Thứ Nan Tòng Mệnh - Vân Nghê

Chương 111: Sóng Gió Lại Nổi 3

Dung Hoa dẫn theo hai nha hoàn thân cận là Cẩm Tú và Mộc Cận đến đại thư phòng của Tiết Minh Duệ để chỉnh lý sách vở, chuẩn bị cho ngày mai là Tết Trùng Vương mang ra phơi phóng. Sách vở bày biện trong đại thư phòng đa phần đều là loại quý hiếm để trưng bày cho có mặt mũi, dịp này vừa hay lại thích hợp để mang ra hong phơi.

Dung Hoa khó khăn lắm mới chọn được một cuốn kỳ phổ cổ liền lật xem thử. Thế nhưng nàng mới đọc được vài trang thì bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào truyền đến.

Một tiểu nha đầu tên là Hồng Sao từ ngoài bước vào phòng, ghé tai Mộc Cận nói nhỏ vài câu. Mộc Cận nghe xong lập tức đi đến bên cạnh Dung Hoa thưa: “Phu nhân, Nhị thái thái đang dẫn người đến thư phòng của Tam gia để chỉnh lý đồ đạc ạ.”

Xem ra bên đó đại khái cũng là đang chuẩn bị cho Tết Trùng Vương mà thôi. Dung Hoa khẽ gật đầu tỏ ý đã biết chứ không mấy để tâm. Nàng dặn dò các nha đầu phải cẩn thận khi bê sách ra ngoài, còn bản thân thì cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Từ khi thành thân đến nay, mỗi bước đi của nàng trong phủ đều phải cẩn thận từng li từng tí vì sợ xảy ra sai sót. Hiếm khi mượn được dịp này để nghỉ ngơi một chút, lại thêm các nha đầu trong phòng đều là người thân tín tự mình mang tới, tạm thời cũng không có ai rảnh rỗi xông vào thiên địa nhỏ của nàng. Dung Hoa khẽ giãn chân mày, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến như vậy.

Thư phòng của Tiết Minh Duệ và Tiết Minh Ái vốn cách nhau rất gần, cho nên thư phòng của Tiết Minh Ái có động tĩnh gì thì bên này đều có thể nhìn thấy đôi chút. Một cái thư phòng mà người đi tới đi lui đông đúc như vậy, chẳng qua chỉ là tìm sách chuẩn bị phơi, thế nhưng hành động của họ có phần hơi quá phô trương.

Hồng Sao đứng bên ngoài lén nhìn về phía thư phòng của Tam gia. Trong khi bên này bọn họ vừa bê sách vừa cười nói vui vẻ, thì ở bên phía Tiết Minh Ái lại là một vẻ vội vã gấp gáp đến lạ lùng.

Chẳng mấy chốc, Nhị thái thái cũng vội vàng chạy tới. Vừa gặp Đỗ Quyên đón ra từ cửa, bà ta đã sốt sắng hỏi ngay: “Tìm thấy chưa?”

Nói xong lời này bà ta mới chợt nhận ra viện bên cạnh đang có người, liền quay đầu nhìn về phía thư phòng của Tiết Minh Duệ một cái. Hồng Sao vốn đang nhìn trộm về phía này liền sợ hãi lập tức cúi đầu xuống.

Nhị thái thái thấp giọng hỏi Đỗ Quyên: “Ai ở bên đó vậy?”

Đỗ Quyên cung kính thưa: “Là Thiếu phu nhân đang dẫn người ở thư phòng của Hầu gia để chỉnh lý sách ạ.”

Nhị thái thái sa sầm mặt mày, lại liếc nhìn về phía thư phòng của Tiết Minh Duệ thêm một cái sắc lẹm rồi mới bước chân đi vào trong.

Lúc này trong thư phòng của Tiết Minh Ái, các nha đầu và tiểu sai đã tìm ra tất cả các tập chữ đặt sẵn trên bàn. Nhị thái thái đi tới cầm lấy từng tờ từng tờ lên xem kỹ, Đỗ Quyên ở bên cạnh nói: “Thưa Thái thái, thảy đều đã xem kỹ rồi ạ, tất cả đều là bút tích của Tam gia.”

Nhị thái thái tức giận ném mạnh những tập chữ đó lên bàn. Bà ta hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, liền phẩy tay cho người trong phòng lui xuống bớt, chỉ để lại vài kẻ tâm phúc rồi dặn dò: “Tìm kỹ lại một lần nữa cho ta!”

