Xích Hạo mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm đen kịt không một ánh sao, ánh mắt hắn ta thoáng vẻ mê mang.
Mãi đến khi cảm nhận được cơn gió đêm mát lạnh thổi qua, hắn ta mới giật mình, rồi bỗng vùng lên đứng phắt dậy.
“A —”
Vì động tác quá mạnh nên đã kéo căng vết thương khiến hắn ta không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Tay hắn ta ôm lấy ngực, rồi chạm phải một thứ kỳ lạ.
Cái gì đây??
Hắn ta kéo áo ra thì thấy một cái chai nhựa đang treo trên cổ mình. Nước trong chai sóng sánh theo từng cử động, va vào vết thương của hắn ta.
“A… Đau quá…”
Xích Hạo không kìm được phải nhắm nghiền mắt lại, gân xanh trên thái dương cũng nổi cả lên, mồ hôi thoáng chốc đã thấm ướt cả lưng áo.
Thế nhưng, vừa nhắm mắt lại, ký ức chiến đấu kinh hoàng lại ùa về trong tâm trí hắn ta.
Móng vuốt sắc bén không gì cản nổi của con quái thú khổng lồ như đang ở ngay trước mắt, chỉ chực chờ xé nát cả người hắn ta ra thành từng mảnh.
Xích Hạo đột ngột mở bừng mắt, xác nhận xung quanh không có con quái vật nào mới bắt đầu th* d*c.
Khi luồng không khí trong lành liên tục tràn vào phổi, hắn ta mới dám khẳng định rằng mình vẫn còn sống, và đã thoát khỏi cái thế giới dị thú tựa như địa ngục kia.
Hắn ta trợn tròn mắt, rồi nghi hoặc nhíu mày.
Ngay trước mắt hắn ta, lơ lửng một màn hình quang học trong suốt, phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, trong màn đêm đen kịt, nó nổi bật đến mức không tài nào lờ đi được.
Lẽ nào mình bị ảo giác?
Xích Hạo gắng sức chớp mắt mấy cái, cuối cùng cũng nhịn được cảm giác choáng váng, cố gắng nhìn cho rõ dòng chữ trên màn hình sáng kia.
Trong mắt hắn ta, những ký tự này trông cứ khuyết thiếu nét đủ kiểu, nhưng vẫn miễn cưỡng đọc hiểu được.
【Thương nhân thần bí có ý định tuyển dụng bạn làm nhân viên bán hàng cho “Tiệm tạp hóa Bình An”.】
【Nội dung công việc: Hỗ trợ chủ tiệm bán hàng, quản lý cửa tiệm…】
【Mức lương: 10 điểm tích lũy mỗi tháng.】
【Phúc lợi: Bao ở, mở khóa bảng đổi đồ trong cửa hàng…】
【Chấp nhận】 【Từ chối】
Cái quái gì thế?
Xích Hạo cảm thấy có lẽ mình thật sự bị ảo giác rồi, hoặc thực chất hắn ta vẫn đang ở trung tâm Hoang Thành, bị một sinh vật nào đó khống chế trong mộng cảnh.
Hắn ta thử nghiêng đầu sang trái, rồi lại nghiêng đầu sang phải, rồi lại phát hiện ra rằng, dù mình có cử động thế nào thì cái màn hình kia vẫn cứ dính chặt trước mắt, cứ xoay theo hắn ta.
Mãi cho đến khi cảm giác choáng váng lại một lần nữa ập đến, Xích Hạo mới dừng lại.
Hắn ta tạm thời không để ý đến cái màn hình này nữa, mà quay sang đánh giá môi trường xung quanh.
Xung quanh tối om một mảng, chỉ có ánh sao le lói mang lại chút ánh sáng yếu ớt, giúp hắn ta nhìn rõ nơi mình đang ở là một vùng phế tích. Dựa vào mức độ thưa thớt của cây cối, quả thực hắn ta đã đến được vùng rìa của Hoang Thành này.
Ký ức trước khi hôn mê cũng dần dần hiện về trong đầu, Xích Hạo đã nhớ lại tất cả.
