Chương 23: Đạo gia
Công trình được khởi công đúng theo kế hoạch, Thanh Vân Tử cũng trở thành cánh tay đắc lực của Hồ Quốc Đống. Lúc nào hai người cũng như hình với bóng, hận không thể cũng ngủ chung.
Tuy nhiên, cùng với tiến độ của công trình, Hồ Quốc Đống ngày càng gặp nhiều chuyện lạ.
Ông ta thường xuyên mơ thấy mình ngồi trước mặt Tam Thanh (*), bị kinh văn và chú ngữ làm ồn đến mức không thể yên. Bên cạnh còn có một người ngồi, nhưng ông ta không thể nhìn rõ khuôn mặt người đó. Kỳ lạ chính là mỗi lần mơ, ông ta đều gặp người này.
(*) Tam Thanh (三清) gồm Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thủy Thiên Tôn, Thượng Thanh Linh Bảo Thiên Tôn, Thái Thanh Đạo Đức Thiên Tôn
Mấy ngày đầu còn đỡ, nhưng dần dần chúng không hề có dấu hiệu dừng lại.
Hồ Quốc Đống từng hỏi Thanh Vân Tử về chuyện này, kết quả Thanh Vân Tử lại nói đây là duyên với Đạo gia, ngoài ra Thanh Vân Tử không giải thích gì thêm.
Chuyện kỳ lạ kéo dài hơn một tháng.
Một buổi sáng, Hồ Quốc Đống ra khỏi nhà, đột nhiên thấy hoa mắt, vừa ngã xuống đất liền bất tỉnh. Ông ta kể mình đã mơ lại đến trước mặt Đạo tôn Tam Thanh, nhưng lần này bức tượng Đạo tôn ngã xuống đè lên người ông ta.
Chính ông ta không biết vụ việc kéo dài bao lâu, chỉ đến khi tỉnh dậy thì thấy mình đang bị mọi người vây quanh trong bệnh viện.
Nhiều nhà cung ứng đến đòi nợ, một số nòng cốt trong công ty cũng đến hỏi tại sao ông ta lại sang nhượng cổ phần.
Hồ Quốc Đống ngơ ngác, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Sau một ngày tìm hiểu, ông ta mới biết Thanh Vân Tử chính là ông chủ của tập đoàn An Long - Trần An Long.
Hồ Quốc Đống thở dài, cảm thán: "Tôi đã xem video ghi lại lúc ký kết hợp đồng, khi đó tôi hoàn toàn mất kiểm soát, dẫn đến việc thất thoát tiền bạc, dự án thất bại, sản nghiệp nhà họ Hồ cũng chịu ảnh hưởng. Tấm da Lôi Cực kia là một món tà vật của Trần An Long, sau này tôi mới biết, hắn chuẩn bị tấm da đó là dành cho tôi."
"Da Lôi Cực" vốn là da của động vật tu luyện thành tinh, bị lôi đình khiển trách, thân xác tuy chết nhưng lớp da vẫn còn ở lại.
Đạo môn từ đời Tiên Tần (*) đã có người tu luyện khí công. Phương sĩ, sau này là Trương Giác thành lập Đại Hiền lương sư, cùng Trương thiên sư sáng lập Ngũ Đấu Mễ Đạo (**).
(*) Tiên Tần (先秦): là cách gọi chung thời đại trước triều nhà Tần của Trung Quốc (trước năm 221 TCN)
(**) Ngũ Đấu Mễ Đạo ((五斗米道): còn có tên gọi khác là Thiên Sư Đạo, Chính Nhất Đạo, Chính Nhất Minh Uy Chi Đạo, là một giáo phái ra đời trong giai đoạn đầu của Đạo giáo, tức cuối đời Đông Hán (năm 25-220), sau này lấy Long Hổ Sơn làm trung tâm truyền giáo nên đổi tên thành Long Hổ Tông cho đến ngày nay.
Môn phái đông người, mỗi người đều có những thuật số và kỳ thuật khác nhau.
Việc thao túng người khác, biến họ thành con rối, trong Đạo môn bị coi là tà ma ngoại đạo, ai gặp cũng có thể giết.
Hồ Quốc Đống tiếp tục: "Sau việc đó, sức khỏe của tôi ngày càng yếu, thường xuyên hôn mê, trong mơ luôn có một con rắn lớn quấn lấy tôi, còn muốn đòi mạng. Nếu không có Hồ đại tiên phù hộ, sợ là tôi đã không sống đến ngày hôm nay."
Nghe Hồ Quốc Đống kể xong, tôi nghiêm túc nói: "Tôi vẫn chưa có cơ hội bắt mạch cho ông, ông đưa tay ra đây."
Hồ Quốc Đống vội đưa tay ra. Ngón tay cảm nhận mạch đập, nhưng tôi bỗng phát hiện phương pháp bắt mạch Thốn Quan Xích thông thường không thể chẩn đoán được.
Phương pháp chẩn mạch ngày nay đều học từ Lý Thời Trân (*) trong Tần Hồ Mạch Học.
(*) Lý Thời Trân (李时珍): sinh năm 1518, mất năm 1593, tự là Đông Bích, là một danh y và nhà dược học nổi tiếng của Trung Quốc thời nhà Minh. Ông là tác giả của cuốn Bản thảo cương mục hoàn thành năm 1578, viết về công dụng của các loại thảo dược, dược liệu trong đông y. Ông cũng được coi là một trong các nhà tự nhiên học vĩ đại nhất tại Trung Quốc.
