Buổi triều chỉ còn mười lăm phút nữa là bắt đầu, vậy mà trong điện Kim Loan, cả ngai vàng lẫn chiếc ghế đầu tiên bên phải đều trống không.
Cốc Nguyên Thành không yên nhìn ra lối vào. Mọi khi, Lâm Thừa tướng luôn đến sớm nửa canh giờ để cùng hắn bàn bạc đại sự, chưa có một lần ngoại lệ. Hôm nay buổi triều sắp bắt đầu, tại sao Lâm Thừa tướng vẫn chưa tới? Mà Hoàng thượng, sao cũng chưa thấy đâu?
Bá quan văn võ bắt đầu xì xầm bàn tán.
Đúng giờ Mão, một bóng người sải bước hiên ngang, đạp lên tiếng chuông mà tiến vào điện.
Lâm Hồng đứng vững trước điện Kim Loan, giọng nói trầm ổn vang lên: "Hôm nay long thể Hoàng thượng bất an, buổi triều sẽ do bản tướng thay mặt chủ trì."
Chuyện này cũng không phải hiếm, mỗi tháng thế nào cũng có một hai lần. Một tháng trước Hoàng thượng vừa trải qua một trận bạo bệnh, nên có quan viên lo lắng hỏi: "Hoàng thượng không sao chứ ạ?"
Lâm Hồng đáp: "Hoàng thượng không có đáng ngại, chỉ là hơi mệt mỏi, nghỉ ngơi một lát sẽ khỏe."
Nghe vậy, các quan viên mới tạm yên lòng.
Cốc Nguyên Thành ngờ vực nhìn Lâm Hồng. Mọi khi Hoàng thượng lâm bệnh, Lâm Hồng lúc nào cũng lo lắng không yên, mặt mày ủ rũ. Cớ sao hôm nay, sắc mặt hắn lại hồng hào, khóe miệng còn vương một nụ cười như có như không?
Buổi triều bắt đầu.
Bây giờ đã là đầu tháng mười một, tháng sau là đến ngày hoàng đế dẫn các bá quan đi đông cung nghỉ ngơi để tránh rét. Quan viên các bộ đã tích cực chuẩn bị dự toán và kế hoạch, lúc này lần lượt dâng tấu.
"Trong đông cung có ao cá tự nhiên, mùa đông không thể thiếu thú vui nướng cá bên hồ. Hạ quan đã cho người thả cá quý, cá vược, cá vàng, cá trắm đen. Thừa tướng xem như vậy đã chu toàn chưa ạ?"
"Không tệ," Lâm Hồng nói, "Nuôi thêm ít cá đông tĩnh nữa."
Hắn dừng một chút rồi mỉm cười: "Hoàng thượng thích."
Quan viên vội vàng ghi nhớ.
"Đông cung tọa lạc tại Nghiêm Châu, nơi đây có đặc sản là hồng trà, vị thuần ngọt thơm, rất hợp để thưởng thức vào mùa đông, hạ quan đã cho người thu mua. Ngoài ra, còn chuẩn bị cả nham trà, trà xanh, trà đen và nhiều loại trà khác để các quan viên tùy ý lựa chọn."
Lâm Hồng khẽ gật đầu, nói: "Chuẩn bị thêm một ít hoa quế khô, Hoàng thượng thích."
Quan viên cẩn thận hỏi: "Bẩm Thừa tướng, hoa quế khô có thể pha loại trà gì ạ?"
Lâm Hồng khẽ mỉm cười: "Cứ chuẩn bị đi, bản tướng sẽ tự mình làm Hoàng thượng hài lòng."
"Hạ quan đã liên hệ với các thương nhân buôn bán rau củ ở gần đông cung, mỗi ngày đều sẽ cung cấp rau củ tươi mới, chủng loại bao gồm..."
"Hạt dẻ không thể thiếu." Lâm Hồng kiên nhẫn nghe xong danh sách dài dằng dặc rồi ngắt lời, "Những thứ khác không quan trọng, nhưng hạt dẻ tươi và cải thìa non thì ngày nào cũng phải có."
Quan viên ngơ ngác nhìn hắn.
Lâm Hồng lại cười: "Hoàng thượng thích."
Cốc Nguyên Thành vẫn luôn âm thầm quan sát Lâm Hồng, phát hiện người này hôm nay tinh thần phấn chấn lạ thường, mặt mày hồng hào, trên gương mặt trước nay luôn cứng nhắc không chút gợn sóng lại xuất hiện vẻ hân hoan không thể che giấu. Câu nào cũng không rời Hoàng thượng, cứ như đang... khoe khoang?
Hắn lại nghĩ đến suy đoán kinh thiên động địa kia, hai mắt mở to, nhìn Lâm Hồng chằm chằm.
Quan viên tiếp tục tấu: "Đầu tháng chạp đi đông cung, cuối tháng trở về, thời gian không ngắn, hạ quan đã nghĩ ra vài hoạt động giải trí. Đá cầu và đánh mã cầu có thể giúp mọi người làm ấm cơ thể, du ngoạn lên núi có thể thưởng ngoạn cảnh sắc Nghiêm Châu, cưỡi ngựa bắn cung có thể khơi dậy khí phách hào hùng."
Lâm Hồng thầm nghĩ, mùa đông là lúc Hoàng thượng lười nhất, e là đến cửa cũng chẳng muốn ra, bèn nói: "Tổ chức một trận chọi gà đi, ngay trong vườn. Hoàng thượng thích."
Các quan viên hớn hở hẳn lên, chọi gà trên nền tuyết mùa đông, còn gì thú vị bằng!
Lần này Cốc Nguyên Thành đã nghe rõ mười mươi, Lâm Hồng chính là đang khoe khoang! Câu nào cũng là "Hoàng thượng thích", chẳng phải là đang khoe rằng hắn biết rõ mọi sở thích của Hoàng thượng sao? Vậy chuyện Hoàng thượng hôm nay lâm bệnh là thế nào?
Chẳng lẽ...
Cốc Nguyên Thành á khẩu nhìn gương mặt hớn hở của Lâm Hồng, trong lòng một trận tê dại.
Trước khi buổi triều kết thúc, Lâm Hồng mỉm cười nói: "Những việc chư vị đại nhân hôm nay tấu trình, bản tướng sẽ truyền đạt đầy đủ đến Hoàng thượng. Nếu kế hoạch cần sửa đổi, bản tướng sẽ lập tức thông báo."
Sau khi tan triều, Cốc Nguyên Thành gọi Lâm Hồng lại: "Đại nhân, long thể Hoàng thượng thế nào rồi? Có cần mời thái y xem qua không?"
Lâm Hồng đáp: "Yên tâm, bản tướng sẽ chăm sóc tốt cho Hoàng thượng. Tấu chương hôm nay phiền Cốc đại nhân xử lý."
Nói xong, hắn liền biến mất như một cơn gió.
Cốc Nguyên Thành: "..."
Hai người các ngươi mặn nồng, tại sao người bị tổn thương lại là ta?!
Trở lại tẩm cung, Lâm Hồng bước nhanh đến trước rèm châu của nội điện, đang định vén rèm bước vào thì bị Ngân Chúc ngăn lại.
"Đại nhân, Hoàng thượng dặn không cho ngài vào."
Lâm Hồng mặt không đổi sắc: "Hoàng thượng đã tỉnh chưa?"
Ngân Chúc đáp: "Hoàng thượng vừa tỉnh lại một lát, chỉ dặn dò một câu này rồi lại ngủ thiếp đi." Nàng trộm liếc Lâm Hồng một cái, nghĩ đến những âm thanh truyền ra từ nội điện mấy ngày nay, tai bất giác đỏ ửng.
Lâm Hồng thành khẩn nói: "Hoàng thượng không khỏe, xin cô nương khai ân, để ta vào khuyên Hoàng thượng uống chút thuốc bổ khí huyết được không? Nếu Hoàng thượng trách tội, ta sẽ nói là ta nhất quyết muốn vào, tuyệt không liên lụy đến cô nương."
Ngân Chúc vốn chỉ ngăn hắn cho có lệ, lúc Hoàng thượng dặn dò, ngữ khí mang theo bảy phần bực bội ba phần hờn dỗi, nghĩ bụng chắc không phải thật sự tức giận. Nàng hơi trầm ngâm rồi cười hì hì tránh ra: "Vậy đại nhân phải chăm sóc Hoàng thượng cho tốt."
Lâm Hồng nói: "Phiền cô nương bảo Ngự Thiện Phòng mang một chén canh sâm tới."
Ngân Chúc duyên dáng cúi người: "Vâng ạ."
