Chỉ là khi y chạy tới nơi, mấy người thợ kia cũng đã sớm kinh hoàng thất thố, vây c.h.ặ.t lấy quanh miệng giếng, sốt sắng ghé đầu ngó nghiêng xuống lòng giếng sâu.
Ai nấy đều nghe thấy một tiếng rơi chạm đất nặng nề. Cái giếng cao như thế này, sợi dây thừng đột ngột đứt đoạn rơi xuống, làm sao mà không lành ít dữ nhiều cho được: "Chu Đại! Chu Đại! Chuyện này biết ăn nói làm sao với gia đình hắn đây hả trời!"
"Sao vị tiểu huynh đệ kia cũng nhảy xuống theo rồi!"
"Mau, mau đem cuộn dây thừng khác lại đây, để ta buộc vào người xuống dưới xem sao!"
"Khốn kiếp cái tên Vương Lão Nhị, dám bán dây mục cho ta, rõ ràng bảo là dây mới mua chưa từng dùng qua, dùng tốt lắm cơ mà!"
Thư Thụy nghe mấy nam t.ử đầu đầy mồ hôi đang cuống cuồng gào thét, y liền gạt phắt một người ra, tự ghé sát vào miệng giếng: "Lục Lăng!"
"Không sao."
Tiếng vọng từ dưới giếng truyền lên có chút âm u, nghẹn nghẹn. Mấy nam t.ử đang rối như tơ vò nghe thấy âm thanh ấy thì không thể tin nổi vào tai mình.
Lưu đốc công vội vàng quay trở lại: "Huynh đệ, không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?"
Lục Lăng ở bên dưới một tay đang tóm c.h.ặ.t lấy nam t.ử vì rơi xuống mà đã sợ đến mức ngất lịm đi. Hắn dùng sức lay lay mấy cái cũng không thấy người kia tỉnh lại, đành truyền lời lên hướng miệng giếng: "Thả dây thừng xuống, kéo người của các ngươi lên đi, hắn ngất rồi."
Người ở bên trên nghe thấy thế, vội vã thả dây thừng xuống dưới theo lời Lục Lăng. Lục Lăng dùng lực giật giật sợi dây thừng lớn vài cái, thấy đã vững chắc, lúc này mới buộc nam t.ử kia lại thật kỹ.
Nam t.ử gọi là Chu Đại kia được kéo ra khỏi giếng nước, đám thợ đi cùng thấy gã mặt mũi tay chân đều nguyên vẹn thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sau đó lại có hai người kéo cả Lục Lăng lên. Thân hình hắn nhẹ phỗng, ngược lại chẳng khiến người ta tốn bao nhiêu sức lực, mượn sợi dây thừng là cũng có thể tự lên được.
Thư Thụy canh ở bên giếng, nhìn người bình an vô sự đi lên, cả hai đều không gặp trở ngại gì lớn, tảng đá trong lòng mới chịu hạ xuống.
Chỉ là Chu Đại vẫn còn hôn mê, mấy người đi cùng đều không mấy yên tâm, bèn đưa gã đến chỗ đại phu trước.
Tuy rằng người của đội thợ tự không chú ý cẩn thận an toàn, nhưng chuyện dù sao cũng xảy ra trên địa bàn nhà mình, Thư Thụy cũng muốn đi theo xem sao.
Vừa mới dịch chuyển bước chân, Thư Thụy đã "hít" một tiếng, lúc này mới muộn màng nhận ra đầu ngón chân đau đớn kịch liệt.
Lục Lăng vốn đang bị Lưu đốc công kéo tay nói lời cảm kích, nghe thấy tiếng của Thư Thụy, liền nghiêng mình một cái lướt qua đỡ lấy y: "Sao thế?"
"Không sao, chỉ là vừa rồi cuống quá nên đá trúng bực cửa."
Chân mày Lục Lăng khẽ nhíu lại, vội vàng đỡ y sang một bên, cởi giày tất ra, chỉ thấy nơi móng ngón chân cái đã rỉ ra chút m.á.u tươi.
Bàn chân Thư Thụy trắng ngần, vết m.á.u vì thế mà càng được tôn lên thêm phần đỏ tươi, bắt mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phải đến y quán."
Chân mày Lục Lăng càng nhíu c.h.ặ.t hơn, luồn tay qua eo định bế thốc Thư Thụy lên.
Thư Thụy vội vàng kéo kéo tay áo hắn: "Ngươi đừng..."
Lục Lăng nhìn Thư Thụy, thầm nghĩ lần trước bị rắn c.ắ.n thì cho bế, giờ lại không cho rồi.
Hắn nhìn người ta bị thương mà lòng đau xót, tính khí lại tốt, bèn xoay lưng lại: "Cõng thì chắc là được chứ."
Cứ thế, cả đám người rồng rắn kéo nhau đến y quán.
Đại phu khám chữa cho Chu Đại một lượt, thân thể gã vẫn khỏe mạnh, chẳng qua là bị dọa cho ngất đi thôi, cho uống chút t.h.u.ố.c xong thì người cũng tỉnh lại.
Chu Đại nhìn mấy gương mặt quen thuộc, sờ soạng khắp người một lượt, liền mồm nói ba câu: "Ta chưa c.h.ế.t, ta chưa c.h.ế.t, ta chưa c.h.ế.t."
Một trận t.a.i n.ạ.n bất ngờ rốt cuộc chỉ là một phen hú vía, không ngờ tới cuối cùng người bị thương lại chỉ có một mình Thư Thụy.
Lưu đốc công áy náy vô cùng, bèn bồi tội với Thư Thụy một phen, lại còn tạ ơn Lục Lăng một trận lớn.
Chuyện ngày hôm nay nếu không có Lục Lăng ra tay, Chu Đại có mạng lớn rơi xuống giếng không c.h.ế.t, thì phỏng chừng cũng phải gãy tay gãy chân.
Thư Thụy lại cũng không quá trách móc, chẳng phải vì y rộng lượng hay có lòng bồ tát gì, chỉ là làm mấy cái việc thủ công này vốn dĩ đã là cái ngành nghề thường xuyên xảy ra bất trắc rồi.
"Người đều không sao là tốt nhất rồi, dù sao cũng chẳng ai cố tình muốn gây ra họa sự cả. Thực sự nếu có thương có đau, không nói đốc công các vị khó sống, đối với người nhà của tráng đinh kia cũng không biết ăn nói ra sao, mà trong lòng chúng ta cũng không dễ chịu gì."
Lưu đốc công không ngờ Thư Thụy lại thấu hiểu và khoan dung đến vậy. Nhớ lại lúc trước y đến công hành mặc cả giá, ghê gớm biết bao nhiêu, hắn ta cứ ngỡ đây là một nhân vật đanh đá sắc sảo, hóa ra lại là mình nhìn lầm người.
Hai bên lại nói thêm vài câu, lúc này mới trở về.
Ngày hôm sau, Chu Đại vừa sáng sớm đã chạy tới, mang theo một giỏ trứng gà, lại xách thêm hai cái hũ đến tặng cho Lục Lăng, đáp lễ ơn cứu mạng.
ban đầu Thư Thụy còn tưởng người ta đem rượu đến, thầm nghĩ cái gã ngốc nhà mình không có phúc miệng rồi, ai dè người ta đưa tới lại là hai hũ thịt kho chưng thơm phức, tỏa hương ngào ngạt.
Lễ vật tuy không đáng giá bao nhiêu, nhưng quan trọng là ở cái tấm lòng, chịu mang đồ đến cảm ơn thì đều là người hiểu lễ nghĩa, biết ơn nghĩa cả.
Mấy ngày sau đó, đội thợ sửa giếng nước càng thêm phần cẩn trọng hơn nhiều, tất cả đều bình an, không xảy ra thêm chuyện gì nữa.
Cuối cùng sau khi sửa xong cả giếng lẫn hầm ngầm, lúc Lưu đốc công kết toán tiền nong đã bớt cho Thư Thụy hai tiền bạc. Thư Thụy vốn còn muốn đưa đủ theo giá đã định ban đầu, nhưng hắn ta nhất quyết không chịu nhận phần hơn của y.
Ai nấy đều nghe thấy một tiếng rơi chạm đất nặng nề. Cái giếng cao như thế này, sợi dây thừng đột ngột đứt đoạn rơi xuống, làm sao mà không lành ít dữ nhiều cho được: "Chu Đại! Chu Đại! Chuyện này biết ăn nói làm sao với gia đình hắn đây hả trời!"
"Sao vị tiểu huynh đệ kia cũng nhảy xuống theo rồi!"
"Mau, mau đem cuộn dây thừng khác lại đây, để ta buộc vào người xuống dưới xem sao!"
"Khốn kiếp cái tên Vương Lão Nhị, dám bán dây mục cho ta, rõ ràng bảo là dây mới mua chưa từng dùng qua, dùng tốt lắm cơ mà!"
Thư Thụy nghe mấy nam t.ử đầu đầy mồ hôi đang cuống cuồng gào thét, y liền gạt phắt một người ra, tự ghé sát vào miệng giếng: "Lục Lăng!"
"Không sao."
Tiếng vọng từ dưới giếng truyền lên có chút âm u, nghẹn nghẹn. Mấy nam t.ử đang rối như tơ vò nghe thấy âm thanh ấy thì không thể tin nổi vào tai mình.
Lưu đốc công vội vàng quay trở lại: "Huynh đệ, không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?"
Lục Lăng ở bên dưới một tay đang tóm c.h.ặ.t lấy nam t.ử vì rơi xuống mà đã sợ đến mức ngất lịm đi. Hắn dùng sức lay lay mấy cái cũng không thấy người kia tỉnh lại, đành truyền lời lên hướng miệng giếng: "Thả dây thừng xuống, kéo người của các ngươi lên đi, hắn ngất rồi."
Người ở bên trên nghe thấy thế, vội vã thả dây thừng xuống dưới theo lời Lục Lăng. Lục Lăng dùng lực giật giật sợi dây thừng lớn vài cái, thấy đã vững chắc, lúc này mới buộc nam t.ử kia lại thật kỹ.
Nam t.ử gọi là Chu Đại kia được kéo ra khỏi giếng nước, đám thợ đi cùng thấy gã mặt mũi tay chân đều nguyên vẹn thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sau đó lại có hai người kéo cả Lục Lăng lên. Thân hình hắn nhẹ phỗng, ngược lại chẳng khiến người ta tốn bao nhiêu sức lực, mượn sợi dây thừng là cũng có thể tự lên được.
Thư Thụy canh ở bên giếng, nhìn người bình an vô sự đi lên, cả hai đều không gặp trở ngại gì lớn, tảng đá trong lòng mới chịu hạ xuống.
Chỉ là Chu Đại vẫn còn hôn mê, mấy người đi cùng đều không mấy yên tâm, bèn đưa gã đến chỗ đại phu trước.
Tuy rằng người của đội thợ tự không chú ý cẩn thận an toàn, nhưng chuyện dù sao cũng xảy ra trên địa bàn nhà mình, Thư Thụy cũng muốn đi theo xem sao.
Vừa mới dịch chuyển bước chân, Thư Thụy đã "hít" một tiếng, lúc này mới muộn màng nhận ra đầu ngón chân đau đớn kịch liệt.
Lục Lăng vốn đang bị Lưu đốc công kéo tay nói lời cảm kích, nghe thấy tiếng của Thư Thụy, liền nghiêng mình một cái lướt qua đỡ lấy y: "Sao thế?"
"Không sao, chỉ là vừa rồi cuống quá nên đá trúng bực cửa."
Chân mày Lục Lăng khẽ nhíu lại, vội vàng đỡ y sang một bên, cởi giày tất ra, chỉ thấy nơi móng ngón chân cái đã rỉ ra chút m.á.u tươi.
Bàn chân Thư Thụy trắng ngần, vết m.á.u vì thế mà càng được tôn lên thêm phần đỏ tươi, bắt mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phải đến y quán."
Chân mày Lục Lăng càng nhíu c.h.ặ.t hơn, luồn tay qua eo định bế thốc Thư Thụy lên.
Thư Thụy vội vàng kéo kéo tay áo hắn: "Ngươi đừng..."
Lục Lăng nhìn Thư Thụy, thầm nghĩ lần trước bị rắn c.ắ.n thì cho bế, giờ lại không cho rồi.
Hắn nhìn người ta bị thương mà lòng đau xót, tính khí lại tốt, bèn xoay lưng lại: "Cõng thì chắc là được chứ."
Cứ thế, cả đám người rồng rắn kéo nhau đến y quán.
Đại phu khám chữa cho Chu Đại một lượt, thân thể gã vẫn khỏe mạnh, chẳng qua là bị dọa cho ngất đi thôi, cho uống chút t.h.u.ố.c xong thì người cũng tỉnh lại.
Chu Đại nhìn mấy gương mặt quen thuộc, sờ soạng khắp người một lượt, liền mồm nói ba câu: "Ta chưa c.h.ế.t, ta chưa c.h.ế.t, ta chưa c.h.ế.t."
Một trận t.a.i n.ạ.n bất ngờ rốt cuộc chỉ là một phen hú vía, không ngờ tới cuối cùng người bị thương lại chỉ có một mình Thư Thụy.
Lưu đốc công áy náy vô cùng, bèn bồi tội với Thư Thụy một phen, lại còn tạ ơn Lục Lăng một trận lớn.
Chuyện ngày hôm nay nếu không có Lục Lăng ra tay, Chu Đại có mạng lớn rơi xuống giếng không c.h.ế.t, thì phỏng chừng cũng phải gãy tay gãy chân.
Thư Thụy lại cũng không quá trách móc, chẳng phải vì y rộng lượng hay có lòng bồ tát gì, chỉ là làm mấy cái việc thủ công này vốn dĩ đã là cái ngành nghề thường xuyên xảy ra bất trắc rồi.
"Người đều không sao là tốt nhất rồi, dù sao cũng chẳng ai cố tình muốn gây ra họa sự cả. Thực sự nếu có thương có đau, không nói đốc công các vị khó sống, đối với người nhà của tráng đinh kia cũng không biết ăn nói ra sao, mà trong lòng chúng ta cũng không dễ chịu gì."
Lưu đốc công không ngờ Thư Thụy lại thấu hiểu và khoan dung đến vậy. Nhớ lại lúc trước y đến công hành mặc cả giá, ghê gớm biết bao nhiêu, hắn ta cứ ngỡ đây là một nhân vật đanh đá sắc sảo, hóa ra lại là mình nhìn lầm người.
Hai bên lại nói thêm vài câu, lúc này mới trở về.
Ngày hôm sau, Chu Đại vừa sáng sớm đã chạy tới, mang theo một giỏ trứng gà, lại xách thêm hai cái hũ đến tặng cho Lục Lăng, đáp lễ ơn cứu mạng.
ban đầu Thư Thụy còn tưởng người ta đem rượu đến, thầm nghĩ cái gã ngốc nhà mình không có phúc miệng rồi, ai dè người ta đưa tới lại là hai hũ thịt kho chưng thơm phức, tỏa hương ngào ngạt.
Lễ vật tuy không đáng giá bao nhiêu, nhưng quan trọng là ở cái tấm lòng, chịu mang đồ đến cảm ơn thì đều là người hiểu lễ nghĩa, biết ơn nghĩa cả.
Mấy ngày sau đó, đội thợ sửa giếng nước càng thêm phần cẩn trọng hơn nhiều, tất cả đều bình an, không xảy ra thêm chuyện gì nữa.
Cuối cùng sau khi sửa xong cả giếng lẫn hầm ngầm, lúc Lưu đốc công kết toán tiền nong đã bớt cho Thư Thụy hai tiền bạc. Thư Thụy vốn còn muốn đưa đủ theo giá đã định ban đầu, nhưng hắn ta nhất quyết không chịu nhận phần hơn của y.