10
Bây giờ nhớ lại, điều Tống Nguyên Tây nói với tôi nhiều nhất chính là hỏi tôi có tin anh hay không và đừng sợ, tôi bởi vì tin tưởng anh, cho nên cảm thấy không sợ tới mức như vậy.
Tưởng Lâm không quay lại học cùng chúng tôi nữa, nghe đâu bị mang đến phòng riêng, “đi học” cũng không thấy cậu ta nữa, còn tôi bởi vì “Báo cáo” Tưởng Lâm nên được đặc xá, có thể một lần nữa trở về đại đội.
Thật quá nực cười.
Tôi cũng lười nói.
Nhưng dù sao, không cần “Điều trị” riêng đối với tôi mà nói là chuyện tốt, cuối cùng cũng có thể từ trong áp lực nặng nề hít sâu hơi.
Sau đó chúng tôi quay trở lại trạng thái trước kia, chúng tôi bị quan sát chằm chằm, chúng tôi không thể tùy tiện nói, chúng tôi bị ép đứng ở trước mặt tất cả mọi người nói mình không nên yêu người cùng giới, chúng tôi bị ép phải tự kiểm điểm bản thân dùng tất cả những câu nói độc ác nhất để công kích những người giống chúng tôi.
Chiều hôm đó, hai người chúng tôi bị phân vào cùng một tổ, dưới sự giám sát của họ Khổng nhục mạ mắng chửi bạn học của mình, châm chọc xu hướng t*nh d*c đối phương khiến đối phương cảm thấy nhục nhã. Thật bất hạnh tôi và Tống Nguyên Tây bị phân vào cùng một tổ.
Tôi nhìn anh không nói lời nào, cắn chặt môi.
Họ Khổng đi tới, hỏi tôi làm sao vậy.
Tống Nguyên Tây mở miệng trước.
Anh nói: “Oscar Wilde vì là người đồng tính nên bị phạt tù, Nikolai Vasilyevich Gogol vì là người đồng tính nên bị chữa trị bằng ‘phương pháp đói’, Alan Turing vì là người đồng tính nên bị ép phải tiêm hormone nữ* vào cơ thể, Pyotr Ilyich Tchaikovsky vì là người đồng tính nên bị ép uống thuốc độc tự sát.”
*Thiến hóa học
Tôi thấy vẻ mặt họ Khổng thay đổi, căm tức nhìn Tống Nguyên Tây.
Anh chưa bao giờ liều lĩnh phản kháng họ, đây đã là lần thứ hai anh vào đây, anh rõ ràng hiểu phải làm thế nào mới có thể an toàn đi ra, tôi biết, anh đang ép tôi.
Tôi nhìn anh, dù thế nào cũng không đành lòng nói ra lời thương tổn anh.
Anh nhìn chằm chằm tôi, gằn từng chữ nói: “Bọn họ đều bởi vì là đồng tính luyến ái mà chịu khổ sở bức hại, tôi…”
“Tống Nguyên Tây.” Tôi cắt ngang lời anh, không dám để anh tiếp tục nói, khi mở miệng nói tôi không dám nhìn anh nữa, mắt nhìn vào bảng tên anh, tôi nói, “Đồng tính luyến ái thật sự rất ghê tởm.”
Có lúc, bạn chỉ cần câu nói đầu tiên đã có thể khiến tất cả sụp đổ rồi.
Buổi chiều đó tôi trốn vào phòng vệ sinh khóc rất lâu, trợ giảng ở bên ngoài không ngừng gõ cửa, cuối cùng đạp hỏng cánh cửa kia lôi tôi ra ngoài.
Tống Nguyên Tây đứng ở nơi đó nhìn tôi, tôi cảm anh nói gì đó với tôi, nhưng tôi không nghe thấy gì cả.
Ở đây, tôi sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là bất lực trước cuộc sống, chúng tôi cứ sống tạm bợ như vậy thì thà chết đi.