Lâm Hồng bước nhanh đến bên giường, vén màn lụa lên. Người trên giường vẫn đang ngủ say, tóc đen xõa tung, hai má phớt hồng. Cánh tay và cổ để lộ ra ngoài chi chít những vết đỏ, khiến người ta nhìn thôi cũng đỏ mặt tim đập. Lâm Hồng nghĩ đến sự điên cuồng mấy ngày qua, khóe miệng bất giác nở một nụ cười ngây ngô.
Hắn ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay Yến Vân Tiêu, khẽ gọi: "Hoàng thượng?"
Yến Vân Tiêu vẫn ngủ say.
Lâm Hồng cúi đầu, hôn lên đôi môi hơi lạnh kia, đang lúc say đắm thì bị cắn mạnh một cái.
Hắn ngước mắt lên, đối diện với một đôi mắt trong veo chứa đầy tức giận.
"Ai cho ngươi vào?" Giọng Yến Vân Tiêu yếu ớt, nhưng ngữ khí lại lạnh như băng.
"Bảo bối, ta sai rồi." Lâm Hồng một tay nâng mặt y, vén một lọn tóc mai ra sau tai, ôn nhu nói, "Trong người có chỗ nào không thoải mái không?"
Yến Vân Tiêu châm chọc: "Bây giờ mới hỏi, có phải quá muộn rồi không?"
Lâm Hồng cười áy náy, nhét cánh tay y vào trong chăn, cẩn thận đắp lại chăn, hạ giọng xin lỗi: "Xin lỗi, lần đầu tiên cùng em... thân mật như vậy, thật sự không nhịn được... Lát nữa canh sâm mang tới, uống nhiều một chút được không? Ngoài mệt mỏi ra, còn có chỗ nào không thoải mái nữa không?"
Yến Vân Tiêu nhíu chặt mày, xoay người đưa lưng về phía hắn, mất kiên nhẫn nói: "Ai mệt? Tránh ra, đừng như con muỗi vo ve ong ong, ồn ào khiến người khác bực mình."
Ngoài điện vang lên tiếng gõ cửa nhẹ, Lâm Hồng đi bưng canh sâm vào, thấy Yến Vân Tiêu lại ôm chăn ngủ thiếp đi. Hắn đặt canh sâm lên đầu giường, nhẹ nhàng vỗ vai y: "Bảo bảo? Uống canh sâm rồi ngủ tiếp."
Yến Vân Tiêu vừa mệt vừa buồn ngủ, vốn dĩ sắp ngủ say lại bị kẻ này dai dẳng gọi mãi, y tức giận cắn mạnh vào cổ tay đối phương, gắt lên: "Ngươi có phiền không! Có phiền không!"
Lâm Hồng mặt không đổi sắc, thuận thế ôm người ngồi dậy, ôm vào lòng, dùng thìa múc một muỗng canh sâm đưa tới, dỗ dành: "Bảo bối ngoan, uống xong sẽ ngủ ngon hơn, có cho thêm sữa bò và mật ong mà em thích đó, ngon lắm, nếm thử một miếng được không?"
Yến Vân Tiêu tát một cái, vỗ vào cơ bắp rắn chắc, y chưa hết giận lại véo một cái, nhưng không nhúc nhích.
Lâm Hồng bắt lấy tay y, hôn lên đầu ngón tay hơi lạnh, kề tai thủ thỉ dỗ dành: "Bảo bối đừng giận, đợi em hồi phục thể lực, muốn phạt ta, đánh ta thế nào cũng được, bây giờ uống hết canh sâm rồi ngủ một giấc thật ngon, được không?"
Yến Vân Tiêu lười nói chuyện với hắn, tránh chiếc thìa đưa đến bên miệng, cầm lấy bát uống một hơi cạn sạch, rồi ôm chăn ngã lại về giường: "Mau đi đi."
Lâm Hồng nào muốn đi, liền nói: "Ta ở đây chăm sóc em, em ngủ đi, ta không làm ồn."
Yến Vân Tiêu nhắm mắt không nói lời nào.
Lâm Hồng thấy y nằm nghiêng, tư thế có chút kỳ quặc, liền đưa tay vào trong chăn sờ thử, quả nhiên phát hiện y đang dùng tay đè bụng.
"Đau bụng à?" Lâm Hồng nhíu mày hỏi.
Yến Vân Tiêu không thèm để ý đến hắn.
"Có phải bị lạnh không?" Lâm Hồng gỡ tay y ra, đặt tay mình lên xoa xoa cho y, "Ta cho thái y kê một thang thuốc được không?"
Yến Vân Tiêu vẫn nhắm mắt không nói.
