13
Tin tức cảnh sát mang đến là nam sinh kia trước khi chết từng bị xâm hại.
Đối với chuyện này, tất mọi người chúng tôi đều không thể tin, nơi này là một trung tâm chữa trị đồng tính nhưng có một nam sinh lại bị xâm hại. Đáng sợ nhất chính là, lúc cậu ấy chết trong người vẫn còn t*nh d*ch của người xâm hại cậu ấy.
Mọi người bắt đầu suy đoán, rốt cuộc là ai có lá gan lớn như vậy, đương nhiên, rất nhanh đã tìm ra, t*nh d*ch kia là của một trợ giảng trong nhóm trợ giảng hàng ngày coi giữ chúng tôi.
Bởi vì sự kiện tự sát này, tất cả chương trình “điều trị” và “Chương trình học” đều bị tạm dừng, đối với chuyện này, chúng tôi ai cũng không giấu được vui vẻ, chỉ là không dám biểu hiện ra.
Chúng tôi nhìn cảnh sát mỗi ngày đi đi lại lại nơi này, nhìn nơi nam sinh kia rơi xuống được vẽ đường trắng, nhìn sắc mặt họ Khổng ngày càng khó coi, mỗi người đều đợi bị ngày được giải thoát.
Chúng tôi cảm thấy rất nhanh.
Bởi vì ra sự kiện kia, các trợ giảng cũng bị gọi đi lấy lời khai để điều tra, dường như không còn ai quản lý chúng tôi.
Mọi người bề ngoài vẫn như trước như thường, nhưng trên thực tế cũng bắt đầu dậy sóng.
Nam sinh giường số hai của ký túc xá sau khi xảy ra chuyện tôi mới biết, cậu ta tên là Mạnh Nhất Hàng, cậu ta nói: “Cảnh sát nhất định sẽ tới tới hỏi chúng ta, nếu như mọi người không muốn tiếp tục ở trong này chờ đợi, chúng ta cùng lật tung nơi này lên.”
Nếu là trước kia, tôi sẽ là người đầu tiên đứng ra ủng hộ, nhưng bây giờ, nhìn thấy những thảm kịch gần hai tháng qua, tôi c*̃ng học được các không dễ dàng ra mặt.
Nhìn xem, thiện ý và dũng khí của mỗi người đều bị mài mòn như thế.
Mạnh Nhất Hàng nói: “Chúng ta chỉ có một cơ hội này.”
Cậu ta nhìn tôi rồi tiếp tục: “Nếu như lần này tôi không ra được, có lẽ cả đời cũng không ra được.”
Cậu ta nhìn về phía Tống Nguyên Tây, muốn nói lại thôi.
Tống Nguyên Tây nói: “Trần Thị, em chăm sóc tốt cho bản thân, những thứ khác giao cho anh.”
Anh muốn che chở cho tôi, nhưng tôi không biết phải làm gì mới đúng.
Ngày thứ ba, cảnh sát tìm đến chúng tôi.
Chúng tôi được đưa đến một căn phòng để nói chuyện, đó là phòng trị liệu của chúng tôi, ở nơi đó, tôi từng bị ép xem AV, bị ép c** q**n “Kiểm tra tình trạng”.
Lúc mới bước vào gian phòng này tôi đã bắt đầu cảm thấy buồn nôn, cảm giác lạnh lẽo từ xương sống lan tràn ra toàn thân.
Cùng đi với tôi là Tống Nguyên Tây và Mạnh Nhất Hàng, chúng tôi ngồi đối diện cảnh sát, vừa ngồi xuống một cảnh sát đã hỏi: “Các em xanh xao vàng vọt thế này, là do ăn không đủ no hay là thế nào ?”
Ba người chúng tôi nhìn nhau, ai nấy đều không lên tiếng.
Cảnh sát nói: “Được rồi, đi thẳng vào vấn đề, cái chết của Chu Việt các em biết những gì, đừng để tôi hỏi từng người một, các em biết gì thì cứ nói.”
Mạnh Nhất Hàng mở miệng, cậu ta nói: “Đây không phải là tự sát, là mưu sát.”
Chúng tôi là một đám người đáng thương bị người nhà vứt bỏ, chúng tôi ở đây đều trải qua quá trình mưu sát.
