Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 60: Được Mất 1

Không thể suy nghĩ quá lâu, nếu không sẽ bị nghi ngờ là nói dối, Dung Hoa hạ quyết tâm lên tiếng: “Cháu và Tứ di nương cùng nhau đi ra, chỉ là bên ngoài quá tối, cộng thêm trong lòng cháu có chút sợ hãi. Tứ di nương đi phía trước, cháu đi phía sau không hiểu sao lại bị lạc mất. Sau đó cháu nghe thấy có tiếng động, bèn đi tới, thì nhìn thấy Tam thẩm thẩm. Cháu nghĩ, Tứ di nương có lẽ phát hiện cháu không theo kịp, nên đã quay lại tìm cháu rồi.”

Nghe những lời của Dung Hoa, đối với Tứ di nương không có nửa điểm nghi ngờ, sự việc kể ra lại hợp tình hợp lý như vậy, chắc hẳn là thế này, Đào lão thái thái gật đầu: “Hảo hài tử.” Rồi bảo nha hoàn bưng điểm tâm tới.

Rèm cửa bên ngoài được vén lên, có nha hoàn bước vào.

Dung Hoa thở phào nhẹ nhõm, cuộc tra hỏi này coi như kết thúc rồi nhỉ.

Ăn xong điểm tâm, Lão thái thái lại thưởng cho một nghiên mực Đoan khê hình hoa mai màu thiên thanh và một ống bút sứ lục giác vẽ hoa chim, Dung Hoa vội vàng tạ ơn.

Đào lão thái thái hiền từ cười nói: “Phần hiếu tâm đó của cháu thật đáng quý, ta tặng cháu chút đồ thì có sao đâu.”

Dung Hoa mím môi khẽ mỉm cười.

Đào lão thái thái có vẻ rất hài lòng, lại cùng Dung Hoa nói chuyện một lát, Dung Hoa lúc này mới đứng dậy cáo lui.

Dung Hoa dẫn nha hoàn đi rồi, Đào lão thái thái nói với Nhuệ Thanh: “Bát nha đầu không giống như đang nói dối, đêm đó xảy ra bao nhiêu chuyện, một đứa trẻ như nó còn chưa biết lòng người trong phủ này lợi hại ra sao, chắc hẳn không nghĩ ngợi nhiều.”

Nhuệ Thanh chứng kiến từ đầu đến cuối, cũng cảm thấy biểu hiện của Bát tiểu thư rất bình thường, không giống như có gì giấu giếm: “Bát tiểu thư tuổi còn nhỏ như vậy, gặp phải cảnh tượng đó đã sớm hoảng sợ mất hồn, e là chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác.”

Đào lão thái thái gật đầu: “Bên chỗ Bát nha đầu không cần gặng hỏi nữa, kẻo hỏi nhiều lại khiến người ta sinh nghi.” nói rồi lại cười: “Ta thấy nha đầu này tuy nuôi ở ngoại phủ nhiều năm, nhưng lại rất hiểu biết lễ nghĩa, chữ viết trên kinh văn cũng thanh tú…”

Nhuệ Thanh vừa cầm lấy những bản kinh văn này, đã biết Lão thái thái nhất định sẽ thích vị Bát tiểu thư này. Lão thái thái thích nhất là cuốn “Hoàng Đình Kinh” của Vương Hi Chi, những kinh văn Bát tiểu thư chép đều dùng lối chữ tiểu khải, một tờ giấy ngàn chữ, không một chữ nào bị lem, không một chữ nào viết sai.

Đào lão thái thái lại bảo Nhuệ Thanh mang kinh văn qua xem: “Đừng nói trong tộc chúng ta không có chữ viết đẹp thế này, ngay cả bên ngoài ta cũng chưa từng thấy bản chép kinh nào đẹp hơn thế. Trước kia chữ của Ngũ nha đầu đẹp, nhưng chưa khỏi bộc lộ tài năng quá mức. Chính An cứ khăng khăng nói đó là đoan trang hùng vĩ, khí thế rộng mở, ta lại không thích.”