Cách một lớp yếm, có thể cảm nhận được đường ruột lạnh lẽo co thắt, Lâm Hồng lo lắng nói: "Mấy ngày nay vẫn luôn mặc yếm, sao lại bị lạnh được? Đau lắm không? Nếu em không muốn uống thuốc, ta cho người nấu một bát canh gừng tới, được không?"
Yến Vân Tiêu cuối cùng cũng từ từ mở mắt, lạnh lùng nói: "Không phải 'mặc yếm', mà là 'chỉ mặc yếm'. Sao có thể không bị lạnh?"
Vẻ mặt Lâm Hồng đầy áy náy, thành khẩn nói: "Ta sai rồi, bảo đảm không bao giờ có lần sau-"
Yến Vân Tiêu đã mất kiên nhẫn nhắm mắt lại, giọng rầu rĩ: "Không uống thuốc, cũng không uống canh gừng, để ta ngủ, được chưa?"
Lâm Hồng liền không làm phiền y nữa, luồn tay xuống dưới yếm, trực tiếp áp lên bụng y, dùng chút sức xoa bóp. Hàng mày của Yến Vân Tiêu hơi giãn ra, y khẽ ưỡn eo, cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, để cái bụng đang đau vì lạnh áp sát vào lòng bàn tay ấm áp kia.
Tim Lâm Hồng như tan chảy.
Giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Yến Vân Tiêu mới tỉnh dậy.
Lâm Hồng vẫn ngồi bên giường sưởi ấm bụng cho y, vội hỏi: "Tỉnh rồi à? Bụng còn khó chịu không?"
Yến Vân Tiêu từ từ ngẩng đầu nhìn hắn, đôi môi mỏng khẽ mở: "Ra ngoài."
Lâm Hồng ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Sau đó Ngân Chúc được gọi vào, rất nhanh, một bọc đồ được mang ra. Lâm Hồng mở ra xem, bên trong là y phục của hắn để ở tẩm cung hoàng đế.
Ngân Chúc nói: "Hoàng thượng bảo, ngài 'từ đâu tới thì về đó đi'."
"..." Lâm Hồng biết lúc này không thể đối cứng nên khẽ gật đầu, nói, "Phiền cô nương chăm sóc tốt cho Hoàng thượng, có việc gì thì kịp thời đến phủ Thừa tướng báo tin."
Ngân Chúc vâng lời, tò mò liếc trộm hắn.
Buổi chiều, Yến Vân Tiêu dùng xong bữa trưa, cơ thể vẫn còn hơi yếu, liền tựa vào nệm trên trường kỷ nghỉ ngơi, lơ đãng lật cuốn sách trong tay.
Lưu Huỳnh đang xoa bóp chân cho y, thấy y nhìn một trang sách thẫn thờ, liền dịu dàng hỏi: "Hoàng thượng có tâm sự ạ?"
Yến Vân Tiêu thở dài, đặt sách xuống, hỏi nàng: "Trẫm có phải là người đặc biệt dễ mềm lòng không?"
Lưu Huỳnh nói: "Đương nhiên ạ, Hoàng thượng là người lương thiện và ôn hòa nhất."
Yến Vân Tiêu lại thở dài, suy nghĩ quay về mấy ngày trước.
Ban đầu y quả thực được hầu hạ vô cùng thoải mái, nhưng đến nửa đêm y kêu dừng, Lâm Hồng lại không chịu. Mỗi khi y lạnh giọng nghiêm mặt ra lệnh, Lâm Hồng sẽ nói:
"Hoàng thượng từng dùng một túi lá vàng để đuổi đi mấy năm tình cảm của ta..."
...
"Hoàng thượng từng nhận hoa hồng đỏ của Bộ Diêu cô nương."
...
"Hoàng thượng từng muốn mời Cốc Nguyên Thành cùng chung giường..."
...
"Hoàng thượng từng quất ta mấy chục roi..."
...
"Hoàng thượng từng sai Hình Bộ truy nã ta, khiến ta phải trốn đông trốn tây, vô cùng chật vật."
...
Mỗi khi Yến Vân Tiêu mềm lòng, Lâm Hồng lại được đằng chân lân đằng đầu, thêm mắm dặm muối mà nói: "... Nhưng những chuyện đó đều không sao cả, chỉ cầu Hoàng thượng đêm nay thương xót ta..."
Cuối cùng giằng co suốt ba ngày.
