Nguyên Hội lần tràng hạt, nhắm mắt không nhìn hồng trần hỗn loạn này: “A Di Đà Phật, duyên phận do trời định, cũng coi như là cơ duyên xảo hợp tác thành hai đôi lương duyên.”
Mạnh Cận đã bắt đầu dùng đũa gõ ly gõ chén tìm tiết tấu, còn mặt không cảm xúc biểu diễn một đoạn rap ngay tại chỗ, nhưng Kiều Hàm cảm thấy đoạn rap của cô cũng chẳng có tiết tấu hay âm chuẩn gì: “Bọn họ hợp, các ngươi cũng hợp, tốt lắm tốt lắm, cả làng đều vui~ Ta hình như có linh cảm phổ được một khúc nhạc rồi.”
Lục Truy & Nguyên Hội: “Dừng lại!”
Kiều Hàm cảm thấy mình bị bắt nạt, nếu không phải nam chủ đại nhân trực tiếp chuyển chủ đề, cậu thật sự rất muốn nhấn mạnh rằng, nam chính và nữ chính mới là hợp nhau nhất.
Thế mà chỉ mới một lần gặp mặt, những người này đều nhìn ra Kiều Uyển và Tần Tu Trọng có khả năng trở thành một đôi, Kiều Hàm thấy hơi tuyệt vọng rồi.
Cái sổ se duyên này rốt cuộc là đã loạn kiểu gì vậy?
Hơn nữa dạo gần đây thấy Bạch Kha dường như cũng không còn để ý đến nam chính nữa, lẽ nào cậu chỉ xứng để lo cho tuyến sự nghiệp và tuyến sinh mệnh của nam chính, không xứng để quan sát tuyến tình cảm à?
Cảm giác cứ như thể cặp đôi tôi đẩy thuyền đều tan vỡ vậy.
Kiều Hàm buồn bực cũng muốn uống rượu, nhưng cậu nhớ ra mình sẽ say quên trời đất, nên thôi chọn uống trà cho lành.
Trong bốn người còn lại, ngoài Nguyên Hội không thể uống rượu, ba người kia đều không chút kiêng dè, đặc biệt là Lục Truy và Mạnh Cận uống rất hăng, bạn cũ lâu ngày gặp lại, quả thật có rất nhiều chuyện để hàn huyên.
Kiều Hàm cũng hiếm khi yên tĩnh lắng nghe, thưởng thức thế giới chân thật thuộc về Tiêu Cửu Từ mà cậu chưa từng tham gia và cũng chưa từng thấy trong nguyên tác.
Bốn người bọn họ tuy tính cách khác nhau, tuổi tác cũng loạn xị ngầu, nhưng đều có một điểm chung, đó chính là làm người quang minh lỗi lạc, không thẹn với lòng. Chỉ vì bản tính tương đồng, họ tự nhiên kết giao với nhau.
Đời người khó được một tri kỷ, mà họ lại có được nhau, và cũng thật sự bầu bạn đi đến cuối cùng.
Đây có lẽ là một trong những nguyên nhân khiến Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác không thể hắc hóa, dù tình cảnh có mỹ cường thảm đến đâu, vẫn có người chọn tin tưởng y. Đối với một người vốn mang lòng trắc ẩn với thế gian như Tiêu Cửu Từ, dù thế giới này chỉ có một người chịu tin y, y cũng sẽ kiên trì đến cùng, cố gắng hết sức quán triệt đạo của mình, chính nghĩa của mình.
Bốn người nói qua nói lại liền nhắc đến buổi đấu giá, trừ đoạn Kiều Hàm một mình quay về lấy Vong Hồn Châu, từ phía Tiêu Cửu Từ và Mạnh Cận, Nguyên Hội và Lục Truy đã nghe được phiên bản đầy đủ, rồi bất giác cùng há hốc miệng nhìn Kiều Hàm.
Nguyên Hội giật giật cặp lông mày rậm của hắn, nói: “Liều mạng!”
Lục Truy nhếch môi cười trên nỗi đau của người khác: “Ngươi cũng nghịch ngợm quá rồi đấy, thảo nào Cửu Từ phải giận ngươi, không dạy dỗ cho tốt, sau này Cửu Từ còn phải chịu khổ nhiều.”
Mạnh Cận không chịu, mày liễu dựng thẳng: “Sao lại nói cậu ta? Không có cậu ta, ta và sư phụ tương lai của ta chưa chắc đã thoát được.” Nói xong, cô dùng đũa chỉ vào Kiều Hàm: “Làm người phải có phong cách riêng, đừng có gió chiều nào theo chiều ấy. Giống như việc đàn hay hay dở, không có tiêu chuẩn chung nào cả.”
Nguyên Hội & Lục Truy: “Không không không, cái đó thì vẫn có đấy, ví dụ như lạc điệu chẳng hạn…”
Tiêu Cửu Từ gạt đũa của Mạnh Cận ra, liếc Kiều Hàm một cái, bảo cậu đừng có vừa lành sẹo đã quên đau, nếu không thì thật là phạt vô ích.
Kiều Hàm lập tức cười làm lành, rót rượu cho nam chủ đại nhân.
Mạnh Cận đột nhiên lên tiếng: “Đúng rồi, Cửu Từ, giúp ta nghĩ cách với.”
“Chuyện gì?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
“Ta muốn đưa sư phụ tương lai của ta ra khỏi thành Thiên Sơn, dạo này canh phòng nghiêm ngặt quá, không ra được.” Mạnh Cận nói.
Tiêu Cửu Từ nghi hoặc: “Hắn vẫn còn trong hình dạng giao nhân à?”
Nếu đã biến thành hình người, thì trà trộn ra ngoài hẳn là không thành vấn đề.
“Bị thương rồi, rời xa biển cả quá lâu, không đủ sức biến hình nữa.” Mạnh Cận đáp.
Thật ra theo mối quan hệ không can thiệp lẫn nhau giữa tộc giao nhân và giới tu chân, vốn dĩ nên để người ta an toàn rời đi, nhưng trên thực tế ai cũng biết rất nhiều tu sĩ thích nuôi dưỡng giao nhân, một khi giao nhân lộ diện, rất nhiều cao thủ có thể sẽ ngấm ngầm ra tay, bắt giữ giao nhân. Vì lý do an toàn, Mạnh Cận mới cầu cứu Tiêu Cửu Từ, bởi vì y có chức vụ bên Tiên Minh, có thể giúp vượt qua vòng kiểm duyệt của lính canh.
Tiêu Cửu Từ suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được, cho ta chút thời gian, sắp xếp xong sẽ báo cho ngươi.”
Mạnh Cận nâng ly cười với Tiêu Cửu Từ.
Lục Truy tò mò hỏi tới: “Rốt cuộc hắn thành sư phụ tương lai của ngươi thế nào vậy?”
