Chương 78: Tam kim dương tôn
Tôi bị sốc bởi thông tin hiển thị trên trang web.
Là chủ cửa tiệm cầm đồ, tôi thế mà bị ghi chép lại tỉ mỉ đến vậy. Nhất là tấm ảnh tôi ở tiệm cầm đồ, tôi hoàn toàn không hề hay biết bức ảnh được chụp khi nào nhưng lại rõ nét như vậy.
Kỹ năng: Dịch học thuật số, Thái Ất xa hỏa hàng ma lục.
Thuộc tính ẩn: Tinh phách Tà cốt đạo nhân.
Tóm tắt: Truyền nhân của Trương Khánh Tông nắm giữ Đèn lồng đen, từ nhỏ đã học Dịch học thuật số.
Phần giới thiệu về tôi được viết rất rõ ràng. Điều đáng sợ hơn là ở góc trang web có một đồng hồ đếm ngược, thời gian hiển thị trên đó là 175 ngày.
Đó chính là sáu tháng dương thọ mà người bị ẩn nhắc đến!
Chẳng trách ông nội tôi lại thấy e dè. Đối mặt với bàn tay vô hình đang âm thầm điều khiển mọi thứ, tôi cũng cảm thấy vô cùng bất lực.
Cha tôi đã chết một cách thương tâm, tôi thậm chí không biết ông nội còn sống hay đã chết. Tôi không thể chịu đựng được việc cứ bị lừa thế này!
Trang web không chỉ chứa thông tin của tôi mà còn chứa tin nhắn từ những người khác.
Khi tôi thử nhấp vào, một dòng thông báo hiện lên: Cần 3000 tiền xu mua mạng để mở khóa.
Tỷ giá nạp và tiền sang xu thế mà là 100 đổi 1, nghĩa là cần đến 100.000 NDT để mở khóa!
Ở bảng quy đổi trong phần cài đặt không chỉ có nạp mà còn có rút tiền.
Phải tốn 3000 xu để đổi lấy một năm dương thọ!
Trời ơi, đắt quá!
Chẳng trách Lưu A Thái lại vui vẻ nhận tiền của tôi, bởi vì ông ta có 20.000.000 NDT, có thể trực tiếp đổi để sống đến 60 tuổi!
Có rất nhiều thông tin trên trang web, nhưng hầu như đều cần xu để mở khóa.
Có nhiều cách để kiếm xu, ngoài việc đổi từ tiền thì cách trực tiếp hơn là cướp xu của người khác.
Tôi là người chuyên nghiệp trong giới cầm đồ, chuyên kinh doanh tà vật. Nếu tôi giao nộp, các tà vật sẽ được định giá, sau đó chuyển vào tài khoản của tôi. Đến lúc đó, tôi có thể chọn tiền lấy xu hoặc mở khóa thêm quyền mới.
Nhiệm vụ cấp bách bây giờ là tìm thêm tà vật, nhưng không ai có thể làm ăn nếu khách hàng không đến. May mà có những cách khác để kiếm tiền trên trang web.
Đối với nghề cầm đồ của tôi, có một hàng nhiệm vụ.
Nhân vật: Hứa Tam Thái.
Nghề nghiệp: Chủ tịch tập đoàn Tam Thái.
Tà vật: Tam dương tá mệnh tôn.
Giới thiệu: Vật phẩm có từ thời Ngũ Hồ (*), nuôi tà linh bên trong, nếu hiến tế vợ con, điều ước sẽ thành hiện thực. Vật phẩm trị giá 1.500 tiền xu mua mạng.
(*) Ngũ Hồ Thập lục quốc là tập hợp gồm nhiều quốc gia có thời gian tồn tại ngắn ở trong và các vùng lân cận Trung Quốc từ năm 304 đến 439 kéo theo sự rút lui của nhà Tấn về miền Nam Trung Quốc đến khi Bắc triều thống nhất toàn bộ phương Bắc, mở ra cục diện mới là Nam Bắc triều.
Trên đầu trang web có viết một dòng chữ, gọi là "người Ách vận".
Ngay cả Hắc Vô Thường cũng không thoát khỏi sự khống chế của kẻ đứng sau nên tôi mới thấy đáng sợ.
Vì mạng sống, tôi bắt buộc phải thu phục tà vật của Hứa Tam Thái.
Tôi tắt di động, trái lo phải nghĩ làm thế nào để tìm Hứa Tam Thái, ai ngờ lại mơ mơ màng màng thiếp đi.
Ai ngờ đến sáng hôm sau, Trần Lộ Nhiên bất ngờ đến gõ cửa tiệm cầm đồ.
Cô ấy vốn có vẻ ngoài rạng rỡ tươi sáng, lúc này mặc bộ đồ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa, trang điểm nhẹ, không chỉ tôn lên làn da trắng nõn mà xương quai xanh lộ ra càng khiến cô ấy trông gợi cảm.
Thấy cô ấy, tôi kinh ngạc: "Cô hoàn toàn bình phục chưa?"
"Tôi vốn đâu bị bệnh, nếu đã giải được phong ấn kia thì đương nhiên không sao rồi." Trần Lộ Nhiên cười nói.
"Lát nữa tôi còn có việc, còn cô..."
Tôi nhìn Trần Lộ Nhiên từ trên xuống dưới. Người đời có câu, không có việc thì sẽ không tới. Mặc dù tôi tự tin vào nhan sắc của mình nhưng cũng biết không đến mức có thể khiến người ta nhất kiến chung tình.
Quả nhiên Trần Lộ Nhiên nói: "Có một việc quên nói với cậu, trụ trì chùa Vân Lôi thật ra cũng là độc hành giả, hắn nhận ra thân phận của tôi, muốn tôi trở thành người phụ nữ của hắn, tôi không đồng ý, nên hắn mới bày kế hại tôi. Hoàng Sâm mà cậu từng đánh đuổi, ông ta chắc chắn sẽ quay lại trả thù cậu."
Bây giờ tôi nào còn tâm trạng quan tâm chùa Vân Lôi kia, bản thân chỉ còn sáu tháng dương thọ, không lo nghĩ xem làm sao sống sót, quan tâm họ làm gì!
"Ông ta muốn tới thì cứ tới, lát nữa tôi có việc, cô còn gì nữa không?"
"Hết rồi."
Tôi đóng cửa tiệm cầm đồ lại, xoay người thấy Trần Lộ Nhiên vẫn ở đây, không khỏi hỏi: "Sao cô chưa đi? Ở đây làm gì?"
"Không có việc gì thì phải đi hả?" Trần Lộ Nhiên khoanh tay trước ngực, "Trông cậu sốt ruột như vậy, hơn nữa trên người cậu có tử khí, có phải cậu sắp chết không?"
Tôi bất lực: "Thôi được rồi, mọi người đều là độc hành giả, không có gì phải che giấu, tôi đúng là có việc gấp!"
"Tôi đi với cậu."
Tôi lắc đầu.
Nhưng Trần Lộ Nhiên như miếng dán da chó, tôi không cho cô ấy đi theo, cô ấy nhất quyết không ra về.
Tôi suy nghĩ một lúc, vừa hay cũng đang thiếu tài xế, thế là tôi bảo Trần Lộ Nhiên lái xe chở mình đến cửa hàng làm giấy.
Tôi mua rất nhiều giấy nguyên bảo, một sợi dây đỏ và một con gà trống lớn, sau đó đóng gói tất cả vào một cái bao lớn, đi thẳng đến Đông Giang.
Trần Lộ Nhiên cũng coi như độc hành giả, sau khi thức tỉnh, cô ấy hiểu biết hơn người bình thường rất nhiều, nhất là cảm ứng với "khí".
Cũng giống như cá ở trong nước không biết nước, người ở trong khí không biết khí, một khi bạn cảm nhận được khí, hiểu được khí, bạn sẽ biết hiểu được nhiều thứ mà người thường không biết.
Ông chủ cho thuê thuyền đạp vẫn nhận ra tôi, vừa thấy tôi liền cười nói: "Lần này đổi cô gái xinh đẹp hơn rồi hả?"
Trần Lộ Nhiên hỏi: "Cậu còn đưa người khác tới à?"
"Vợ tôi."
"Cậu kết hôn khi nào vậy? Sao lúc tôi đến chỗ cậu lại không gặp?" Trần Lộ Nhiên vừa kinh ngạc vừa cảm thấy mất mát.
"Tuy là kết hôn nhưng trong đây có vài vấn đề một lời nói khó nói hết. À phải, cô có tin rồng không?" Tôi nghiêm túc hỏi.
Ai ngờ ông già bên cạnh xen vào: "Tất nhiên là tin rồi. Vợ tôi cũng bị điếc. Bất kể tôi nói gì, bà ấy đều không hiểu, tôi thật sự không biết phải làm sao nữa."
Bị ông cắt ngang câu chuyện, tôi thầm nghĩ phải nhanh chóng rời đi để không lãng phí thời gian.
Chúng tôi lên thuyền, đi thẳng đến đảo nhỏ giữa Đông Giang.
Trên đường, thỉnh thoảng Trần Lộ Nhiên lại cố gắng bắt chuyện.
Tôi nghĩ mọi người đều là độc hành giả, không cần thiết phải giấu giếm, thế nên nói cho cô ấy biết vợ tôi là Hắc Long Vương.
Trần Lộ Nhiên giật mình: "Nếu cậu kết hôn với rồng thì sẽ lấy đi long tinh nguyên, đến lúc đó Long Vương sẽ chết. Sao cô ấy có thể gả cho cậu?"
"Đã bảo khó nói rồi, có điều bây giờ đã không sao, tinh nguyên đã bị lấy đi một nửa, vợ cũng chạy, tôi lại thành độc hành giả. Thật là, tôi đoán mệnh cho người ta hơn mười năm, cuối cùng vẫn không thoát khỏi vận mệnh của mình!"
Lên đảo, tôi ném từng thỏi vàng giấy xuống nước, sau đó dùng sợi dây đỏ trói gà trống lại, thắp ba nén nhang, vòng ba vòng quanh con gà trống, sau đó làm mù đôi mắt của gà trống, miệng ngậm nhang còn sót lại.
Trần Lộ Nhiên hỏi: "Đây là cách kim kê mà người tìm xác dùng để vớt xác, cậu muốn làm gì?"
Còn có thể làm gì nữa, đương nhiên là tìm thi thể rồi!
Tà vật có thể giúp tôi giải trừ phiền não bây giờ chính là Tam dương tá mệnh tôn của Hứa Tam Thái, nhưng người ta không quen biết tôi, cũng không thể bán cho tôi, vậy tôi chỉ đành tìm thi thể vợ con ông ta, thỉnh hồn phách ra, buộc ông ta bán tà vật.