Thừa Tướng Đã Mơ Ước Trẫm Từ Lâu

Chương 65: Hoàn chính văn

Đầu tháng Chạp, những bông tuyết đầu mùa bắt đầu lất phất rơi.

Hoàng đế dẫn theo bá quan văn võ khởi hành đến Nghiêm Châu tránh rét. Ngoại trừ một số vị quan viên được lệnh ở lại kinh thành quán xuyến việc công, tất cả những người còn lại đều lên đường. Đoàn xe ngựa nối đuôi nhau dài dằng dặc, từ trong tường cung trải ra đến tận cổng thành.

Cảnh tượng long trọng ấy khiến dân chúng kinh ngạc dừng bước, vây quanh theo đoàn xe một mạch đến tận cổng thành. Hoàng đế sai người rải ngân phiếu và tiền đồng, bá tánh phấn khích tranh nhau nhặt, tiếng tung hô "vạn tuế" vang dội khắp kinh thành. Đoàn xe dài như rồng dần đi xa, nhưng dân chúng vẫn quỳ rạp dưới đất, dõi mắt trông theo.

"Xem ra, trẫm vẫn là kẻ ưa náo nhiệt," Yến Vân Tiêu buông rèm xe xuống, cười nói. "Ai mà chẳng có chút hư vinh, trẫm cũng không ngoại lệ."

Bên trong xe ngựa rộng rãi và ấm áp, Lâm Hồng và Cốc Nguyên Thành đang ngồi đối diện.

Nghe vậy, Cốc Nguyên Thành liền nói: "Hoàng thượng nói vậy là không phải rồi. Thấy dân chúng an vui nên Hoàng thượng phấn khởi, đó là tấm lòng của bậc quân vương yêu dân tha thiết, sao có thể gọi là hư vinh được ạ?"

Lời tâng bốc gãi đúng chỗ ngứa, lại thêm vẻ mặt vô cùng thành khẩn, khiến câu nói này nghe thật lòng hết mực.

Khóe môi Yến Vân Tiêu cong lên rõ hơn, y uể oải vươn tay rót một ly trà: "Nói không sai. Nay thiên hạ thái bình, dân chúng ấm no, công của ái khanh không nhỏ. Ly trà này, xem như trẫm kính ngươi."

Cốc Nguyên Thành vừa mừng vừa sợ, vội vàng đưa hai tay đón lấy chén trà.

Lâm Hồng tất nhiên không chịu kém cạnh, bèn lên tiếng: "Hoàng thượng anh minh thần võ, yêu dân như con. Cao tăng Tây Bắc đã tự tay viết lời cầu nguyện cho Hoàng thượng, vạn dân cùng ký tên, tất cả đều để ghi nhớ ân đức của Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn lần không nên tự xem nhẹ mình."

Lời này nghe có phần khoa trương, nhàm chán và nịnh nọt.

Yến Vân Tiêu không nặng không nhẹ liếc hắn một cái, rồi chỉ vào ấm trà: "Ngươi nói cũng không sai, uống trà đi."

Lâm Hồng tự rót cho mình một chén nhỏ, rồi lại tha thiết nhìn Yến Vân Tiêu. Khóe môi y khẽ nhếch, miễn cưỡng đưa chén trà của mình qua. Lâm Hồng nhận lấy, rót đầy cho y. Lúc đưa chén trà, đầu ngón tay hai người khẽ lướt qua nhau, giữa tiết trời đông khô lạnh, một luồng tê dại như xuyên thấu tận xương tủy chợt truyền tới.

Gương mặt Yến Vân Tiêu thoáng vẻ hờn dỗi, y cau mày nhìn Lâm Hồng, ánh mắt như muốn nói: "Ngươi điên rồi sao?"

Lâm Hồng làm ra vẻ mặt thành khẩn hối lỗi, ánh mắt đáp lại: "Xin lỗi, ta không nhịn được."

Bên cạnh, Cốc Nguyên Thành vẫn đang nâng chén trà, từng ngụm thưởng thức ly trà do chính tay hoàng đế rót, chẳng hề hay biết những cơn sóng ngầm đang cuộn trào bên này.

Xe ngựa đi qua một đoạn đường sỏi đá rồi tiến vào con đường chính bằng phẳng, gần như không còn xóc nảy.

Yến Vân Tiêu nói: "Gọi hai người tới là để chơi cờ cùng trẫm. Gần đây, trẫm nghe nói trong dân gian có một loại cờ ba người chơi, trông rất thú vị."

Y chỉ vào hộp cờ bằng gỗ đàn hương bên cạnh, bảo Lâm Hồng bày ra theo chỉ dẫn của mình. Bàn cờ hình tròn, quân cờ là những viên bi thủy tinh đủ màu. Cả Lâm Hồng và Cốc Nguyên Thành đều chưa từng thấy loại cờ này, tò mò quan sát bàn cờ rồi nghịch ngợm những quân cờ. Yến Vân Tiêu khẽ mỉm cười, giải thích luật chơi. Cả hai đều thông minh, lập tức hiểu ra ngay.

