Sắc mặt Dung Hoa bỗng nhiên biến đổi. Trong đôi mắt nàng chợt lộ ra ánh nhìn sắc sảo, khiến vợ Cao Kim Thụy trông thấy mà không khỏi ngẩn người.
“Ngươi bảo Liên Dung đi nói cái gì?”
Vợ Cao Kim Thụy phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn, lúng túng đáp: “Liên Dung vừa hay có việc ở nhà bếp, mà ngày thường Mạn Nhi lại thường xuyên qua lại bên đó. Cho nên ta mới bảo nàng ta đ.á.n.h tiếng rằng dạo gần đây tình hình của Mạn Nhi có chút không đúng.”
Vợ Cao Kim Thụy nói đến đây thì lại chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như băng của Dung Hoa, khiến bà lập tức rùng mình một cái.
Dung Hoa chẳng thèm để mắt tới bà nữa. Nàng đứng dậy, khẽ gọi Cẩm Tú rồi sải bước đi ra khỏi phòng.
Vợ Cao Kim Thụy định tiến lên nói thêm vài câu nhưng đã bị Xuân Nghiêu nhanh chân chặn lại.
Vì Xuân Nghiêu vốn là người bước ra từ phòng của Đại thái thái, thế nên vợ Cao Kim Thụy nhìn cô có vẻ thân thiết hơn nhiều. Bà ta thấp giọng nài nỉ: “Xuân Nghiêu cô nương, Bát tiểu thư đây là có ý gì thế? Lời nói mới được nửa chừng sao lại bỏ đi rồi? Trong lòng Bát tiểu thư rốt cuộc đang nghĩ thế nào vậy? Ngươi và ta đều là người từng hầu hạ bên cạnh Đại thái thái, lẽ ra phải hiểu cho nỗi khổ của ta chứ. Ta đây cũng là vì chuyện bất đắc dĩ mà thôi. Bát tiểu thư vốn tính tình yếu đuối như vậy, nếu cứ mặc người bài bố thì tương lai lấy đâu ra chỗ đứng trong phủ? Ta nói gì thì nói, cũng chỉ muốn tốt cho tiểu thư mà thôi.”
Xuân Nghiêu im lặng nghe hết những lời dông dài của vợ Cao Kim Thụy, rồi mới lạnh lùng đáp: “Cao ma ma, bà phải là người hiểu chuyện mới đúng chứ. Chỉ riêng việc đến giờ bà vẫn gọi Thiếu phu nhân là Bát tiểu thư thì đã là điều không nên rồi. Đừng nói là hiện giờ ở Tiết gia chúng ta phải cẩn thận hành sự, ngay cả Thiếu phu nhân cũng không được phép đại ý.”
Nói đoạn, Xuân Nghiêu khẽ mỉm cười ẩn ý: “Cao ma ma cũng đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì. Giờ lành đã đến, Thiếu phu nhân là đang đi thỉnh an Thái phu nhân đấy.”
Vợ Cao Kim Thụy nghe xong lời này thì lòng dạ liền lạnh toát, vội vã níu kéo: “Cô nương, ngươi nhất định phải nói đỡ giúp ta vài câu nhé!”
Xuân Nghiêu vẫn giữ thái độ không nóng không lạnh mà rằng: “Cao ma ma cứ về phòng đợi tin đi. Nếu có chuyện gì cần dặn dò, Thiếu phu nhân tự nhiên sẽ sai người truyền thị.”
Xuân Nghiêu thầm nghĩ trong lòng, bà ta sáng sớm đã vội vã chạy tới đây nói bao nhiêu lời như vậy, dám càn rỡ như thế chẳng phải vì trong lòng vẫn coi Thiếu phu nhân là vị Bát tiểu thư nhút nhát trước đây trong phủ sao? Đúng là thật sự tưởng Thiếu phu nhân là người nhát gan yếu đuối để bà dễ dàng dắt mũi.
Không buồn đôi co với vợ Cao Kim Thụy nữa, Xuân Nghiêu xoay người bước nhanh ra khỏi phòng.
…
Vợ Cao Kim Thụy đứng thẫn thờ trong phòng một lát, rồi mới ủ rũ từ phòng Thiếu phu nhân đi ra để trở về căn nhà nhỏ tạm trú. Cao Kim Thụy vừa thấy vợ về liền vội vàng đón lên hỏi: “Thiếu phu nhân nói sao rồi?”