Trong nội kinh có tam bộ cửu hậu. Tam bộ gồm đầu, tay, chân. Cửu hậu gồm thiên, địa, nhân, mỗi thứ ba phần. Các mạch kỳ lạ thực chất đều biến hóa từ tam bộ cửu hậu.
Tôi dùng phương phương pháp cổ xưa để chẩn mạch, phát hiện trong bụng Hồ ngũ gia có khí, mặc dù mạch rất yếu nhưng loại mạch này không nên xuất hiện ở người bình thường.
Vì vậy tôi dùng kim châm để giải tỏa khí, trong phòng lập tức tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc.
Hồ Quốc Đống bất ngờ trẻ hơn vài tuổi, môi thậm chí cũng trở nên hồng hào: "Đây... Đây là chuyện gì?" Ông ta mừng rỡ hỏi.
Tôi đứng dậy, cầm đèn nến gần đó thắp nến trong phòng trà, ngọn lửa sẽ đốt sạch khí uế.
"Có người giở trò với phong thủy nhà ông, đây là căn nguyên của Hắc Xà Điểm Kim. Ông Hồ à, lần này ông đắc tội với một đối thủ không tầm thường rồi."
Tôi thầm tính toán mối quan hệ lợi và hại trong đây, bởi vì Hồ ngũ gia không chỉ bị người trong Đạo môn dùng Di Hồn Khống Thi để thao túng cơ thể, mà phong thủy trong nhà cũng bị bố trí trận độc, đối phương rõ ràng muốn đẩy ông ta vào chỗ chết.
Hồ Quốc Đống nói: "Không thể nào, phong thủy ở đây là do tôi nhờ người xem, thầy phong thủy là người Đông Nam Á, không thể có bất kỳ quan hệ lợi ích nào với ai."
"Ông Hồ à, tôi chỉ nói những gì mình thấy, trong nhà ông có nội gián rồi."
"Ông chủ Trương có thể xem giúp tôi không?"
"Mỗi nghề có một quy tắc riêng, tôi đã cầm Lôi Cực của ông, cứu ông một mạng, chúng ta hòa rồi."
"Quy tắc không thể phá, chúng ta có thể thương lượng thêm, còn về giá cả, cậu cứ đưa ra đi."
Hồ Quốc Đống rất thẳng thắn, ông ta muốn dùng tiền để đánh bại tôi.
Nếu tôi đòi thẳng 30.000.000 NDT, số tiền này chắc chắn không dễ đến tay, thậm chí còn kéo theo nhiều rắc rối.
Đống hỗn độn ông nội để lại vẫn chưa giải quyết xong, tôi không thể nóng vội được.
Tôi nói: "Một điều kiện thôi, tôi muốn cưới Hồ Nhụy!"
"Thật không?"
"Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, huống chi tôi cũng đến tuổi lấy vợ rồi."
"Cậu có biết mệnh cách của Hồ Nhụy không?"
"Đó không phải việc ông cần lo, một câu thôi, đồng ý hay không?"
Thật ra chuyện của Hồ Nhụy tôi không chắc chắn lắm, nhưng ông nội đã nói thế, tôi tin ông sẽ không hại tôi.
"Đồng ý!"
Nhưng sợ tôi đổi ý vậy, Hồ Quốc Đống đồng ý ngay.
Tôi đứng lên, nhớ lại cục diện phong thủy Tứ Hải Quy Long mình từng xem, nói: "Ông Hồ, tặng ôm một món quà, coi như là sính lễ của tôi."
Chúng tôi rời khỏi phòng trà, vừa mở cửa, người nhà họ Hồ lập tức vây quanh, dò hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Tôi quay đầu nhìn ông Hồ, rồi bảo họ đưa mình về nhà lấy đồ nghề.
Hồ Kiến Quân chủ động đi với tôi.
Trên đường, ông ta hỏi tôi chuyện trong phòng trà.
Tôi giữ kín miệng, không nói gì, chỉ bảo ông ta chờ xem kịch hay, ngoài ra còn nói rằng mình có thể hóa giải sát khí của Hắc Xà Điểm Kim.
Về đến nhà, tôi lấy ba món bảo bối: máy ghi âm, bột lưu huỳnh và gậy hàng ma.
Lần nữa quay lại nhà họ Hồ, tôi mở máy ghi âm, âm thanh trong máy không phải tải từ trên mạng, mà là bản nhạc Ngũ Hành Khúc do đại sư Liêu Vô Kỵ sáng tác.
Ngũ Hành Khúc của Liêu Vô Kỵ được chơi bằng tỳ bà, một nhạc cụ có thể chơi được cả ngũ âm Giốc, Chủy, Cung, Thương, Vũ, tương ứng với ngũ hành và ngũ tạng. Nếu bộ phận nào yếu, có thể dùng ngũ âm để điều trị.
Sở dĩ đàn tỳ bà có thể thành tinh bởi vì chỉ với một nhạc cụ, nó có thể đàn ra cả ngũ âm.
Mà đối với yêu tinh trong núi, chúng không hiểu âm nhạc, nhưng lại hiểu ngũ hành.
Khi tôi mở bản nhạc Tứ Hải Quy Long, âm nhạc du dương như gió thổi qua đồng lúa, nhẹ nhàng và thư giãn. Rồi giai điệu từ nhẹ nhàng đến cao trào khiến người ta vô cùng thoải mái.
Khi âm nhạc vang lên, đôi mắt của con rồng trong hồ nước đột nhiên phát sáng, ngay sau đó dưới nước có tiếng "ầm ầm", mặt nước sôi trào như sấm sét nổ vang. Rồi tượng rồng nứt ra, một con rắn đen dài hơn 3 mét bất ngờ lao lên!