Giữa chừng y ngất đi rồi tỉnh lại, tức giận vô cùng, cái tên không biết xấu hổ kia lại bắt đầu giở bài khổ nhục kế, cái miệng luyện được từ việc thổi sáo quả nhiên lợi hại, nói đi nói lại, thao thao bất tuyệt kể khổ, nói đến mức y không thể không mềm lòng.
Y chính là quá mềm lòng.
Yến Vân Tiêu oán hận vỗ vào tay vịn.
Lưu Huỳnh kéo tay y qua, dịu dàng nói: "Mềm lòng đâu có gì không tốt, chỉ cần không bị kẻ xấu lợi dụng. Hoàng thượng đừng nghĩ nhiều nữa, ăn thêm chút điểm tâm nhé?"
Yến Vân Tiêu suy nghĩ một lát, cũng bình tâm trở lại, dù sao cũng sẽ không có lần sau nữa.
Ha ha.
Nhưng thế này sao lại không được coi là bị kẻ xấu lợi dụng chứ?
Nửa tháng tiếp theo, các buổi triều vẫn diễn ra như thường lệ, hoàng đế không vắng mặt lần nào nữa.
Các quan viên phát hiện, hoàng đế đối với Thừa Lâm tướng trở nên lạnh nhạt lạ thường. Hễ là chuyện Lâm Thừa tướng bẩm báo, hoàng đế luôn tìm cách bắt bẻ, châm chọc rồi mỉa mai một phen. Nhưng những hạng mục Lâm Thừa tướng tấu trình, cuối cùng vẫn luôn được thông qua. Các quan viên vì thế mà hiểu ra, Lâm Thừa tướng đã đắc tội với Hoàng thượng là việc riêng, nên không liên quan đến công vụ.
Trong lòng Lâm Hồng biết rõ nên vẫn vui vẻ chịu đựng. Nhưng điều duy nhất hắn khó chịu là hoàng đế không cho hắn vào tẩm cung. Mấy lần hắn muốn lẻn vào tẩm cung ban đêm, cửa sổ tẩm cung đều được cài chặt, hoàng đế vẫn còn giận, rất cảnh giác với hắn.
Mấy ngày sau, Tây Bắc có tuyết lớn, đường sá bị tắc nghẽn, ruộng đồng và nhà cửa của bá tánh đều bị tuyết đè sập, gia súc chết đói rất nhiều. Ở một Yến triều mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an thì đây được xem là một trận thiên tai nghiêm trọng.
Khi tin tức được truyền đến triều đình, Lâm Hồng lập tức phái người đưa lương thảo, sửa đường, phát tiền bạc, xây nhà cửa. Hắn hạ nghiêm lệnh, quan viên cứu tế phải phi ngựa tám trăm dặm đến Tây Bắc, chỉ trong vài ngày đã trấn an được bá tánh, công tác cứu tế diễn ra đâu vào đấy. Bá tánh vô cùng cảm kích, mời cao tăng đức cao vọng trọng ở địa phương viết lời cầu nguyện, cảm tạ ân huệ lớn lao, cầu chúc Hoàng thượng thiên thu vạn tuế. Vạn người cùng ký tên vào sách cầu nguyện. Mấy ngày sau, sách cầu nguyện được truyền vào kinh thành, trên buổi triều Lâm Hồng bẩm báo việc này, hoàng đế cuối cùng cũng liếc mắt nhìn hắn một cái.
Lâm Hồng sắc mặt không gợn sóng, nhưng thực tế nội tâm kích động đến mức suýt nhảy lên nóc nhà.
Dẹp yên thiên tai là chuyện nhỏ, nhưng lại là một cơ hội.
Đêm xuống, Lâm Hồng lén lút vào cung, phát hiện một cánh cửa sổ chưa cài chặt.
Hắn bước vào tẩm cung, sau tấm bình phong đang có hơi nước mờ ảo bốc lên.
Hoàng thượng đang tắm.
Lâm Hồng vòng qua bình phong, thấy người ngày đêm mong nhớ đang tựa vào thành bồn tắm, bọt nước theo chiếc cằm thanh tú chảy xuống. Hắn đi qua, từ trong lòng lấy ra hai miếng vỏ bưởi khô, bỏ vào trong nước.
Yến Vân Tiêu nhàn nhạt ngước mắt nhìn hắn: "Làm gì đó?"
Lâm Hồng cười rạng rỡ: "Nghe nói bên Đông Hải có tục lệ, vào ngày đông chí nếu tắm nước vỏ bưởi thì cả năm sau sẽ không bị nhiễm phong hàn."
