Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 31

Chương 31: Mộ ngũ quỷ

Ngụy Tam có tướng của cao nhân, nổi tiếng khắp con phố. Ngoài việc giỏi bói toán theo bát tự, ông ta còn biết chút vu thuật.

Ông nội tôi từng nói Ngụy Tam bị mù là do hồi trẻ cặp bồ với vợ người ta, bị người chồng phát hiện nên moi mắt.

Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Chính ông ta cũng thừa nhận ông ta sớm muộn gì cũng chết vì đàn bà.

Sáng hôm sau, Hồ Quốc Đống sai người đến đón tôi.

Con trai thứ hai của ông ta - Hồ Kiến Quân - có một trai một gái. Đứa con gái chính là cô tiểu thư đỏng đảnh tôi gặp hôm trước, tên Hồ Nhã. Cô ta bẩm sinh đã có nét đẹp kiêu sa, đôi mắt mang sắc xuân, mùi hôi trên người thật ra là có liên quan đến việc Hồ Quốc Đống nhận hồ ly làm cha.

Mùi đó có thể quyến rũ đàn ông, vì người bị mê hoặc sẽ không ngửi thấy nó.

Chỉ có những chính nhân quân tử, tính tình cởi mở, đẹp trai lịch lãm như tôi mới cảm nhận được.

Trên xe chỉ có hai chúng tôi, cô ta mặc bộ đồ bó sát màu đen khoe ra thân hình nóng bỏng. Tôi thầm nghĩ kiểu phụ nữ này chắc chắn sẽ khiến Ngụy Tam say đắm.

Hồ Nhã tưởng tôi nhìn cô ta, cười trách móc: "Em rể à, em nhìn chị như vậy là không lịch sự đâu."

"À." Tôi xấu hổ cười, "Ông cụ với mọi người đi trước rồi đúng không?"

"Yên tâm đi, chị phụ trách đi đón em, còn gia đình đã phái người đến mộ tổ rồi." Hồ Nhã dùng ánh mắt thách thức nhìn tôi, "Tang Môn tinh kia có gì hay ho mà em lại chủ động cầu hôn thế? Chẳng lẽ chị không xinh à?"

"Xinh thì có xinh, nhưng chúng ta không có duyên phận."

"Duyên phận của đàn ông mấy em giống như cần số xe này vậy, chỉ cần cứng và di chuyển được là có duyên."

"Đổi cách nhìn, nó chỉ là một bộ phận của chiếc xe thôi, tác dụng không phải để lái xe à?"

Hồ Nhã không giận, vẫn tự tin điềm tĩnh và dĩ nhiên cô ta cũng không phản bác tôi.

Suốt chặng đường, chúng tôi chỉ nói chuyện vài ba câu.

Hồ Nhã là người xuất sắc nhất trong thế hệ thứ ba của nhà họ Hồ, nhưng cô ta cũng chỉ là "người cao trong đám lùn", những kẻ còn lại đều ăn chơi trác táng, không có nghề ngỗng. Gia đình quá nuông chiều họ, với thế lực của Hồ Quốc Đống, dù họ có gây chuyện lớn thế nào cũng có thể dàn xếp ổn thỏa.

Thật ra tôi cực kỳ phản cảm với mấy tay công tử ngỗ ngược này, nhưng đành chịu thôi, xã hội luôn phân chia giai cấp vậy mà.

Bây giờ đã không còn là thời kẻ giàu sợ kẻ nghèo, kẻ nghèo sợ kẻ ngang ngược, kẻ ngang ngược sợ kẻ liều mạng. Mà ngược lại, nhiều người dù đã lớn tuổi vẫn gánh vác gánh nặng vay tiền mua nhà mua xe cùng những cạm bẫy trong giáo dục, khiến họ mất đi máu liều.

Hồi tôi còn nhỏ, ông nội tôi từng nói hai mươi năm sau, quỷ sẽ đầy đường.

Giờ nhìn lại, ai ai cũng bận rộn kiếm tiền, không làm việc thì không có cơm ăn, chẳng phải rất giống Ngạ quỷ trong kinh Phật sao?

Đến mộ tổ tiên, Hồ Quốc Đống đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc cải táng. Tôi đã xem qua phong thủy trước đó, cộng thêm việc Ngũ quỷ chia núi không phải bày bố lần đầu, thế nên tôi dễ dàng nhận ra tảng đá hình Kim Thiềm nằm gần đó.

Với thực lực của ông nội tôi, ông chắc chắn đã chọn trúng huyệt nhãn của Kim Thiềm.

Kim Thiềm có hai loại, một loại hút tài, một loại nhả tài. Trong phong thủy, dương trạch phải để Kim Thiền nhả tài, còn âm trạch phải chọn vị trí hút tài, đặt toàn bộ vận khí nằm bên dưới.

Mộ tổ tiên nhà họ Hồ nằm ngay cửa hút khí của cả ngọn núi này.

Hồ Nhã đi trước dẫn đường cho đến khi gặp gia đình họ Hồ.

Trước mặt là một ngôi mộ xây bằng gạch xanh ngay cửa hút khí. Xung quanh là "Ngũ quỷ chia núi" do ông nội tôi bố trí, gồm năm con quỷ chế oan canh giữ mộ, thúc đẩy tài lộc âm, đồng thời giúp Hồ Quốc Đống vượt qua một kiếp nạn sinh tử.