Mạnh Cận nói: “Ồ, một năm trước, ta đang tu luyện Tiên Âm Thuật bên bờ Việt Hải, hắn đột nhiên bơi lên, ngâm nga với ta một đoạn. Đó là lần đầu tiên ta nghe được một khúc ngâm lợi hại như vậy, không chỉ du dương cảm động mà uy lực còn vô cùng kinh người, thế là ta nảy ra ý định bái giao nhân làm thầy. Nào ngờ hắn lại bị bắt, ta bèn tìm cách đến cứu. Ta đã có ơn cứu mạng với hắn, sao hắn có thể không nhận ta làm đồ đệ được chứ?”
“Cái này gọi là lấy ơn báo đáp.” Nguyên Hội châm chọc.
Lục Truy không nhịn được mà châm chọc: “Liệu có khả năng là, người ta đang yên đang lành tu luyện dưới đáy biển, bị tiếng đàn tỳ bà của ngươi làm phiền không chịu nổi, mới phải bơi lên cảnh cáo, rồi mới vô tình để lộ tung tích bị người khác để ý không? Dù sao thì tộc giao nhân cũng có quy tắc là không lên bờ mà.”
Mạnh Cận lập tức phản bác: “Sao có thể, ta thấy hắn thưởng thức nhạc của ta, vô cùng hứng thú, nên mới lên đây so tài với ta. Đâu phải ai cũng vô vị như các ngươi.”
Điểm này, Kiều Hàm có thể chắc chắn là không phải, bởi vì trong nguyên tác có nhắc đến một câu, sau khi Mạnh Cận đến tộc giao nhân, các giao nhân đều không thích ca hát nữa, mỹ nam ngư trở thành Giao Nhân Vương thường xuyên triệu giao y đến nói rằng tim hắn không khỏe.
Lặng lẽ thắp một nén nhang cho tộc giao nhân.
Đêm dần khuya, mọi người chuẩn bị trở về, Mạnh Cận say khướt lại bắt đầu muốn đàn một khúc cho mọi người nghe, kết quả bị Nguyên Hội kẹp lấy cánh tay, sống chết không cho cô chạm vào đàn tỳ bà, còn gọi Kiều Hàm giúp đỡ, dùng dây leo trói người.
Ba người họ náo loạn ở đầu phố, Tiêu Cửu Từ và Lục Truy đi phía sau.
Lúc này Lục Truy mới mở lời hỏi về chuyện của Tần Tu Trọng và Kiều Uyển, hắn lo lắng tình hình của Kiều Hàm sẽ bị họ phát hiện có điểm bất thường.
Tiêu Cửu Từ lên tiếng: “Ta đã chuẩn bị trước rồi, thực ra bọn họ cũng không quen thuộc với người ban đầu kia lắm.”
“Vậy à.” Lục Truy cười nói: “Vậy giờ huynh với Kiều Hàm rốt cuộc thế nào rồi? Lúc nãy huynh vẫn chưa trả lời đâu đấy?”
Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ: “Huynh rất mong ta và Kiều Hàm ở bên nhau à?”
Lục Truy cười nói: “Nên nói là chỉ cần bên cạnh huynh xuất hiện một người không tệ, ta đều rất vui mừng. Dù sao thì huynh còn giống hòa thượng hơn cả Nguyên Hội, nếu huynh động lòng đ*ng t*nh thì thú vị biết bao.”
Lục Truy nhìn ba người đang náo loạn phía trước, nói tiếp: “Bao nhiêu năm nay, người dám thưởng thức tiếng đàn tỳ bà của Mạnh Cận chỉ có huynh, huynh đoán xem ta và Nguyên Hội nói về huynh thế nào?”
“Nói thế nào?” Tiêu Cửu Từ buồn cười hỏi.
“Nói huynh cũng thiếu mất dây tình như cô ta, nên mới có thể thưởng thức được.”
Tiêu Cửu Từ phản bác: “Vậy cũng phải là Nguyên Hội chứ.”
“Ây, không đúng đâu, Nguyên Hội là người bình thường, một lòng hướng Phật, chỉ là lý trí giới sắc thôi, chứ lòng vẫn sẽ rung động. Huynh và Mạnh Cận thì khác, bên cạnh bao nhiêu người mến mộ qua lại, hai người các ngươi có để vào đầu không? Không hề!” Lục Truy sờ cằm cười hì hì: “Cô ta là kẻ si mê âm nhạc, có dã tâm có chấp niệm thì không nói làm gì, còn huynh thì… Nhưng mà giờ huynh cũng có chút thú vị rồi đấy.”
Tiêu Cửu Từ biết Lục Truy hơi say rồi, hễ say là nói nhiều, y cũng chỉ đáp lại cho có lệ.
Nhưng Lục Truy không hề mơ hồ, lại ép hỏi: “Nói đi, rốt cuộc thế nào rồi?”
Tiêu Cửu Từ thấy hắn kiên trì như vậy, như thể không hỏi ra được câu trả lời thì sẽ không dừng lại. Y ngước mắt nhìn về phía Kiều Hàm ở đằng xa, người đang bị Mạnh Cận say khướt hành hạ đến mức có phần bực bội, rồi chậm rãi nói: “Ta cũng… không rõ.”
Lục Truy lập tức giật nảy mình, như thể nắm được thóp của ai đó, kích động nói: “Lại không hề phủ nhận!”
Tiêu Cửu Từ khựng lại, vành tai dần đỏ lên, “Ừm… vì không biết, nên tự nhiên không thể phủ nhận thẳng thừng.”
Lục Truy tò mò quan sát vẻ mặt của Tiêu Cửu Từ, cười nói: “Vậy là định từ từ tiến tới à? Ta thật sự phục Kiều Hàm đấy, tảng băng lớn như vậy mà thật sự bị cậu ta đào ra được một cái miệng nhỏ rồi sao?”
Tuy luôn rất hóng chuyện, nhưng hắn cũng thật sự từ trong xương tủy không tin Kiều Hàm có thể lay động được một Tiêu Cửu Từ vô dục vô tình.
Tiêu Cửu Từ không tự nhiên sờ sờ cổ, nhưng đáy mắt lại gợn lên một làn sóng.
Lục Truy lại nói: “Vậy huynh phải nhanh lên một chút rồi.”
“Hả?”
“Trước khi bế quan không phải chưởng môn đã nói sao? Sau khi ra ngoài sẽ tổ chức hôn lễ cho các ngươi. Đến lúc đó lỡ như huynh vẫn chưa làm rõ được mối quan hệ của hai người, thì hôn lễ này phải làm sao?” Lục Truy hỏi.
Tiêu Cửu Từ mím môi, càng thêm không tự nhiên, đúng vậy, đến lúc đó, Kiều Hàm hẳn là sắp kết đan rồi, lời hẹn ước trước đây của họ, cũng không biết Kiều Hàm định xử lý thế nào, là cứng đầu giải trừ khế ước, hay là tìm đủ mọi cách để trì hoãn?
