Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 77

Tiêu Cửu Từ ngẩn ra. Bất ngờ được khen một cách thẳng thắn như vậy, nghe cứ như đang nói lời yêu, khiến hô hấp của y cũng rối loạn, lòng ấm áp lạ thường, khóe miệng bất giác cong lên.

Nhìn con ma nhỏ này ngước gương mặt trắng nõn mịn màng, dưới ánh chiều tà mà vẻ mặt vẫn rực rỡ nồng nàn, Tiêu Cửu Từ không nhịn được đưa tay véo má cậu, hỏi: “Rốt cuộc là sao vậy?”

Kiều Hàm chỉ nhìn y, nụ cười càng lúc càng tươi, tựa như nhặt được báu vật gì đó, đôi mày khóe mắt vui vẻ dần giãn ra.

Vẻ tan vỡ trong mắt khi nãy cũng hoàn toàn bị xua tan.

Tiêu Cửu Từ dường như cảm thấy tự hào, bởi vì con ma nhỏ này nhìn thấy y, tâm trạng liền tốt lên.

Lúc này, cuối cùng cũng có người không nhìn nổi nữa, ho khan một tiếng để nhắc nhở, lúc này mới làm kinh động hai người đang chìm trong thế giới riêng.

Nghe thấy tiếng động, Kiều Hàm sững sờ, buông Tiêu Cửu Từ ra, nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một đám người đang đứng chặn ở ngã ba đường nhìn bọn họ. Quần áo họ đủ màu sắc, chắc là đệ tử của mấy môn phái, và họ cũng không thể không nhắc nhở.

Bởi vì Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đang đứng giữa đường.

Kiều Hàm nhận ra điều gì đó, mặt dần nóng bừng lên.

Ờm… Vừa rồi trông họ có phải hơi… kỳ cục không?

Cậu đã làm gì? Cậu chỉ nhất thời kích động ôm lấy thần tượng mình ngưỡng mộ, sau đó không ngừng khen thần tượng giỏi thôi mà.

Nhưng tại sao đám người kia lại dùng ánh mắt kiểu “phi lễ vật thị” (đừng nhìn điều thất lễ) để nhìn họ vậy?

Chuyện này… cộng thêm quan hệ đối ngoại hiện tại của hai người họ.

Kiều Hàm hít một hơi thật sâu, lúng túng tưởng tượng xem có cách nào để chuyển cảnh một cách tự nhiên không.

Cậu còn chưa kịp phản ứng thì eo đã bị một cánh tay ôm lấy, gió nổi lên.

Tiêu Cửu Từ đã ôm Kiều Hàm ngự kiếm bay đi.

Thôi được, bỏ chạy tuy đáng xấu hổ nhưng lại hữu dụng. Ít nhất cũng cứu họ thoát khỏi tình huống khó xử nhất.

Khi đáp xuống sân viện của mình, đầu óc Kiều Hàm vẫn trong trạng thái nửa tê liệt, theo phản xạ nói: “Sư huynh, xin lỗi, hình như… hình như vừa rồi hơi mất mặt.”

Đối với tình huống ban nãy, Tiêu Cửu Từ đã đành phải chấp nhận, thậm chí còn cảm thấy sau này chắc chắn sẽ không thiếu những tình huống tương tự, quen sớm thì tốt hơn.

Dù sao thì tình cảm mà con ma nhỏ này dành cho y đôi lúc thật sự khó kiềm chế, không thể đòi hỏi quá cao ở cậu được.

Bất chợt ôm một cái là có thể dỗ dành được… cũng xem như dễ dỗ.

Tiêu Cửu Từ nhìn dáng vẻ lúng túng của Kiều Hàm thì cũng quên mất sự ngượng ngùng của mình khi nãy.

Y thầm nghĩ, con ma này còn biết xấu hổ cơ đấy.

Nhưng bây giờ y vẫn quan tâm hơn đến chuyện rốt cuộc Kiều Hàm bị làm sao. Dựa vào tình hình vừa rồi, Tiêu Cửu Từ không thể không phân tích: “Có phải lại gây họa rồi không? Nên mới đến nịnh trước phải không?”

Kiều Hàm lập tức nói: “Ta đâu có!” Nhưng vừa dứt lời, cậu lại nhớ đến Đoạn Uẩn, liền cười gượng gạo: “Đúng là có gây một chút rắc rối nhỏ.”

Tiêu Cửu Từ cũng không khiển trách Kiều Hàm một cách hiển nhiên, mà hỏi han tỉ mỉ: “Sao vậy?”

Kiều Hàm vội vàng kể lại đầu đuôi sự việc, đương nhiên cũng bao gồm cả chuyện Kiều Uyển đã cứu cậu.

Nghe xong, Tiêu Cửu Từ cau mày: “Chỉ vì chuyện này mà đệ đột nhiên chạy tới tìm ta?”

Tiêu Cửu Từ vẫn rất nhạy bén, đây thì có gì là rắc rối chứ, hoàn toàn không thể khiến Kiều Hàm lộ ra ánh mắt như vậy được.

Còn những lời đàm tiếu trước đó nói Kiều Hàm ở cùng Tần Tu Trọng là sao?

Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ tinh ý, cảm xúc của mình khi nãy lại quá mất kiểm soát, thế là cậu suy nghĩ rồi đưa ra một lời giải thích.

“Sau đó ta gặp Tần Tu Trọng và Mai trưởng lão, Mai trưởng lão muốn nghiên cứu chuyện Tần Tu Trọng hồi phục linh căn, ta cũng khá tò mò nên đi theo xem thử, kết quả mới biết từ Tần Tu Trọng rằng, hóa ra là huynh đã giúp đỡ.”

Nói đến đây, Kiều Hàm lại không kìm được mà đau lòng cho Tiêu Cửu Từ, đặc biệt là nhìn dáng vẻ hiên ngang, tiên khí ngút trời của y hiện tại, cậu lại càng đau lòng hơn.

“Thứ tốt như vậy mà lại cho Tần Tu Trọng.” Kiều Hàm bất mãn bĩu môi. “Huynh cũng rộng lượng quá, tốt bụng quá rồi.”

Tiêu Cửu Từ không ngờ Kiều Hàm lại nghĩ như vậy. Nhưng cũng phải, Kiều Hàm dường như luôn thích vơ vét đồ tốt về rồi đưa đến trước mặt y, như thể trong quan niệm của con ma nhỏ này, tất cả những thứ tốt đẹp đều phải thuộc về y.

Tiêu Cửu Từ cười nhạt, đưa tay vỗ đầu Kiều Hàm, nói: “Ta chỉ cho Tần Tu Trọng một tin tức thôi, thứ đó có tồn tại hay không, có lấy được không, có thành công không đều là ẩn số. Vì vậy đệ không thể cho rằng đây là ta nhường cho Tần Tu Trọng, đây là cơ duyên của riêng hắn, biết chưa? Hơn nữa, chẳng phải người ta còn tặng một gốc linh thực làm quà cảm ơn sao? Đệ không phải rất thích à?”

Một gốc linh thực quèn đổi lấy một khả năng bảo toàn mạng sống trong tương lai cho nam chính, Kiều Hàm chẳng thèm nhận đâu.

Cậu biết tính cách của Tiêu Cửu Từ là như vậy, tự nhiên cũng không muốn tỏ ra mình quá cay nghiệt nên không nói thêm gì nữa.

Ngay sau đó, Tiêu Cửu Từ nói muốn đi tìm Mạnh Cận để bàn bạc chuyện giao nhân. Kiều Hàm cũng khá tò mò nên đi cùng, dù sao cũng không vội, thế là hai người vừa đi vừa trò chuyện thong thả.

Trên đường, họ xa xa trông thấy Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đi ngang qua, hai người họ chắc vừa mới rời khỏi chỗ Mai trưởng lão. Mọi người gật đầu ra hiệu rồi ai đi đường nấy.

Khi Tần Tu Trọng và Kiều Uyển trở về sân viện nơi các đệ tử Vọng Nguyệt Đảo ở, họ liền nghe thấy các đệ tử trẻ tuổi bên trong đang ríu rít bàn tán.

“Vừa rồi ta thấy đó, trời ạ, ban ngày ban mặt mà sao lại nghĩ thế không biết, ôm nhau giữa đường rồi nhìn nhau đắm đuối, xem mà mặt ta cũng đỏ hết cả lên.”

“Lần trước đã thấy tình cảm của hai người họ rất tốt rồi, nhưng không trực tiếp đến mức này.”

“Chẳng lẽ người bên ngoài đều bạo dạn như vậy sao?”

“Nói đúng ra thì họ đã là đạo lữ rồi, làm vậy dường như cũng hợp lý.”

“Chưa thành thân mà? Ta chỉ thấy hai người này cũng quá phô trương rồi, khiến người khác cũng vì vậy mà bàn tán về Tần công tử và Kiều sư muội. Vốn dĩ Tần công tử trở về như vậy đã là tâm điểm, lại thêm quan hệ của bốn người này… có kẻ xấu miệng nói khó nghe lắm.”

“Được rồi, họ nói mặc họ, chúng ta bảo vệ người của chúng ta. Kẻ nào còn dám nói xấu người của Vọng Nguyệt Đảo chúng ta, lần sau cứ trực tiếp ra tay.”

Hai người đi ngang qua sân viện đang có người nói chuyện rồi đi thẳng.

“Không ngờ cậu ta đột nhiên chạy đi là để tìm Tiêu công tử, ta còn tưởng có chuyện gì gấp.” Kiều Uyển trầm ngâm nói.

“Ta thấy hắn nghe tin thứ tốt đó bị ta dùng mất nên không cam tâm. Nếu người mà Tiêu Cửu Từ nói cho là hắn, nói không chừng hắn đã có được nó rồi.” Tần Tu Trọng hừ lạnh một tiếng.

Lúc đó sau khi hắn nói xong, sắc mặt Kiều Hàm liền thay đổi, vô cùng khó coi. Tần Tu Trọng có thể nghĩ thế nào được, chỉ đành phỏng đoán như vậy.

Kiều Uyển nghĩ cũng phải. Ở kiếp trước, Kiều Uyển không rõ về đoạn quá khứ này, dù sao thì lúc nàng ra ngoài, Tần Tu Trọng đã sớm hồi phục, Tiêu Cửu Từ cũng đã biến thành bán yêu, đoạn quá khứ bí mật đó sẽ không có người trong cuộc nào nhắc tới.

Còn về chuyện mọi người vừa bàn tán, Kiều Uyển và Tần Tu Trọng đều không đề cập đến, nhưng trong lòng lại để ý, tình cảm của họ thật sự là như vậy sao?

Ngày hôm sau, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ theo Mạnh Cận đến nơi cô giấu giao nhân.

Đó là một cầm quán, xem như là cửa hàng mà Tiên Âm Môn mở ở đây, chuyên bán một số vật dụng cần thiết cho âm tu. Vì giới tu chân ngoài Tiên Âm Môn ra thì rất ít âm tu, nên cửa hàng này gần như chẳng có khách, lại còn mở ở một góc rất hẻo lánh trên phố. Trong tiệm chỉ có một tiểu nhị đang ngáp ngắn ngáp dài.

Tiểu nhị là đệ tử ngoại môn của Tiên Âm Môn, thấy Mạnh Cận liền tỉnh táo hẳn, cung kính chào hỏi.

Mạnh Cận gật đầu, rồi dẫn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đi vào cửa sau, đến sân sau. Trước cửa một căn phòng liền sáng lên ánh sáng của kết giới. Mạnh Cận lấy ra một sợi dây đàn tỳ bà gảy nhẹ, kết giới mở ra, rồi cô tiến lên gõ cửa: “Sư phụ tương lai! Mở cửa.”

Bên trong vang lên một đoạn ngâm xướng, dường như cũng đang mở một kết giới nào đó, xem như là bảo hiểm hai lớp.