Nói không ngoa, ông nội tôi làm vậy sẽ tổn hại âm đức, dễ tuyệt tự.

Tôi cứ có cảm giác đây là một cái bẫy. Tuyệt tự chẳng phải là hại tôi sao?

Toàn bộ con cháu nhà họ Hồ đều có mặt, tôi cũng được gặp ba đứa em trai bất tài mà Hồ Nhã nhắc đến. Chúng nhuộm tóc vàng, mặc đồ hàng hiệu, đeo đồng hồ đắt tiền, liên tục ngáp ngắn ngáp dài. Nếu không phải Hồ Quốc Đống có tiếng nói, ba tên nhóc này đã bỏ đi từ lâu. Về ảnh hưởng của mộ tổ tiên, dù Hồ Quốc Đống đã nhận hồ ly làm cha nhưng gốc rễ trong người ông ta vẫn là huyết mạch của nhà họ Lưu.

Hồ Kiến Quân chủ động bước lên: "Nguyên Cát, công nhân đang đợi rồi, cậu xem nên bắt đầu từ đâu?"

Tôi nói: "Nếu mọi người đã đông đủ thì bắt đầu thôi. Con cháu quỳ trước mộ, mỗi người đội một tấm vải đỏ lên đầu. Trước khi năm quan tài quỷ được đào lên, không ai được cử động."

"Đồ Armani này tôi mới mua, anh lại bảo tôi quỳ gối ở đây?"

Kẻ nói câu này là một thằng tóc vàng, mặt mày hung dữ.

Hình như hắn là con trai của Hồ Lệ Hoa, bố mẹ đứng cạnh còn chưa ngăn cản mà hắn đã lên tiếng. Dù đã hơn hai mươi tuổi, bố mẹ vẫn vô cùng nuông chiều.

Hồ Quốc Đống quát: "Lão tam, không xem đây là chỗ nào hả!"

"Con xin lỗi bố." Hồ Lệ Hoa vội trừng mắt nhìn con trai mình, "Nghe lời ông nội đi."

Thấy Hồ Quốc Đống nổi giận, mấy đứa cháu còn lại cũng ngoan ngoãn hơn.

Hồ Kiên Quân hỏi tôi sau đó phải làm gì.

Tôi lấy la bàn ra, xác định hướng núi trước bia mộ.

Trong phong thủy tìm mộ, ngoài trừ Kim Tỏa Ngọc Quan dựa vào địa thế núi non, các trường phái khác cũng đều tính toán vận đất, chọn hướng tốt.

Khi la bàn được đặt xuống đất, sự lưu thông của "khí" hiện ra trước mặt.

Năm con quỷ trong Ngũ quỷ chia núi lần lượt nằm ở Liêm Trinh, Thiên Y, Lục Sát, Họa Hại và Sinh Môn.

Liêm Trinh nằm giữa ngũ hoàng, các vị trí còn lại xếp theo thứ tự, hung cát đan xen. Nếu một con quỷ nào đó gặp vấn đề sẽ dẫn đến hậu quả tương ứng.

Sau khi xác định phương vị, kết hợp với mệnh cục của Hồ Quốc Đống, tôi tiến hành chọn khoảng cách và phương hướng.

Theo thời gian, đất đai bị xói mòn, quan tài sẽ dịch chuyển, cộng thêm tam nguyên cửu vận cũng thay đổi.

Thế nên người xưa mới có câu "phong thủy luân chuyển", cái mà bạn cho là phong thủy tốt chưa chắc đã phù hợp với bạn.

Dựa vào suy đoán thời gian, sai số khoảng 5 mét, tôi nói: "Năm vị trí này, đào lên."

Hồ Kiến Quân hỏi: "Vậy giờ có cần quỳ không?"

"Khi khai quật quan tài thì phải quỳ, còn bây giờ ông muốn quỳ cũng được."

"Vậy tôi không quỳ đâu." Hồ Kiến Quân thở phào, quay sang nói với một người đàn ông trung niên, "Ông Vương, nghe Trương sư phụ nói chưa, dẫn người đi đào đi."

Nhà họ Hồ vốn có đội công nhân riêng, làm việc rất chuyên nghiệp.

Tôi chọn năm vị trí, đào từ sáng đến tận chiều mới có bốn quan tài nhỏ lộ ra. Trong đó, con quỷ bị mất nằm đúng vị trí Lục Sát.

Lục Sát chủ về tai nạn, không biết hồi đó ông nội tôi nghĩ gì, uống rượu giả say hay sao mà lại dùng phương pháp nham hiểm như vậy giúp người ta sửa mệnh.

Khi khai quật quan tài, tôi yêu cầu tất cả con cháu nhà họ Hồ quỳ xuống, đắp vải đỏ lên đầu để tránh bị quỷ dữ tìm thấy.

Đúng như dự đoán, trong bốn quan tài không có hài cốt, chỉ có một cái sọ dán bùa chú, nét bút chu sa chạy dọc từ hai tai giao nhau ở đỉnh đầu, lá bùa được dán giữa trán, hai hốc mắt trống rỗng như vẫn toát lên vẻ âm u khó tả.