Hắn ta và lão Tạ tiến vào trung tâm Hoang Thành để thăm dò, kết quả lại đụng phải từng đợt từng đợt sinh vật biến dị.
Mật độ sinh vật biến dị ở đây vượt xa bất kỳ nơi nào hắn ta từng đến, không chỉ về số lượng, mà còn cả về cấp bậc và thực lực đáng sợ của chúng!
Trong số đó, thứ đã khiến hắn ta trọng thương và để lại bóng ma tâm lý sâu đậm trong lòng, chính là một con hổ biến dị.
Thân hình nó khổng lồ như một quả núi nhỏ, uy thế hùng mạnh, tốc độ và sức mạnh dường như không thể đánh bại được… khiến cho bất kỳ ai đối mặt với nó cũng sẽ cảm thấy mình thật sự nhỏ bé.
Xích Hạo phán đoán, con hổ biến dị này ít nhất cũng đã đạt tới cấp bảy!
Cấp bảy đã thuộc về phạm vi sinh vật biến dị cấp cao, đây không còn là con quái vật mà hắn ta và lão Tạ có thể chống lại được nữa.
Huống hồ gì ngoài con hổ biến dị này ra, ở trung tâm Hoang Thành còn có những tồn tại mạnh hơn nó rất nhiều…
Lúc ấy hắn ta chỉ thoáng liếc qua một cái đã cảm thấy ruột gan mình như muốn vỡ tung — đối với những con dị thú cấp bảy trở lên, ngay cả dũng khí đối mặt hắn ta cũng không có.
Tất nhiên, để trốn khỏi sự truy sát của con hổ biến dị kia, hắn ta cũng chẳng còn hơi sức đâu mà tiếp tục thăm dò nữa.
May mắn là cũng chỉ có con hổ biến dị đó truy sát hắn ta, những sinh vật biến dị khác hoặc là đứng ngoài quan sát, hoặc là tránh đi thật xa, có lẽ chúng cũng bị uy thế của con hổ biến dị kia dọa sợ.
Tóm lại là, hắn ta đã không gặp phải cảnh bị vây đánh kinh hoàng hơn.
Mãi đến khi chạy tới vùng rìa của Hoang Thành, con hổ biến dị kia mới dần dần ngừng truy đuổi. Đợi tiếng bước chân khiến hắn ta thót tim biến mất, Xích Hạo cũng không dám lơi lỏng cảnh giác chút nào.
Bởi vì với tình trạng của hắn ta lúc đó, dù chỉ là một sinh vật bình thường thôi cũng có thể lấy mạng hắn ta…
Dù sao thì, những động vật có thể sinh tồn trên vùng đất hoang này, kể cả khi không biến dị, chúng cũng có một lực công nhất định, chẳng có con nào là tính tình hiền lành cả.
Máu tươi từ miệng vết thương không ngừng tuôn ra, sinh lực của hắn ta cũng nhanh chóng trôi đi.
Ngay lúc Xích Hạo cảm thấy sinh mệnh của mình sắp đi đến hồi kết, hắn ta bỗng bước hụt chân, rồi lăn từ một tảng đá lớn xuống.
Đến khi hắn ta gắng sức mở mắt ra, thì thấy trước mặt xuất hiện một căn nhà có treo tấm biển hiệu, trên đó viết mấy chữ lớn “Tiệm tạp hóa Bình An”.
Ở một nơi hoang vu như thế này, việc xuất hiện một cửa tiệm tạp hóa thật sự là một chuyện kỳ quái và ma mị.
Có điều, biết đâu lại là di tích từ trước thời Đại thảm họa thì sao?
Ấy thế mà, khi hắn ta chống đỡ cơ thể yếu ớt đẩy cửa bước vào, lại phát hiện tiệm tạp hóa này không phải chỉ có vẻ bề ngoài.
Bên trong bày la liệt các kệ hàng và tủ lạnh, trên kệ cũng chất đầy hàng hóa. Hẳn là có người quét dọn và bảo quản, trông sạch sẽ đến mức khiến hắn ta có cảm giác như đã trở về pháo đài.
