Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 139: Thêm Nhiều Cư Dân Mới

Trên gác mái, Đường Vũ An đang vô cùng hứng thú nghiên cứu bản đồ.

Sau khi quả cầu ánh sáng trong mơ của cậu thiếu niên kia tan biến, trên bản đồ liền hiện ra điểm sáng của cậu ta, rồi màn sương mù xung quanh điểm sáng đó cũng nhanh chóng bị vén ra, sau đó xuất hiện hết điểm sáng màu xanh lá này đến điểm sáng khác.

Có lẽ cậu thiếu niên này là một người đáng thương không nhà không cửa, sau khi bừng tỉnh đã nhanh chóng di chuyển.

Vậy, cậu ta có uống được nước không nhỉ?

Rút kinh nghiệm từ lần giao dịch đầu tiên với Lão Tạ, lần này Đường Vũ An không dùng vật chứa để đựng nước, mà giao dịch thẳng nước qua luôn.

Nghe tiếng hét thất thanh của cậu thiếu niên trước khi tỉnh giấc, chắc là bị nước dội cho tỉnh rồi?

Tuy lần này không có lãi, nhưng Đường Vũ An cũng chẳng thấy có vấn đề gì, dù sao thì cũng có bình giữ nhiệt tự động trữ nước, chỗ nước cậu giao dịch qua chẳng tốn một điểm tích lũy nào cả. Nếu là nước trong tiệm tạp hóa đổi bằng điểm tích lũy thì cậu đã xót của lắm rồi.

“Chỗ này cách chúng ta xa thật đấy.”

Hơn một tháng chỉ là ước tính sơ bộ, giữa đường có thể phải đi đường vòng, cũng có thể gặp phải những hiểm nguy khác, e là nếu đi thật thì cũng phải mất ít nhất hai tháng.

“Cứ lo liệu cho khu vực quanh Hoang Thành ổn thỏa trước đã.” Chu Khởi nói.

Cơm phải ăn từng miếng, giao thông ở vùng đất hoang này rất bế tắc, đi ra ngoài một chuyến muốn quay về không phải dễ, ít nhất cũng phải đưa hai cửa tiệm ở Hoang Thành và Cự Phong đi vào quỹ đạo hoàn toàn rồi mới tính tiếp được.

“Đúng vậy, giờ đang bị nước lũ vây khốn, cũng khó mà ra ngoài được.”

Đường Vũ An ghi chú thông tin cho cậu thiếu niên kia, rồi ném chai của cậu ta về lại biển mộng, sau đó mở giao diện Vòng quay May mắn ra.

“Em quay thưởng đây!”

“Ừm.”

Chu Khởi rất bình tĩnh gật đầu, bây giờ dù Vũ An có quay trúng cái gì thì anh cũng có thể giữ được vẻ mặt không chút gợn sóng rồi.

Cuối cùng, kim chỉ của vòng quay dừng lại.

【Chúc mừng! Bạn đã quay trúng vật phẩm cấp thấp thuộc lĩnh vực công nghệ: “Thuốc kháng sinh”, có thể xem chi tiết tại Chợ Bán Buôn.】

Oa!

“Anh Tiểu Khởi, chúng ta lại mở khóa được thuốc rồi!”

Thuốc kháng sinh? Đường Vũ An từng thấy trong bộ bách khoa toàn thư, biết đây là một loại thuốc rất lợi hại. Cậu mở bảng trung tâm mua sắm ra, chia sẻ vật phẩm mới quay được cho Chu Khởi, rồi cẩn thận nghiên cứu.

“Thuốc kháng sinh” cũng giống như “Vải dệt”, là cả một danh mục lớn, bấm vào có thể thấy đủ loại thuốc kháng sinh khác nhau.

Nhìn chung thì được chia làm bốn loại nhỏ: Macrolide, Cephalosporin, Tetracycline và Penicillin. Bấm vào các loại nhỏ này là có thể thấy các loại thuốc tương ứng, ví dụ như thuốc mỡ Erythromycin, viên nang Amoxicillin… Mỗi loại thuốc ngoài việc ghi rõ giá cả, còn có cả bệnh chủ trị, công dụng…

Nhìn một dãy dài tên thuốc, Đường Vũ An chỉ thấy hoa mắt chóng mặt.