Nhuệ Thanh không khỏi bật cười.

Nhắc đến Ngũ tiểu thư, Đào lão thái thái thở dài một hơi: “Ngũ nha đầu cũng thật đáng tiếc, nhà chúng ta có bao nhiêu môn thân thích, nếu sớm nói với ta, tìm một đám tươm tất gả đi chẳng phải xong rồi sao, đâu đến nỗi rơi vào bước đường đó.”

Nhuệ Thanh không biết nói gì cho phải, đứng một bên chỉ lẳng lặng nghe.

Đào lão thái thái lại hỏi: “Hai nha hoàn mà Bát tiểu thư mang đến là ai vậy?”

Nhuệ Thanh rót một chén trà hầu hạ Lão thái thái uống: “Người đều từng gặp rồi ạ, một đứa là Cẩm Tú trong phòng Đại thái thái, đứa kia là Phỉ Thúy, cũng từ phòng Đại thái thái ra, trước tiên hầu hạ trong phòng Nhị tiểu thư, sau đó mới đến chỗ Bát tiểu thư.”

Đào lão thái thái cười khẩy một tiếng: “Nó đối với ai cũng không tin tưởng, có phòng nào mà không cài cắm người của nó.” Ngừng một lát: “Đứa tên Phỉ Thúy đó là do Nhị nha đầu đưa ra sao?” Lão thái thái nhíu mày: “Nhị nha đầu từ khi nào cũng động tâm tư này rồi.”

Nhuệ Thanh đứng một bên không lên tiếng, với sự thiên vị của Lão thái thái dành cho Nhị tiểu thư, chỉ cần chuyện không làm quá giới hạn, hỏi han vài câu rồi thôi, sẽ không nhúng tay vào quản.

Đào lão thái thái quả nhiên không tiếp tục hỏi nữa, chỉ là trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo: “Còn có ai tiếp xúc với Tứ di nương nữa không?”

Nhuệ Thanh đem chuyện dò hỏi được kể lại cho Lão thái thái: “Chỉ nghe người bên sảnh hoa nói, đêm đó Sơ Hiểu có ra ngoài một lúc.”

Đào lão thái thái ngẩng đầu nhìn Nhuệ Thanh một cái, dặn dò: “Gọi Sơ Hiểu tới hỏi xem, xem nó biết những gì, và có liên quan gì đến chuyện này không. Mắt thấy người trong tộc sắp đến rồi, tuyệt đối không thể để xảy ra loại chuyện xấu hổ này, dù làm cách nào cũng phải che giấu cho bằng được.”

Nhuệ Thanh an ủi: “Lão thái thái không cần lo lắng, trước đó Đại lão gia chẳng phải đã nói rồi sao, hai tên tặc nhân đó bị thương không nhẹ, e là khó mà mở miệng được nữa.”

Đào lão thái thái nói: “Tuy nói vậy, nhưng không thể lơ là, ngộ nhỡ mở miệng nói ra điều gì, thể diện của Đào gia chúng ta biết để vào đâu?” Nói đến đây Đào lão thái thái nhíu mày: “Mới để nó quản gia vài năm, đã biến phủ đệ thành ra thế này. Nếu không phải nó đưa Tứ di nương ra tiểu viện bên ngoài dưỡng bệnh trước, thì làm sao có chuyện sau này?”

“Bên ngoài xảy ra loạn lạc, không nghĩ cách bảo vệ trong phủ, lại muốn nhân cơ hội trừ khử người cản trở mình, kết quả xôi hỏng bỏng không, dẫn tặc nhân vào nhà.” Sắc mặt Đào lão thái thái ngày càng khó coi: “Những năm nay nó chẳng tiến bộ chút nào, sự việc đã đến nước này, còn ở trong phủ khua chiêng gõ mõ tìm người dò hỏi chuyện của Tứ di nương. E rằng người khác không biết nhà chúng ta có nội gián sao? Đường đường là nhà của tộc trưởng, vì thê thiếp bất hòa mà rước sói vào nhà, để người trong tộc nói thế nào đây?”

“An Quốc Công phu nhân còn nhớ ân tình của chúng ta, nếu biết những tai họa này đều do chúng ta tự chuốc lấy thì sẽ ra sao? Còn có thể cưới con gái nhà ta nữa không?”

Nhuệ Thanh nhẹ nhàng đ.ấ.m bóp vai cho Đào lão thái thái: “Lão thái thái đừng nổi giận, may mà ngài đã sớm sắp xếp Tứ di nương và Liễu Nhi vào viện, người bên ngoài sẽ không biết nội tình đâu.”

Đào lão thái thái gật đầu: “Nó chủ động đến chỗ ta tìm kiếm sự che chở, ngược lại giúp ta đỡ tốn bao nhiêu công sức.” Ngừng một lát lại nói: “Ta thấy việc này không thể chậm trễ, tối nay gọi Đại lão gia đến đây cho ta.”

Khoan hãy nói chuyện Nhuệ Thanh tìm cơ hội gọi Sơ Hiểu đến nói chuyện, hỏi rõ ràng chuyện đêm đó rồi bẩm báo lại với Lão thái thái, đến tối bèn mời Đại lão gia qua.

Nhuệ Thanh thắp sáng tất cả đèn, lại bưng trà nước và điểm tâm lên, các nha hoàn đều lui xuống chỉ để lại hai mẹ con Đào Chính An nói chuyện.

Đào lão thái thái nói: “Điểm tâm này con nếm thử xem, có còn đúng hương vị đó không.”

Đĩa trước mặt là bánh hoa quế, Đào Chính An lấy một miếng nếm thử, chỉ có chỗ Đào mẫu mới làm ra được hương vị này.

“Từ nhỏ con đã thích ăn điểm tâm này, thoắt cái đã qua bao nhiêu năm rồi.”

Đào Chính An cũng nhớ lại chuyện hồi nhỏ, những năm đó Đào mẫu đối với ông ta quả thực không thiếu sự quan tâm. Mặc dù từ sau khi Đại thái thái sảy thai, quan hệ giữa hai mẹ con Đào Chính An không còn tốt như trước, nhưng tình nghĩa những năm đó vẫn còn.

Đào lão thái thái nói: “Chuyện mấy ngày nay ta đều nghe nói rồi, không biết con định xử lý thế nào. Mắt thấy sắp đến tiết Đông chí tế tổ rồi, những chuyện này không giải quyết ổn thỏa, đợi đến khi người trong tộc đến, ngộ nhỡ nhắc tới con sẽ trả lời ra sao?”

Nghe thấy lời này, trong lòng Đào Chính An giật mình: “Mẫu thân nghe được phong thanh gì rồi sao?” Lão thái thái và mấy vị trưởng bối trong tộc thường xuyên thư từ qua lại, không chừng đã nhận được tin tức gì.

Đào lão thái thái liếc nhìn Đào Chính An: “Đợi đến khi có phong thanh, thì đã không kịp nữa rồi.”

Đào Chính An thở phào nhẹ nhõm.

Đào lão thái thái hừ lạnh một tiếng: “Đừng tưởng ta đang dọa con, ngay cả phủ đệ của mình còn quản không xong, làm sao có thể làm tộc trưởng? Đợi đến khi trưởng bối ép hỏi con, con định giải thích thế nào? Tứ di nương bị nhốt ở tiểu viện ngoài phủ dưỡng bệnh, tặc nhân đến, sao không đón nó về phủ? Đây là chưa rơi vào tay tặc nhân, ngộ nhỡ bị tặc nhân làm nhục danh tiết, thể diện của con để vào đâu? Đám tặc nhân đó đốt tiểu viện xong bèn xông vào phủ, sao lại biết đường chạy thẳng đến Thiên Hỉ Cư của ta?”

