Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 55

Chương 55: Ách Mệnh

Một luồng khí đen thoát ra từ mũi của người đàn ông bí ẩn, xâm nhập vào cơ thể Hồ Quốc Đống.

Ánh mắt Hồ Quốc Đống trở nên vô hồn, loạng choạng rời khỏi nhà tổ của tôi giống như người mất trí.

Nhưng trên người ông ta, tôi nhìn thấy sự tử vong.

Hồ Quốc Đống mắc bệnh nan y, đã thử tất cả mọi phương pháp y học hiện đại, chính vì không có cách, ông ta mới nghiên cứu về trùng độc, muốn dùng sức mạnh của trùng độc để kìm hãm tốc độ phát triển của ung thư, nhưng việc nuôi trùng độc lại cần đến mạng người.

Tất cả những thông tin này tôi có được từ quỷ vực trong bức tượng thần mà Dưa chuột già cô đơn gửi cho tôi.

Ngay hôm sau, Hồ Quốc Đống bất ngờ qua đời, con cháu nhà họ bận rộn tranh giành nội bộ, không ai để ý đến tôi.

Nhìn người thanh niên trước mặt, tôi lịch sự hỏi: "Anh vợ?"

Anh ta trầm giọng: "Cuối cùng cũng tìm được em."

Anh ta mặc bộ đồ đen rộng thùng thình, biểu cảm lạnh lùng, nhất là đôi mắt đen sâu thẳm không bộc lộc bất kỳ cảm xúc nào.

Hồ Nhụy nói: "Em bị nhà họ Hồ mượn mệnh, bị nhốt trong nhà, mấy ngày trước kết hôn với anh ấy mới có thể thức tỉnh."

"Kết hôn? Em là rồng, sao có thể kết hôn với người phàm?"

Người đàn ông kia nổi giận, trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Tôi định giải thích. Trong lịch sử không phải có chuyện tình của Đổng Vĩnh và Tam Thánh Mẫu, Ngưu Lang và Chức Nữ sao? Hơn nữa Hồ Nhụy đã chuyển thế rồi, còn gì là rồng nữa.

Ai ngờ đối phương bất ngờ lao tới, trong lúc tôi còn chưa kịp phòng bị, anh ta đã định lấy mạng tôi.

Chính ngay lúc này, con vẹt già vỗ cánh, bực bội gọi: "Đồ ngốc, đồ ngốc!"

Nhìn thấy con vẹt, người đàn ông có vẻ kinh ngạc.

Nhân một giây tạm dừng ngắn ngủi, Hồ Nhụy đã đứng trước mặt che chắn cho tôi: "Anh ấy là chồng em."

"Thôi được, anh có thể không giết cậu ta, nhưng bây giờ em phải về nhà với anh!"

Anh vợ kéo tay Hồ Nhụy, nhưng Hồ Nhụy vẫn đứng yên.

Anh vợ sững sờ: "Chân nguyên của em đâu?" Sau đó, anh ta nhìn tôi, quát, "Tất cả đều do tên khốn nạn này, ta phải giết cậu!"

"Anh ấy là chồng em!"

Hồ Nhụy lặp lại, ngữ điệu bình tình mà kiên định khiến tôi vô cùng cảm động.

"Được, được lắm, em là Hắc Long Vương, cậu ta chẳng qua chỉ là phàm phu tục tử, hai người kết hôn, em sẽ chết!"

"Nhưng đây có lẽ là số mệnh." Hồ Nhụy thở dài.

Là người trong cuộc, tôi lại chẳng hay biết gì: "Hai người không cảm thấy chuyện gì cũng giấu diếm tôi là không tôn trọng tôi sao?"

Anh vợ cười khẩy: "Cậu mang Ách Mệnh, là ma sống ở dương gian. Em gái tôi là rồng, cho cậu mượn chân nguyên, giúp cậu thoát khỏi Ách Mệnh, nhưng con bé sẽ chết!"

Dứt lời, anh vợ bỏ đi, không thèm ngoảnh lại.

Ở đây chỉ còn tôi và Hồ Nhụy, tôi hỏi cô ấy lời anh vợ nói có thật không?

Hồ Nhụy chỉ gật đầu, không nói gì thêm.

Tâm trạng tôi cực kỳ nặng nề, dù không phải anh hùng hào kiệt, nhưng tôi không thể chấp nhận được việc phụ nữ hy sinh mạng sống vì mình. Hơn nữa trước đây tôi sống một mình vẫn tốt mà.

Hai chúng tôi không còn nhắc đến anh vợ nữa, chúng tôi sống như một cặp vợ chồng bình thường.

Cuộc sống ở nhà tổ dưới quê không tiện lợi, thế nên chúng tôi về tiệm cầm đồ.

Còn anh vợ, sau lần gặp mặt đó, anh ta không còn xuất hiện nữa.

Tôi cố gắng tìm hiểu khái niệm "người Ách Mệnh". Tôi đã đi gặp Ngụy Tam, nhưng ông ta không biết, tôi chỉ đành đi tìm lão Mục. Lão Mục nói theo hiểu biết của mình, người Ách Mệnh đều là những đứa trẻ chào đời chưa tròn trăm ngày đã chết yểu. Những linh hồn này không có nơi để về, dù có đầu thai chuyển kiếp thì cũng chỉ sống đến tám chín tuổi là gặp tai nạn. Có những đứa trẻ vừa sinh ra đã ốm yếu, mắc bệnh nặng, đến dương gian là để chịu khổ và chuộc tội. Nghiệp lực của những âm linh này rất lớn, ai nấy đều phải sống rất vất vả.

