Bụng đầy lời muốn nói mà đành nuốt ngược vào trong.
Một tháng một lần, mỗi lần một nén nhang.
Ta còn chưa khởi động xong thì hắn đã xong việc rút lui.
Lần nào cũng đùa giỡn ta như thế, ta nghi ngờ cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cũng bị hắn làm cho phế mất.
"Ta không sao." Ta bất lực từ chối.
Hắn nghiêm túc lắc đầu:
"Đừng động. Để ta bôi thuốc cho nàng."
Tay hắn với tới, động tác dịu dàng thuần thục, như thể đã luyện tập hàng nghìn lần.
Ta chú ý thấy đầu ngón tay hắn còn hơi run.
Nhưng cũng chỉ là thoáng chốc đó thôi.
Rất nhanh, hắn lại khôi phục vẻ mặt bình thản như chưa có chuyện gì.
Đưa tới một chén nước sau khi hành sự.
"Ngoan, mau uống nước rồi ngủ đi." Hắn đắp chăn lại cho ta, giọng nói ôn hòa.
"Thuốc đã bôi rồi, ngày mai chắc sẽ không khó chịu đâu."
Ta nằm trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trướng đỉnh.
Hoài nghi nhân sinh.
Đôi khi ta thực sự nghi ngờ, nam nhân này rốt cuộc có phải phu quân của ta không?
Hay là sư huynh của hắn-- Hoàng đế, biết ta là kẻ nói một đằng làm một nẻo, nên đặc biệt chỉnh ta, ban cho ta vị giáo tập tiên sinh chuyên làm "lễ nghi biểu phạm"?
Dịu dàng, chừng mực, khắc kỷ phục lễ, nhàn nhạt tựa cúc.
Mỗi tháng nộp bài một lần, đúng giờ đúng giấc, tuyệt đối không dư thừa.
Đến cả việc bôi thuốc cũng giống như hoàn thành mục cuối cùng trong danh sách nhiệm vụ.
--
[Nhưng điều ta muốn, không phải là một giáo tập tiên sinh. Càng không muốn cuộc sống nhạt nhẽo này.]
Ta thở dài trong lòng.
Thôi bỏ đi. Ngủ thôi. Suy nghĩ nhiều cũng vô ích.
Dù sao tháng sau, vẫn cứ là quy trình y hệt như thế thôi.
Chỉ có điều ta không biết rằng--
Hũ thuốc mỡ kia, chưa bao giờ là để bôi vết thương cả.
Và sự run rẩy trên đầu ngón tay hắn, cũng chưa bao giờ là vì "dịu dàng".
---
3.
Cuộc hôn nhân của ta và hắn, bắt nguồn từ một cuộc hôn sự ban hôn hoang đường.
Năm ngoái ta hai mươi tuổi, ở triều đại này đã là một "lão cô nương" chính hiệu rồi.
Phụ thân mẫu thân ngày ngày mong gả con, thế nhân thì chỉ trỏ dị nghị ta.
Người tới cầu thân đều bị ta khéo léo từ chối--
Nực cười, ở thời hiện đại, ta vẫn là thanh niên ưu tú đang học đại học, đâu thể bị tư tưởng phong kiến của xã hội cũ ăn mòn.
Mùa hè, Hoàng gia đi Tây Nam quận tránh nóng, gia quyến quan lại theo cùng.
Ta và bạn thân nhất thời cao hứng, thấy làn nước hồ xanh biếc liền muốn nhảy xuống bơi.
Hắn làm nhiệm vụ canh gác, ta bơi trước-- ai ngờ hắn bị sắc đẹp của Yến Tuân thế tử làm cho mê mẩn, quên mất ta vẫn còn ở dưới nước.
Ta cởi áo ngoài, mặc y phục lót rồi nhảy ùm xuống, muốn thử xem khả năng nín thở lặn bơi của kiếp trước còn dùng được không.
Vừa lặn xuống được bốn năm mét, đã bị một vòng tay đầy sức lực kéo vào lòng, miệng bị chặn lại, hắn truyền khí cho ta.
Ta mở to mắt, tay chân vùng vẫy loạn xạ, muốn đẩy ra.
Nhưng nam nhân kia nhất quyết không buông, ngậm lấy miệng ta lực đạo càng mạnh hơn, lúc thì hút lúc thì truyền khí.
Nếu không phải vì có hành động truyền khí, ta hoàn toàn có thể khẳng định kẻ này đang nhân cơ hội ăn đậu hũ của ta.
Bởi vì động tác truyền khí và hút lấy đó, cuối cùng làm ta ngất lịm đi.
Trong cơn mơ màng ta nhìn thấy, nam nhân này sở hữu một khuôn mặt yêu mị quỷ quyệt--
Đẹp trai quá mức, đẹp gấp trăm lần những nhân vật mô hình ở kiếp trước.
Trong lúc hỗn loạn, ngón tay ta chạm vào cơ ngực, cơ bụng, cơ eo, săn chắc.
Đậu má!!!
Hoàn toàn là gu của ta.
Giữ nụ hôn đầu hai kiếp dành cho hắn, cũng không tính là thiệt.
Đợi đến khi ta tỉnh lại, mới hay tin hai chúng ta đã được ban hôn.
Người cứu mạng ta chẳng phải ai xa lạ, chính là một trong những môn sinh đắc ý của phụ thân ta - vị Thủ phụ đương triều, Uất Từ Diễn.
Và kẻ làm mai cho ta chính là một môn sinh đắc ý khác của phụ thân – Bệ hạ hoàng thượng. À không, phải nói là người ban hôn mới đúng.
Phụ thân ta coi đây là mối nhân duyên tốt đẹp, môn đăng hộ đối, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, còn bảo ta là đã trèo cao rồi.
Mẫu thân ta lại chần chừ không dứt, nói hắn ôn nhu lịch thiệp, khắc kỷ phục lễ, người nhạt tựa cúc – đối với người khác thì đúng là lương phối.
Nhưng đối với ta mà nói, hắn lớn hơn ta tám tuổi, cái tuổi này mà vẫn không gần nữ sắc, có lẽ là có ẩn tật.
Hơn nữa tính cách phóng túng tùy tiện như ta thì không hợp với hắn, sau này hôn nhân e là chẳng hạnh phúc.
Khi đó, ta bị nhan sắc của hắn mê hoặc, sợ mẫu thân cản trở nên vội vàng thuyết phục người:
"Tuổi tác không phải là khoảng cách, tính cách không phải vấn đề, còn ẩn tật thì vẫn là ẩn số.
Chỉ cần công phu đủ sâu, chày sắt cũng mài nên kim."
Cứ như thế, mọi chuyện thuận lợi trôi chảy, đầu thu chúng ta đại hôn.
Trước hôn nhân, đầu óc ta luôn mộng tưởng về cảnh hắn ở trên giường sẽ là kẻ nho nhã bại hoại thế nào.
Nào ai ngờ –
Sau hôn nhân, hắn đúng như lời đồn, thanh lãnh cấm dục, chẳng khác nào một ông hòa thượng.
Lỗ vốn thật rồi.
---
4.
Ta nằm trên giường, khi sắp chìm vào giấc ngủ mê man thì chợt ngửi thấy trên người hắn có mùi hương rất nhạt.
Không phải mùi huân hương, cũng chẳng phải mùi cao thuốc.
Chẳng biết tả thế nào, nhưng luôn cảm thấy... có chút quen thuộc.
Thôi bỏ đi, có lẽ là ta nghĩ nhiều rồi.
An tâm ngủ thôi.
Thế nhưng nửa đêm, cổ họng ta lại xuất hiện triệu chứng khô khát quen thuộc, giống như di chứng sau khi gào thét quá mức, vô cùng khao khát uống nước.
Tình trạng này cứ vài ngày lại tái diễn, đến nay vẫn chưa tìm ra nguyên nhân.
Hắn vội vàng rời giường, bưng nước ở đầu giường, sủng nịnh đút cho ta.
Y phục lót trượt xuống khỏi bờ vai, ta cố ý làm như không thấy, xuân sắc lộ ra ngoài, dòng nước nơi khóe miệng chảy dọc theo cổ xuống tận ngực.
Sự quyến rũ không chủ ý, mới là thứ chí mạng nhất.
Thế nhưng hắn vẫn đoan trang tự giữ, không hề có phản ứng.
Sau khi đưa chén nước cho ta, hắn liền đi về phía tịnh phòng:
"Nàng đổ nhiều mồ hôi quá, để ta gọi người chuẩn bị nước, nàng tắm rửa cho dễ chịu."
Nhìn bóng lưng hắn, ta lại bắt đầu hậm hực.
Chếc tiệt, ta đã như vậy rồi mà hắn còn coi như không thấy? Là do ta chưa đủ ý nhị, hay là hắn thật sự là một khúc gỗ?
Thế là, sau khi hắn quay lại nói nước đã chuẩn bị xong, ta cố ý làm bộ mơ màng không mặc lại y phục, cứ thế trần như nhộng bước vào tịnh phòng...
Nhưng màn quyến rũ của ta lại thất bại.
Hắn thậm chí chẳng thèm nhìn ta, vội vã nhặt chiếc yếm trên giường, xoay người rời khỏi cửa:
"Ta đi giặt y phục cho nàng. Nàng cứ chậm rãi tắm rửa, nửa đêm về sáng ta sẽ không đến làm phiền nàng đâu."
Hắn còn cẩn thận đóng cửa lại giúp ta – bước chân nhanh đến mức cứ sợ ta đuổi theo kéo quần hắn mà đòi "ăn" thật vậy.
Ta nhìn cánh cửa đóng chặt, rồi lại nhìn chính mình đang đứng ngẩn ngơ trước cửa tịnh phòng mà không mảnh vải che thân.
Thân thể bỗng chốc thả lỏng, nỗi thất vọng trào dâng.
Lần nào cũng vậy.
Mệt mỏi quá.
Mỗi lần "vận động" đủ một nén nhang là xong việc, quần hắn như thể bị khóa lại. Sau đó dù ta có quyến rũ thế nào, người ta vẫn sừng sững không động đậy.
Chẳng biết là do bên ngoài có người muốn giữ tiết, hay là... hay là vì sao? Chính ta cũng chẳng rõ...
Trong lòng ấm ức muốn chếc, nhưng bề ngoài vẫn phải làm tròn bổn phận.
"Đa tạ phu quân, chàng đúng là chu đáo quá."
Lời vừa dứt, bên ngoài vọng vào tiếng đáp: "Không cần khách sáo, đó là bổn phận của vi phu."
Hắn vừa đi, ta lười chẳng muốn tắm rửa gì nữa, thay nam trang rồi nhảy cửa sổ ra ngoài.
Nửa canh giờ sau, ta lôi kéo thằng bạn chí cốt lên mái nhà để làm "thùng rác" trút nỗi lòng.
"Đồ đ.i.ê.n, nửa đêm không ngủ mà cứ thích hành hạ tiểu gia thế à.
Có khí thì đi mà trút lên người nam nhân nhà ngươi ấy, không được thì bỏ thuốc mà "làm" hắn đi.
Cứ lôi ta ra mà hành mãi."
"Đồ quỷ, phu quân của ta á? Ta thấy mình như gả cho một ông hòa thượng sống ấy.
Cái gì mà bảy lần một đêm? Mây mưa đến tận sáng? Ta đây chưa từng được hưởng tí nào!"
"Này, tâm mở rộng ra một chút, ít nhất thì hắn cũng là đại soái ca phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của ngươi mà."
"Đúng là to, đẹp trai, cũng đủ nam tính.
Nhưng ta nào ngờ hắn lại là một kẻ vận động viên đúng giờ như thế!
Đúng một nén nhang là xong việc, sau đó còn bôi thuốc, đút nước, giặt yếm cho ta... dịch vụ trọn gói từ đầu đến cuối..."