Nhưng nếu còn trì hoãn nữa chính là hôn lễ mà chưởng môn đã hứa hẹn, đến lúc đó dù họ không nói gì, Kiều gia bên kia cũng sẽ phái người đến thúc giục.
“Xem… xem Kiều Hàm nghĩ thế nào…” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng.
Thật ra ban đầu Tiêu Cửu Từ đối với hôn sự này vốn mang thái độ mặc định thực hiện lời hứa, thành thân bầu bạn là một việc rất đơn giản, trên con đường tu hành có một người đồng hành, dành cho đối phương sự tôn trọng và bảo vệ đầy đủ, còn về những chuyện thân mật như song tu, y vốn cũng cho rằng đó là điều tự nhiên sẽ xảy ra, tất cả đều là sự sắp đặt mặc định.
Nào ngờ lại gặp phải một Kiều Hàm đoạt xá mà đến, thấy được một trái tim chân thành.
Lúc đó Tiêu Cửu Từ mới hiểu ra, đạo lữ không phải là một mối quan hệ đơn giản như vậy.
Cho nên Tiêu Cửu Từ của hiện tại mới cẩn trọng, do dự đến thế, bởi vì y vẫn chưa hiểu thấu, y luôn cảm thấy Kiều Hàm đối với y mà nói, phần nhiều là trách nhiệm, là sư đệ ruột thịt. Yêu thương và chăm sóc là đủ rồi, nhưng… hình như có chỗ nào đó không đúng.
Lục Truy đã bắt đầu ngờ vực nhìn Tiêu Cửu Từ, người huynh đệ này của hắn rốt cuộc là muốn hay là không muốn vậy: “Vậy Kiều Hàm nói muốn thành thân với huynh, huynh liền đồng ý à?”
Tiêu Cửu Từ trong lòng khẽ động, gật đầu, trên mặt ửng hồng.
Nếu con ma này tham lam, nhất quyết muốn thành thân với y, lại phải có lời giải thích với chưởng môn và Kiều gia, vậy y có thể làm thế nào? Cũng chỉ đành đồng ý thôi. Những chuyện khác thì sau này hãy tính.
Lục Truy đã nghiêm trọng hoài nghi Tiêu Cửu Từ, “Nhưng Kiều Hàm hẳn là không dám thành thân với huynh mới phải chứ.”
Tiêu Cửu Từ lập tức sững sờ, vội quay đầu nhìn Lục Truy: “Tại sao?”
Lục Truy buồn cười nói: “Huynh quên rồi sao, vì ảnh hưởng của hôn khế, sau khi lên đến kỳ Kim Đan, huynh sẽ rất dễ dàng phát hiện ra sự bất thường của cậu ấy. Để tự bảo vệ mình, cậu ấy cũng không dám mạo hiểm duy trì hôn khế với huynh đâu.”
Tiêu Cửu Từ cũng phản ứng lại, vậy thì trước đây không muốn nhanh chóng đến kỳ Kim Đan, một là không muốn thực hiện lời hẹn ước giải trừ hôn khế, hai là sợ bị y phát hiện ra sao?
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, không khỏi có chút đau lòng cho con ma ngốc này, y cúi đầu trầm tư: “Thật ra… cũng không cần phải giấu mãi sự thật mà ta đã biết.”
Cần gì phải để con ma ngốc một lòng hướng thiện này phải lo sợ chứ, có người biết bí mật của cậu, cậu cũng có thể yên tâm ở lại rồi.
Lục Truy suýt nữa bị nước bọt của mình sặc chết, lập tức không thể tin nổi nhìn Tiêu Cửu Từ, cuối cùng thì? Tiêu Cửu Từ cũng vì tình cảm mà mê muội rồi sao?
Ý của Tiêu Cửu Từ là để Kiều Hàm yên tâm, không cần lo lắng chuyện không giải trừ khế ước sẽ bị bại lộ, bởi vì y đã sớm biết rồi?
Đã trải đường cho con ma đó bằng phẳng đến thế, chi bằng huynh nói thẳng với sư đệ huynh là huynh không muốn giải trừ hôn khế đi cho xong.
Khóe miệng Lục Truy giật giật, thật sự rất muốn châm chọc, Tiêu Cửu Từ rốt cuộc là thích hay là… thích vậy? Thật sự đ*ng t*nh động lòng rồi?
Lục Truy không nhịn được muốn chơi xấu: “Huynh thật sự không lo lắng chút nào sao? Không phải nói ma tộc giỏi mê hoặc lòng người, lừa gạt nhất sao? Không sợ bị lừa à?”
Tiêu Cửu Từ cười nhạt: “Hai năm đủ để hiểu rất nhiều chuyện rồi.”
Y đã sớm tin tưởng con ma này vô điều kiện.
An nguy của giới tu chân, bản tính của ma tộc, những bất ổn gần đây của Ma giới cộng lại, quả thật đã khiến Tiêu Cửu Từ luôn dao động giữa tin tưởng và hoài nghi Kiều Hàm, nhưng rất nhiều chuyện từng chút từng chút đã khiến y hiểu ra, Kiều Hàm không hề giống vậy.
Nếu đã thế, bản thân còn không tin cậu, vậy thì y thật sự đã phụ tấm lòng của cậu rồi.
Tiêu Cửu Từ cũng đã nghĩ kỹ, đợi sau khi đại hội Tiên môn kết thúc, sẽ nói rõ chuyện này với Kiều Hàm.
Đến lúc đó có giải trừ khế ước hay không thì tùy vào ý của Kiều Hàm.
Nhưng Tiêu Cửu Từ phải để Kiều Hàm hiểu rằng, dù là ma tộc, Tiêu Cửu Từ cũng xem cậu là sư đệ ruột thịt của mình.
Lục Truy thật sự có chút cảm thán, hắn còn tưởng một trong những điều băn khoăn trong câu ‘không rõ’ của Tiêu Cửu Từ chính là thân phận ma tộc của Kiều Hàm.
Kết quả là hoàn toàn không có sao?
Một Tiêu Cửu Từ lấy chính đạo thiên hạ làm trách nhiệm của mình, không bị lòng riêng che mắt, cuối cùng cũng đã gặp phải chướng ngại của đời mình rồi ư?
Chỉ cần Kiều Hàm là kẻ xấu, vậy thì Tiêu Cửu Từ thật sự sẽ phải trả một cái giá bằng máu.
Y lại dám đánh cược một ván như vậy, xem ra ý nghĩa của Kiều Hàm đối với Tiêu Cửu Từ thật sự khác biệt rồi.
Lục Truy cảm thấy ngày càng thú vị.
Cùng nhau trở về Tiên Minh, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau vì phải giúp sắp xếp chuyện của giao nhân, nên Tiêu Cửu Từ vẫn phải đến tổng đàn Tiên Minh, Kiều Hàm không tiện đi theo, chỉ có thể ở lại tu luyện.
Kết quả vừa mới tu luyện được một nửa, đã bị Tưởng Doãn tìm đến: “Đi thôi, Mai trưởng lão muốn đưa chúng ta đến y đường dạo một vòng, học hỏi một chút.”
Y đường của Tiên Minh, quả là một nơi không tồi, Kiều Hàm lập tức đi theo.
Khi đến y đường, lại không thấy bọn Bạch Kha đâu, mà là các y tu vốn thuộc Tiên Minh, bọn họ trông khá bận rộn. Gần đây vì truy bắt tà tu, không ít người bị thương, để không làm lỡ đại hội, mọi người chạy đến đây khá thường xuyên, trước đó đệ tử của Tam Muội Môn cũng đã giúp đỡ ở đây.
Mà bọn họ nói là đến tham quan, thật ra cũng là đến giúp một tay, luyện tập một chút.
Nhưng Kiều Hàm thì không cần, Kiều Hàm là ái đồ của Mai trưởng lão, nên được ông dẫn đi tham quan những nơi khác một mình.
Nào là lò luyện đan, vườn linh thực vân vân…
Mai trưởng lão gặp lại bạn cũ, liền ở lại nói chuyện một mình, để Kiều Hàm tự đi xem những nơi còn lại.
Kết quả vừa mới dạo đến vườn linh thú, liền nghe thấy tiếng la hét, Kiều Hàm lập tức cảnh giác, nhanh chóng tiếp cận, liền thấy một con linh thú phun lửa đang tấn công hai nữ tu đến quá gần khu vườn.
Mắt thấy hai nữ tu sắp bị lửa phun trúng, trong nháy mắt vô số lá trúc bay qua, k*ch th*ch vào mắt linh thú, linh thú quay đầu đi, ngọn lửa liền phun sang chỗ khác.
Vì giãy giụa dữ dội, dường như trên thân nó lật ra một bóng hình đỏ rực.
Đợi Kiều Hàm nhìn kỹ lại, một bóng hình đỏ như lửa nhanh chóng lao đến, một sợi roi như cầu vồng kinh thiên phóng tới.
Kiều Hàm lập tức nghĩ đến một người, vội vàng quăng dây leo ra đỡ một chút, rồi co giò bỏ chạy.
Xui xẻo, lại là Hỏa Linh Tiên Cơ Đoạn Uân.
Nhưng chưa đợi Kiều Hàm chạy ra khỏi khu vườn, một bức tường lửa đã dựng lên trước mặt cậu.
Trong lúc Kiều Hàm quay đầu lại, một sợi roi đã quấn lên cổ cậu, may mà Kiều Hàm đưa một tay ra chặn ở giữa, tạo thành thế giằng co.
Kiều Hàm cười gượng hai tiếng, “Ta thật sự không cố ý, vừa nãy không thấy Hỏa Linh Tiên Cơ ngươi ở trên đó.”
Đoạn Uân một thân hồng y hoang dại, vẻ mặt cao ngạo ngang ngược, trên cổ đeo một chiếc vòng cổ kết bằng hỏa tinh thạch, bên dưới treo một đóa hồng kiều diễm.
Dùng sức một cái, Kiều Hàm liền bị kéo thẳng đến trước mặt.
Đoạn Uân nheo mắt, cực kỳ khó chịu nói: “Thấy ta là chạy, ý gì đây?!”
Kiều Hàm ngơ ngác, cười gượng: “Không phải do ta sợ chướng mắt ngươi sao?”
Đoạn Uân nhìn Kiều Hàm, sắc mặt có chút khó coi, cười lạnh một tiếng: “Vậy ngươi vì hai người phụ nữ kia mà chống đối ta lại là ý gì?!”
“Linh thú làm người bị thương, ta đến ngăn cản mà thôi, là bổn phận của người tu hành.”
Đoạn Uân khinh miệt nhướng mày, ra hiệu cho cậu quay đầu lại nhìn: “Vậy sao? Người ta chưa chắc đã cảm kích ngươi đâu.”
Kiều Hàm không cần nhìn cũng biết, hai cô gái kia đã sớm chạy mất rồi.
“Hừ, chọc giận bảo bối của ta, ngươi định bồi thường cho ta thế nào.” Đoạn Uân khó chịu nói.
Thế này cũng phải bồi thường? Quả nhiên ngang ngược vô lý. Kiều Hàm thầm than mình xui xẻo.
Đoạn Uân đột nhiên giọng điệu nghiêm lại: “Ngươi có phải đang chửi thầm ta trong lòng không!”
Kiều Hàm lập tức lắc đầu: “Ta không có.”
“Trả lời nhanh như vậy, chắc chắn là có!” Đoạn Uân lập tức nổi giận, “Đứng yên cho ta, để ta quất một roi, chuyện này mới xem như xong.”
Kiều Hàm đã có chút cười như không cười: “Cái này e là không ổn đâu. Nếu ta bị thương trở về, sư huynh của ta…”
Ánh mắt Đoạn Uân lập tức sắc bén lên: “Ta cứ muốn quất đấy!”
Không đợi Kiều Hàm phản ứng, roi lửa đột nhiên thu về, lại giơ lên quất về phía cậu.
Tu vi áp đảo, lại ở khoảng cách gần như vậy, Kiều Hàm căn bản không thể né được, trong lòng cậu thầm mắng mụ đàn bà điên này, chỉ đành dựa vào Mặc Ngân chịu một trận.
Kết quả một giây sau, liền nghe thấy tiếng xèo xèo vang lên trước mặt, như thể tiếng nước sắp sôi.
Nhìn kỹ lại, liền thấy trước mặt không biết từ lúc nào đã dựng lên một bức tường nước khác, cưỡng ép chặn lại roi lửa, lửa và nước không ngừng va chạm.
Cách bức tường nước, Kiều Hàm cũng có thể thấy được vẻ mặt kinh ngạc và tức giận của Đoạn Uân.
Pháp thuật triệt tiêu nhau, nổ tung.
Đoạn Uân lùi lại một bước, giận dữ nói: “Ai!” Ả chưa từng thấy ai có thủy linh căn vận dụng tốt như tỷ tỷ của mình.
Chỉ thấy một nữ tử mặc váy hồng trong bộ trang phục đệ tử Bạch Tân Nguyệt nhẹ nhàng đáp xuống, dung mạo nghiêng đổ đất trời, tựa như một đóa sen thánh thanh khiết giữa cõi hồng trần.
Đoạn Uân đối với những nữ tử xinh đẹp vốn đã mang địch ý: “Ngươi là ai? Ai cho ngươi lo chuyện bao đồng!”