Tôi đã nghĩ đến cái chết không chỉ một lần, mỗi lần từ bỏ suy nghĩ đó đều là vì tôi nhìn thấy Tống Nguyên Tây.
Buổi tối hôm đó anh hôn tôi và nói ra một câu, câu nói kia trở thành động lực để tôi có thể đi tiếp, động lực duy nhất giúp tôi có thể sống sót qua mùa hè này.
Lúc đó anh nói với tôi: “Trần Thị, chúng ta đều phải được ra ngoài, sau khi ra khỏi đây, anh sẽ đi tìm em.”
Tôi bắt đầu tưởng tượng khi mùa hè này kết thúc, vào lúc đó chúng tôi có thể sống như con người, mỗi ngày không cần căng thẳng thần kinh, bất cứ khi nào tôi muốn tôi cũng có thể ôm anh, hôn anh. Không cần nghĩ cách tránh né những người lúc nào cũng muốn báo cáo tôi nữa.
Đương nhiên, tôi cũng hiểu, đó chỉ là ảo tưởng, dù cho sống ở thế giới bên ngoài chúng tôi cũng không thể lộ liễu như vậy, nhưng ít ra, chúng tôi vẫn có thể thở được.
Tôi viết cho Tống Nguyên Tây rất nhiều lời giải thích, tôi nói với anh lúc lên lớp những lời khó nghe đó đều là bị tôi ép nói, anh viết cho tôi một câu: Đừng khóc, em mà khóc nữa anh cũng muốn khóc.
Sau đó tôi nghĩ, tất cả những người ở đây thậm chí ngay cả Tưởng Lâm cũng đã từng nghĩ đến chuyện tự sát, dù sao không ai có thể sống trong hoàn cảnh hoàn như vậy mà vẫn duy trì một tâm thái tốt đẹp được.
Giới hạn của chúng tôi lại một lần nữa bị kéo thấp, tôn nghiêm của chúng tôi bị phá hủy đến mức không còn sót lại dù chỉ một chút lắng cặn, chúng tôi rõ ràng không sai không bị bệnh, lại bị lăn lộn đến mức như tội phạm, trở thành bệnh nhân tâm thần.
Chúng tôi bị ép uống thuốc, bị ép tiêm vào ngưòi những chất lỏng không rõ nguồn gốc, cơm chúng không nuốt nổi, đêm không thể ngủ.
Ai nấy đều gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, mỗi lần nhìn vào gương tôi đều rất khó chịu, bởi vì trước khi tôi đến đây so với bây giờ tốt hơn rất nhiều, Tống Nguyên Tây lại không được nhìn thấy tôi tốt đẹp nhất.
Cho nên, không cần biết ra sao, chúng tôi phải đi ra ngoài, tôi phải cho anh thấy thực ra bề ngoài tôi cũng rất ổn.
Lại một buổi tối, chúng tôi nằm trên giường, tôi có thể khẳng định, không có ai ngủ.
Tôi luôn cảm thấy buổi tối hôm đó so với những buổi tối trước kia còn đen hơn, yên tĩnh hơn. Chúng tôi như quỷ hút máu đang nằm trong tòa lâu đài cổ, vì không có máu người cho chúng tôi hút nên chũng tôi dần dần trở bên suy yếu đến động cũng không thể động.
Đột nhiên, một tiếng gào thét vang lên phá vỡ buổi tối hôm đó, dường như tôi nhìn thấy bên ngoài có vô số con dơi đột nhiên bay lên, chúng bao vây toà thành cổ này, tuyên cáo nơi này có chuyện lớn xảy ra.
Đúng là chuyện lớn, một nữ sinh tự sát.
Không người biết cô ấy lấy dao ở đâu ra, buổi tối hôm đó trước mặt bạn cùng phòng và trợ giảng tự cắt cổ của mình
Mọi người nói, chiều hôm ấy cô nữ sinh này bị nhốt vào phòng trừng phạt, một nam sinh khác cũng bị nhốt vào cùng cô, hai người bọn họ bị ép phải th* d*m, hơn nữa còn phải làm trước mặt rất nhiều người.
Tôi bắt đầu tin, nơi này sớm muộn cũng sẽ bị phá hủy thành một đống đổ nát, dù cho những người thoi thóp vật vờ sống giống chúng tôi không thể làm gì, những oan hồn ở đây c*̃ng sẽ không buông tha bọn họ.
Nhân quả cuối cùng sẽ có báo ứng, tôi bắt đầu tin vào vận mệnh.
11
Tôi nhìn thấy thi thể nữ sinh kia.
Ở đây chúng tôi chỉ có một khu ký túc xá, nam sinh nữ sinh đều ở đây, lúc nữ sinh đó tự sát nữ ở tầng này, xe cứu thương đến đưa thi thể cô ấy đi, máu nhỏ đầy hành lang.
Tất cả chúng ta đều đứng trong hành lang, nín thở nhìn cô ấy rời đi, không ai nói chuyện, không có ai làm bất cứ động tác gì, như là lo sẽ đánh thức cô gái đang ngủ say đó.
Trong phút chốc, thậm chí tôi còn ước ao được như nữ sinh kia, ít nhất cô ấy cũng thoát khỏi nơi này.
Thi thể của cô ấy được đưa đi rồi, trợ giảng sai mấy nam sinh đi lau dọn vết máu trên mặt đất. Sau đó, bọn họ cầm gậy gỗ trong tay chỉ vào người của chúng tôi, tàn bạo nói: “Chuyện ngày hôm nay, các cậu không nhìn thấy bất cứ thứ gì, cái gì cũng không biết.”
Thật là buồn cười, cho rằng chúng tôi thật sự đều là những kẻ mù người điếc và ngu si sao.
Tuy rằng trong lòng đang cười lạnh, nhưng tôi không biểu hiện phản kháng ra ngoài, dù sao khổ cực nơi này tôi đã phải chịu đựng nhiều rồi.
Một lần nữa trở lại giường, tôi cảm thấy cả người lạnh cóng, rõ ràng là giữa đêm hè oi nồng, tôi lại cảm thấy rất lạnh.
Khi còn bé mẹ tôi luôn nói, lúc có người sắp chết cú mèo sẽ xuất hiện, vì cú mèo đang chờ người đó chết sau đó sẽ ăn thi thể của họ, tôi nhìn ngoài cửa sổ, rõ ràng bên ngoài không có thứ gì, nhưng tôi lại cảm thấy trên bệ cửa sổ có rất nhiều cú mèo đang đứng, rất đáng sợ, tôi càng nghĩ càng sợ.
Trước đây mùa hè là mùa tôi thích nhất, nhưng là từ năm ấy trở đi mùa hè trở thành quãng thời gian khiến tôi sợ hãi nhất, đặc biệt từ cuối tháng sáu đến giữa tháng tám, bởi vì năm mười tám tuổi vào khoảng thời gian đó tôi phải trải qua quá nhiều thứ dẫn đến những năm về sau vào khoảng thời gian này tôi không thể sống bình thường được
Có những tổn thương thật sự là vĩnh viễn, không phải trải qua bao nhiêu thời gian hay uống bao nhiêu thuốc là có thể chữa lành.
Năm ấy giữa tháng bảy, cái chết của nữ sinh kia dẫn đến việc bầu không khí nơi đó càng căng thẳng hơn, đại khái người nhà nữ sinh kia cuối cùng cũng nhận ra nơi này không được bình thường, vì cái chết của con gái mà làm ầm lên với bọn họ.
Bọn họ sợ chúng tôi những người còn lại sẽ tiếp tục xảy ra sự cố gì, cho nên quản lý chúng tôi ngày càng chặt hơn, thậm chí ngay cả đi vệ sinh cũng có người đi theo.
Bởi vậy, cơ hội nói chuyện của tôi và Tống Nguyên Tây gần như là không có, tần suất viết thư c*̃ng thấp rất nhiều, có buổi tối, anh gửi cho tôi một tờ giấy viết: Gần đây quản lý quá nghiêm, sau này lúc không tiện tiện liên lạc thì dùng cách gõ ván giường để báo bình an, gõ một cái là rất tốt, gõ hai cái là không ổn, nếu không vui phải nói cho anh biết.
Tôi cảm thấy mình rất may mắn khi có thể gặp được Tống Nguyên Tây, bởi vì nếu như không gặp anh có lẽ tôi đã xong đời rồi, hoặc là bị hành hạ đến chết hoặc là tự sát.
Buổi tối ngày hôm ấy hiếm khi tôi có được một giấc ngủ đúng nghĩa, bốn tiếng, tôi mơ một giấc mơ, mơ thấy mẹ tôi, mơ thấy tôi cầm trong tay một con dao, cắm thẳng nó vào lồng ngực của mình, tôi khóc lóc hỏi mẹ tại sao muốn giết tôi.
Kỳ thực, trong mơ rõ ràng là tôi tự sát, nhưng tôi lại đang chất vấn mẹ hỏi mẹ tại sao muốn giết tôi.
Sau khi tỉnh lại, cái này giấc mộng vẫn luôn ám ảnh tôi, dù cho tôi không muốn thừa nhận, nhưng sự thực là tôi oán hận mẹ.
Mẹ sinh tôi ra, nuôi tôi mười tám năm, trước khi biết tôi là người đồng tính thì lúc nào cũng yêu tôi thương tôi, nói tôi là hy vọng duy nhất của mẹ, tôi thi đại học điểm rất tốt, mẹ ra khỏi cửa đến chỗ nào cũng phải khoe khoang một chút về người con ưu tú của bà, nhưng những yêu thương đó không thắng nổi việc tôi là người đồng tính.
Bởi vì tôi là người đồng tính luyến ái, tất cả mười tám năm qua đã bị xóa sạch, tôi không còn là sự kiêu ngạo của mẹ, mà là sỉ nhục của mẹ.
Mẹ đưa tôi tới nơi này, nếu như mẹ không biết ở đây họ sẽ làm gì tôi phải chịu đựng những gì có lẽ tôi còn có thể tha thứ, nhưng nếu như mẹ đã biết rồi mà vẫn còn lựa chọn con đường này cho tôi, tôi còn có thể nói gì đây?
Là mẹ từ bỏ tôi trước.
Ngày đó tâm trạng tôi rất tệ, sau khi tan lớp bị trợ giảng Phùng đưa đi tiến hành “Phụ đạo riêng”, đơn giản chính là làm kia mấy thứ, xem phim AV, chửi bới nhục mạ, đánh.
Bởi vì chúng tôi sống ở đây cho nên bọn họ chưa bao giờ lo lắng các vết thương trên thân thể chúng tôi bị phát hiện.
Lúc chịu đòn tôi nghĩ tới Tống Nguyên Tây, không biết có phải anh cũng từng bị đối xử như thế.
Cứ như vậy tháng 7 cũng sắp trôi qua, tôi nghĩ, còn hơn nửa tháng nữa là tôi có thể đi rồi.
Vào lúc này, tôi đã bắt đầu cảm thấy tinh thần và tâm lý mình rất không ổn định, tôi không phải bác sĩ, tôi không xác định được tình trạng của tôi đến cùng là thế nào. Thế nhưng khi đó bắt đầu là tôi trở nên hung hăng dễ tức giận, không khống chế được cảm xúc của mình, tôi cũng không thể giải thích được vì sao bản thân thường lo lắng đến phát điên, thậm chí có một lần tôi đập vỡ hết cốc trong ký túc xá.
Đến lúc đó họ bắt đầu ép tôi chữa bệnh bằng phương pháp sốc điện, họ Khổng nói tôi nóng nảy, nói phương pháp này có thể giảm bớt tình trạnh tâm lý của tôi.
Căn bản không phải giảm bớt, mà là tiến thên một bước hãm hại.
Vào một ngày mưa, tôi thập sự sắp sụp đổ tồi, khi bọn họ đưa tôi đến phòng trừng phạt, tôi cắn tay trợ giảng Phùng sau đó nhảy từ cửa sổ ra ngoài.
Đó là tầng hai, lúc nhảy xuống tôi mắt cá chân một bên bị trẹo, nhưng tôi không hề dừng lại, dù chỉ có một chân có thể bước tôi cũng phải đi ra khỏi cổng trường.
Trời mưa rất lớn, mới đi vài bước tôi đã bị cơn mưa xối xả dội ướt, đôi mắt của tôi kiên định nhìn chằm chằm vào hai cánh cửa lớn đóng chặt, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể đi ra ngoài.
Bọn họ kéo tôi trở lại, nhốt trong phòng trừng phạt.
Sau đó tôi bị nhốt trong phòng ba ngày, ba ngày, tôi chỉ uống mấy ngụm nước, dường như không ăn cái gì khác , chỉ cần tôi tỉnh lại, bọn họ liền sốc điện tôi, liên tục ba ngày, tôi trở thành đồ chơi để Satan chơi đùa.
Khi đó tôi rất muốn chết, ảo tưởng có một quả bom, tôi với bọn họ sẽ cùng chết.
Thế nhưng Tống Nguyên Tây không thể chết được, tôi hi vọng anh ấy có thể rời khỏi nơi này, tuyệt đối đừng giống như tôi.
12
Kỳ thực dù cho rất nhiều năm đã tôi qua, nghĩ lại ký ức trong những ngày đó, tôi còn rất bất ngờ vì trong hoàn cảnh như vậy, gặp phải những thứ như vậy, mà tôi vẫn không điên.
Sau này ở thư viện trường tôi đọc quyển sách 《 Quần đảo Gulag》, thấy trong đó viết một câu: quyền lực vô hạn nằm trong tay người hữu hạn thì luôn dẫn đến tàn nhẫn.
Lúc đó chúng tôi như những tù nhân bị mắc kẹt ở Gulag, đây là trại kỷ luật, là máy xay thịt, là nơi bẩn thỉu nhất để phá hủy ý chí và cuộc sống của chúng tôi.
Nhưng chúng tôi muốn thoát ra, thật sự không dễ dàng.
Sau khi đi ra từ phòng trùng phạt, tình trạng thân thể của tôi không cho phép tôi tiếp tục cùng mọi người “Đi học”, tôi không biết Tống Nguyên Tây làm thế nào thuyết phục được những người kia để bọn họ đồng ý cho phép anh chăm sóc tôi.
Rất nhiều lúc tôi cảm thấy Tống Nguyên Tây rất bí ẩn, tôi tin tưởng anh, nhưng cũng lo lắng.
Mấy ngày anh chăm sóc tôi đó thực ra chúng tôi gần như không nói chuyện, anh cau mày ngồi ở chỗ đó nhìn tôi, đến giờ thì đến nhà ăn lấy cơm cho cả hai, tôi muốn uống nước anh rót cho tôi, tôi muốn đến phòng vệ sinh anh dìu tôi đi.
Tôi hỏi anh: “Tống Nguyên Tây, chừng nào anh mới có thể ra ngoài?”
Anh nói: “Chờ sau khi em ra ngoài.”
Lúc trước lên lớp, tôi nghe họ Khổng nói có một vài người vào đây đến ba lần, cuối cùng quyết định không đi nữa.
Tôi nghĩ tới Tống Nguyên Tây, anh từng nói đây là lần thứ hai anh đến đây, tôi rất sợ anh không thể đi ra ngoài.
Nhưng trên thực tế, chúng tôi đều giống những người sắp chết đuối trên sông vớ được thân cây trôi, bản thân mình còn khó bảo đảm, làm sao quản lý được chuyện người khác nữa?
Tôi nằm ở ký túc xá ba ngày rưỡi, đếm thời gian trôi, hi vọng lúc mình tỉnh giấc đã đến ngày được đi ra ngoài.
Tống Nguyên Tây đưa cho tôi tờ lịch đếm ngược viết bằng tay, bảo tôi đặt sau gối, mỗi ngày gạch một số.
Không ngờ anh vẫn nhớ được ngày đầu tiên tôi vào đây.
Tôi tìm cơ hội hỏi anh bao giờ thì đi ra ngoài, hỏi anh sau khi ra ngoài chúng tôi còn có thể gặp nhau không.
Anh nói: “Chờ anh đi tìm em.”
Tháng tám trời vẫn rất nóng, nóng đến mức tôi cảm thấy bản thân không thể sống qua mùa hè này.
Chúng tôi bị đưa tới một sân bóng đá sau trung tâm, họ nói mục đích lớp này là giúp chúng tôi một lần nữa tìm về khí khái đàn ông.
Một trợ giảng nói: “Các cậu, tuổi còn trẻ, nhưng không có ai có khí khái đàn ông, sau này xã hội mà toàn những người như các cậu thì xã hội sẽ sụp đổ mất!”
Gã nắm lấy cổ áo của một nam sinh trắng trẻo thanh tú, chán ghét quan sát một lúc, sau đó nói câu: “Ẻo lả.”
Trong nháy mắt đó, tôi thật sự rất muốn lao lên đánh gã.
Chúng tôi là gay, nhưng chúng tôi c*̃ng là đàn ông.
Có vài nam sinh thanh tú đẹp đẽ hơn các nam sinh khác nhưng bọn họ vẫn là đàn ông. Hơn nữa trước nay tôi luôn cảm thấy, một người đàn ông có khí khái hay không không phải nhìn vẻ bên ngoài hay xu hướng t*nh d*c, mà phải nhìn vào phẩm cách của họ.
Thô lỗ tàn bạo chính là khí khái đàn ông sao?
Kỳ thị sự khác biệt chính là khí khái đàn ông sao?
Một câu “ẻo lả”, sỉ nhục cả đàn ông lẫn phụ nữ.
Tôi muốn bước lên, lại bị Tống Nguyên Tây bên cạnh kéo lại.
Tôi thật sự rất khổ sở, rất nhiều khi điều khiến tôi khổ sở nhất không phải vì chúng tôi đang sống trong địa ngục, mà rõ ràng là tất cả những người ở đây trong lòng đều rất muốn phản kháng, nhưng không ai dám thật sự đứng ra phản kháng.
Bởi vì thật sự sợ.
Chúng tôi không ai là anh hùng, chúng tôi không cứu được người khác c*̃ng cứu không được bản thân.
Nhiều ví dụ rõ ràng trước mặt chúng tôi như vậy, thậm chí mùi máu tanh của nữ sinh quãng thời gian trước tự tử vẫn còn chưa bay hết, ai dám đứng ra nói muốn phản kháng?
Chúng tôi khi đó cũng chỉ mới mười mấy tuổi đầu, chúng tôi đã bị hành hạ đến sợ vỡ mật, bởi vì chúng tôi biết chúng tôi là người bị vứt bỏ, là người đồng tính đến người nhà cũng không cần, là tội phạm không biết đến ngày nào mới có thể trở lại nhân gian.
Chúng tôi có hận không?
Đương nhiên là hận.
Nhưng chúng tôi không dám nói.
Chúng tôi buộc bản thân phải trở thành xác chết di động, buộc bản thân trở thành loại người mà chính chúng tôi khinh thường nhất, chỉ bởi vì chúng tôi muốn giữ lại cho bản thân nhiều hơn.