Hơn nữa, chủ của tiệm tạp hóa này còn nuôi một con mèo và một con chó.
Khi phát hiện có sinh vật sống trong tiệm, hắn ta đã lập tức cầm súng lên, phòng bị trước những đòn tấn công có thể ập đến, nhưng rất nhanh sau đó, hắn ta nhận ra con mèo và con chó này chẳng có chút uy h**p nào.
Chúng giống như những con thú cưng, bất lực trước sự xâm nhập của hắn ta.
Điều này cũng rất hiếm thấy ở vùng đất hoang.
Ngay cả ở trong pháo đài, người nuôi thú cưng cũng rất ít, ngoại trừ các công tử tiểu thư của những gia tộc lớn, những người khác nuôi thú cưng đều là để bảo vệ bản thân, nâng cao thực lực chiến đấu.
Mà hai con thú cưng này tuy nhe nanh múa vuốt tỏ vẻ không thân thiện, nhưng cũng chẳng thể hiện ra bao nhiêu sức tấn công.
Tiệm tạp hóa này, từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ kỳ dị.
Dù cảm thấy kỳ quặc, nhưng lúc đó Xích Hạo đã không còn lựa chọn nào khác.
Với tình trạng của hắn ta, nếu cứ tiếp tục ở lại nơi hoang dã, mùi máu tanh sớm muộn gì cũng sẽ thu hút sinh vật biến dị kéo đến, mà dù chỉ là động vật bình thường thôi cũng có thể lấy mạng hắn ta.
Thế là hắn ta đã chọn trốn vào trong tiệm tạp hóa.
Hắn ta thuận lợi vào nhà, không bị xua đuổi hay tấn công, nhưng hắn ta cũng chẳng còn sức lực để làm gì hơn nữa. Thậm chí hắn ta còn không thể tìm kiếm xem trong nhà có thuốc men gì dùng được hay không. Chỉ có thể tĩnh lặng nằm đó, tuyệt vọng cảm nhận sinh mệnh mình đang dần trôi đi, chẳng mấy chốc ý thức đã mơ hồ…
Giờ phút này, cảm nhận từng cơn gió đêm mang theo hơi lạnh thổi tới, Xích Hạo biết, mình không phải đang ở trong mộng cảnh.
Hắn ta lại liếc nhìn cái màn hình quang học mãi không biến mất kia.
Nhân viên của “Tiệm tạp hóa Bình An”… Thứ kỳ quái này chắc chắn có liên quan đến tiệm tạp hóa đó.
Xích Hạo nhíu chặt mày, chịu đựng cơn đau đang dâng lên từng đợt trong cơ thể, cúi đầu nhìn xuống người mình, rồi lại phát hiện ra một điểm kỳ lạ nữa.
Quần áo của hắn ta rách bươm, cúc áo cũng bị cởi ra, để lộ lớp băng gạc sạch sẽ được quấn cẩn thận quanh người ở bên dưới.
Xích Hạo đưa tay sờ lên quần áo.
Rất khô ráo, hoàn toàn không giống như lúc trước khi hôn mê, bê bết máu me.
Ngoài ra, hắn ta còn cảm thấy cơ thể rất ấm áp, gió đêm lạnh lẽo không hề xâm chiếm cơ thể, dường như có hai nguồn nhiệt đang không ngừng tỏa ra, mang lại nhiệt độ ấm áp cho hắn ta.
Xích Hạo khó nhọc vạch áo ra xem, liền thấy trên áo mình có dán hai miếng dán màu trắng lạ lẫm.
Bề mặt miếng dán này sờ vào gồ ghề, giống như gạc trắng, không biết bên trong bọc thứ gì mà lại có thể tỏa nhiệt được.
Chính hai miếng này đã cung cấp hơi ấm, giúp hắn ta không cảm thấy chút lạnh lẽo nào trong đêm nhiệt độ giảm mạnh như thế này.
Và còn…
Xích Hạo cầm lấy cái chai nhựa treo trên cổ, trên chai vẫn còn vương lại chút hơi ấm, trên đó có dán một mảnh giấy.
Trên mảnh giấy, những nét chữ có phần non nớt, viết nguệch ngoạc: 【Có thể uống】.
