Chương 64: Anh linh
Hổ béo ra tay đầu tiên. Hắn ta lấy ra một cái côn sắt, đánh thẳng xuống đầu Ngô Phương Phương.
Tôi nhìn mà muốn nhảy dựng. Nhỡ cậu ta đánh chết người khiến tôi bị kiện thì phải làm sao đây?
Người thường không nhìn thấy quỷ sai, anh linh, thế nên trong mắt người ngoài tôi đang khoa tay múa chân, có lẽ trông giống bệnh nhân tâm thần hơn kẻ tâm thần.
Khí đen trên người Ngô Phương Phương bị đánh tan, Khỉ còm đứng cạnh tôi lấy ra một cái lưới lớn thu khí đen lại.
Tuy nhiên, khí đen kia không rõ là thứ gì, mờ ảo và khó nắm bắt. Có lẽ cảm thấy tôi dễ bắt nạt nên sau khi né được đòn tấn công của Hổ béo và Khỉ còm, nó liền lao thẳng về phía tôi.
Lúc nó đến gần, tôi mới nhìn rõ, đó là một đứa bé không có mắt mũi miệng.
Thảo nào nó mạnh như vậy, thì ra là một anh linh!
Nhưng tôi đâu dễ bắt nạt. Tay cầm roi truy hồn, đợi anh linh đến tầm tấn công, tôi vung roi lên như đập ruồi.
"Bang!"
Roi truy hồn đánh trúng anh linh khiến nó văng vào tường.
Một tiếng khóc thảm thiết vang lên, nghe mà đau lòng, ngay cả người lạnh lùng như tôi cũng thấy xót xa.
Anh linh là linh hồn của những đứa trẻ bị phá thai khi chưa thành hình.
Trong đó, những thai nhi bị phá lúc bảy tháng tuổi là hung dữ nhất. Ngoài ra còn có anh quỷ, tức những đứa trẻ chết non trong vòng 12 giờ sau khi sinh.
Dù là anh linh hay anh quỷ, chúng đều ảnh hưởng đến người mẹ. Chúng oán trách cha chúng được sống thoải mái, còn chúng tại sao phải chịu khổ.
Nhưng anh linh không biết lý lẽ, chỉ dựa vào bản năng mà bám lấy người mẹ.
Một số pháp sư tà ác thường lợi dụng máu cuống rốn của người mẹ để nuôi dưỡng anh linh. Vì vậy, những thứ này người bình thường không thể đụng vào.
Ngô Phương Phương bị anh linh quấn lấy. Khỉ còm nhân cơ hội dùng lưới bắt nó, nhưng anh linh giãy giụa dữ dội, khuôn mặt không có mắt mũi miệng lấp ló trong khí đen.
Lúc này, Ngô Phương Phương vẫn đang hôn mê. Ba chúng tôi đứng yên tại chỗ, khó xử với anh linh trước mặt.
Khỉ còm buông tay, bất lực nói: "Nhóc này không thể mang về địa phủ được, làm sao đây?"
"Cậu hỏi tôi? Không phải hai ta được cử đến để giúp người anh em Trương Nguyên Cát sao? Chúng ta cứ nghe theo người ta đi."
"Anh Hổ đúng là thông minh, đúng đúng, cậu quyết định đi, chúng tôi nghe theo."
Hổ béo và Khỉ còm cười tủm tỉm nhìn tôi.
Ai cũng biết anh linh như củ khoai phỏng tay, làm sao đưa về? Đâu thể bắt âm tào địa phủ nuôi một đứa trẻ?
Tôi lạnh lùng ra lệnh: "Giết!"
"Chà, cậu tàn nhẫn thật đấy!" Khỉ còm kinh ngạc.
"Không ngờ cậu độc ác như thế, đâu giống hai anh em chúng tôi vì hiền lành mà đến giờ chưa được thăng chức." Hổ béo thở dài.
Thực ra tôi chỉ đùa thôi. Trên cổ tay anh linh có dấu hiệu bị nuôi dưỡng, có vẻ như nó là tiểu quỷ của ai đó. Vì thế tôi đề nghị: "Thôi được rồi, hai cậu mang nó đến tiệm cầm đồ đi."
