Chương 22: Kim Tỏa Ngọc Quan
Mọi sự thể hiện của tôi là muốn nói với Hồ ngũ gia rằng những gì ông nội biết thì tôi cũng biết.
Nhưng ông nội quá tuân thủ quy tắc, kể cả khi ở Trân Bảo Trai, ông cũng chỉ nhận tiền lương cơ bản và tiền thưởng năng suất, dư một xu cũng không nhận.
Đến khi mở tiệm cầm đồ Nguyên Cát Đường, ông không lừa già dối trẻ, tiền kiếm được mỗi tháng đều chỉ để trả nợ cho bố tôi.
Tôi thì khác, tôi có suy nghĩ riêng của mình.
Dù là thuật sĩ hay võ sĩ thời cổ đại, tất cả đều cố gắng học nghệ, có một chỗ yên thân.
Tôi không muốn dựa dẫm vào bất kỳ ai, bởi vì bản thân tôi là một cây đại thụ.
Quả nhiên, câu chuyện sau đó của Hồ ngũ gia đã chứng minh suy đoán của tôi là đúng.
Hồ ngũ gia cảm thán: "Trước đây khi Khánh Tông thay đổi phong thủy cho nhà họ Hồ đã thể hiện bản lĩnh thế nào, tôi đều thấy điều đó ở cậu."
Tôi nhìn ông ta, không tiếp lời.
Hồ ngũ gia không quanh co nữa: "Tôi vừa có được một miếng đất trong khu quy hoạch thông qua mối quan hệ của mình, làm trong nghề này, nếu không có mối quan hệ thì mọi tài nguyên sẽ thuộc về đối thủ cạnh tranh. Chính vì họ không thắng được tôi nên mới bắt đầu dở trò bẩn thỉu."
Hồ ngũ gia kể khoảng một tháng trước, khi cuộc đấu thầu kết thúc, ông ta đã lệnh cấp dưới sắp xếp và chọn ngày đẹp để khởi công xây dựng.
Giám đốc phụ trách thi công khi ấy đã đi theo ông ta hơn hai mươi năm tên Chu Quốc Quyền. Chu Quốc Quyền xử lý mọi chuyện vô cùng tốt, tất cả đều tiến hành đúng theo kế hoạch.
Ai ngờ ngày đặt móng lại xảy ra chuyện.
Thầy phong thủy được mời đến làm lễ thờ Long Thần ngũ phương ngũ thổ, sau đó phá đất làm móng. Nhưng khi Chu Quốc Quyền cầm cuốc cào đất, mặt đất như bị rò rỉ khí, một luồng khí đen bốc ra.
Mọi người chưa kịp hoàn hồn, Chu Quốc Quyền đã ngã xuống.
Khi khói đen biến mất, những người xung quanh mới phát hiện Chu Quốc Quyền đang co giật, sùi bọt mép, phân và nước tiểu chảy ra không ngừng.
Khi xe cứu thương đến, Chu Quốc Tuyền đã tử vong vì mất nước.
Là chủ tịch hội đồng quản trị, Hồ Quốc Đống nhận ra có người quấy rối, nhưng ông ta vẫn lo lắng cho mình hơn, tuy đã nhận Hồ tiên làm cha, nhưng chỉ có ông ta biết mọi việc đều phải trả giá.
Sau đó, ông ta bỏ số tiền lớn mời một số cao thủ dân gian, tất cả đều nói Chu Quốc Tuyền quấy nhiễu long thần, phải đợi ít nhất một trăm ngày công trường mới có thể tiếp tục thi công.
Nhưng thời gian xây dựng không chờ đợi bất cứ ai, nếu mất một trăm ngày, không chỉ thiệt hại về tiền bạc, mà còn làm tổn hại đến danh tiếng cá nhân.
Ngay khi ông ta đang không biết giải quyết thế nào, con trai Chu Quốc Quyền đến hiện trường.
Vì bố mình chết không rõ ràng nên anh ta rất tức giận và muốn biết sự thật.
Nhân lúc không ai ngăn cản, anh ta đã lái máy xúc đào móng nhà lên.
Đào vài lần, tuy khí đen không còn xuất hiện nhưng anh ta đào được một đồng quan tài nhỏ.
Những chiếc quan tài này được đặt một thứ tự nào đó, do tiếp xúc với máy xúc, bề mặt quan tài bị nứt, để lộ lượng lớn xác chết bên trong.
Chỉ cần nhìn kích thước thi thể là biết tất cả đều là trẻ con.
Các chuyên gia tin rằng đây là ngôi mộ cổ, nhưng chỉ có Hồ Quốc Đống biết ông ta đã bị kẻ khác giở trò.
Kỳ lạ hơn là cùng ngày hôm đó, sau khi về nhà, con trai của Chu Quốc Quyền đột nhiên hóa điên. Anh ta không khóc thì cười, không cười thì khóc, rồi nhảy từ tòa nhà cao mười mấy tầng xuống.
Sự việc quá kỳ lạ, tin tức đến nay vẫn được phong tỏa.
Hồ Quốc Đống cho tạm ngừng thi công, cho đến ba ngày sau, một đạo sĩ tìm đến nhà, nói rằng mình có thể giải quyết vấn đề.