Đây là lần đầu tiên Kiều Hàm được nghe tiếng hát của nhân ngư, tuy chỉ là một đoạn thi pháp ngắn, nhưng quả thực tựa như tiếng trời, chẳng trách lại khiến Mạnh Cận quấn lấy không buông, muốn theo thầy học thanh nhạc.

Nhưng khi cánh cửa mở ra, Kiều Hàm nhìn rõ tình hình bên trong thì không khỏi giật giật khóe miệng.

Chỉ thấy một mỹ nam ngư đang uể oải nằm bò trong một cái chum rượu. Vì chum không đủ lớn nên gần nửa đuôi cá của hắn vểnh ra ngoài. Nước trong chum không được thay kịp thời, sắp có mùi, vảy trên đuôi cá cũng rụng đi khá nhiều.

Mỹ nam ngư tuy sở hữu một gương mặt đẹp như tượng thần, nhưng lúc này mặt mày xanh xao, biểu cảm nhìn Mạnh Cận gần như méo mó.

Kiều Hàm dám chắc, nếu không phải vì bảo toàn tính mạng, mỹ nam ngư chắc chắn sẽ đánh một trận sống mái với Mạnh Cận. Tuy tình thế bắt buộc, không thể đào một cái ao, nhưng thế này thì cũng quá làm nhục cá rồi. Đây có thật là định bái sư không vậy?

“Đi được chưa?” Mỹ nam ngư nghiến răng.

Kiều Hàm cảm thấy hắn có lẽ đã chịu đựng đến giới hạn rồi, nếu Mạnh Cận còn bắt hắn ở lại như thế này, có lẽ hắn thà đánh ra ngoài còn hơn.

Mạnh Cận lại có thể nắm bắt được cảm xúc của người khác, chỉ là hướng nắm bắt hơi sai. Cô quay đầu nói với Kiều Hàm: “Hay là, ngươi chữa trị cho hắn một chút, xem bộ dạng hắn bây giờ, ta thật sự sợ hắn không trụ được đến lúc ta đưa hắn ra bờ biển mất.”

Kiều Hàm cười khan một tiếng: “Cô đưa đi càng nhanh, hắn khỏe lại càng nhanh.”

Tiêu Cửu Từ cũng không nhìn nổi nữa, ho khan một tiếng: “Bắt đầu đi.”

Mạnh Cận lúc này mới giới thiệu hai bên: “Vị giao nhân này tên là Thương Trạch, sư phụ tương lai của ta.”

Kiều Hàm cười với mỹ nam ngư, giành lấy công việc của Mạnh Cận: “Đây là sư huynh của ta, Thanh Vân Tông, Tiêu Cửu Từ. Ta là sư đệ của huynh ấy, Kiều Hàm.”

Thương Trạch lạnh lùng gật đầu coi như đáp lại. Hắn vốn không có cảm tình với loài người, tự nhiên không thể tỏ ra nhiệt tình được.

Tiêu Cửu Từ lại trầm ngâm một lát: “Chẳng lẽ là thiếu chủ của tộc giao nhân?”

Sắc mặt Thương Trạch tức thì thay đổi, vây cá dựng thẳng đứng, hai mắt như một tia điện lạnh bắn về phía Tiêu Cửu Từ, dường như lập tức chuyển sang trạng thái phòng bị.

Mạnh Cận kinh ngạc nói: “Cái gì? Sư phụ tương lai của ta còn là vương tử của tộc giao nhân sao?”

Tiêu Cửu Từ thấy Thương Trạch có địch ý, liền cười giải thích: “Trước đây ta từng đọc một số sách về giao nhân, trong đó ghi chép rằng vương thất giao nhân đời này mang họ Thương, hơn nữa đều có đuôi cá màu đen, nên mới đoán thử.”

Nói đến đây y nhìn Mạnh Cận: “Ngươi nói ngươi gặp ở gần Việt Hải, ta đoán Thương Trạch điện hạ có lẽ phụ trách vùng biển đó.”

Thương Trạch ngẩn ra, cau mày nói: “Sao ngươi biết những chuyện này?”

Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Khoảng hơn nửa năm trước, vùng biển Việt Hải đột nhiên xuất hiện rất nhiều ma vật tác loạn, thời gian dài không ai xử lý, nên một số môn phái đã liên hợp cử người đi thanh trừ. Sau khi đến đó, ta có tra cứu một chút về lịch sử vùng biển Việt Hải, phát hiện trên biển thỉnh thoảng có tà vật tác loạn là chuyện bình thường, thường sẽ rất nhanh bị tự động thanh trừ. Theo lời người dân địa phương là được hải thần bảo hộ, vậy khả năng cao nhất là tộc giao nhân đang duy trì sự yên bình cho vùng biển. Nhưng lần này lại rất lâu không được xử lý, mới dẫn đến việc bá tánh phải cầu cứu tiên môn. Chuyện này khớp với việc Mạnh Cận nói ngươi bị bắt, nên không khó để đoán ra.”

Thương Trạch kinh ngạc, Mạnh Cận và Kiều Hàm đều nghe mà ngây người.

Kiều Hàm không nhịn được cảm thán: “Sư huynh, huynh thông minh thật đó!”

Tuy Kiều Hàm biết giao nhân này tương lai sẽ trở thành Giao Nhân Vương, nhưng cụ thể thế nào thì không rõ. Không ngờ nam chính đại nhân phân tích một chút là đã rõ ràng rành mạch.

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nhìn Kiều Hàm lúc nào cũng sẵn sàng khen mình, chỉ đành đưa tay lên xoa đầu cậu.

Một lúc sau Thương Trạch mới cau mày nói: “Vùng biển Việt Hải xuất hiện lượng lớn ma vật.”

Tiêu Cửu Từ lịch sự nói: “Phải mất gần ba tháng mới xử lý sạch sẽ, đây cũng là tình huống bất thường. Thông thường trên biển chỉ có hải quái, hải thú tác loạn là nhiều, không nên đột nhiên xuất hiện nhiều ma vật như vậy. Vì thế, tại hạ có việc muốn nhờ điện hạ.”

Bây giờ ánh mắt Thương Trạch nhìn Tiêu Cửu Từ đã nghiêm túc hơn nhiều: “Chuyện gì?”