“Phức tạp quá đi!” Cậu gãi đầu nói.

Mà mấy loại thuốc này còn đắt cắt cổ, chẳng có loại nào cần ít hơn 50 điểm tích lũy cả.

“Dù sao thì lúc nguy cấp cũng có thể cứu mạng mà.” Chu Khởi nhìn giao diện, trong mắt tràn đầy ý cười, “Thuốc kháng sinh chủ yếu dùng để trị các bệnh nhiễm khuẩn, là thứ tốt đấy.”

Dĩ nhiên họ không phải bác sĩ, những loại thuốc này cũng không thể dùng bừa bãi.

“Vâng!” Đường Vũ An gật đầu, “Có còn hơn không, em nhớ thuốc mỡ Erythromycin này dùng khá tốt, ngày mai tặng ông một tuýp.”

Chu Khởi nghĩ một lát rồi nói: “Hay là mình làm một hộp thuốc y tế đi?”

Như vậy nếu có người ở Cửa tiệm chi nhánh số 1 bị bệnh, cũng có thể đến phòng 501 tìm thuốc chữa trị, bây giờ thiên tai lũ lụt đang hoành hành, chuyện đau ốm bệnh tật chắc chắn khó mà tránh khỏi.

“Vâng!”

Đường Vũ An liền tìm một cái hộp nhựa, sau đó đổi thuốc mỡ Erythromycin, Penicillin, Cephalosporin và Amoxicillin, những loại thuốc mà Chu Khởi biết sơ sơ công dụng, tổng cộng tốn hết 500 điểm tích lũy.

Mỗi loại thuốc đều được ghi rõ bệnh chủ trị và công dụng, ngoài ra còn bỏ thêm thuốc bột cầm máu, tăm bông và bông gòn sạch.

Tuy trung tâm mua sắm chưa mở khóa băng gạc, nhưng cũng có thể dùng vải bông và vải lanh cắt thành dải để thay thế.

Sau khi chuẩn bị xong, cậu cất hộp thuốc vào Kho Hàng Tùy Thân, lúc này mới chui vào trong chăn.

“Anh Tiểu Khởi, anh nói xem, chị Hồng Lý có hứng thú với mấy loại thuốc này không?”

“Chắc là có đấy.”

Đường Vũ An bèn cười hì hì, cảm giác như đã tìm ra một con đường khác để kiếm điểm tích lũy từ chỗ Hồng Lý rồi.

“Sau này mọi chuyện sẽ ngày càng tốt hơn thôi!”

“Ừm.”

Sáng hôm sau, Đường Vũ An mang hộp thuốc đến phòng 501 giao cho ông Lý.

Vốn còn định giải thích cặn kẽ công dụng của từng loại thuốc cho ông, nào ngờ lại phát hiện ra dường như ông Lý không hề xa lạ gì với những loại thuốc mà họ mang ra.

“Mấy thứ này là đồ tốt đấy!”

Ông Lý v**t v* những lọ thuốc, trong mắt ánh lên vẻ hoài niệm.

Vào giai đoạn đầu của thời kỳ Đại thảm họa, sản xuất vẫn chưa ngừng hoàn toàn, cộng thêm lượng tích trữ từ trước, trong mấy năm đầu sau thảm họa, bọn họ vẫn có thể tìm được thuốc men trên vùng đất hoang này.

Khi đó, loại thuốc kháng sinh này đã được bán với giá rất đắt đỏ rồi. Đã từng có lúc, chỉ vì một viên thuốc mà ông có thể tranh giành đến vỡ đầu chảy máu với người khác. Khi thảm họa kéo dài, trật tự thế giới dần sụp đổ, các nhà máy không còn sản xuất, hàng tồn kho cũng dần bị tiêu thụ hết.

Mấy chục năm trôi qua, chỉ còn pháo đài là có thể sản xuất được thứ này, hơn nữa rất ít khi tuồn ra ngoài, tốc độ lưu thông cũng vô cùng chậm chạp.