Ban đầu khi chuyên gia giám định nói là cổ mộ, Hồ Quốc Đống đã từng nghi ngờ bản thân có phải quá nhạy cảm rồi không.
Ông ta mời đạo sĩ vào, vì vẻ ngoài đối phương khá giống Chung Quỳ nên ông ta cũng vô thức kính trọng.
Đạo sĩ tự xưng là người của núi Thanh Thành, tên Thanh Vân Tử, đi ngang qua đây, nhận thấy có tà khí quấy phá, mấy ngày trước từng đi điều tra, may mắn phát hiện manh mối, nên muốn tìm Hồ Quốc Đống nói chuyện.
Hồ Quốc Đống hỏi thẳng đối phương có điều kiện gì.
Thanh Vân Tử nói: "Tuy tôi là đạo sĩ nhưng vẫn có đứa con trai cần tiền đi học. 300.000 NDT, việc này tôi sẽ giúp ông."
Hồ Quốc Đống chỉ muốn giải quyết vấn đề nhanh nên đồng ý ngay.
Thanh Vân Tử nói miếng đất kia trước đây là nơi "dưỡng thi", những thi thể bên dưới đều là đồng tử dư nghiệt Bạch Liên Giáo nuôi. Ông ta còn nói không ai phát hiện mỗi chiếc quan tài trẻ con thực chất đều được có nối với một sợi dây nhỏ, phía đáy mới chính là mộ thất, bên trong là nơi nuôi thi thể thật sự.
Nếu xây nhà ở đây, nhân khí sẽ vượng, thi thể ẩn trong mộ sẽ mất đi từ trường tu luyện, thế nên chủ nhân ngôi mộ chắc chắn sẽ tìm mọi cách ngăn cản không cho nhà được xây dựng thành công.
Thanh Vân Tử nói ông ta am hiểu Kim Tỏa Ngọc Quan, có thể chia âm dương, động càn khôn, lại được Đạo pháp gia trì, có thể bố trí Cửu tinh luyện thi cục.
Kim Tỏa Ngọc Quan khác với các trường phái phong thủy khác, ở Trung Quốc nó còn gọi là "Tẩu mã âm dương". Người theo môn phái này không dùng la bàn, chỉ cần nhìn là có thể đón được vận may hay rủi, điều này từng lưu truyền rộng rãi trong giang hồ.
Chỉ là người đời không biết rằng bí quyết thực sự của Kim Tỏa Ngọc Quan là "xem tinh đẩy", lấy thiên ứng tượng, dựa vào cát hung của thiên tượng để luận cát hung của địa thế. Còn cao siêu hơn là là "tạo tượng", lợi dụng vạn vật thải tinh luyện khí, dời các vì sao trên trời xuống đất, sau đó tạo ảo ảnh, phản ánh ý trời.
Cửu tinh luyện thi cụ là thứ Thanh Vân Tử sử dụng.
Ông nội tôi từng nói phong thủy huyền bí nhất là "Dương Công Tông", hậu thế táng kinh, hãm long kinh đều quá khó hiểu, trước khi có "Huyền Không Lý Khí", tất cả dùng núi, tinh đẩu, âm dương làm chủ.
Hơn nữa, các phái phong thủy có quy tắc môn phái rất nghiêm ngặt, có một số khẩu quyết đều do sư phụ truyền cho đệ tử, không truyền ra ngoài.
Đến đời nhà Thanh, kỳ tài Thẩm Trúc Nhưng tự ngộ ra nhanh Huyền Không, tiên phong khởi xương phái Lý Khí.
Lý pháp kỳ môn và tượng pháp kỳ môn tôi sử dụng đều có điểm tương đồng với Huyền Không phi tinh.
Chẳng qua kỳ môn như mở quẻ bên ngoài, còn phong thủy thì được thiết kế từ chương trình có hệ thống.
Thanh Vân Tử tìm đến cửa thông thạo phong thủy cổ xưa, sau khi được đồng ý, ông ta quay lại hiện trường.
Tuy đã qua nhiều ngày nhưng sát khí ở công trường vẫn còn, ngay cả chim bay, côn trùng hay chuột đều tránh xa.
Tới nơi, Thanh Vân Tử tìm kiếm vài địa điểm gần đó, rồi bảo mọi người tránh mặt, một mình bố trí pháp trận.
Đợi đến khi vì sao xuất hiện, Thanh Vân Tử bắt đầu thắp nến, sau đó vẽ bùa niệm chú, lại mời Lôi Tổ tối cao của Đạo giáo, tức Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn cùng Lôi Bộ ba mươi sáu thần tướng.
Theo nến cháy, mùi mốc nhẹ trong không khí tan biến.
Hôm sau, công trường trở lại bình thường.
Thanh Vân Tử lại bảo công nhân tiếp tục đào xuống đất, quả nhiên tìm thấy một vật chứa to bằng cái chum, khi lắc có nghe tiếng nước chảy.
Thanh Vân Tử dặn dò mọi người tuyệt đối không được đập vỡ vật chứa, nếu không sẽ có nhiều người chết, cách tốt nhất là ném nó xuống biển, đừng quan tâm.