Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (Phần 2)

Chương 22

“Bánh nướng đây, bánh nướng mới ra lò vừa giòn vừa thơm đây~”

“Mì dưa muối, mì lạnh đây, mời vào ăn thử nào!”

Tiếng rao hàng thay nhau vang lên liên tiếp, náo nhiệt cả một vùng.

Thư Thụy vốn dĩ đã há miệng định rao theo, nhưng nhìn thấy cái thế trận này thì biết chút tiếng chào mời của bản thân thật sự nhỏ yếu như tiếng muỗi kêu.

Y nhìn Lục Lăng đang đứng sừng sững bên cạnh mình, bảo: “Giọng ngươi to, hay là ngươi rao thử hai tiếng xem sao?”

Lục Lăng hắng giọng một cái, mở miệng ra nhưng lại chẳng thốt lên lời, cuối nhìn đành tịt ngóm: “Ngươi bắt ta đi tóm mấy gã thư sinh về đây còn dễ hơn là đứng rao thế này.”

Thư Thụy không nhịn được bật cười, lấy một phần cơm canh từ dưới xe đẩy ra: “Nếu ngươi mà làm được cái việc rao hàng này thì mặt trời chắc mọc từ hướng Tây mất. Cầm lấy đem sang tư thục Văn Hưng bên kia đi, Hướng Học nhà Dương nương t.ử chắc cũng sắp tan học rồi đấy.”

Lục Lăng ừ một tiếng.

“Cơm phần ăn ngay, múc ăn tại chỗ, mọi người đến xem thử một chút đi nào!”

Thư Thụy thấy các thư sinh tan học đi ra ngày một đông, bèn mở nắp chậu ra, nương theo vô vàn tiếng rao xung quanh mà bắt đầu cất tiếng chào mời.

“Chỗ ngươi bán món gì thế?”

Hai vị thư sinh nghe thấy tiếng rao khác hẳn những nơi khác, liền men theo tiếng gọi mà cùng nhau đi tới.

Thư Thụy giới thiệu: “Là cơm canh làm sẵn, không cần đợi lâu, lấy là ăn được ngay.”

Thư sinh hỏi: “Thì cũng giống như nhà ăn trong thư viện thôi mà, bán giá cả thế nào?”

“Một mặn hai chay mười lăm đồng, một mặn một chay mười ba đồng, hai chay mười đồng. Chỗ ta món ăn tuy không nhiều nhưng hương vị rất được, chủ yếu là tiện lợi.”

Thư Thụy nói tiếp: “Hai vị lang quân có thể nếm thử một lần, hôm nay có món thịt băm đậu cô ve chua rất đưa miệng, lại có cả măng xào giòn. Canh dưa chuột thì được dùng miễn phí.”

Hai vị thư sinh nghe giá cả thấy quả thực rất phải chăng, cũng tương đương với giá ở nhà ăn của họ.

Giá rẻ là một chuyện, điều quan trọng là hai người thấy nồi niêu bát chậu trên sạp hàng nhỏ này đều sạch sẽ tinh tươm, bát đũa chưa dùng tới cũng được che đậy bằng một tấm vải trắng sạch sẽ.

Không giống như một số sạp hàng khác, nước canh nước súp đổ vãi tung tóe khắp nơi, lúc bận rộn chân tay không kịp lau dọn, lâu ngày đóng thành một lớp cặn dày, ruồi bọ cứ vo ve bay quanh, nhìn thôi đã thấy mất hết cả hứng ăn uống.

Người đọc sách dù giàu sang hay nghèo khó thì đa phần đều có tính chau chuốt, trang phục phụ kiện mang trên người sạch sẽ chỉnh tề, không ít người còn đặc biệt thích xông hương thơm phức.

Những nhân vật như thế sao có thể chịu nổi việc ăn đồ từ những nơi bẩn thỉu nhếch nhác, rất nhiều người không thích mua đồ ăn ở sạp vỉa hè chính là vì cảm thấy không sạch sẽ.

“Chỗ ngươi dọn dẹp sạch sẽ đấy, vậy lấy cho ta một phần mười năm văn đi.”

Thư Thụy mỉm cười, vội vàng múc thức ăn cho hắn ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trước đây khi Bạch gia còn mở tư thục, y ít nhiều cũng hiểu được thói quen của người đọc sách.