Vợ Cao Kim Thụy sa sầm mặt mày nhưng tuyệt nhiên không hé răng nửa lời.
Cao Kim Thụy thở dài bảo: “Ta đã khuyên bà rồi, đây không còn là ở trong phủ đẻ nữa, làm việc gì cũng phải tam tư nhi hậu hành. Bà ấy à, cứ khăng khăng bảo ta không hiểu đạo lý bên trong. Ta sao lại không hiểu cơ chứ? Ta thấy Thiếu phu nhân chẳng giống như lời bà nói là nhát gan đâu.”
Vợ Cao Kim Thụy lườm chồng một cái sắc lẹm, khiến Cao Kim Thụy lập tức im bặt không dám lên tiếng nữa.
Bà hậm hực nói: “Ta dù sao cũng là người được Đại thái thái tin cậy, Bát tiểu thư dù thế nào cũng phải nể mặt mẫu thân mình vài phần chứ. Tương lai nàng ta còn phải dựa vào nhà đẻ thì mới có thể đứng vững ở Hầu phủ này. Ta muốn sớm làm ra chút thành tích để lập công trước mặt Đại thái thái thì có gì là sai?”
Cao Kim Thụy khuyên can không nổi, chỉ đành nản lòng nói: “Bà cứ thế này thì sớm muộn gì cũng phải chịu thiệt thòi lớn mới sáng mắt ra được.”
Trong khi đó, người nhà Phùng Lập Xương nghe nói vợ Cao Kim Thụy ủ rũ trở về thì đều thầm mừng rỡ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
…
Tuyết Ngọc khẽ vén rèm nhường bước cho Dung Hoa vào phòng. Dung Hoa vừa bước vào nội thất, liếc mắt một cái đã thấy Liên Dung đang khép nép đứng bên cạnh Lão phu nhân. Liên Dung rụt rè ngẩng đầu nhìn nàng một cái, khiến mặt Dung Hoa bỗng nhiên trầm xuống.
Lão phu nhân vẫn giữ nụ cười hiền từ như ngày thường, vẫy tay chào Dung Hoa qua ngồi, rồi dặn dò Lý ma ma đang đứng hầu bên cạnh: “Mau đi lấy mấy món mứt hoa quả kia ra đây.”
Lý ma ma vâng lệnh lui xuống. Lão phu nhân lúc này mới cười nói với Dung Hoa: “Đống mứt này là do Hoàng thái hậu ban thưởng xuống đấy. Vốn dĩ hôm qua ta đã định mang ra cho các ngươi ăn, ai ngờ lại xảy ra chuyện của Nhuận ca nhi khiến ta quẳng luôn món mứt này ra sau đầu. Hôm nay nếu ngươi không tới thì ta cũng chẳng nhớ ra, thế thì uổng phí đồ tốt quá.”
Một đĩa mứt hoa quả vậy mà lại dẫn ra bao nhiêu ẩn ý. Quan trọng nhất là những món mứt này được ban thưởng từ trong cung, người bình thường có muốn cũng không thể nếm được. Cho nên Tiết Lão phu nhân không phải đang khoe món mứt, mà là đang ngầm khẳng định địa vị hiển hách hiện tại của nhà họ Tiết.
Dung Hoa mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Nói như vậy là thiếp thân có phúc khí rồi. Nếu hôm nay không đến chỗ Lão phu nhân thì làm sao được nếm thử đồ tốt như thế này.”
Lão phu nhân cười xòa bảo: “Những thứ này bên trên ban thưởng xuống không ít, nhưng ta lại không nỡ sai người đưa tới chỗ các ngươi. Ta là muốn các ngươi phải nhớ đến đồ tốt ở chỗ ta, để từng đứa biết đường mà năng qua lại.”
Dung Hoa cũng mỉm cười phụ họa theo: “Chỉ mong chỗ Lão phu nhân lúc nào cũng có đồ tốt, như vậy chúng ta mới được hưởng lây chút phúc phần.”
Lão phu nhân nghe vậy thì càng thêm vui vẻ.
Hai người lại nói cười rôm rả một lát thì Hương Ngọc từ bên ngoài bước vào. Cô tiến đến trước mặt Lão phu nhân rồi ghé tai bà nói nhỏ vài câu.