“Đại con dâu gọi người trong phủ đến hỏi, loại chuyện này cũng có thể hỏi sao? Người nhà mình biết thì thôi, nếu để người ngoài biết được, thì làm sao mà chịu nổi?”

“Hai tên tặc nhân bị tống vào đại lao thế nào rồi?”

Đào Chính An vội đáp: “Chưa kịp thăng đường đã trọng thương không qua khỏi, c.h.ế.t trong lao rồi.”

Đào lão thái thái gật đầu: “Chuyện bên ngoài coi như đã lo liệu xong, sẽ không có ai nói lung tung, nhưng người trong phủ con đã có tính toán gì chưa, rốt cuộc định làm thế nào?”

Đào Chính An nhíu mày: “Thập chất nữ của tam phòng…”

Đào lão thái thái sa sầm mặt nói: “Đừng lôi tam phòng vào đây với ta, chuyện của tam phòng có thể lớn hơn chuyện của đại phòng con sao? Nếu là chuyện của tam phòng, ta cần gì phải gọi con đến hỏi? Vợ chồng các con trong lòng đã sớm có tính toán rồi phải không?” Nói đến đây, giọng điệu đã mang theo sự châm chọc.

“Tứ di nương, con định xử lý nó thế nào?”

Trong lòng Đào Chính An chợt chùng xuống, thấy Đào mẫu lạnh lùng, dường như đã không còn đường lui, nghĩ đến mình đã chừng này tuổi, vất vả lắm mới…

Đào lão thái thái cười khẩy nói: “Ta biết trong lòng con đang nghĩ gì, Tứ di nương vất vả lắm mới mang thai, con là luyến tiếc cục thịt trong bụng nó.”

Bị nói trúng tâm sự, Đào Chính An im lặng không nói.

Đào lão thái thái bưng chén trà trên bàn lên uống một ngụm: “Đừng nói còn chưa biết nó có thực sự m.a.n.g t.h.a.i hay không, cho dù là có, nó đã làm ra loại chuyện đó, con còn có thể vì đứa trẻ mà bao che cho nó sao? Tương lai đứa trẻ sinh ra, lại có người nghi ngờ thân phận của nó, thể diện của con để vào đâu? Thể diện của Đào gia chúng ta để vào đâu? Ngộ nhỡ có người nói Đào gia nuôi con tặc t.ử thay người khác, con còn có thể đi bịt miệng người ta được sao? Sao không m.a.n.g t.h.a.i sớm, không m.a.n.g t.h.a.i muộn, cứ phải đợi viện của nó có tặc nhân xông vào mới mang thai? Cho dù là có thật, đứa trẻ đó cũng là đứa vô phúc.”

Trên mặt Đào lão thái thái mang theo vài phần nghiêm lệ: “Trước kia con và đại con dâu cùng nhau xử lý Tiểu Ngũ, ngay cả ta cũng không nói một tiếng, bây giờ sao lại đổi quy củ rồi?”

“Tiểu Ngũ còn có thể xử lý được, nó sao lại không thể? Cho dù trong bụng nó quả thực có thai, đứa trẻ trong bụng nó là con của con, Tiểu Ngũ thì không phải sao?”

Từng chữ của Đào lão thái thái ép Đào Chính An không nói nên lời.

Đào lão thái thái lạnh lùng nhìn Đào Chính An một cái: “Ngộ nhỡ tiểu thiếp của con gây ra chuyện một thi hai mạng, ta cũng sợ con sẽ oán trách ta. Sáng nay ta đã sai người hòa một viên t.h.u.ố.c phá t.h.a.i vào bát canh của Tứ di nương, nó đã uống canh rồi… Một ngày trôi qua, thân thể nó lại vẫn khỏe mạnh không có bất kỳ dị thường nào, không tin con cứ vào phòng xem nó đi.” Nói xong lời này, Đào lão thái thái đặt mạnh chén trà xuống bàn, bèn có người nghe thấy tiếng động mở cửa ra.

