Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 30

Chương 30: Manh phái

Dù "Ngũ lang lật trời" đã giúp tôi kiếm đủ tiền sinh hoạt cho tháng này nhưng tôi vẫn mở cửa tiệm làm ăn như mọi ngày.

Theo lời dặn của ông nội, tôi cần chọn một ngày để kết hôn.

Nhưng mở lịch âm, chọn đi chọn lại vẫn không có ngày nào phù hợp. Tôi tự bói cho mình, phát hiện ngày mùng 3 tháng sau là ngày "vượng sinh môn" với tôi.

Kết hợp với các suy đoán về thần sát, tôi quyết định chọn ngày hôm ấy.

Tôi gọi điện cho Hồ Quốc Đống, ông ta còn tưởng tôi sẽ nuốt lời, khi nghe tôi thông báo ngày cưới, ông ta vô cùng vui mừng.

Tôi biết Trần An Long vẫn sẽ tiếp tục nhắm vào ông ta, chỉ khác ở vấn đề thời gian mà thôi.

Hồ Quốc Đống nói những thứ tôi yêu cầu ông ta đã chuẩn bị xong xuôi, hỏi tôi khi nào sẽ đi dời mộ.

Chúng tôi hẹn nhau sáng sớm hôm sau, ông ta sẽ cho xe đến đón tôi.

Hôm nay tôi cũng chẳng có gì làm nên đi dạo qua con phố bói toán. Ở đây tập trung rất nhiều cao thủ, có người giỏi lục hào, có người chuyên về bát tự, lục nhâm, tử vi, mã tiền khóa.

Thuật số dân gian vô cùng đa dạng, ông nội tôi từng nói Dịch học là vạn tượng, lòng người có vạn niệm, mỗi niệm thành một tượng, thế nên nhà nào cũng nghĩ mình là chính tông, chê bai đâm chọt nhau.

Tôi đi đến tiệm bói có tên Dịch Trai Mệnh Quán ở góc hẻm, chủ quán là một người mù. Năm xưa ông nội tôi từng đổi một câu khẩu quyết bí truyền của Lục Thân Pháp từ chỗ ông ta.

Tôi đẩy cửa bước vào, trong phòng vang lên tiếng chuông gió, bên trong chỉ có một chiếc ghế Thái Sư và một cái bàn gỗ du.

Một người đàn ông trung niên đeo kính râm và hơi hói nghiêng đầu: "Nguyên Cát đến rồi."

"Đến thăm ông, mang cho ông 1 ký thịt lợn đây."

"Cái thằng này, tôi ăn chay, mang thịt lợn đến làm gì?"

"Thế lát nữa tôi mang đi vậy."

"Thôi để lại đi, ngày mai tôi mới ăn chay. À, chỉ có thịt lợn mà không có rượu hả?"

"Để tôi đi mua cho ông, ngay bên cạnh có cửa hàng rượu, ông uống gì?"

"Phù Dung Vương."

"Đó là thuốc lá."

"À tôi nhầm, cậu mua gì cũng được, tôi không kén rượu."

Tên mù phẩy tay, tỏ ra không mấy hài lòng.

Ông ta tên thật là Ngụy Sơn Thạch, vì tên khó đọc nên mọi người đều gọi ông ta là Ngụy Tam. Ông ta không có tật xấu gì nhiều, chỉ có tham lam, thích tiền và mê gái.

Tôi đi mua cho ông ta một bao Phù Dung Vương, hai chai rượu trắng, tôi đến cửa hàng thực phẩm mua thêm đầu lợn, lạc cay để làm đồ nhắm.

Khi quay lại tiệm, đúng lúc một người phụ nữ ngoài ba mươi đến xem bói. Ngụy Tam là người mù, việc xem vẻ hoàn toàn dựa vào bấm đốt tay và đọc khẩu quyết.

Sau khi xem xong, Ngụy Tam nói: "Cô gái à, vòng một của cô không nhỏ đâu."

"Đại sư không mù hả?" Sắc mặt người phụ nữ thay đổi.

"Sao lại không mù? Tôi mù bẩm sinh, không tin cô xem này." Ngụy Tam vừa nói vừa tháo kính ra.

Người phụ nữ kêu lên: "Trời ơi, không có nhãn cầu, đại sư quả thật là người mù. Nhưng kích cỡ vòng một thì tôi biết rồi, ngài xem vòng một của tôi không có ích gì cho tôi đâu."

"Sao lại không có tác dụng?" Ngụy Tam nghiêm mặt nói tiếp, "Mệnh cô phạm đào hoa, nó liên quan rất lớn đến vòng một của cô. Bây giờ đào hoa có vấn đề, vòng một cũng có vấn đề, cô nên đến bệnh viện kiểm tra đi, điều trị sớm kẻo sinh chuyện."

Mặt người phụ nữ tái đi: "Đại sư, đúng là dạo này tôi thấy không khỏe."

"Không khỏe là đúng rồi, về nhà kiểm tra đi. Còn về người đàn ông xuất hiện bên cạnh cô gần đây, đó là đại gia đấy!"