Yến Vân Tiêu ngâm mình trong bồn tắm không muốn động đậy, mắt lim dim, mặc cho Lâm Hồng múc nước ấm dội lên vai và cổ y. Cảm nhận được động tác của đối phương ngày càng chậm, ngón tay ngày càng nóng rực, Yến Vân Tiêu lười biếng nói: "Đừng có mà mơ."
Lâm Hồng biết điều cười: "Vâng, tuân mệnh."
Tắm xong, Lâm Hồng ôm Yến Vân Tiêu về giường, lau khô người cho y, buộc sợi dây đỏ vào cổ tay và cổ chân. Lại lấy ra một chiếc yếm mới - trên đó thêu trân châu và vỏ trai.
"Mùa đông đến rồi, cái này dày hơn." Lâm Hồng nói.
Yến Vân Tiêu liếc hắn một cái, không tỏ vẻ từ chối, Lâm Hồng liền mặc cho y.
Bất tri bất giác, yếm đã được chất đầy tủ, độ dày mỏng hoặc chất liệu khác nhau, hoa văn khác nhau - nhưng đều là màu đỏ. Lâm Hồng say mê trò chơi trang điểm cho hoàng đế - mỗi ngày trước khi ngủ đều chọn sẵn yếm, y phục, đai lưng, áo choàng, giày và mũ quan cho ngày hôm sau. Ban đầu hoàng đế chê thẩm mỹ của hắn kỳ quặc, hắn bèn đi học hỏi một phen, sau đó hoàng đế ngày càng hài lòng.
Trong điện, lò sưởi được đốt nóng rực, ấm áp như mùa xuân, sau khi tắm nước nóng, toàn thân Yến Vân Tiêu tỏa ra hơi nóng, Yến Vân Tiêu liền duỗi cánh tay và đôi chân trắng như tuyết ra ngoài, chăn chỉ che lại phần bụng.
Lâm Hồng liếc nhìn một cái, rồi vội vàng dời mắt đi.
Yến Vân Tiêu hỏi hắn: "Tướng gia biết trẫm để ngươi tới là để làm gì không?"
Lâm Hồng nói: "Là để làm hòa với thần."
"Mặt mũi đâu ra mà lớn vậy?" Yến Vân Tiêu ngạc nhiên hỏi, "Ngươi vẫn còn trong thời gian khảo sát."
Lâm Hồng khiêm tốn hỏi: "Nội dung khảo sát là gì?"
"Nội dung sao..." Yến Vân Tiêu lơ đãng lại đạp đạp chăn, bắp chân thon dài lộ ra không sót một li, y nói, "Đêm nay ngươi không được ngủ, quỳ ở đây nhìn trẫm, nhưng - một đầu ngón tay cũng không được chạm vào trẫm, biết chưa?"
Yết hầu Lâm Hồng trượt lên xuống: "...Vâng."
Yến Vân Tiêu hài lòng nhắm mắt lại: "Được rồi, trẫm buồn ngủ."
Viên dạ minh châu trước đây bị thu lại, lúc này lại được đặt ở đầu giường, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Lâm Hồng cất viên dạ minh châu vào tủ, ôn nhu nói: "Ngủ đi, ta ở ngay đây, đừng sợ."
Trong bóng tối, Yến Vân Tiêu dường như khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi không còn tiếng động. Một lúc sau, hơi thở trở nên dần đều.
Thị lực Lâm Hồng hơn người, trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ. Làn da của hoàng đế trắng đến gần như phản quang, khẽ phập phồng theo nhịp thở, đối với hắn mà nói quả thực là một loại tra tấn. Nhưng hoàng đế vẫn chưa nguôi giận, nên mới khảo sát hắn.
Lâm Hồng nhắm mắt niệm Thanh Tâm Kinh.
Hắn đã dùng hết tất cả sức kiềm chế của cuộc đời này.
Rạng sáng hôm sau, hắn đã vượt qua kỳ khảo sát, một lần nữa có được quyền vào tẩm cung.
Yến Vân Tiêu nói: "Ngươi bây giờ đã nếm trải khổ sở, có biết làm thế nào để kiềm chế bản thân chưa?"
Lâm Hồng nói: "Vâng. Tạ Hoàng thượng dạy bảo."
Tuy nói vậy nhưng trong lòng lại nghĩ, đè nén càng tàn nhẫn, bùng nổ càng dữ dội, đây không phải là điều hắn có thể khống chế.
Chỉ mong lần sau Hoàng thượng đổi một phương thức khảo sát khác.