Chương 56: Răng Sứ thâm tình
Theo Răng Sứ rời khỏi tiệm cầm đồ, chúng tôi lên xe, đi thẳng đến bệnh viện tâm thần.
Cô gái đó tên Ngô Phương Phương, khi gặp cô gái đó, cô ấy mặc bộ đồ bệnh nhân, sắc mặt tiều tụy, tuy không trang điểm nhưng nét thanh tú vẫn bộc lộ rõ. Hơn nữa cô ấy nhỏ nhắn, tuy chưa cao đến 1m60 nhưng dáng người rất đẹp, mỗi đường nét trên khuôn mặt đều tinh tế, chỉ cần trang điểm nhẹ, đứng cạnh Răng Sứ thì đúng là một cặp mỹ nhân và quái vật.
Răng Sứ là kẻ làm ăn chui, tính cách hào phóng, nhất là với phụ nữ, tiền tiêu lại càng thoải mái.
Gặp y tá, ông ta lấy ra một phong bì, mỗi người ít nhất 1.000 NDT, đối phương từ chối một cách hình thức rồi nhận tiền, sau đó dành không gian cho chúng tôi.
Ngô Phương Phương cúi đầu, trông rất căng thẳng.
"Phương Phương, là anh đây, anh Nha Nha đây, em còn nhớ anh không?"
Nghe Răng Sứ nói mà tôi muốn buồn nôn.
Tôi bảo ông ta đừng nói nữa.
Răng Sứ cười ngượng, nói rằng bản thân chỉ muốn Ngô Phương Phương tỉnh táo nhanh hơn, bởi vì khi cô ấy gọi ông ta là "Nha Nha" thì thường là lúc cần ông ta mua túi xách.
Ngô Phương Phương cứ nghịch ngón tay, ánh mắt vô hồn.
Ông nội từng dạy tôi về Đông y. Theo Đông y, trầm cảm và bệnh tâm thần là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Bệnh tâm thần là do nguyên thần bị tổn thương, não là phủ của nguyên thần, rất ưa yên tĩnh, cực kỳ mỏng manh. Khi nguyên thần bị tổn thương hoặc có ngoại lực tác động, tà khí xâm nhập, con người ta sẽ bị tâm thần, hoang tưởng.
Tôi hỏi Răng Sứ ngày tháng năm sinh của Ngô Phương Phương.
Răng Sứ suy nghĩ một lúc rồi đưa cho tôi ngày sinh dương lịch.
Sau khi quy đổi, Ngô Phương sinh vào năm Bính Ngọ, tháng Canh Dần, ngày Giáp Tý, giờ Bính Dần có trụ ngày là Giáp Mộc, trên can ngày có Canh Kim thất sát, nhưng Canh Kim thất sát không thông căn, lại bị Bính Hỏa khắc chế nên không thể làm hại Giáp Mộc.
Đáng nói là cô ấy sinh vào tháng Dần, Mộc vượng tính hàn, ngồi trên chính là ấn Tý Thủy, thế nên có thể lấy Bính Hỏa làm thực thần (*).
(*) Thực thần trong tứ trụ phong thủy đại diện cho tuổi già, hậu vận, về hưu, phúc lộc, tuổi thọ
Thực thần vượng sẽ giỏi khống chế đàn ông, nhờ đó mà kiếm tiền.
Thế nên Ngô Phương Phương có thể khiến Răng Sứ hoàn toàn phục tùng.
Tương tự, Mộc thuộc hệ thần kinh, Giáp Mộc ngồi trên Tý Thủy bị hai Dần Mộc hút cạn, trên can ngày không có Nhâm Quý Thủy cứu ứng, khiến Tý Thủy khô kiệt, Giáp Mộc thông căn hai Dần Mộc, vì vậy mà có nền tảng tâm thần phân liệt, tính cách bình thường khá là hai mặt.
Sau khi xác nhận với Răng Sứ, ông ta gật đầu lia lịa: "Đúng là rất đối lập, hoàn toàn đối lập, nếu không thì sao tôi có thể nhớ mãi không quên được? Nói thật với cậu, tôi cũng từng gặp nhiều phụ nữ, nhưng người khiến tôi nhung nhớ thì chỉ có một mình cô ấy."
Tôi đã có manh mối.
Thấy Ngô Phương Phương không để ý đến mình, tôi kiên nhẫn đưa tay ra. Qua tiếp xúc, tôi mới có thể dùng kỳ môn độn giáp để tìm ra nguyên nhân.
Ngô Phương Phương căng thẳng, cô ấy chỉ vào tôi, nói: "Anh giống tôi, chúng ta đều là ma."
"Đưa tay cho tôi được không?" Tôi cố gắng nói thật nhẹ nhàng.
"Ha ha... Chúng ta đều là những người đáng thương. Phật Tổ sẽ không thu nhận chúng ta đâu, chạy đi, trốn đi, nếu để những con ma khác tìm thấy, chúng ta sẽ chết hết!"
"Cô cũng nói rồi đấy, nếu chúng ta đã là ma thì tôi cần gì phải sợ!"
Ngô Phương Phương lắc đầu, không đồng tình nhưng lại không hề phản bác, chỉ im lặng.
Lúc này, tôi đã nắm lấy cô ấy. Khi kỳ môn cục vận chuyển thời không, quỷ vực mở ra giúp tôi có thể nhìn thấy gốc rễ vấn đề.
Đột nhiên, một đôi mắt đỏ ngầu xuất hiện trong ý thức của Ngô Phương Phương. Khi đối diện với tôi, tôi cảm nhận được sự đe dọa và lượng lớn thông tin ập tới, vì thế tôi lập tức thoát khỏi quỷ vực.
Ngô Phương Phương cũng bắt đầu mất kiểm soát.
"Mấy người phản bội Phật Tổ, thế giới này toàn là may, mấy người đều là ma, không có ai là người cả, con người chết hết rồi, ha ha, ta sẽ giết hết mấy người, giết hết mấy người..."
Ngô Phương Phương giãy giụa điên cuồng, y tá ở ngoài vội chạy vào hỏi xem có chuyện gì.
Tôi đứng dậy: "Đi thôi, về làm việc."
Răng Sứ thật thà nói: "Nhờ mọi người quan tâm, mấy ngày nữa chúng tôi sẽ quay lại, cảm ơn mọi người."
Có tiền mở đường, ai gặp Răng Sứ cũng tươi cười.
Rời khỏi bệnh viện, tôi bảo Răng Sứ đưa mình đi xem tượng Phật.
Răng Sứ liên lạc với bạn thân của Ngô Phương Phương, sau đó chúng tôi lái xe thẳng đến hoa viên Lệ Giang, một khu dân cư nổi tiếng về livestream trong khu vực này.
Khu dân cư này chủ yếu là các căn hộ đơn, tập trung rất nhiều phụ nữ độc thân.
Răng Sứ nói: "Hồi đó Phương Phương vừa tốt nghiệp đại học từng sống ở đây một thời gian, tôi sợ cô ấy hư hỏng nên đã thuê cho cô ấy một căn hộ cao cấp. Trời ạ, người tốt thế mà sao lại bị bệnh tâm thần chứ?"
"Mỗi người một số phận, đâu phải ai cũng có cái răng cửa to bằng hai cái răng của người thường như anh đâu!"
"Cái này gọi là răng phú quý! Cậu đừng có coi thường, tính ra tôi cũng khá thành công đấy, nhất là khi thỉnh tượng thần về thì đúng là như hổ mọc thêm cánh."
Răng Sứ còn đang khoe khoang thì một cô gái trẻ khoảng hai mươi tuổi mặc váy ngắn gợi cảm, áo trễ cổ màu trắng bước đến.
Răng Sứ hào hứng: "Em gái này xinh ghê!"
"Xin lỗi, em mới livestream xong. Phương Phương dạo này sao rồi? Em bận quá, chưa có thời gian đến thăm cô ấy." Giọng nói nhẹ nhàng của cô gái đúng là có sức công phá mạnh mẽ với đàn ông trung niên.
"Lộ Lộ thật tốt bụng." Răng Sứ suýt ch** n**c miếng.
Tôi ho nhẹ một tiếng.
Răng Sứ vội nói: "Giới thiệu với em, đây là Trương Nguyên Cát, chủ tiệm cầm đồ Nguyên Cát Đường. Tượng Phật đó chỉ có cậu ta mới thu được thôi. À phải, tượng Phật đâu rồi, dẫn bọn anh đi xem đi."
"Từ lúc Phương Phương nhập viện, tượng Phật vẫn luôn ở nhà cô ấy. Không phải nhà đó anh mua cho cô ấy à, anh không có chìa khóa sao?" Lộ Lộ ngạc nhiên.
Nghe đến đây, tôi thầm nghĩ Ngô Phương Phương đúng là khoác lác, rõ ràng chỉ thuê thôi mà lại nói là mua.
Răng Sứ nói: "Anh chỉ đến có một lần, nhưng tượng Phật không có ở nhà nên anh mới đến hỏi em."
"Thế thì kỳ lạ thật, chẳng lẽ tượng Phật tụ mọc cánh bay đi?"
Tôi vội hỏi: "Phương Phương có người thân hay... Bạn trai không?"
"Ông chủ Trương nói gì vậy? Bạn trai cô ấy không phải tôi sao?" Răng Sứ như bị bóp cổ, mặt đen xì.
Nhưng thấy ánh mắt né tránh của Lộ Lộ, tôi biết mình không nhìn lầm, bởi vì trong bát tự của Ngô Phương Phương cho thấy cô ta có một người bạn trai.
Còn Răng Sứ chỉ là con mồi mà thôi.
Lộ Lộ gật đầu: "Anh Răng Sứ đừng buồn, thật ra Phương Phương có bạn trai rồi, là bạn đại học của cô ấy. Bình thường khi anh không ở đây, hai người họ sống cùng nhau, bọn em có gặp hai lần. Anh Răng Sứ đừng khóc."
"Uổng công tôi yêu thương cô ấy, đối xử tốt với cô ấy, tiêu cho cô ấy cả triệu tệ, không ngờ cô ấy lại đối xử với tôi như vậy."
Vẻ mặt đa tình của Răng Sứ thu hút Lộ Lộ.
Với khả năng quan sát của tôi, tiếp theo đây, Răng Sứ và Lộ Lộ sẽ bước vào một cuộc chơi nam nữ.
Nhờ Lộ Lộ nhắn tin cho bạn trai của Ngô Phương Phương, chúng tôi xác nhận tượng Phật do đối phương mang đi.
Nhưng điều đáng ngạc nhiên là bạn trai của Ngô Phương Phương đã tự sát hôm qua, người nhắn tin trả lời trên Wechat là mẹ.