Ở địa phủ có một bộ phận chuyên quản lý những "người" này. Họ đã ghi tên vào sổ sách ở âm phủ, nhưng lại sống trên dân gian, cũng được gọi là Ách Mệnh. Ông nội tôi là thầy phong thủy, ông đã dùng vài thủ đoạn đã giúp tôi chống lại số mệnh.

Có lẽ chính vì vậy mà bố mẹ tôi chết thảm, ông nội bỏ nhà đi, những người yêu cũ của tôi cũng đều không có cái kết hậu. Bây giờ kết hôn với Hồ Nhụy, dù chỉ mới quen biết, nhưng tôi thực sự rất thích cô ấy.

Qua thời gian chung sống, tôi phát hiện một điều kỳ lạ.

Mỗi ngày, Hồ Nhụy đều già đi một tuổi, lúc đầu dấu hiệu không quá rõ ràng, nhưng sau hơn mười ngày, dấu hiệu lão hóa bắt đầu xuất hiện. Trên mặt cô ấy xuất hiện nếp nhăn, hai bên thái dương cũng có vài sợi tóc bạc. Khi chúng tôi đứng cạnh nhau, cô ấy trông như người lớn của tôi vậy.

Tôi chợt nhớ đến lời anh vợ, liền hỏi cô ấy có phải vì kết hôn với tôi nên mới như vậy không.

Hồ Nhụy nói: "Em là Hắc Long Vương, bị ông nội anh ám toán, bây giờ lại thành vợ anh, kể ra đúng là hoang đường nực cười!"

Tôi nhìn vào đôi mắt Hồ Nhụy, lòng đau xót.

"Anh không biết thiên kiếp mà ông nội nói là gì, nhưng anh muốn em sống."

"Thật ra em không yêu anh." Hồ Nhụy đột nhiên buông một câu như vậy, "Hoặc nói đúng hơn là trong hai ký ức của em, có một người thích anh, còn một người không thích anh, thậm chí muốn giết anh, thế nên em rất mâu thuẫn."

"Đừng nghĩ nhiều nữa." Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy.

Nhìn cô ấy, cùng mấy ngày nay sớm chiều bên nhau, trong tim tôi đã nhận định cô ấy là người tôi yêu cả đời.

Hồ Nhụy có thứ tình cảm mà người phàm không có. Đôi lúc, tôi thậm chí cảm thấy Hồ Nhụy là kẻ giả tạo.

Đúng lúc này, có người quen tới, chưa kịp nhìn rõ mặt, tôi đã thấy chiếc răng cửa to đùng.

"Có phải tôi đến không đúng lúc không?" Răng Sứ nói giọng phổ thông ngọng nghịu.

Tôi và Hồ Nhụy tách ra, chỉnh lại quần áo: "Mở cửa làm ăn buôn bán, ông đến lúc nào cũng đúng lúc cả."

"Đây là..." Răng Sứ nhìn Hồ Nhụy, giật mình.

Hồ Nhụy ngày một già đi, so với lúc mới quen, dù cô ấy vẫn xinh đẹp nhưng trông như đã ngoài bốn mươi.

Tôi giới thiệu cô ấy là vợ tôi.

Răng Sứ vội giấu đi sự bối rối: "Thì ra là em dâu. Chuyện là thế này, lần trước tôi mua bảo vật ở đây, linh lắm, mới hơn một tháng tôi đã kiếm được 3.000.000 NDT, vừa hay đi ngang nên muốn vào cảm ơn cậu."

Đặc điểm lớn nhất của tà vật là có thể chuyển hóa năng lượng từ người cúng bái thành tài lộc, nhưng nhất định phải tuân thủ một số quy tắc.

Răng Sứ là kiểu thương nhân điển hình, không có việc thì sẽ không đến.

Tôi dặn Răng Sứ nhớ tuân thủ quy tắc, rồi chờ ông ta nói mục đích của mình.

"Đương nhiên rồi. Ngày nào tôi cũng khoe với bạn bè về tài năng của ông chủ Trương, trong giới chúng tôi, ông chủ Trương nổi tiếng lắm đấy." Răng Sứ nói, "Thật ra lần này tới, ngoài việc cảm ơn, tôi còn có việc muốn nhờ cậu."

"Tiệm cầm đồ chỗ tôi thì giúp được gì?"

"Chuyện là thế này, tôi có người bạn thỉnh một pho tượng từ Đông Nam Á về, giờ tượng không thể gửi đi, mỗi lần gửi đều xảy ra chuyện lạ, người đó đã bị dọa đến phát điên rồi."

"Bạn ông ở đâu? Cứ mang đồ đến đây đi."

Răng Sứ bối rối: "Cô ấy là sinh viên đại học tôi bao nuôi, mỗi lần tôi đến Đông Bắc làm ăn đều có cô ấy đi cùng, dạo này không liên lạc được, hôm kia mới biết cô ấy đã bị đưa vào viện tâm thần. Việc này đang làm tôi đau đầu, trước đó tôi có chi cho cô ấy gần 1.000.000 NDT, vốn định để cô ấy sinh con cho tôi, giờ thì người điên luôn rồi."

Tôi nhìn Hồ Nhụy, trường hợp này nhất định phải đến tận nơi xem tà vật.

Hồ Nhụy xoay người vào bếp: "Anh đi đi, tối nhớ về sớm ăn cơm."

"Vậy được, em dâu, chúng tôi đi nhé, tối nay tôi không ở lại Nguyên Cát Đường ăn cơm đâu." Răng Sứ cười hì hì.

Lòng tôi bỗng thấy vô cùng ấm áp, đúng rồi, đây mới giống một gia đình.