Đào Chính An nghe thấy lời này, trừng lớn hai mắt, lại nhìn ra bên ngoài.

Đào lão thái thái lại nghiêm giọng nói: “Đi đi!”

Đào Chính An đứng dậy bước ra khỏi phòng, nha hoàn dẫn đường đưa ông ta đến ngoài phòng Tứ di nương.

Đào Chính An chỉ cảm thấy đôi chân nặng trĩu khác thường, đang không biết có nên tiếp tục bước tới hay không, Liễu Nhi đang làm việc ở gian ngoài tinh mắt nhìn thấy Đào Chính An, lập tức bỏ đồ xuống đón ra: “Đại lão gia đến rồi.”

Đào Chính An bước vào phòng, Tứ di nương nghe thấy tiếng động bèn ra đón.

Đào Chính An ngẩng đầu nhìn, Tứ di nương mặc chiếc áo nhu màu tím nhạt, đôi mắt long lanh như khói, đứng duyên dáng dưới ánh đèn.

Nhìn thấy Đào Chính An, Tứ di nương khẽ mỉm cười, nét mặt rạng rỡ: “Hôm nay sao lão gia lại qua đây?” Nói rồi đưa tay khoác lấy cánh tay Đào Chính An, mời ông ta vào nội thất.

Liễu Nhi bưng bộ ấm chén tới, Tứ di nương đón lấy, ngẩng đầu lên nở một nụ cười rạng rỡ với Đào Chính An: “Lão gia đợi nhé, thiếp đi pha cho ngài ấm trà ngon.”

Đào Chính An ngẩn ngơ nhìn Tứ di nương. Uống trà nàng pha cũng đã mấy năm rồi, ban đầu thủ pháp của nàng còn chưa thuần thục… bây giờ, chắc nhắm mắt nàng cũng pha được trà ngon.

Chưa đợi Tứ di nương bưng trà tới, Đào Chính An đã đứng dậy bước qua.

Đối với sự nhiệt tình của Đào Chính An, Tứ di nương có chút mừng rỡ khác thường.

Tâm trí Đào Chính An đang phân tán, chỉ nhìn thấy đôi mày thanh tú, đôi môi căng mọng kia, khẽ mỉm cười còn lộ ra lúm đồng tiền tròn xoe.

Tứ di nương liếc nhìn Liễu Nhi, Liễu Nhi vội vàng bước ra ngoài, lại nhẹ nhàng khép cửa ngăn lại. Trong phòng không còn ai khác, Tứ di nương bưng chén trà nép vào lòng Đào Chính An, lại đưa chén trà đến bên miệng Đào Chính An: “Trà này là Lão thái thái ban thưởng, thiếp đặc biệt giữ lại cho lão gia đấy.”

Trong phòng nàng chẳng có đồ gì tốt, trừ khi là thái thái, Lão thái thái ban thưởng, nàng cũng luôn cất giữ đợi khi ông ta đến mới lấy ra dùng.

Có một lần ông ta cách mấy tháng mới đến chỗ nàng, nàng vui vẻ bưng hũ trà ra, lại phát hiện bên trong có một con bọ chui vào, xót xa vô cùng, định đổi loại trà khác, nhưng lại chẳng còn.

Nàng theo ông ta ngần ấy năm chẳng được hưởng phúc gì, vất vả lắm mới sinh được một ca nhi, lại mất sớm, ngay cả gia phả cũng chưa được vào.

Lục di nương sinh Hoằng ca, trong phủ đều gọi Hoằng ca là Nhị gia. Nàng cũng từng làm ầm ĩ một trận, gặp ông ta bèn nhắc: “Ai là Nhị gia? Đứa thiếp sinh ra đâu? Đứa thiếp sinh ra mới là Nhị gia.”

Đào Chính An ngồi trên ghế uống trà, Tứ di nương hầu hạ bên cạnh, lại không nỡ rút bàn tay đang đặt trên đầu gối Đào Chính An ra, đành dùng tay trái rót trà. Đợi đến khi sắc mặt Đào Chính An dịu lại, Tứ di nương mới lên tiếng: “Lão gia, ngài còn nhớ đã hứa với thiếp, sẽ tìm cho Nghiên Hoa một mối hôn sự tốt chứ?” Tuy là hỏi, nhưng không nói toạc ra, cũng không nhắc đến Vương gia: “Bây giờ Nghiên Hoa tuổi cũng không còn nhỏ nữa, chỉ cần gia thế tương xứng, nhân phẩm cũng tốt.” Ngừng một lát: “Cho dù gia thế bình thường, người có tài học thì cũng không phải là không được, Nghiên Hoa gả qua đó chịu khổ vài năm, tương lai có ngày ngóc đầu lên được là tốt rồi.” Cuối cùng lại thêm một câu: “Chỉ cần là chính thất, cô gia lại có tiền đồ, Nghiên Hoa có chỗ dựa dẫm, thì chính là một mối hôn sự cực tốt, Nghiên Hoa và thiếp đều sẽ cảm kích lão gia.”

Đào Chính An liếc nhìn Tứ di nương, ánh mắt dịu dàng lại: “Nói vậy nàng đều là vì Nghiên Hoa…”

Tứ di nương cúi đầu cười: “Từ trong bụng thiếp chui ra, làm sao có thể không thương nhớ cho được.” Nàng đòi Đại thái thái những thứ đó, cũng là vì tương lai có thể làm của hồi môn cho Nghiên Hoa.

Nàng đã bất chấp tất cả rồi, chỉ cần hôn sự của Nghiên Hoa thành công, nàng có thể hy sinh mọi thứ. Nghĩ đến đây lại nở một nụ cười diễm lệ, ra sức lấy lòng Đào Chính An.

Nàng ở trong tiểu viện không bị thiêu c.h.ế.t, khổ sở cầu xin đám tặc nhân đó, nói cho chúng biết trong phủ này có đầy vàng bạc châu báu, lại sợ tặc nhân lục lọi khắp nơi, ngộ nhỡ xông vào phòng Nghiên Hoa làm tổn hại danh tiết của Nghiên Hoa, bèn chỉ rõ vị trí của Thiên Hỉ Cư. Vốn dĩ nàng muốn mượn tay tặc nhân để trừ khử Dung Hoa.

Đáng hận là đến cuối cùng Nghiên Hoa lại suýt bị tặc nhân bắt đi.

Đều là nghiệp chướng nàng gây ra, hại Nghiên Hoa.

Chuyện nàng dẫn tặc nhân vào phủ chắc chắn không giấu được, vốn dĩ nàng cảm thấy đã hết đường lui, ôm tia hy vọng cuối cùng đi cầu xin Nhị tiểu thư, vẫn là Sơ Hiểu bên cạnh Nhị tiểu thư giúp nàng nghĩ ra cách này.

Trong bụng nàng có t.h.a.i hay không, mọi người sớm muộn gì cũng sẽ biết.

Biết thì đã sao, cùng lắm là c.h.ế.t, cho dù có c.h.ế.t cũng phải nhìn thấy Nghiên Hoa được gả đi vẻ vang.

“Chính An.” Tứ di nương kéo tay Đào Chính An, đặt lên bụng dưới của mình, ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, nhưng trong mắt lại phủ một tầng sương mù: “Lần này thiếp nhất định sẽ sinh thêm một ca nhi.”

Lời này giống như thật lòng, Đào Chính An đưa tay ôm Tứ di nương vào lòng: “Bây giờ nàng đã có thai, dưỡng thân thể mới là việc chính, đợi đến khi đứa trẻ ra đời, hẵng lo chuyện của Nghiên Hoa.” Đào Chính An cảm nhận rõ ràng cơ thể trong lòng cứng đờ.

Tứ di nương trở nên sốt ruột, lập tức không còn vẻ dịu dàng êm đềm nữa: “Thế sao được? Nghiên Hoa tuổi không còn nhỏ nữa.”

Sự nhiệt tình trong đầu Đào Chính An lập tức tan biến quá nửa, lẳng lặng nhìn Tứ di nương: “Cũng chẳng chênh lệch một hai năm này.”

Sắc mặt Tứ di nương lập tức thay đổi: “Thiếp chỉ cảm thấy nên sớm tìm người thích hợp, dù chưa qua cửa, định trước cũng tốt.”

Đào Chính An hồi lâu mới nói: “Nàng đã nói những chuyện này với Nghiên Hoa rồi sao?”

Tứ di nương vội nói: “Những lời này thiếp làm sao có thể nói được.” Ngừng một lát, nghĩ đến bộ dạng của Nghiên Hoa mấy ngày nay, đối với nàng nhiệt tình hơn trước nhiều, luôn thỉnh thoảng nhìn bụng nàng, cứ như sắp có một đứa đệ đệ vậy.

Nỗi khổ tâm của nàng Nghiên Hoa làm sao biết được, ngay cả "bệnh" của nàng sao đột nhiên lại khỏi, nàng chỉ ậm ờ qua loa, Nghiên Hoa bèn không gặng hỏi nữa.

Trách thì trách thân phận thấp hèn của nàng, hạ nhân được Đào phủ mua về, tuy được nâng lên làm di nương, suy cho cùng vẫn là hạ nhân.

Hạ nhân có một ngày cũng phải làm ra chuyện phi thường, để cho bọn họ đều mở to mắt ra mà nhìn. Tứ di nương đưa tay ra, khép năm ngón tay vuốt từ trong ra ngoài một cái, nụ cười lại hiện lên trên mặt, vươn tay quàng lên cổ Đào Chính An, đôi mắt đong đầy tình ý nhìn Đào Chính An.

Dung Hoa từ sớm đã bảo nha hoàn cài then cửa, lại gọi Mộc Cận, Cẩm Tú đến kể lại chuyện hôm nay.

Mộc Cận không khỏi sốt ruột nói: “Tiểu thư, người đúng là tốt bụng, rõ ràng là Tứ di nương giở trò xấu, sao người không nói cho Lão thái thái biết.”

Dung Hoa liếc nhìn Mộc Cận một cái, Mộc Cận lập tức im bặt, Dung Hoa lúc này mới nói: “Điều ta muốn nói chính là chuyện này, hôm đó trong phòng ta có không ít người, chắc hẳn cũng không có mấy ai nghĩ đến tầng này. Hai người các ngươi trong lòng đều hiểu rõ, nhưng ai cũng không được phép ra ngoài nói nửa lời, nếu không.” sắc mặt Dung Hoa trầm xuống: “Ngộ nhỡ xảy ra chuyện, ta cũng không có khả năng bảo vệ các ngươi.”

Nghe thấy lời này, Cẩm Tú, Mộc Cận đều căng thẳng, người trước còn đỡ chỉ trầm ngâm suy nghĩ, người sau nhịn không được lại hỏi: “Tiểu thư, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Nàng cũng phải suy đi tính lại mới hiểu ra, chuyện của Tứ di nương không thể rêu rao, nói ra sẽ làm tổn hại danh tiếng của Đào phủ, cho nên Lão thái thái mới giữ Tứ di nương và Liễu Nhi ở lại chỗ bà. Chuyện này giải quyết thế nào nàng còn chưa dám kết luận, nàng chỉ có thể khẳng định, biết chuyện này đối với nàng tuyệt đối không có lợi ích gì.

truyenfull,truyenfull vn