“Gần đây Ma giới không yên phận, ta lo rằng dưới đáy biển sâu có điều bất thường, nhờ điện hạ sau khi trở về hãy điều tra kỹ lưỡng xem có vết nứt không gian hay không.” Tiêu Cửu Từ nói.

Thương Trạch hừ một tiếng: “Chuyện này còn cần các ngươi, loài người, nhờ vả sao? Nếu Ma giới dám mở vết nứt không gian đến hải vực của chúng ta, tức là gây chiến với chúng ta, tự nhiên phải xử lý.”

Tiêu Cửu Từ cười cười, rồi nói: “Ta sẽ sắp xếp cho điện hạ rời đi ngay bây giờ.”

Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ dùng linh phù lấy từ Tiên Minh phối hợp với trận pháp tương ứng để tạo thuật che giấu cho Thương Trạch. Như vậy, khi Mạnh Cận đưa hắn đi qua trạm kiểm soát sẽ không cần lo lắng khí tức giao nhân bị rò rỉ.

Ngay sau đó, Tiêu Cửu Từ đưa cho Mạnh Cận một miếng linh ngọc, xem như là một loại giấy thông hành tức thời, phòng trường hợp hôm nay ra ngoài bị kiểm tra đột xuất.

Mạnh Cận đeo linh ngọc xong, dùng pháp thuật nhét Thương Trạch vào một cái rương gỗ giả làm nhạc cụ, có lẽ định kéo thẳng cái rương đi.

Nhìn thiếu chủ giao nhân như vậy, cảm thấy cũng thật ấm ức.

May mắn là giới hạn chịu đựng của Thương Trạch bây giờ đã rất thấp, bị đối xử như cá chết cũng chẳng sao.

Trước khi đi, Thương Trạch còn tặng cho Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ mỗi người một viên trân châu làm quà cảm ơn.

Kiều Hàm chỉ biết viên trân châu này có thể giúp người ta miễn nhiễm với Nhược Thủy, nhưng Thương Trạch lại nói nó cũng có thể dùng để liên lạc với họ. Lỡ như lúc đó thật sự tra ra được chuyện vết nứt không gian, có thể thông báo cho Tiêu Cửu Từ một tiếng, sau đó viên trân châu tùy họ xử lý.

Mạnh Cận đợi nửa ngày, nói: “Sư phụ tương lai, ta cũng góp sức mà? Ta không có quà cảm ơn sao?”

Thương Trạch hừ lạnh một tiếng: “Ngươi không phải muốn bái sư sao? Đó chính là quà cảm ơn ta cho ngươi.”

Mạnh Cận vừa nghe, lập tức vui vẻ quỳ xuống trước cái rương gỗ: “Nói trước, ta có ân sư của mình rồi, ngươi chỉ có thể xem là sư phụ thứ hai của ta thôi.”

Thương Trạch lười nói nhảm, nói thẳng: “Ngươi muốn theo ta học nhạc lý, vậy thì phải xuống đáy biển. Ta không dạy người trên bờ.”

“Được, đợi ta tham gia xong đại hội tiên môn, ta sẽ xuống biển tìm ngươi.” Mạnh Cận cười hì hì nói rồi dập đầu với Thương Trạch: “Sư phụ tại thượng, xin nhận của đồ nhi một lạy.”

Lạy xong, cô lập tức đứng dậy.

Đây có lẽ là lễ bái sư qua loa, tùy tiện nhất mà Kiều Hàm từng chứng kiến, cậu còn chưa kịp phản ứng gì.

Kiều Hàm nhìn dáng vẻ miễn cưỡng của Thương Trạch, có lẽ trước đây hắn đã từng nghe Mạnh Cận đàn. Nếu không phải bị ơn cứu mạng đè nặng, chắc chắn hắn sẽ từ chối không chút do dự.

Sau đó, Mạnh Cận liền đưa giao nhân rời đi trước.

Rời khỏi cửa hàng, hai người cũng không vội trở về. Đã ra ngoài rồi, tự nhiên phải thong thả dạo về.

Đang đi, họ đột nhiên thấy ở góc phố phía trước có một đám người đang vây quanh một quầy hàng nhỏ, vô cùng kích động tranh giành thứ gì đó.

Kiều Hàm tưởng là đồ tốt, vội vàng bước nhanh tới xem.

Kết quả, sau khi khó khăn chen vào, Kiều Hàm lại nhanh chóng chen ra.

Tiêu Cửu Từ vốn đứng ngoài quan sát, thấy Kiều Hàm mặt đỏ bừng chạy ra, tò mò hỏi: “Không có thứ muốn mua à?”

Kiều Hàm ghét bỏ nói: “Ta mới không muốn mua, đi thôi.”

Tiêu Cửu Từ không khỏi tò mò: “Thứ gì vậy?”

“Đồ rác rưởi.” Kiều Hàm vừa nói vừa định kéo Tiêu Cửu Từ đi, khiến y càng thêm tò mò, trước khi rời đi không khỏi liếc nhìn một cái, bước chân lập tức khựng lại.

“Đợi một chút.”

Kiều Hàm kinh ngạc, quay đầu lại, thấy nam chính đại nhân đang nhìn về phía quầy hàng. Cậu kinh ngạc nói: “Huynh không phải là muốn mua đó chứ.”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, lập tức phản ứng lại, tai cũng đỏ bừng, nhỏ giọng quát: “Nói bậy gì đó, không phải, chỉ đợi một lát thôi.”

Kiều Hàm vô cùng nghi ngờ, nhưng cũng không đợi lâu. Vì quầy hàng quá nhỏ, hàng hóa bán hết rất nhanh, các tu sĩ tự nhiên cũng giải tán.

Lúc này Tiêu Cửu Từ mới dẫn Kiều Hàm tiến lên.

Phía sau quầy hàng là một người đàn ông trung niên và một thiếu niên khoảng mười tuổi, hai người đang vui vẻ đếm linh thạch.

Kết quả cảm thấy có người, liền xua tay nói: “Khỏi hỏi nữa, bán hết rồi.”

“Lâu rồi không gặp, Đinh Tân.” Tiêu Cửu Từ chủ động chào hỏi.

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt đầy râu ria, chỉ là phía sau lớp râu ria có lẽ là một gương mặt khá ưa nhìn.

Kiều Hàm tò mò nhìn, liền thấy người đàn ông trung niên mừng rỡ nói: “Là ngươi à, Tiêu Cửu Từ.”

Thật sự là người quen?

Kiều Hàm kinh ngạc, không ngờ người quen của nam chính đại nhân lại thật sự đa dạng, ngay cả người bán sách con heo bên đường cũng có.

Ánh mắt Đinh Tân lập tức dời từ trên người Tiêu Cửu Từ sang người Kiều Hàm, dường như thấy được điều gì đó, bèn toe toét miệng kinh ngạc kêu lên: “Thật sự là thật à?”

Tiếng quá lớn, khiến thiếu niên bên cạnh không khỏi bịt tai lại: “Sư phụ, người nói nhỏ chút.”

“Đi đi đi, sư phụ gặp lại cố nhân, đi chuẩn bị trà cụ đi.” Đinh Tân nói.

Thiếu niên đảo mắt một cái, rồi từ trong túi trữ vật lấy ra bàn ghế và một bộ trà cụ bắt đầu pha trà. Sau đó Đinh Tân nhiệt tình mời họ ngồi xuống.

Lúc này Tiêu Cửu Từ cũng bắt đầu giới thiệu hai bên.

Kiều Hàm nghe được thân phận của đối phương thì vô cùng kinh ngạc. Người này lại là đệ tử Hợp Hoan Tông, thật sự không nhìn ra chút nào. Vậy vừa rồi bán không phải sách con heo, mà là công pháp song tu sao?

Vì đã là một môn phái nhỏ suy tàn, nên lần này ngay cả tư cách tham gia đại hội tiên môn cũng không có, hai thầy trò này bèn đến đây buôn bán.

Mà Tiêu Cửu Từ là đã cứu Đinh Tân trong một lần làm nhiệm vụ từ rất lâu trước đây, nên mới quen biết.

Trước đây Tiêu Cửu Từ cũng đã đề cập, khi họ bị lão tổ tông của Hợp Hoan Tông nhốt trong thử luyện, lý do y có thể nhìn ra công pháp đó có vấn đề, chính là vì đã từng xem qua công pháp của Hợp Hoan Tông từ chỗ Đinh Tân.

Đinh Tân vuốt bộ râu bù xù của mình, nhìn Kiều Hàm như nhìn sinh vật quý hiếm nào đó.

Kiều Hàm không thích ánh mắt của hắn, hỏi: “Có gì chỉ giáo?”

Đinh Tân nói: “Chỉ là rất hiếm lạ, người như Tiêu Cửu Từ mà cũng có đạo lữ.” Đó chính là người đàn ông có thể bình tĩnh đọc hết tất cả công pháp Hợp Hoan Tông mà hắn mang theo bên người mà mặt không đổi sắc, tim không đập loạn.

Ban đầu hắn cứ tưởng đàn ông nào cũng sẽ bị ảnh hưởng, kết quả người này chỉ tò mò về nguyên lý của công pháp, khiến Đinh Tân từng nghi ngờ tên này có phải là con người không.

Một kẻ như vậy mà lại có đạo lữ, hơn nữa dường như khí tức đã giao hòa qua, sao có thể không khiến hắn kinh ngạc đến rớt cằm được.

Kiều Hàm cảm thấy giọng điệu của gã này có chút ý trêu chọc Tiêu Cửu Từ, lập tức không vui: “Sư huynh ta làm sao? Sao lại không thể có đạo lữ chứ? Đợi đã, bọn ta là sư huynh đệ!”

Lần này Kiều Hàm phản ứng đủ nhanh. Tiêu Cửu Từ cũng không nghiêm túc ngăn cản, dù sao cũng chỉ là một người bạn tình cờ gặp lại.

Đinh Tân lại ngớ người. “Sư huynh đệ?”

“Ừm!”

“Trong sáng hả?”

“Ừm!”

Tiêu Cửu Từ vội vàng dùng ánh mắt ngắt lời Đinh Tân hỏi tiếp. Dù sao thì đệ tử Hợp Hoan Tông luôn nhạy bén hơn về phương diện này, hỏi nữa chỉ sợ sẽ hỏi ra chuyện không nên hỏi.

Dù sao thì y và Kiều Hàm cũng không còn trong sáng nữa rồi… khụ khụ.

Đinh Tân bị ánh mắt của Tiêu Cửu Từ làm cho sững sờ, lại càng tò mò đến gãi đầu gãi tai.

Tiêu Cửu Từ vội vàng chuyển chủ đề. Thật ra y đúng lúc có chuyện muốn hỏi Đinh Tân, về công pháp truyền thừa mà lão tổ tông của họ đã cho.

Nghe nói trên người họ có truyền thừa do thiên tài Hợp Hoan Tông năm đó để lại, mắt Đinh Tân lập tức sáng lên, vội vàng yêu cầu họ thi triển cho hắn xem.

Tiêu Cửu Từ giơ tay lên, Kiều Hàm cũng phối hợp, hai tay chạm vào nhau, công pháp vận chuyển.

Trình diễn một chút là gần đủ rồi.

Đinh Tân rối rắm nói: “Cứ vậy thôi?”

“Không nhìn ra được à?” Tiêu Cửu Từ nghi hoặc.

“Không phải, ta bảo hai người trình diễn, hai người dù cho không làm ‘chuyện đó’ ngay tại trận thì ít nhất cũng phải ôm hôn một cái chứ, hai người làm vậy gọi là gì? Sỉ nhục song tu à?”

Nhìn hắn nói năng không lựa lời, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều có tật giật mình, bực bội nhìn Đinh Tân.

“Đã nói là sư huynh đệ!”

“Sư huynh đệ có hôn ước?” Đinh Tân không nhịn được buông lời trêu chọc.

Nhưng trêu chọc xong liền cảm nhận được từng luồng sát khí, vội vàng im miệng, cười nói: “Đùa thôi, hiểu rồi, là được thay đổi dựa trên một bộ bí truyền công pháp của Hợp Hoan Tông.”

Ngay sau đó Đinh Tân giải thích cho họ, giúp họ hiểu sâu hơn về bộ truyền thừa này.

Thật ra Tiêu Cửu Từ hỏi, chủ yếu là lo lắng bộ truyền thừa đã bị Âm Huyền Địa biến dị liệu có vấn đề gì khác không.

Nhưng theo lời Đinh Tân, vốn dĩ công pháp song tu của Hợp Hoan Tông đã khác với công pháp thông thường, bị Âm Huyền Địa biến dị, nhiều nhất cũng chỉ làm cho hiệu quả của nó trở nên… nói sao nhỉ, thiên về cảm xúc hơn.

Ngoài ra, muốn công pháp này phát huy tác dụng lớn nhất, ngoài cách “máu chó” nhất ra, thì đó chính là linh thức song tu.

Nhưng việc này vô cùng khó, hơn nữa nếu không cẩn thận sẽ làm tổn thương linh thức, Đinh Tân không khuyến khích.

Đinh Tân nói xong, chỉ thấy Kiều Hàm mặt đầy lúng túng, còn Tiêu Cửu Từ bên cạnh dường như đang trầm tư điều gì.

“Còn gì không hiểu à?”

Kiều Hàm chẳng muốn hiểu chút nào, nên lắc đầu nhìn Tiêu Cửu Từ.

Kết quả, Tiêu Cửu Từ đột nhiên ngẩng đầu cười với Kiều Hàm: “Sư đệ, lát nữa chúng ta sẽ đi, đệ giúp ta đi mua hạt dẻ rang đường được không? Ta muốn ăn.”

Kiều Hàm sững sờ. Nam chính đại nhân lại chủ động nói muốn ăn gì đó với cậu, một yêu cầu mang tính mong đợi chủ động thế này khiến Kiều Hàm mừng như hoa nở, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, đứng dậy định đi mua hạt dẻ rang đường cho Tiêu Cửu Từ.

Đợi Kiều Hàm đi rồi, Tiêu Cửu Từ mới lên tiếng: “Công pháp truyền thừa này có ảnh hưởng đến lý trí của con người không?”

“Hả?” Đinh Tân ngẩn ra.

Tiêu Cửu Từ tuy ngượng ngùng, nhưng vẫn giải thích tình hình. Mấy lần y cảm thấy mình dường như có chút mất kiểm soát, hơn nữa ngực còn nóng ran.

Đinh Tân nói: “Ồ, bình thường thôi, vì hai người có hôn ước mà, lại còn có công pháp song tu truyền thừa trong người, một khi tiếp xúc sẽ ảnh hưởng lẫn nhau.”

“Nói thế nào?”

Đinh Tân giải thích: “Tức là cảm xúc của một người sẽ ảnh hưởng đến người kia. Chỉ cần chạm vào, dù không vận chuyển công pháp song tu, khi một trong hai người đ*ng t*nh, cũng sẽ dẫn dụ người còn lại đ*ng t*nh theo. Hơn nữa, nếu trong tình huống bình thường, đ*ng t*nh chỉ có một chút, nhưng vì có công pháp biến dị này gia trì, cảm xúc sẽ bị khuếch đại lên như thể trúng phải mị thuật vậy.”

Nói đến đây, Đinh Tân cười nói: “Ta còn đang thắc mắc, chẳng trách khí tức giữa hai người đã giao hòa rồi, hóa ra ngay cả ngươi cũng không chống đỡ nổi sự cố bất ngờ này à. Sao nào, có phải tiểu sư đệ nhà ngươi muốn ngươi, cho nên… thế thì tại sao cậu ta còn cứng miệng không thừa nhận chứ. Đúng là một đứa trẻ kỳ lạ.”

Tiêu Cửu Từ bị nói cho ngẩn người. Y đương nhiên biết con ma nhỏ kia dễ đ*ng t*nh với y, nhưng còn y thì sao, chỉ là như vậy thôi ư? Những sự cố đó là do y bị Kiều Hàm ảnh hưởng gây ra? Không phải là do chính y…

Tuy lý do y hỏi chính là muốn xác minh tình hình của mình, vì y luôn cho rằng y không phải loại người đó, tình huống ấy xuất hiện trên người y, xa lạ đến mức khiến người ta có chút bối rối.

Nhưng khi đáp án đúng đã ở ngay trước mắt, tại sao y lại cảm thấy hình như không chỉ đơn giản là như vậy?

Nhận được câu trả lời, y không hề thở phào nhẹ nhõm như tưởng tượng, ngược lại còn cảm thấy ngực như bị chặn lại.

Mãi đến khi Kiều Hàm mua hạt dẻ rang đường xong quay về, nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt đối phương, Tiêu Cửu Từ cảm thấy lồng ngực càng thêm ngột ngạt.

Tất cả đều chỉ là tâm tư của con ma nhỏ này đối với y thôi sao?

Y còn tưởng rằng y cũng…

Kiều Hàm chia mấy túi cho tiểu đồ đệ của Đinh Tân, sau đó bốn người chào tạm biệt.

Nhìn hai người rời đi, Đinh Tân vẫn không ngừng cảm thán: “Kỳ tích, đúng là kỳ tích, đối phương còn là La Yên Huyền Thể, xem ra con đường tu luyện tương lai của Tiêu Cửu Từ sẽ càng thêm thuận lợi rồi.”

Tiểu đồ đệ vừa ăn hạt dẻ vừa nói: “Kiều Hàm tiền bối là La Yên Huyền Thể ạ? Thể chất đặc biệt trong truyền thuyết đó sao?”

Đinh Tân gật đầu.

Tiểu đồ đệ đột nhiên nói: “Vậy vừa rồi người có phải đã nói sót gì đó không?”

Đinh Tân sững sờ: “Hả?”

“Theo như giải thích của sư phụ vừa rồi, thể chất đặc biệt hẳn phải bị ảnh hưởng nhiều hơn thể chất bình thường mới đúng chứ ạ, hơn nữa hiệu quả còn nhân đôi! Thậm chí không cần đ*ng t*nh mà chỉ cần đối phương dẫn dụ một chút là sẽ giống như trúng tình dược. Cho nên, lẽ ra phải là Tiêu Cửu Từ tiền bối đ*ng t*nh ảnh hưởng đến sư đệ của y mới đúng chứ.”

“…Dù sao cũng là một đôi tình nhân nhỏ rồi, tính toán nhiều thế làm gì! Ai trước ai sau có quan trọng không? Ai ảnh hưởng ai, ai nói chắc được chứ? Lần sau có cơ hội gặp lại thì bổ sung sau vậy.” Đinh Tân tỏ ra rất khó chịu khi bị tiểu đồ đệ chỉ ra lỗ hổng của mình.

Nào ngờ rằng mình đã để lại một rắc rối không lớn không nhỏ cho Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm cảm thấy sau khi gặp Đinh Tân xong, tâm trạng của Tiêu Cửu Từ dường như có chút sa sút. Nhưng cũng chỉ sa sút một đêm, ngày hôm sau đã trở lại bình thường.

Tuy muốn hỏi, nhưng cậu cảm thấy cũng chẳng có gì đáng để hỏi, đoán chừng y cũng giống cậu, chỉ đang xấu hổ vì cái truyền thừa “gân gà”* còn sót lại trên người mà thôi.

*Gân gà (鸡肋): chỉ những thứ vô vị, không có nhiều giá trị nhưng lại tiếc không muốn vứt đi.

Hai ngày nay, cuối cùng Kiều Hàm cũng có thể cùng Tiêu Cửu Từ chuyên tâm chuẩn bị cho Đại hội Tiên môn.

Đại hội Tiên môn là hoạt động long trọng nhất của giới tu chân, cũng là sự kiện thích hợp nhất để tạo dựng danh tiếng, kết giao quan hệ và mua bán giao dịch.

Đối với những người tham gia thi đấu thực ra cũng có hạn chế, cơ bản là những người trong vòng hai trăm tuổi chưa xuất sư, chưa thu nhận đồ đệ đều có thể tham gia.

Còn về tu vi mỗi người khác nhau cũng không cần lo lắng quá mức không công bằng, dù sao thì rất nhiều trận đấu sẽ áp chế cảnh giới.

Hai ngày nay, họ cũng gặp lại không ít người quen cũ.

Người đầu tiên đến thăm họ chính là Ngô Hạo của Linh Bảo Môn và Đặng Lợi Minh của Khốn Thần Môn.

Không ngờ hai cậu nhóc này lại là bạn thân của nhau. Hai người tình cờ gặp nhau trên đường đến, liền trò chuyện, kết quả phát hiện đối phương đều có duyên phận với Kiều Hàm, thế là sau khi tới nơi liền cùng nhau đến thăm.

Lần trước nhờ có sự khai sáng bất ngờ của Kiều Hàm, Ngô Hạo đã dần tự tin hơn, liều mạng nghiên cứu và phát triển những pháp khí mới lạ. Một số pháp khí còn thật sự trở nên thịnh hành, điều này khiến địa vị của Ngô Hạo ở Linh Bảo Môn cũng dần tăng lên, người ngoài cũng không còn gọi hắn là luyện khí sư vô dụng nữa.

Kiều Hàm không nhịn được hỏi: “Thái độ của môn phái các ngươi đối với ta bây giờ thế nào? Sẽ không ngấm ngầm trả thù gì đó chứ.”

Ngô Hạo cười gượng: “Họ đâu dám, nhưng mà lạ thật, cái này của huynh…” Ngô Hạo nhìn đai lưng trên người Kiều Hàm, “Không phải là để cho Tiêu sư huynh dùng sao?”

“Sư huynh mạnh hơn, tạm thời chưa cần dùng đến, nên đưa cho ta để phòng thân.” Kiều Hàm đáp.

Đặng Lợi Minh lập tức ngưỡng mộ nói: “Cũng phải, Tiêu sư huynh bây giờ đã là Kim Đan đỉnh phong rồi, lợi hại như vậy, đâu cần pháp khí phòng ngự gì chứ. Aaa, bao giờ chúng ta mới có thể theo kịp bước chân của Tiêu sư huynh đây!”

Kiều Hàm hỏi: “Vậy hai người có tham gia đại hội không?”

Cả hai đều lắc đầu: “Thực lực của bọn ta chỉ có vậy, chắc chắn không được, nên không tham gia.”

Ngô Hạo nói: “Linh Bảo Môn bọn ta lần này đến tham gia rất ít, chủ yếu vẫn là đến để trưng bày pháp khí chúng ta luyện chế, làm ăn thôi.”

Đặng Lợi Minh nói: “Cha ta bảo ta đến để mở mang tầm mắt.”

“Vậy lúc đó hai người đến xem ta thi đấu, cổ vũ cho ta nhé.” Kiều Hàm cười nói.

Hai người lập tức đáp: “Không thành vấn đề!”

Ba người nói chuyện một lúc, Kiều Hàm liền dẫn họ đến sân diễn võ của Thanh Vân Tông để tìm Tiêu Cửu Từ.

Nam chính đại nhân một khi rảnh rỗi là gần như sẽ bị các sư đệ sư muội chiếm lấy. Dù sao thì đại hội cũng sắp bắt đầu, họ tự nhiên hy vọng sư huynh tranh thủ thời gian giúp họ tu luyện, đặc biệt là đám kiếm tu.

Kiều Hàm cũng sẽ lên luyện tập với các kiếm tu, nhưng cậu cần nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn. Sáng nay cậu mệt đến mức không dậy nổi, ra ngoài muộn một chút thì gặp Đặng Lợi Minh và Ngô Hạo.

Kết quả sau khi đến nơi, cậu liền thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng bên cạnh sân diễn võ.

“Sư tỷ?” Ngô Hạo ngạc nhiên tiến lên. “Không phải tỷ nói là không đến sao?”

Người đó chính là Hạ Đồng, người đang đơn phương Tiêu Cửu Từ, vẫn là một mỹ nhân có làn da màu đồng khỏe khoắn, rực rỡ và phóng khoáng. Chỉ là lúc này, cây búa nhỏ vốn nên đeo bên hông lại biến lớn, được cô dùng làm vật chống đỡ trên mặt đất, như thể có thể vung búa đập người bất cứ lúc nào.

Nghe thấy tiếng, Hạ Đồng quay đầu lại thấy Kiều Hàm, mặt mày lập tức đầy u uất. Cô vừa đến đã nghe đủ thứ tin đồn máu chó, bây giờ lại gặp tình địch, tâm trạng phải nói là vô cùng phức tạp.

Vốn dĩ cô thật sự không định đến, nhưng khi ra ngoài làm việc thấy thuật pháp  hệ Băng, vẫn không nhịn được mà đến xem phong thái của người trong lòng.

Xem xong lại thấy ngứa tay, muốn luyện tập một chút.

Luyện khí sư thực ra cũng có người rất giỏi đánh nhau, chủ yếu là nhờ vào việc họ vận dụng linh hoạt các loại pháp khí.

Và lần đại hội này, Hạ Đồng cũng đã đăng ký.

Chào hỏi đơn giản một tiếng, Hạ Đồng nheo mắt nhìn đai lưng trên người Kiều Hàm, khóe miệng giật giật. Pháp lực băng hệ dồi dào chứng tỏ có người đã liên tục truyền linh lực băng hệ vào nó.

Hạ Đồng chua lè chua lét: “Nhóc con nhà ngươi tham gia đại hội thì đừng có đeo cái đai lưng này.”

“Hả?” Kiều Hàm cười khan: “Sao vậy, các ngươi muốn trả thù ta trên sàn đấu à?”

Hạ Đồng nheo mắt nói: “Làm gì có chuyện đó, chỉ là bản tính của luyện khí sư chúng ta thôi. Một khi đã là cực phẩm từ chỗ chúng ta làm ra, chúng ta sẽ không nhịn được mà muốn thử tay nghề. Chắc chắn không đánh ngươi chỗ khác đâu, chỉ chuyên môn nhằm cái đai lưng này mà đánh, thử hết các loại pháp khí, ba phần lực cũng có thể biến thành mười phần lực.”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, cảm nhận được sự uy h**p không hề che giấu.

Chắc chắn là không mang pháp khí cực phẩm của các ngươi lên sàn để châm biếm các ngươi là được chứ gì.

Bên này đang nói chuyện thì bên kia trận đấu kết thúc, Tiêu Cửu Từ nhảy ra.

Hạ Đồng bất mãn lườm Tiêu Cửu Từ một cái. Vừa rồi cô đứng bên cạnh xem cả buổi, Tiêu Cửu Từ không kết thúc trận đấu, ngay cả một ánh mắt cũng không liếc qua. Lúc này thì kết thúc đúng lúc ghê.

Chưa kể, sau khi Kiều Hàm đến, Hạ Đồng cảm thấy có ánh mắt thường xuyên liếc về phía này.

Hạ Đồng có lý do để nghi ngờ Tiêu Cửu Từ “tiêu chuẩn kép”*.

Chào hỏi xong, Kiều Hàm đi thẳng đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ, nắm lấy cổ tay y, giúp y hồi phục tinh lực. Thấy trên cổ tay y có vết xước nhỏ, cậu vội vàng dùng thuật chữa trị.

Tiêu Cửu Từ cười với Kiều Hàm: “Không cần phiền phức.”

Kiều Hàm bất mãn liếc Tiêu Cửu Từ một cái.

Tiêu Cửu Từ ngoan ngoãn ngậm miệng, mặc cho Kiều Hàm chữa trị những vết thương nhỏ không đau không ngứa của y.

Dù sao thì con ma nhỏ này cũng không chịu được việc y bị thương dù chỉ một chút.

Và tương tác nhỏ nhặt này đều lọt hết vào mắt Hạ Đồng.

Ánh mắt Hạ Đồng trong phút chốc thay đổi, cô nhìn chằm chằm Tiêu Cửu Từ một lúc.

Quả nhiên, đàn ông thay lòng, người cũng thay đổi.

Hạ Đồng nghiến răng, nhưng vẫn nở một nụ cười hoang dã, nói thẳng: “Tiêu Cửu Từ, luyện với ta một trận.”

Tiêu Cửu Từ cũng không có ý kiến, gật đầu nói: “Được.”

“Chỉ được dùng một nửa thực lực.”

“Tự nhiên.”

“Chỉ được né, không được phản công.”

“Cũng được.”

“Thôi bỏ đi, ngươi vẫn nên để ta đánh một trận thì hơn.”

Tiêu Cửu Từ: “…”

Kiều Hàm lập tức nhảy ra: “Ngươi tìm người luyện tập, hay là tìm bao cát trút giận vậy.”

Ban đầu cậu còn tưởng là tìm Tiêu Cửu Từ để thử pháp khí, không ngờ lại là đến để đánh người. Quả nhiên lần trước lấy đi ba món pháp khí cực phẩm, ngay cả Hạ Đồng cũng sốt ruột rồi.

Hạ Đồng lại nói thẳng: “Ta thất tình rồi, ta tâm trạng không tốt, ta muốn đánh người.”

Nói xong, cô nheo mắt nhìn Tiêu Cửu Từ. Y sững sờ, ánh mắt có chút lảng tránh liếc sang Kiều Hàm bên cạnh.

Kiều Hàm nghe mà không hiểu gì cả. Cô ta không phải thích Tiêu Cửu Từ sao? Lần trước biết sự tồn tại của cậu, ‘đạo lữ’ này, cũng không từ bỏ, sao lúc này lại nói thất tình rồi?

Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ lại đã thu hồi ánh mắt, nói với Hạ Đồng: “Không được, ta không muốn bị thương, nhiều nhất chỉ có thể luyện cùng ngươi đến khi ngươi hài lòng thì thôi.”

Bị thương, Kiều Hàm sẽ tức giận.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn