Kiều Hàm cảm thấy một người dịu dàng và rộng lượng như Tiêu Cửu Từ chắc chắn sẽ không ưa nổi cái tác phong nhỏ mọn, được lý không tha người của cậu.
Vừa rồi y hỏi cậu muốn nói gì, chắc hẳn cũng không có ý để cậu đi gây sự trút giận.
Là do cậu nhất thời bốc đồng, làm càn làm bậy.
Thế nên mới rước lấy cảm xúc chán ghét từ nam chính.
Nhưng tủi thân thì tủi thân, nhìn hệ thống giúp cậu đổi một điểm cảm xúc duy nhất thành tuổi thọ, Kiều Hàm vẫn thở phào một hơi.
Bây giờ cậu có thể ở bên cạnh nam chính đại nhân, một năm và mười bốn ngày, vui quá!
Chỉ trong tích tắc, vẻ mặt của Kiều Hàm lại thay đổi. Thấy Tiêu Cửu Từ đang nhìn mình, dù ánh mắt có sẵn filter dịu dàng trìu mến, nhưng Kiều Hàm cho rằng đây là sức hút của bản thân nam chính, còn thực chất ẩn sâu bên trong nhất định đang không vui mà dò xét cậu.
Bị nam thần nhìn bằng ánh mắt không ưa, còn có thể làm sao nữa? Vội vàng nở một nụ cười tạ tội và lấy lòng, chỉ thiếu điều nói một câu: Ta sai rồi.
Tiêu Cửu Từ chớp mắt, không nhìn Kiều Hàm nữa. Dường như chỉ cần y nhìn cậu, cậu sẽ căng thẳng không tự nhiên, điểm này hoàn toàn như một người khác so với ban đầu.
Tiêu Cửu Từ đang nghĩ ngợi, đột nhiên cảm thấy trước mắt tối sầm lại, sắc mặt khẽ biến, nhưng người của Vạn Nhận Tông vẫn chưa rời đi, Tiêu Cửu Từ liền đứng im không nhúc nhích.
Mà lúc này Kiều Hàm đã bị hệ thống trong đầu cảnh cáo.
[Ngài là phản diện, chú ý thiết lập nhân vật!]
Kiều Hàm giả vờ không nghe thấy, sau khi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, cảm nhận được độ tự do cao, khiến Kiều Hàm càng có thêm dũng khí để xoay xở với nhiệm vụ.
Cuối cùng, sáu người của Vạn Nhận Tông chỉ mặc mỗi đệ tử phục mà ngự kiếm, chật vật rời đi.
Ngay cả hộ giáp mà tông môn trang bị cho họ cũng bị đem ra gán nợ.
Tưởng Doãn đúng là một nhân tài, nghe nói theo tính toán của hắn, không những nói có sách mách có chứng, trong trường hợp không giảm giá, có thể khiến họ phải bồi thường đến cả cái q**n l*t, quả thực đã trút giận cho các đệ tử Thanh Vân Tông.
Tưởng Doãn vui vẻ phấn khởi đi đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ, “Đại sư huynh, những thứ này phân chia thế nào ạ?”
Tiêu Cửu Từ không trả lời ngay.
Kiều Hàm dĩ nhiên luôn chú ý đến nam chính, chỉ trong chốc lát này đã bắt được điểm khác thường, đang quay đầu lại nhìn thì cảm thấy Tiêu Cửu Từ hình như hơi lảo đảo một chút.
Nhưng các đồng môn vây quanh y lại không có phản ứng gì.
Ý thức của Tiêu Cửu Từ đã hơi không rõ ràng, y theo thói quen định triệu hồi kiếm Băng Phách để chống đỡ chút, rồi mới mở miệng tìm người giúp đỡ.
Đột nhiên có người đến gần trước mặt, hương thơm tươi mát của cỏ non lá biếc ập đến. Mùi hương này y không ghét, nhưng khoảng cách đó khiến y không quen, vô thức muốn lùi lại, kết quả là đứng không vững.
Thân hình lảo đảo, Tiêu Cửu Từ lúng túng, y cảm thấy có lẽ mình sắp ngã.
Nhưng gần như cùng lúc đó, cánh tay đã được người khác đỡ lấy, “Tiêu Cửu Từ! Ngươi sao vậy?”
Trong lòng Tiêu Cửu Từ chấn động, thấy kỳ lạ, tại sao lại có người nhanh chóng phát hiện ra tình trạng bất ổn của y như thế, y đã để lộ ra ngoài sao?
Giọng nói này là… Kiều Hàm?
…
Bên ngoài sơn môn của Thanh Vân Tông, vết thương chưa lành, lại không có linh thạch để dùng, sáu người chỉ đành chật vật đi bộ, vừa tĩnh dưỡng vừa lên đường.
“Thanh Vân Tông chết tiệt, Tiêu Cửu Từ chết tiệt!”
“Còn cả tên tiểu bạch kiểm mồm mép lanh lợi kia nữa!”
“Cậu ta không phải là đệ tử Thanh Vân Tông nhỉ, rốt cuộc là ai? Người ủng hộ gì của Tiêu Cửu Từ?”
“Ta nhớ ra một lời đồn…”
“Gì?”
“Các ngươi còn nhớ vị hôn thê của Tần Tu Trọng không?”
“A! Cái kẻ từ hôn của Kiều gia đó sao? Sao lại đến Thanh Vân Tông rồi?”
“Nghe đồn cách đây không lâu, Tiêu Cửu Từ đã lập hôn khế với truyền nhân La Yên Huyền Thể của Kiều gia, có tình cảm với cậu ta đấy!”
“Ha ha, chẳng qua chỉ là nhặt lại đồ mà Vạn Nhận Tông chúng ta không cần mà thôi, đợi tin này truyền ra ngoài, ta xem tên Tiêu Cửu Từ đó còn mặt mũi nào mà ra vẻ ta đây nữa.”
…
Tiêu Cửu Từ rất nhanh đã tỉnh táo lại, chỉ là cơ thể tạm thời không thể cử động, liền nghe thấy tiếng khóc trong phòng, đó là giọng của Giang Tố Vi.
Ngay sau đó là giọng nói đặc biệt của Mai trưởng lão.
“Ui chao ôi, đừng khóc nữa, sắp làm ngập chết linh thực ở chỗ ta rồi, ta ra tay còn có thể để thằng nhóc Cửu Từ này xảy ra chuyện sao? Vốn cũng chẳng có vấn đề gì lớn.” Mai trưởng lão bảo.
“Không có vấn đề gì mà lại đột nhiên ngất đi sao?” Âu Toản Nhuế sốt ruột nói.
“Nó đến Tịnh Linh Trận vốn đã muộn, độc tố còn chưa được loại bỏ hoàn toàn, cộng thêm nội thương chưa chữa, đột nhiên đánh nhau với sáu tu sĩ Kim Đan kỳ, tất nhiên sẽ bị ảnh hưởng một chút. Ta đã cho nó dùng đan dược tốt nhất rồi, sẽ sớm tỉnh lại thôi.” Mai trưởng lão vẫn giữ vẻ mặt hiền lành, cười hì hì giải thích.
Đột nhiên một giọng nói trong trẻo sạch sẽ vang lên: “Sao ngươi lại trừng ta?”
Ngón tay Tiêu Cửu Từ run lên, cậu ấy ở đây…
Âu Toản Nhuế lập tức nổi giận: “Nếu không phải vì ngươi, đại sư huynh đã không đến muộn rồi! Độc tố đã sớm được loại bỏ, hơn nữa ta nhớ lần cuối cùng cũng vì ngươi kiêu ngạo hống hách chọc giận đối phương ra tay, mới hại đại sư huynh phải động thủ lần nữa, nói không chừng không có lần động thủ cuối cùng đó, đại sư huynh sẽ không xảy ra chuyện.”
“Này này, cho dù ngươi không ưa ta, cũng không thể coi ta là giọt nước làm tràn ly chứ.”
“Cứ cho là tại ngươi đó, ngươi nên biết rõ, bọn ta mới là đồng bào một nhà của Thanh Vân Tông, đại sư huynh vì bọn ta làm gì cũng được, vì một người ngoài như ngươi thì không được.” Âu Toản Nhuế nói đầy lý lẽ.
Kiều Hàm nghe cái logic lý thuyết của nàng mà phải kinh ngạc thán phục. Tuy cậu rất muốn phản bác, về lý thuyết thì cậu không phải người ngoài, nhưng hai chữ ‘đạo lữ’ làm ô nhục nam chính kia quá nóng bỏng, cậu không nói ra được.
Nhưng cậu không muốn nói, có người khác nói giúp cậu.
Mai trưởng lão hóng hớt không ngại chuyện lớn, nói thẳng: “Ủa? Họ không phải là đạo lữ sao? Họ mới là người một nhà, chúng ta mới là người ngoài chứ.”
Chỉ nghe thấy Âu Toản Nhuế và Giang Tố Vi đang khóc nức nở đều nín thở.
Âu Toản Nhuế vừa định phản bác.
Mai trưởng lão lại nói: “Hơn nữa, sao ta lại nghe các đệ tử bàn tán, hôm nay nếu không nhờ người ta đứng ra đáp trả, thì Thanh Vân Tông đã bị kẻ gian dắt mũi rồi nhỉ?”
KO!
Kiều Hàm nhìn hai cô gái nhỏ trước mặt tức đến tái mặt, thật lòng muốn giơ ngón tay cái cho Mai Hữu Cứu.
Đúng lúc này, người trên giường bệnh cử động một chút.
Âu Toản Nhuế và Giang Tố Vi lập tức xúm lại.
Kiều Hàm hoàn toàn bị đẩy ra vòng ngoài, chỉ có thể nghển cổ nhìn vào.
Tiêu Cửu Từ khẽ ngồi dậy, quả nhiên giống như lời Mai trưởng lão nói.
Nghe nói ông dùng đan dược cực tốt, lúc đó Mai Hữu Cứu đau lòng đến mức mặt nhăn như hoa cúc, nếu không phải vì chuyện hôm nay, ông ta chắc chắn sẽ không lấy ra.
Tiêu Cửu Từ an ủi hai vị sư muội đang lo lắng, quay đầu nhìn về phía Kiều Hàm.
Hai người vừa đối mắt, Kiều Hàm liền chớp mắt, muốn cười, kết quả lại bị lời nhắc nhở trong đầu làm cho đau đầu.
Sao vậy, cười cũng không cho người ta cười à. Là một fan trung thành của nam chính, cậu có thể không trực tiếp nhào lên đã là rất có tố chất fan rồi, nhìn thấy nam chính, khóe miệng của cậu tự động nhếch lên, điều này có thể trách cậu sao?
[Đây là nhắc nhở thân thiện.]
Kiều Hàm: Giữa chúng ta không có tình bạn, chỉ có quan hệ lao động c**ng b*c và bị c**ng b*c một cách vô tình.
[…]
Giang Tố Vi đã bắt đầu nhận sai, chỉ là lời nói nghe hơi kỳ quặc.
“Đại sư huynh, ta sai rồi, ta vốn muốn dĩ hòa vi quý, vì mọi người. Giới tu chân kẻ yếu làm mồi cho kẻ mạnh, giết người đoạt bảo vốn đã xấu xí, ta không muốn Thanh Vân Tông chúng ta dính vào tin đồn cướp tài nguyên của người khác, có đôi khi dù không phải sự thật, cũng sẽ mang lại phiền phức. Những kẻ tiểu nhân đó tìm cách đuổi đi là được, không phải muốn để mọi người chịu thiệt, không ngờ lại bị mọi người hiểu lầm là không bênh vực người nhà, ta thật sự…” nói rồi lại sắp khóc.
Kết quả nàng vừa khóc, Âu Toản Nhuế, vị hộ vệ kia, lại trừng mắt với Kiều Hàm: “Ta thấy có kẻ dùng việc công báo thù riêng, rõ ràng có thể trực tiếp chửi kẻ địch, lại cứ phải lôi người nhà mình xuống nước.”
Kiều Hàm: Trời đất chứng giám, không phải lúc đó các ngươi ngăn cản ta, ta mới cà khịa các ngươi à?
Kiều Hàm đang định nói, thì thấy Tiêu Cửu Từ nhìn qua.
Trong lòng Kiều Hàm lộp bộp một tiếng, không lẽ sắp bị mắng à.
Nhưng Tiêu Cửu Từ chỉ nhìn cậu một cái, rồi nói với Giang Tố Vi bằng giọng ôn hòa: “Tố Vi, muội không còn nhỏ nữa, cũng nên hiểu chuyện rồi. Thanh Vân Tông chúng ta tuy phải giữ phong thái của đại tông môn, nhưng cũng không thể đánh mất cốt cách. Muội muốn dĩ hòa vi quý, chuyện lớn hóa nhỏ, ta có thể hiểu, nhưng chuyện hôm nay không phải lỗi của chúng ta. Chúng ta có thể quyết định có khoan dung với đối phương hay không, nhưng tuyệt đối không phải bị đối phương ép buộc phải thỏa hiệp.”