Ngày đó dưới sân bóng đá, chúng tôi mỗi người đều phải đứng ở nơi đó đón những cú sút bóng rất mạnh của trợ giảng, vấn đề là chúng tôi chỉ được phép đỡ bóng bằng thân thể.
Một giờ đồng, chúng tôi bị đánh đến mức thê thảm lại không thể kể khổ kêu đau, bởi vì một khi kêu chính là “ẻo lả”, sẽ bị đưa một mình tới phòng trừng phạt.
Trong một giờ đồng hồ đó, dường như đã có lúc tôi đã chết rồi, không ai có thể tưởng tượng thật sự sẽ có người ác độc đến mức sút bóng vào bộ phận sinh dục của chúng tôi, chúng tôi trốn, bọn họ cười nhạo nói: “Các cậu có nó cũng không dùng là thứ vô dụng, không bằng cắt luôn cho xong.”
Một nam sinh đau đến mức ngã xuống, là nam sinh vừa nãy bị trợ giảng nhục mạ.
Cậu ấy bị trợ giảng kéo dậy, lôi đến phòng trừng phạt. Ngày thứ hai, nam sinh ấy kia nhảy lầu.
Đây đã là lần thứ hai tôi chứng kiến cảnh người chết ở đây, tôi không biết tôi đã đến đây thế nào.
Nam sinh kia chết rồi, tôi lại nghĩ tới cô gái chết trước đó không lâu.
Khi bọn họ chết đã có bao nhiêu tuyệt vọng, phải có nhiều tuyệt vọng đến thế nào mới lựa chọn chết ở nơi đây.
Chúng tôi vốn tưởng rằng lần này cũng giống trước như vậy, chính là mọi thứ trôi qua rất nhanh chóng, giống như họ chưa từng tới cũng chưa từng ra đi. Sau này tôi mới biết, thật ra nơi này hàng năm đều có không ít người chết, nhưng mỗi một lần có việc xảy ra, họ Khổng đều có biện pháp khiến gia đình học sinh phải ngậm miệng, đơn giản chính là vừa đe dọa vừa dụ dỗ, ban đầu tôi vẫn không hiểu, sau đó mới hiểu không có chống lưng sao “trung tâm phục hồi” có thể ngang nhiên hoạt động vậy được.
Thế nhưng lần này, họ Khổng không được toại nguyện, người nhà nam sinh này không để yên mà làm ầm lên, nơi này cuối cùng cũng được người ta biết đến.
*Oscar Wilde, tên đầy đủ là Oscar Fingal O’Flahertie Wills Wilde, là một nhà văn nổi tiếng của Ireland. Ông ra đời tại Dublin, Ireland, ngày 16 tháng 10 năm 1854 và mất tại Paris vì viêm não, ngày 30 tháng 11 năm 1900. Ông là người đồng tính và từng phải vào tù 2 năm vì tội này.





*Alan Mathison Turing (23 tháng 6 năm 1912 – 7 tháng 6 năm 1954) là một nhà toán học, logic học và mật mã học người Anh thường được xem là cha đẻ của ngành khoa học máy tính. Cuộc đời ông thật sự là bi kịch.

*Nikolai Vasilyevich Gogol là một nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng Nga và Ukraina. Tác phẩm tiêu biểu nhất của ông Những linh hồn chết, được xem là cuốn tiểu thuyết hiện đại đầu tiên của văn học Nga và Ukraina. Hạ Xưa không tìm thấy tư liệu về xu hướng t*nh d*c của ông.

*Quần đảo GULAG hay Quần đảo ngục tù, là tác phẩm nổi tiếng của nhà văn người Nga Aleksandr Solzhenitsyn, người từng đoạt giải Nobel Văn học năm 1970. Cuốn sách gồm 3 tập, đã được đưa vào chương trình giảng dạy văn học của nước Nga thời hiện đại. Đề cử nên .
Tần Tam Kiến có vẻ đọc khá nhiều tác phẩm kinh điển.