Lúc đầu Lâm Hồng còn thấy mới lạ, nhưng sau khi nắm được bí quyết và chiếm thế thượng phong, sự chú ý của hắn hoàn toàn không còn đặt trên bàn cờ nữa, mà chỉ dán chặt vào hoàng đế ngồi đối diện.

Sáng nay tuyết đầu mùa vừa rơi, từ cửa sổ tẩm cung nhìn ra, Ngự Hoa Viên trắng xóa một màu. Bộ y phục tối qua chọn cho hoàng đế bỗng trở nên không còn hợp, Lâm Hồng quyết định chọn lại. Hắn lập tức chọn ra bộ này.

Mà lúc này -

Yến Vân Tiêu ngồi ngay ngắn đối diện hắn, áo trong áo ngoài đều trắng, khoác một chiếc áo choàng lông chồn trắng muốt, đầu đội ngọc quan bạch ngọc. Toàn thân trên dưới không một màu sắc nào khác, đẹp hơn cả tuyết trắng ba phần. Giữa màu trắng tinh khôi ấy, có một vệt đỏ tươi như máu - đai lưng màu đỏ rực, điểm một khối huyết ngọc trong suốt. Khi suy tư, y sẽ dùng tay trái v**t v* viên ngọc bên hông, những ngón tay trắng nõn phản chiếu trong viên hồng ngọc trong veo, đẹp đến nao lòng.

Lúc này, Yến Vân Tiêu đang cầm quân cờ, ánh mắt trầm ổn thong dong, mi mắt rũ xuống suy tư, chuyên chú mà nghiêm túc, như thể đang dốc sức chinh phục một thử thách khó khăn.

Quá đỗi động lòng người. Trong lòng Lâm Hồng như có ngọn lửa đang bùng cháy.

Đang mải mê ngắm nhìn, Yến Vân Tiêu từ từ ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt nóng rực của Lâm Hồng. Y cười: "Lâm đại nhân, đến lượt ngươi rồi."

Lâm Hồng khó khăn tập trung lại vào bàn cờ, mới thấy không biết từ lúc nào bản thân đã sắp thua tan tác - hoàng đế căn bản không tấn công Cốc Nguyên Thành, mà chỉ chăm chăm dồn hắn vào thế bí. Cảm nhận được ánh mắt hoàng đế vẫn đang ghim trên người mình, Lâm Hồng bèn đi bừa một nước.

Đến lượt Cốc Nguyên Thành.

Dưới chiếc bàn nhỏ, Lâm Hồng khẽ duỗi chân ra là chạm phải đôi chân đang đặt ngay ngắn của Yến Vân Tiêu. Chân hai người đều rất dài, kề sát vào nhau dưới gầm bàn. Tiếng vải vóc sột soạt cọ xát bị che lấp bởi tiếng xe ngựa lộc cộc, hơi ấm xuyên qua lớp vải truyền đến. Lâm Hồng không nhịn được, dùng chân khẽ cọ vào bắp chân Yến Vân Tiêu.

Yến Vân Tiêu đang nâng chén trà, thong thả thổi lớp bọt nổi trên mặt nước, cảm nhận được hành động nhỏ dưới bàn, bắp chân y hơi co lại, dùng đầu gối thúc nhẹ vào chân Lâm Hồng để cảnh cáo.

Lâm Hồng lại tưởng hoàng đế đang ngầm tán tỉnh với mình, tức thì hưng phấn đến mức lông tơ dựng đứng. Hắn liếc mắt nhìn Cốc Nguyên Thành vẫn đang cầm cờ suy tư nên càng làm tới, dùng đầu gối cọ cọ vào hõm gối của hoàng đế - đó là nơi nhạy cảm của y.

Yến Vân Tiêu đột nhiên nuốt vội một ngụm trà, không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn Lâm Hồng, hai mắt gần như muốn phun ra lửa.

Lâm Hồng lúc này mới nhận ra mình đã hiểu sai ý hoàng đế, vội đưa đĩa ngọc trắng đựng bánh hạt dẻ qua, không tiếng động mà làm khẩu hình: "Ta sai rồi."

"Cạch" một tiếng, Cốc Nguyên Thành đi một nước cờ, cười nói: "Hoàng thượng, đến lượt ngài."

Yến Vân Tiêu nhặt lên một viên bi thủy tinh, bắt đầu trầm tư.

Cốc Nguyên Thành quan sát bàn cờ, khóe mắt thoáng thấy tay trái hoàng đế khẽ động, sau đó, một miếng điểm tâm còn bốc hơi nóng đã được đưa đến tay hoàng đế.

Hoàng đế vô cùng tự nhiên ăn bánh hạt dẻ, động tác tao nhã. Sự phối hợp của hai người có thể nói là nước chảy mây trôi.

Cốc Nguyên Thành kinh ngạc liếc trộm Lâm Hồng, rồi lại nhìn hoàng đế, đột nhiên cảm thấy sự hiện diện của mình trên chiếc xe ngựa này thật vô cùng thừa thãi.

Sau khi Yến Vân Tiêu đi một nước, Lâm Hồng cũng nhanh chóng đi một nước theo. Cốc Nguyên Thành lại đi một nước, Lâm Hồng lại liếc nhìn Cốc Nguyên Thành một cái, ánh mắt không hề có thiện cảm.

Cốc Nguyên Thành chịu đựng áp lực từ ánh mắt của hắn, khó khăn lắm mới chơi xong một ván cờ, vội vàng cáo lui: "Thần nhớ ra còn có chút việc chưa xử lý, xin phép về xe ngựa của mình trước."

Người vừa đi, Lâm Hồng lập tức ngồi sang đối diện, vùi mặt vào cổ Yến Vân Tiêu hít một hơi thật sâu: "Bảo bối, em quyến rũ chết ta rồi."

Yến Vân Tiêu ngạc nhiên: "Ta đã làm gì?"

"Em chẳng cần làm gì cả, cũng đủ để câu chết ta." Lâm Hồng ôm lấy y, hôn lên vành tai, "Em có biết bản thân thơm đến nhường nào không? Không gian xe ngựa lại nhỏ... Còn nữa, em ngồi đẹp như vậy làm gì? Lưng thẳng tắp, hai chân đặt ngay ngắn chỉnh tề, ngoan ngoãn như vậy. Em còn luôn sờ viên huyết ngọc bên hông, tay đẹp như thế, bảo ta làm sao chơi cờ được?"

Yến Vân Tiêu khẽ cười đẩy hắn ra: "Nói như vậy, từ nhỏ lễ quan dạy dỗ trẫm phải ngồi hay đi đứng đoan chính, cũng là sai sao?"

Lâm Hồng sao nỡ để y chịu thiệt trong lời nói, lập tức đáp: "Là ta sai, là ta quá thiếu định lực... Lưng có mỏi không? Để ta xoa bóp cho em nhé?"

Ngồi ngay ngắn lâu như vậy, Yến Vân Tiêu quả thực có chút mệt, y vươn vai, ngả người xuống nệm, sau lưng lập tức được lót một chiếc gối mềm.

"Muốn uống gì, muốn ăn gì, cứ nói với ta, ta hầu hạ em." Lâm Hồng dịu dàng hôn lên đầu ngón tay Yến Vân Tiêu, ngồi xuống giường, ôm lấy đôi chân y. Cúi đầu thấy đôi giày trắng như tuyết dính một hạt bụi, hắn liền nắm lấy cổ chân y, rút khăn tay ra tỉ mỉ lau sạch. Lau xong Lâm Hồng vẫn không chịu buông ra, cách lớp giày dùng đầu ngón tay miêu tả hình dạng của dây buộc.

Yến Vân Tiêu cầm một cuốn sách lật xem, cũng không để ý đến những hành động nhỏ của hắn.

Một lát sau, bàn tay đang xoa bóp chân cho y càng lúc càng di chuyển lên trên, Yến Vân Tiêu lật một trang sách, ho khan một tiếng.

Lâm Hồng biết điều dừng lại, miệng nhận sai.

Một lát sau động tác lại bắt đầu vượt rào, Yến Vân Tiêu liền ho khan thêm một tiếng.

Sau mấy lần như vậy, Yến Vân Tiêu mất kiên nhẫn: "Còn không thành thật thì xuống xe đi."

Lâm Hồng không dám nữa, ngoan ngoãn xoa lưng bóp chân cho hoàng đế, thỉnh thoảng đút cho y một miếng bánh hạt dẻ, một ngụm trà, một miếng lê tuyết hoặc quả khế.

Yến Vân Tiêu vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, một chiếc lá khô xoay tròn rồi lìa cành, rơi trên mặt đất. Y ngẩn ngơ thất thần.

Lâm Hồng hỏi y: "Sao vậy bảo bối?"

Yến Vân Tiêu quay sang nhìn hắn, đột nhiên hỏi: "Ngươi thích ta ở điểm nào? Vì ngoại hình đẹp sao? Nhưng hồng nhan tựa gương hoa tựa cây, vài chục năm sau, tóc đen cũng hóa bạc, đến cuối cùng còn lại chẳng qua chỉ là một bộ xương khô mà thôi."

