Tiểu Nhũ Nương: Độc Sủng Của Vương Gia

Chương 3: Tiểu góa phụ

Thính lực của người luyện võ vốn cực kỳ nhạy bén, Vân Tuế Vụ đứng ngoài đương nhiên nghe rõ mồn một mọi động tĩnh bên trong.

Nay đang tiết tiết mưa phùn, mới đó còn nắng rực rỡ, chớp mắt đã đổ cơn mưa rào tầm tã. Đợi đến khi mưa tạnh, Tiểu điện hạ đã đánh một giấc no nê rồi tỉnh dậy, đôi mắt to tròn sâu thẳm như mặt hồ lấp lánh nhìn Liên Hương mà cười, dáng vẻ nũng nịu ấy như muốn làm tan chảy lòng người.

Trước kia chưa từng gặp Vương gia, nàng chỉ thấy Tiểu điện hạ sinh ra thật khôi ngô, nay nhìn kỹ mới thấy đôi lông mày và đường nét khuôn mặt đứa trẻ quả thực giống hệt Vương gia. Đúng là đệ đệ ruột thịt cùng mẫu thân sinh ra.

"Thẩm nãi nương, Tiểu điện hạ đã tỉnh chưa?" Bội cô cô đẩy cửa bước vào.

"Dạ, Tiểu điện hạ vừa mới tỉnh." Tiết trời sau cơn mưa vô cùng mát mẻ, Liên Hương cứ ngỡ là sắp được hồi phủ, bèn bế Tiểu điện hạ đứng dậy.

"Hồ sen sau cơn mưa vừa nở một đóa Song Sắc Liên, ấy là điềm lành, Vương gia muốn đưa Tiểu điện hạ đi thưởng ngoạn." Bội cô cô vốn là người nghiêm cẩn, nhưng khi cười lên lại trông khá thân thiện. "Sẵn tiện, ngươi cũng thưa với Vương gia một tiếng về tình hình của Tiểu điện hạ trong mấy tháng qua."

Liên Hương gật đầu. Biểu tỷ từng dặn nếu nàng hầu hạ Tiểu điện hạ chu đáo, trở thành nhũ mẫu thân cận, thì không chỉ nàng mà cả con trai nàng sau này cũng có thể tìm được một chỗ đứng tốt bên cạnh Tiểu điện hạ. Chẳng dám mong vinh hoa phú quý, nhưng chắc chắn vẫn tốt hơn việc con nàng lớn lên phải làm kẻ đồ tể sát sinh.

Vì vậy, dù trong lòng vô cùng sợ hãi khi phải đối mặt với Vương gia, nàng vẫn ôm Tiểu điện hạ, theo chân Bội cô cô đi tới hồ sen sau núi.

Vân Tuế Vụ vận một bộ cẩm y màu xanh băng thanh cao thoát tục, đứng lặng bên hồ sen. Mái tóc đen được búi gọn sau đầu bằng ngọc quan, dáng vẻ như ngọc thụ lâm phong, khí chất kiêu hãnh bẩm sinh. Gió thổi qua làm vạt áo bay nhẹ, chỉ riêng bóng lưng ấy thôi cũng đủ khiến người ta ngẩn ngơ trong chốc lát.

Liên Hương bế Tiểu điện hạ đến trước mặt Vương gia hành lễ. Tiểu điện hạ mới ba tháng tuổi nào đã biết gì về Song Sắc Liên, cứ nhìn đông ngó tây rồi lại đưa tay lên miệng m*t mát.

Giữa hồ, đóa sen hai màu nửa trắng tựa tuyết, nửa đỏ như lửa, nổi bật trên nền lá xanh mướt, nở rộ cực kỳ kiều diễm.

Vân Tuế Vụ nghiêng mình, đôi mắt tuấn tú như bước ra từ trong tranh nhìn về phía Tiểu điện hạ, trong ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng, xa cách ấy hiếm hoi lộ ra vài phần nhu hòa.

Có lẽ vì Vương gia vừa từ chiến trường trở về, khí sát phạt trên người cùng uy quyền của kẻ ở ngôi cao khiến Liên Hương kinh hãi không thôi, chẳng dám lại gần nửa bước. Nàng vội vàng bẩm báo về tình hình của Tiểu điện hạ, chỉ mong nói cho xong để sớm được lùi xa.

Đúng lúc này, Vân Tuế Vụ hơi cúi người, vươn bàn tay thon dài khẽ nắm lấy bàn chân nhỏ xíu của Tiểu điện hạ.

Hành động này khiến Liên Hương nín thở, lòng đầy lo âu, cơ thể theo bản năng muốn lùi lại phía sau.

"Sao không nói tiếp?" Vân Tuế Vụ khẽ chạm vào đôi chân mềm mại của đứa trẻ, thấy Liên Hương đang nói bỗng dừng lại, hắn liền cất giọng lạnh lùng hỏi.