Mà Kiều Hàm lại ngây người, người trước mắt cậu lại là Kiều Uyển.
Người vừa ra tay cứu cậu là Kiều Uyển.
Kiều Uyển nhìn ánh mắt chán ghét thoáng qua trong mắt Đoạn Uân, kiếp trước nàng cũng đã từng chịu thiệt thòi từ tay mụ đàn bà điên này, hai chị em họ không ai bình thường, nhưng kiếp này, nàng đã sớm quen thuộc với các loại phương thức chiến đấu của Đoạn Uân, Đoạn Uân đã không còn là đối thủ của nàng nữa, chỉ là thân phận bối cảnh của nàng vẫn là một phiền phức lớn, Kiều Uyển không dám dễ dàng đắc tội.
Thậm chí có chút hối hận vì vừa ra tay.
“Tại hạ là đệ tử Vọng Nguyệt Đảo, Kiều Uyển, vừa rồi nhìn thấy toàn bộ quá trình, cảm thấy hai vị chắc là có hiểu lầm gì đó, nên mới ra tay ngăn cản.”
“Kiều Uyển?” Đoạn Uân dường như suy nghĩ một chút, lại liếc nhìn mặt nàng, rồi lại liếc sang mặt Kiều Hàm phía sau, lập tức nhớ ra, “Ồ, một La Yên Huyền Thể khác, là tỷ tỷ của Kiều Hàm?”
Đoạn Uân đột nhiên cười rộ lên: “Kỳ lạ, hắn không phải đã cướp vị hôn phu của ngươi sao? Còn đuổi ngươi đi nữa mà? Ngươi nên hận hắn, sao còn cứu hắn?”
Sắc mặt Kiều Uyển có chút không tự nhiên, lẽ nào để ả trơ mắt nhìn Kiều Hàm ở kỳ Trúc Cơ bị Đoạn Uân, một kẻ ra tay không biết nặng nhẹ, quất chết sao?
Kiều Uyển không biết quan hệ của hai người họ, nhưng nàng biết Đoạn Uân rốt cuộc vô pháp vô thiên đến mức nào, tuy nàng ghét Kiều Hàm, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng vẫn nhớ người này dẫu sao cũng có chút quan hệ huyết thống với mình, nếu cứ như vậy bị Đoạn Uân đánh cho có tật, Kiều Uyển luôn cảm thấy có chút… không đành lòng.
Kiều Uyển không trả lời câu hỏi của Đoạn Uân, chỉ cười cười.
Đoạn Uân không chịu nổi cái tính lấy nhu khắc cương này của Kiều Uyển, trực tiếp mắng: “Đồ thần kinh. Nhưng ta nhớ kỹ ngươi rồi.”
Kiều Uyển khẽ nhíu mày, càng hối hận hơn về sự bốc đồng vừa rồi.
Kiều Hàm nghe thấy những lời này, lập tức kích động nói: “Này, ai làm nấy chịu, cô ta vừa mới đến đây, cái gì cũng không hiểu, cũng không quen biết ngươi, ngươi không cần tính sổ với cô ta, muốn gây sự thì cứ nhắm vào ta này.”
Đoạn Uân tức đến bật cười: “Không ngờ tình cảm tỷ đệ các ngươi cũng sâu đậm đấy nhỉ.”
Kiều Hàm cười lạnh một tiếng: “Ta đây không thèm để người không liên quan ra mặt thay, điều đó chỉ khiến ta khó chịu thôi.”
Đoạn Uân ngờ vực nhìn bọn họ.
Kiều Hàm sợ mụ đàn bà điên Đoạn Uân này thật sự sẽ nhắm vào Kiều Uyển, nên dứt khoát nói thẳng: “Sao nào, lẽ nào ngươi sợ ta à? Đoạn Uân.”
Đoạn Uân đột nhiên sững sờ, toàn thân không hiểu sao rùng mình một cái, rất hiếm có người gọi thẳng tên của ả, Kiều Hàm đột nhiên gọi như vậy, khiến ả…
Ánh mắt Đoạn Uân rối loạn, vội vàng hừ lạnh một tiếng: “Sợ ngươi à, lần sau gặp ta, có giỏi thì đừng có trốn!” Nói xong, ả hất mái tóc dài, quay đầu bay đi mất.
Kiều Hàm thở phào một hơi, chỉ thấy Kiều Uyển đứng trước mặt mình quay người lại, ngờ vực nhìn cậu.
Kiều Hàm có chút căng thẳng, nhưng vẫn ra vẻ tính xấu nói: “Ai khiến ngươi lo chuyện bao đồng.”
Kiều Uyển hoàn hồn, cười lạnh một tiếng, quả nhiên Kiều Hàm sao có thể đang bênh vực nàng được chứ.
“Sẽ không có lần thứ hai đâu, Kiều Hàm, ngươi vẫn không biết trời cao đất dày như vậy, ai cũng dám đắc tội, ngươi tưởng vẫn còn ở Kiều gia, vẫn còn cha mẹ bảo vệ ngươi sao? Cứ tiếp tục ngông cuồng như vậy, chết thế nào cũng không biết đâu. Tiêu Cửu Từ là một người tốt, đừng gây thêm phiền phức cho y, nếu không sớm muộn gì ngươi cũng sẽ gặp báo ứng.”
Kiều Hàm vẫn có chút không quen, Kiều Uyển quả nhiên hễ đối mặt riêng với cậu là không còn là tính cách được miêu tả trong nguyên tác nữa, mà tỏ rõ thái độ ghét bỏ, nhưng vừa rồi vẫn bằng lòng cứu cậu, rõ ràng dù ghét đến đâu, vẫn không thoát khỏi được chút ràng buộc của huyết thống.
Điều này cũng chứng minh từ một phía khác rằng, nàng quả nhiên là một người tốt, một người tốt như vậy, haizz… sao lại đi coi trọng Tần Tu Trọng chứ!
Kiều Hàm thấy Kiều Uyển sắp rời đi, hướng đi lại là vị trí sâu hơn trong khu vườn này, không nhịn được hỏi: “Ngươi đến đây làm gì?”
Kiều Uyển dừng bước, cũng không biết là cảnh cáo, hay có ý gì khác, nói: “Ta à? Đương nhiên là vì Tần đại ca ở đây, ta đi cùng huynh ấy tới.”
Khóe miệng Kiều Hàm giật giật: “Vậy người đâu rồi, sao lại để ngươi đi một mình.”
“Huynh ấy có việc cần bàn với Thủy Linh Tiên Cơ.”
Kiều Hàm suýt nữa trượt chân ngã.
Tuy không nên vừa nghe thấy một nam một nữ ở riêng với nhau đã nghĩ bậy, nhưng mối quan hệ của hai người trong nguyên tác bày ra ở đó, Kiều Hàm không thể không nghi ngờ, có phải Tần Tu Trọng đã khởi động chế độ ngựa giống rồi không.