Chỉ có ba chữ đơn giản mà đã có một chữ viết sai chính tả.
Chữ “uống” sao lại có thêm bộ “mục” ở góc trên bên phải thế này.
Xích Hạo không nhịn được mà thầm phàn nàn, nhưng hắn ta vẫn đọc hiểu được ba chữ đó, cũng có thể cảm nhận được thiện ý của người viết.
Tất cả những gì xảy ra trên người hắn ta đều cho thấy, trong lúc hắn ta hôn mê, hắn ta đã được cứu chữa chu đáo, hơn nữa đối phương còn để lại vật tư cho hắn ta.
Ai đã cứu mình? Là chủ của tiệm tạp hóa đó sao?
Là chủ tiệm tạp hóa đã tạo ra cái màn hình kỳ quái này, muốn tuyển dụng mình làm nhân viên ư? Nhưng làm thế nào người đó làm được điều này? Đây là sức mạnh thần kỳ gì vậy?
Xích Hạo vừa vặn nắp chai vừa nghĩ, nếu thật sự là chủ tiệm tạp hóa, vậy tại sao sau khi đã tốn công cứu mình rồi, lại không đợi mình tỉnh dậy mà vứt mình ở đây?
Nếu đã coi trọng mình, muốn tuyển mình làm nhân viên, thì chẳng có lý do gì lại làm như vậy cả…
Chẳng lẽ chủ tiệm không sợ mình ở ngoài vùng hoang dã này gặp phải chuyện gì bất trắc sao? Ban đêm ở ngoài vốn dĩ đã rất nguy hiểm, huống hồ gì bây giờ mình còn bị thương nặng thế này.
Chẳng lẽ đây là thử thách dành cho mình?
Sau khi Xích Hạo vặn nắp chai, liền ngửi thử thứ bên trong, nhưng không ngửi thấy mùi gì khó chịu, bèn cẩn thận dùng môi chạm vào miệng chai—
Nếu đã cứu mình từ cõi chết trở về, chẳng có lý do gì lại hạ độc hại mình, vậy nên hắn ta vẫn quyết định tin vào lời nhắn trên giấy.
Tiếp đó, mắt Xích Hạo bỗng sáng lên.
Là nước đường nồng độ cao!
Đây chắc chắn là thứ có thể cứu mạng.
Trong lòng hắn ta dâng lên một nỗi khao khát, vội vàng nâng chai lên, tu một ngụm lớn, cho dù động tác này làm rách miệng vết thương cũng không dừng lại.
Dòng nước đường ấm nóng từ thực quản chảy vào trong cơ thể.
Xích Hạo cảm nhận được hơi ấm lan tỏa trong dạ dày mình, một luồng năng lượng dần dần chảy đến tứ chi, chữa lành cơ thể đang bị tổn thương nghiêm trọng của hắn ta.
Thật may mắn, không ngờ lại được uống thứ tốt như vậy vào lúc này!
Xích Hạo lập tức có thêm chút tự tin để đối mặt với bóng đêm.
Sau đó, hắn ta vừa uống nước đường, vừa nhìn chằm chằm vào màn hình quang học suy nghĩ.
Rốt cuộc là ai đã cứu mình? Lại là người như thế nào mới có thể xây dựng một tiệm tạp hóa như vậy trên vùng đất hoang này? Hơn nữa… địa điểm lại ngay tại Hoang Thành?
Đối với hàng hóa bên trong tiệm tạp hóa, thực ra Xích Hạo cũng không có suy nghĩ gì nhiều, dù sao thì những thứ hắn ta thấy, về cơ bản đều có thể tìm thấy ở trong pháo đài.
Tuy ở vùng đất hoang hẳn là rất đắt hàng, nhưng hắn ta không phải là người chưa từng trải sự đời.
Điều hắn ta suy nghĩ chủ yếu là, chủ tiệm tạp hóa đó rốt cuộc có thân phận gì? Tại sao lại mở tiệm tạp hóa ở một nơi nguy hiểm và vắng vẻ như Hoang Thành?
Hoang Thành…
Hắn ta nhìn về phía trung tâm Hoang Thành, vẫn cứ luôn cảm thấy có gì đó không bình thường.
Không lẽ có nhân vật lớn nào đó đã phát hiện ra bí mật của Hoang Thành, nên đến đây bố trí trước? Chủ của tiệm tạp hóa đó, rất có thể không phải là người của Pháo đài Thanh Mộc?
Trong lòng Xích Hạo phân tích một hồi, nhưng cuối cùng cũng chẳng nghĩ ra được manh mối gì.
Hắn ta vừa suy nghĩ, vừa cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
Hắn ta hoàn toàn không nhận ra tiệm tạp hóa thực chất chỉ cách mình hơn chục mét. Dù sao thì buổi chiều, hắn ta cũng là trong lúc hoảng loạn chạy thục mạng mới vô tình tìm thấy tiệm tạp hóa đó.
Bây giờ trời đã tối hẳn, tầm nhìn bị hạn chế, hắn ta đã không còn nhận ra được khung cảnh xung quanh tiệm nữa.
Huống hồ gì, trong suy nghĩ của Xích Hạo, nếu chủ tiệm đã vứt hắn ta ra ngoài thì chắc không thể nào lại vứt ngay gần tiệm được? Với lối tư duy cố định như vậy, hắn ta càng không thể nào nhận ra.
Xích Hạo đậy nắp chai nước đường đã uống một nửa lại.
Việc cấp bách bây giờ là phải tìm một nơi an toàn để ẩn nấp, nếu không đợi đến khi đêm càng khuya, hắn ta cứ phơi mình bên ngoài vùng đất hoang dã như thế này sẽ vô cùng nguy hiểm.
Hắn ta đưa mắt nhìn quanh, rất nhanh đã thấy một khu vực hình tam giác được tạo thành bởi hai tòa nhà cao tầng dựa vào nhau — cũng chính là vị trí của Tiệm tạp hóa Bình An.
Dưới sự che giấu của rào chắn phòng hộ, tất nhiên là Xích Hạo không phát hiện ra tiệm tạp hóa.
Chỉ là, hắn ta nhìn về phía đó, lông mày hơi nhíu lại.
Hình như có chút quen thuộc…
Thành viên được cử đi ra bên ngoài thực hiện nhiệm vụ, tất nhiên không thể là kẻ mù đường được, trí nhớ của Xích Hạo cũng rất tốt, cho nên hắn ta mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
Xích Hạo lại liếc nhìn màn hình quang học.
Cứ để thứ này lơ lửng trước mắt mãi cũng không phải là cách, rất dễ gây nhiễu cho hắn ta, vậy phải làm sao bây giờ?
Chỉ khi mình chọn chấp nhận hoặc từ chối, cái màn hình này mới biến mất sao?
Xích Hạo giằng co một hồi, cuối cùng vẫn cắn răng chọn chấp nhận.
Tuy có nước đường và nguồn nhiệt giúp hắn ta chống đỡ được một lúc, nhưng chỉ cần gặp phải sinh vật đi săn đêm, hắn ta sẽ mất mạng ngay lập tức.
Một khi từ chối lời mời, hắn ta sẽ mất đi sự bảo đảm cuối cùng.
Nếu chủ tiệm tạp hóa đã tỏ ra thiện ý, chi bằng hắn ta đánh cược một phen. Đã chấp nhận lời mời rồi, chẳng lẽ người đó thật sự sẽ mặc kệ hắn ta sao? Có khi bây giờ đang trốn ở đâu đó trong bóng tối theo dõi hắn ta cũng nên!
Dù sao thì cũng không thể tệ hơn tình hình hiện tại được nữa.
Sau khi Xích Hạo chọn “Chấp nhận”, hắn ta phát hiện màn hình trước mắt lại thay đổi, một loạt thông báo lại hiện ra.
【Chúc mừng bạn đã trở thành nhân viên bán hàng của “Tiệm tạp hóa Bình An”】
【Quyền hạn tiến vào rào chắn phòng hộ an toàn của “Tiệm tạp hóa Bình An” đã được mở, bên trong rào chắn có thể nhận được sự bảo đảm an toàn tính mạng.】
【Điều kiện không đủ, bảng nhân viên tạm thời chưa mở khóa】
【Hãy nỗ lực làm việc, khi đạt được yêu cầu, Thương nhân thần bí sẽ mở khóa bảng nhân viên cho bạn, mở thêm nhiều phúc lợi hơn.】
Rào chắn phòng hộ an toàn?
Xích Hạo nhíu chặt mày, thứ này có thể bảo vệ hắn ta khỏi những tấn công của sinh vật hoang dã sao?
Bảng nhân viên? Nỗ lực làm việc để đạt yêu cầu?
Nhưng lại không cho hắn ta biết yêu cầu cụ thể, làm sao hắn ta đạt được đây?
Từng câu hỏi hiện lên trong đầu Xích Hạo, nhưng hắn ta đã nhanh chóng gạt chúng đi, vì hắn ta phát hiện ra cái màn hình bán trong suốt phát sáng này đã có thể đóng lại theo ý nghĩ của mình.
Điều khiển bằng ý niệm? Sao càng ngày càng giống ảo giác thế này…
Thử nghiệm vài lần, phát hiện nó quả thực có thể xuất hiện và biến mất theo ý muốn của mình, ngoài ra không có gì đặc biệt khác, Xích Hạo liền không để ý đến nó nữa.
Hắn ta lại tập trung sự chú ý của mình vào khu vực tam giác dưới chân hai tòa nhà cao tầng kia.
Bỏ qua cảm giác không ổn trong lòng, nơi này quả thực đủ kín đáo, có thể dùng làm chỗ ẩn nấp.
Nhưng mà, khi Xích Hạo gắng sức đứng dậy, vừa nhấc chân định đi về phía đó, hắn ta bỗng rùng mình, cơ thể cứng đờ ngay tại chỗ.
“Phì phò—”
Giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng thở nóng hổi mang đậm nét đặc trưng của loài dã thú bỗng vang lên trong khu phế tích.
Một bóng đen từ phía sau bao trùm lấy hắn ta, che khuất cả những tia sáng cuối cùng của các vì sao.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Xích Hạo, từ từ trượt xuống bên má. Hắn ta theo phản xạ sờ tay lên hông, nhưng chỉ sờ phải một khoảng không.
Lúc vừa tỉnh dậy hắn ta đã phát hiện ra.
Tất cả vũ khí trên người hắn ta đều đã bị thất lạc trên đường bỏ chạy!
Cơ thể Xích Hạo hoàn toàn cứng đờ, tim đập nhanh đến cực điểm, mà tiếng thở phía sau đang ngày một gần hơn.
Trên mặt đất hiện lên hình dáng của một con mãnh thú khổng lồ.
Không thể ngồi chờ chết thế này được!
Xích Hạo không còn đoái hoài gì đến vết thương trên người mình, hắn ta đột ngột lao sang bên cạnh rồi lăn một vòng, trong lúc lăn, một ngọn lửa bùng lên trong đêm đen, từ tay hắn ta ném ra.
Cùng lúc đó, khi ngọn lửa vừa được ném đi, Xích Hạo lại phun ra một ngụm máu tươi.
Điều khiến hắn ta càng thêm tuyệt vọng là — bóng hình khổng lồ kia chỉ khẽ lách người một cái đã tránh được ngọn lửa nóng rực nọ.
Nhờ ánh lửa, Xích Hạo cũng nhìn rõ được bộ dạng của sinh vật kia — trên cái đầu chó khổng lồ và bộ lông đen bóng ánh vàng, chễn chệ bốn con mắt màu vàng kim, nó đang lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn ta.
Trong miệng nó còn đang ngoạm một con mồi, nước dãi hòa cùng máu tươi nhỏ từ miệng xuống từng giọt, từng giọt.
Là con chó bốn mắt khổng lồ đó!
Xích Hạo kinh hãi tột độ, hắn ta biết rất rõ thực lực của con chó bốn mắt này, tuy cấp bậc biến dị được đánh giá chỉ từ 3 đến 4, chưa chính thức bước vào phạm vi sinh vật biến dị cấp trung, nhưng tốc độ của nó lại nhanh đến kỳ lạ.
Đây hẳn là năng lực biến dị của nó. Nếu chỉ so về tốc độ, Xích Hạo cảm thấy con hổ biến dị cấp 7 kia e rằng cũng không bằng nó!
Bây giờ hắn ta đơn thương độc mã lại bị trọng thương, hoàn toàn không thể là đối thủ của con chó bốn mắt này được!
Mình xong đời rồi sao?!
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, đã thúc giục Xích Hạo vận dụng dị năng lần nữa, liều mạng phun máu ném ra ba quả cầu lửa liên tiếp, rồi quay người bỏ chạy thục mạng.
Hôm nay có lẽ là ngày may mắn của hắn ta.
Con chó bốn mắt kia không hề đuổi theo, có lẽ vì miệng nó đang ngoạm con mồi nên không hứng thú với hắn ta?
Dù thế nào đi nữa thì Xích Hạo cũng không dám ở lại lâu.
Hắn ta hoàn toàn không để ý đến thương thế của mình, dốc hết sức bình sinh mà chạy, rất nhanh sau đó đã biến mất trong màn đêm dày đặc của khu phế tích hoang tàn, không còn nhìn thấy bóng dáng nữa.
——–
Nguyên Bảo đứng tại chỗ, dõi theo bóng hình kia đi xa.
Nó quả thực không mấy hứng thú với con người này.
Nếu là trước đây, dù đã săn được thức ăn, có lẽ nó cũng sẽ đuổi theo vồ ngã con người này, dù sao thì ở nơi hoang dã, ai lại chê con mồi quá nhiều bao giờ?
Hơn nữa, gáy của người này trông thật sự rất hấp dẫn, cảm giác cắm phập răng vào da thịt, cắn đứt cổ hắn ta hẳn là không tệ.
Nhưng không biết tại sao, cuối cùng nó lại không làm vậy.
Nhìn con người này chạy đi, nó cũng hoàn toàn không có hứng thú đuổi theo.
Đòn tấn công của gã này cũng không gây ra chút uy h**p nào cho nó, bóng lưng chạy thục mạng kia trông cũng chẳng có gì hấp dẫn.
Thậm chí mùi máu tanh tỏa ra từ người hắn ta, cảm giác cũng hôi hôi, giống như miếng thịt thối đã để cả chục ngày, khiến Nguyên Bảo cảm thấy vô cùng chán ghét.
Loài thú hai chân này, nó nhìn một cái cũng thấy lãng phí thời gian, huống hồ gì là đuổi theo.
Con Chó bốn mắt khổng lồ lắc lắc đầu, thu lại ánh mắt của mình, trước tiên nó đặt con mồi trong miệng xuống, sau đó kiểm soát cơ thể, biến trở lại thành hình dạng một chú chó con.
Nó thích hình dạng mới này.
Cơ thể ở giai đoạn nhỏ không chỉ linh hoạt, nhẹ nhàng hơn, mà còn có thể tiết kiệm năng lượng tiêu hao, đương nhiên, lý do quan trọng nhất là…
Chú chó con bốn mắt kéo con mồi đến trước cửa tiệm, chưa kịp đẩy cửa, cửa tiệm đã mở ra, một bóng người xuất hiện bên trong, được ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi.
“Nguyên Bảo, mày về rồi à!”
Giọng nói vô cùng kinh ngạc của cậu thiếu niên vang lên, “Oa, mày lại mang con mồi về nữa, Nguyên Bảo giỏi quá đi!”
Cậu khen ngợi nó, bàn tay non nớt mềm mại đặt l*n đ*nh đầu nó, ra sức xoa xoa.
Nguyên Bảo đứng yên tại chỗ, khi cậu thiếu niên đưa tay ra xoa đầu nó, nó không né tránh, đương nhiên cũng không hùa theo.
Nó là một con chó biến dị rụt rè, đâu có giống con chó ngốc Ngân Tệ kia.
Chú chó con bốn mắt ưỡn ngực ngẩng cao đầu, ra vẻ kiêu ngạo, thế nhưng chiếc đuôi nhỏ sau lưng đã ngoáy tít mù, chỉ thấy một vệt mờ, đã bán đứng niềm vui sướng trong lòng nó từ lâu.
Nó thích nơi nhỏ bé này, cũng thích con người nhỏ bé này.
Thấy Nguyên Bảo lại chạy về, Đường Vũ An rất vui.
Sau khi bế chú chó nhỏ vào nhà, cậu ngẩng đầu nhìn lên bản đồ, theo dõi hướng Xích Hạo rời đi.
Lúc nãy nhận được thông báo chấp nhận tuyển dụng, cậu đang tắm nên tạm thời không để ý, đợi tắm xong ra ngoài, vừa mở cửa đã thấy Nguyên Bảo ở bên ngoài, còn Xích Hạo thì đã chạy mất tăm—
Cuộc chiến giữa Xích Hạo và Nguyên Bảo không gây ra động tĩnh gì lớn, nói một cách chính xác thì, không thể coi là chiến đấu, chỉ là Xích Hạo ném vài ngọn lửa về phía Nguyên Bảo mà thôi.
Thế nên Đường Vũ An và Chu Khởi hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra.
Nếu hắn ta đã chạy rồi, có nên trực tiếp sa thải, xóa trí nhớ của hắn ta luôn không?
Đường Vũ An nhìn chấm xanh đang di chuyển chậm chạp trên bản đồ, không khỏi có chút đắn đo, hắn ta ở ngoài một mình… chắc sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Trước khi sa thải hắn ta, Đường Vũ An vẫn mở bảng nhân viên ra, lướt qua hồ sơ của hắn ta.
【Tổng số nhân viên: 2】
【Chu Khởi…】
【Xích Hạo.】
Cấp bậc nhân viên: Level 0 (0/10).
Tuổi: 25.
Chiều cao: 187cm.
Kỹ năng: Điều khiển nguyên tố Hỏa.
Danh hiệu: Không có.
Năng lực tổng hợp: C.
Tiềm năng: S.
Trạng thái đặc biệt: Trạng thái cộng sinh, Trọng thương (Sinh lực dưới 25%).
Anh trai này cao thật! Hơn nữa dị năng của anh ta quả nhiên là hệ Hỏa, chỉ là mô tả “Điều khiển nguyên tố Hỏa” có hơi rộng, không biết thực lực cụ thể của anh ta mạnh đến đâu.
Nhưng mà năng lực tổng hợp này sao lại thấp thế? Sao chỉ có C thôi vậy? Năng lực tổng hợp ban đầu của anh Tiểu Khởi đã là A rồi!
Cấp bậc tiềm năng thì cũng không tệ…
Đến khi nhìn thấy cột trạng thái cuối cùng, Đường Vũ An không khỏi mở to hai mắt, Xích Hạo này không phải ở trạng thái bị ký sinh, mà là… trạng thái cộng sinh?
Nghĩa là sao? Có phải nói rằng những dị năng giả cuối cùng sẽ đi vào trạng thái cộng sinh với sinh vật ký sinh không?
Hay là anh Tiểu Khởi đặc biệt, chỉ có anh ấy bị sinh vật ký sinh, còn các dị năng giả khác tuy trong cơ thể cũng có thứ gì đó, nhưng chúng là trạng thái cộng sinh vô hại?
Từng câu hỏi nối đuôi nhau hiện lên trong đầu Đường Vũ An, cậu nhìn chằm chằm vào hồ sơ nhân viên của Xích Hạo.
Và rồi sau đó…
Cậu cứ thế trơ mắt nhìn dòng chữ “Trọng thương (sinh lực dưới 25%)” trong trạng thái đặc biệt của hắn ta biến thành — Hấp hối (sinh lực dưới 10%).
?
Trên đầu Đường Vũ An hiện lên một dấu chấm hỏi. Cậu mở bản đồ ra xem, quả nhiên thấy chấm xanh đang di chuyển chậm chạp kia đã dừng lại.
Chuyện gì thế này?
Vừa mới cứu về, sao lại sắp chết nữa rồi?