Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 102: Vạn nương tử

Edit: Trứng ốp la

“Ngươi muốn chăm ta lúc tuổi già ư?”

Vạn nương tử bật cười vui vẻ: “Đứa nhỏ ngốc, ngươi có tấm lòng này là cô cô đã cảm động lắm rồi. Nghe nói nhà chồng ngươi điều kiện cũng chẳng tốt, tự lo cho mình thật tốt đã là quý rồi.”

Liễu Diệp nắm chặt tay, nghiêm túc nói: “Vạn cô cô, ta bây giờ tự kiếm được tiền. Chăm sóc ngài dưỡng lão chẳng phải chuyện khó.”

Vạn nương tử nghe xong, khoé miệng cong lên, liên tục gật đầu: “Hảo, hảo, hảo… Ta nhớ rồi. Sau này, nếu ta già đến mức không đi nổi, ta sẽ sang nhờ ngươi. Lúc đó ngươi đừng có chê ta phiền nhé!”

Liễu Diệp gật đầu thật mạnh: “Ngài yên tâm, tuyệt đối sẽ không!”

Tâm tình Vạn nương tử tốt lên thấy rõ. Trước khi tiễn khách, bà lấy một hộp khăn tay tự mình thêu đưa cho Liễu Diệp: “Nhà ta chẳng có gì nhiều, chỉ có mấy thứ này là thừa, ngươi cầm chơi.”

Liễu Diệp thoáng thấy một góc, tưởng chỉ là khăn nên vui vẻ nhận lấy.

Nàng vừa đi khỏi, Vạn nương tử mới mở hộp điểm tâm Liễu Diệp mang tới. Thấy bên trong toàn món bánh tinh xảo, bà khựng lại mấy giây rồi ôm hộp chạy ra sân, chặn Liễu Diệp lại giữa đường: “Liễu Diệp! Số điểm tâm này… từ đâu mua vậy?”

Liễu Diệp giật mình: “Điểm tâm… có vấn đề sao?”

Vạn nương tử chợt nhận ra mình phản ứng quá mức, cố nặn ra một nụ cười: “Không phải có vấn đề… mà là… ta từng gặp loại điểm tâm này trước đây. Không ngờ ở đây cũng thấy, nên hơi bất ngờ thôi.”

“À, vậy à!”

Liễu Diệp thở phào: “Đây là bà bà ta làm. Như ý bánh, ba màu, ba vị. Ở chỗ chúng ta không mua được đâu.”

“Bà bà ngươi?” Trong đầu Vạn nương tử nhanh chóng rà lại ký ức, ấn tượng về mẹ chồng Liễu Diệp chỉ toàn mấy từ: dữ dằn, ngang ngược, cay nghiệt.

Bà thực sự không thể liên hệ hình ảnh ấy với những chiếc bánh tinh xảo này.

Liễu Diệp gật đầu: “Bà bà ta khéo tay lắm, món gì cũng làm được.”

Ánh mắt Vạn nương tử thoáng hiện nét khó hiểu: “Bà bà ngươi… từng vào kinh thành chưa?”

Liễu Diệp lắc đầu: “Vạn cô cô, sao ngài lại hỏi vậy?”

Vạn nương tử cắn môi, nhìn chằm chằm những chiếc bánh rồi trầm ngâm: “Theo ta biết, loại điểm tâm tinh xảo như thế này, khắp Tề quốc chỉ có Bát Trân Trai ở kinh thành mới làm được. Họ cũng chỉ có hai màu, chứ ta chưa từng thấy loại ba màu như của bà bà ngươi. Xem ra… bà bà ngươi không phải người tầm thường đâu.”

Liễu Diệp kinh hãi hít mạnh một hơi: “Ngài nói… bà bà ta làm điểm tâm còn giỏi hơn cả Bát Trân Trai?”

Vạn nương tử cắn nhẹ môi, nếm một miếng bánh, thần sắc càng thêm phức tạp: “Hẳn là vậy.”

Liễu Diệp cứ như bị nhồi một đống mây mù vào đầu, mơ hồ quay về nhà. Dương Đại Đầu thấy nàng sắc mặt khác thường, lo lắng hỏi: “Sao vậy?”

Nàng thấp giọng kể lại nguyên văn lời Vạn nương tử.

Dương Đại Đầu nghe xong, vốn đang ngà ngà say liền tỉnh hơn nửa: “Chuyện này ta biết là được, tuyệt đối đừng nói ra ngoài.”

Liễu Diệp gật đầu cái rụp.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng trò chuyện. Hai người ló đầu nhìn, Liễu Diệp mừng rỡ kêu: “Đại tỷ!”

Liễu Hoa nghe tiếng liền chạy vào: “Tiểu muội về rồi!”

Ban đầu, nàng còn tưởng sẽ thấy một Liễu Diệp gầy gò tiều tụy, ai ngờ trước mắt lại là muội muội xinh đẹp rạng rỡ, khiến nàng suýt không nhận ra. Mất vài giây mới quay sang nhìn Dương Đại Đầu: “Đây là muội phu?”

Dương Đại Đầu vội vàng chào hỏi.

Sau vài câu hàn huyên, cả nhà ngồi xuống. Liễu nương lấy điểm tâm Liễu Diệp mang tới cho cháu ngoại ăn.

Liễu Hoa kinh ngạc: “Nha! Đây là điểm tâm sao? Ta còn tưởng là hoa thật! Nương, ở đâu ra thế?”

“Muội muội ngươi với muội phu mang tới, ngon lắm, ngươi ăn thử đi.” Liễu mẫu chỉ lấy bốn miếng chia cho nhà Liễu Hoa, còn lại cất kỹ.

Liễu Hoa vừa cắn một miếng đã biết Liễu Diệp ở nhà chồng sống thế nào, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Nàng đưa bàn tay thô ráp vén mái tóc của muội, cười vui mừng: “Ngươi sống tốt vậy, ta an tâm rồi. Liễu Dung nha đầu kia không phải thứ tốt lành, sau này thấy nhớ tránh xa, đừng để nó giở trò nữa.”

“Đại tỷ!”

Liễu Diệp đỏ hoe mắt, nắm chặt bàn tay chai sần của tỷ “Tỷ hiện giờ sống thế nào?”

Liễu Hoa khẽ thở dài, gương mặt vàng như sáp gượng một nụ cười: “Cũng chẳng khác gì trước… Nhà không đất, kiếm được bao nhiêu lại đổi lấy lương thực. Rời núi khó, cả năm ra được một chuyến là hiếm.”

Số phận Liễu Hoa vốn khổ. Nàng từng gả cho người khác, nhưng ngay trong ngày thành thân, tân lang uống say rồi đột tử. Nhà chồng nói nàng khắc phu, còn đòi nàng bồi mạng.

Chuyện ầm ĩ đến mức Liễu phụ và Liễu mẫu phải nhờ tộc nhân ra mặt mới cứu được về, nhưng danh tiếng “khắc phu” đã lan ra, dù nàng vẫn là trong sạch cũng chẳng ai dám cưới. Cuối cùng, nàng chỉ có thể gả vào vùng khe suối nghèo khó.

Liễu Diệp nhìn tỷ phu Tưởng Đại Ngưu hiền lành chất phác, cùng hai đứa nhỏ gầy nhẳng bên cạnh, trong lòng thoáng nhói.

Liễu phụ và Liễu mẫu ngoài miệng không nói gì, nhưng thương con nên nhân dịp này muốn cải thiện bữa ăn cho nhà con gái. Cá thịt Liễu Diệp mang tới đều đem nấu, Liễu nương còn đích thân giết một con gà mái già.

Liễu Hồng lẳng lặng nhìn, không nói gì, còn chủ động giúp vặt lông gà.

Liễu Diệp chạy lại hỗ trợ, nhưng Liễu Hồng xua tay: “Đi đi, vào nhà ngồi! Ngoài này lạnh, lát nữa ta vào.”

“Đại tẩu, đợi đầu xuân ta bảo Đại Đầu mang sang hai con gà mái.” Liễu Diệp sợ đại tẩu phật ý.

Liễu Hồng bật cười: “Các ngươi cả năm mới về một lần, ăn uống cho ngon là đúng rồi. Đại tẩu ta keo kiệt thế sao? Hiện giờ tích cóp được bao nhiêu cứ tích cóp, buôn bán không phải lúc nào cũng thuận. Phải tính cho tương lai nữa. À, ngươi tính bao giờ sinh một đứa?”

“Để sau hẵng tính!” Liễu Diệp lè lưỡi bỏ chạy.

Liễu Hồng lắc đầu, cười bất lực.

Bữa tối hôm đó, Liễu gia ăn một bữa thật thịnh soạn, mùi thơm thịt cá bay sang tận nhà bên. Liễu Dung và Đinh thị nghe thấy tiếng cười nói bên này, sắc mặt lập tức sầm xuống.

Đinh thị bực bội, liếc con gái: “Không có phúc khí! Thịt ngon đưa đến tận miệng cũng bị ngươi dâng cho người khác!”

Liễu Dung vốn đang khó chịu, nghe thế mắt đỏ hoe: “Nương, sao lại trách ta? Ai biết Dương gia lại xoay người? Lúc trước Dương gia thế nào ngươi chẳng rõ sao? Chẳng lẽ ta tự nhảy vào hố lửa?”

Đinh thị biết con gái nói đúng, nhưng càng nghĩ càng bực.

Hôm sau, Liễu Diệp và Dương Đại Đầu dậy sớm, cùng Liễu Hoa cả nhà ra khỏi thôn. Trên đường, Dương Đại Đầu trò chuyện với Tưởng Đại Ngưu về chuyện mưu sinh.

Nghe xong, Dương Đại Đầu tròn mắt: “Thật hả? Lợi hại vậy sao? Tỷ phu còn săn được cả hươu? Trong thôn ta chắc chỉ có Dương Hán thúc mới làm được!”

Tưởng Đại Ngưu bị khen đến ngượng, gãi đầu cười.

Liễu Hoa thở dài từ phía sau: “Có bản lĩnh thì sao? Một con hươu bán cho người thu đặc sản cũng chỉ được hai trăm văn, đổi lương thực còn chẳng đủ cả nhà ăn một tháng.”

Dương Đại Đầu sặc, ho sù sụ: “Một con hươu chỉ hai trăm văn? Thế chẳng khác nào cướp trắng!”

Tưởng Đại Ngưu ngơ ngác: “Không phải giá vẫn thế sao?”