Hơn nữa tình huống này thật sự rất khó để không châm chọc, Tần Tu Trọng cùng với dàn hậu cung trong nguyên tác bàn chuyện, lại để nữ chính số một trong nguyên tác ở đây canh gác, thật hại não quá đi.
Kiều Hàm thật sự không nhịn được nữa, bèn hỏi thẳng: “Ngươi thật sự thích Tần Tu Trọng rồi à? Ngươi muốn ở bên cạnh hắn sao?”
Kiều Uyển quay đầu lại, vẻ mặt đề phòng nhìn Kiều Hàm: “Ngươi không phải là hối hận rồi, muốn giành với ta đấy chứ.”
Kiều Hàm suýt nữa tự mình nghẹn chết, cậu vạn lần không ngờ Kiều Uyển lại nói ra những lời như vậy: “Ta! Ta điên rồi chắc?”
Kiều Uyển lạnh lùng nói: “Vậy thì tốt, dù sao từ nhỏ ngươi đã thích cướp đồ của ta, cho dù là thứ tầm thường nhất, ngươi cũng không cho phép ta sở hữu.”
Lời của Kiều Uyển vừa dứt, nàng đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt khẽ thay đổi.
Kiều Hàm thì đã nghe đến nổi cả da gà, khóe miệng co giật, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Thứ này chắc chắn sẽ không giành, trong mắt ta, Tần Tu Trọng không bằng một phần vạn của sư huynh ta, ta chỉ cảm thấy ngươi không có mắt nhìn thôi.”
Câu này vừa nói xong, không biết tại sao, dường như có từng luồng khí lạnh từ xa truyền đến.
Kiều Uyển không biết Kiều Hàm thật sự nghĩ như vậy, hay là do tâm lý hơn thua, không cho phép mình hối hận với lựa chọn ban đầu, dù sao trong mắt Kiều Uyển, hai người họ thực ra cũng không khác nhau là mấy, huống chi Tiêu Cửu Từ còn có một kết cục bi thảm đã được định sẵn.
Kiều Uyển khẽ nói: “Vậy sao? Nhưng ta cảm thấy Tần đại ca là con mắt tinh tường nhất đời này của ta, ta chính là đã chọn huynh ấy, đời này cũng chỉ theo huynh ấy mà thôi.”
Kiều Hàm nhìn tâm thái gần như là thẳng thắn tuyên bố của Kiều Uyển, nhất thời á khẩu, lẽ nào nam chính thật sự hoàn toàn không còn hy vọng nữa sao?
Nói thật, Kiều Hàm cũng thấy tiếc cho vị tỷ tỷ này, trong nguyên tác đã hy sinh nhiều như vậy, lại hữu duyên vô phận. Bây giờ có cậu hộ giá hộ tống, liều chết cũng không để nam chính đi lên con đường mỹ cường thảm, nam chính không còn nỗi lo, giữa y và nữ chính là có khả năng thành đôi mà, sao đang đẩy thuyền cặp đôi chính thức mà nửa đường lại nhảy ra một Tần Tu Trọng vậy?
Một cô gái tính tình dịu dàng kiên cường như vậy, cuối cùng lại phải trở thành hậu cung giống như Tiểu Y Tiên trong nguyên tác, Tiểu Y Tiên không yêu Tần Tu Trọng, nên sống cũng coi như ổn, nếu lún sâu vào đó thì không biết sẽ u uất đến mức nào. Tần Tu Trọng thật sự không phải là người đàn ông tốt có thể phó thác cả đời! Hắn chính là loại người mà ngay cả tác giả cũng công nhận là ai đến cũng không từ chối đó!
Chị gái à, nhìn người cho chuẩn một chút không được sao?! Chị xứng đáng có được người đàn ông tốt mà, cho dù lùi một vạn bước mà nói, theo nam chủ đại nhân quá khổ quá mệt, đổi người khác cũng được mà, tuy ít, nhưng vẫn có đàn ông tốt.
Trong đầu Kiều Hàm toàn là những suy nghĩ miên man sau khi bị chấn động, nhưng lại không thể nói ra một lời nào. Cùng là đôi mắt hoa đào màu hổ phách, đáy mắt Kiều Uyển lại ánh lên tình yêu kiên định không đổi, Kiều Hàm thật sự hết cách rồi.
Mà lúc này, cách một khóm hoa rực rỡ, có hai người đang đứng yên tại chỗ không động đậy.
Đôi mắt Đoạn Y lấp lánh, nàng ngước lên nhìn Tần Tu Trọng bên cạnh, giọng điệu không rõ ràng: “Tần sư đệ thật có phúc, bốn người các vị đúng là một đoạn giai thoại.”
Sắc mặt Tần Tu Trọng có chút phức tạp, không biết đang nghĩ gì, chỉ chắp tay với Đoạn Y: “Đa tạ Đoạn sư tỷ đã cung cấp manh mối về ma tu, tại hạ xin cáo lui.”
Đoạn Y mím môi, cuối cùng vẫn không nói gì, cứ để Tần Tu Trọng rời đi.
Lúc này Kiều Hàm đang đối mặt giằng co với Kiều Uyển, đột nhiên thấy Tần Tu Trọng xuất hiện, nhất thời bực bội trừng mắt nhìn hắn, nào ngờ Tần Tu Trọng cũng lườm lại cậu một cái sắc lẹm.
Đợi người nọ đi tới, Kiều Uyển ngạc nhiên hỏi: “Xong rồi à?”
Tần Tu Trọng gật đầu, sau đó liếc nhìn Kiều Hàm: “Hắn kiếm chuyện với ngươi à?”
Kiều Uyển dịu dàng lắc đầu. “Không có, tình cờ gặp thôi.”
Kiều Hàm hít một hơi thật sâu, đang định cãi lại thì nghe thấy giọng của Mai trưởng lão từ xa vọng tới.
Mai trưởng lão õng ẹo “í” một tiếng, nói: “Mắt ta vụng về quá, là Tần Tu Trọng trong truyền thuyết đã trở về đó sao?”
Kiều Hàm thấy rõ Tần Tu Trọng run lên một cái, cho ngươi tỏ vẻ lạnh lùng này, cũng không thoát khỏi sự trừng phạt của chất giọng nũng nịu của một thằng đàn ông mạnh mẽ đâu.
“Thanh Vân Tông, Phổ Hiền Phong, Mai trưởng lão.” Là một vãn bối, cậu đương nhiên phải giúp giới thiệu.
“Tiền bối.” Tần Tu Trọng ngẩn ra một lúc, mới chắp tay hành lễ.
Kết quả Mai trưởng lão một tay nắm lấy tay Tần Tu Trọng, dọa Tần Tu Trọng suýt nữa thì phóng điện.
“Đứa nhỏ ngoan, để ta chẩn đoán một chút nào.”
Lần này ngay cả Kiều Hàm cũng ngớ người: “Mai trưởng lão, ngươi…”
Nào ngờ Mai trưởng lão vô cùng kích động, không ngừng sờ tay Tần Tu Trọng, bộ dạng yêu thích không buông tay khiến Kiều Uyển đứng bên cạnh cũng phải đờ người.
“Linh căn lại có thể tái tạo được, quả là một vật liệu sống quý giá biết bao, nhất định phải chẩn đoán kỹ càng một chút, nói cho ta biết làm sao để hồi phục được không? Lỡ sau này có người gặp phải chuyện tương tự, biết đâu có thể…” Trong mắt Mai trưởng lão đã ánh lên tia sáng nghiên cứu cuồng nhiệt.
Vẻ mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi, như thể được khai sáng, đúng vậy, sao cậu có thể bỏ qua một chuyện quan trọng như vậy được, cậu phải tìm hiểu rõ Tần Tu Trọng rốt cuộc đã hồi phục như thế nào, để phòng ngừa bất trắc chứ!
Bây giờ không phải là lúc để tâm đến cảm xúc cá nhân.
Kiều Hàm lập tức tiến lên một bước, kích động nhìn Tần Tu Trọng nói: “Vì sự phát triển của y học giới tu chân, Tần đạo hữu, ngươi cứ phối hợp một chút đi.”
Tần Tu Trọng nhìn bộ mặt thay đổi đột ngột của Kiều Hàm, khóe miệng giật giật, tuy rất khó chịu, nhưng hắn cũng không phải là người không nói lý lẽ, hơn nữa còn là người của Thanh Vân Tông, vậy tự nhiên phải nể mặt Tiêu Cửu Từ.
Vì vậy không lâu sau, bốn người đến một cái đình, Kiều Uyển vẫn đi cùng Tần Tu Trọng.
Mai trưởng lão và Kiều Hàm dùng linh lực hệ Mộc để thăm dò chi tiết cho Tần Tu Trọng.
Lúc này Tần Tu Trọng và Kiều Uyển mới phát hiện ra Kiều Hàm vậy mà lại là một y tu ra dáng ra hình, thậm chí còn lợi hại hơn những người cùng cấp bậc mà họ biết.
Kiều Uyển cũng không quá nghi ngờ, dù sao khi nàng rời đi ở kiếp trước, người kia đã chết rồi, lời đồn cuối cùng cũng chỉ là lời đồn, cơ bản đều là chê bai hành vi của Kiều Hàm, chứ không có chuyện gì liên quan đến tu vi của cậu.
Còn Tần Tu Trọng thì thật sự khó mà tưởng tượng được một người có tính cách như vậy lại đi theo con đường y đạo.
“Ngươi… sao lại làm y tu?”
Kiều Hàm đang nghiêm túc dò xét tình hình linh căn của Tần Tu Trọng, nên chỉ trả lời qua loa: “Ta thích.”
Mai trưởng lão theo bản năng buôn chuyện vạch trần: “Hì hì, không phải ngươi vì muốn trở thành y tu chuyên thuộc của Cửu Từ nên mới chuyển sang hệ Mộc giữa chừng sao?”
Kiều Hàm không phủ nhận, tiếp tục làm việc.
Răng hàm của Tần Tu Trọng lại vang lên một tiếng “cạch”, Kiều Hàm cảm thấy linh lực hệ Mộc mình đang dò xét bị điện giật văng ra ngoài.
Kiều Hàm lập tức ngước mắt nhìn sang, chỉ thấy Tần Tu Trọng cười lạnh: “Kỹ thuật của ngươi chưa tới nơi tới chốn, đã k*ch th*ch đến linh căn rồi.”
Mai trưởng lão bên cạnh lúc này mới nhận ra mình đã nói sai, xét theo mối quan hệ của bọn họ, kiểu trêu chọc này là không nên, vội vàng làm đà điểu ghi chép lại tình hình cơ thể của Tần Tu Trọng.
Kiều Hàm ngờ vực nhìn Tần Tu Trọng, cũng không thử lại nữa, luôn cảm thấy linh căn sau khi được sửa chữa chắc hẳn phải mạnh hơn so với ban đầu.
Mai trưởng lão đã bắt đầu ghi chép, hỏi cặn kẽ rốt cuộc là đã ăn linh đan diệu dược gì, đã trải qua quá trình sửa chữa ra sao.
Kiều Hàm cũng vô cùng tò mò, trong nguyên tác đóa hoa có thể sửa chữa linh căn còn chưa nở mà, hắn rốt cuộc đã chữa khỏi như thế nào.
Tần Tu Trọng thấy Kiều Hàm bên cạnh cũng lập tức chăm chú lắng nghe, liền nói một cách kỳ quái: “Tiêu Cửu Từ không nói với ngươi à?”
“Hả?” Kiều Hàm ngẩn ra.
Lúc này, sau khi đã sắp xếp xong chuyện của giao nhân, Tiêu Cửu Từ đang định trở về, vừa mới bước ra khỏi đại điện thì nghe thấy có người đang thảo luận sôi nổi trên quảng trường.
Chủ đề chủ yếu đều xoay quanh Vọng Nguyệt Đảo và Tần Tu Trọng đã trở về.
Linh căn tái tạo, đây là một kỳ tích, mọi người tự nhiên vô cùng kinh ngạc.
Tiêu Cửu Từ mỉm cười, đang định rời đi thì nghe có người nhắc đến tên Kiều Hàm.
Thật ra cũng không khó tưởng tượng, chuyện đó chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm cùng với sự trở về của Tần Tu Trọng. Nhưng y biết Kiều Hàm sẽ không để trong lòng, dù sao chuyện đó cũng thật sự không liên quan đến cậu. Ngược lại phải đề phòng Kiều Hàm bị những lời đàm tiếu làm cho phiền phức, nếu mà trả thù lại, thì phiền to lắm.
“Phải ta nói, Kiều Hàm chắc chắn sẽ không hối hận đâu, bây giờ Tần Tu Trọng dù có hồi phục cũng không theo kịp bước chân của Tiêu Cửu Từ nữa rồi, Tiêu Cửu Từ mới là thiên tài thật sự, bây giờ trong đám đồng lứa có mấy ai dám xưng là đối thủ chứ, một người cũng không có.”
“Cái đó chưa chắc đâu, tiềm năng đều như nhau cả, biết đâu Tần Tu Trọng có thể vượt lên từ phía sau thì sao, ta thấy hắn có triển vọng đấy. Hơn nữa chọn đạo lữ, đâu phải chỉ dựa vào tu vi, cũng phải xem có hợp nhau không, có thích không nữa chứ.”
“Đúng đúng đúng, tuy Tiêu Cửu Từ rất tốt rất ưu tú, nhưng tính cách quá bình thường, là người sống kín đáo, không thích thể hiện, cũng không có gì đặc sắc, ít khi gây chú ý, vẫn là Tần Tu Trọng có cá tính hơn, đừng quên lúc trước người có duyên với phụ nữ nhất chính là Tần Tu Trọng đó, hắn có sức hút, càng dễ chiếm được lòng người hơn.”
“Đừng nói nữa, vừa nãy lúc ta qua đây, còn thấy hai người đó ở bên nhau đấy.”
“Thật hay giả vậy? Tình cũ không rủ cũng tới à?”
“Oa, vậy đại hội lần này đặc sắc rồi đây!”
Đột nhiên một luồng khí lạnh ập đến, khiến mấy người đang buôn chuyện đồng loạt hắt xì một cái, sao nhiệt độ lại đột ngột giảm xuống vậy, kết quả ngẩng đầu lên xem, lại chẳng thấy gì cả.
Tiêu Cửu Từ mặt không cảm xúc, ngự kiếm bay đi, theo định vị khế ước để tìm người.
Nào ngờ lại cảm thấy đối phương đang nhanh chóng bay về phía mình, dường như cũng đang ngự kiếm theo định vị tìm đến.
Không lâu sau, một bóng người xuất hiện giữa ráng chiều.
Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ giãn ra, đang định ngự kiếm lại gần, thì thấy Kiều Hàm đột nhiên nhảy khỏi linh kiếm của mình, bay bổ nhào về phía y.
Tim Tiêu Cửu Từ đập thót một cái, vội vàng ngự kiếm tiến lên, đưa tay ra đỡ, ôm trọn người đang bay tới vào lòng.
Kiếm Băng Phách xoay một vòng, dần ổn định lại, từ trên cao hạ xuống, đáp xuống một con đường.
Tiêu Cửu Từ vẫn còn sợ hãi, vừa định mắng người trong lòng làm bậy, thì phát hiện người kia lại bất ngờ ôm chặt lấy eo mình.
Vành tai Tiêu Cửu Từ lập tức đỏ bừng, mặt cũng bắt đầu nóng lên, làm gì vậy chứ? Không phải chỉ mới một ngày không gặp thôi sao?
Sao đột nhiên lại…
Cảm thấy Kiều Hàm ôm mình ngày càng chặt, đầu vùi vào ngực y, cũng không chịu ngẩng lên, cơ thể còn hơi run rẩy.
Tiêu Cửu Từ đang không hiểu chuyện gì, thì bên tai nghe thấy tiếng động từ xa truyền đến, ngẩng đầu lên nhìn, chính là mấy đệ tử của các môn phái khác đang đi vòng qua đây, đây là con đường chính, thường xuyên có người qua lại.
Tiêu Cửu Từ lập tức lúng túng, vỗ đầu Kiều Hàm nói: “Làm gì vậy? Đừng quậy, ngoan một chút… có người… có người qua đây.”
Cuối cùng Tiêu Cửu Từ gần như đã thấy được bóng người, xấu hổ đến mức muốn ôm người chạy đi cho rồi.
Kết quả người trong lòng đột nhiên cử động, tuy vẫn ôm eo Tiêu Cửu Từ, nhưng đã ngẩng đầu lên.
Một đôi mắt ngấn nước nhìn thẳng vào người ta, giống như một chú cún con bị lạc chủ, khiến lý trí của Tiêu Cửu Từ tan biến hết.
Tiếng bước chân, tiếng người ở xa xa trong phút chốc như thể bị nhấn nút tạm dừng.
Mà Tiêu Cửu Từ thì đã không thể phân tâm được nữa, chỉ có thể đối mắt với Kiều Hàm.
Giọng nói cố gắng nhẹ nhàng hết mức, lo lắng hỏi: “Sao vậy? Sao lại có vẻ mặt này?”
Trông như sắp khóc, như thể đã phải chịu một đả kích rất lớn, như thể… rất đau lòng, rất đau lòng, nỗi bi thương vô tận sắp nhấn chìm đôi mắt này.
Rõ ràng đôi mắt này chỉ cần nhìn y là sẽ mang theo ý cười.
Sao lại có thể sắp tan vỡ như vậy?
Tim Tiêu Cửu Từ thắt lại, y nhẹ nhàng vỗ đầu Kiều Hàm: “Có sư huynh ở đây, không sao đâu, chuyện gì cũng có thể giải quyết được.”
Kiều Hàm như thể đột nhiên hoàn hồn lại, mắt lóe lên, khóe miệng giật giật, nở một nụ cười: “Không có gì, chỉ là cảm thấy huynh tốt quá. Sư huynh của ta, sao có thể tốt đến như vậy, thật sự là người tốt nhất tốt nhất trên đời.”
Tốt đến mức khiến người ta đau lòng.
Mãi đến hôm nay, Kiều Hàm mới biết phương pháp sửa chữa linh căn của Tần Tu Trọng là do Tiêu Cửu Từ đưa cho.
Điều này khiến Kiều Hàm nhận ra một chuyện.
Trong nguyên tác, Tần Tu Trọng không vì tình cờ gặp được Tiêu Cửu Từ mà thay đổi cách tái tạo linh căn, hắn vẫn đến bí cảnh tìm được đóa hoa kia.
Vậy nên đối với thế giới đó mà nói, Tiêu Cửu Từ còn biết một phương pháp tái tạo linh căn khác.
Vậy… khi linh căn của y bị hủy, y… thật ra là biết mình có cơ hội hồi phục linh căn.
Khi tất cả mọi người muốn y đào kim đan cứu sư đệ. Y vốn có thể đường đường chính chính không cứu người.
Bởi vì việc bắt y đào kim đan có nhiều người ủng hộ như vậy là vì lúc đó mọi người đều cảm thấy nếu Tiêu Cửu Từ đã phế rồi, vậy tại sao không thể hy sinh để cứu một mạng của Giang Kỳ Lạc chứ?
Y đã không tranh giành cho một khả năng của chính mình, có lẽ y cũng không chắc mình có thể tái tạo linh căn thành công hay không, nên y đã quang minh lẫm liệt lựa chọn lặng lẽ đào kim đan ra, cứu một Giang Kỳ Lạc đang hấp hối.
Lúc đó y có đau lòng không, hy sinh trong vô vọng, so với hy sinh khi có hy vọng mà lại từ bỏ hy vọng.
Cái nào tuyệt vọng hơn?
Tự tay chặt đứt con đường tiên đồ của mình, cắt đứt mọi lối thoát. Không bao giờ còn cơ hội quay đầu lại, từ một thiên tài hệ Băng được mọi người ca tụng trở thành một người phàm.
Tất cả những điều này, đều do một mình Tiêu Cửu Từ lặng lẽ gánh chịu.
Không một ai hay biết, là một bí mật mà ngay cả độc giả cũng không hề biết.