"Dạ... Tiểu... Tiểu điện hạ ngài ấy..." Nhìn Vương gia ở ngay sát gang tấc, tim Liên Hương như vọt lên tới cổ họng. Trong lúc căng thẳng, nàng nhất thời quên mất mình vừa nói đến đâu.

Nàng cuống đến mức mặt đỏ bừng, lắp bắp hồi lâu, ngược lại khiến Tiểu điện hạ trong lòng thích thú cười rộ lên, khua chân múa tay loạn xạ. Cái cười ấy lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông, đáng yêu vô cùng, còn rực rỡ hơn cả đóa sen trong hồ.

Nhìn thấy nụ cười ấy, Liên Hương mới sực nhớ ra, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng tiếp tục thưa chuyện.

Vân Tuế Vụ chân mày dãn ra, không hề chấp nhặt sự thất lễ của nàng, hắn đưa tay khẽ véo nhẹ vào má thịt của Tiểu điện hạ. Chẳng biết có phải do Vương gia quanh năm cưỡi ngựa cầm đao nên tay có vết chai, hay là do lực đạo hơi mạnh làm đau làn da non nớt, mà Tiểu điện hạ đang cười bỗng mếu máo, vẻ mặt ủy khuất như sắp khóc.

Liên Hương vội vàng vỗ nhẹ vào mông đứa trẻ, cúi đầu dỗ dành: "Tiểu điện hạ đừng khóc, đó là huynh trưởng của ngài mà..."

Nhưng đứa trẻ vẫn không chịu, như chịu uất ức lớn lắm, cứ thút thít mãi mà không rơi nước mắt. Liên Hương sao lại không hiểu, Tiểu điện hạ đây là muốn nàng hát dỗ dành đây mà.

Nàng khẽ ngân nga một khúc điệu mềm mại, uyển chuyển như tiếng suối chảy róc rách giữa ngàn mây. Thanh âm ấy hòa cùng sắc sen xanh biếc, khiến người nghe thấy lòng dạ khoan khoái nhưng cũng bị giai điệu đặc biệt ấy câu dẫn tâm can, như thể mỗi nốt nhạc đều gõ nhịp vào lòng người, khiến kẻ khác không kìm được mà chìm đắm...

Tiểu điện hạ vừa nghe tiếng hát của Liên Hương liền nín bặt, đôi mắt chăm chú nhìn nàng không chớp. Hóa ra tiểu nãi nương này cũng có chút bản lĩnh thật sự.

Vân Tuế Vụ chưa từng nghe qua âm thanh nào thuần khiết, trống vắng đến thế, tựa như có ma lực gột rửa hết những u ám trên người hắn. Hắn không tự chủ được mà nheo mắt nhìn nàng. Đôi mày nàng như làn nước trong vắt, hàm răng trắng muốt như ngậm tuyết, sắc môi nhạt tựa hoa đào.

Từ lúc rời khỏi thiền phòng, hắn đã lập tức sai người điều tra xem có kẻ nào cố tình cài cắm nàng bên cạnh mình hay không. Kết quả không phải vậy. Nàng là biểu muội của Tống quý thiếp, con nhỏ ở nhà đã hai tuổi. Trượng phu qua đời, nàng trở thành góa phụ. Nhà Tống quý thiếp thương tình nên để nàng nuôi con cho huynh trưởng bà ta. Sau thấy nàng sữa tốt, chăm trẻ chu đáo mới tiến cử vào phủ.

Nhà ngoại nàng chỉ là những người bán đậu phụ trên sạp nhỏ, gia thế trong sạch. Thật khó hình dung, một sạp đậu phụ lại có thể nuôi dưỡng ra một nữ nhi như tuyết như ngọc, mềm mại như hoa thế này; lại càng không ngờ nàng từng gả cho một tên đồ tể mổ lợn, lại còn là một gã khờ. Chỉ vì nàng vô tình ngã xuống nước, được gã đồ tể ấy cứu lên...

Nghĩ đến đây, ánh mắt Vân Tuế Vụ chợt tối sầm, sâu thẳm đen kịt, đôi môi mỏng mím chặt, khôi phục vẻ lãnh đạm vốn có.

Tiểu điện hạ cười hớn hở, thè lưỡi nhỏ ra đùa nghịch với Liên Hương, hai lúm đồng tiền ngọt đến lịm người. Liên Hương cũng mỉm cười dịu dàng, đôi mắt cong cong, trên má cũng hiện ra đôi lúm đồng tiền ngọt ngào y hệt.

"Về." Vân Tuế Vụ thu hồi tầm mắt, lạnh lùng lên tiếng.

Nghe giọng nói băng thanh ngọc khiết của Vương gia, tâm trí Liên Hương lập tức quay lại, nàng vội thu liễm nụ cười, cúi đầu bế Tiểu điện hạ rụt rè đi theo sau.

Đang lúc bước lên cầu gỗ, Vương gia bất thần xoay người, kéo mạnh nàng vào lòng...

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn