Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 138: Người Ước Nguyện Mới Trong Mộng

【Nhân viên “Lâm Châm” đã hoàn thành một giao dịch với một khách quen…】

Nhìn thông báo của hệ thống, Đường Vũ An không khỏi vui mừng.

Dưới sự chỉ dạy của ông Lý, chị Lâm cũng đã bắt đầu thạo việc rồi!

Đường Vũ An đã mở bảng điều khiển nhân viên cho cô và mở khóa hai món hàng: đường glucose và cồn.

Chị Lâm thích ăn ngọt, còn cồn thì cậu cảm thấy chắc chị ấy sẽ cần dùng đến trong việc bào chế thuốc thang gì đó, hơn nữa cồn còn đi kèm một chai thủy tinh, chắc chắn chị ấy sẽ thích.

Sau khi cài đặt xong, Đường Vũ An đóng giao diện lại, rồi mở diễn đàn trong mục nhân sự.

Hôm nay khi lên cấp, cậu nhận được một tài khoản clone. Tài khoản này chỉ có thể dùng trên diễn đàn, nhưng đối với cậu thì đã rất hữu dụng rồi.

Dù sao thì mỗi lần xuất hiện trên bảng tin, cậu vẫn phải đội cái danh hiệu quản trị viên “Ẩn danh”.

Người khác thì không biết, nhưng cậu cảm thấy những người thân quen với mình, lâu dần chắc chắn sẽ đoán ra cậu chính là quản trị viên này.

Giờ có tài khoản clone thì tiện hơn nhiều rồi!

“Em muốn đặt tên gì cho tài khoản clone?” Chu Khởi tò mò hỏi.

Đường Vũ An khì khì cười: “Lát nữa anh xem bảng tin nhắn là biết ngay ấy mà.”

Thế là Chu Khởi mở bảng tin nhắn ra.

Rất nhanh, bảng tin nhắn hôm nay vốn chưa có ai lên tiếng liền bật ra một tin nhắn mới.

【Bảng tin nhắn (Kênh công cộng).】

【Đông Thổ Đại Đường】: Chào buổi tối cả nhà nhé!

“…”

Chu Khởi khựng lại, rồi chậm rãi nở nụ cười.

Đường Vũ An bên cạnh thấy anh cười thì khẽ nghiêng người dựa vào anh, nói: “Cái tên này của em thế nào?”

Chu Khởi cười gật đầu: “Đọc lên nghe khí thế ghê.”

“Hì hì, có hợp với tên của anh không?”

“Ừm.”

Chu Khởi cũng ngoi lên trên bảng tin.

【Cháo Đẹp Trai】: Chào buổi tối!

【Bàn Thạch】: Chào buổi tối!

【Bồ Vĩ】: Chào buổi tối mọi người.

【Bồ Vĩ】: Lại có tên mới xuất hiện rồi!

【Đông Thổ Đại Đường】: Em là người mới, mong mọi người chỉ giáo nhiều ạ!

Thấy Thạch Đầu và Tiểu Thảo xuất hiện, Đường Vũ An liền bắt chuyện với họ.

【Bàn Thạch】: Cảm giác ít người quá nhỉ.

【Bàn Thạch】: Hôm qua tôi nói chuyện mà chẳng có mấy ai trả lời.

Đúng là vậy thật, vì không tính Đường Vũ An, hiện tại nhân viên đạt cấp 5 chỉ có ba người.

【Cháo Đẹp Trai】: Có lẽ là vì muốn sử dụng bảng tin thì cấp bậc nhân viên phải đạt Level 5.

【Bàn Thạch】: Đạt Level 5 khó lắm hả?

【Bàn Thạch】: Tôi chỉ mất hai ba ngày là đạt được rồi mà.

Hai ba ngày đã đạt được rồi?

Lam Hồ Trấn, trong căn nhà nhỏ bên hồ.

Xích Hạo nhìn cuộc trò chuyện trên bảng tin nhắn, nghiến răng ken két.

Vậy ra cái tên Bàn Thạch này là một người mới vừa kích hoạt hệ thống giao dịch, chỉ mất chưa đến ba ngày đã lên được Level 5 rồi sao?

Xích Hạo liếc nhìn cấp bậc nhân viên của mình: Level 2 (18/30).

Hôm nay hắn ta bận tối mắt tối mũi, mất cả một ngày trời mới thực hiện được hơn hai mươi giao dịch có lời!

Thật sự là mệt chết hắn ta rồi, cảm giác tu luyện còn không mệt bằng buôn bán.

Tên Bàn Thạch này sao mà lên cấp nhanh thế? Có bí quyết gì không?

Xích Hạo rất muốn hỏi, nhưng khổ nỗi vì bị giới hạn cấp bậc, nên hắn ta hoàn toàn không thể gửi tin nhắn, chỉ đành nhìn bảng tin mà tức anh ách trong lòng.

【Đông Thổ Đại Đường】: Chắc là vì anh sống ở khu dân cư đông đúc, nên tiện làm ăn buôn bán hơn.

Đúng đúng!

Xích Hạo bất giác gật đầu, nhưng hắn ta nhanh chóng nghĩ lại, mình bây giờ cũng đang ở khu dân cư đông đúc, quy mô dân số cũng không hề nhỏ…

Dĩ nhiên, so với lúc còn đang trên đường thì đúng là giao dịch dễ hơn nhiều. Chỉ có điều, hắn ta ở lại đây nhiều nhất là hai ngày nữa, sau đó phải lên đường về pháo đài rồi, hắn ta không thể nào ở lại Lam Hồ Trấn mãi được.

Thật là sầu não mà…

Mà khoan, “Đông Thổ Đại Đường” này là Tiểu An phải không? Xuất hiện ngay sau Tiểu Khởi, lại còn giả vờ làm người mới…

Đại Đường Đại Đường, nghe cũng dễ thương ghê.

Xích Hạo nghĩ vậy, rồi lấy một cây kẹo m*t từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra, nhét vào miệng, vị sô-cô-la…

Mà rốt cuộc sô-cô-la với chocolate thì khác gì nhau nhỉ?

Hắn ta nghĩ mãi không ra, bèn lắc đầu, định bụng ngày mai sẽ tiếp tục dùng đường glucose để lừa… à không, để giao dịch với đám trẻ con.

Lam Hồ Trấn này không thiếu muối ăn, còn lương thực thì thể tích quá lớn, hắn ta mà lấy từ hư không ra thì khó giải thích lắm, vậy nên cũng chỉ đành lấy đường glucose ra đổi thôi.

———–

Màn đêm dần buông xuống.

Ở cửa tiệm chi nhánh số 1, phòng 702.

Thiết Kim đặt thanh kim loại vừa sản xuất xong sang bên cạnh, dùng một miếng vải bọc lại, rồi vươn vai một cái.

“Anh có muốn uống nước không?” Giọng của A Liên vang lên bên cạnh.

Thiết Kim quay đầu nhìn sang.

Cửa sổ mà tiệm tạp hóa Hoang Thành lắp đều là cửa kính, không chỉ chống gió cách âm, mà dù đêm đã buông xuống, ánh trăng bên ngoài vẫn có thể lọt vào.

Trong ánh sáng lờ mờ, A Liên bưng một chiếc cốc đất sét đưa cho ông ta.

“Cốc này ở đâu ra vậy?” Thiết Kim nhận lấy chiếc cốc, lên tiếng hỏi.

Lúc bọn họ rời đi chỉ mang theo rất ít đồ, các loại dụng cụ đều thiếu thốn.

“Buổi chiều lúc mọi người làm máy lọc nước, tôi thấy trong sân có rơi vãi một ít đất sét nên thu gom lại rồi làm…” A Liên trả lời.

Thiết Kim hơi nhíu mày.

Thấy vậy, A Liên có chút bối rối mím môi: “Có gì không đúng à?”

“Tuy những mẩu đất sét này rơi trong sân, nhưng chỉ cần là đồ vật trong cửa tiệm này thì đều thuộc về Tiểu An và mọi người.”

Thiết Kim nói: “Ngày mai tôi sẽ nói với ông Lý một tiếng, dùng kim loại để đổi lấy số đất sét này.”

“Sau này cô cũng chú ý một chút, chúng ta không thể vì chút chuyện nhỏ này mà đánh mất sự tin tưởng của Tiểu An và mọi người được, cô cũng muốn ở lại đây mãi mà, phải không?”

A Liên khẽ mở miệng, cuối cùng vẫn gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Trước đây cô ta toàn sống trong hang núi, chưa từng được ở trong một ngôi nhà rộng rãi và sạch sẽ như thế này, hôm nay cô ta đã hỏi thăm Hỏa Cầu, những người ở tầng dưới đều mỗi người một phòng nhỏ.

Như bọn họ có thể ở chung cả một căn hộ thế này, ngoài việc Thiết Kim trả nổi tiền thuê ra, còn là vì mối giao tình giữa ông ta và hai cậu thiếu niên kia.

Việc cô ta nhặt đất sét làm cốc chỉ là chuyện nhỏ, nhưng nếu có người lấy chuyện này đi mách lẻo với ông Lý, khiến ấn tượng của ông về Thiết Kim xấu đi thì quả thật không hay chút nào. A Liên biết mình và con gái đã nợ Thiết Kim rất nhiều, không muốn làm gánh nặng cho ông ta nữa.

Lúc này, Thiết Kim uống ừng ực cạn chỗ nước trong cốc, rồi mới nhận ra có gì đó không đúng.

“Chỗ nước này không phải để cho Lị Lị uống sao?”

“Con bé còn nhỏ, một ngày uống không hết nhiều vậy đâu.”

Thấy Thiết Kim ngập ngừng muốn nói, A Liên liền bảo: “Đã nói rồi, chuyện ăn uống cứ để tôi lo, anh đừng bận tâm.”

Cô ta nhận lại chiếc cốc đất sét từ tay Thiết Kim, cẩn thận mang vào bếp cất đi.

Buổi tối, Thiết Kim một mình đắp chiếc chăn bông mới đổi, còn A Liên thì ôm con gái đắp chung chiếc chăn cũ.

Tuy nền xi măng cứng ngắc chỉ trải một tấm chăn lông cừu, ngủ vẫn hơi lành lạnh, nhưng hoàn cảnh thế này đã ấm áp hơn ở trong hang núi nhiều lắm rồi.

Hơn nữa, sau “lễ thanh tẩy” ngày hôm qua, cả người mẹ con cô ta đều sạch sẽ thơm tho, ngay cả tóc cũng khô ráo sạch sẽ, được ngủ trong chiếc chăn cũng sạch sẽ không kém, quả là một chuyện vô cùng thoải mái và hưởng thụ.

Tầng dưới, phòng 401, phòng ngủ phụ.

“Ọt ọt…” Tiếng bụng kêu réo rắt vang lên, Kim Quãng không nhịn được phải mở mắt ra.

Anh ta xoa xoa bụng, cảm thấy hơi đói.

Hôm nay bận dọn dẹp sân và làm máy lọc nước, chẳng săn được con mồi nào, tuy tiệm tạp hóa bao hai bữa nhưng anh ta vẫn chưa ăn no.

Kim Quãng cẩn thận bò dậy. Nhìn cánh cửa phòng, ánh mắt anh ta có chút dao động.

Chắc chắn là chỗ cha con Thụ Căn có đồ ăn, không biết chiều nay Quả bà bà ở tầng 8 đã trồng được thứ gì, mà đào được cả một rổ củ màu vàng. Anh ta đã tận mắt nhìn thấy cháu trai của Quả bà bà cho Hỏa Cầu hai củ.

Kim Quãng nuốt nước bọt, cửa tiệm đúng là có quy định không được trộm cắp, nhưng chỉ cần anh ta làm không ai hay biết thì chắc sẽ không bị phát hiện đâu nhỉ?

Cơn đói thúc giục anh ta rời khỏi phòng.

Anh ta lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ chính bên cạnh, vì chưa lắp cửa nên hành động của anh ta diễn ra vô cùng thuận lợi.

Ánh trăng chiếu vào qua ô cửa kính. Đêm nay gió lớn, thổi tan cả mây, khiến ánh trăng sáng tỏ lạ thường, điều này rõ ràng đã tạo điều kiện thuận lợi cho hành động của Kim Quãng.

Thụ Căn và Hỏa Cầu đều ngủ rất say, có lẽ vì môi trường an toàn của tiệm tạp hóa đã khiến bọn họ lơi lỏng cảnh giác. Hơn nữa, hai củ màu vàng vẫn còn dính đất kia đang được đặt ngay bên chân Hỏa Cầu.

Trong mắt Kim Quãng lộ ra vẻ tham lam, anh ta đưa tay ra định lấy, chỉ là… giữa chừng tay anh ta liền dừng lại giữa không trung, không thể nào tiến thêm được một phân nào nữa.

Chuyện gì thế này?

Vẻ tham lam trong mắt Kim Quãng bị thay thế bằng sự kinh hãi.

Anh ta cảm giác như có ai đó đang khống chế cơ thể mình, khiến anh ta như bị đóng đinh tại chỗ, may mà khi anh ta từ bỏ ý định trộm thức ăn của Hỏa Cầu thì lại có thể cử động bình thường trở lại.

Tình huống gì thế này? Sao lại như vậy…

Kim Quãng thử lại lần nữa, phát hiện tình huống kỳ quái ban nãy lại tái diễn, cảm giác không thể điều khiển cơ thể mình thật sự quá đáng sợ.

Anh ta vội vàng dập tắt ý định trộm cắp, rồi quay người chuồn khỏi phòng của cha con Thụ Căn.

Kim Quãng đứng ngoài hành lang, cảm thấy tim mình đập thình thịch, còn căng thẳng và sợ hãi hơn cả lúc đi ăn trộm. Cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao tiệm tạp hóa lại đặt ra quy định không được trộm cắp, cướp giật, mà buổi tối lại không cho người đi tuần tra.

Không phải vì không đủ nhân lực, mà là hoàn toàn không cần thiết! Chỉ cần ở trong tiệm tạp hóa Hoang Thành thì không thể không tuân thủ quy tắc của cửa tiệm, bởi vì nó hoàn toàn mang tính cưỡng chế.

Kim Quãng từ từ thở ra một hơi, sau khi hiểu ra điều này, anh ta không dám ở bên ngoài thêm nữa, hoảng hốt chạy về phòng mình.

Điều anh ta không biết là—

Ngay lúc anh ta quay người rời khỏi phòng, Thụ Căn đã ngờ vực mở mắt, nhìn theo bóng lưng bỏ chạy của anh ta, xác định anh ta đã đi thật rồi mới thu con dao găm đang nắm chặt trong tay lại.

Vừa rồi chỉ cần Kim Quãng dám tiếp tục, Thụ Căn cũng dám vung dao đâm anh ta.

Tuy chưa chắc đã làm anh ta bị thương, nhưng chỉ cần làm ầm ĩ lên, gọi ông Lý tới, chắc chắn Kim Quãng sẽ bị ném ra khỏi tiệm.

Chỉ là, Thụ Căn không ngờ Kim Quãng lại dừng tay giữa chừng?

Vốn dĩ ông ta có hơi buồn lòng, dù sao thì quan hệ giữa các hộ dân bây giờ cũng không tệ, cảm giác mọi người đều là những người muốn sống một cuộc sống yên ổn.

Nếu Kim Quãng làm ra chuyện như vậy, e rằng mọi chuyện sẽ lại quay về như đêm đầu tiên, ai nấy đều lo sợ bất an.

Việc Kim Quãng chịu dừng tay giữa chừng đúng là ngoài dự đoán.

Thụ Căn suy nghĩ một lát, nhưng cũng không đuổi theo, mà chỉ ôm con trai ngủ tiếp. Chỉ cần chưa thực sự tổn hại đến lợi ích của ông ta, vậy thì ông ta sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua, sống sót trong thời tận thế này, ai cũng không dễ dàng gì…

———–

Đường Vũ An tắm xong, sấy khô tóc rồi trèo lên gác mái.

Sợi dây leo xanh vốn quấn trên tóc đã được cậu gỡ xuống, lúc này đang ngâm mình trong một chiếc cốc thủy tinh, thong thả cuộn tròn những chiếc lá lại. Đường Vũ An châm thêm cho nó chút nước, rồi nhìn vào số dư điểm tích lũy, mặt mày hớn hở.

Tuy hôm nay cậu lại tiêu mất bốn năm nghìn điểm, nhưng số dư không những không giảm mà còn tăng thêm một ít, đã lên tới hơn mười bốn nghìn rồi.

“Anh Tiểu Khởi, mai em muốn đến hồ bơi, kích hoạt chức năng trận pháp dịch chuyển.”

Đường Vũ An nhìn về phía Chu Khởi, nói với anh: “Đàn cá trong hồ mà không cho ăn nữa, sợ là chết đói mất.”

Chu Khởi khẽ nhíu mày: “Nguy hiểm lắm…”

“Em có Ô Che Bóng với Khinh Thân Thuật, bây giờ còn biết cả Thuật Phi Hành rồi, không sao đâu mà!” Đường Vũ An sán lại gần anh, đáng thương nũng nịu: “Anh Tiểu Khởi, anh cho em đi đi mà…”

Chu Khởi đưa tay chạm vào vết bầm trên mặt cậu.

Đường Vũ An bất giác á lên một tiếng, lấy tay che mặt.

“Thuật Phi Hành của em vẫn chưa đạt chuẩn.”

“Đã có tiến bộ rồi mà!”

Chu Khởi thở dài, anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Chuyện này, để mai rồi chúng ta nói nhé.”

Đường Vũ An đành phải gật đầu.

Chu Khởi xoa mái tóc mềm mượt của cậu, nói: “Muốn rút thưởng trước hay vớt Bình Phiêu Lưu trước?”

“Vớt Bình Phiêu Lưu đi!”

Đường Vũ An đứng dậy đi đến bên cửa sổ, mở cửa ra nhìn ngó một lúc, rồi phát hiện chai của cậu bé ở Lam Hồ Trấn lại xuất hiện nữa rồi!

Cậu do dự một chút, cuối cùng vẫn vớt chai của cậu bé lên.

“Lương thực… Cháu muốn rất rất nhiều lương thực… Thương Nhân Thần Bí, mau đến giao dịch với cháu đi!”

Nghe những lời của cậu bé, Đường Vũ An và Chu Khởi không khỏi nhìn nhau.

Hôm qua mới đổi 30 cân gạo lứt, sao hôm nay lại muốn đổi nữa? Cả hai đều cảm thấy có chút bất thường.

“Hôm qua không phải cậu mới đổi rồi sao?” Đường Vũ An lên tiếng.

“Thương Nhân Thần Bí! Ngài lại xuất hiện rồi!” Giọng nói vui mừng của cậu bé vang lên.

Thấy giấc mơ của cậu nhóc khá ổn định, Đường Vũ An liền lặp lại câu hỏi ban nãy.

“Lương thực hôm qua đều đưa cho Lĩnh Chủ hết rồi.” Cậu bé rất thành thật nói: “Lĩnh Chủ bảo chỉ cần đổi được thêm nhiều lương thực nữa thì sẽ ban thưởng cho cháu!”

Lĩnh Chủ!

Đường Vũ An giật mình, đứa trẻ này lại trực tiếp giao nộp số lương thực giao dịch được cho Lĩnh Chủ của Lam Hồ Trấn sao?

Chu Khởi cũng không khỏi kinh ngạc.

Anh lên tiếng hỏi: “Cậu tên là gì?”

“Cháu tên là Nhật Thăng, sắp được gọi là Lam Nhật Thăng rồi!” Cậu bé vui vẻ nói.

“Kể cho tôi nghe, cậu đã giải thích với Lĩnh Chủ thế nào?”

“Giải thích gì cơ?”

“Giải thích xem cậu lấy lương thực từ đâu ra?”

“Thì cháu cứ nói là đổi được của Thương Nhân Thần Bí ở trong mơ thôi!”

Nghe câu trả lời của cậu bé, Đường Vũ An và Chu Khởi đều rất bất ngờ.

“Lĩnh Chủ của cậu cứ thế mà tin lời cậu à?”

“Vâng!” Nhật Thăng vui vẻ đáp: “Lĩnh Chủ cho cháu 100 chiếc lá, bảo cháu tiếp tục đổi lương thực với ngài, Thương Nhân Thần Bí, chúng ta trao đổi đi!”

Đường Vũ An và Chu Khởi lại nhìn nhau lần nữa.

Tính cách vô tư vô lự của Nhật Thăng thật sự rất khác với những người ở vùng đất hoang mà họ từng tiếp xúc, cảm giác như dân phong ở Lam Hồ Trấn này rất thuần phác thì phải?

Ít nhất, vị Lĩnh Chủ này hẳn là khá gần gũi với dân, nếu không Nhật Thăng không thể nào có thái độ như vậy được. Chắc hẳn vị Lĩnh Chủ đó sẽ không làm hại cậu bé này đâu nhỉ.

Đường Vũ An bất giác xoa cằm, nói cách khác, hiện tại họ thực chất đang giao dịch với Lĩnh Chủ của Lam Hồ Trấn?

Thông qua giấc mơ của Nhật Thăng, không những không bị lộ thân phận, không gây nguy hiểm cho họ, mà còn đỡ được công lặn lội đường xa.

An toàn, hiệu quả, cảm giác còn tốt hơn cả việc đến Lam Hồ Trấn mở tiệm nữa!

Dĩ nhiên, điều này chỉ phù hợp với các giao dịch lớn, dù sao người kết nối với bọn họ cũng chỉ có Nhật Thăng, không có cách nào tiếp xúc với những người khác để kiếm thêm nhiều điểm kinh nghiệm được. Vì vậy, sau này đến Lam Hồ Trấn mở tiệm vẫn rất cần thiết.

Đường Vũ An thu lại dòng suy nghĩ, tập trung vào hiện tại, rồi cậu để ý đến con số mà Nhật Thăng vừa nói—

“100 chiếc lá Lam Hồ à?”

“Vâng, Đúng vậy!”

Ối chà, phát tài rồi phát tài rồi!

Đường Vũ An đã muốn dùng thẻ nhân đôi điểm tích lũy lắm rồi, nhưng nghĩ đến ngày Hồng Lý giao đậu nành là ngày kia, cậu đành phải nhịn lại.

“Được thôi, vẫn tính cho cậu nhóc theo giá hôm qua.”

“Tuyệt quá!”

Thế là, Đường Vũ An dùng điểm tích lũy đổi lấy 300 cân gạo lứt, ngay sau đó hệ thống liền thông báo giao dịch hoàn tất.

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch có lời với một người ước nguyện trong mộng, điểm tích lũy +3500, điểm kinh nghiệm +6, mảnh vỡ giấc mơ +1.】

Sau khi giao dịch kết thúc, quả cầu ánh sáng của cậu bé cũng tan biến.

Thấy 100 chiếc lá Lam Hồ đã vào Kho Hàng Tùy Thân, Đường Vũ An không khỏi cười toe toét, đây toàn là đồ tốt cả!

Nhưng rất nhanh sau đó cậu lại nhíu mày.

Trước đây cậu không mấy khi thực hiện giao dịch lớn, hơn nữa những thứ mua bán về cơ bản đều là hàng có sẵn trong tiệm, nên cậu chưa có cảm giác gì.

Bây giờ số lượng lớn hơn, cậu mới phát hiện ra vấn đề—

“Có phải hệ thống đã trừ điểm tích lũy của mình hai lần không?” Đường Vũ An tức giận nói.