"Được thôi. Lão đại đã dặn dò rồi, tới dương gian, hai anh em tôi nghe cậu." Hổ béo và Khỉ còm đồng thanh nói.
Có hai quỷ sai chính thức hỗ trợ, công việc trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Tôi bước lên kiểm tra mạch đập của Ngô Phương Phương, thấy không có vấn đề gì, liền châm cứu đánh thức cô ta.
Cô ta mơ màng hỏi: "Đây là đâu vậy?"
"Bệnh viện tâm thần."
"Cái gì? Cậu đùa à? Sao tôi lại ở đây? Đúng rồi, Trần Lỗi đâu? Chắc chắn là do thằng khốn đó rồi!"
Ngô Phương Phương bị âm khí làm cho mê muội mấy ngày qua, ký ức còn chưa rõ.
Tôi nói: "Trần Lỗi chết rồi, tượng Phật đang ở chỗ tôi. Tôi biết nó là một cặp, còn một cái nữa đâu? Ai bán cho cô?"
Nghe tin Trần Lỗi chết, Ngô Phương Phương sợ hãi, hai hàng nước mắt lăn dài: "Thật sao?"
"Tôi tốn bao công sức vào đây, chẳng lẽ chỉ để lừa cô?"
Ngô Phương Phương sững sờ mấy giây, rồi bật khóc nước nở. Sau một hồi, cô ta mới kể lại chuyện tượng Phật.
Tượng Phật do cô ta thỉnh từ một thương nhân Thái Lan, đúng là có một cặp, nhưng vì giá quá cao nên cô ta chỉ mua một cái. Lúc đầu sau khi thỉnh tượng, cô ta kiếm được kha khá tiền, nhưng rồi lại gặp phải chuyện phiền phức, tiền bạc hao hụt dần.
Sau này, Ngô Phương Phương cảm thấy tượng Phật không linh nên muốn trả lại, nhưng tên thương nhân không đồng ý, nói rằng nếu nguyện vọng chưa thành thì không thể trả tượng. Hắn còn bảo tượng không linh là do cô ta cúng dường quá ít, chỉ vài đồng tiền, nhang, trái cây thì làm sao thần Phật phù hộ được?
Hắn khuyên Ngô Phương Phương hiến tế thứ quan trọng hơn, ví dụ như thai nhi bị phá bỏ.
Ngô Phương Phương sợ hãi, nhưng tên thương nhân nói rất nghiêm tục, rằng chỉ cần như vậy, nguyện vọng nào cũng thành.
Nghe đến đây, tôi hiểu ra người tạo tượng Phật đã dùng oán niệm để khống chế hung linh. Với người mẹ mất con, đứa bé là thứ quý giá nhất.
Ban đầu, Ngô Phương Phương còn do dự, nhưng khi gặp khó khăn về tiền bạc, cô ta đã bất chấp tất cả. Cô ta quan hệ với Trần Lỗi rồi mang thai, sau đó phá thai, dùng máu và thịt của thai nhi để hiến tế.
Không lâu sau, lượng người xem livestream của Ngô Phương Phương tăng vọt, cô ta kiếm được rất nhiều tiền. Nhưng Trần Lỗi lừa gạt cô ta, khiến cô ta rơi vào cảnh túng quẫn.
Ngô Phương Phương lại tìm đến Răng Sứ, sống một cuộc sống xa hoa.
Nhưng cô ta không thỏa mãn, lại nhớ đến sự linh nghiệm của tượng Phật.
Cô ta quay lại với Trần Lỗi, muốn mang thai lần nữa. Nhưng Trần Lỗi ham chơi, thể lực suy yếu, không thể thụ thai. Ngô Phương Phương định mang thai với Răng Sứ nhưng cũng thất bại.
Đúng lúc này, có một người bạn của cô ta mang thai như bị gia đình nhà trai phát hiện, ép bỏ. Ngô Phương Phương liền nhân cơ hội này đưa bạn đi phá thai, rồi lấy nhau thai về hiến tế.
Nhưng lần này, cô ta bị phản phệ. Vì thương nhân đã nói rõ chỉ được dùng máu thịt của mình, dùng của người khác sẽ gặp báo ứng.
Tinh thần Ngô Phương Phương trở nên bất ổn, còn cái chết của Trần Lỗi cũng vì liên quan đến tượng Phật này.