Lâm Hồng không biết vì sao y đột nhiên nhạy cảm, suy nghĩ một lát, rồi cúi người nâng mặt y lên, dịu dàng nói: "Em sẽ già đi, nhưng ta vĩnh viễn lớn tuổi hơn em, nên em mãi mãi là bảo bối của ta, đến già đến chết cũng vậy."

Yến Vân Tiêu lặng lẽ nhìn hắn.

"Còn về vì sao lại thích em ư..." Lâm Hồng khẽ véo má y, hôn lên môi y, giọng nói xuyên qua đôi môi của cả hai truyền ra, "Ta cũng không biết nữa, yêu chính là yêu, làm gì có lý do nào."

Tuyết rơi suốt một đường đến tận Nghiêm Châu.

Ba ngày sau, hoàng đế cùng bá quan văn võ đến đông cung nghỉ ngơi. Hoàng đế ở trong cung điện hoa lệ và xa hoa nhất, còn có vài tòa cung điện quy mô tương tự, được chia thành nhiều đình viện cho các quan viên cùng gia quyến vào ở.

Đêm hôm đó nghỉ ngơi, sáng hôm sau, các quan viên đều cảm thấy chuyến đi này thật sự quá tuyệt vời - đông cung quả thực quá đẹp, quá tốt! Trong đông cung trồng đầy những loại cây có thể chịu rét được mang từ Tây Vực về, trong vườn cây cối xanh tươi, tràn đầy sức sống. Trong vườn có hàng chục con suối tự nhiên, nước ấm áp và sạch sẽ, ngay trong ngày đã có quan viên rủ nhau cùng ngâm mình trong hồ nước nóng.

Nhưng điều ngạc nhiên nhất là - sáng hôm sau, các quan viên phát hiện Lâm Thừa tướng lại đang quét tuyết đọng bên ngoài tẩm cung của Hoàng thượng. Khi có người hỏi, Lâm Hồng chỉ nhàn nhạt đáp: "Bản tướng đang luyện một môn công phu hiếm lạ, cần thông qua việc quét tuyết để lĩnh ngộ chiêu pháp."

Các quan viên như bừng tỉnh đại ngộ, rồi tản đi.

Yến Vân Tiêu khoác một chiếc áo lông chồn từ trong điện bước ra, tóc dài chưa búi, trên cổ có những vết đỏ đáng ngờ, y hừ lạnh: "Ngươi biết sai chưa?"

Lâm Hồng lập tức ném cây chổi xuống: "Biết sai rồi, thật đấy."

Hắn thành khẩn nói: "Mọi người đều đi chơi cả rồi, chúng ta cũng đi chơi, được không?"

Yến Vân Tiêu nhìn gương mặt ra vẻ chính nhân quân tử trước mặt, tức sôi máu - đêm qua hai người ân ái, y rất nhanh đã ngủ thiếp đi. Nửa đêm tỉnh lại phát hiện kẻ này đang đè trên người mình, hôn xuống từ đầu đến chân, không biết đã hôn bao lâu. Thảo nào y mơ thấy trên người có một ngọn núi đè nặng! Y không thể hiểu nổi - tại sao kẻ này lúc nào cũng như thể chưa được ăn no bao giờ?!

Lâm Hồng vừa xin lỗi vừa thề thốt, Yến Vân Tiêu cũng dần nguôi giận, sau khi cảnh cáo một phen, y đồng ý cùng đi ngâm mình trong hồ nước nóng. Dù sao cũng là đi nghỉ ngơi du ngoạn, y cũng không muốn làm quá căng .

Hồ nước nóng cho hoàng đế đương nhiên là lớn nhất và kín đáo nhất. Dưới bóng cây hoa rậm rạp, một con đường nhỏ đầy hoa cỏ dẫn đến hồ nước nóng, sương trắng bốc lên nghi ngút. Yến Vân Tiêu vốn định ngâm mình trong nước nóng cho thật thoải mái, xoa tan mệt mỏi, nào ngờ lại bị Lâm Hồng dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt, hai người ân ái từ giữa trưa đến tận lúc mặt trời lặn.

Ban đầu Yến Vân Tiêu rất xấu hổ, nhưng Lâm Hồng dỗ dành: "Hoàng thượng đã bận rộn cả năm rồi, đã đến lúc thư giãn, không sao đâu."

Yến Vân Tiêu cũng nghĩ thông. Đông cung quả thực rất lớn, hai người đã làm ở những nơi khác nhau. Đương nhiên, trong phạm vi một dặm đều có mấy Lam Vệ canh gác, không sợ bị người khác bắt gặp.

Phần lớn thời gian Lâm Hồng đều rất an phận, nhưng thỉnh thoảng vẫn có hành vi vượt giới, Yến Vân Tiêu cũng sẽ khoan dung. Nhưng nếu vượt giới quá nhiều, Yến Vân Tiêu sẽ dạy dỗ hắn.

Hôm nay vừa tỉnh dậy, Yến Vân Tiêu đã cảm nhận được những nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên trán, nghĩ đến việc Lâm Hồng đêm qua không cho y ngủ, cứ giày vò đến tận canh tư, y híp mắt hỏi: "Bánh hạt dẻ đâu?"

Nụ hôn dừng lại một chút, Lâm Hồng nói: "Xin lỗi, muốn ôm em thêm một lát, chưa kịp làm - em tỉnh táo lại một chút, ta đi làm ngay bây giờ được không?"

Yến Vân Tiêu nói: "Quả nhiên không có được mới là tốt nhất, có được rồi sẽ không trân trọng - mới qua bao lâu, trẫm đến bánh hạt dẻ cũng không có mà ăn."

Lâm Hồng nghe ra y đang nói móc, tự nhiên biết là vì chuyện đêm qua, lập tức dịu dàng xin lỗi.

Yến Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng: "Việc thuộc bổn phận còn làm không tốt, trẫm còn có thể trông mong gì ở ngươi?"

Việc thuộc bổn phận...?

Suy nghĩ của Lâm Hồng chợt lóe lên, hắn nhớ đến tháng Giêng năm ngoái trong căn nhà tranh nhỏ, tuyết phủ trắng núi, hắn đi đi về về trên con đường núi để mua hạt dẻ tươi rồi làm bánh hạt dẻ cho hoàng đế. Mấy ngày sau ở tẩm cung, hoàng đế dùng giọng điệu nhàn nhạt, nói đó không phải là việc trong bổn phận của hắn. Nhưng bây giờ, hoàng đế nói, đó là việc thuộc bổn phận. Bởi vì quan hệ của họ đã thay đổi.

Lâm Hồng quả thực không nhịn được, cười ngây ngô không ngớt, hôn mạnh một cái lên trán Yến Vân Tiêu: "Làm ngay đây! Bảo đảm quân vương hài lòng!"

Yến Vân Tiêu nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Hồng, khẽ thở dài một hơi, lắc đầu: "Thôi, về kinh rồi tính sổ."

Nghiêm Châu có nhiều núi, các quan viên thường rủ nhau ba đến năm người một nhóm đi leo núi. Leo núi là một hoạt động giải trí thịnh hành của cả quan lại quý tộc lẫn dân thường, vừa có thể rèn luyện sức khỏe, vừa dưỡng được khí phách hiên ngang.

Yến Vân Tiêu không có hứng thú gì với việc leo núi, nên lại dẫn Lâm Hồng đến một sân viện ở ngoại ô.

Người gác cổng là một cô nương trẻ tuổi, nàng nhìn chằm chằm Yến Vân Tiêu một lúc lâu sau đó trên mặt lộ vẻ kinh ngạc và nghi ngờ.

Yến Vân Tiêu cười nói: "Không nhận ra ta sao?"

Mắt cô nương đó sáng lên, đột nhiên vui mừng kêu lên: "Biểu ca! Là Yến biểu ca!" Nàng quay người vào trong sân hô lớn: "Ông ơi, Yến biểu ca đến rồi!"

Một ông lão bảy mươi tuổi chống gậy bước ra, nhìn về phía Yến Vân Tiêu, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, run rẩy nói: "Tiêu Nhi...?! Lại đây, lại đây!"

Mắt Yến Vân Tiêu chợt ươn ướt, y bước nhanh qua đỡ lấy ông lão, gọi một tiếng: "Ông ngoại."

"Đúng là Tiêu Nhi thật rồi..." Ông lão vuốt đầu y, giọng nghẹn ngào, "Mẹ con đi đã nhiều năm, ta cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại con nữa..."

"Cháu bất hiếu..." Yến Vân Tiêu cúi đầu để ông lão v**t v*, giọng ẩm ướt, "Lẽ ra phải đến thăm ông và cậu sớm hơn, nhưng việc triều chính bận rộn, cứ kéo dài đến tận hôm nay."

"Được rồi, được rồi, đến là tốt rồi, đến là tốt rồi, vào nhà ngồi đi." Ông lão nắm chặt tay Yến Vân Tiêu không buông, mặt mày rạng rỡ, "Ta nhớ, con thích nhất món gà ác hầm táo đỏ, còn có đậu phụ thối - Châu Châu, bảo dì Vương làm thêm nhiều món ăn, biểu ca con khó khăn lắm mới đến một chuyến..."

"Ông ngoại, đủ ăn là được rồi ạ." Yến Vân Tiêu vội nói, "Con cũng không ăn được bao nhiêu, đừng làm nhiều lãng phí."

Ông lão hiền từ sờ đầu y: "Con còn đang tuổi lớn, phải ăn nhiều vào."

Cô nương gác cổng lúc nãy tên là Liễu Châu, thấy Lâm Hồng vẫn đứng yên tại chỗ, liền gọi: "Mời vào! Ca ca là bạn của biểu ca phải không?"

"Cảm ơn cô nương." Lâm Hồng khẽ mỉm cười, "Ta không phải bạn của y, là người hầu của y."

Liễu Châu dẫn hắn vào sảnh chính, tò mò cười hỏi: "Xem phong thái của công tử, không giống người hầu chút nào."

Lâm Hồng nói: "Cô nương quá khen."

Vào sảnh chính, ông lão kéo Yến Vân Tiêu, cẩn thận hỏi han cuộc sống của y mấy năm nay. Yến Vân Tiêu đều trả lời từng câu một. Ông lão có chút lãng tai, Yến Vân Tiêu liền kiên nhẫn nói lớn hơn cho ông nghe. Lâm Hồng mỉm cười nhìn Yến Vân Tiêu, ánh mắt hai người thỉnh thoảng chạm nhau, Yến Vân Tiêu không để lộ dấu vết mà rời đi.

Tương truyền, Liễu Thục phi xuất thân bình dân, khi Tiên hoàng du ngoạn đến Nghiêm Châu, hai người gặp nhau bên hồ, vừa gặp đã yêu, Liễu Thục phi được đưa vào kinh thành.

Bao nhiêu năm qua, Liễu Thục phi chỉ đưa ra một yêu cầu với Tiên hoàng: không ban bất kỳ ân sủng nào cho người nhà của bà, để họ sống một cuộc sống bình dị và vui vẻ ở Nghiêm Châu, tránh xa những sóng gió triều đình. Tiên hoàng đã đồng ý, và cũng vì thế mà càng thêm thương yêu bà.

Hơn hai mươi năm trôi qua, hàng xóm láng giềng không ai biết nhà họ Liễu là hoàng thân quốc thích, chỉ biết con gái lớn của Liễu lão gia đã lấy chồng xa. Ngay cả Yến Tầm cũng không biết, mình còn có ông ngoại và cậu ruột.

Bữa tối thịnh soạn hơn thường lệ, ngoài Liễu lão gia và Liễu Châu, còn có một đôi vợ chồng trung niên, là cậu và mợ của Yến Vân Tiêu. Ban đầu người cậu còn có chút câu nệ, nhưng Yến Vân Tiêu hoàn toàn không có vẻ cao ngạo, nói năng dí dỏm, khí chất hòa nhã, hai người nhanh chóng trò chuyện thân thiết. Nhắc đến một vài chuyện cũ của Liễu Thục phi, cả bàn càng trò chuyện vui vẻ.

Lâm Hồng vẫn luôn mỉm cười nhìn Yến Vân Tiêu, nhìn y nói năng tự nhiên, cả bàn không khí đều do y khuấy động, mọi người thường xuyên cười vui thành tiếng. Năm lần bảy lượt cảm nhận được có ánh mắt dừng trên người mình, Lâm Hồng ngẩng đầu nhìn, lại thấy Liễu Châu đỏ mặt quay đi.

Rượu đã qua ba tuần, Liễu lão gia thở dài, nói: "Mẹ con còn có một đứa con trai nhỏ, nghe nói nhỏ hơn con hai tuổi, ta chưa từng gặp đứa cháu ngoại này, không biết nó bây giờ thế nào?"

Yến Vân Tiêu vội nói: "Ông ngoại, nó tên là Yến Tầm, đang ở vùng Giang Nam. Nếu ông muốn gặp nó, ngày mai con sẽ viết thư cho nó ngay."

Liễu lão gia rõ ràng rất vui, nhưng rồi lại thở dài: "Ta biết, mẹ con muốn nhà họ Liễu tránh xa những tranh chấp hoàng thất, nhưng đó dù sao cũng là cháu ngoại ruột thịt..."

Yến Vân Tiêu cười an ủi ông: "Ông yên tâm, chỉ cần ông muốn, bảo nó ngày nào cũng đến bầu bạn với ông cũng được, chỉ có điều, nó là một tiểu ma vương, sợ là chưa được hai ngày ông đã thấy nó phiền rồi."

Liễu lão gia lúc này mới lại cười rộ lên: "Không phiền, không phiền! Con bảo nó đến cho ta xem mặt, hai anh em các con, cũng phải hòa thuận mới tốt!"

Bữa cơm kết thúc trong không khí vui vẻ, người nhà họ Liễu tiễn Yến Vân Tiêu ra đến cửa, cả Liễu lão gia và Liễu Châu đều rơi nước mắt, lưu luyến không rời mà từ biệt. Trên xe ngựa chất đầy trứng gà, khoai lang khô và bánh quẩy mới rán.

Yến Vân Tiêu vén rèm nhìn lại phía sau, bóng lưng còng vẫn đứng ở cửa.

Lâm Hồng kéo tay y an ủi: "Em yên tâm, nếu muốn đến, năm nào ta cũng đưa em tới."

Yến Vân Tiêu thở dài, nhớ ra một chuyện, cười nói: "Châu Châu cứ nhìn chằm chằm ngươi, nếu nàng ấy muốn ngươi làm rể thì hai ta chính là thân thích rồi."

Lâm Hồng nâng mặt y lên, nhìn kỹ.

Yến Vân Tiêu nhướng mày, nghi hoặc: "Sao vậy?"

"Bảo bối, nếu có người thích ta, em có ghen một chút nào không?" Lâm Hồng hỏi.

Yến Vân Tiêu ngạc nhiên: "Tại sao ta phải ghen?"

Lâm Hồng không từ bỏ: "Một chút cũng không có sao?"

Yến Vân Tiêu nâng chén trà, bật cười lắc đầu, hỏi: "Người khác thích ngươi, có làm thay đổi cách ngươi đối xử với ta không?"

Lâm Hồng lập tức nói: "Đương nhiên là không."

"Vậy thì được rồi." Yến Vân Tiêu uống một ngụm trà, vỗ vai hắn, nói đầy thâm ý, "Hơn nữa ta cũng không phải không có ngươi thì không được, đợi ngươi già đi, nhan sắc tàn phai, hầu hạ không tốt, ta sẽ đổi ngươi. Có người khác muốn ngươi, ta cũng có thể yên tâm hơn."

"..." Lâm Hồng bình tĩnh nghiến chặt răng hàm, thành khẩn nói, "Tiêu Nhi, lời này của em làm ta đau lòng quá."

Hắn nắm lấy tay Yến Vân Tiêu, đặt lên ngực mình, đáng thương nói: "Cảm nhận được không? Tim ta tan nát rồi."

Yến Vân Tiêu "phụt" một tiếng bật cười.

Lâm Hồng lại tự tìm lối thoát, tự an ủi: "Em không ghen, là vì em tin tưởng ta, biết tình yêu ta dành cho em sẽ không bao giờ thay đổi, trong lòng em tràn đầy cảm giác an toàn, đúng không? Đây có phải là vì ta làm rất tốt, khiến cả thân và tâm của em đều rất thoải mái, nên sẽ không có cảm xúc tiêu cực không?"

Yến Vân Tiêu suy tư một lát: "Hình như cũng có lý."

Lâm Hồng ghé sát vào hôn y: "Nhưng ta ghen."

"Ngươi ghen cái gì?"

"Ông ấy gọi em là Tiêu Nhi." Lâm Hồng hôn lên xương hàm của y, "Gọi mười tám lần."

Yến Vân Tiêu: "..."

Y sờ trán Lâm Hồng: "Cũng không sốt mà."

Lâm Hồng im lặng nhìn y.

Yến Vân Tiêu quả thực cảm thấy hắn nói chuyện vô lý: "Đó là ông ngoại của ta, hơn nữa ông ấy năm nay đã bảy mươi ba tuổi."

"Nhưng ta vẫn ghen." Lâm Hồng ngang ngược ôm lấy y, từ vành tai hôn xuống đến cổ, vừa hôn vừa gọi "Tiêu Nhi".

Yến Vân Tiêu cảm thấy hắn quá sến sẩm, nhưng cũng không tính là quá giới hạn, liền lười biếng tựa vào, mặc cho hắn hôn.

Các quan viên đã trải qua một tháng Chạp phong phú và vui vẻ nhất, rồi khởi hành về kinh.

Dịp Tết, Yến Tầm lén lút vào kinh, chất vấn Yến Vân Tiêu tại sao không cho hắn biết sự tồn tại của ông ngoại.

Hắn vừa tức giận vừa rơi nước mắt: "Ông... ông ngoại lại còn cho ta ăn bánh vừng! Từ sau khi mẫu phi qua đời, chỉ có những hạ nhân nịnh bợ mới cho ta bánh, nhưng đây là ông ngoại, ta lại còn có một người ông ngoại!"

Suốt cả dịp Tết, Yến Tầm đều kể lể ông ngoại đối xử với hắn tốt như thế nào. Lúc đến Yến Tầm hùng hổ tức giận, lúc đi lại ôm chân Yến Vân Tiêu, hỏi y thích ai nhất. Lâm Hồng bị bắt phải nghe một tràng những lời như "già đi thì nhan sắc sẽ tàn phai, lúc đó sẽ đổi hắn", bình tĩnh bứt đứt một sợi rèm châu trong nội điện.

Yến Vân Tiêu sửa lại tổ chế, cho phép Yến Tầm mỗi năm dịp Tết đều có thể vào kinh. Các quan viên mắt nhắm mắt mở cho qua, dù sao Tầm Vương cũng là người thân duy nhất trên đời của hoàng đế, hành động này cũng không tính là quá đáng.

Quan trọng nhất là, quốc khố sung túc, hoàng đế tăng bổng lộc cho tất cả mọi người, mà còn tăng không ít, các quan viên còn có thể nói gì nữa?

Mỗi năm trước khi đi, Yến Tầm đều lặp lại câu hỏi đó với Yến Vân Tiêu: Huynh chỉ là tạm thời chơi đùa với hắn thôi, đúng không? Người huynh thích nhất vĩnh viễn là ta, đúng không, cho dù ta không ở bên cạnh huynh?

Yến Vân Tiêu lần nào cũng nghiêm túc trả lời: "Đương nhiên, ngươi là em ruột của ta mà."

Lâm Hồng năm nào cũng nghe những lời như vậy, để không bị "già đi thì nhan sắc sẽ tàn phai", hắn ngày ngày chăm chỉ luyện công, thậm chí còn hỏi han hạ nhân trong phủ, mặc kiểu quần áo nào để trông trẻ trung hơn.

"Đợi ngươi già đi, nhan sắc sẽ tàn phai, hoặc là hầu hạ không tốt, trẫm sẽ đổi ngươi bất cứ lúc nào."

Hoàng đế năm nào cũng nói như vậy.

Nhưng năm thứ nhất trôi qua, năm thứ hai trôi qua, năm thứ năm trôi qua, y vẫn không đổi Lâm Hồng.

Tấu chương của các quan viên xin lập hậu đã nhiều đến mức không thể bỏ qua, ngay cả việc tăng bổng lộc gấp đôi cũng không thể bịt miệng họ lại.

Yến Vân Tiêu thỏa hiệp.

Thế là một đêm nọ, trong cung truyền ra một tin đồn: Hoàng đế từ thanh lâu mang về một cô nương, ngày ngày sủng hạnh. Các quan viên vui mừng khôn xiết, cũng không bận tâm cô nương đó xuất thân từ thanh lâu, xin hoàng đế lập tức phong phi. Yến Vân Tiêu sảng khoái đồng ý.

Vị "Hiền phi nương nương" này được hoàng đế vô cùng sủng ái, ban cho ở Dạ Lan cung, hoàng đế đêm nào cũng ngủ lại đó, ban thưởng vô số trân bảo và tiền bạc.

Nhưng kỳ lạ thay, trong cung không ai từng gặp mặt vị Hiền phi nương nương này. Tin đồn nói hoàng đế ghen tuông cực độ, không muốn cho bất kỳ ai nhìn thấy dung mạo tiên tư ngọc cốt của Hiền phi nương nương.

Các quan viên lại không chịu, xin hoàng đế sớm ngày khai chi tán diệp cho hoàng gia, lập thái tử. Yến Vân Tiêu vẫn đồng ý một cách sảng khoái.

Không lâu sau, trong cung truyền đến tin Hiền phi nương nương mang thai. Không biết có phải trùng hợp hay không, Tầm Vương phi ở Giang Nam xa xôi cũng mang thai.

Cuối năm, Hiền phi nương nương sinh hạ một bé trai. Tầm Vương phi ở Giang Nam lại không may sảy thai.

Đau buồn thay, Hiền phi nương nương vì xuất huyết quá nhiều mà qua đời.

Yến Vân Tiêu nói rằng y đau đớn vô cùng, tạm thời không muốn lập phi nữa, chỉ muốn nuôi nấng đứa con của Hiền phi khôn lớn. Dù sao thái tử đã có, các quan viên cũng không còn ép buộc nữa.

Tuy không ai từng gặp mặt Hiền phi nương nương, nhưng may mắn là tiểu Thái tử là thật, rất nhiều người đã từng gặp và bế, tiểu Thái tử sẽ vươn nắm tay bụ bẫm ra đánh người, vừa đáng yêu vừa hung dữ.

Sau khi tiểu Thái tử ra đời, Yến Tầm liền thường xuyên chạy về kinh thành, yêu thích không buông tay mà ôm đứa cháu trai đầu lòng của mình chơi đùa. Mỗi lần rời đi, hắn theo lệ cũ lại hỏi Yến Vân Tiêu câu hỏi đó.

Câu trả lời của Yến Vân Tiêu vẫn không hề thay đổi.

"Đợi hắn già đi, nhan sắc sẽ tàn phai, ta sẽ đổi hắn. Ngươi sao có thể giống được? Ngươi là em ruột của ta, ta đương nhiên thích ngươi nhất."

Nhưng năm thứ sáu, năm thứ bảy, năm thứ mười, Lâm Hồng vẫn vững vàng đứng bên cạnh Yến Vân Tiêu, ra vào có nhau.

Sau này dã sử có ghi lại: Đế trường tình, cảm hoài Hiền phi, chung thân không tái giá. Thừa tướng bầu bạn bên cạnh, cũng chưa từng cưới vợ. Quân thần tương đắc, cùng ngày biến mất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn