Tình Yêu Của Kỷ Cô Nương, Trao Cho Ai Cũng Rực Rỡ Và Hết Lòng

Chương 4

Nhưng ta thấy Thôi Chiêm dường như chẳng có biểu hiện gì, không nhịn được hỏi:

“Thôi Thiếu khanh, ngài không nhìn thấy ảo giác sao?”

Thôi Chiêm im lặng một lát mới nói: “Đều là giả.”

Ta thầm nghĩ, không biết ảo giác của hắn giả đến mức nào mà chẳng thể mê hoặc được hắn.

Thôi Chiêm khẽ hỏi: “Tạ đại nhân có bị thương không?”

Ta cúi đầu giúp hắn xử lý vết thương.

“Hắn không sao, đã đưa Vinh Dương quận chúa về khách điếm rồi.”

Hắn khẽ “ừ” một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Ta không nhịn được hỏi: “Vì sao ngài lại thay Tạ Dục Dương làm con tin?”

Lần này Thôi Chiêm im lặng rất lâu, sau đó mới nói một câu:

“Nếu Tạ đại nhân bị thương, Kỷ cô nương nhất định sẽ rất đau lòng.”

Ta hoàn toàn không ngờ lại là lý do này.

Giống như có một viên đá nhỏ rơi xuống lòng ta, nện vào tim khiến nơi đó âm ỉ đau.

Nhìn sắc mặt trắng bệch của hắn, ta không khỏi nói:

“Nhưng nếu Thôi Thiếu khanh bị thương, cũng sẽ có người quan tâm đến ngài mà đau lòng. Sau này mong ngài nhất định phải quý trọng bản thân, đừng tùy tiện lấy thân mạo hiểm nữa.”

Hắn chỉ khẽ cười, không nói gì.

Ta thấy mưa đã nhỏ hơn một chút, liền dìu hắn đứng dậy rời đi.

Thôi Chiêm mới đi được vài bước đã vấp ngã.

Ta cẩn thận nhìn kỹ đôi mắt hắn, trong lòng lập tức đ.á.n.h thót.

Thôi Chiêm siết c.h.ặ.t cổ tay ta, nói:

“Kỷ cô nương, ta trúng độc nên hiện giờ nhìn không rõ lắm. Phiền cô đừng nói chuyện này cho người khác biết.”

06

Trên đường ta đưa Thôi Chiêm trở về, vừa hay Tạ Dục Dương tới tiếp ứng.

Hắn thấy ta đang cõng Thôi Chiêm, lập tức muốn tới đỡ.

Ta nhớ lời Thôi Chiêm dặn không được nói chuyện hắn không nhìn rõ cho người khác biết, liền nghiêng người tránh tay Tạ Dục Dương.

Hốc mắt Tạ Dục Dương lập tức đỏ lên.

Hắn đi bên cạnh ta, cố nén nước mắt nói:

“Ta đã thu xếp ổn thỏa cho Vinh Dương quận chúa, cũng mời đại phu chờ sẵn trong khách điếm. Quần áo sạch và nước nóng đều đã chuẩn bị xong, chỉ đợi hai người trở về. Viện binh cũng đã vào rừng bắt đám đạo tặc rồi.”

Ta gật đầu: “Làm tốt lắm.”

Trở về khách điếm.

Tần Phong vừa thấy Thôi Chiêm đang hôn mê, suýt nữa phát điên ngay tại chỗ.

Hắn dùng ánh mắt vô cùng sắc bén nhìn Tạ Dục Dương, cứ như hận không thể lăng trì hắn ngàn đao.

Tần Phong đau lòng nói: “Công t.ử nhà ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, không biết đã chịu bao nhiêu khổ sở, trải qua bao nhiêu tội mới dưỡng thân thể khỏe lại được, vậy mà bây giờ…”

Thôi Chiêm đang nằm trên giường tỉnh lại, yếu ớt nói: “Tần Phong, cẩn ngôn.”

Tần Phong đuổi chúng ta ra ngoài.

Hồng Trần Vô Định

 

Ta đứng trước cửa, khẽ thở phào một hơi.

Tạ Dục Dương kéo ta sang phòng khách, đẩy ta tới bên thùng tắm.

Hắn đưa tay thử nhiệt độ nước, lại thêm vào nửa thùng nước nóng.

Tạ Dục Dương đứng sau bình phong, thúc giục ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Mau tắm nước nóng đi, bên trong có thả túi t.h.u.ố.c, có thể xua hàn khí.”

Nhưng ta chẳng có tâm trạng ngâm mình cẩn thận.

Chỉ qua loa tắm rửa một phen, thay y phục rồi đi ra ngoài.

Tạ Dục Dương từ phía đối diện bước tới, trong tay bưng một bát canh gà nóng.

Ta nhận bát canh gà từ tay hắn, quay người đi thẳng tới phòng Thôi Chiêm.

Đại phu đang nói chuyện với Tần Phong, cau mày nói:

“Mạch tượng của vị công t.ử này rất kỳ lạ. Giống như từng dùng qua thuật Thôi Cân Hoán Mạch đã thất truyền từ lâu. Việc này không phải thứ ta có thể tùy tiện chẩn đoán.”

Ông chỉ kê một phương t.h.u.ố.c trừ phong hàn.

Tần Phong ủ rũ nói: “Công t.ử, chúng ta mau trở về tìm Lâm thái y đi.”

Thôi Chiêm tựa vào đầu giường, đâu vào đấy dặn dò:

“Chuẩn bị xe ngựa, lập tức hồi kinh. Chuyện của ta, nếu lão thái gia hỏi tới, ngươi phải kín miệng như bưng, nửa chữ cũng không được tiết lộ.”

Ta bước vào, ngồi xuống bên giường Thôi Chiêm, đút canh gà cho hắn.

Tần Phong hung hăng trừng Tạ Dục Dương một cái rồi quay người ra ngoài.

Tạ Dục Dương đã không thể kìm nén cảm xúc được nữa.

Hắn suy sụp nói: “A Trừng! Lỗi do ta gây ra thì để ta bù đắp! Ta không cần nàng vì ta mà phải lấy lòng Thôi Thiếu khanh như vậy!”

Trong lòng Tạ Dục Dương trước giờ chẳng giấu nổi chuyện gì.

Hắn ham công liều lĩnh, khiến Thôi Chiêm bị thương, hai mắt lại không nhìn thấy.

Chỉ cần một chút tin tức truyền về kinh thành, trên dưới Thôi gia chẳng phải sẽ hận c.h.ế.t Tạ Dục Dương sao?

Thôi gia có quyền thế đến mức nào chứ?

Một đại thế gia quyền quý bao đời, chỉ cần giậm chân một cái cũng đủ khiến cả kinh thành chấn động.

Ngay cả cô cô của Tạ Dục Dương, người được phong Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, chưa chắc đã bảo vệ nổi hắn.

Ta không biến sắc đá hắn một cước.

Thôi Chiêm nhắm mắt lại, dường như đã hơi mệt.

Hắn lên tiếng đuổi khách:

“Kỷ cô nương, ra ngoài đi, ta muốn nghỉ ngơi. Tạ đại nhân sơ suất trong lúc truy bắt đào phạm, theo quy củ của Hình bộ sẽ bị phạt hai tháng bổng lộc. Chuyện này ta sẽ không che giấu giúp hắn. Còn những chuyện khác, cô cứ yên tâm.”

Thôi Chiêm đã nói cứ yên tâm, vậy ta thật sự yên tâm.

Ta cũng không nói thêm gì, quay người rời đi.

Ra khỏi cửa.

Ta nhìn bát canh gà còn lại, bưng lên uống một hơi cạn sạch.

Tạ Dục Dương lập tức cuống lên: “Thôi Thiếu khanh đã uống qua rồi!”

Ta chẳng để tâm: “Lãng phí thì không tốt.”

Tạ Dục Dương buồn bực lấy khăn tay ra, dùng sức lau miệng ta hai cái.

Cũng chẳng biết hắn đang tức chuyện gì, bực bội nói:

“Nàng chẳng biết kiêng kỵ nam nữ gì cả!”

Ta đá hắn một cước: “Chàng thì biết chắc! Chàng biết mà lúc ta tắm, chàng còn đứng sau bình phong!”

Tạ Dục Dương nói đầy lý lẽ: “Chúng ta đâu giống nhau.”

Ta ném cái bát không vào lòng hắn, nhìn chằm chằm rồi nói:

“Nói đi, chuyện giữa chàng và Vinh Dương quận chúa là thế nào?”

07

Trước kia ta và Tạ Dục Dương thân thiết đến mức chẳng phân biệt của hắn hay của ta. Cho dù chỉ còn một hạt dưa cũng phải chia nhau ăn.