Cảnh sát nghe cậu vừa nói như thế, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào cúng tôi, hỏi: “Tại sao nói vậy?”
Lần này, Tống Nguyên Tây trả lời trước: “Không chỉ là cậu ta, chúng tôi cũng đang bị mưu sát.”
Ngày ấy, Mạnh Nhất Hàng và Tống Nguyên Tây trước mặt cảnh sát không chút giấu diếm mà kể lại tất cả những gì chúng tôi phải chịu đựng ở đây, ba cảnh sát ở đó tất cả đều cau mày, một nữ cảnh sát trong nhóm nghe được một nửa đã bật khóc.
Tống Nguyên Tây không để tôi mở miệng, khi anh kể những chuyện kia luôn nắm tay tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh kể chuyện của anh.
Tống Nguyên Tây nói: “Tôi năm nay 19 tuổi, lần thứ hai bị đưa vào, lần đầu tiên là tháng 6 năm ngoái, kỳ thi đại học kết thúc, tôi bị cha mẹ phát hiện ra là tôi là người đồng tính, họ cảm thấy xấu hổ vì tôi, cảm thấy tâm lý của tôi b**n th**, không biết nghe ai giới thiệu đến đây, liền đưa tôi tới. Nơi này đề biển ‘Trung tâm phục hồi tâm lý’, nhưng thật ra là trung tâm chữa trị đồng tính, chúng tôi ở đây mỗi ngày đều phải uống thuốc, trung bình ba bốn ngày sẽ tiến hành điều trị bằng phương pháp sốc điện một lần, theo tôi được biết còn có người bị cắt bỏ t*nh h**n. Năm ngoái tôi ở đây hai tháng, sau đó về nhà đi học, hai tháng trước bị mẹ tôi phát hiện xu hướng t*nh d*c của tôi chưa trở lại ‘Bình thường’, vì vậy bà bắt tôi tạm bảo lưu kết quả, đưa tôi trở lại đây đồng thời tuyên bố với tôi nếu lần này, không chữa khỏi, bà sẽ không tới đón tôi.”
Khi tôi nghe anh kể về cuộc đời anh, kể về những “phương pháp trị liệu” anh từng trải qua, cuối cùng tôi đã hiểu những gì tôi phải qua cũng là những thứ anh từng trải qua, cho nên anh rất hiểu tôi, rất thương tôi.
Chỉ có trải qua mới biết đến cùng có bao nhiêu đau đơn có bao nhiêu tuyệt vọng, anh che chở tôi vì hi vọng ít nhất tôi có thể khỏe mạnh đi ra.
Qua tôi anh ấy nhìn thấy chính bản thân mình
Tống Nguyên Tây nói: “Kỳ thực ở đây từng có mấy người chết rồi, đều là những học sinh mười mấy tuổi, hồi trước có một cô gái chết bọn họ dùng tiền đè xuống, năm ngoái khi tôi đến đây, bọn họ…”
Anh dừng lại một chút, cúi đầu, siết thật chặt tay của tôi.
Tôi cảm nhận được đang phát run, tôi nhẹ nhàng nói với anh: “Tống Nguyên Tây, không sao đâu.”
Tôi dùng lời anh an ủi tôi để an ủi chính anh, anh nắm chặt tay của tôi hơn, vừa nhìn tôi vừa nói: “Tuy rằng rất bất lịch sự, thế nhưng tôi cảm thấy Chu Việt trước khi chết bị trợ giảng c**ng b*c, bởi vì trước đây c*̃ng từng xảy ra chuyện như vậy, tôi cầu xin các đồng chí, nhất định phải cẩn thận điều tra kỹ đừng buông tha những kẻ kia.”
Tôi khiếp sợ nhìn về phía anh, anh nói: “Mùa hè năm ngoài, bạn tốt của tôi cũng bị hành hạ như vậy đến chết, tôi không biết lần này kẻ làm ra chuyện như vậy có phải là mấy người đó không, nhưng lần trước có những ai, tôi vẫn nhớ. Còn nữa…”
Anh ngẩng đầu lên, hít sâu, nữ cảnh sát đi tới, đôi mắt đỏ bừng hỏi anh: “Em nói đi, còn cái gì nữa?”
