Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 33: 1100 Điểm Tích Lũy!!!

Gã thanh niên tóc đỏ ngất lịm đi.

Thế nhưng, Đường Vũ An lại chẳng còn tâm trạng nào để bận tâm đến hắn ta nữa, bởi vì… ngay khoảnh khắc cậu lấy viên tinh thạch màu đỏ ra, anh Tiểu Khởi đã có biểu hiện không ổn rất rõ ràng!

Anh cứ nhìn đăm đăm vào mảnh vải, hay nói đúng hơn là viên tinh thạch màu đỏ nằm trên đó, đôi đồng tử đen như mực gần như hóa thành màu đỏ rực chỉ trong nháy mắt.

Ngay sau đó, anh vươn tay ra giật phắt lấy mảnh vải, bất chấp tất cả mà nhét thẳng vào miệng!

Đường Vũ An sợ đến hồn bay phách lạc.

Ông Lý đã từng nói, người mới thức tỉnh mà n**t t*nh thạch để cưỡng ép nâng cao dị năng thì rất dễ mất mạng!

Anh Tiểu Khởi bị sao thế này? Bị sinh vật ký sinh khống chế rồi ư?

Đường Vũ An chẳng kịp hỏi han gì thêm, gần như dùng hết tốc độ bình sinh, vươn tay chộp lấy mảnh vải kia.

Lúc này Chu Khởi đã nuốt được một nửa, nên Đường Vũ An chỉ kịp tóm lấy một góc vải, nhưng may mắn là như vậy cũng đủ rồi.

Chỉ thấy ngay khoảnh khắc tiếp theo, miếng vải có đính viên tinh thạch màu đỏ đã biến mất khỏi miệng Chu Khởi – bị Đường Vũ An ném vào trong Kho Hàng Tùy Thân nhanh như chớp.

Ngoại trừ kho số 1, những ô khác chỉ có mình cậu dùng được, như vậy anh Tiểu Khởi sẽ không thể lấy được viên tinh thạch kia nữa!

Quả nhiên, sau khi viên tinh thạch biến mất, đôi mắt vốn đã bị sắc đỏ bao trùm hoàn toàn của Chu Khởi liền nhanh chóng phai màu, chỉ một cái chớp mắt đã trở lại màu đen láy như cũ.

“Anh Tiểu Khởi, anh sao rồi?” Đường Vũ An dè dặt hỏi.

Chu Khởi chớp chớp mắt, ngơ ngác quay đầu nhìn cậu.

Nghĩ lại những gì vừa xảy ra, tim anh cũng đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra.

Vốn dĩ anh cứ ngỡ mình đã đủ sức chống lại sự cám dỗ và khống chế của sinh vật ký sinh trong cơ thể, nhưng ngay khoảnh khắc vừa rồi, phản ứng của nó lại mạnh hơn trước rất nhiều lần.

Do không kịp đề phòng, anh vậy mà lại để tâm trí mất kiểm soát!

Mọi chuyện ban nãy như một đoạn phim quay chậm, từng khung hình hiện lên trong đầu anh. Anh nhanh chóng nhận ra, rất có thể là vì lần này số lượng tinh thạch anh phải đối mặt quá nhiều.

Dưới k*ch th*ch mạnh mẽ, khả năng khống chế của sinh vật ký sinh đối với anh cũng tăng cường theo!

“Anh không sao rồi.”

Chu Khởi hít một hơi thật sâu, đè nén nỗi sợ hãi muộn màng đang dâng lên trong lồng ngực, trầm giọng nói: “An An, cảm ơn em.”

Đường Vũ An cũng vỗ vỗ ngực, thở hắt ra một hơi dài. “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Ban nãy đúng là dọa chết em rồi, may mà còn kịp!”

“Anh xin lỗi, là anh đã sơ suất.”

Chu Khởi mím môi, ánh mắt lại một lần nữa hướng về phía gã thanh niên tóc đỏ đã ngất lịm kia.

Chẳng biết có phải do màn giằng co vừa rồi hay không, mà giác quan của anh dường như lại trở nên nhạy bén hơn trước một chút. Dù không lại gần, anh vẫn có thể cảm nhận được sinh lực của người này đang suy yếu nhanh chóng, mà cũng đã yếu đến cực điểm.

Nếu không cứu chữa, hắn ta sẽ chết thật.

Đường Vũ An cũng nhận ra điều này, cậu tạm gác chuyện tinh thạch sang một bên, nói: “Anh Tiểu Khởi, chúng ta cứu anh ta đi.”

“Anh ta sắp chết rồi.”

Không đợi Chu Khởi trả lời, Đường Vũ An lại nói tiếp: “Cùng lắm thì lúc anh ta sắp tỉnh, mình lại đánh ngất anh ta đi, rồi vác ra ngoài vứt ở đâu đó thật xa.”

Anh trai tóc đỏ này chắc là lúc chạy trốn đã vô tình lạc đến đây.

Anh ta bị thương nặng như vậy, chắc cũng không nhớ đường đâu nhỉ?

Hoang Thành rộng lớn thế này, vừa không có bản đồ lại chẳng có định vị, dù hắn ta có biết ở đây có một tiệm tạp hóa thì chắc cũng không thể nào tìm lại được.

Đường Vũ An thực sự không thể làm được chuyện trơ mắt nhìn người khác chết ngay trước mặt mình, đặc biệt là khi cậu có cách cứu chữa.

Nếu bố mẹ ở đây, chắc chắn họ cũng sẽ ủng hộ cậu.

Chu Khởi mím chặt môi, anh im lặng một lúc rồi cuối cùng vẫn gật đầu, lấy băng gạc trị thương sơ cấp từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra.

Tuy đúng là anh đã từng nảy ra ý định thấy chết không cứu, nhưng nền giáo dục mà anh được tiếp nhận từ nhỏ, ở gia đình, ở trường học, đều không cho phép anh bước qua lằn ranh đó.

Hơn nữa, trải nghiệm bị sinh vật ký sinh khống chế ban nãy khiến Chu Khởi lờ mờ cảm nhận được…

Nếu anh thật sự làm ra chuyện trái với bản tâm của mình, sau này có lẽ anh sẽ không bao giờ có thể khống chế được con sinh vật ký sinh trong cơ thể nữa.

Có những giới hạn, tuyệt đối không thể phá vỡ được.

——-

Chu Khởi và Đường Vũ An bắt đầu chữa trị cho gã thanh niên tóc đỏ.

Bộ quần áo rách nát dính đầy máu của hắn ta bị xé toạc ra, để lộ những vết thương bầm tím khắp người.

Xương sườn của hắn ta đã gãy vài cái, có lẽ nội tạng cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Đương nhiên, nếu nhìn từ bên ngoài, vết thương nặng nhất vẫn là một vết cào trên ngực.

Trái tim không biết được thứ gì bảo vệ nên vẫn nguyên vẹn, nhưng những vị trí bên cạnh thì lại không may mắn được như vậy.

Da thịt bị lật tung, vết thương sâu hoắm đến mức thấy cả xương, khiến hai thiếu niên nhìn mà thấy da đầu tê dại.

Nếu là trước đây, có lẽ họ cũng chẳng thể xử lý được vết thương nghiêm trọng thế này, dù có muốn cứu cũng đành lực bất tòng tâm.

Nhưng bây giờ, họ đã có băng gạc trị thương sơ cấp.

【Băng gạc trị thương sơ cấp.】

Mô tả: Vật phẩm thuộc hệ ma pháp.

Công dụng: Mỗi cuộn dùng được 10 lần, mỗi lần hồi phục 10% máu cho người sử dụng (vô hiệu khi đầy máu).

Chu Khởi mở cuộn băng, cũng chẳng buồn lau rửa vết thương cho hắn ta, liền dùng băng gạc trị thương quấn quanh ngực và lưng của gã thanh niên hết vòng này đến vòng khác dưới sự giúp sức của Đường Vũ An.

Điều kỳ diệu là, cuộn băng trông thì nhỏ bé, nhưng mà quấn nhiều vòng như thế lại chẳng vơi đi chút nào.

Mãi đến khi cảm thấy không thể kéo ra được nữa, Chu Khởi mới cắt băng, rồi cột lại thành một nút thắt để cố định lại.

Đường Vũ An nhìn vào thông tin của băng gạc trị thương sơ cấp, phát hiện anh Tiểu Khởi đã dùng nhiều như vậy, nhưng số lần sử dụng lại chỉ giảm đi 1 lần.

Sau khi dùng băng gạc trị thương sơ cấp, hiệu quả gần như thấy được ngay lập tức.

Chỉ thấy sắc mặt gã thanh niên tóc đỏ ban nãy còn trắng như giấy, trông như thể sắp chết đến nơi, nay trên mặt lại kỳ diệu hồi phục chút huyết sắc, hơi thở yếu ớt cũng trở nên mạnh hơn một chút.

Chu Khởi có thể cảm nhận rõ ràng, sinh lực của người này đang nhanh chóng tăng lên.

Cùng với sự phục hồi của sinh lực, dường như có thứ gì đó ở vị trí trái tim hắn ta đang từ từ thức tỉnh, một luồng năng lượng được giải phóng ra ngoài, vững vàng bảo vệ lấy sinh mệnh của hắn ta.

Có luồng năng lượng này, chắc gã thanh niên tóc đỏ sẽ không chết được.

Mà cùng lúc với nhận thức này hiện lên, Chu Khởi cũng cảm nhận được ý thức đang cố dụ dỗ anh g**t ch*t gã thanh niên kia trở nên tức tối điên cuồng, nhưng rồi cũng nhanh chóng im bặt.

Anh khẽ thở ra một hơi.

Cuộc đối đầu lần này, phần thắng vẫn thuộc về anh.

【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành giao dịch với một khách hàng mới và thu được lợi nhuận, điểm tích lũy +1100, điểm kinh nghiệm +3.】

【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày (3), điểm tích lũy +4.】

【Bạn đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ hàng ngày, số lượt quay Vòng quay may mắn +1.】

Đường Vũ An: …

Đường Vũ An: … …

Bao… bao nhiêu?

1… 1100 điểm tích lũy?! Cậu không có nhìn nhầm đấy chứ?

Đường Vũ An lại cẩn thận xem đi xem lại thông báo của hệ thống mấy lần, rồi lại nhìn số dư điểm tích lũy của mình, cuối cùng mới dám chắc…

Chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, số dư điểm tích lũy của cậu đã thực sự tăng thêm hẳn 1104 điểm!

Đường Vũ An phải ngây người một lúc lâu mới có thể suy nghĩ lại bình thường.

Đúng rồi, loại tinh thạch đó mỗi viên trị giá 200 điểm, mà ban nãy anh trai tóc đỏ này đã đưa 6 viên để cầu xin họ cứu chữa.

Trừ đi 100 điểm chi phí đổi băng gạc trị thương sơ cấp, chẳng phải là còn lại 1100 điểm tích lũy sao?

Nhưng vấn đề là, băng gạc trị thương sơ cấp mới dùng có 1 lần, vẫn còn 9 lần nữa… tương đương với việc dùng 10 điểm chi phí, đổi lấy 1100 điểm tích lũy và 6 viên tinh thạch!

“A a a, phát tài rồi, phát tài rồi!”

Đường Vũ An sung sướng reo lên một tiếng, vội vàng chia sẻ tin vui này với Chu Khởi.

Lúc này Chu Khởi mới nhận ra điều đó, anh sững người một chút rồi cũng nở một nụ cười vui mừng.

Đây đúng là một khoản điểm tích lũy khổng lồ!

Nhìn lại gã thanh niên tóc đỏ trên mặt đất, bỗng dưng lại thấy thuận mắt hơn một chút, nhưng anh vẫn nghĩ đến những vấn đề khác.

“An An, em tiếp tục xử lý các vết thương khác của anh ta đi, anh đi dọn vết máu trước cửa.” Chu Khởi nói.

Tuy những sinh vật biến dị nguy hiểm quanh tiệm tạp hóa đều đã bị họ dọn dẹp sạch sẽ, nhưng cũng không thể lơ là cảnh giác, nhỡ đâu người này lại dẫn dụ thêm những con mới đến thì sao?

Kể cả không phải là sinh vật biến dị, mà là dẫn dụ người khác đến thì sao?

Chu Khởi vẫn chưa quên, trước đó gã thanh niên tóc đỏ này còn đi cùng với một người đàn ông gọi là “Lão Tạ”.

Thế nhưng lần này Đường Vũ An lại không nghe lời, cậu chần chừ một lúc rồi mới lí nhí nói: “Hay là để em đi dọn vết máu đi ạ.”

Tính mạng của người này tuy đã giữ được, nhưng những vết thương khác vẫn đang chảy máu, cậu nhìn mà thấy hơi sợ…

Cảm giác tối nay lại gặp ác mộng mất thôi QAQ.

Chu Khởi nhận ra cậu sợ hãi, bèn gật đầu: “Được, vậy em đi đi. Nhớ bật Ô Che Bóng lên, đừng để mình bị lộ ra ngoài một mình.”

“Vâng.”

Đường Vũ An ngoan ngoãn đáp lời, rồi vội vàng quay người đi. Cậu lấy chổi và cây lau nhà, lại vào phòng vệ sinh xách một xô nước, sau đó nghe lời Chu Khởi nhắc, đổ thêm một ít giấm trắng vào.

Giấm trắng có thể át đi mùi máu tanh, cũng có thể tẩy vết máu rất hiệu quả.

Cậu xách nước và dụng cụ ra trước cửa tiệm.

Bây giờ vẫn chưa đến năm giờ, trời bên ngoài vẫn còn sáng, trên không trung đã điểm thêm vài gợn mây.

Nghĩ đến lời dặn của Chu Khởi, Đường Vũ An lấy Ô Che Bóng ra bung lên, nhưng một tay cậu cầm dù, tay kia lại phải cầm dụng cụ, vô cùng bất tiện.

“Giá mà Ô Che Bóng có thể tự bay lơ lửng được thì tốt quá…” cậu khẽ lẩm bẩm.

Nào ngờ, lời cậu vừa dứt, Đường Vũ An liền cảm thấy chiếc dù trong tay bỗng có một lực kéo hướng lên trên, cậu không kịp đề phòng nên tuột cả tay.

Chết rồi! Ô Che Bóng bị cướp mất rồi!

Đường Vũ An hoảng hốt, nhưng rồi lại phát hiện sau khi tuột khỏi tay, Ô Che Bóng không hề rời khỏi phía trên đầu cậu.

Cậu chớp chớp mắt, quan sát kỹ một hồi mới nhận ra…

Hình như Ô Che Bóng đang tự bay lơ lửng!

Đường Vũ An như phát hiện ra một thế giới mới, cậu thử dò dẫm bước sang trái một bước, Ô Che Bóng cũng dịch sang trái một chút.

Cậu sang phải, Ô Che Bóng cũng bay sang phải.

Bất kể cậu đi về hướng nào, Ô Che Bóng cũng vẫn luôn lơ lửng ngay trên đỉnh đầu cậu.

“Oa, Tán Tán ơi, mày chu đáo quá! Lại có thể tự bay lên thật này!”

Đường Vũ An vô cùng mừng rỡ, bất giác ôm chầm lấy Ô Che Bóng, áp má lên cán dù cọ cọ, thể hiện niềm vui sướng và yêu thích của mình.

Lúc này cậu mới nhớ ra, Ô Che Bóng có khí linh, hơn nữa nó còn có tâm nguyện chưa hoàn thành, nó không phải là một vật chết, mà là một vật có linh trí.

“Yên tâm đi, sau này tao nhất định sẽ tìm cách tìm được loại thuốc nhuộm có thể lên màu trên thân dù của mày, nhuộm bề mặt dù của mày thành màu xanh lá cây, giúp mày hoàn thành tâm nguyện!”

Chiếc Ô Che Bóng vốn đang lơ lửng yên tĩnh giữa không trung, bỗng nhiên xoay một vòng tại chỗ, dường như đang đáp lại lời cậu.

Đường Vũ An vui vẻ cười lớn, rồi bắt đầu dọn dẹp vết máu trên mặt đất.

Có Ô Che Bóng bay theo, cậu vừa được đảm bảo an toàn, hai tay cũng được giải phóng, làm việc cũng nhanh nhẹn hơn hẳn.

Đương nhiên cậu cũng phát hiện ra, việc Ô Che Bóng bay theo cũng có giới hạn, vì vẫn còn đang trong trạng thái được Khinh Thân Thuật gia trì, nên một khi hành động của cậu vượt quá một tốc độ nhất định, chiếc dù sẽ không theo kịp.

Thế nên lúc chiến đấu và di chuyển gấp, vẫn phải cầm dù cho chắc.

Nhưng dù có hạn chế như vậy, nó cũng đã giúp ích rất nhiều, khiến công việc dọn dẹp của Đường Vũ An nhẹ nhàng hơn hẳn.

Cậu dọn dẹp một mạch đến tận bãi đất trống đầy sỏi đá, cách tiệm tạp hóa khoảng hai ba trăm mét mới dừng lại.

Đoạn đường phía trước, Đường Vũ An vừa lau rửa vừa khử mùi, vừa dùng cát sỏi phủ lên. Còn đoạn phía sau, vì hết nước nên cậu cứ thế dùng cát sỏi chôn lấp luôn.

Xa thế này rồi, chắc sẽ không ai tìm ra tiệm tạp hóa nữa đâu nhỉ?

Lúc này, một thông báo của hệ thống hiện lên, cho thấy Chu Khởi vừa lấy điện thoại từ Kho Hàng Tùy Thân số 1 ra, rồi lại cất vào.

Biết là Chu Khởi đang tìm mình, Đường Vũ An vội vàng lấy điện thoại ra xem tin nhắn.

【An An, em đang ở đâu?】

Ô Che Bóng có thể che đi mọi dấu vết, đến cả sinh vật biến dị cũng không phát hiện ra họ dưới tán dù, huống chi là Chu Khởi.

Đường Vũ An vội vàng trả lời: 【Anh Tiểu Khởi, em chuẩn bị về đây, anh đợi chút!】

Cậu cất điện thoại lại vào kho, cây lau nhà, chổi và xô nước cũng ném vào kho – cậu đã lên hai cấp, giờ có thêm hai ô Kho Hàng Tùy Thân, chỉ cần hợp nhất hai ô kho này lại là có thể dễ dàng bỏ vừa cây lau nhà và chổi.

Sau đó, cậu cầm chắc Ô Che Bóng rồi chạy về.

Lúc cậu trở về, từ xa đã thấy Chu Khởi đang đứng trước cửa tiệm nhìn Đông ngó Tây. Đường Vũ An vội vàng thu Ô Che Bóng lại, để lộ thân hình.

“Anh Tiểu Khởi!”

Thấy cậu trở về, Chu Khởi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Vất vả cho em rồi.” Anh xoa đầu Đường Vũ An, giúp cậu lau mồ hôi, rồi bảo cậu lấy cây lau nhà và xô nước ra, chuẩn bị dọn dẹp vết máu trong tiệm.

Cuối cùng, họ phải tốn tổng cộng 100 điểm tích lũy để đổi lấy nước dùng cho tiệm tạp hóa mới dọn sạch được hết những vết máu này.

Đường Vũ An cảm thấy hơi đau lòng.

Nước đúng là nguồn sống, thật sự quá đắt đỏ!

Nhưng cũng đành chịu, dù sao cũng là vết máu, không thể không dọn dẹp được. May mà tính ra vẫn còn dư 1000 điểm tích lũy, vẫn rất hời.

Tình hình của gã thanh niên tóc đỏ đã ổn định lại. Vì sau đó hắn ta lại bị xuất huyết nhiều, nên lúc băng bó lại cho hắn, Chu Khởi đã phải dùng thêm một lần băng gạc trị thương sơ cấp nữa mới hoàn toàn giành lại được hắn ta từ tay tử thần.

Còn những vết thương khác, anh chỉ đơn giản dùng cồn rửa sạch, rồi dùng băng gạc thông thường để băng bó.

“Anh ta tên là Xích Hạo.” Chu Khởi đưa cho Đường Vũ An một tấm thẻ bài nhỏ.

Đây là thứ anh tìm thấy trên quần áo của gã thanh niên tóc đỏ, chắc là tên của hắn ta. Trên đó còn có một dãy số hiệu, không biết có ý nghĩa gì.

“Tin tốt là, chữ viết của thế giới này khá giống với chữ chúng ta dùng.” Chu Khởi nói tiếp.

Đường Vũ An gật đầu, đây đúng là một tin tốt.

Một mặt có thể giúp họ hòa nhập tốt hơn với thế giới này, mặt khác cũng có lợi cho việc duy trì vỏ bọc “người từ trong pháo đài ra” của họ.

Họ là người có học đấy nhé, không phải mù chữ đâu!

Đường Vũ An mở bản đồ, đánh dấu tên “Xích Hạo” lên điểm sáng đã chuyển thành màu bạc kia.

Rồi cậu cúi đầu nhìn gã thanh niên tóc đỏ đang hôn mê bất tỉnh, không nhịn được nói: “Tiếc quá, ba điểm kinh nghiệm còn lại không lấy được rồi.”

Đường Vũ An đã nhận ra, giá trị của điểm kinh nghiệm còn cao hơn cả điểm tích lũy. Tuy không có điểm tích lũy thì không đổi được hàng hóa, nhưng không có điểm kinh nghiệm thì không thể thăng cấp được.

Mục tiêu của cậu là trở thành thương nhân hàng đầu vị diện cơ mà!

Đương nhiên nguyên nhân chủ yếu nhất là, thăng cấp có thể mở khóa thêm nhiều hàng hóa và chức năng hơn – chưa nói đến những cái khác, bây giờ sau khi lên cấp 3, cậu đã có thể uống sữa mỗi ngày rồi rồi~

Uống sữa, sẽ cao lớn hơn ^O^/

Cậu nhìn thanh kinh nghiệm, Level 3 (4/40).

Mỗi lần lên cấp, lượng kinh nghiệm cần cho cấp tiếp theo lại tăng thêm 10 điểm, độ khó ngày càng tăng, thế nên mỗi điểm kinh nghiệm đều rất quý giá.

Nghe cậu lẩm bẩm, Chu Khởi trầm ngâm một lát rồi đi đến bên cạnh Xích Hạo đang hôn mê và ngồi xổm xuống, lấy khẩu súng lúc trước đã tháo khỏi tay hắn ta ra.

Khẩu súng này có hình dáng khá giống với những khẩu súng họ từng thấy trên TV, toàn thân đen tuyền, làm bằng kim loại nguyên chất, cầm trên tay rất nặng.

Tuy không chắc có dùng được không, nhưng…

Chu Khởi bê cốc dung dịch glucose vừa chuẩn bị cho hắn ta lên, khẽ nói: “Xích Hạo, khẩu súng này cho tôi, tôi sẽ cho anh uống một ngụm nước đường glucose này.”

Xích Hạo đang hôn mê bất tỉnh, dĩ nhiên không thể đáp lại anh.

Giao dịch như vậy thật sự có thể hoàn thành sao? Đường Vũ An tò mò nhìn Chu Khởi thao tác.

Nhưng kết quả rất rõ ràng, đương nhiên là không được.

Chu Khởi bóp miệng Xích Hạo, đổ cho hắn ta một ngụm dung dịch glucose. Đổ thì đổ được rồi, nhưng hệ thống không hề thông báo giao dịch hoàn thành.

Điều này cũng rất bình thường, dù sao dưới tình huống đương sự không đồng ý, hành vi như vậy thuộc về cưỡng đoạt, không phải giao dịch.

“Xem ra 3 điểm kinh nghiệm này không lấy được rồi.” Đường Vũ An tiếc nuối nói.

Chu Khởi lại không bỏ cuộc, anh nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi lại lặp lại câu nói ban nãy, chỉ là sau đoạn đó, anh không dừng lại mà nói tiếp một câu.

“Im lặng cũng là một thái độ, nếu anh không nói gì, tức là đồng ý với giao dịch này.”

Đường Vũ An trố mắt kinh ngạc, thế này mà cũng được á?

Chu Khởi chờ một lúc, Xích Hạo đang hôn mê vẫn cứ im lặng, thế là anh lại đổ cho Xích Hạo thêm một ngụm dung dịch glucose nữa.

Và rồi…

【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành giao dịch với một khách hàng cũ và thu được lợi nhuận, điểm tích lũy +495, điểm kinh nghiệm +2.】

Vậy mà… được thật!

Đường Vũ An: ⊙▽⊙

Như vậy mà cũng được thật sao? Im lặng cũng là một thái độ? Đường Vũ An bày tỏ đã học được một chiêu!

“Anh Tiểu Khởi, anh thông minh quá!” Đường Vũ An phấn khích nói.

Chu Khởi cũng thấy thông báo, phát hiện nó thực sự có tác dụng. Anh khẽ cong môi, cảm giác như vừa giải được một bài toán khó, một cảm giác thành tựu khó tả.

Thế là, anh lại dùng cách tương tự để thực hiện lần “giao dịch” cuối cùng với Xích Hạo.

Có điều, trên người Xích Hạo đã chẳng còn thứ gì có giá trị nữa – ngoại trừ bộ quần áo trông có vẻ chất lượng tốt, nhưng đều đã hư hỏng và dính đầy máu, khiến một người ưa sạch sẽ như Chu Khởi rất ghét bỏ.

Cuối cùng, anh giữ lại tấm thẻ bài của Xích Hạo.

Cũng coi như là giữ lại một vật làm chứng đi, dù sao cũng đã cứu hắn ta một mạng, sau này nếu có thật sự xảy ra xung đột gì, có lẽ lấy tấm thẻ bài này ra sẽ có tác dụng chăng?

【Nhân viên “Chu Khởi” đã hoàn thành giao dịch với một khách hàng cũ và thu được lợi nhuận, điểm tích lũy +15, điểm kinh nghiệm +1.】

Tấm thẻ bài này không có giá trị bằng, nhưng dù sao cũng là kim loại nguyên chất, hơn nữa rất có thể là kim loại biến dị, nên vẫn đáng giá một ít điểm tích lũy.

Tiếp đó, Chu Khởi không giày vò Xích Hạo nữa, trực tiếp đổ hết cốc dung dịch glucose cho hắn ta uống.

“Được rồi, chắc là không chết được đâu nhỉ.” Anh nói.

Đường Vũ An ừm một tiếng, ánh mắt nhìn Xích Hạo đã không còn là nhìn một phiền phức lớn, mà là một ông thần tài. Chỉ riêng mình hắn ta đã mang lại cho họ hơn 1500 điểm tích lũy! Tuy họ cũng đã cứu hắn một mạng, nhưng món tiền khổng lồ này vẫn khiến Đường Vũ An phấn khích vô cùng.

“Sắp sáu giờ rồi.” Chu Khởi nhìn đồng hồ, chỉ còn mười lăm phút nữa là hết giờ kinh doanh.

Đường Vũ An gật đầu.

Sau sáu giờ, tất cả khách hàng sẽ bị “tống” ra khỏi tiệm tạp hóa, giống như những gì anh Tiểu Khởi đã trải qua trước đây.

Bỗng nhiên, Đường Vũ An nảy ra một ý.

Cậu vội vàng mở quy tắc nhân viên ra xem, rất nhanh đã tìm được thông tin mình từng thấy trước đó…

【Sa thải: Nhân viên bị sa thải đồng thời với việc mất đi chức vụ và phúc lợi, cũng sẽ mất đi toàn bộ ký ức về thương nhân thần bí và tiệm tạp hóa.】

Tìm thấy rồi!

Nếu tuyển dụng Xích Hạo làm nhân viên, rồi lại sa thải hắn ta, hắn ta sẽ không nhớ gì về tiệm tạp hóa nữa, và tiệm tạp hóa sẽ thực sự an toàn!

Đường Vũ An vội vàng đem ý tưởng này nói cho Chu Khởi.

“Anh Tiểu Khởi, mình tuyển anh ta làm nhân viên, rồi lại sa thải anh ta đi! Như vậy anh ta sẽ không còn ký ức về chúng ta nữa.”

Chu Khởi nghe xong lời cậu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Phương án này khả thi, nhưng… nếu anh ta không chấp nhận lời mời tuyển dụng thì sao?”

Đường Vũ An sững người, niềm vui sướng trên mặt tan biến, cậu cũng nhíu mày.

“Uy h**p anh ta chấp nhận?”

Cậu nghĩ nghĩ, rồi lại lắc đầu.

Khả năng phục hồi của dị năng giả rất đáng kinh ngạc, như anh Tiểu Khởi mới vừa thức tỉnh, ngủ một giấc dậy là vết thương trên người đã lành cả, còn có ông Lý nữa, bị thương nặng như vậy mà hôm sau đã trông như không có chuyện gì.

Ông anh Xích Hạo này trông cao to khỏe mạnh thế kia, biết đâu ngủ một giấc dậy là hồi phục hoàn toàn rồi thì sao?

Nếu có bất cứ sai sót gì, cậu và anh Tiểu Khởi sẽ gặp nguy hiểm.

“Vậy phải làm sao bây giờ ạ?” Cậu rầu rĩ.

Chu Khởi nói: “Cứ theo kế hoạch ban đầu mà đưa anh ta ra khỏi tiệm tạp hóa đã. Nếu anh ta chấp nhận lời mời, tối nay mình sẽ cho anh ta ở lại một đêm, còn không thì cũng đành chịu.”

Trong thời gian không kinh doanh, tiệm tạp hóa vốn chỉ cho phép chủ tiệm và nhân viên có phúc lợi lưu trú được vào.

May là những sinh vật nguy hiểm quanh tiệm tạp hóa đã được dọn dẹp sạch sẽ, hắn ta dù có ở bên ngoài cũng chắc sẽ không gặp nguy hiểm, chỉ là ban đêm lạnh giá, có thể hắn sẽ không chịu nổi.

Đường Vũ An sờ cằm.

Chẳng biết khi nào hắn ta mới tỉnh, đã cứu thì cứu cho trót vậy.

Thế là cậu tranh thủ lúc chưa đến sáu giờ, vội vàng đặt chiếc áo vì dính đầy máu mà ướt sũng của Xích Hạo lên kệ hàng, rồi mở chức năng danh sách hàng hóa.

Chưa đầy một giây, vết máu và bụi bẩn trên quần áo đã hoàn toàn bị tách ra…

Đây là kinh nghiệm Đường Vũ An rút ra từ lần dùng chức năng danh sách để tách nấm mốc trên gạo trước đây, sau khi thử nghiệm thì phát hiện quả nhiên có thể làm được.

Mấy ngày nay, quần áo của cậu và anh Tiểu Khởi cũng đều được làm sạch bằng cách này, vừa không tốn nước, không tốn điện, lại tiện lợi, hiệu quả và tiết kiệm tài nguyên.

Thế là sau một hồi thao tác đơn giản, cậu đã có một chiếc áo tuy có vài chỗ rách nhưng khô ráo và sạch sẽ.

Quần áo như thế này mặc vào người chắc cũng có chút tác dụng giữ ấm, ít nhất cũng tốt hơn là ướt sũng.

Hai người chung sức mới giúp Xích Hạo mặc lại được quần áo.

Gã này vừa cao vừa to, người toàn cơ bắp rắn chắc, trông chẳng giống người sống trong thế giới tận thế chút nào, khiến Đường Vũ An và Chu Khởi có một vài phỏng đoán nhất định về mức sống bên trong pháo đài.

Đúng là trong pháo đài và ngoài pháo đài, hoàn toàn là hai thế giới.

Sau khi mặc áo cho Xích Hạo xong, Đường Vũ An lại dán hai miếng dán giữ nhiệt vào mặt trong áo của hắn ta. Hắn ta vốn đã mất máu quá nhiều, thân nhiệt sẽ giảm, ra ngoài môi trường lạnh lẽo e là không chịu nổi.

Tiếp đó, cậu lại lấy một chai nước khoáng rỗng, bóc bỏ nhãn mác, đổ vào khoảng 350ml nước ấm, rồi cho thêm 100 gram đường glucose vào, dùng đũa khuấy đều.

Một chai dung dịch glucose như vậy cũng chỉ tốn 10 điểm tích lũy.

Sau đó, Đường Vũ An dùng một sợi dây buộc chai dung dịch glucose này treo lên cổ Xích Hạo, rồi kéo áo của hắn ta lại cho tử tế là gần xong.

Trong lúc Đường Vũ An bận rộn, hơi thở của Xích Hạo dần trở nên mạnh hơn, đã có dấu hiệu sắp tỉnh lại – hắn ta hẳn là một dị năng giả rất lợi hại, khả năng phục hồi vượt xa người thường.

Và đúng lúc này, kim đồng hồ cũng chỉ đúng sáu giờ.

Giờ kinh doanh của tiệm tạp hóa hôm nay kết thúc. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Xích Hạo biến mất trước mặt họ, bị màn chắn bảo vệ đưa ra khỏi tiệm tạp hóa.

Đường Vũ An vội chạy ra ngoài, bung Ô Che Bóng rồi nhảy lên tảng đá chắn trước cửa tiệm. Quả nhiên, cậu thấy Xích Hạo xuất hiện ở đúng vị trí mà Chu Khởi từng bị đưa ra ngoài trước đây.

Hắn ta nằm bất động trên bãi đất trống đầy sỏi đá.

Thấy hắn ta vẫn chưa tỉnh, Đường Vũ An liền gửi thẳng cho hắn ta một lời mời tuyển dụng, rồi cùng Chu Khởi vào nhà lo việc của mình.

Dù sao thì trong khoảng thời gian từ sáu giờ tối đến tám giờ sáng mai, tiệm tạp hóa sẽ ở trạng thái không kinh doanh, màn chắn bảo vệ sẽ luôn hoạt động, họ vẫn an toàn.

Mà ở khu vực Hoang Thành này, có lẽ chỉ có vùng xung quanh tiệm tạp hóa đã được họ dọn sạch mọi sinh vật nguy hiểm là an toàn nhất rồi nhỉ? Thế nên Xích Hạo chưa tỉnh thì cứ để hắn ta nằm đó, lát nữa ra xem sau.

Trước khi vào nhà, Đường Vũ An cứ cảm thấy như mình quên mất chuyện gì đó.

Đến lúc bước tới cửa cậu mới nhớ ra, ủa, hình như Nguyên Bảo vẫn chưa về?

Nghĩ đến Nguyên Bảo đi ra ngoài chưa về, Đường Vũ An mở bảng điều khiển ra xem, thấy trạng thái của nó vẫn tốt, thế là cũng không để trong lòng nữa, thu dọn đồ đạc đi tắm rửa thay quần áo.

Trong lúc hai thiếu niên bận rộn, màn đêm bên ngoài dần buông xuống.

Trên bãi đất trống cách tiệm tạp hóa mười mấy mét, gã thanh niên tóc đỏ vẫn luôn nằm trên mặt đất bỗng nhiên khẽ run hàng mi, rồi mở mắt ra.