Tì Bà Chua - Tứ Ý Ái Tiếu Đích Thần Minh

Chương 6

Trước

16.

 

Khi Tiêu Vân Lan thần sắc hoảng loạn xông vào phủ đệ mới được Thánh thượng ban cho.

 

Ta đang ở trong sân phơi thuốc.

 

Vết thương cũ của Tiêu Sách An để lại ở Giang Nam, cứ vào mùa mưa dầm lại âm ỉ đau.

 

Thái y bảo dùng ngải cứu hơ nóng có thể làm dịu đi.

 

Tiêu Vân Lan mặc trường bào màu trắng trăng, khiến sắc mặt hắn càng thêm nhợt nhạt.

 

Nét thanh tú của kẻ sĩ trên hàng mày vẫn còn đó.

 

Chỉ là quầng thâm dưới mắt rất đậm, trông như đã mấy đêm không chợp mắt.

 

"Nàng, thật sự đã gả cho huynh ấy sao?"

 

Ta chẳng buồn để tâm.

 

Chỉ giơ tay bảo Thúy Ngọc gọi gia đinh đến đuổi hắn đi.

 

Tiêu Vân Lan nuốt khan, bước lên một bước nắm lấy tay ta.

 

"Thính Lan, nàng và ta vốn có hôn ước! Sao nàng có thể làm vậy."

 

"Hôn ước?" Ta vội vàng gạt tay ra, "Chẳng phải ngươi đã cưới Tạ Thái Vi rồi sao?"

 

"Tạ Thính Lan, nàng biết rõ cha ta và cha nàng đã định đoạt rồi mà."

 

"Định đoạt cái gì? Định đoạt ngươi cưới kiểu vai gánh hai phòng, để ta làm th.i.ế.p sao?"

 

Ta đứng dậy, nhìn hắn.

 

"Tiêu Vân Lan, ngày đó ngươi đến phủ, nói huynh trưởng tử trận, ngươi muốn cưới tỷ tỷ ta trước, rồi mới cưới ta, khi đó ta đã từng nói không cần rồi phải không? Ngươi chỉ cần cưới một mình tỷ tỷ ta là đủ rồi."

 

Môi hắn mấp máy.

 

"Ta đã nói rồi," ta đáp thay hắn, "Chỉ là ngươi tưởng ta đang dỗi."

 

Sắc mặt hắn trắng bệch.

 

"Nhưng người nàng gả là huynh trưởng của ta-"

 

"Sao nào, chỉ cho phép ngươi cưới tỷ tỷ ta, không cho phép ta gả cho huynh ngươi?"

 

"Trong lòng nàng... lẽ nào không có ta?"

 

Ta mỉm cười.

 

"Tiêu Vân Lan, ngươi hãy tự đặt tay lên lương tâm mà nói- trong lòng ngươi có ta sao?"

 

"Kiếp trước, ngay trước mắt ta, ngươi ôm ấp tỷ tỷ ta rồi nói ta là cái thá gì."

 

"Ngươi hạ dược vào rượu hợp cẩn, thêm xạ hương vào hoan di hương, hại chếc đứa con của ta."

 

Ta nói từng chữ một.

 

Mỗi câu nói ra, sắc mặt hắn lại trắng thêm một phần.

 

"Những việc đó, đều là ngươi làm cả đúng không!"

 

"Tiêu Vân Lan, sao ngươi còn mặt mũi mà xuất hiện trước mặt ta thế hả?"

 

Hắn đứng tại chỗ, tựa như bị rút hết xương sống.

 

Đôi môi run rẩy hồi lâu, mới nặn ra được một câu:

 

"Nàng... nàng cũng trọng sinh?"

 

Ta gật đầu,

 

"Cho nên kiếp này, ta không muốn gả cho ngươi nữa."

 

"Không được sao?"

 

Hắn há miệng.

 

Muốn nói gì đó rồi lại thôi.

 

Cuối cùng chỉ nhìn ta một cái thật sâu, chẳng đợi gia đinh tới đuổi, hắn đã thất hồn lạc phách xoay người bỏ đi.

 

Thúy Ngọc thò đầu nhìn qua, bĩu môi nói:

 

"Đi rồi sao? Nô tỳ còn tưởng hắn sẽ làm ầm ĩ một trận chứ."

 

"Hắn không có mặt mũi mà làm ầm ĩ." Ta thản nhiên nói, "Hắn tự hiểu rõ, những nợ nần với ta đời này cũng không trả nổi."

