Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 101: Tương đối

Edit: Trứng ốp la

Ở vùng này, tục cưới vợ đều phải đưa sính lễ. Thông thường, số tiền dao động từ hai trăm đến sáu trăm văn. Ở trấn, phần lớn là sáu trăm; trong thôn thường bốn trăm; còn vùng núi thì ít hơn, nhưng cũng không dưới hai trăm. Vậy mà lần này, số tiền Dương Đại Đầu đưa còn nhiều hơn cả ở trấn.

Liễu nương nhìn thấy tám trăm văn liền sững sờ, vội gân cổ gọi: “Lão nhân! A Thụ!”

Liễu phụ và Liễu Thụ nghe tiếng gọi hoảng hốt, lập tức chạy vào. Khi nhìn thấy đống tiền trên bàn, cả hai cùng lúc trố mắt.

Liễu phụ nghiêm giọng hỏi: “Liễu Diệp, nói thật cho a cha nghe, Dương gia lấy đâu ra nhiều tiền thế?”

Bọn họ đều biết Dương gia trước kia nghèo rớt mùng tơi, tiền của Dương Hổ cũng chẳng phải loại sạch sẽ. Giờ Dương Hổ đã chết, theo lý thì Dương gia phải càng khốn đốn mới đúng.

Liễu Diệp mím môi cười: “A cha, đại ca, mấy chuyện đó là lão hoàng lịch rồi. Giờ nhà chồng ta khác lắm, không chỉ dựng hơn mười gian nhà mới, còn mở cả xưởng.

Đại Đầu lại làm đầu bếp sư phó ở khách đ**m, tiền tiêu vặt cũng chẳng thiếu, huống chi mẹ chồng ta không bắt chúng ta nộp tiền lên. Hai vợ chồng giờ tự tích góp, trong tay dư dả, các ngươi đừng lo.”

Liễu nương ở bên xen vào: “Các ngươi nhìn xem, nó có phải cao hơn, tròn trịa hơn rồi không?”

Hai nam nhân vốn tính cẩu thả cũng bắt đầu nhìn kỹ. Quả thật, Liễu Diệp giờ khác hẳn trước.

Liễu Thụ thở phào: “Cũng may, cũng may! Nếu lúc ấy ta liều mạng kéo ngươi về chẳng phải hại ngươi rồi sao? Hừ! Đại bá nương lúc nào cũng khoe Liễu Dung lấy chồng tốt, nhưng khi đó nhà bên kia chỉ đưa 400 văn sính lễ thôi. Ngươi bên này được hẳn 800 văn, gấp đôi bọn họ!

Lần này ngươi mang về năm lễ, so với người khác còn nhiều hơn mấy năm cộng lại! Quay đầu ta phải sang đại phòng khoe cho bõ tức.”

Liễu Diệp khẽ che miệng cười, rồi kể lại chuyện xảy ra trên đường. Nghe xong, ba người nhà Liễu bật cười hả hê.

Dương Đại Đầu cũng nhận ra, nhạc phụ và đại cữu ca sau khi vào nhà một chuyến thì thái độ khác hẳn. Vừa rồi còn lạnh nhạt, giờ thì kéo hắn ngồi trò chuyện, hỏi han tình hình, thậm chí còn rủ cùng uống một chén.

Bên kia, Liễu Dung nghe tiếng cười rộn rã thì lập tức sa sầm mặt, nghiến răng nói với Liễu Mộc: “Đại ca, chẳng phải ngươi nói Dương gia chẳng ra gì, lại nghèo, lại không nói lý, gả qua đó chắc chắn khổ sở sao? Thế nào mà ta nhìn đường muội sống cũng đâu có tệ?”

Liễu Dung nghiến răng nghiến lợi.

Đinh thị kinh ngạc đến trợn mắt: “Không thể nào! Muốn ta nói, đời sống nàng có tốt thì cũng đâu thể hơn ngươi? Khôn Bằng nhà ta làm nghề giết heo, ai mà chẳng lâu lâu được ăn miếng thịt? Nhìn kìa, hắn nuôi ngươi trắng trẻo mũm mĩm, so với ở nhà mẹ đẻ còn tốt hơn nhiều!”

Nếu không tận mắt thấy, Liễu Dung cũng nghĩ vậy. Nhưng giờ nhìn Liễu Diệp với dáng vẻ rạng rỡ, quần áo mới tinh, trong lòng nàng ta lập tức dâng một cơn hụt hẫng. Nàng ta quay sang làm nũng với Mã Khôn Bằng: “Ta muốn một bộ y phục mới.”

Mã Khôn Bằng lập tức cười gượng: “Ngươi vẫn còn mấy bộ chưa mặc mấy lần mà?”

Liễu Dung dẩu môi, giọng đầy ấm ức: “Đó là mấy bộ ta mang từ nhà mẹ đẻ sang, đến nhà ngươi thì ngay cả đôi giày mới cũng chưa từng làm cho ta! Ngươi nhìn đường muội kia, mới gả hơn ta có hai tháng, y phục toàn là nhà chồng mới may!”

Đinh thị vốn chưa rõ tình hình, nghe vậy lập tức hiểu ra đôi chút. Bà ta liền chạy thẳng sang nhà bên cạnh: “Liễu Diệp về rồi à!”

Liễu nương đang trong phòng, lười chẳng muốn nhúc nhích, ngoài sân vang lên tiếng Liễu phụ trò chuyện với Đinh thị.

Liễu Diệp nói: “Nương, ta ra ngoài xem.”

Vừa thấy Liễu Diệp, Đinh thị liền xuýt xoa, giọng chua chát: “Nha! Một năm không gặp mà Liễu Diệp nhà chúng ta lại xinh đẹp thế này! Hay là bên nhà chồng cho uống tiên đan?”

Dương Đại Đầu nghe câu này thấy sai sai, thò đầu ra nói: “Tiên đan gì chứ? Chẳng qua là mỗi ngày ăn thịt thôi.”

Đinh thị hít vào một hơi, lúc này mới nhìn kỹ Dương Đại Đầu. Không thể không nói, giờ trông hắn tuấn tú hơn hẳn trước kia bà ta từng gặp, thậm chí còn đẹp trai hơn cả Mã Khôn Bằng.

Sự đối lập ấy khiến Đinh thị càng thêm khó chịu. Bà ta cười lạnh: “Còn bảo mỗi ngày ăn thịt! Nhà ngươi định so với con rể ta chắc? Nói khoác mà không sợ toác da trâu.”

Liễu Thụ liền chen vào, giọng hả hê: “Ha ha ha… Toác gì mà toác! Đại bá nương không biết rồi. Muội phu ta làm đầu bếp ở khách đ**m đấy, là đầu bếp hẳn hoi, mỗi ngày ăn thịt là chuyện thường!”

Đinh thị gượng cười nhưng đã mất kiên nhẫn: “Đầu bếp? Hắn á? Thôi đừng đùa!”

Dương Đại Đầu quay sang Liễu phụ: “Vừa hay nhạc phụ nhạc mẫu chưa thưởng thức tay nghề của ta. Hôm nay ta xuống bếp trổ tài một bữa.”

Liễu phụ giật mình: “Ngươi nói thật? Sao lại để cô gia tới nhà mà còn bắt vào bếp nấu nướng!”

Liễu phụ định ngăn, nhưng Dương Đại Đầu đã lăn vào bếp. Hắn đảo qua gia vị trong nhà, rồi nói với Liễu Diệp: “Chỉ có muối với dầu, ít quá. May ta có mang thêm. Ngươi lấy lại đây giúp ta.”

“Được thôi!” Liễu Diệp xách rổ, lôi từ đáy ra mấy lọ chai nhỏ. Dương Đại Đầu thoăn thoắt làm cá, mổ gà. Nhất là khi phi lê cá, động tác nhanh gọn, rõ là dân lành nghề chứ chẳng giống mấy bà nội trợ tầm thường.

Cả nhà Liễu phụ ngẩn người xem, mắt Đinh thị thì muốn rớt ra ngoài.

Khi món cá kho dậy mùi, Đinh thị càng chẳng còn gì để nói. Nghe Liễu nương và Liễu Hồng bàn chuyện tiền tiêu vặt của Dương Đại Đầu, sắc mặt bà ta càng tối sầm.

Không ai để ý bà ta rời đi lúc nào.

Về đến cửa, nghe bên nhà Liễu gia ồn ào vui vẻ, Đinh thị càng nghẹn. Nghĩ tới việc Dương Đại Đầu vừa tặng quà, vừa nấu ăn, vừa hiền lành, tháo vát, trong khi con rể mình thì như khúc gỗ, chẳng buồn nhúc nhích, con gái xin một bộ quần áo mới cũng bị cau mày… Bà ta tức đến phát nghẹn.

Dương Đại Đầu chỉ cần một bữa cơm đã hoàn toàn chinh phục Liễu gia. Liễu phụ nhìn hắn đầy thân thiết, vừa kéo chuyện trò vừa hỏi han đủ điều.

Thấy tình hình thuận lợi, Liễu Diệp liền xách hộp điểm tâm sang nhà Vạn nương tử.

Nhà Vạn nương tử cách đó không xa, là ngôi nhà gạch xanh ngói đỏ. Vì chưa lập gia đình, lại không còn người thân, nên Tết đến nhà bà quạnh quẽ vô cùng.

Vạn nương tử đang thêu hoa trong phòng, nghe tiếng gõ cửa liền ra mở. Thấy là Liễu Diệp, bà khẽ ngạc nhiên: “Về rồi à? Nhìn dáng vẻ xem ra sống cũng không tệ lắm.”

Hai người vào nhà. Liễu Diệp đặt hộp điểm tâm lên bàn: “Vạn cô cô, đây là bà bà ta làm, ngài nếm thử.”

Vạn nương tử chưa mở hộp, chỉ mỉm cười: “Ngươi có lòng. Trước kia nghe chuyện đường tỷ ngươi hại ngươi, ta còn buồn một thời gian. Giờ nhìn thấy ngươi thế này, ta yên tâm rồi.”

Mắt Liễu Diệp cay cay: “Cảm ơn Vạn cô cô nhớ tới. Ta vẫn ổn, còn ngài thì sao?”

“Cũng như cũ thôi, có gì đâu mà tốt? Trước đây ta nhận một đứa con gái nuôi, ai dè nó lấy chồng rồi biến mất tăm, chẳng bằng ngươi còn có lòng. Thôi, nói nhiều lại buồn, không nhắc nữa!”

Có lẽ tuổi tác khiến bà hay kể lể hơn xưa. Nhìn vẻ cô đơn ấy, Liễu Diệp cắn răng nói: “Vạn cô cô, tuy ta đã gả chồng, nhưng vẫn có thể chăm sóc ngài lúc tuổi già.”