“Bạn tôi tên là Hàn Hạc, kỳ thi năm ngoái là thủ khoa khối khoa học tự nhiên của tỉnh, sau khi nó chết, cha mẹ nó cầm tiền đền bù ở đây không truy cứu nữa, nó không hề tự sát, nó là người sống sờ sờ… bị hành hạ đến chết, sau khi ra ngoài tôi đã từng đến đồn công an báo án, thế nhưng không ai để ý đến tôi.”
Anh nhìn chằm chằm vào các cảnh sát trước mặt, dừng lại trong chốc lát, hỏi: “Các đồng chí sẽ quan tâm đến chúng tôi chứ?”
14
Dường như trong phút chốc có một thế giới đã sụp đổ, chúng tôi là những người bị nhốt trong thế giới này, cuối cùng người bên ngoài cũng có thể nhìn thấy.
Tống Nguyên Tây trước giờ luôn che chở cho tôi, không cho tôi nói nhiều, nhưng anh và Mạnh Nhất Hàng giường số 2 là người tiên phong trước tất cả mọi người.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy rất xấu hổ, tại trước đó không lâu, tôi thậm chí bởi vì Tống Nguyên Tây không muốn đứng ra phản kháng mà cảm thấy tức giận, thật ra anh so với tưởng tượng của tôi còn thông minh và có trách nhiệm hơn tôi nghĩ.
Lúc đầu tôi còn ồn ào cho anh là một kẻ hèn nhát nhưng hóa ra anh vẫn luôn đợi thời cơ.
Đúng vậy, chúng tôi bị giam kín ở đây, không có bất kỳ cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài nào, muốn chạy trốn dường như là không thể, trừ khi chết, nhưng nếu không phải do không còn lựa chọn nữa thì ai sẽ muốn chết chứ?
Cho nên, nếu trước đây đứng lên đấu tranh nhất định sẽ thảm bại, bản thân tôi lúc đó cũng vô cùng nực người.
Có lẽ Tống Nguyên Tây vẫn còn không dám dễ dàng tin tưởng những người kia, nên khi đối mặt cảnh sát anh không cho tôi nói gì hết, nhưng trên thực tế anh cũng không cần lo lắng, những gì anh biết so với tôi là quá nhiều.
Anh viết một danh sách cho cảnh sát, nói cho bọn họ biết đây là những người đã hành hạ Hàn Hạc.
Tôi nhìn thấy trong danh sách có rất nhiều cái tên quen thuộc, bỗng nhiên hiểu ra tại sao khi Tống Nguyên Tây ở đây, có đôi khi anh thoải mái hơn chúng tôi một chút, một vài trợ giảng thậm chí kiêng kỵ anh.
Hóa ra trong tay anh có nhược điểm của bọn họ.
Tôi nghĩ đến lời Tống Nguyên Tây nói, lần trước sau khi anh ra ngoài đã đến chỗ cảnh sát báo án cho Hàn Hạc, nhưng không ai để ý tới anh, anh không có chứng cứ, không có gì cả, chỉ có đôi mắt chứng kiến tội ác, nhưng những thứ này không làm nên chuyện gì, bọn họ cho là anh đang nhiễu loạn công vụ.
Không bao lâu sau anh lại bị đưa quay lại đây, nhớ tới Hàn Hạc bị chết oan ức liền không cam lòng.
Ở đây gần tới hai tháng, Tống Nguyên Tây là cọng rơm duy nhất tôi bắt được, rất nhiều lần giữa đêm khuya tôi bị cơn ác mộng làm cho tỉnh giấc rất muốn hôn anh để một lần nữa để đi vào giấc ngủ, rất nhiều lần tôi muốn tự sát rồi lại nhớ đến những lời anh nói lấy đó làm động lực để sống tiếp.
Tôi chưa bao giờ biết anh từng trải qua những dày vò ra sao, mỗi ngày đều quay mắt nhìn về phía hung thủ đã g**t ch*t bạn tốt của mình, anh so với tôi còn thống khổ hơn.
Khi nói những chuyện này với cảnh sát, Tống Nguyên Tây càng ngày càng bình tĩnh, nhưng tôi ngày càng khó chịu.
Nơi này đến cùng đã xảy ra những chuyện gì? Tại sao những người trẻ tuổi đáng yêu lại phải chết còn đao phủ chặt đầu họ vẫn đang sống rất tốt?
Cảnh sát nói: “Yên tâm, những việc này chúng tôi sẽ điều tra.”
Tống Nguyên Tây nhìn chằm chằm vào cảnh sát đang nói chuyện còn tôi nhìn chằm chằm anh
Chúng tôi được trở về ký túc xá, lúc về tôi phát hiện mẹ đã đến.
Cái chết của Chu Việt khiến trung tâm chữa trị đồng tính này bị l*t s*ch lớp vỏ bọc hoa lệ, dùng dáng vẻ tr*n tr** chân thật nhất của nó xuất hiện trước mặt mọi người.
Truyền thông bắt đầu tranh nhau đưa tin, một số phương tiện truyền thông vô đạo đức lại chỉ mũi nhọn vào đồng tính luyến ái, nhưng cũng có những phương tiện truyền thông theo đuổi chính nghĩa và sự thật, họ và lực lượng cảnh sát cùng nhau đào lên từng chút một chút đào những thứ ghê tởm bị che giấu dưới núi băng này.
Mẹ tôi nhận được điện thoại của báo chí mới biết đã xảy ra chuyện như vậy, bà rất ít khi lên mạng, đương nhiên c*̃ng không thế nào xem tin tức, nếu không phải truyền thông liên hệ hỏi bà có phải con trai bà ở đây không, đồng thời muốn phỏng vấn bà, bà vẫn không biết tôi ở đây đã gặp phải rung chuyển thế nào. Có lẽ nếu tôi nhân cơ hội trốn đi bà cũng không biết, tôi không trở về tìm bà, chờ đến hạn hai tháng bà tới đón tôi sẽ phát hiện nơi này chỉ còn lại phế tích.
Thế nhưng bà đến, có điều không nói gì, một câu tôi muốn nghe cũng không nói
Ba người chúng tôi đi vào ký túc xá, mẹ tôi ngồi ở trên giường của tôi, trong tay bà cầm thứ lúc thường lên lớp tôi nhất định phải mang theo, sau khi “phạm lỗi sai” bị nhốt vào phòng trừng phạy nhất định phải đọc thuộc lòng – “Quy định”.
Tôi nhìn thấy bà, sau đó dừng bước ở cửa.
Bà thả đồ trong tay xuống hỏi tôi: “Sao sút nhiều cân như vậy?”
Tôi vốn cho là bà đang quan tâm tôi, kết quả câu nói tiếp theo chính là: “Con mau theo về, cha mẹ không muốn đợi lâu ở chỗ có người chết này.”
Bà định dùng tay kéo tôi đi, bị tôi né tránh.
Tôi rất tức giận, mười tám năm đến giờ lần đầu tiên tôi phát hiện ra mẹ tôi là người như vậy. Rất xa lạ, xa lạ đến mức tôi hận bản thân lại quen bà.
Tôi: “Trước khi Chu Việt chết nơi này đã có rất nhiều người chết, khi con đến cũng đã rất không may mắn, nhưng mẹ vẫn đưa con vào.”
Mặt bà trở nên khó chịu, tức giận nhìn tôi nói: “Sao lại nói chuyện với mẹ như thế? Lý do mẹ đưa con đến đây còn còn không hiểu sao?”
“Con hiểu.” Tôi trả lời, “Nhưng có chuyện này con c*̃ng muốn hỏi mẹ, mẹ biết người bên trong này đối xử với chúng con thế nào không?”
Bà giật mình, tôi cho là bà không biết.
Tôi tiếp tục: “Buộc chúng con phải nói chính chúng con ghê tởm là b**n th**, cho chúng com xem phim s*x, bắt chúng con th* d*m ở trước mặt tất cả mọi người, phạm lỗi sai thì dùng roi đánh hoặc là sốc điện, còn có một vài người bị cưỡng h**p. Những chuyện đó mẹ có biết không?”
Bà nhìn tôi, đôi mắt đỏ, bà nói: “Còn có cưỡng h**p?”
Không đúng, phản ứng của bà hoàn toàn không ổn.
Tôi chất vấn bà: “Ngoại trừ cưỡng h**p thì tất cả những chuyện mẹ đều biết đúng không?”
Lúc này, tôi đã không còn cách nào khống chế bản thân, Tống Nguyên Tây kéo tôi lại, đứng chắn giữa tôi và mẹ.
Tôi nhìn Tống Nguyên Tây, lại một lần nữa tôi sụp đổ.
Tôi điên cuồng gào thét: “Anh nghe thấy không? Bà ấy biết tất cả mọi chuyện! Thế nhưng bà không đến cứu em ra! Tại sao?”
15
Từ khi còn rất nhỏ tôi đã được dạy không được oán trách hận thù người khác, nhưng người dạy tôi những thứ này chính là cha mẹ, họ giờ lại trở thành đối tượng tôi oán hận nhất.
Nếu như nói, ở nơi này những “Bác sĩ”, “Giáo viên”, “Trợ giảng” là ma quỷ, vậy thì tôi đây vốn đâu cần một lần đến địa ngục này, là cha mẹ tôi tự tay dâng tôi cho ma quỷ, bọn họ so với ma quỷ còn đáng sợ hơn.
Tôi xưa nay không nghĩ tới sẽ có một ngày tôi gào thét với mẹ đến khàn cả giọng như vậy, Tống Nguyên Tây ôm tôi vào trong ngực, anh không ngừng động viên để tôi bình tĩnh lại, có lẽ vì kích động quá mức toàn thân tôi run rẩy.
Anh vẫn ở chỗ cũ thì thầm bên tai tôi: “Không sao đâu không sao đâu, không sao cả đâu.”
Tâm trạng của tôi rất lâu mới bình tĩnh lại, bà muốn dẫn tôi đi nhưng bị tôi cự tuyệt
Đây là lần đầu tiên tôi không muốn rời khỏi nơi đây, bởi vì tôi không biết mình còn có thể đi đến chỗ nào. Tôi không muốn về nhà, không muốn đi cùng mẹ, tôi không biết sau khi rời khỏi nơi đây, ngoài kia có phải còn một trung tâm chữa trị đồng tính khác đang chờ tôi không.
Tôi nói: “Con không đi, mẹ không phải tự tay đưa con vào sao? Vậy con sẽ ở đây đến khi mục rữa, mẹ cảm thấy con khiến mẹ mất mặt, vậy con không ra khỏi đây mẹ sẽ không phải mất mặt với xấu hổ nữa.”
Gương mặt mẹ trở nên khó coi, có lẽ do cảm thấy tôi nói chuyện với mẹ vậy thực sự không chút lễ phép, hơn nữa có rất nhiều người đang nhìn, bà lại càng thêm xấu hổ.
Sự tồn tại của tôi chính là chuyện đáng xấu hổ nhất, trong cuộc sống của bà đáng ra không có tôi mới là điều tốt nhất.
Sau đó đại khái là bên này quá ồn ào, nữ cảnh sát khóc khi nghe Tống Nguyên Tây kể chuyện đến, cô hỏi chuyện gì đã xảy ra, mẹ tôi kéo tay cô sang một bên, không biết nói gì.
Nữ cảnh sát đó không cho mẹ dẫn tôi đi, nói là bởi vì có rất nhiều chuyện muốn điều tra, cho nên tôi nhất định phải ở lại.
Nhìn bà tự rời đi, tôi lại thở phào cảm thấy nhẹ nhõm.
Tôi đứng bên cửa sổ ký túc xá nhìn mẹ đi khỏi cổng trường, nhìn mẹ lái xe rời đi, Tống Nguyên Tây đứng bên cạnh tôi: “Qua khoảng thời gian này làm lành với người nhà, em còn phải trở về học lên đại học.”
Dường như anh vĩnh viễn bình tĩnh hơn tôi, có lẽ là bởi vì những tội ác anh từng nhìn thấy so với tôi nhiều hơn.
Mấy ngày kế tiếp, một sự kiện khiến lòng người bàng hoàng.
Họ Khổng biến mất.
Đáng ra việc hắn biến mất phải khiến chúng tôi cảm thấy sảng khoái, nhưng không, chúng tôi suốt một thời gian dài đã chịu đựng sự sợ hãi dưới dâm uy của hắn, sau khi chúng tôi biết hắn chạy án thì bắt đầu bất an, bắt đầu cảm thấy hắn đang ở trong thân thể chúng tôi, hắn chính là bụi trong không khí, hắn ở khắp mọi nơi, ở mọi thời điểm đều đang nhìn chằm chằm chúng tôi.
Khi tôi nói vậy với Tống Nguyên Tây anh khẽ vỗ về tôi: “Em quá lo lắng, thả lỏng ra, những tháng ngày đó đã qua rồi.”
Lúc đó trong túc xá chỉ có hai chúng tôi, anh ôm lấy tôi, mấy ngày nay vì quá bận vẫn chưa kịp cạo râu, râu đâm vào trán tôi hơi đau, nhưng tôi thích cảm giác như vậy.
Khi anh ôm tôi, tôi mới cảm thấy an tâm.
Sau này có người nói với tôi, tôi cảm thấy mình thực sự yêu Tống Nguyên Tây hoàn toàn là bởi vì hoàn cảnh lúc đó, nếu như chúng tôi đổi vị trí gặp gỡ, tôi chưa chắc sẽ yêu anh.
Bọn họ cố gắng phân tích rằng tôi không thật sự yêu anh, đó chỉ là một loại ngưỡng mộ sùng bái đối với chủ nghĩa anh hùng.
Nhưng tôi cảm nhận được, đó chính là yêu.
Khi anh ôm tôi, trái tim tôi đập mạnh như sấm sét vang trời.
Khi anh hôn môi tôi, trái tim tôi đập mạnh như sấm sét vang trời.
Anh không hề làm gì, chỉ nói với tôi “Không sao đâu, đừng sợ” lúc đó trái tim tôi vẫn đập mạnh như sấm sét vang.
Nhiều năm về sau tôi hồi tưởng đến anh, trái tim vẫn cảm thấy rung động như vậy.
Đây chính là tình yêu.
Mùa hè đó, thời điểm thanh xuân tuyệt đẹp nhất chúng tôi gặp phải một cuộc mưu sát, may mắn thay, tôi và Tống Nguyên Tây đều còn sống.
Sau khi điều tra phía cảnh sát phát hiện họ Khổng không có một tư chất gì, bất kể là ” Tư chất quản lý trường học” hay là “Tư chất chữa bệnh”, hắn đều không có, có thể mở lên cái thứ cái gọi là “Trung tâm phục hồi tâm lý” hay phải nói chính xác là “Trung tâm chữa trị đồng tính”, hoàn toàn là vì sau lưng hắn có chỗ dựa rất mạnh.
Tôi hỏi Tống Nguyên Tây: “Anh nói xem, bọn họ có gặp báo ứng không?”
Anh không hề trả lời tôi, thế nhưng đến ngày thứ hai, những trợ giảng từng làm tổn thương Hàn Hạc đều bị đưa đi.
Giây phút đó, bỗng nhiên tôi có một loại cảm giác, trước đây nơi này giống như bị một cái lồng pha lê bọc lại, thứ tất cả mọi người tranh cướp nhau chỉ có không khí, mỗi ngày đều kề cận việc không thở nổi, cho tới bây giờ, cái lồng thủy tinh che chắn rốt cục đã bị đánh vỡ một cái khoảng, có không khí mới đi vào, chúng tôi cuối cùng cũng có thể hít thở thật sâu.
Ngày thứ ba, không thấy Tống Nguyên Tây đâu.
Cũng biến mất như anh là Mạnh Nhất Hàng.
Vào lúc đó cảnh sát gọi chúng tôi qua đó tìm hiểu tình hình tôi mới biết, Mạnh Nhất Hàng và Tống Nguyên Tây giống nhau, đều là lần thứ hai vào đây, bọn họ có chung một người bạn tốt, tên là Hàn Hạc.
Tôi bắt đầu nghĩ, bọn họ lần thứ hai đến đây thực ra có phải là đã dự tính trước không? Bọn họ sẽ chờ đến một ngày có cơ hội tìm lại công bằng cho bạn tốt của họ.
Bây giờ thì xong rồi, Hàn Hạc đã có được sự công bằng, vậy tôi thì sao?
Tôi nhìn ký túc xá trống rỗng, nhìn tờ giấy cuối cùng Tống Nguyên Tây để lại cho tôi, tôi ngồi trên giường từ sáng sớm cho tới tận khi trời tối mịt.
Anh viết cho tôi: Đợi anh đi tìm em, nếu như có thể, đừng đổi số điện thoại.
Sau đó, tôi chờ đợi ròng rã suốt bốn năm.