 

Trời dần về chiều.

 

Ta đi nhà bếp xem tiến độ cơm tối, rồi lại đi về hướng hậu viện.

 

Khi rẽ qua hành lang, bước chân ta bỗng khựng lại.

 

Cửa sân hé mở.

 

Bên trong có tiếng người đang nói chuyện.

 

Đó là tiếng của Tạ Thái Vi.

 

"...Sách An, ta biết chàng oán ta."

 

Giọng nói mềm mại như có thể vắt ra nước, mang theo tiếng nức nở.

 

"Nhưng chuyện gánh vác hai phòng lúc trước là ý của phụ thân, th.i.ế.p cũng không muốn như vậy."

 

17.

 

Ta đứng bên ngoài cửa.

 

Qua khe cửa, ta nhìn thấy Tạ Thái Vi đang đứng trước mặt Tiêu Sách An, nàng mặc một bộ xiêm y màu đỏ thắm, đóa hoa ngọc bên tóc khẽ run.

 

Nàng nâng tay, dường như muốn níu lấy tay áo của chàng.

 

Tiêu Sách An lùi lại một bước.

 

"Tạ Thái Vi, nam nữ có khác, phiền nàng tự trọng, nàng đã gả cho Tiêu Vân Lan rồi."

 

"Nhưng trong lòng ta vẫn luôn có chàng mà." Hốc mắt nàng đỏ hoe, giọt lệ chực trào, "Lúc nghị thân, người ta chọn là chàng, sau khi biết tin chàng tử trận, ta, ta cũng không còn cách nào khác..."

 

 

"Nàng không còn cách nào?" Tiêu Sách An lạnh lùng lên tiếng, "Nàng không còn cách nào mà sau khi đính hôn với ta vẫn thường xuyên thư từ qua lại với Tiêu Vân Lan, tâm tình thắm thiết?"

 

Tạ Thái Vi mặt cắt không còn giọt m.á.u.

 

Tiêu Sách An lại lùi thêm một bước, quát lên một tiếng để giữ khoảng cách với nàng.

 

"Tạ Thái Vi, ta không cần biết nàng đang tính toán điều gì. Cút xa một chút!"

 

Tạ Thái Vi bị sát khí trên người chàng dọa cho run rẩy, nhưng vẫn không cam lòng hỏi lại:

 

"Tiêu Sách An, vì sao chàng lại đối với ta tuyệt tình như vậy?"

 

Tiêu Sách An không kiên nhẫn, xoay người muốn đi thì lại bị chặn lại.

 

Chàng nhíu mày, khó chịu nói: "Nàng bây giờ chẳng qua là thấy đỏ mắt vì tước vị của Thính Lan, nên mới muốn tới câu dẫn ta để tranh giành danh phận."

 

"Nàng thật là lòng tham không đáy, muốn cả hai đằng."

 

"Đã có được tài hoa và sự dịu dàng của Tiêu Vân Lan, còn muốn tước vị mà ta vất vả giành được."

"Ta nói cho nàng biết-"

 

Chàng cúi đầu, ánh mắt lạnh như đầm băng.

 

Nhìn thẳng vào mắt nàng.

 

"Đời này, ta chỉ cần duy nhất Tạ Thính Lan."

 

"Nàng, ngay cả một sợi tóc của nàng ấy cũng không bằng."

 

Nước mắt của Tạ Thái Vi cuối cùng cũng rơi xuống.

 

"Nể tình nàng là tỷ tỷ của Thính Lan, hôm nay ta không đuổi nàng."

 

Chàng nghiêng người, nhường lối đi ở cửa.

 

"Nhưng đây là lần cuối cùng."

 

"Sau này nếu nàng còn bước vào cửa này."

 

Chàng không nói tiếp.

 

Nhưng mặt Tạ Thái Vi đã trắng bệch.

 

Nàng mím chặt môi, xách váy, bước nhanh ra ngoài.

 

Vừa tới cửa thì đụng phải ta.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Trên mặt nàng vẫn còn vương lệ, nhưng đáy mắt tràn đầy oán độc.

 

"Ngươi đều nghe thấy cả rồi?"

 

"Đắc ý lắm sao?"

 

Ta không thèm để ý đến nàng, nghiêng người tránh sang một bên.

 

Nàng giậm chân, vội vã biến mất trong bóng chiều tà.

 

Ta bước vào sân.