Lão phu nhân lập tức nhíu mày: “Trong vườn bao nhiêu người như vậy sao lại đến một người cũng không tìm thấy? Nàng ta còn có thể mọc cánh mà bay ra khỏi vườn được sao?”
Hương Ngọc cung kính đáp: “Nô tỳ sẽ đi bảo bọn họ mau chóng tìm kiếm kỹ lại ngay ạ.”
Lão phu nhân thở dài một tiếng: “Bỏ đi, chuyện của phòng Tam gia đã có Nhị thái thái lo liệu rồi. Những việc vụn vặt này cứ để bà ấy nhọc lòng, đừng việc gì cũng tìm đến trông cậy vào ta.”
Lão phu nhân vừa dứt lời thì từ gian ngoài đã truyền đến giọng nói đon đả của Nhị thái thái: “Nương nói đúng ạ. Chuyện này quả thực không trách được bọn họ, đều phải trách con dâu mà thôi. Con cũng vì sai người tìm kiếm cả đêm không thấy nên trong lòng mới sinh ra lo cấp.”
Nhị thái thái vừa bước vào phòng thì thấy Dung Hoa cũng đang ngồi đó, liền đon đả: “Hóa ra cháu dâu thứ hai cũng ở đây à.”
Dung Hoa liền tiến lên hành lễ với Nhị thái thái. Nhị thái thái không hề né tránh nàng mà còn chủ động giải thích: “Ta đang nói đến chuyện của con bé Mạn Nhi. Hôm qua nó hầu hạ Nhuận ca nhi xảy ra sai sót, sau đó liền không thấy tăm hơi đâu nữa.”
Nói đoạn, bà ta cố ý ngẩng đầu nhìn lướt qua Liên Dung.
Vì phía trước đã có chuyện của Liên Dung đ.á.n.h tiếng, Dung Hoa hiểu mình không tiện im lặng nên bèn mở lời: “Hẳn là con bé cảm thấy mất mặt quá nên mới tự mình trốn đi rồi.”
Ánh mắt Nhị thái thái lập tức dịu đi vài phần. Bà ta nhìn sâu vào Dung Hoa một cái rồi bảo: “Trước đây ta cũng nghĩ như vậy, thế nhưng những nơi trong phủ đều đã lật tung lên tìm khắp rồi, vậy mà vẫn không thấy bóng dáng người đâu.”
Lão phu nhân lúc này mới trầm giọng lên tiếng: “Có bao nhiêu việc quan trọng chứ, sao các ngươi cứ túm lấy chuyện này mà không chịu buông tay? Phủ chúng ta lớn như thế này, chẳng lẽ còn có thể để mất tích một người sống hay sao?”
Dung Hoa thầm nghĩ: "Có bao nhiêu việc quan trọng mà cứ túm lấy chuyện này không buông... Lời này của Lão phu nhân rõ ràng là đang gõ đầu Nhị thái thái đây mà."
Nhị thái thái nghe vậy chỉ cười trừ, không dám nhắc đến chuyện này nữa.
Lão phu nhân bỗng nhớ ra một việc, liền bảo với Dung Hoa: “Trước đây ta và Nhị thẩm của ngươi có bàn bạc với nhau, muốn để ngươi giúp ta san sẻ chút sự vụ trong phủ. Nghĩ đi nghĩ lại, ta định đem mấy trang t.ử trong tay mình giao cho ngươi quản lý.”
Dung Hoa có chút kinh ngạc. Nàng ngẩn người một hồi lâu mới lộ vẻ khó xử đáp: “Thiếp thân từ trước tới nay chưa bao giờ quản lý trang tử, những việc sổ sách bên trong thiếp thân thật sự không hiểu lắm ạ.”
Lão phu nhân cười hiền từ nói: “Ta lúc mới gả vào nhà họ Tiết này thì cũng có biết cái gì đâu, giờ chẳng phải cũng gánh vác qua hết rồi sao? Những việc này sớm muộn gì ngươi cũng phải bắt tay vào làm cho quen thôi.”
Dung Hoa mím môi cười, một lát sau liền đứng dậy xin phép: “Thiếp thân vẫn chưa đến chỗ nương thỉnh an ạ.”
Lão phu nhân cười bảo: “Mau đi đi.”
Rồi bà lại hỏi thêm: “Duệ nhi hôm nay lên triều rồi chứ?”
Dung Hoa khẽ gật đầu.
Lão phu nhân cười đầy hiền hậu: “Hôm nay hẳn là nó dâng sớ xin phong cáo mệnh cho ngươi rồi, qua hai ngày nữa người của Lễ bộ sẽ tới thôi.”
…
Từ phòng Lão phu nhân bước ra, Dung Hoa mới thở phào nhẹ nhõm một tiếng. Vừa nãy nhìn dáng vẻ rụt rè của Liên Dung, nói không chừng nàng ta đã bép xép điều gì đó với Lão phu nhân rồi. Lúc vào phòng, nàng bèn lườm Liên Dung một cái sắc lẹm, lại khéo léo nói rõ ý tứ của mình trước mặt Lão phu nhân và Nhị thái thái, nhờ vậy mà sắc mặt của hai người họ mới có phần chuyển biến tốt đẹp.
Tam thái thái hôm qua còn ở bên tai nàng thêm dầu vào lửa, tưởng rằng nàng sau khi biết rõ chân tướng sự việc sẽ dùng nó để đả kích Nhị phòng trước mặt Lão phu nhân. Dung Hoa mỉm cười nhạt, Tam thái thái quả thật đã quá coi thường nàng rồi. Chút chuyện này đến nàng còn có thể nhìn ra manh mối, thì Lão phu nhân lão luyện đời nào lại không biết? Còn cần người khác phải đến tận nơi để bộc bạch sao?
Vừa đi qua khỏi xuyên đường, dọc theo hành lang tiến về phía trước, đến một góc vắng vẻ không có người, Cẩm Tú mới khẽ ghé tai hỏi: “Phu nhân, phòng Tam gia rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
Dung Hoa nhìn quanh quất, do dự một chút rồi mới thấp giọng nói: “E là đã xảy ra án mạng rồi. Chính thất còn chưa bước qua cửa mà đã để nha đầu trong phòng mang thai. Chuyện này không chỉ khiến Nhị phòng mất mặt, mà nếu truyền ra ngoài thì danh tiếng nhà họ Tiết cũng sẽ bị ảnh hưởng theo. Lão phu nhân há lại có thể để chuyện gièm pha này rùm beng lên sao?”
Hôn sự của Tiết Minh Ái lại đang trong lúc nước sôi lửa bỏng, thế nên Nhị thái thái mới gấp rút xử lý Mạn Nhi, nhưng bà ta lại sợ Tiết Minh Ái không chịu bỏ qua nên mới nghĩ ra hạ sách như vậy. Lần này bà ta đã tính kế tất cả mọi người vào trong cuộc, bao gồm cả Lão phu nhân vốn dĩ luôn lo lắng cho chắt trai của mình.
Những chuyện này ngay từ đầu nàng đã nghĩ thông suốt, nhưng suýt chút nữa thì đã bị bà vợ Cao Kim Thụy kia làm cho hỏng việc.
…
Tam thái thái chăm chú nghe vợ của Hình Trường Viễn báo cáo xong sự việc, liền hỏi lại: “Thiếu phu nhân còn nói Mạn Nhi hẳn là cảm thấy mất mặt nên mới trốn đi sao?”
Tam thái thái lạnh lùng cười nhạt một tiếng: “Đúng là đồ vô dụng!”
Nghe nói Liên Dung đã đến phòng Lão phu nhân, bà ta còn tưởng vị cháu dâu thứ hai này đã thông suốt chuyện đời, ai ngờ đến phút cuối cháu dâu lại lâm trận lùi bước, tính khí yếu đuối vô năng giống hệt như Đại tẩu vậy.
Vợ của Hình Trường Viễn lại nói: “Chuyện Tam thái thái bảo nô tỳ đi nghe ngóng hiện đã có manh mối rồi ạ.”
Tam thái thái liền hỏi: “Nói xem nào?”
Vợ của Hình Trường Viễn thấp giọng thưa: “Tứ tiểu thư nhà Thường Ninh Bá vốn dĩ định trở về Kim Hoa Phủ, nhưng không biết vì lý do gì mà đi được nửa đường lại bất ngờ quay trở lại.”
Tam thái thái nhướng mày đầy kinh ngạc: “Chẳng lẽ là bên đó đã đồng ý hôn sự này rồi sao?”
Nếu không thì trước đây việc gì phải làm rùm beng lên như vậy, để rồi bây giờ lại đột ngột thay đổi ý định.
Vợ của Hình Trường Viễn lắc đầu đáp: “Chuyện này nô tỳ cũng chưa rõ lắm ạ. Nhưng nghe nói tối qua Tam gia và Nhị thái thái đóng cửa nói chuyện với nhau, nội dung không hoàn toàn là về chuyện của Mạn Nhi, mà còn liên quan đến chuyện bên phủ Thường Ninh Bá nữa... Việc này đã làm cho Nhị thái thái tức giận không hề nhẹ đâu ạ.”
Tam thái thái lộ rõ vẻ cười trên nỗi đau của người khác: “Muốn cưới được một cuộc hôn nhân vừa ý đâu có dễ dàng như vậy. Mấy gian cửa hàng của Nhị tẩu hiện giờ đều phải trông cậy vào vị Tứ tiểu thư này thì mới có thể sống lại được đấy. Nếu không thành, nói không chừng hiệu buôn của bà ấy sẽ lỗ sạch sành sanh.”
Vợ của Hình Trường Viễn hỏi: “Vậy Thái thái định sẽ làm thế nào ạ?”
Tam thái thái thong thả tính toán: “Nếu Nhị phòng thực sự kết thân được với nhà Thường Ninh Bá, thì ta sẽ đem hai cửa hàng của mình tặng một phần lợi nhuận cho Nhị tẩu, Nhị tẩu nhất định sẽ không từ chối đâu. Thời gian trước Nhị tẩu giúp chỉnh lý chuyện trang t.ử của Lão thái thái, số hạt giống trong kho trang t.ử còn phải nhờ ta giúp đỡ thì mới bán tống bán tháo đi được đấy. Nhị tẩu phải nhớ cái ân tình này của ta.”
Vợ của Hình Trường Viễn liền cười nịnh nọt: “Hầu gia thành thân khiến Đại phòng tốn kém không ít bạc của cải, Nhị phòng tuy có mấy gian cửa hàng nhưng số bạc thua lỗ cũng chẳng phải là ít. Còn Tứ phòng của Tứ lão gia thì khỏi cần nhắc tới rồi, quanh năm suốt tháng vẫn phải nhờ Đại phòng chăm sóc. Giờ xem ra, tình hình của Tam phòng chúng ta vẫn là khấm khá nhất.”
Tam thái thái đắc ý bảo: “Những năm này Lão phu nhân ngầm cho Nhị phòng bao nhiêu đồ tốt, chúng ta đâu thể so bì với bà ấy được. Chỉ là phòng nào có nhu cầu thì chúng ta ra tay giúp đỡ chút đỉnh, từ đó kiếm một chút xíu lợi lộc mà thôi.”
Vợ của Hình Trường Viễn lại hỏi tiếp: “Nhị thái thái lén đổi hạt giống như vậy, liệu năm nay hoa màu trong trang t.ử có thể mọc tốt được không ạ?”
Tam thái thái nghe vậy thì khẽ cong môi đầy đắc ý: “Vậy thì phải xem bản lĩnh gánh vác của cháu dâu thứ hai ra sao rồi.”
Nói đoạn, bà ta lại khẽ thở dài một tiếng: “Nhưng mà cũng dễ thôi, nàng ta lúc thành thân chẳng phải được hồi môn bao nhiêu đồ tốt đó sao? Nhà đẻ lại có sẵn trang t.ử làm của hồi môn, muốn đứng vững trong cái nhà này thì làm sao có chuyện không chịu bỏ chút vốn luyến ra cơ chứ? Đến lúc đó, ta đứng ra giúp nàng ta tính toán bán được giá hời là được.”
“Chỉ tiếc là Nhị phòng tính toán quá kỹ lưỡng, chúng ta luôn không bằng được bà ấy. Hôn sự của Minh Anh nhà ta không biết đến bao giờ mới có manh mối đây.”
Vợ của Hình Trường Viễn vội vàng lên tiếng an ủi Tam thái thái: “Tứ gia nhà chúng ta tuổi tác còn nhỏ nên không cần phải vội đâu ạ. Thái thái cứ thong thả lựa chọn, nhất định có thể chọn được một mối hôn sự môn đăng hộ đối.”