Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 65

Chương 65: Cửa hàng Phật giáo

Sau hiến tế, Ngô Phương Phương cảm thấy tinh thần mình lúc mê lúc tỉnh, suy nghĩ hoàn toàn mất kiểm soát. Nhưng dù vậy, nhờ lần hiến tế đó, cô ta cũng kiếm được kha khá tiền.

Trong lúc thân mật với Trần Lỗi, Ngô Phương Phương vô tình kể hắn nghe chuyện tượng Phật.

Không ngờ, tên đàn ông xấu xa thế kỷ Trần Lỗi lại lén trộm tượng Phật. Sau đó hắn bắt chước Ngô Phương Phương, dùng cách cúng tế để cầu máy. Nhưng hắn lại nghĩ ra một cách quái dị, đó là mua mấy con chó mang thai về mổ bụng lấy thai chó để hiến tế.

Cứ như vậy, Trần Lỗi liên tục đùa giỡn với sinh mạng, cuối cùng tự chuốc lấy cái chết.

Câu chuyện đại khái là thế. Để giải quyết anh linh trên người Ngô Phương Phương, cần phải đến một ngôi chùa lớn, nhờ các thầy sư làm lễ giải oan.

Tôi gợi ý cô ta bỏ tiền ra để giải quyết việc này, nhưng cô ta lập tức phản ứng dữ dội, nói rằng mình không còn tiền, bao nhiêu tiền đều bị đàn ông lừa hết rồi.

Đúng là kiểu người sống nhờ vào đàn ông càng keo kiệt!

Thôi, nể tình tượng Phật, tôi nhờ Hổ béo và Khỉ còm giúp thu phục anh linh, sau đó tôi mặc kệ Ngô Phương Phương, trực tiếp đưa anh linh về tiệm cầm đồ.

Tôi đặt anh linh vào một chiếc bình ngọc, đậy nắp lại. Hổ béo và Khỉ còm cứ đứng nhìn tôi, cười khúc khích. Tôi thấy khó chịu nên hỏi họ cười gì.

Khỉ còm nói: "Người anh em Nguyên Cát à, lúc tới lão đại có dặn chúng tôi tạm thời ở lại đây để hỗ trợ cậu."

"Đúng vậy, lão đại còn nói đợi cậu chết, chúng tôi sẽ trực tiếp đưa cậu về âm phủ báo cáo. Cậu yên tâm, chúng ta là người một nhà, anh em tốt mà, có việc gì cần cậu cứ sai bảo."

"Nhưng mà phải trả thêm tiền đấy, một tháng 2000 nguyên bảo."

"1000 cũng được."

Hai người này cứ đùa giỡn như thế khiến tôi có cảm giác họ đang mong tôi chết sớm vậy."

Đúng là đáng ghét!

Tôi nói: "Mấy cậu xong việc rồi thì đi đi, có gì tôi sẽ gọi sau."

"Không được, lão đại dặn rồi, cậu ở một mình không an toàn. Bọn tôi đều là tinh nhuệ của âm tào địa phủ, cậu yên tâm, chỉ cần đi theo cậu một ngày, bất kể xảy ra chuyện gì, chúng tôi đều sẽ xử lý ổn thỏa!" Hổ béo vừa nói vừa khoa tay múa chân thể hiện sự tự tin.

Nhìn họ như vậy, tôi vừa thấy buồn cười vừa thấy bực mình, thậm chí còn nghi ngờ họ có phải ở địa phủ rảnh rỗi quá nên mới được cử lên đây không.

Dù tôi có nói thế nào, hai người họ vẫn kiên quyết đi theo tôi. Hiện tại, tôi không thích có người bên cạnh, nhất là sau khi tiếp xúc với Vương Bảo Bảo và Khôi đạo nhân, họ đều nhắc đến "độc hành giả".

Tôi dọn dẹp tiệm cầm đồ. Răng Sứ chắc chắn không đến giờ này. Còn Hổ béo và Khỉ còm, một người nằm trên sofa, một người ngồi trên ghế bập bênh, cả hai đều ngủ ngáy say sưa.

Quỷ sai cũng là quỷ, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của họ khác với người thường.

Một mình tôi mang bình ngọc chưa anh linh đến một ngôi chùa gần đó tên Vân Trúc Tự. Gặp được đại sư trong chùa, tôi kể lại sự việc. Đại sư nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi, vừa định niệm "A di đà Phật", nhưng ới niệm hai chữ "A di" mặt đã tái mét.

Ông ta nuốt nước bọt, nói: "Thí chủ, chúng tôi không giải quyết được việc này, thí chủ tìm chỗ khác đi."

Nói xong, ông ta vội vã bỏ đi, để lại một mình tôi đứng nhìn tượng Phật trong chùa, vừa thấy buồn cười vừa bất lực. Chùa chiền mà cũng không giải quyết được chuyện này hả?

Nếu thật sự không được, tôi chỉ đành bố trí pháp trận để trấn áp. Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời, vì anh linh không có khả năng phân biệt, chỉ hành động theo bản năng, và bây giờ tôi đang là kẻ thù của nó.

Thế là tôi quyết định gọi điện cho Thôi Kiện. Hắn là người nhanh nhẹn, vừa bắt máy đã nói: "Trương sư phụ, lâu rồi không gặp, tôi đang định gọi điện cho cậu thì cậu đã gọi trước, đúng là tâm linh tương thông!"

Tôi đã quá quen với cách nói chuyện khách sáo của hắn, vì thế hỏi thẳng hắn đang ở đâu.

Thôi Kiện nó: "Cậu không cần tới tìm tôi đâu, để tôi đến tìm cậu."

Tôi bảo mình không ở tiệm cầm đồ rồi chia sẻ định vị cho hắn. Thôi Kiện luôn đúng giờ, nói 30 phút sẽ đến thì đúng 30 phút sau, hắn xuất hiện trước mặt tôi, vẻ mặt mệt mỏi vì đường xa.

Vừa thấy tôi, hắn chưa kịp cười đã chú ý đến chiếc bình ngọc, thốt lên: "Đây là loại ngọc tốt nhất để chứa linh hồn, sao cậu lại mang nó đến đây?"

Tôi bất lực: "Có một anh linh rất hung dữ, tôi định mang vào chùa cầu siêu nhưng họ nói không làm được, nên đành thôi."

"Trương sư phụ không biết đấy thôi, mấy người ở trong chùa này không có thực lực đâu. Chùa chiền phải có nghi thức, cần nhiều người cùng làm, còn phải chuẩn bị rất nhiều thứ. Cậu cứ thế đến hỏi, họ đương nhiên sẽ từ chối rồi."

"Vậy phải làm sao?"

Tôi nghe ra, Thôi Kiện này lúc nào cũng phải hạ thấp người khác mình trước để nâng mình lên sao?

Quả nhiên Thôi Kiện nói: "Tôi có thể giải quyết. Chúng ta là bạn, bình thường tôi thu phí 5.000 NDT, nhưng với cậu thì chỉ cần 2.000 NDT thôi.""Thôi đi tôi không có tiền." Tôi thẳng thừng từ chối. Cái tên này lúc nào cũng thích kiếm chác!

"Đừng có tiếc tiền mà, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, nếu không xử lý, cậu sẽ gặp rắc rối đấy. Hơn nữa, tôi thấy anh linh này không giống như bị phá thai, mà có vẻ đã bị tà pháp nhúng tay vào."

Thôi Kiện nói trúng ngay nghi ngờ của tôi, vừa hay tôi cũng đang định đến cửa hàng Phật giáo kia để hỏi thăm. Vì thế, tôi kể hết mọi chuyện cho Thôi Kiện nghe, bao gồm cả chuyện hung linh ở đảo nổi Đông Giang.

Thôi Kiện khuyên tôi nên nhờ chính quyền giải quyết chuyện hung linh ở Đông Giang, nếu có thi thể mà chúng ta tới đó, nhỡ bị hiểu lầm thì không hay.

Chuyện đảo nổi tạm thời gác lại. Hai chúng tôi đến cửa hàng bán tượng Phật có tên Tam Sinh Nhị Thế.

Tên của cửa hàng này nghe rất Trung Quốc nhưng toàn bán đồ ở Đông Nam Á. Ông chủ là một người đàn ông trung niên mặt rỗ, vừa thấy chúng tôi liền tươi cười chào đón: "Hai cậu vừa nhìn là biết ngay người đồng đạo rồi. Tôi tên A Cát, các cậu đến cửa hàng nhỏ của tôi có việc gì cần giúp thì cứ nói đi, đừng ngại."

Những người làm nghề âm dương thường có ánh mắt sắc bén hơn người thường, khí chất cũng khác biệt. Hơn nữa họ thường tiếp xúc với chuyện nhân quả nên trên người luôn có một luồng khí lạ.

Tôi không thích vòng vo, nên hỏi thẳng: "Ông có từng bán món tà vật là tượng Phật chứa dầu xác không?"

A Cát suy nghĩ một lúc: "À, cậu nói đến tượng Phật chứa linh hồn một cô dâu chết oan đúng không? Tượng Phật đó do một pháp sư nổi tiếng ở Thái Lan phong ấn, rất linh nghiệm. Tôi còn có một tượng nam nữa, cậu có muốn không? Chúng ta là người đồng đạo, tôi sẽ bán rẻ cho cậu."

Tôi giật mình. Những thứ ông ta bán đều là tà vật, chẳng lẽ ông ta cũng là người mang Ách Mệnh?

Tôi thử hỏi: "Ông cũng là người mang Ách Mệnh sao?"