Đỗ Quyên vâng lệnh dẫn người đi tìm tiếp, còn Nhị thái thái thì cùng Nhậm ma ma đi đến phòng bên cạnh để bàn bạc. Nhậm ma ma ở bên cạnh liền hiến kế: “Hay là Thái thái gọi Nhị gia qua đây để hỏi kỹ lại xem sao ạ?”

Nhị thái thái nghe lời này thì cơn giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt: “Còn cần phải hỏi nữa sao? Thứ đó nhất định là bị nó lấy trộm đi rồi! Nó tưởng làm như vậy thì ta sẽ chịu thả con tiện nhân Mạn Nhi kia ra chắc?”

Nói đoạn, bà ta nhướng đôi lông mày mảnh dẻ lên đầy hung ác: “Nó còn chưa biết là ta sớm đã đem con tiện nhân đó...”

Nhậm ma ma vội vàng khuyên giải: “Đều là tại con hồ ly tinh Mạn Nhi kia mê hoặc Tam gia, nếu không thì Tam gia cũng sẽ không bao giờ làm trái ý của Thái thái đâu ạ.”

Tiết nhị thái thái lạnh lùng hừ một tiếng: “Ta cực lực che giấu chuyện này rốt cuộc là vì ai cơ chứ? Lão phu nhân tuy thiên vị Nhị phòng chúng ta, nhưng trong cái nhà này có ai mà không muốn xem trò cười của phòng này? Một khi bị bọn họ nắm được thóp, ai ai cũng chẳng phải hạng vừa đâu. Ta không hại người thì người lại cứ đến hại ta. Ta vất vả biết bao nhiêu, vậy mà nó sao lại không thể thông cảm cho mẫu thân một chút? Nó cứ liên tục gây ra cho ta bao nhiêu chuyện rắc rối thế này, nhỡ đâu chuyện này truyền ra ngoài, danh tiếng nhà họ Tiết bị tổn hại không nói, thử hỏi có nhà t.ử tế nào chịu gả con gái qua đây nữa? Càng đừng nói đến việc chúng ta muốn trèo cao kết thân với nhà quyền quý.”

Nhậm ma ma vội tiến lên vỗ về lưng Nhị thái thái để xoa dịu cơn giận: “Thái thái không được tức giận mà hại thân, trong cái nhà này đều phải trông cậy vào một tay người đứng mũi chịu sào đấy ạ.”

Nhị thái thái uất ức nói: “Ngươi không thấy sắc mặt của nó đâu. Vừa nghe nói không tìm thấy Mạn Nhi, bộ dạng của nó giống như bị người ta móc mất tim gan vậy. Chẳng qua chỉ là một con hồ ly tinh mà thôi, có gì mà quan trọng đến thế cơ chứ?”

Khựng lại một chút, bà ta nói tiếp: “Tứ tiểu thư nhà Thường Ninh Bá vốn dĩ đã định trở về Kim Hoa Phủ, vậy mà đi được nửa đường lại quay lại, trong chuyện này nhất định là có can hệ tới nó.”

Nhậm ma ma bồi cười nói theo: “Nói không chừng là do Tam gia đã thuyết phục được Tứ tiểu thư, khiến Tứ tiểu thư bằng lòng quay về để tranh thủ lại cuộc hôn sự này cũng nên ạ.”

Nhị thái thái thở dài thườn thượt: “Mặc dù lần trước là Tứ tiểu thư viết thơ đối lại để tỏ ý với Minh Ái trước, nhưng chuyện hôn sự há lại do nhi nữ tự mình làm chủ được sao? Minh Ái cũng đã tìm cách gặp Tứ tiểu thư vài lần rồi, chẳng phải đều không có tác dụng gì đó sao.”

Đang nói đến đây thì Đỗ Quyên từ ngoài vào báo: “Thưa Thái thái, Thiên Phụ hầu hạ bên cạnh Tam gia đã về rồi ạ.”

Nhị thái thái lập tức dựng ngược lông mày, nghiêm giọng nói: “Gọi nó vào đây cho ta!”

Thiên Phụ bước vào phòng, lén liếc nhìn Nhị thái thái một cái rồi run cầm cập quỳ sụp xuống mặt đất. Nhị thái thái ngồi ngay ngắn trên ghế, lạnh lùng cười hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Để ta xem miệng ngươi có thể cứng đến mức nào. Nếu chỗ ta không trị được ngươi, tự nhiên ta có thể tìm cho ngươi một nơi tốt hơn, luôn có chỗ có thể khiến ngươi phải mở miệng.”

Thiên Phụ sợ hãi vội vàng van xin: “Nhị thái thái tha mạng! Tam gia tự mình cưỡi ngựa đi rồi, nô tài thực sự cũng không có cách nào ngăn cản được ạ.”

Nhị thái thái đập bàn quát: “Ngươi vốn luôn ở cùng một chỗ với nó, nó định đi làm gì mà ngươi lại không biết cho được?”

Thiên Phụ thấy Nhị thái thái nhất định phải truy hỏi đến cùng, biết rõ nếu tùy tiện lừa gạt thì khó lòng qua khỏi, thế là đành phải nói thật: “Tam gia lúc đi chỉ nói là muốn hủy thứ đó đi, đỡ để cho mọi người đều cứ nhớ nhung đòi hỏi, khiến chẳng ai được yên ổn cả.”

Nhị thái thái nghe xong lời này, trái tim giống như bỗng chốc vỡ tung ra, m.á.u nóng bốc lên tận đỉnh đầu khiến bà ta nghẹn họng không tài nào thở nổi.

Khi Dung Hoa dẫn người từ thư phòng đi ra thì vừa vặn đối mặt gặp Tiết nhị thái thái. Dung Hoa liền tiến lên hành lễ, nhị thái thái lúc này có chút tâm thần bất định, gượng cười hỏi nàng: “Cháu dâu đang chuẩn bị phơi sách đó à?”

Dung Hoa mỉm cười đáp: “Dạ vâng, con chuẩn bị trước một chút, tránh để ngày mai bận rộn lại không xuể ạ.”

Nhị thái thái gật đầu: “Vậy ngươi cứ đi bận việc đi.”

Nói rồi bà ta liền dẫn theo người của mình vội vã rời đi trước. Dung Hoa nhìn theo bóng lưng của Nhị thái thái, trong lòng thầm nghĩ, Nhị thái thái ra tay xử lý Mạn Nhi thì Tam gia nhất định là sẽ ôm oán khí, cuộc mẹ con ngấm ngầm đấu đá này không biết ai mới là người thắng cuối cùng. Mặc dù những chuyện này xem ra không liên quan gì đến nàng, nhưng Dung Hoa lại chợt nhớ đến ánh mắt của Tứ tiểu thư nhà Thường Ninh Bá nhìn Tiết Minh Duệ lần trước, bất luận kẻ nào cũng sẽ không bằng lòng làm tỷ muội dâu với hạng người như vậy.

Trong phủ Thường Ninh Bá, Đại phu nhân Nhậm Sở thị đang phải chịu trận nghe Thường Ninh Bá nổi trận lôi đình: “Bà chẳng phải khăng khăng nói sẽ đưa nó về Kim Hoa Phủ sao? Tại sao đi được nửa đường lại quay trở lại rồi? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì hả?”

Sở thị che che giấu giấu ấp úng đáp: “Tĩnh nhi giữa đường nhớ ra là quên mang theo số trà mua cho nương, nên mới...”

Không đợi cho Sở thị nói hết câu, Thường Ninh Bá đã dựng mắt lên quát lớn: “Đến nông nỗi này rồi mà bà còn muốn lừa ta sao? Con gái bà làm ra chuyện tốt gì chẳng lẽ bà lại không biết? Thay vì để nó tiếp tục ở lại kinh thành gây thêm rắc rối, chẳng bằng bắt nó về Kim Hoa Phủ thành thật ở lại một thời gian, đợi cho chuyện này qua đi thì mới dễ tìm cho nó một mối hôn sự khác.”

Nghe thấy lời này, Sở thị lập tức cảm thấy uất ức vô cùng: “Lúc này lão gia lại quay sang trách thiếp thân sao? Tĩnh nhi vốn từ nhỏ đã không ở bên cạnh chúng ta, giờ nuôi dưỡng thành tính nết bướng bỉnh thế này, thiếp thân làm sao mà nói nổi nó cơ chứ? Mấy ngày trước Lão phu nhân gửi thư, chúng ta chẳng phải đã cùng xem rồi sao? Trong thư nói thế nào? Bà bảo chúng ta vạn lần không được để cho Tĩnh nhi phải chịu uất ức. Lão gia lúc đó còn nói tất cả đều phải nghe theo lời của Lão phu nhân, giờ sao lại lật lọng phản hối rồi?”

Thường Ninh Bá nhíu chặt lông mày: “Trước đây hai ta đã bàn bạc xong xuôi là phải đưa nó đi, giờ bỗng nhiên nói lại không đi nữa là cái đạo lý gì? Chẳng lẽ làm cha như ta còn không quản nổi một đứa con gái hay sao?”

Sở thị thấy vậy vội khuyên ngăn: “Định là trên đường đi đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không thì tuyệt đối không có đạo lý quay xe lại này đâu. Thiếp thân đã hỏi rồi nhưng nó cứ ấp úng thế nào cũng không chịu nói rõ, thiếp thân nghĩ bụng lát nữa sẽ qua đó để gạn hỏi kỹ lại.”

Thường Ninh Bá nghe lời này liền liếc nhìn Sở thị một cái rồi bảo: “Còn ngây ra đó làm gì nữa? Còn không mau qua đó hỏi cho ra nhẽ đi!”

Trước mặt phu quân thì Sở thị không dám biện bạch gì thêm, chỉ đành vâng lời rồi xoay người ra khỏi phòng.

Sớm biết sẽ thành ra cái kết cục tiến thoái lưỡng nan này, bà ta nói gì cũng sẽ không đón Tĩnh nhi từ Kim Hoa Phủ về lại kinh thành. Nghĩ đến đây, Sở thị không khỏi oán hận Lão phu nhân. Mấy năm trước Lão phu nhân cứ khăng khăng để Tứ tiểu thư Tĩnh Sơ ở lại Kim Hoa Phủ, khiến mẫu t.ử bọn họ buộc phải chịu cảnh cốt nhục phân ly, trong lòng bà ta đã đau khổ biết bao nhiêu. Giờ đây Tĩnh Sơ lớn rồi, cuối cùng cũng có thể đón về bên cạnh, thế nhưng lại không ngờ con bé bị nuôi dưỡng thành cái tính nết ngang bướng thế này.

Chuyện này thảy đều phải trách sự ngu hiếu của lão gia, nếu không phải tại ông ta thì đâu có rước họa ngày hôm nay. Tình hình hiện tại, bà ta làm mẹ có nói gì cũng bằng thừa, cùng lắm chỉ là lo lắng thêm cho con một phần mà thôi. Điều bà ta thực sự lo sợ là tương lai với tính nết này của Tĩnh Sơ, khi gả về nhà chồng chắc chắn sẽ phải chịu thiệt thòi lớn.

Nghĩ đến đây, Sở thị nhíu mày, trong lòng thầm hạ quyết tâm là lần này bất luận thế nào cũng phải khuyên nhủ Tĩnh Sơ cho thật tốt, bảo nó vạn lần phải nghe lời bà ta chứ đừng có gây thêm chuyện thị phi gì nữa.

Lúc này, Tứ tiểu thư nhà Thường Ninh Bá là Nhậm Tĩnh Sơ đang nằm trong noãn các, trên mặt tràn ngập ý cười hạnh phúc. Cảnh tượng diễn ra trước xe ngựa hôm nay cứ liên tục hiện ra trước mắt nàng. Nàng thực sự không thể ngờ được là Tiết Minh Ái lại biết tin nàng về Kim Hoa Phủ để mà đuổi theo.

Thanh Khung thấy Tứ tiểu thư nhà mình có dáng vẻ thẫn thờ như đang suy tư, liền mím môi cười trêu: “Tiểu thư lại đang nghĩ đến Tam gia nhà họ Tiết rồi phải không?”

Tứ tiểu thư Tĩnh Sơ đỏ bừng mặt mím môi cười. Không hiểu sao cứ mỗi khi nhắc đến Tiết Minh Ái là lòng nàng lại ấm áp lạ lùng. Dù sao Thanh Khung cũng là người nàng tin tưởng nhất, thế nên nàng bèn nói nhỏ ra miệng: “Hôm nay xem ra chàng ấy cũng có vài phần khí độ rồi.”

Thanh Khung nghe lời này thì liên tục gật đầu tán đồng: “Tiết Tam gia hôm nay trông có vẻ hơi khác biệt so với mọi khi thật tiểu thư ạ.”

Nàng và Tiết Minh Ái vốn đã không chỉ gặp mặt ở các buổi yến tiệc nhà họ Tiết. Có một lần nàng đi chùa thắp hương vô tình va phải Tiết Minh Ái, khi ấy Tiết Minh Ái vô cùng nhiệt tình đưa nàng về tận đại điện. Mặc dù Tiết Minh Ái quả thực có vài phần ôn văn nhã nhặn, nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa thể khiến nàng khắc cốt ghi tâm.

Để tránh cuộc hôn nhân này, mẫu thân mới đề nghị đưa nàng về Kim Hoa Phủ lánh mặt một thời gian, nàng cũng đã gật đầu đồng ý. Ai ngờ hôm nay lúc rời kinh, Tiết Minh Ái lại một ngựa đuổi theo xe của nàng, thậm chí còn thẳng tay xé bỏ nửa bài thơ nàng viết nối tiếp ngay trước mặt nàng.

Hắn làm như vậy là vì muốn bảo toàn danh tiếng cho nàng, không muốn để nàng phải gánh chịu hậu họa về sau sao? Hôm nay gặp lại, nàng thấy hắn và hai lần trước không giống nhau lắm, trên mặt không còn treo nụ cười cợt nhả thường ngày nữa mà thay vào đó là một vẻ buồn bã hờ hững.

Tĩnh Sơ thầm nghĩ: "Có phải vì mình định về Kim Hoa Phủ, gián tiếp từ chối chàng nên chàng mới có biểu cảm đau lòng như vậy không? Chàng có thể lấy được bài thơ đó từ chỗ Nhị thái thái, nghĩ lại chắc cũng phải tốn không ít công sức trắc trở, vậy mà lại mang đến trước mặt mình xé bỏ. Từ trước tới nay chưa từng nghe nói có nam t.ử nào vì một nữ t.ử mà có thể làm đến mức độ này cả."

Tĩnh Sơ càng nghĩ như vậy thì hình ảnh của Tiết Minh Ái trong ấn tượng của nàng lại càng trở nên rõ nét hơn. Trước đây nàng vốn không mấy để tâm đến đường nét lông mày mắt mũi của hắn, vậy mà giờ đây không hiểu sao lại khiến tim nàng đập nhanh hơn một nhịp.

Nàng đang mải mê nghĩ ngợi thì Sở thị bước vào phòng. Thanh Khung vội tiến lên hành lễ, còn Tĩnh Sơ thì nhường mẫu thân vào nội thất để nói chuyện.

Sở thị thấy Tĩnh Sơ sắc mặt hồng nhuận, trong mắt lại có vài phần ý cười m.ô.n.g lung thì lồng n.g.ự.c chợt thắt lại, liền có dự cảm chẳng lành: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì hả con?”

Tĩnh Sơ mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Dạ cũng không có chuyện gì đâu mẫu thân.”

Sở thị đ.á.n.h giá kỹ lưỡng nữ nhi rồi hỏi: “Tại sao con lại quyết định không về Kim Hoa Phủ nữa?”

Tứ tiểu thư Tĩnh Sơ lúc này mới đắc ý cười, nàng nắm lấy tay Sở thị nũng nịu: “Mẫu thân, con không cần phải về đó nữa đâu.”

Nói đoạn, nàng đem toàn bộ chuyện Tiết Minh Ái đuổi theo xé thơ kể ra, lại từ trong n.g.ự.c lấy ra bài thơ bị xé hỏng cho Sở thị xem: “Chẳng phải đây chính là bài thơ mà lần trước con điền thêm đó sao.”

Sở thị mặc dù trước đó đã nghe bà t.ử đi theo xe ngựa nói qua loa vài lời, nhưng bấy giờ vẫn chưa thể khẳng định. Giờ đây nghe chính miệng Tĩnh Sơ nói như vậy, lòng bà ta tuy có chút vui mừng nhưng ngoài mặt vẫn không khỏi kinh ngạc: “Sao lại có thể xảy ra chuyện như vậy được cơ chứ?”

Tứ tiểu thư Tĩnh Sơ chỉ đắc ý cười đáp: “Cái này thì con làm sao mà biết được ạ.”

Sở thị thấy dáng vẻ ánh mắt nữ nhi lấp lánh, rõ ràng là trong lòng con bé đã có vài phần chắc chắn về tình cảm này, liền hỏi: “Vậy con định thế nào đây? Tiếp tục ở lại kinh thành sao?”

“Kim Hoa Phủ đâu có tốt bằng kinh thành được ạ, vả lại con còn muốn ở lại bồi mẫu thân thêm một thời gian nữa. Nếu không, lần này con mà về Kim Hoa Phủ thì chẳng biết đến bao giờ mới có thể quay lại đây.” Nói đến cuối câu, giọng nàng cũng đượm buồn theo.

Nghe lời này lòng Sở thị liền mềm lại vài phần, bà hỏi: “Nhỡ đâu bên nhà họ Tiết lại sai người đến bàn chuyện hôn sự thì sao?”

Tứ tiểu thư Tĩnh Sơ không còn thái độ bài xích như trước nữa, gò má nàng càng thêm hồng nhuận, thẹn thùng đáp: “Đến lúc đó hãy tính sau ạ!”

Tân nhậm Xuyên Thiểm tổng đốc là Mã Ninh bỗng nhiên nhận được mật chiếu triệu hồi về kinh. Mã Ninh lập tức cải trang thay một bộ thường phục, không vào cung môn cũng không về Mã gia, mà chạy thẳng đến một căn nhà tứ hợp viện không mấy bắt mắt ở ngoại ô.

Vừa vào phòng, ông ta không nói hai lời liền trịnh trọng hành lễ với người đang ngồi trên ghế chủ tọa: “Thưa Hầu gia, trên mật chiếu hoàn toàn không viết nội dung gì cả, chỉ có yêu cầu ta phải vào kinh trước thời hạn sáu ngày.”

Mã Ninh cẩn thận nhìn về phía Tiết Minh Duệ hỏi tiếp: “Ta chỉ mới nhậm chức được vài tháng ngắn ngủi, chẳng lẽ đã có chuyện gì làm không đúng ý Thượng cấp sao?”

Tiết Minh Duệ khẽ nheo đôi mắt dài hẹp liếc nhìn Mã Ninh một cái, chậm rãi bảo: “Ngươi ở Bộ quân thống lĩnh nha môn thời gian vốn không hề ngắn.”

Mã Ninh nghe lời này thì mới bừng tỉnh đại ngộ: “Hầu gia là muốn nói, Thánh thượng có ý định hỏi ta về chuyện nội bộ bên trong sao?”

Tiết Minh Duệ đứng dậy bảo: “Thời gian không còn sớm nữa, đừng trì hoãn thêm nữa, mau chóng vào cung đi!”

Mã Ninh gật đầu vâng lệnh: “Từ trong cung về, ta sẽ lại đến gặp Hầu gia sau.”

Tiết Minh Duệ lắc đầu: “Đợi khi ngươi từ trong cung ra thì tự khắc sẽ có người của đối phương đi theo giám sát. Ngươi không cần làm gì cả, chỉ cần đi thẳng một mạch về trị sở của mình là được, những chuyện còn lại ta tự nhiên sẽ có cách để biết.”

Mã Ninh lúc này mới gật đầu rồi lui ra ngoài. Vinh Xuyên mỉm cười tiễn Mã Ninh ra tới tận ngoài viện, đi được một đoạn, Mã Ninh giống như nhớ ra điều gì liền quay sang bảo: “Hầu gia thành thân ta vốn không dám gửi đại lễ vào kinh, chỉ có phụ thân và muội muội gửi hai phần thường lễ nhỏ mà thôi.”

Vinh Xuyên cười đáp: “Đừng nói là ngươi, ngay cả ta ngoài mặt cũng chỉ tùy một phần thường lễ theo quy định. Nhưng tư hạ ta có gửi một món thạch lựu bằng bích ngọc rất đẹp, vậy mà Hầu gia cũng có thèm nhận đâu.”

Mã Ninh nghe vậy không khỏi nản lòng: “Vậy thì món quà này của ta Hầu gia lại càng không thể nhận rồi.”

Vinh Xuyên tò mò hỏi: “Là vật gì thế, mau mang ra cho ta xem thử xem nào.”

Mã Ninh từ trong bọc hành lý cẩn thận lấy món đồ ra, mở chiếc hộp gấm bên ngoài, bên trong lộ ra một tác phẩm ngọc điêu mang tên “Đồng Chu Cộng Tế”.

Vinh Xuyên cười bảo: “Dù sao thì ngươi cũng đã lặn lội đường xa mang tới đây rồi, cứ vào trong thử vận may xem sao, nói không chừng Hầu gia lại nhận đấy.”

Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng Vinh Xuyên cũng không ôm chút hy vọng nào. Mã Ninh lúc này mới ôm hộp quà quay trở lại phòng để dâng lên.

Vinh Xuyên đứng đợi ở ngoài viện một lát thì thấy Mã Ninh từ trong phòng đi ra, trên mặt tràn ngập ý cười hớn hở. Vinh Xuyên tiến lên đón hỏi: “Thế nào rồi?”

Mã Ninh vui mừng ra mặt đáp: “Hầu gia nhận rồi!”

Vinh Xuyên nghe vậy thì không khỏi vô cùng kinh ngạc.

truyenfull,truyenfull vn