Một chiếc lá Lam Hồ trị giá 50 điểm, 100 chiếc là 5000 điểm, còn 300 cân gạo lứt trị giá 1500 điểm.

Sau khi trừ đi chi phí, cậu nhận được 3500 điểm, nghe qua thì có vẻ đúng.

Nhưng vấn đề là, 300 cân gạo lứt này là do cậu bỏ ra 1500 điểm để đổi về trước! Tính ra, trong giao dịch này, số dư điểm tích lũy của cậu chỉ tăng thêm có 2000 điểm!

Cậu vừa nói xong, Chu Khởi cũng phát hiện ra vấn đề.

“Đúng là như vậy.”

Trước đây muối thô họ giao dịch với Hồng Lý là lấy từ chỗ cô bé Hải Lam, nên cảm giác không rõ ràng, mãi đến bây giờ mới phát hiện ra cái bẫy này.

“Xem ra, sau này vẫn phải tìm thêm nhiều nhà cung cấp địa phương, không thể quá phụ thuộc vào việc đổi đồ từ hệ thống được.” Chu Khởi nói.

Đường Vũ An gật đầu lia lịa.

Sau đó, cậu lấy 100 chiếc lá kia, cùng với số lá giao dịch hôm qua và số Xích Hạo đưa cho ra, tổng cộng là 119 chiếc lá Lam Hồ. Những chiếc lá này vừa xuất hiện, Đường Vũ An đã cảm nhận rõ rệt nhiệt độ trong gác mái ấm lên hẳn—

Vì đã đem tủ hàng màu xanh lục có chức năng sưởi ấm cho Quả bà bà, nên buổi tối ở cửa hàng chính lại trở nên lạnh lẽo.

Nhưng họ có ba tấm thảm màu đỏ tía, ghép lại làm nệm giường nên cũng không sợ lạnh.

Bây giờ có nhiều lá Lam Hồ có thể điều chỉnh nhiệt độ như vậy, cảm giác ngay cả không khí trong gác mái cũng trở nên ấm áp hơn.

“Oa, thoải mái quá đi mất!”

Đường Vũ An ngả người nằm xuống, cảm thấy dù không đắp chăn cũng không lạnh chút nào.

Chu Khởi gật đầu, lá Lam Hồ này quả thật rất hữu dụng, nhưng có lẽ cũng chẳng ai xa xỉ như họ, trải hơn một trăm chiếc lá Lam Hồ trong phòng để điều chỉnh nhiệt độ cả.

Anh nhặt chiếc Bình Phiêu Lưu của Nhật Thăng lên, ném trả lại vào biển mộng.

“Anh Tiểu Khởi, anh tiện tay vớt cái chai thứ hai luôn đi.” Đường Vũ An lười biếng nằm trên tấm thảm đỏ tía, thật sự không muốn động đậy nữa.

Chu Khởi nhìn về phía biển mộng.

Tuy anh cũng được cấp quyền sử dụng, nhưng khác với Đường Vũ An, anh không thể nhìn ra chai nào sáng hơn.

Thế là anh bèn đưa tay vào, tiện tay vớt một cái ra.

“Cho em này.”

Đường Vũ An nhận lấy rồi mở nút chai, nhìn một quả cầu ánh sáng bay từ bên trong ra, sau đó một giọng nói xa lạ vang lên.

Là người ước nguyện trong mộng mới!

“Nước… Tôi muốn uống nước…” Một giọng nói vô cùng yếu ớt, nghe như của một thiếu niên chừng mười mấy tuổi.

Nơi thiếu nước sao? Vậy hẳn là không phải ở khu vực Hoang Thành này.

Đường Vũ An liếc nhìn bản đồ, chỉ sau khi giao dịch thành công, bản đồ mới sáng lên vị trí của người ước nguyện trong mộng.

Thế là cậu hắng giọng, nói: “Tôi là Thương Nhân Thần Bí, tôi có thể cho cậu nước, nhưng cậu cần dùng đồ vật để trao đổi.”

“Nước… uống nước…”

Đáng tiếc, Hình như thiếu niên đã có chút mất tỉnh táo, không thể đáp lại Đường Vũ An được.

Nhưng đã có kinh nghiệm từ trước, chuyện này cũng không làm khó được họ.

Đường Vũ An lấy chiếc bình giữ nhiệt tự động tích nước ra, nước bên trong vừa đầy được một nửa, cậu đổ thêm nước lạnh vào để trung hòa nhiệt độ. Sau đó cậu nói với quả cầu ánh sáng: “Tôi dùng nước trong cốc giữ nhiệt này để đổi lấy một phần tư số lượng vật phẩm nhiều nhất trong nhà cậu.”

“Nếu cậu nói ‘nước’, tức là đồng ý với giao dịch này.”

Đợi Đường Vũ An nói xong, ý thức của đối phương vẫn chưa hồi phục.

“Nước…” Thiếu niên lại lẩm bẩm.

Thế là, thông báo hệ thống của Đường Vũ An liền bật lên—

【Bạn đã hoàn thành một giao dịch thua lỗ với một người ước nguyện trong mộng, điểm kinh nghiệm +6, mảnh vỡ giấc mơ +1.】

Nước trong bình giữ nhiệt biến mất, thiếu niên đột nhiên oa lên một tiếng, quả cầu ánh sáng giấc mơ của cậu ta cũng theo đó mà vỡ tan.

Đường Vũ An nhìn thông báo của hệ thống, không khỏi gãi đầu.

Lại chẳng có gì cả?

Nhà không có gì cũng không thể đến mức này chứ? Dù là vài tấm ván gỗ cũng được mà? Lẽ nào là… cậu đã dùng từ giới hạn sai, thiếu niên này không có nhà?

Đường Vũ An mở bản đồ.

Tuy không có lời, nhưng trên bản đồ vẫn sáng lên một điểm sáng lớn mới.

Khoảng cách xa hơn cậu dự tính rất nhiều, nằm ở phía dưới bên trái bản đồ, nếu kẻ một đường thẳng từ Hoang Thành qua, khoảng cách còn dài hơn năm sáu lần so với đến chỗ của cô bé Hải Lam.

Họ đến Lâm Hải Trấn mất một tuần, vậy đến nơi này phải mất hơn một tháng ư?

Vậy rốt cuộc nơi này là nơi nào nhỉ?

————–

Tại một vùng phế tích hoang tàn.

Thiếu niên đang ngất trên mặt đất đột nhiên oa lên một tiếng, bị dòng nước từ trên trời giội xuống làm cho tỉnh lại.

Trước tiên cậu ta ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, sau khi đôi môi khô nẻ nếm được vị ngọt mát của dòng nước trong lành, cậu ta lập tức tỉnh táo hẳn.

Là nước! Mưa rồi sao? Tháng này hỏa long đang hoạt động mạnh, sao lại có thể mưa được?

Không biết nước từ đâu ra, đã tạo thành một vũng nhỏ dưới người cậu ta, cậu ta vội vàng nằm rạp xuống đất, điên cuồng l**m láp dòng nước ngọt lành từ trên trời rơi xuống này.

Lúc này, tiếng bước chân vang lên bên cạnh, có người xô cậu ta ra.

Thiếu niên ngã ngồi trên đất, nhìn người đàn ông vừa đẩy mình, rồi lại nhìn những người khác bị kinh động kéo tới, cậu ta vội vàng đứng dậy bỏ chạy.

Trước khi bị tóm được, cậu ta đã trốn vào một ngôi nhà sụp đổ, cởi bộ quần áo ướt sũng trên người ra, vắt lấy nước để uống.

Qua ô cửa sổ vỡ nát, có thể lờ mờ nhìn thấy một pháo đài sừng sững ở phía chân trời, vô số rồng lửa được cấu thành từ ngọn lửa đang bay lượn trên không trung, chiếu rọi cả vùng đất này sáng rực như ban ngày.