Tuy ban ngày bọn họ ở gian lớn phía đông, không lo gió thổi cũng chẳng sợ mưa dột, nhưng cứ hễ gặp ngày mưa, gian phía tây và đại sảnh bên kia lại như thủy liêm động. Mưa mùa hè vừa lớn vừa dồn dập, y cứ nơm nớp lo nước mưa tràn vào nhiều quá làm mục nát cả căn nhà, lần nào mưa cũng phải ôm chậu mang thùng đi hứng nước.
Ngày hôm sau, Thư Thụy liền đến xưởng gạch ngói chở năm trăm viên ngói về, cùng Lục Lăng sửa sang lại mái nhà. Lợp đến chiều muộn ngày thứ hai thì ngói vừa vặn dùng hết sạch, mà vẫn còn nửa gian nhà chưa được tu sửa.
Thư Thụy lại phải đi mua bù thêm một trăm viên ngói mang về mới thu xếp xong xuôi, tính ra trước sau đã tiêu tốn hơn năm quan tiền. Trong lòng y đau như cắt, tiền bạc thì dễ tiêu mà khó kiếm, nhưng được cái là từ nay về sau cả tiệm không phải chịu khổ sở vào ngày mưa nữa.
Vốn dĩ y còn nghĩ sẵn dịp tu sửa này, sẽ thuê người đến dọn dẹp lại cái giếng nước. Tuy hiện tại mua nước về ăn dùng cũng không có gì quá bất tiện, dặn dò một tiếng là tự có người gánh nước đến đổ đầy lu cho y.
Thế nhưng gánh một chuyến hai thùng nước đã mất một đồng tiền, đầy một lu nước phải tốn đến mười đồng. Tháng hè ngày nào cũng phải tắm rửa, dùng nước nhiều, chỉ cái khoản chi cho tiền nước thôi cũng đã là một khoản chi phí đáng kể rồi.
Thư Thụy nghĩ bụng nước đi mua về ăn dùng lúc nào cũng gò bó, eo hẹp, nếu có thể sớm sửa lại giếng nước thì cũng bớt đi được một khoản chi tiêu.
Chỉ là cậu ra ngoài hỏi thăm thử, ít nhất cũng phải tốn hơn hai quan tiền mới sửa xong giếng. Chuyện ăn uống dùng hằng ngày hệ trọng như thế này phải có người chuyên môn mới làm được, mà phàm là việc chuyên môn thì đều tính là một cái nghề, đã là tay nghề thì giá cả sẽ cao.
"Hơn hai quan tiền, đắt đỏ thế cơ à? Dùng số tiền này để mua nước ăn thì ăn được bao lâu rồi đấy, nói không chừng thà mua nước dùng còn hơn."
Trương thần bà được biếu mấy chùm nho, liền mang sang cho Thư Thụy một chùm, nghe thấy y đang tìm người sửa giếng nước thì góp chuyện vài câu.
"Lời tuy là vậy, nhưng dù sao sau này cũng phải kinh doanh lâu dài, về sau tiệm mở ra rồi thì lúc cần dùng nước còn nhiều hơn nữa."
"Nói như vậy thì tu sửa lại xem ra vẫn hời hơn. Hay là ca nhi sang phía bắc thành, đến công hành Vũ Phong hỏi thử xem. Ta nghe nói công hành đó có một đội thợ đào giếng chuyên đi đào giếng cho người ta ở trong thôn, thường xuyên làm việc này nên tay chân nhanh nhẹn không nói, giá cả nghe đâu còn rẻ hơn."
Thư Thụy nghe được tin tức liền đi một chuyến lên bắc thành. Vận may của y quả thực tốt, đội thợ kia vừa từ trong thôn trở về, hai ngày nay trên tay không có việc gì, bằng lòng đến tu sửa giếng nước cho y, chỉ có điều giá cả cũng đòi hai quan năm tiền.
Thực ra so với mấy nơi y hỏi trước đó cũng chẳng bớt được bao nhiêu, chẳng biết có phải họ bắt chẹt y lạ mặt nên mới không cho giá tốt hay không.
Thư Thụy liền đứng đó mặc cả, trả giá một hồi lâu với người ta. Tay đốc công họ Lưu kia bị đeo bám đến mức mất kiên nhẫn, bèn bảo nếu y có thể tìm thêm một nhà nữa cũng có nhu cầu đào giếng hoặc sửa giếng, thì có thể bớt cho y thêm hai tiền.
Thư Thụy nghĩ đi nghĩ lại, đào giếng có phải như giã gạo đâu mà dăm ba bữa lại làm một lần, biết đi đâu để gom cho hắn ta một nhà cùng đào cơ chứ.
Y đảo mắt một vòng, nói: "Trong tiệm của ta còn có một cái hầm ngầm để lâu năm rồi, cũng cần phải sửa sang lại, các người có làm được việc đó không? Một giếng một hầm, hai việc gộp lại thì thế nào?"
"Đội của chúng ta có cả thợ giếng lẫn thợ đá, hai bên không tách rời, sao lại không làm được?"
"Vậy thì tính cho ta là hai việc rồi nhé, không để các người chạy xe không."
Lưu đốc công trầm ngâm một lát, nghĩ bụng rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, có thể nhận được việc ở trong thành làm, tuy giá có rẻ một chút nhưng được cái gần nhà, không cần phải vội vã chạy ra ngoại thành xa xôi tìm việc, lại có thể ở bên thê nhi thêm vài ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn ta bèn bàn bạc lại giá cả với Thư Thụy, định giá ba quan hai tiền để thu dọn xong xuôi cả giếng lẫn hầm cho y.
Thư Thụy vốn chưa định gấp rút sửa hầm ngầm, nhưng giá cả đã thương lượng đến mức này, dứt khoát nghiến răng đồng ý luôn.
Tu sửa giếng nước không phải là việc nhẹ nhàng, phải tát nước khơi mương, gia cố và sửa chữa thành giếng, sau khi dọn dẹp sạch sẽ giếng thì còn phải khử trùng để đảm bảo chất lượng nước.
Thậm chí người chú trọng thì còn phải làm riêng một lễ cúng bái tế giếng.
Thợ giếng một mạch đến sáu người, dẫn đầu là đốc công họ Lưu, để râu ngắn, trông chừng hơn ba mươi tuổi. Khi Thư Thụy đến công hành cũng chính là bàn bạc với Lưu đốc công này, thấy người đến đúng như đã hẹn, không bị tráo người thì y cũng an tâm hơn phần nào.
Vì đã bàn theo giá trọn gói chứ không tính tiền công theo ngày, nên những người thợ này cũng muốn sớm sửa xong cho xong một việc. Họ đến từ rất sớm, khảo sát qua điều kiện của giếng nước một lượt, Lưu đốc công liền hò hét mọi người sửa lại ròng rọc trước, sau đó bắt đầu dùng gàu, thùng nước để múc từng thùng nước giếng bỏ hoang đổ đi.
Mọi người đều ra sức làm việc, không một ai lười nhác, câu giờ.
Chừng một hai canh giờ đã tát cạn nước thải. Mặt trời lên cao, trong giếng cũng coi như sáng sủa, đứng từ miệng giếng có thể nhìn thấy lá mục tích tụ dưới đáy đã hóa thành một lớp bùn đặc quánh.
Đến bước này thì phải hốt hết lớp bùn này ra ngoài.
Nhưng công đoạn này là đáng sợ nhất, cần phải có người xuống giếng xới bùn cho vào thùng, người ở trên lại dùng ròng rọc kéo lên.
Lưu đốc công gọi một nam t.ử có vóc dáng gầy gò, bảo gã buộc dây thừng quanh người, rồi do hai tráng đinh lực lưỡng giữ sợi dây thừng lớn từ từ thả người xuống.
Thư Thụy đứng một bên quan sát, thấy Lưu đốc công kia cũng rất cẩn thận, tự kiểm tra dây thừng một lượt, lại thắt nút quanh eo người kia thật c.h.ặ.t chẽ, y mới thấy yên tâm đôi chút.
Nhìn mặt trời dần lên cao, công việc này làm đến mức khí thế ngất trời, mồ hôi như mưa rơi rã rích dọc theo người.
Thư Thụy nhóm lửa, định bụng nấu chút nước đậu đem phơi cho nguội, để đến giờ nghỉ trưa có thể cho những người thợ này uống một bát.
"Không ổn rồi! Đoạn dây thừng kia bị mục, sắp bị đá ở miệng giếng mài đứt rồi!"
Lời vừa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng pực nặng nề rõ mồn một, sợi dây thừng kia quả nhiên bị đứt đoạn! Hai nam t.ử đang kéo dây liền ngã ngửa ra sau.
Thư Thụy kinh hãi lao ra khỏi nhà bếp, vừa vặn nhìn thấy một bóng đen nhảy phắt xuống giếng.
Y vội vã chạy thốc tới, một chân đá trúng bực cửa, suýt nữa là ngã nhào ra đất, nhưng cũng chẳng màng tới cái chân đau đớn, y đi khập khiễng, lảo đảo lao thẳng về phía miệng giếng: "Lục Lăng!"
Ngày hôm sau, Thư Thụy liền đến xưởng gạch ngói chở năm trăm viên ngói về, cùng Lục Lăng sửa sang lại mái nhà. Lợp đến chiều muộn ngày thứ hai thì ngói vừa vặn dùng hết sạch, mà vẫn còn nửa gian nhà chưa được tu sửa.
Thư Thụy lại phải đi mua bù thêm một trăm viên ngói mang về mới thu xếp xong xuôi, tính ra trước sau đã tiêu tốn hơn năm quan tiền. Trong lòng y đau như cắt, tiền bạc thì dễ tiêu mà khó kiếm, nhưng được cái là từ nay về sau cả tiệm không phải chịu khổ sở vào ngày mưa nữa.
Vốn dĩ y còn nghĩ sẵn dịp tu sửa này, sẽ thuê người đến dọn dẹp lại cái giếng nước. Tuy hiện tại mua nước về ăn dùng cũng không có gì quá bất tiện, dặn dò một tiếng là tự có người gánh nước đến đổ đầy lu cho y.
Thế nhưng gánh một chuyến hai thùng nước đã mất một đồng tiền, đầy một lu nước phải tốn đến mười đồng. Tháng hè ngày nào cũng phải tắm rửa, dùng nước nhiều, chỉ cái khoản chi cho tiền nước thôi cũng đã là một khoản chi phí đáng kể rồi.
Thư Thụy nghĩ bụng nước đi mua về ăn dùng lúc nào cũng gò bó, eo hẹp, nếu có thể sớm sửa lại giếng nước thì cũng bớt đi được một khoản chi tiêu.
Chỉ là cậu ra ngoài hỏi thăm thử, ít nhất cũng phải tốn hơn hai quan tiền mới sửa xong giếng. Chuyện ăn uống dùng hằng ngày hệ trọng như thế này phải có người chuyên môn mới làm được, mà phàm là việc chuyên môn thì đều tính là một cái nghề, đã là tay nghề thì giá cả sẽ cao.
"Hơn hai quan tiền, đắt đỏ thế cơ à? Dùng số tiền này để mua nước ăn thì ăn được bao lâu rồi đấy, nói không chừng thà mua nước dùng còn hơn."
Trương thần bà được biếu mấy chùm nho, liền mang sang cho Thư Thụy một chùm, nghe thấy y đang tìm người sửa giếng nước thì góp chuyện vài câu.
"Lời tuy là vậy, nhưng dù sao sau này cũng phải kinh doanh lâu dài, về sau tiệm mở ra rồi thì lúc cần dùng nước còn nhiều hơn nữa."
"Nói như vậy thì tu sửa lại xem ra vẫn hời hơn. Hay là ca nhi sang phía bắc thành, đến công hành Vũ Phong hỏi thử xem. Ta nghe nói công hành đó có một đội thợ đào giếng chuyên đi đào giếng cho người ta ở trong thôn, thường xuyên làm việc này nên tay chân nhanh nhẹn không nói, giá cả nghe đâu còn rẻ hơn."
Thư Thụy nghe được tin tức liền đi một chuyến lên bắc thành. Vận may của y quả thực tốt, đội thợ kia vừa từ trong thôn trở về, hai ngày nay trên tay không có việc gì, bằng lòng đến tu sửa giếng nước cho y, chỉ có điều giá cả cũng đòi hai quan năm tiền.
Thực ra so với mấy nơi y hỏi trước đó cũng chẳng bớt được bao nhiêu, chẳng biết có phải họ bắt chẹt y lạ mặt nên mới không cho giá tốt hay không.
Thư Thụy liền đứng đó mặc cả, trả giá một hồi lâu với người ta. Tay đốc công họ Lưu kia bị đeo bám đến mức mất kiên nhẫn, bèn bảo nếu y có thể tìm thêm một nhà nữa cũng có nhu cầu đào giếng hoặc sửa giếng, thì có thể bớt cho y thêm hai tiền.
Thư Thụy nghĩ đi nghĩ lại, đào giếng có phải như giã gạo đâu mà dăm ba bữa lại làm một lần, biết đi đâu để gom cho hắn ta một nhà cùng đào cơ chứ.
Y đảo mắt một vòng, nói: "Trong tiệm của ta còn có một cái hầm ngầm để lâu năm rồi, cũng cần phải sửa sang lại, các người có làm được việc đó không? Một giếng một hầm, hai việc gộp lại thì thế nào?"
"Đội của chúng ta có cả thợ giếng lẫn thợ đá, hai bên không tách rời, sao lại không làm được?"
"Vậy thì tính cho ta là hai việc rồi nhé, không để các người chạy xe không."
Lưu đốc công trầm ngâm một lát, nghĩ bụng rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, có thể nhận được việc ở trong thành làm, tuy giá có rẻ một chút nhưng được cái gần nhà, không cần phải vội vã chạy ra ngoại thành xa xôi tìm việc, lại có thể ở bên thê nhi thêm vài ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn ta bèn bàn bạc lại giá cả với Thư Thụy, định giá ba quan hai tiền để thu dọn xong xuôi cả giếng lẫn hầm cho y.
Thư Thụy vốn chưa định gấp rút sửa hầm ngầm, nhưng giá cả đã thương lượng đến mức này, dứt khoát nghiến răng đồng ý luôn.
Tu sửa giếng nước không phải là việc nhẹ nhàng, phải tát nước khơi mương, gia cố và sửa chữa thành giếng, sau khi dọn dẹp sạch sẽ giếng thì còn phải khử trùng để đảm bảo chất lượng nước.
Thậm chí người chú trọng thì còn phải làm riêng một lễ cúng bái tế giếng.
Thợ giếng một mạch đến sáu người, dẫn đầu là đốc công họ Lưu, để râu ngắn, trông chừng hơn ba mươi tuổi. Khi Thư Thụy đến công hành cũng chính là bàn bạc với Lưu đốc công này, thấy người đến đúng như đã hẹn, không bị tráo người thì y cũng an tâm hơn phần nào.
Vì đã bàn theo giá trọn gói chứ không tính tiền công theo ngày, nên những người thợ này cũng muốn sớm sửa xong cho xong một việc. Họ đến từ rất sớm, khảo sát qua điều kiện của giếng nước một lượt, Lưu đốc công liền hò hét mọi người sửa lại ròng rọc trước, sau đó bắt đầu dùng gàu, thùng nước để múc từng thùng nước giếng bỏ hoang đổ đi.
Mọi người đều ra sức làm việc, không một ai lười nhác, câu giờ.
Chừng một hai canh giờ đã tát cạn nước thải. Mặt trời lên cao, trong giếng cũng coi như sáng sủa, đứng từ miệng giếng có thể nhìn thấy lá mục tích tụ dưới đáy đã hóa thành một lớp bùn đặc quánh.
Đến bước này thì phải hốt hết lớp bùn này ra ngoài.
Nhưng công đoạn này là đáng sợ nhất, cần phải có người xuống giếng xới bùn cho vào thùng, người ở trên lại dùng ròng rọc kéo lên.
Lưu đốc công gọi một nam t.ử có vóc dáng gầy gò, bảo gã buộc dây thừng quanh người, rồi do hai tráng đinh lực lưỡng giữ sợi dây thừng lớn từ từ thả người xuống.
Thư Thụy đứng một bên quan sát, thấy Lưu đốc công kia cũng rất cẩn thận, tự kiểm tra dây thừng một lượt, lại thắt nút quanh eo người kia thật c.h.ặ.t chẽ, y mới thấy yên tâm đôi chút.
Nhìn mặt trời dần lên cao, công việc này làm đến mức khí thế ngất trời, mồ hôi như mưa rơi rã rích dọc theo người.
Thư Thụy nhóm lửa, định bụng nấu chút nước đậu đem phơi cho nguội, để đến giờ nghỉ trưa có thể cho những người thợ này uống một bát.
"Không ổn rồi! Đoạn dây thừng kia bị mục, sắp bị đá ở miệng giếng mài đứt rồi!"
Lời vừa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng pực nặng nề rõ mồn một, sợi dây thừng kia quả nhiên bị đứt đoạn! Hai nam t.ử đang kéo dây liền ngã ngửa ra sau.
Thư Thụy kinh hãi lao ra khỏi nhà bếp, vừa vặn nhìn thấy một bóng đen nhảy phắt xuống giếng.
Y vội vã chạy thốc tới, một chân đá trúng bực cửa, suýt nữa là ngã nhào ra đất, nhưng cũng chẳng màng tới cái chân đau đớn, y đi khập khiễng, lảo đảo lao thẳng về phía miệng giếng: "Lục Lăng!"