần thăng liền hai cấp, hắn có thể dọn ra khỏi nhà, không còn chịu sự quản thúc của cha mẹ.
Xem ra Tạ bá phụ và Tạ bá mẫu không mấy đồng ý chuyện Tạ Dục Dương cưới ta.
Mấy năm trước mỗi lần ta tới kinh thành, đều ở chung một viện với Tạ Dục Dương.
Nhưng năm ngoái, Tạ bá mẫu đột nhiên bắt chúng ta tách ra ở riêng.
Khi trong nhà có khách tới, hỏi về lai lịch của ta.
Tạ bá mẫu chỉ kéo tay ta, thân thiết nói:
“Đây là A Trừng, ta nuôi lớn như con gái ruột, xem như muội muội của Dục Dương.”
Đến tối.
Tạ bá mẫu bưng canh tới phòng ta, vừa gặp mặt đã thở dài:
“Dục Dương ra ngoài làm việc, trước khi đi còn dặn đi dặn lại, bảo ta mỗi ngày phải chuẩn bị y phục cho con, ban đêm đưa tới một chén canh ngọt. Đừng quản thúc con, muốn ra ngoài chơi thì cứ đi, muốn ngủ đến khi mặt trời lên cao cũng không cần dậy. A Trừng, nếu con là con gái ruột của ta, sống những ngày như vậy, ta chỉ càng chiều con mà thôi.”
Ta nhìn Tạ bá mẫu, thản nhiên uống canh ngọt rồi nói:
“Bá mẫu, có chuyện gì người cứ nói thẳng đi.”
Tạ bá mẫu vuốt tóc mai của ta, trong giọng mang theo chút bất lực và buồn bã:
“A Trừng, con nên trưởng thành rồi.”
Ta không biết đối với Tạ bá mẫu, thế nào mới được tính là trưởng thành.
Nhưng cha mẹ ta nói, ta đã trưởng thành từ lâu rồi.
Ta biết quan tâm tới sức khỏe của cha mẹ, từ kinh thành gửi t.h.u.ố.c bổ về cho họ.
Có lúc muốn mua thứ gì đó tốn nhiều bạc, ta sẽ tự mình ra ngoài làm thợ săn tiền thưởng.
Mỗi lần vào kinh, ta nhớ chân Tạ bá mẫu không tốt nên sẽ mang cho bà loại cao t.h.u.ố.c đặc biệt của Nam Châu.
Nghĩ tới Tạ bá phụ thích uống canh t.h.u.ố.c của Nam Châu nhất, ta cũng phơi sẵn d.ư.ợ.c liệu từ trước để mang tới cho ông.
Trong những tháng năm cứ thế trôi qua.
Ta đọc sách, luyện võ, dần dần cao lớn.
Giúp cha sửa ngói trên mái nhà.
Giúp mẹ đi tuần tra đê điều.
Bởi vậy, ta nghiêm túc nói với Tạ bá mẫu: “Con cảm thấy mình đã trưởng thành rồi.”
Tạ bá mẫu lại thở dài, chỉ nói một câu: “Đứa trẻ này, lúc nào cũng có chủ kiến của riêng mình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà khen ta, nhưng trên mặt chẳng có chút vui vẻ nào, chỉ mang theo vẻ sầu khổ rồi rời đi.
Thấy ta mãi không nói gì, Tạ Dục Dương bắt đầu sốt ruột:
“A Trừng, nàng không nói gì làm ta bất an.”
Ta cúi đầu, khẽ b.úng vào lá cây mộc cận, bình tĩnh nói:
“Ta chỉ đang nghĩ, ta bẩm sinh khó phân biệt màu sắc, không nhìn rõ màu y phục. Lúc nhỏ cha mẹ bận rộn không chăm sóc được ta, ta thường mặc quần áo phối màu lung tung, bị người khác cười nhạo. Sau này là chàng phát hiện ra, ngày nào cũng phối y phục giúp ta.
“Về sau nữa, ta từng trải qua một trận lũ lớn, bị những t.h.i t.h.ể trương phình dọa sợ. Từ đó mỗi khi đêm xuống, ta thường cảm thấy tim đập hoảng loạn, chỉ khi uống một chén canh ngọt mới thấy yên tâm.
“Những chuyện ấy, rất nhiều chuyện như thế, chàng đều nhớ hết.”
Tạ Dục Dương lập tức nắm lấy tay ta, có chút ủ rũ nói:
“Nhưng ta cũng chỉ có thể làm cho nàng những chuyện này. A Trừng, từ nhỏ nàng đã thông minh hơn người. Đọc sách chỉ cần chỉ điểm một chút là hiểu, võ nghệ lại càng xuất chúng. Cha mẹ ta lúc nào cũng chê ta tầm thường, chỉ có nàng nói ta là một đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất.”
Ta không nhịn được bật cười: “Tạ Dục Dương, hai chúng ta cứ phải tâng bốc nhau như vậy sao?”
Thấy ta cười, Tạ Dục Dương cũng thở phào: “Tóm lại, chúng ta chính là chăm sóc lẫn nhau mà lớn lên như vậy, không thể tách rời.”
Ta nói: “Được. Ta phải tới Nga Mi tìm di mẫu. Nếu thuận lợi, một tháng là có thể trở về. Trong thời gian này, chàng phải hứa với ta, thường xuyên tới chăm nom Thôi Thiếu khanh.”
Tạ Dục Dương không hỏi nhiều, lập tức đáp: “Được, ta nghe nàng.”
Ta nghĩ một lát rồi đứng dậy.
Tạ Dục Dương ngẩng đầu nhìn ta.
Ta nâng mặt hắn lên, hôn nhẹ lên trán hắn:
“Đợi ta làm xong một chuyện lớn, chúng ta sẽ thành thân.”
Nước mắt Tạ Dục Dương đã kìm nén từ lâu lập tức trào ra.
Hắn ra sức gật đầu, liên tục nói được.
Hai chúng ta nắm tay nhau, vừa hay nhìn thấy Vinh Dương quận chúa và Thôi Chiêm đứng cách đó không xa.
Vinh Dương quận chúa bỗng dưng nói với Thôi Chiêm:
“Thôi Thiếu khanh, ngài cũng rất ngưỡng mộ bọn họ phải không? Có được một tình yêu chân thành đến thế.”
Thôi Chiêm lại chỉ nói: “Kỷ cô nương, chúc chuyến đi Nga Mi của cô mọi việc thuận lợi.”
Ta nhìn hắn vịn khung cửa đứng đó, ánh mắt trông có vẻ trong sáng tỉnh táo, nhưng thật ra ánh nhìn chẳng thể tập trung vào bất cứ nơi nào.
Ta cũng nói với hắn: “Nhất định sẽ thuận lợi.”
Ta phải tới Nga Mi học thuật truyền âm từ di mẫu.
Tuy không biết vì sao Thôi Chiêm không muốn để người khác biết chuyện hắn bị mù.
Nhưng ta có trách nhiệm bảo vệ hắn cho tới khi hắn bình phục.
08
Một tháng sau.
Ta phong trần mệt mỏi từ Nga Mi trở về kinh thành.
Khi đi ngang qua phố Chu Tước, ta suy nghĩ một lát.
Bước chân khẽ đổi hướng, quyết định tới Thôi gia trước.
Đêm đã xuống, Thôi gia đèn đuốc sáng trưng.
Ta thuần thục trèo tường vào trong, tránh khỏi đám thị vệ tuần tra, quen đường quen lối đi thẳng tới viện của Thôi Chiêm.