 

Tiêu Sách An đang quay lưng về phía ta, đứng dưới hiên.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, chàng quay người lại.

 

Nhìn thấy là ta, hàng chân mày đang nhíu chặt liền giãn ra, chàng vội chạy đến trước mặt ta, gấp gáp giải thích.

 

"Ta không hề cho nàng ta sắc mặt tốt."

 

"Ta biết."

 

Chàng đi tới, đưa tay giúp ta vén lại những sợi tóc mai bị gió thổi loạn bên thái dương.

 

"Nàng không giận chứ?"

 

"Giận chuyện gì?"

 

"Giận nàng ta đến quấy rầy ta."

 

Ta suy nghĩ một chút.

 

"Giận thì không giận, chỉ là hơi buồn nôn."

 

"Ta cũng thấy buồn nôn."

 

Ta không nhịn được mà bật cười.

 

Chàng cũng cười theo.

 

Chiều tối buông xuống, lồng đèn dưới hiên đã được thắp sáng.

 

Ánh sáng màu cam vàng bao phủ lấy hai người.

 

"Đi thôi, đi ăn cơm thôi."

 

Chàng nắm lấy tay ta, "Ta đã đặc biệt mời một đầu bếp từ Giang Nam về, người này làm món bánh sen mà nàng yêu thích rất ngon."

 

18.

 

Tiêu Vân Lan trọng sinh trước Tiêu Sách An.

 

Để ngăn cản hôn sự của Tạ Thái Vi.

 

Hắn không màng tình huynh đệ, đã sớm tiết lộ kế hoạch tác chiến kiếp trước của huynh trưởng cho đám hải tặc.

 

Tiêu Sách An vào sinh ra tử, suýt chút nữa đã mất mạng tại Giang Nam.

 

Sau khi Tiêu Sách An trở về kinh thành, đã dâng toàn bộ chứng cứ lên trước mặt hoàng thượng.

 

Cấu kết với hải tặc, bán đứng quân cơ, khiến quân sĩ nơi biên cương thương vong vô số.

 

Hoàng thượng nổi trận lôi đình.

 

Truất bỏ chức vị tể tướng của Tiêu Vân Lan, đày vào đại lao.

 

Nghe nói khi người đến bắt đi, Tiêu Vân Lan đang ngồi trong thư phòng, vẽ một bức tranh.

 

Trên tranh là hình ảnh ta đang ngồi dưới gốc cây lê, nằm gục trên bàn đá ngủ say, bụng hơi nhô cao, mang trong mình cốt nhục.

 

Cơ thể Tiêu Vân Lan vốn đã yếu ớt, quanh năm uống thuốc không ngừng.

 

Sao có thể chịu nổi sự ẩm ướt, lạnh lẽo cùng những lần tra khảo luân phiên trong ngục giam.

 

Vào ngục chưa đầy bảy tám ngày, đã truyền ra tin tức hắn bệnh nặng mà chếc.

 

Tiêu Sách An là người đi nhận xác.

 

Đã đem chôn ở một ngọn núi nhỏ ngoài thành.

 

Ngày thứ bảy sau khi Tiêu Vân Lan chếc, Tiêu Sách An lại vào cung.

 

Lần này thứ chàng dâng lên, chính là chứng cứ tội trạng của phụ thân ta.

 

Những năm qua, phụ thân ta nhìn thì có vẻ công chính, nhưng thực chất lại dựa vào quyền thế trong tay mà không ít lần giúp người khác che đậy những việc nhơ nhuốc.

 

Liên tiếp mất đi sự che chở của phu quân và phụ thân.

 

Tạ Thái Vi sao có thể quen với cảnh sống bần hàn cơ cực.

 

Đêm bị tịch thu gia sản, ả tự nhốt mình trong phòng rồi treo cổ tự vẫn.

 

Khi hạ nhân đến báo tin.

 

Ta đang đứng dưới gốc cây tì bà trong sân, ngước đầu dõi theo bóng hình trên cây.

 

Tiêu Sách An từ trên cây nhảy xuống, hái được một ôm tì bà vàng óng.

 

Chàng bóc vỏ một quả, đưa đến bên miệng ta.

 

"Nàng nếm thử xem."

 

Ta cúi đầu cắn một miếng.

 

Nước quả đẫm đầy, vị ngọt thanh lan tỏa cả khoang miệng.

 

"Ngọt thật."

 

Gió xuân thổi qua, lá tì bà khẽ xào xạc.

 

(Toàn văn hoàn)