Ít nhất là từ sau khi ông Lý định cư ở khu vực Hoang Thành, ông cũng chỉ tình cờ thấy một hai lần ở Cự Phong Trấn, mà giá thì đắt vô cùng, một viên thuốc đã có giá một viên tinh thạch.

“Nhưng loại thuốc này bây giờ có ích với người thường hơn.” ông Lý nói.

Những người có thể sống sót qua các thảm họa liên miên không dứt đến tận bây giờ, bản thân bọn họ đã sống sót qua quy luật đào thải tàn khốc của tự nhiên. Những người bình thường không thể sử dụng dị năng, có lẽ sức sống ngoan cường chính là dị năng của bọn họ.

Còn dị năng giả thì càng không cần phải nói, thể chất vốn đã mạnh hơn người thường, trừ phi bị thương thật sự rất nặng, nếu không chỉ cần còn một hơi thở, lại được bổ sung thức ăn năng lượng cao thì sẽ nhanh chóng hồi phục nguyên khí.

“Không sao đâu ông, cứ để trong tiệm, khi nào cần thì dùng.”

“Được.”

Đường Vũ An nói chuyện với ông Lý xong, lại chạy vào nhà bếp. Chu Khởi đã dùng gạch của bức tường gạch và đất sét xây xong một cái hồ chứa nước.

Cậu dùng một Thuật Tịnh Hóa lên hồ nước, sau đó đổ toàn bộ nước trong bình giữ nhiệt tự động tích nước vào.

21 lít nước chỉ vừa đủ lấp một lớp nông dưới đáy bể thôi.

Đường Vũ An vặn nắp bình giữ nhiệt lại, ra ngoài múc thêm một thùng nước vào, rồi ném bình giữ nhiệt vào trong.

Công suất trữ nước của bình không hề thấp, họ đã thử nghiệm nhiều lần, chỉ cần ngâm hoàn toàn bình giữ nhiệt trong nước, chỉ hai tiếng sau là có thể đầy ắp.

Ông Lý từ bên ngoài bước vào, nhìn cái hồ nước lớn mà Chu Khởi xây, không khỏi gật đầu tán thưởng.

“Có chuẩn bị trước thì khỏi lo rủi ro, tốt lắm.”

Ông tưởng Chu Khởi lo lắng một ngày nào đó không đổi được nước trong trung tâm mua sắm, nên mới xây cái hồ này.

Chu Khởi của trước kia đúng là có nỗi lo này, nhưng bây giờ đã có bình giữ nhiệt tự động tích nước, chỉ cần môi trường không quá khô hạn thì bọn họ không cần phải lo lắng về vấn đề nước uống nữa.

Chu Khởi và Đường Vũ An cũng không giải thích, sau khi phủ một tấm vải lên hồ nước để tránh bụi rơi vào, họ liền lên tầng 9.

Từ ban công phòng 901 nhìn ra ngoài có thể thấy khoảng sân đã được dọn dẹp hôm qua. Bên trái sân được chia làm hai khu, cho Quả bà bà và Thiết Mộc Hoa thuê, bây giờ chưa đến tám giờ sáng mà họ đã tất bật ngoài ruộng rồi. Quả bà bà vẫn trồng khoai tây, hôm nay bà trồng một lúc năm củ, Thiết Mộc Hoa thì trồng rau, dường như đã thu hoạch được một lứa rồi.

Ngoài bọn họ ra, Kim Quãng và hai cha con Thụ Căn cũng đang ở bên cạnh giúp đỡ.

Nghe ông Lý nói, theo giao ước, sau khi Quả bà bà và những người khác thu hoạch xong sẽ nộp sáu phần cho ông làm tiền thuê.

Khi nghe đến mức giá này, Đường Vũ An không khỏi thầm lẩm bẩm trong lòng rằng, ông mình đúng là gian thương.

Thế nhưng ông Lý lại nói, giá này đã rất công bằng rồi.

Dù sao thì Chuyên gia Trồng trọt không phải nông dân bình thường, một ngày bọn họ có thể thu hoạch mấy lần, trong môi trường an toàn ổn định như thế này, sản lượng của bọn họ chắc chắn sẽ rất đáng kinh ngạc.

Lại có giống tốt như khoai tây, cộng thêm thời tiết không còn nóng nực như trước, Quả bà bà hoàn toàn có khả năng sản xuất hàng trăm củ khoai tây mỗi ngày. Mà việc sản xuất của bọn họ lại diễn ra ngay dưới mắt các cư dân khác, về lâu về dài, liệu các cư dân khác có nảy sinh những suy nghĩ khác không?

Tuy có quy tắc lưu trú hạn chế, các cư dân không thể trộm cắp hay cướp bóc, nhưng tình trạng chênh lệch tài sản quá lớn thế này vẫn nên cố gắng tránh.

Ông Lý sẽ tùy vào số lượng của sáu phần tiền thuê này mà trả công cho những cư dân đến giúp.

Phần công này dĩ nhiên là khoai tây và rau củ do Quả bà bà và những người khác trồng, cư dân có thể giữ lại tự ăn — dĩ nhiên, ông Lý cũng có vô số cách để bọn họ mang ra đổi lấy thứ khác.

Bởi lẽ sau khi có thể sống sót, con người sẽ bắt đầu theo đuổi cuộc sống tốt hơn. Mà tiệm tạp hóa Hoang Thành hiện tại thì lại có quá nhiều thứ có thể giúp người ta sống tốt hơn, cảm thấy hạnh phúc hơn.

Trong lúc nghỉ giữa giờ trồng trọt, Kim Quãng và những người khác còn phải giúp Ba Thạch xây lò gạch và nung gạch.

Việc này sẽ không được trả công, nhưng sau này bọn họ có thể dùng những viên gạch này miễn phí để xây giường sưởi trong nhà, vì vậy các cư dân đều rất nhiệt tình.

“Đợi khi Quả bà bà trồng được nhiều khoai tây, mình sẽ bảo ông dẫn bọn họ làm miến khoai tây.” Đường Vũ An nói.

Chu Khởi gật đầu.

Khoai tây tươi không thể để được quá lâu, vẫn phải tìm cách chế biến.

“Cảm giác như chẳng cần dùng điểm tích lũy đổi thức ăn nữa, chỉ cần có Quả bà bà và chị Hoa ở đây là đã đủ nuôi sống những người trong tiệm rồi.”

Nghĩ đến điều gì đó, Đường Vũ An lại nói: “Anh Tiểu Khởi, hay là mình bảo A Mộc ấp thêm gà con đi?”

Bây giờ đã chứng minh được việc ấp trứng gà là khả thi, vậy thì có thể sắp xếp ấp các loại trứng khác như trứng vịt rồi, dù sao thì chu kỳ sinh trưởng của gà mái cũng khá dài, phải mất mấy tháng lận.

Chu Khởi nhìn ra sân.

Trên mảnh đất của Quả bà bà, có thể lờ mờ thấy vài bóng dáng màu vàng tươi đang len lỏi, chính là ba chú gà con mà A Mộc đã ấp nở.

Chúng đang mổ những con côn trùng nhỏ trên mặt đất, thỉnh thoảng lại dùng móng vuốt nhỏ bới đất, phát ra những tiếng kêu non nớt, trong trẻo. A Mộc đang đứng cạnh trông chừng mấy chú gà con, làm tròn vai một ông bố bỉm sữa.

Dường như cảm nhận được ánh mắt khác thường, nó bỗng rùng mình một cái, nghi ngờ nhìn trái nhìn phải, rồi vỗ cánh bay lên, đậu trên lưng Ngân Tệ.

Ngân Tệ đang vui vẻ đào đất, nó dừng lại quay đầu nhìn con vẹt lớn, há miệng định cắn.

“Con chó hư!”

A Mộc lại bay sang bên cạnh, đậu gần Vượng Tài, Vượng Tài liếc nó một cái, tính tình Vượng Tài hiền lành nên không đuổi nó đi, đổi lại được con vẹt lớn thân mật cọ cọ.

Nhìn cảnh này, Đường Vũ An cũng có chút không nỡ.

“Haiz, thôi cứ để nó vui vẻ thêm một thời gian nữa vậy.” Cứ phải ở trong ổ ấp trứng, đối với một sinh vật có trí tuệ khá cao như A Mộc mà nói, đó quả thực là một việc rất khổ sở.

“Hay là làm một cái máy ấp trứng?” Chu Khởi nói.

Trước đây bọn họ phải thường xuyên ra ngoài buôn bán, không tiện thực hiện, bây giờ vừa có môi trường ổn định vừa có nhân lực, hoàn toàn có điều kiện để nghiên cứu thử.

“Máy ấp trứng? Làm thế nào ạ?” Đường Vũ An lập tức hứng thú.

“Ấp trứng cần một nhiệt độ ổn định, nhà mình có nhiệt kế, có thể dùng để đo.”

Đợi giường sưởi xây xong, họ sẽ có một nơi cung cấp nguồn nhiệt ổn định, tuy cần có người trông chừng bên cạnh, nhưng chỉ cần trả công, tin rằng các cư dân sẽ rất sẵn lòng làm công việc này.

“Buổi tối cũng cần người trông à?”

Với khí hậu ở Hoang Thành, ban đêm là lúc cần chú ý nhất.

“Buổi tối cứ để A Mộc lo là được mà.” Chu Khởi cười nói.

Dù sao A Mộc cũng cần ngủ, buổi tối để nó ấp trứng, ban ngày thì giao cho người phụ trách ấp, cứ thay phiên nhau làm việc như vậy sẽ không quá mệt mỏi.

Đường Vũ An suy nghĩ một chút, thấy hình như thật sự có thể làm được.

“Vậy thì thử xem sao! Lát nữa em sẽ đi nói với chị Lâm, nhờ chị ấy dỗ A Mộc.”

“Ừm.”

“Vậy ban ngày để ai ấp trứng đây?”

“Hỏa Cầu thì sao?”

Hỏa Cầu có dị năng hệ Hỏa, vốn dĩ cảm nhận về nhiệt độ đã nhạy bén hơn người thường, cậu bé có thể kiểm soát nhiệt độ tốt hơn để duy trì trong một khoảng nhất định.

Nếu bây giờ cậu bé vẫn chưa làm được thì vừa hay có thể nhân dịp này để luyện tập.

“Được! Lát nữa sẽ nói với ông, chúng ta xây một cái giường sưởi để ấp trứng trước.”

Hai người đang bàn bạc thì thông báo của hệ thống đột nhiên hiện lên.

【Chú ý! Kích hoạt nhiệm vụ thường: “Cứu viện khẩn cấp”.】

Mô tả: Gần cửa tiệm tạp hóa Bình An chi nhánh số 1, có một khách hàng cũ đang vật lộn trong dòng nước lũ, tính mạng nguy kịch.

Nội dung nhiệm vụ: Giúp khách hàng cũ này thoát khỏi nguy hiểm, và tiến hành ba lần giao dịch có lãi với người đó (0/3).

Phần thưởng: Điểm tích lũy +20, lượt quay Vòng quay May mắn +1.

Đường Vũ An vội vàng mở bản đồ ra xem, phát hiện ngay gần nhà cũ của ông Lý quả nhiên xuất hiện một điểm sáng màu vàng.

Điểm sáng không ghi tên, hẳn là khách hàng mà ông Lý đã phát triển trước đây.

“Anh Tiểu Khởi, chúng ta đi cứu người trước đã!”

Nếu như trước đây phần lớn là vì thương cảm nên mới tìm mọi cách thu nhận những cư dân này, thì bây giờ ngoài lòng thương cảm ra, còn có một động lực mới.

Họ cần thêm nhân lực để làm việc! Chỉ riêng việc xây giường sưởi thôi đã cần không ít gạch, với nhân lực hiện tại, thực sự là bận đến mức lo không xuể.

Huống chi, sau này họ còn phải chế biến khoai tây rau củ, còn phải nuôi gà, nuôi vịt, nuôi cá, còn phải khai hoang thêm nhiều đất đai để trồng trọt nữa—

Tuy Chuyên gia Trồng trọt có thể thúc đẩy cây trồng sinh trưởng nhanh, nhưng cũng làm đất đai hao tổn kinh khủng, khuyết điểm này cần phải tìm cách giải quyết, mà khai hoang thêm đất đai chắc chắn là một sách lược hay.

Vì vậy, phải có thêm nhiều nhân lực nữa!

Không biết từ lúc nào, nhu cầu của Đường Vũ An và Chu Khởi đối với những cư dân của Cửa tiệm chi nhánh số 1 cũng đã thay đổi.

Trước kia còn tính toán phải kiếm được bao nhiêu điểm tích lũy và điểm kinh nghiệm từ bọn họ, nhưng bây giờ đã có nguồn điểm tích lũy và điểm kinh nghiệm dồi dào, ổn định từ các nhân viên khác, mười mấy cư dân của Cửa tiệm chi nhánh số 1 có vẻ hơi ít ỏi.

Mục tiêu của họ cũng theo đó mà thay đổi.

Đường Vũ An và Chu Khởi hy vọng có thể xây dựng Cửa tiệm chi nhánh số 1 ngày càng tốt hơn, từ từ thu hút thêm nhiều người đến Hoang Thành định cư.

Tuy việc kinh doanh ở Cự Phong Trấn không tệ, nhưng dù sao đó vẫn là địa bàn của Hồng Lý, ngay cả lá chắn bảo vệ họ cũng không dám bao phủ toàn bộ cửa tiệm, thực sự rất bó tay bó chân.

Vì vậy, họ muốn xây dựng một căn cứ lớn mà mình có thể tự làm chủ, có thể tùy ý làm theo ý muốn. Mặc dù danh sách lưu trú có giới hạn số người, nhưng bây giờ còn lâu mới đạt đến con số đó, họ hoàn toàn có thể tiếp tục phát triển thêm cư dân.

Dù sao thì chỉ riêng 1000 cân đậu nành giao dịch từ chỗ Hồng Lý cũng hoàn toàn có thể nuôi sống những người này, huống chi còn có Quả bà bà và những người khác sản xuất không ngừng nghỉ mỗi ngày.

Đường Vũ An lấy chiếc Ô Che Bóng ra, đồng thời thi triển Khinh Thân Thuật cho cả Chu Khởi và mình.

Họ lặng lẽ rời khỏi Cửa tiệm chi nhánh số 1.

Khoảng cách giữa Cửa tiệm chi nhánh số 1 và nhà ông Lý vốn đã rất gần, chưa đầy 2 phút sau họ đã tìm được nơi cần đến.

Người đàn ông kia đang ôm một khúc gỗ nổi, bị dòng nước cuốn trôi rồi vướng vào một bức tường đổ nát, bây giờ đang kẹt ở góc tường, gần như hòa làm một với những vật trôi nổi trên mặt nước.

Nếu không có bản đồ mini chỉ rõ vị trí, e rằng Đường Vũ An và Chu Khởi khó mà tìm được anh ta.

“Anh ta còn sống không?” Chu Khởi hỏi.

Người đó nằm bất động trên khúc gỗ, trông như đã tắt thở.

“Còn sống.”

Nếu chết, điểm sáng trên bản đồ sẽ biến mất.

Chu Khởi bèn nói: “Anh sẽ cõng anh ta về, em yểm trợ xung quanh cho anh.”

“Vâng!”

Chu Khởi nhảy lên bức tường đổ nát, nắm lấy vai người đàn ông nhấc bổng lên, đưa anh ta ra khỏi mặt nước. Nhìn Chu Khởi xách người lên nhẹ nhàng như xách một con gà, Đường Vũ An không khỏi nuốt nước bọt.

Sức mạnh của anh Tiểu Khởi đúng là ngày càng lớn hơn rồi!

Chu Khởi không bận tâm đến việc người này cả người bẩn thỉu, vác anh ta lên lưng rồi vội vàng lao về phía Cửa tiệm chi nhánh số 1. Bây giờ mực nước ngày càng dâng cao, những sinh vật cỡ lớn xuất hiện trong nước cũng ngày càng đáng sợ, không biết từ đâu đến, chỉ cần nhìn một cái đã khiến người ta tê cả da đầu.

Mà việc anh di chuyển nhanh trên mặt nước như thế này, không nghi ngờ gì là vô cùng nguy hiểm. Đường Vũ An bám sát ngay sau anh. Cửa tiệm chi nhánh số 1 ngày càng gần, ngay lúc cậu hơi lơi lỏng cảnh giác thì một bóng đen khổng lồ đột ngột từ dưới nước vọt lên.

Đó là một con cá lớn dài ít nhất ba mét!

Nó nhìn chằm chằm vào Chu Khởi đang nhảy thật cao trên không trung, há cái miệng đầy răng nhọn hoắt.

Viên Bi Vui Vẻ, kích hoạt!

Đường Vũ An chỉ cách Chu Khởi hơn mười mét, cậu liếc mắt một cái, viên bi màu đỏ đã bắn trúng chính xác vào cơ thể con cá lớn. Con cá há hốc miệng, quẫy đuôi rồi rơi thẳng xuống nước.

Mà viên bi màu đỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời kia chỉ lóe lên một cái giữa không trung, giây tiếp theo đã quay trở lại trên tay Đường Vũ An.

Lúc này, Chu Khởi đã cõng người lao vào trong lá chắn phòng hộ của Cửa tiệm chi nhánh số 1.

Đường Vũ An không dám lơ là nữa, cậu hết sức cảnh giác với động tĩnh xung quanh, sau khi vào hẳn bên trong lá chắn bảo vệ mới thực sự thả lỏng.

Cậu nhớ lại cảnh tượng vừa rồi mà tim đập thình thịch. Nhưng cậu đã làm được! Đã bảo vệ anh Tiểu Khởi thành công! Đường Vũ An vui mừng cười một tiếng, cất viên bi đi rồi chạy đi tìm Chu Khởi.

Động tĩnh của họ sớm đã thu hút những người trong sân.

Chỉ là mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy con cá lớn nhảy lên khỏi mặt nước rồi lại rơi xuống, sau đó quẫy đạp dữ dội trong nước. Sóng nước không ngừng cuộn trào, vỗ vào lá chắn bảo vệ.

Chu Khởi đặt người xuống, người nọ ướt sũng, dính đầy bùn đất, mặt lại có râu nên không nhìn rõ tuổi tác.

“Anh Tiểu Khởi, anh không sao chứ?” Đường Vũ An chạy tới.

Chu Khởi vốn đang căng thẳng, thấy cậu cũng bình an trở về mới gật đầu, cúi xuống nhìn người gặp nạn đang nằm trên đất.

Thụ Căn và Kim Quãng đang kiểm tra vết thương cho anh ta.

“Trên người không có vết thương, chỉ là uống một bụng nước thôi.” Thụ Căn đặt hai tay lên bụng người nọ, dùng sức ấn xuống.

Ông Lý và Lâm Châm cũng từ trên lầu chạy xuống.

“Ủa, đây không phải A Mãn sao?” Lâm Châm nói.

“Chị Lâm, chị quen anh ta à?”

“Ừm, gặp hai lần rồi thì phải.”

Đường Vũ An không nhịn được nói: “Có người nào ở Hoang Thành mà chị chưa quen không?”

Chị Lâm quen biết nhiều người thật đấy!

“Ấy dà, chỉ là biết tên thôi mà.” Lâm Châm xua tay, “Vậy hai đứa định thu nhận anh ta à?”

Đường Vũ An gật đầu, “Sau này có người gặp nạn, cứu được thì cứ cứu thôi.”

Rất nhanh, sau khi nôn hết nước trong bụng ra, A Mãn ho khan mấy tiếng, cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại.

Anh ta nhìn những người đang vây quanh mình, ngơ ngác chớp mắt.

“Đây là đâu?”

“Chào mừng đến với tiệm tạp hóa Hoang Thành!” Lâm Châm vỗ vai anh ta, cười tủm tỉm nói, “A Mãn, anh có phúc lắm đấy!”

“Chị Lâm, chị đi thông báo cho mọi người, em sẽ làm lễ thanh tẩy cho cư dân mới, ai muốn tham gia thì cùng qua đây nhé.” Đường Vũ An nói.

“Oa, tuyệt vời!” Lâm Châm dứt khoát chạy đi gọi người, những người khác cũng vô cùng phấn khích.

Tuy đã có máy lọc nước để lọc nước sinh hoạt hằng ngày, các cư dân cũng rất tuân thủ quy tắc, người bẩn là sẽ đi tắm, nhưng so với hiệu quả của lễ thanh tẩy thì vẫn còn kém xa lắm.

Rất nhanh, tất cả cư dân đều từ trong tòa nhà đi ra, tụ tập trong sân.

A Mãn mới đến ngồi trên đất, đôi mắt vừa cảnh giác vừa có chút kinh hãi nhìn mọi người, không hiểu tại sao họ lại có vẻ mặt phấn khích như vậy.

May mà ánh mắt của những người này không tập trung vào anh ta, khiến nỗi sợ hãi của anh ta cũng vơi đi đôi chút.

Ngoài anh ta ra, người duy nhất không hiểu chuyện gì còn có Ba Thạch, ông là người đến sau, chưa từng trải qua “lễ thanh tẩy”.

“Thụ Căn, đây là định làm gì thế?”

“Có cư dân mới đến!”

“Thì sao?”

“Cậu chủ An sắp làm lễ thanh tẩy cho cư dân mới, chúng ta có thể ké chút ánh sáng.”

Đường Vũ An đứng trên bậc thềm đá, một lần nữa bao trùm ánh sáng của Thuật Tịnh Hóa lên mọi người, đợi đến khi ánh sáng tan đi, Ba Thạch và A Mãn không khỏi há hốc miệng.

Tự nhiên trở nên sạch sẽ quá!

Ngay cả mấy con chó bẩn thỉu, lông cũng trở nên sạch sẽ và bông xù, trông như mới hoàn toàn.

Thiếu niên toàn thân tỏa ra thánh quang này, là thần tiên hạ phàm sao?

Những cư dân cũ đã được thanh tẩy một lần dĩ nhiên không còn kinh ngạc đến thế, chỉ là trong lòng họ vẫn ôm giữ sự thành kính và hân hoan, sự kính trọng và biết ơn đối với Đường Vũ An lại tăng thêm một phần.

“Hy vọng mọi người có thể tiếp tục đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau làm cho cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn!”

Đường Vũ An nói xong liền giao A Mãn cho mọi người, để họ dạy anh ta các quy tắc của tiệm tạp hóa, rồi cùng Chu Khởi tạm thời rời đi.

Nhiệm vụ cứu viện khẩn cấp vẫn chưa hoàn thành, nhưng dưới con mắt của bao người cũng không tiện giao dịch ngay với A Mãn, vì vậy cậu định đợi một lát nữa.

Sau khi được thanh tẩy, A Mãn lại được các cư dân cũ dẫn đi cắt tóc, cạo râu và cắt móng tay, để lộ ra một khuôn mặt trẻ trung.

Nhìn dáng vẻ của anh ta chắc chắn không quá hai mươi, là một chàng trai trẻ.

Ba Thạch nhìn anh ta, nhớ lại đãi ngộ của mình ngày mới đến tiệm tạp hóa Hoang Thành, không khỏi bĩu môi, rồi ông lại thấy những người khác vây quanh A Mãn, bắt đầu — kể chuyện cho anh ta nghe!

Câu chuyện vẫn là về việc Đường Vũ An đã cứu ông Lý như thế nào.

Ba Thạch không khỏi co giật khóe miệng.

Chẳng lẽ đây là sở thích của ông Lý, thích người khác kể lại câu chuyện ông được cứu?

Nhìn ông lão bên cạnh gật đầu hài lòng, Ba Thạch cảm thấy mình đã ngộ ra được rồi!

Thế là ông cũng vội vàng chen vào đám đông, thêm mắm thêm muối kể chuyện cho A Mãn nghe, ông còn quyết định sau này mỗi khi có người mới đến, ông đều sẽ kể chuyện như thế này, kể thật nhiều, kể thật hay!

Tác giả có lời muốn nói:

Ông Lý: Tốt, tốt lắm, đây chính là sự truyền thừa!