"Thần kỳ quá, tôi chưa nói gì đại sư đã biết. Anh ta làm trong ngành xây dựng, mấy hôm trước mới nhận được một khoản tiền lớn, sao đại sư biết hay vậy?"

"Cô không cần biết tôi thế nào, đừng chỉ nhìn anh ta có tiền, bên cạnh anh ta không chỉ có mình cô đâu, tính cả vợ anh ta và cô thì bên cạnh anh ta có tổng cộng bốn người. Tôi có một lá bùa, cô mang về dán đầu giường, nếu có thai thì đó chính là nguồn tài lộc lâu dài!"

"Cảm ơn đại sư."

Người phụ nữ đứng dậy chào, vội lấy tiền ra.

Ngụy Tam lại nói: "Cô đợi chút, bùa của tôi có tính phí, tiền quẻ thì theo duyên, bùa giá 3.800 NDT, còn về bệnh của cô, tôi bị mù, chỉ có thể dùng tay sờ để biết nặng hay nhẹ."

Cái tên già dê Ngụy Tam này lại nhân cơ hội sờ mó đây mà.

Quả nhiên người phụ nữ lập tức nghiêng người về phía trước, ngay khi Ngụy Tam định sờ thì tôi đặt chai rượu vào tay ông ta: "Rượu mua về rồi đây. Cô gái, cô nên đến bệnh viện sớm đi, không thì bác sĩ tan làm đấy."

"Đúng đúng đúng, cảm ơn đại sư." Người phụ nữ gật đầu lia lịa.

Mãi đến khi cô ta quét mã thanh toán xong, Ngụy Tam vẫn lẩm bẩm, thậm chí lúc cô ta chào ông ta đi, ông ta cũng không đáp lại.

Tôi đẩy Ngụy Tam một cái, Ngụy Tam như cô vợ nhỏ giận dỗi, hừ một tiếng: "Đừng đụng vào tôi, có phải kiếp trước cậu quyến rũ góa phụ bị tôi tố cáo không, sao lúc nào cũng phá hoại việc tốt của tôi thế!"

"Tam gia, tôi làm vậy là vì sức khỏe của ông tôi, ông cũng xem lại mình bao nhiêu tuổi rồi đi, đã mù còn háo sắc."

"Nè, hồi trẻ tôi học nghệ, giả vờ mù, đến ba mươi tuổi mới thực sự bị mù thôi. Tính ra lúc đó tôi cũng là một tay chơi nổi tiếng trong các vũ trường, được nhiều cô gái yêu thích, chỉ cần ngửi là có thể phân biệt đâu là gái đẹp tự nhiên đâu là người qua chỉnh sửa. Cô gái khi nãy chắc chắn rất xinh đẹp."

"Tôi thấy sớm muộn gì ông cũng chết vì phụ nữ."

"Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu!"

Ngụy Tam cùng tuổi bố tôi, đúng là háo sắc thật, nhưng thật sự rất có tài.

Tôi bày thịt đầu lợn ra, rót rượu, mở bao thuốc lá, châm lửa, treo biển "Nghỉ" trước cửa.

Ngụy Tam ngậm điếu thuốc, ăn miếng thịt, tặc lưỡi: "Mùi vị cũng ổn, có điều hơi mặn, lần sau đừng làm mặn vậy nữa."

"Được rồi Tam gia, ông đừng nóc móc tôi nữa, tôi đến nhờ ông một việc, có làm không?"

"Được chứ, chúng ta là ai!"

"Tôi muốn hóa giải Ngũ quỷ chia núi, ông giúp tôi tính phương vị lục thân, tìm ra vị trí hậu duệ đời thứ tư của chủ mộ."

"Được thôi, cho bát tự, phương vị, hướng núi."

Ngụy Tam không dạy tuyệt kỹ tính phương vị của lục thân cho ông nội tôi. Phương pháp này cực kỳ hiệu quả, có thể tìm được mộ tổ tiên, nếu muốn ai phát tài thì chỉ cần tìm phương vị của con cháu, sau đó thông qua bố cục, muốn ai phất lên thì người đó phất, muốn ai bị diệt vong thì người đó bị.

Phương pháp này vì quá tàn nhẫn nên chỉ có người mù mới được học, người bình thường học sẽ phạm ngũ tệ tam khuyết (*).

(*) Ngũ tệ tam khuyết (五疾三缺) là một thuật ngữ trong âm học và học thuyết về số mệnh, đặc biệt trong các trường phái phong thủy và bói toán Trung Quốc, dùng để chỉ một số khuyết tật hoặc thiếu sót có thể ảnh hưởng đến số mệnh và tình trạng sức khỏe của một người. Cụ thể.

Tôi đưa bát tự của Hồ Quốc Đống cho Ngụy Tam, hai tay ông ta bấm lia lịa, vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm khẩu quyết. Khoảng ba phút sau, Ngụy Tam nói: "Tổng cộng sáu người con, hai gái ba trai, một đứa chết yểu, tìm con gái đến Ly Hỏa Cung, hướng Nam lệch Đông ba mươi lăm bước, hai cái cây, một cây nghiêng trái, một cây nghiêng phải, cây bên phải chiếm đào hoa, cây bên trái chiếm tuyệt địa, tự cậu chọn đi."