Thủ Phụ Đại Nhân Của Ta
Chương 1
Ta vốn là kẻ có xư ơng cốt phản nghịch, trớ trêu thay phụ thân lại là bậc đại nho chốn văn đàn, là người dạy dỗ lễ nghi cho Thiên tử.
Bề ngoài ta là tài nữ đoan trang, văn chương lỗi lạc, nhưng thực chất bên trong lại toàn lời th ô tục, thường cùng bạn thân hùa nhau làm mấy chuyện trêu gà ghẹo c hó.
Chẳng ngờ Hoàng đế lại nổi hứng ban hôn, gả ta cho vị Thủ phụ hơn ta tám tuổi, kẻ vốn là một vị “hòa thượng thanh đăng cổ tự”, nhạt nhẽo vô cùng.
Khoảng cách thế hệ, tính cách không hợp, chuyện ph òng t he cũng chẳng ra sao, thực sự không thể nhịn được nữa, ta bèn đề nghị hòa ly.
Ta nói: "Ta không yêu chàng, ta đã hồng hạnh vượt tường, sớm đã yêu kẻ khác rồi."
Hắn sụp đổ, gầm lên:
"Nàng không yêu ta, đó là vấn đề của riêng nàng, nàng nên tự kiểm điểm lại mình, liên can gì đến ta?
Hơn nữa, nàng dựa vào đâu mà đòi hòa ly với ta?
Nàng hồng hạnh vượt tường, thì nàng xây cao tường lên đi chứ?
Hoặc là nàng dứt khoát với kẻ kia đi!
Ta đâu có đắc tội nàng."
Ta bất giác cảm thấy, thật có lý, không cách nào phản bác được.
Đành bất lực đổi giọng: "Chàng không làm ta th ỏa m ãn."
Hắn bỗng chốc nở nụ cười âm hiểm, đóng sầm cửa lại.
Lấy ra một sợi xích vàng, khóa chặt ta vào đầu giường-ngày đêm không nghỉ dốc sức chứng minh:
"Ba ngày này nàng đã th ỏa m ãn chưa? Nếu vẫn chưa đủ, ta có thể tiếp tục hầu hạ nàng ba ngày ba đêm nữa. Cho đến khi nàng thỏa mãn mới thôi."
Bề ngoài ta giả vờ hoảng loạn, giơ tay xin tha.
Trong lòng thì đang phấn khích xoa tay lia lịa.
Quá tốt rồi, vị Thủ phụ đại nhân vốn khắc kỷ phục lễ kia, hóa ra lại đúng là gu của ta: một kẻ đi ên cuồng âm trầm.
---
1.
Đêm nay là rằm, lại tới thời gian làm chuyện ph òng t he mỗi tháng một lần.
Phu quân Uất Từ Diễn đã tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường, hương đốt tính giờ đầu giường cũng đã chuẩn bị xong.
Ta còn đang rửa mặt ở hậu thất, trong đầu toàn là chuyện tối qua tán gẫu cùng Kiều Chi Xác.
Mười năm nay, khoác lên mình nữ trang, ta là tài nữ số một kinh thành, ngâm thơ làm phú đều là lấy từ trí tuệ người xưa mà thôi.
Thay sang nam trang, ta cùng Kiều Chi Xác trở thành hai kẻ bất cần nhất kinh thành, chuyên nói lời th ô t ục, hùa nhau làm chuyện càn quấy.
Trong đám công tử thế gia, không kẻ nào đi ên hơn chúng ta, uống rượu hoa, dạo kỹ viện nam, đ ập phá s òng b ạc, chuyện gì trái khoáy cũng làm.
Kiều Chi Xác đích thị là kẻ đ oạn t ụ, chỉ yêu mỹ nam, ngày ngày ngâm mình trong k ỹ vi ện nam, sống vô cùng phóng túng.
Còn ta lại chán ghét kiểu lễ giáo đoan trang, không muốn bị khuôn phép trói buộc, suốt ngày chỉ muốn chống đối lại phụ thân.
Phụ thân từng đ ánh, từng mắng, từng cấm túc.
Nhưng chẳng thể làm gì, ai bảo ta là người xuyên không hiện đại, lại còn là cô con gái duy nhất của ông.
Một tiến sĩ văn khoa 985 đời thực như ta, lẽ nào lại không nắm thóp được cái thời đại giả tưởng nhỏ bé này sao?
Về văn chương, ta có thể tranh luận ba ngày ba đêm không nghỉ, đem tinh hoa văn học năm nghìn năm ra đối đáp với ông.
Về thực lực, năm mười hai tuổi ta đã khiến phủ Thái phó nghèo rớt mồng tơi trở thành đại gia ngầm ở hoàng thành.
Hoàng đế sư huynh cũng từng tham gia thuyết giáo, nhưng ta đã chép cho hắn xem Long Trung Đối, Trị An Sách, Thiên Nhân Tam Sách cùng Thượng Nhân Tông Hoàng đế Ngôn Sự Thư.
Hắn không nói hai lời, quay đầu lại giúp ta thuyết phục phụ thân:
"Thầy à, tài năng đặc biệt của sư muội, chớ nên lộ ra dễ dàng.
Cũng đừng quá khắt khe với tính cách của muội ấy, chuyện gì lớn lao, đã có Trẫm đứng ra chống đỡ rồi."
Phụ thân bó tay, chỉ đành thỏa hiệp, cầu xin ta đừng lộ ra bản chất thật trước mặt người khác.
Từ đó ta trở thành kẻ hai mặt.
Tối qua ta cải nam trang lẻn ra ngoài phủ, vừa quậy phá ở k ỹ vi ện về.
Bạn thân liền không ngừng than vãn về vị tiểu quan bám người của hắn, suốt ngày dính chặt lấy hắn, trên giường hay dưới đất đều không buông.
"Ta chỉ là một mảnh đất hoang, cày cấy bao nhiêu cũng chẳng mọc được cỏ, thế mà kẻ đó cứ ngày đêm ra sức cày bừa, làm tiểu gia đây đến eo cũng không thẳng nổi."
Hắn thở dài, nhưng trong giọng điệu lại ẩn chứa vẻ đắc ý không giấu nổi:
"Chà! Tiểu gia ta sắp không chịu nổi nữa rồi. Vẫn là Thủ phụ đại nhân nhà ngươi tốt, thanh lãnh tự giữ, nàng không hề có những phiền não này như ta..."
M ẹ k iếp, lúc đó ta chỉ muốn tát cho hắn một cái.
Đang khoe khoang với ta đấy à? Sợ ta không nghe ra đây là sự đắc ý ngọt ngào sau khi hành sự sao?
Tay ta vừa giơ lên định đánh, hắn lại nói tiếp:
"Lão già nhà ngươi vẫn giữ lệ cũ, mỗi tháng một lần đấy à?"
Tay ta lại hạ xuống, có chút thẹn quá hóa giận, chỉ đáp một tiếng "Ừ".
Hắn ghé sát mặt lại, cười đểu giả bồi thêm một câu:
"Có cần tiểu gia giúp nàng k ích th ích hắn một chút không?"
Ta ngả người ra sau, vẻ mặt khinh bỉ:
"Chỉ ngươi? Cái kẻ chuyên nằm dưới kia, chứ có phải gậy gộc gì đâu, thì làm được gì? Chống nổi không hả ngươi?"
Hắn vẻ mặt hận sắt không thành thép:
"Ta nói là tìm kẻ khác, m ẹ ki ếp ta nói câu nào là tự ta làm đâu? Lão tử không thích nữ, hiểu chưa?"
Suy nghĩ còn đang rối bời, liền nghe tiếng Uất Từ Diễn:
"Nương tử, ta đốt hương đây."
Đây là tín hiệu bắt đầu chuyện ph òng th e của chúng ta.
Vận động trong một nén nhang. Chuyện thường niên không bao giờ đổi.
Ta vội vàng chỉnh đốn rồi chạy về phía giường-thời gian quá ngắn, không thể lề mề, phải tranh thủ từng giây.
Hắn dựa người vào đầu giường, tay đang cầm que lửa đốt hương.
Một động tác tùy ý, nhưng hắn làm trông thật tao nhã cấm d ục, khiến người ta dễ suy nghĩ lung tung.
Mái tóc xõa một nửa, dưới cổ áo hơi mở, những đường nét cơ bụng lộ rõ, cơ ng ực căng đầy.
Sức hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành không cách nào che giấu nổi.
Hắn dáng người rất đẹp, dù chỉ là bộ áo vải thô cũng không che nổi thân hình cao ráo rắn chắc cùng những đường nét gợi cảm kia.
Haizz, đáng tiếc.
Đúng là vẻ ngoài lộng lẫy, nhưng bên trong thì rỗng tuếch.
Không, thậm chí chẳng thể gọi là "bên trong" được-tới nhịp điệu và thời gian ra vào hắn còn phải canh giờ chuẩn xác.
Kiếp trước đọc tiểu thuyết, xem phim ảnh không ít, mũi cao, ngón tay dài, eo khỏe đều là chuẩn mực của việc thận tốt làm tốt.
Thế mà kết hôn hơn một năm, chuyện phòng the này cứ một tháng một lần, mỗi lần đúng một nén nhang, hoàn toàn chứng minh hắn không được.
Ta thực sự không hiểu nổi, vấn đề nằm ở đâu chứ?
---
2.
Ta vẫn như mọi khi, giả vờ dịu dàng e thẹn đưa tay qua, giúp hắn cởi y phục.
Ngón tay từ cơ ngực vuốt xuống cơ bụng, rồi lại vuốt xuống vùng bụng dưới...
Vừa chạm vào cạp quần, đã bị hắn nắm chặt lấy.
Những ngón tay hắn khựng lại, khớp tay siết chặt một chút-dường như đã dùng sức lực cực lớn mới ngăn bản thân lại được.
"Nương tử." Giọng hắn hơi khàn, "Tại hạ thất lễ rồi."
Hắn rũ mắt, ánh mắt tránh nhìn cơ thể ta, chỉ dán chặt vào một góc giường.
[Lão nương đây nhan sắc có thừa, vóc dáng chuẩn mực, vậy mà hắn dám ngó lơ ta?]
"Ta sẽ khống chế thời gian, sẽ rất dịu dàng."
Lại là câu thoại cửa miệng này.
[Ai cần ngươi khống chế thời gian? Ai cần ngươi dịu dàng??
Có bản lĩnh thì cứ phô hết ra đi! Lão nương đây chỉ chờ ngươi phát đi ên đây này!]
Ta gào thét trong lòng, nhưng vẻ ngoài vẫn thẹn thùng gật đầu, e ấp thu mình vào lòng hắn.
Thân hình hắn rõ ràng cứng đờ lại.
Nhịp thở cũng loạn đi nửa nhịp.
Ta cứ ngỡ cuối cùng hắn cũng sẽ "mất kiểm soát"--
Giây tiếp theo, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, khắc chế mà nhẹ nhàng.
"Bắt đầu rồi."
--
Tàn hương cuối cùng rơi xuống mặt bàn.
Kh oái l ạc cực độ? Hoàn toàn không tồn tại. Kết hôn hơn một năm, ta chưa từng cảm nhận được niềm vui đó.
Mọi thứ dừng lại đột ngột, như thể có kẻ bấm giờ buộc ngừng lại.
Ta còn đang nắm chặt ga giường, trong đầu vẫn đang tính toán tư thế tiếp theo, thì hắn đã đúng giờ đúng giấc rút lui.
Không sớm một giây, cũng chẳng muộn một giây. Cứ như thể dừng lại thêm một giây nữa sẽ bị trời đ ánh vậy.
Trong đầu ta vẫn còn một mớ hỗn độn.
Hắn đã ngồi dậy quay lưng về phía ta, cúi người lục tìm thứ gì đó trên đầu giường, đường nét cơ bắp trên vai căng cứng.
Hơi thở vẫn chưa bình ổn.
"Phu quân, chàng làm gì vậy?" Ta mất kiên nhẫn hỏi.
Hắn quay đầu lại, tay cầm một hũ thuốc mỡ.
"Vừa rồi hơi mạnh bạo, phu nhân có chỗ nào không ổn không?"
Hắn bước lại gần, giọng nói đã khôi phục vẻ bình ổn, vẻ mặt cũng trở nên dịu dàng, khắc chế trở lại.
Chỉ có những ngón tay nắm hũ thuốc là vẫn trắng bệch.
"Để ta xem nàng có bị thương không."
Ta: "..."
[Là ta chưa th ỏa m ãn! Ngươi không hiểu sao?
Chỉ có thời gian một nén nhang đó thì bị thương chỗ nào được?
Ta làm bằng giấy chắc? Đụng vào là r ách luôn được à?]