“Đại sư huynh! Sao huynh có thể nói tiểu sư muội như thế.” Âu Toản Nhuế sốt ruột, tuy giọng điệu của Tiêu Cửu Từ đã rất dịu dàng, nhưng Giang Tố Vi vẫn bị mắng cho khóc.
“Làm sai tất nhiên phải nói, nếu không sau này sao sửa sai được. Kiều công tử có một câu nói rất đúng, lương thiện không phải để người nhà mình chịu thiệt, lấy lòng người khác. Hy vọng muội ghi nhớ bài học hôm nay, sau này khi ứng phó với mọi việc có thể suy nghĩ nhiều hơn.”
Giang Tố Vi không biết có nghe lọt tai không, dù sao cũng đã khóc lóc chạy đi.
Âu Toản Nhuế tức đến giậm chân: “Đại sư huynh, huynh thiên vị người ngoài.”
Tiêu Cửu Từ lại lắc đầu cười khẽ: “Ta chưa bao giờ thiên vị bất kỳ ai. Toản Nhuế, muội cũng vậy, không phân biệt phải trái đúng sai mà che chở cho Tố Vi, đó không phải là tốt cho muội ấy, đôi khi có thể sẽ hại muội ấy. Lỡ như muội ấy làm sai chuyện gì, lúc này với tư cách là tỷ muội tốt của muội ấy, muội nên chỉ ra cho muội ấy, chứ không phải một mực thiên vị bao che.”
Là đại sư huynh của tông môn, dĩ nhiên thường xuyên dạy dỗ các sư đệ sư muội, bất kể là tu luyện hay làm người, Tiêu Cửu Từ chưa bao giờ giấu giếm, dùng những đạo lý và kinh nghiệm mình biết, cố gắng hết sức để mở đường cho các sư đệ sư muội. Hồi nhỏ mọi người vẫn nghe lời một cách vô điều kiện.
Nhưng khi lớn lên, tâm sự nhiều hơn, chưa chắc đã nghe lời.
Ví dụ như hai cô nhóc bây giờ, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, vừa tròn mười sáu tuổi, có lẽ đang ở tuổi nổi loạn, không nghe vào tai chút nào, trực tiếp tức giận quay đầu bỏ chạy.
Đợi hai người đều chạy đi, Tiêu Cửu Từ lại nhìn về phía Kiều Hàm.
Trong bầu không khí này, toàn thân Kiều Hàm lập tức căng cứng, như thể một học sinh đang chờ bị mắng.
Vẻ nghiêm nghị nho nhã của Tiêu Cửu Từ, còn có sức sát thương hơn cả lời mắng mỏ lớn tiếng.
Cảm giác như mắng xong hai người họ, sẽ đến lượt mình.
Kiều Hàm không hiểu sao lại hơi phấn khích, sắp được nam chính đại nhân dạy dỗ rồi, cậu nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, tuyệt đối không cãi lại.
“Chuyện hôm nay, đa tạ ngươi.”
“Hả?”
Kiều Hàm ngẩn người, nhìn thẳng vào Tiêu Cửu Từ.
Lúc này Tiêu Cửu Từ ngồi bên giường, tiện tay chỉnh trang lại một chút, khôi phục dáng vẻ tiên nhân, nhưng không giống tiên nhân xa vời không thể với tới. Cái khí chất dịu dàng toát ra từ trong xương cốt của y khiến người ta không nhịn được muốn đến gần.
Kiều Hàm bất giác nhìn vào đôi môi đang nói chuyện với mình, môi đầy đặn hồng hào, khóe miệng mang độ cong ôn hòa thân thiện, nhưng kết hợp với đường quai hàm góc cạnh bên cạnh nối liền với chiếc cổ thon dài lại mang đến một sức hút, tăng thêm vài phần khí chất cứng rắn.
Kiều Hàm tưởng mình nghe nhầm, tại sao nam chính lại cảm ơn cậu, trước đó điểm cảm xúc còn cộng thêm một điểm mà?
Ồ, biết rồi, không thích là không thích, công lao là công lao, không hổ là nam chính, ân oán phân minh, sẽ không vì sở thích của mình mà đối xử tùy tiện với một người.
Kiều Hàm phản ứng lại, liền vội vàng lắc đầu:“Ta chỉ không ưa nổi bọn họ thôi.”
Tiêu Cửu Từ mỉm cười thản nhiên, như gió xuân ấm áp: “Còn nữa, xin lỗi.”
Hửm? Sao lại xin lỗi nữa rồi?
Kiều Hàm trợn to mắt khó hiểu nhìn Tiêu Cửu Từ, liên tiếp nhận được lời cảm ơn và xin lỗi của nam chính, cảm thấy trái tim nhỏ bé đã phải chịu đựng gánh nặng không thể chịu đựng nổi.
Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói: “Hai vị sư muội có nhiều chỗ bất kính với ngươi, mong ngươi tha thứ.”
Kiều Hàm phản ứng lại, không ngờ Tiêu Cửu Từ lại vì những cuộc cãi vã vô nghĩa như vậy mà xin lỗi. Thực ra Kiều Hàm vốn không để tâm, cũng hiểu hai cô nhóc đó là sao, nhưng Tiêu Cửu Từ đã chú ý đến điều không đúng, liền sẽ xin lỗi.
“Ta mới không thèm chấp nhặt với mấy cô nhóc đâu.” Kiều Hàm nói thẳng.
Tiêu Cửu Từ gật đầu, coi như cảm ơn.
Thực ra Tiêu Cửu Từ vừa rồi muốn nói rõ với các sư muội, hy vọng họ có thể xin lỗi Kiều Hàm, nhưng người đã chạy đi rồi, chỉ đành để y thay mặt.
Mai trưởng lão đột nhiên chen vào: “He he he, tiểu Hàm Hàm à, ta nghe nói ngươi đã đòi giúp chúng ta một khoản linh thạch kha khá, ta cũng phải cảm ơn ngươi đó nha.”
“Cách gọi tiểu Ngu Ngốc* này…” Kiều Hàm rùng mình.
*’Tiểu Ngu Ngốc’ (小憨憨 – xiǎo hānhan), đồng âm với tiểu Hàm Hàm.
“Vậy tiểu Kiều?”
Kiều Hàm: … “Gọi thẳng tên không được sao?”
“Như vậy mới thể hiện chúng ta thân thiết mà.”
Kiều Hàm vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, họ thân thiết từ khi nào?
Mai trưởng lão cười càng giống Phật Di Lặc hơn: “Có muốn làm y tu không, có thể cân nhắc một chút đó.”
Kiều Hàm ngẩn người.
Liền nghe thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên nói: “Đúng rồi, quên chúc mừng ngươi, đã tấn cấp.”
Chỉ cần dùng linh thị quét qua là biết Kiều Hàm hiện tại không chỉ ở hậu kỳ Luyện Khí kỳ, mà đã tu luyện sang Mộc linh căn. Đa số Mộc linh căn đều chủ tu y tu, cho nên Mai trưởng lão mới nói như vậy.
Có điều, chuyện cậu đột ngột thay đổi cách tu luyện sau ngần ấy năm, liệu có thể giải thích là do tự dưng thông suốt không?
Kiều Hàm cũng sực tỉnh, cậu quả thực quyết tâm trở thành y tu. Có như thế… bao nhiêu đan dược cực phẩm, cậu đều có thể thẳng tay tẩm bổ cho nam chính, tuyệt đối không bủn xỉn như Mai trưởng lão.
Kiều Hàm thầm sướng trong lòng, rồi gật đầu nói: “Quả thực có ý định chuyển sang làm y tu.”
Mai trưởng lão cười: “Vậy sau này thường xuyên đến chỗ bọn ta đi, dù sao Cửu Từ bình thường bận rộn, không có thời gian ở bên ngươi, ngươi cứ đến chỗ bọn ta tu luyện.”
Kiều Hàm cũng cảm thấy ở đây tu luyện là tốt nhất, vui vẻ đồng ý.
Tiêu Cửu Từ thoáng thẫn thờ, rồi bất giác bừng tỉnh, bây giờ Kiều Hàm đang ở Vô Định Phong cùng y. Nếu không có nhiệm vụ, họ sẽ phải sớm tối kề cận vun đắp tình cảm, sau đó đợi chưởng môn xuất quan, có lẽ sẽ phải bái đường thành thân.
Y đã không còn nhớ suy nghĩ ban đầu của mình là gì, nhưng người trước mắt này…
Tiêu Cửu Từ cụp mắt, che đi muôn ngàn suy tư.
Hai người tạm biệt Mai trưởng lão, đứng dậy trở về Vô Định Phong.