“Chỗ ta tạm thời cung cấp bát đũa, nhưng cần thu hai đồng tiền đặt cọc, lúc trả lại bát đĩa ta sẽ trả lại đầy đủ.”

“Ca nhi cứ yên tâm, chúng ta ăn xong xuôi nhất định sẽ trả lại đúng hẹn.”

Bên ngoài không có chỗ ngồi ăn, hai vị thư sinh bèn cầm bát đũa quay lại thư viện để ăn.

Thư Thụy vừa mới tiếp đón xong bên này, đang định rao hàng kéo khách tiếp thì đã thấy Lục Lăng dẫn theo bốn năm đứa nhỏ thư sinh đang đi về phía này.

Đứa lớn thì mười một mười hai tuổi, đứa nhỏ thì trạc tuổi Tống Hướng Học, mấy nhóc thư sinh vừa chạy chậm đến trước sạp hàng, vừa mồm năm miệng mười tranh nhau: “Ta muốn hai món chay!”

“Ta muốn thịt băm đậu chua với măng!”

Vừa rồi Lục Lăng đến tư thục đưa cơm, mấy nhóc thư sinh này chưa từng thấy Lục Lăng bao giờ, thấy người nọ gương mặt lạnh lùng lại đầy khí thế, có chút khác biệt so với người thường, nên liền âm thầm để mắt xem hắn đến đưa cơm cho ai.

Nhìn thấy Tống Hướng Học vừa vui mừng vừa có chút bẽn lẽn chạy ra nhận hộp cơm, học trò trong tư thục không nhiều, đa số đều quen biết nhau, vốn dĩ đều biết Tống Hướng Học toàn phải chạy về nhà ăn cơm, lúc này thấy có người mang cơm đến, ai nấy đều hiếu kỳ vây quanh gặng hỏi Lục Lăng là gì của nhóc.

“Là ca ca nhà bên của ta, hôm nay họ đến thư viện Đông Sơn bán đồ ăn, tiện đường mang cơm canh đến cho ta luôn, để ta đỡ phải chạy đi chạy về nhà một chuyến.”

Tống Hướng Học hếch cằm lên, vô cùng đắc ý mở nắp hộp đồ ăn ra cho đồng môn xem.

“Cơm canh ca ca nhà bên làm ngon lắm đó, ta hiếm khi được ăn cơm canh có vị ngon như thế này luôn.”

“Chắc tại ngươi chưa được ăn đồ gì ngon thôi.”

Một nhóc thư sinh ăn mặc có chút gấm vóc lụa là cười trêu lời Tống Hướng Học.

“Trương Thương, ngươi đừng nói Hướng Học như vậy, cơm canh này ta ngửi thấy thơm phức luôn.”

Tống Hướng Học thấy có đồng môn nói đỡ cho mình, muốn chứng minh lời mình nói không giả, liền gọi đồng môn lại nếm thử.

Mấy nhóc thư sinh này thường ngày cùng nhau đọc sách học tập nên tính tình cũng không vặn vẹo làm bộ, thật sự xúm lại chia nhau ăn thử một miếng.

Mấy món ăn hương vị quả nhiên rất ngon, chua chua giòn giòn, vô cùng khai vị và đưa miệng.

Nhất thời, bọn nhỏ vây quanh Tống Hướng Học hỏi bán ở chỗ nào, lại hỏi giá cả có đắt không. Sau khi dò hỏi biết được vị trí cách chỗ tụi nó không xa, giá cả lại rẻ hơn nhiều so với trong t.ửu quán tiệm ăn, hơn nữa còn không cần đợi lâu, trực tiếp xếp hàng là múc được món, thế là cả đám như một bầy ong đi theo sau Lục Lăng qua mua cơm.

Tư thục Văn Hưng học trò không nhiều, không giống như thư viện lớn như thư viện Đông Sơn, trong tư thục không có nhà ăn chuyên dụng, các thư sinh nếu không về nhà ăn thì sẽ ăn ở bên ngoài.

Lúc này tìm được một nơi vừa ngon miệng giá lại không cao, những thư sinh không về nhà dùng cơm đều rần rần chạy đi mua cơm.

Con người ta vốn thích náo nhiệt, cứ sạp hàng hay quán xá nào trông đông đúc là lại thích rúc vào.

Mấy nhóc thư sinh ríu rít một trận trước sạp hàng, vô tình lại thu hút thêm một số thư sinh từ thư viện Đông Sơn đi ra đang tìm đồ ăn lân la ghé tới.