Tiếng Thét Trong Đêm

Chương 10: Cuộc Đối Đầu Đầu Tiên

Khi ánh đèn yếu ớt trong ngôi nhà hoang bắt đầu chao đảo, Minh cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng. Đêm đã xuống, và không khí lạnh lẽo khiến anh rùng mình. “Chúng ta phải cẩn thận,” anh nói, giọng trầm thấp, nhưng không giấu nổi sự lo lắng.

“Cẩn thận là điều cần thiết,” Lan đồng tình, ánh mắt cô dán chặt vào những bức tường mốc meo. “Có thể Lê Văn Tuấn đang ở đây.”

Hòa gật đầu, bước đi chậm rãi, mắt nhìn quanh như để nắm bắt từng động tĩnh nhỏ nhất. “Ông ta không chỉ là một thầy cúng, mà còn là một kẻ độc ác. Nếu ông ta đang thực hiện nghi lễ, có thể điều đó sẽ ảnh hưởng đến cả làng.”

Bước chân của họ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như những tiếng gõ cửa của những linh hồn đang chờ đợi. Minh dừng lại, cảm giác như có gì đó đang theo dõi từ phía bóng tối. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua tan đi nỗi sợ hãi đang dâng lên.

“Chúng ta phải tìm bằng chứng,” Lan thì thầm, “Có thể là một vật gì đó liên quan đến nghi lễ của Tuấn.”

“Đúng vậy,” Hòa đáp. “Chúng ta sẽ tìm hiểu xem ông ta đã làm gì ở đây.”

Họ tiếp tục đi vào sâu bên trong, nơi ánh sáng chỉ đủ để nhìn thấy những chiếc ghế gãy và những đồ vật cũ kỹ. Minh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sự hiện diện của các linh hồn. Một cảm giác chua chát lan tỏa trong lòng, như thể có nhiều điều đang chờ đợi để được tiết lộ.

Bất chợt, tiếng rít gió vang lên, khiến cả ba người đứng lại. “Nghe thấy không?” Ngọc hỏi, giọng cô đầy lo lắng.

“Có,” Minh trả lời, mắt mở to. “Như một tiếng thét.”

“Chúng ta không thể lùi bước,” Lan nói, nắm chặt tay Minh hơn. “Nếu chúng ta không tìm ra sự thật, sẽ không ai giải thoát cho họ.”

“Đi nào,” Hòa thúc giục, bước về phía một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Khi ông đẩy cửa, tiếng kêu creak vang lên như một lời cảnh báo.

Bên trong, không gian tối tăm như một hố sâu không đáy. Những bóng ma mờ ảo lướt qua, khiến Minh cảm thấy như đang bị cuốn vào dòng chảy của quá khứ. Anh lùi lại một bước, nhưng Lan đã nắm chặt tay anh.

“Chúng ta cùng nhau,” cô thì thầm, ánh mắt kiên định. “Đừng sợ.”

Hòa bước vào trước, ánh sáng từ chiếc đèn pin chiếu vào những dấu hiệu bí ẩn trên tường. “Những biểu tượng này… Chúng có liên quan đến nghi lễ mà Tuấn thực hiện,” ông nói, giọng đầy nghiêm túc.Minh cúi xuống, chăm chú nhìn. “Có lẽ chúng ta đã tìm ra manh mối.”

Khi họ nghiên cứu các biểu tượng, bỗng một cơn gió mạnh thổi qua, làm tắt ngúm ánh sáng. Trong bóng tối, Minh cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo ập đến, như thể có điều gì đó đang tiến gần. “Có ai đó ở đây,” anh thì thầm, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể.

“Minh!” Lan kêu lên, giọng cô lộ rõ sự hoảng loạn. “Chúng ta phải ra ngoài!”

Nhưng trước khi họ kịp hành động, một giọng nói vang lên từ bóng tối. “Các ngươi dám bước vào đây sao?”

Minh quay lại, tim đập thình thịch. Đó là Lê Văn Tuấn, đứng lù lù trong bóng tối, ánh mắt lạnh lẽo như một lưỡi dao. “Các ngươi không biết mình đang tự đưa mình vào nguy hiểm.”

“Chúng tôi đến để chấm dứt những gì ông đang làm!” Hòa nói, giọng mạnh mẽ nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng.

Tuấn cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. “Chấm dứt? Các ngươi không thể hiểu được sức mạnh mà ta đang nắm giữ. Đêm nay, các ngươi sẽ trở thành một phần của nghi lễ.”

“Không!” Minh hét lên, nhưng đã quá muộn. Ánh sáng từ chiếc đèn pin chợt bùng lên, và những hình ảnh mờ ảo quanh họ bắt đầu hiện lên. Những linh hồn, những tiếng thét, tất cả như một cơn bão cuốn lấy họ.

“Đừng để chúng nó xô đẩy!” Lan kêu lên, nhưng Minh đã cảm thấy sức mạnh của những linh hồn đang kéo anh về phía Tuấn. Một cảm giác tuyệt vọng dâng trào, như thể anh không thể thoát khỏi vòng tay của quá khứ.

“Ta sẽ giải thoát cho chúng!” Tuấn nói, đôi mắt sáng rực lên với sự thỏa mãn. “Và các ngươi sẽ phải trả giá cho sự can thiệp của mình.”

Minh cảm thấy mọi thứ xung quanh đang sụp đổ. Anh không thể để điều này xảy ra. “Chúng ta phải chiến đấu!” anh thét lên, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Đúng vậy!” Hòa phụ họa, cố gắng tìm kiếm cách để chống lại sức mạnh của Tuấn.

Và khi tiếng thét vang vọng lên, Minh nhận ra rằng đây không chỉ là cuộc chiến cho linh hồn em gái anh, mà còn là cuộc chiến cho tất cả những ai đã bị bỏ rơi trong bóng tối. Anh sẽ không để sự thật bị chôn vùi thêm nữa. Cuộc đối đầu đầu tiên đã bắt đầu, và không có đường lui.

“Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ!” Minh thét lên, ánh sáng trong lòng anh bùng cháy, dẫn dắt họ vào một cuộc chiến không thể tránh khỏi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn