Kiều Hàm nổi bật hẳn giữa một đám đệ tử Thanh Vân Tông, bởi chỉ có cậu diện nguyên cây đỏ. Cho nên cậu vừa mở miệng, mọi người đã lập tức chú ý đến cậu.
Mà những người có mặt ở đây dù không quen biết cậu, cũng đã sớm nghe danh cậu. Thấy cậu ra sân, không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
Kiều Hàm đi thẳng đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ, có thể cảm nhận được ánh mắt của nam chính đang đậu trên người mình.
Trái tim kích động, đôi tay run rẩy, chỉ thẳng vào lũ ngu kia.
“Còn dám đòi đại sư huynh của Thanh Vân Tông xin lỗi các ngươi, các ngươi không tự soi lại thân phận của mình đi,gánh nổi không?”
“Ngươi… ngươi nói cái gì, sao bọn ta lại không gánh nổi?”
Cứu cái mạng chó của các ngươi mà không biết dập đầu tạ ơn. Đã ra tay trước rồi bị đánh cho tơi bời, giờ còn ảo tưởng bắt người ta xin lỗi? Cái thói ở đâu ra thế? Hay là thói của Vạn Nhận Tông các ngươi?”
“Ngươi là ai!” Gã mặt sẹo cãi không lại Kiều Hàm, bị châm chọc đến tím mặt, thấy kẻ tới không những không mặc đệ tử phục của Thanh Vân Tông, mà còn chỉ là một tên nhóc Luyện Khí kỳ, lập tức giở thói côn đồ.
“Ta là cha ngươi, cha dạy con trai, còn không ngoan ngoãn nghe lời! Đồ nghịch tử.”
Gã mặt sẹo nghe xong, mắt trợn ngược lên như mắt trâu, nhưng nhất thời cứng họng không bật lại được câu nào.
Kiều Hàm chẳng thèm đoái hoài đến thể diện, so với cái thói ăn vạ của gã mặt sẹo thì ngang ngược hơn gấp bội, khiến đối phương tức đến nổ phổi, nhưng lại khiến người của Thanh Vân Tông phải cố nín cười, như thể vừa trút được cục tức trong lồng ngực vậy.
Tiêu Cửu Từ ở bên cạnh cũng nghe mà ngẩn người, y từ nhỏ đã sống khuôn phép, quả thực chưa từng thấy cách làm ngông cuồng đến vậy.
Càng không ngờ tới, Kiều Hàm lại đứng ra… bênh vực y.
Tiêu Cửu Từ cụp mắt nhìn cậu, một gương mặt non nớt ngây ngô, kiêu ngạo mà đắc ý, khóe miệng nhếch lên nụ cười ranh mãnh, giữa đôi mày thanh tú tràn ngập vẻ ngông cuồng, như thể không sợ sóng gió, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí mà hống hách như vậy.
Tính cách trước đây của cậu dường như vốn là vậy, có lẽ những điểm kỳ lạ lúc trước chỉ là do y đa nghi mà thôi. Nhưng tại sao vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó khang khác.
Đột nhiên, đôi mắt linh động kia lặng lẽ liếc qua như muốn nhìn trộm, chỉ mới lướt qua Tiêu Cửu Từ đã giật mình thon thót vội quay đi, nụ cười trên môi cứng đờ, vành tai cũng hơi ửng hồng.
Tiêu Cửu Từ: …
Kiều Hàm: Trời đất ơi, sức sát thương từ ánh mắt nam chính cao quá, chân mình sắp nhũn ra cả rồi.
Hệ thống: [Ký chủ cố lên, diễn vai phản diện không tệ! Tiếp tục cố gắng!]
Kiều Hàm vội vàng hoàn hồn, cố gắng không để mình xao nhãng vì nam chính.
“Thứ vô lại ở đâu ra đây, đến lượt ngươi nói chuyện à?! Thanh Vân Tông các ngươi có quản được hay không!” Gã mặt sẹo có lẽ cảm thấy miệng lưỡi Kiều Hàm quá sắc bén, cho nên trực tiếp quay sang gầm lên với Giang Tố Vi.
Giang Tố Vi lúng túng, gượng gạo đáp: “Cậu ta không phải đệ tử Thanh Vân Tông. Cái đó… Đại sư huynh…” Giang Tố Vi nhìn về phía Tiêu Cửu Từ cầu cứu, hy vọng y sẽ ra mặt răn dạy Kiều Hàm.
Gã mặt sẹo thấy thế, lập tức phản ứng lại: “Là người của ngươi?”
Tiêu Cửu Từ không nghĩ nhiều, đang định gật đầu.
Kiều Hàm nhanh nhảu cướp lời: “Ta là người sùng bái, người ủng hộ đại sư huynh. Ta không ưa nổi cái thói chơi bẩn của các ngươi. Bạch Cốt Vượn nên là của ai thì là của người đó, xin lỗi thì cửa cũng không có! Không phục thì để chưởng môn các ngươi đích thân ra mặt làm chủ cho các ngươi! Để xem đường đường là chưởng môn một tông có phải cũng dã man vô lý như các ngươi không.”
Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Kiều Hàm, không nói gì thêm, nhưng lại khẽ xoay cánh tay cầm kiếm, tránh để đối phương thẹn quá hóa giận mà tấn công Kiều Hàm.
Gã mặt sẹo đã sắp thở hổn hển như trâu rồi: “Các ngươi muốn đối địch với Vạn Nhận Tông bọn ta chứ gì!”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều nghiêm mặt.
Kiều Hàm lại ngoáy tai.
“Vạn Nhận Tông, Vạn Nhận Tông, có phiền không hả, các ngươi thật sự có thể đại diện cho Vạn Nhận Tông à? Bớt đùa lại, bản thân đánh thua Bạch Cốt Vượn, nhờ Thanh Vân Tông mới nhặt lại được mấy cái mạng quèn, không biết dập đầu tạ ơn thì thôi, lại còn giở thói ăn vạ la lối đòi tài nguyên trong lúc Thanh Vân Tông chữa trị cho, không cho thì gào mồm lên. Vạn Nhận Tông mà biết có đám phế vật các ngươi chắc cũng không muốn thừa nhận các ngươi là đệ tử của Vạn Nhận Tông đâu nhỉ. Chẳng lẽ… mạo danh Vạn Nhận Tông ra ngoài lừa bịp, ăn vạ?”
Kiều Hàm vừa nói vậy, những người có mặt đồng loạt kinh ngạc nhìn về phía các đệ tử Vạn Nhận Tông, không hiểu sao cảm thấy có đạo lý phết, quả thực không giống tác phong của đại tông môn, lẽ nào thật sự là đi ăn vạ?
“Thằng ranh con ngươi dám! Dám ăn nói ngông cuồng nghi ngờ thân phận của bọn ta, sỉ nhục Vạn Nhận Tông ta!” Gã mặt sẹo và đồng bọn nổi đóa, trực tiếp phóng ra uy áp, nhưng lại bị Tiêu Cửu Từ hóa giải vào hư không.
Kiều Hàm ở bên cạnh không cảm nhận được chút nào, cái miệng nhỏ vẫn ba hoa, không ngừng công kích.
“Ta sỉ nhục Vạn Nhận Tông chỗ nào, rõ ràng ta đang sỉ nhục các ngươi, dù gì cũng là tông môn ngang hàng với Thanh Vân Tông, sao lại có những thứ không biết xấu hổ như các ngươi chứ? Lẽ nào Vạn Nhận Tông chuyên thu rác rưởi ư? Cái gì cũng tha về nhà? Mấy tên Kim Đan kỳ các ngươi liên thủ cũng không đánh lại một mình đại sư huynh Kim Đan kỳ của bọn ta, sự tồn tại của các ngươi mới thật sự sỉ nhục Vạn Nhận Tông. Ta khuyên các ngươi, dĩ hòa vi quý, im lặng như gà, đừng để bên ngoài biết, Vạn Nhận Tông các ngươi thật sự không mất nổi cái mặt này đâu.”
“Tìm chết!” Gã mặt sẹo bị k*ch th*ch đến mức trực tiếp chấn vỡ lớp băng, vung trường đao, hồng quang như lưỡi đao tấn công về phía Kiều Hàm.
Võ mồm quả nhiên có rủi ro.
Đòn tấn công của Kim Đan kỳ, là tốc độ mà Kiều Hàm không kịp phản ứng, chỉ thấy trước mắt lóe lên một vệt sáng đỏ rực. Chỉ là cơ thể còn chưa kịp cử động, luồng sáng ấy đã va phải một màn chắn màu lam vừa kịp thời hiện ra, chỉ nghe một tiếng rắc, trên màn chắn xuất hiện chằng chịt vết nứt, rồi tức thì vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh băng rơi lả tả xuống đất.
Những mảnh băng vừa chạm đất đã lan nhanh như lửa gặp cỏ khô, lao thẳng về phía gã mặt sẹo. Gã mặt sẹo chỉ kịp cắm phập lưỡi đao xuống đất hòng chặn đứng thế công. Nào ngờ luồng băng tách làm đôi, men theo sống đao mà lan ngược lên, hàn khí tức thì bùng phát dữ dội.
Đến khi Kiều Hàm định thần lại, đã thấy gã mặt sẹo đang gồng mình rút đao, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên mà thanh đao vẫn trơ ra đó, bị băng phong chặt cứng, không lay chuyển được dù chỉ một li.
Kiều Hàm lúc này mới hoàn hồn, quay sang nhìn Tiêu Cửu Từ. Lông mày y sắc bén tựa kiếm tuốt trần, sống mũi cao thẳng như vách núi, chỉ một góc nghiêng thôi cũng đủ thấy tuấn lãng phi phàm.
Hai ngón tay Tiêu Cửu Từ dựng thẳng, sương lạnh còn lượn lờ nơi đầu ngón, như thể nhẹ nhàng bâng quơ thôi đã đủ hóa giải mọi hiểm nguy.
Quả thực mạnh mẽ đến nhường ấy!
Mắt Kiều Hàm sáng rực như sao, trong lòng lập tức dâng trào cảm giác khi được cáo mượn oai hùm: “Còn dám động thủ, lá gan không nhỏ nhỉ.”
“Các ngươi… bắt nạt người quá đáng, ta là đệ tử đích truyền của trưởng lão Vạn Nhận Tông, các ngươi đối xử với ta thế này, ngày sau Vạn Nhận Tông bọn ta nhất định sẽ tìm các ngươi tính sổ. Còn ngươi nữa, Tiêu Cửu Từ, ngươi giỏi lắm, chúng ta nhớ kỹ rồi!”
“Đại sư huynh của bọn ta tất nhiên là xuất sắc nhất rồi, tính sổ phải không, bọn ta cũng sẽ tính cho kỹ!” Kiều Hàm cười khẩy đáp trả.
Được Kiều Hàm tiện miệng tâng bốc một câu, đáy mắt Tiêu Cửu Từ khẽ lóe lên.
“Đủ rồi, ngươi đừng nói nữa!” Đột nhiên, Giang Tố Vi vội ngăn lại: “Ngươi không phải đệ tử Thanh Vân Tông bọn ta, không có tư cách đại diện bọn ta, ngươi muốn châm ngòi gây chuyện cho bọn ta à.”
Kiều Hàm đang khí thế hừng hực, không ngờ lại bị người nhà mình dội một gáo nước lạnh.
“Nếu không phải đã biết thân phận của ngươi, ta thật sự nghi ngờ ngươi là gián điệp do phe địch cử đến đấy.”
Một câu nói phản xạ có điều kiện của Kiều Hàm, lập tức khiến Giang Tố Vi đỏ hoe mắt.
Âu Toản Nhuế lập tức che chở: “Ngươi nói bậy nói bạ gì đó! Vi Vi… cũng đâu nói sai, bây giờ tình thế căng như dây đàn, chẳng phải đều do ngươi gây ra cả sao?”
“Gây chuyện, còn tốt hơn là tăng chí khí cho địch, diệt uy phong của mình.” Kiều Hàm lạnh giọng đáp.
Âu Toản Nhuế cứng họng, thực ra theo tính cách của nàng, chắc chắn cũng thà đánh một trận, nhưng…
“Ta thấy ngươi cố ý gây sự thì có, tiểu sư muội chỉ muốn giải quyết vấn đề, muội ấy là người lương thiện, không giống ngươi hay gây chuyện thị phi, cuối cùng không phải vẫn là Thanh Vân Tông bọn ta dọn dẹp mớ hỗn độn cho ngươi à.”
Kiều Hàm cười: “Lần đầu tiên ta biết định nghĩa của từ lương thiện là để người nhà mình chịu thiệt, mua vui cho kẻ khác. Đường đường là hai tông môn ngang hàng, vậy mà cái thứ lương thiện ấy lại biến chúng ta thành kẻ khúm núm, luồn cúi để cầu an. Các ngươi ổn chứ?”
Lời Kiều Hàm nói như tiếng sét đánh ngang tai, khiến sự khó chịu dồn nén bấy lâu trong lòng các đồng môn bỗng chốc được gọi tên chính xác.
“Không, không phải vậy, ta làm vậy là vì tương lai của các đồng môn, lỡ như sau này ra ngoài…” Giang Tố Vi cảm thấy mình vô cùng tủi thân, vội vàng thanh minh.
“Ồ, vậy sau này mọi người ra ngoài rèn luyện, hễ gặp phải tranh chấp lợi ích, tranh đoạt tài nguyên thì ai cũng có thể cướp đồ từ phía Thanh Vân Tông, dù sao chúng ta lương thiện rộng lượng, dễ nói chuyện, không muốn gây chuyện thị phi, gây mâu thuẫn, là ý này phải không?”
Sắc mặt mọi người tức thì thay đổi, đúng vậy, sao có thể thế được, rõ ràng họ chiếm lý, nếu thật sự nhượng bộ, vậy sau này người khác sẽ nhìn họ thế nào, đều sẽ cho rằng họ là kẻ ngốc nhiều tiền dễ bắt nạt, vậy chẳng phải họ đã trở thành kẻ ngốc sao.
Cái tiền lệ này tuyệt đối không thể để xảy ra, nếu không thì cần quy tắc của Tiên Minh làm gì.
Trong phút chốc, nhìn cái vẻ kiêu ngạo hống hách của Kiều Hàm, mọi người bỗng thấy thuận mắt lạ thường. Kiều Hàm nói đúng mà!
Ngay cả Âu Toản Nhuế dù không ưa Kiều Hàm cũng không nói được một lời nào.
Giang Tố Vi bị nói cho rưng rưng nước mắt, thấy mọi người nhìn mình bằng ánh mắt không đúng, lập tức nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.
“Đại sư huynh… ta thật sự không có ý đó, không phải phụ thân thường dạy chúng ta, phải dĩ hòa vi quý sao? Hai đại tông môn chúng ta, vốn nên làm gương cho các tiên môn bên dưới, nếu làm ầm lên, không phải mọi người đều sẽ mất mặt sao?”
Giang Tố Vi không có ý đó, chỉ là cảm thấy những chuyện đó không ảnh hưởng gì đến mình, cho nên cũng cảm thấy người khác có thể rộng lượng không quan tâm như nàng, có thể tùy tiện ban phát, để giành được danh tiếng rộng lượng khoan dung.
Nhưng đâu phải ai cũng là con gái chưởng môn.
“Cũng không phải chúng ta mất mặt, người không tuân thủ quy tắc mới mất mặt.”
“Đúng vậy, cho dù có làm ầm lên, dựa vào đâu mà chúng ta phải nhượng bộ, tông môn chúng ta cũng không kém mà.”
“Tiểu sư tỷ sao cứ bênh vực người ngoài vậy. Là bọn ta đổ máu bị thương mới săn giết được Bạch Cốt Vượn, nên là của bọn ta.”
Các đệ tử xung quanh đã bắt đầu hơi oán trách.
Giang Tố Vi lập tức khóc òa lên, vẫn cứ nắm chặt tay áo Tiêu Cửu Từ. Nàng thật sự không có ý đó, nàng vì mọi người mà, đều tại Kiều Hàm, sao có thể nói nàng như vậy! Để mọi người đều hiểu lầm nàng.
Tiêu Cửu Từ vẫn rất thương yêu tiểu sư muội Giang Tố Vi này, thấy nàng lo lắng bèn an ủi: “Yên tâm, không làm ầm lên được đâu.”
Y quay người nói với người của Vạn Nhận Tông: “Nếu muốn tính sổ, tìm một mình ta là được, bất cứ lúc nào đều có thể chỉ giáo.”
Kiều Hàm vừa nghe đã sốt ruột, quả nhiên, nam chính cứ quen thói ôm hết mọi khó khăn về mình, tuy tổn hại không lớn, nhưng muỗi nhiều cũng cắn người mà.
Đang định nói gì đó, thì phát hiện các đệ tử tông môn xung quanh lại quen như thường lệ, không một ai đứng ra nói chuyện, ngược lại còn mặc kệ, thậm chí còn có vẻ tự hào.
Trong lúc Kiều Hàm ngẩn người, thì thấy Tiêu Cửu Từ tiện tay vung lên, tất cả băng phong đều được giải trừ, để sáu người kia khôi phục tự do.
Sáu người vẫn nhìn Tiêu Cửu Từ đầy phẫn hận.
Đột nhiên Tiêu Cửu Từ mở miệng: “Không biết các hạ là đệ tử của vị trưởng lão nào?”
“Sao? Bây giờ mới biết lo lắng à?” Gã mặt sẹo lập tức nói.
“Không phải, các trưởng lão của Vạn Nhận Tông, ta đều từng gặp, cho nên muốn biết, rốt cuộc ta đắc tội vị nào.”
Gã mặt sẹo tức thì chột dạ, miệng mấp máy: “Ta… ta không nói cho ngươi biết, ngươi cứ chờ xem.”
Thái độ kỳ quặc của gã mặt sẹo khiến mọi người phải ngoái nhìn.
Tiêu Cửu Từ mỉm cười thản nhiên, như gió xuân ấm áp: “Không muốn nói hay là không dám nói.”
“Ngươi… ngươi nói cái gì, ta có gì mà không dám, ta vốn là đệ tử của trưởng lão.”
“Lúc bắt đầu xung đột, các ngươi không nhắc tới, đến cuối cùng bất đắc dĩ mới nhắc đến việc mình là đệ tử đích truyền của trưởng lão. Nếu thân phận này không giả, vậy chỉ có thể nói rõ các ngươi biết rõ hành vi của mình sẽ không có bất kỳ trưởng lão nào đứng ra làm chủ cho các ngươi, nếu không các ngươi đã sớm nói thân phận ngay từ đầu rồi, phải không?”
Một lời nói thức tỉnh tất cả mọi người!
Gã mặt sẹo kinh ngạc tột độ, mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng, chỉ có thể ngây ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ, nhìn vào đôi mắt tựa như sơn mài đen tuyền kia, như thể có thể nhìn thấu gã.
Chân mềm nhũn, suýt nữa thì không đứng vững.
Sắc mặt năm người còn lại không kiểm soát được mà trở nên khó coi, cái gọi là đích truyền, tông môn lớn như vậy không có một ngàn cũng có mấy trăm, họ tất nhiên không là gì, huống hồ họ cũng không chiếm lý.
Thực ra ban đầu họ thật sự chỉ muốn chia chút lợi lộc, không ngờ gã mặt sẹo lại tham lam mở miệng đòi hết, bây giờ ngược lại còn mất nhiều hơn được.
“Thì ra các ngươi đang lừa bọn ta à! Các ngươi dây dưa vô lý với bọn ta là muốn đục nước béo cò!”
“Thì ra các ngươi mới là người không dám thật sự làm ầm lên! Cũng phải, nghe nói Vạn Nhận Tông quản lý đệ tử rất nghiêm, sao có thể dung túng các ngươi gây chuyện làm loạn.”
“Suýt nữa thì bị lừa rồi, muốn cậy thế đoạt bảo, còn dám hùng hồn động thủ, thật sự coi bọn ta dễ bắt nạt à! Cũng không xem đây là nơi nào! Có dung túng cho các ngươi làm càn không!”
“Bây giờ đến lượt chúng ta tìm Vạn Nhận Tông các ngươi đòi lời giải thích rồi nhỉ!”
Các đệ tử nhận ra mình suýt bị dắt mũi, lập tức sôi máu. Hóa ra chẳng phải đối phương tin mình đúng, mà là vô lý cũng cố cãi lấy được.
Kiều Hàm nhìn đám rùa rụt cổ này mà cạn lời. Nhưng phải công nhận… nam chính đỉnh thật sự! Ban nãy cậu còn mải ấm ức thay cho y, hóa ra người ta chỉ qua vài câu đã bắt thóp được đám này là hổ giấy, chẳng có gì đáng để tâm.
Sáu người dưới những lời lên án, cuối cùng cũng mất hết khí thế, ai nấy đều cúi gằm mặt, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.
Giang Tố Vi cũng ngây người ra nhìn, nàng vừa rồi suýt nữa thì giúp ngược, sau khi phản ứng lại, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, tủi thân không chịu nổi. “Các ngươi…”
Âu Toản Nhuế cuối cùng không còn kiềm chế tính tình nữa, trực tiếp như núi lửa phun trào: “Xin lỗi, rồi cút khỏi Thanh Vân Tông! Nếu không, ta đích thân bắt các ngươi đi gặp chưởng môn Vạn Nhận Tông!”
Sự việc đã đến nước này, mấy người kia tự nhiên không dám giãy giụa nữa, chỉ muốn chuyện lớn hóa nhỏ, đẩy gã mặt sẹo cùng nhau xin lỗi qua loa.
Thấy người sắp đi rồi, Kiều Hàm đột nhiên phản ứng lại.
Ủa? Vậy nhiệm vụ của mình…
[Ting, chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành! Tung hoa tung hoa, xin hãy tiếp tục cố gắng.]
Kiều Hàm lập tức thở phào một hơi, quá may mắn, không những không kết thù với Vạn Nhận Tông, còn lợi dụng những tên ngu giát cứt giả vàng này để hoàn thành nhiệm vụ.
Quả nhiên hệ thống vẫn yêu mình!
Kiều Hàm nóng lòng muốn xem mình nhận được bao nhiêu điểm cảm xúc. Kết quả đợi mãi không thấy động tĩnh gì.
Kiều Hàm: ?
Hệ thống: [?]
Kiều Hàm: Điểm cảm xúc đâu! Đừng có lag vào lúc này, nhổ ra đây!
Hệ thống: […Qua kiểm tra, không thu thập được biến động cảm xúc của nam chính.]
Kiều Hàm: ???? Tại sao lại như vậy! Thế chẳng phải tôi làm công cốc rồi à? Có nhầm lẫn không đó.
Hệ thống: [Điểm cảm xúc được tính toán dựa vào hiệu quả hoàn thành nhiệm vụ của ký chủ, cảm xúc của nam chính không vì hành vi của ngài mà biến động nên dĩ nhiên không thu thập được, chỉ có thể nói ra rằng ký chủ chưa đủ cố gắng, chất lượng hoàn thành không tốt.]
Kiều Hàm đã vô cùng cố gắng đang bất lực nổi giận…
Hệ thống: [Ký chủ đừng lo, vì cái mạng nhỏ của ký chủ, hệ thống sẽ sớm sắp xếp nhiệm vụ mới cho ngài.]
Kiều Hàm uể oải: Cút!
Còn cách nào nữa đây, xét từ kết quả, cậu cũng không gây ra phiền phức gì, người tốt như nam chính, chắc chắn sẽ không giận cậu đâu!
Lẽ nào chính vì như vậy nên không có điểm cảm xúc, Kiều Hàm cũng không biết nên khóc hay nên cười.
Chỉ đành oán hận nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, nam chính đại nhân, hay là anh cứ giận tôi một chút đi.
Ví dụ như cảm thấy tôi tự cho là đúng, hung hăng dọa người, không giống người tốt?
Có lẽ ánh mắt của Kiều Hàm quá rõ ràng.
Tiêu Cửu Từ quay mắt nhìn qua, ánh mắt liền dừng lại, dường như nhìn thấy sự oán niệm nồng nặc toát ra từ trên người Kiều Hàm, không còn vẻ mặt sinh động như lúc chặn người ta nữa, dường như rất không hài lòng với hiện trạng.
“Ngươi… còn có gì muốn nói không?” Tiêu Cửu Từ thăm dò. Dù sao chuyện hôm nay giải quyết thuận lợi, công lao của Kiều Hàm không nhỏ.
Nhưng Tiêu Cửu Từ vừa mở miệng, những người chuẩn bị đi phía trước lập tức cứng đờ dừng bước, cẩn thận nhìn về phía bên này, như thể sợ Kiều Hàm sẽ không dễ dàng tha cho chúng. Dù sao vừa rồi chính Kiều Hàm vẫn luôn đối đầu với chúng, hại tình thế của chúng đột ngột thay đổi.
Nhưng… đây hoàn toàn là hiểu lầm.
Kiều Hàm chớp chớp mắt, không phản ứng kịp nam chính muốn cậu nói gì, nhưng lại nhìn thấy thái độ của những người Vạn Nhận Tông kia.
Mọi người xung quanh cũng nhìn qua, dường như muốn xem Kiều Hàm còn có thể nói ra được cái gì.
Kiều Hàm thì ngơ ngác, nhưng liếc thấy thương tích của các đệ tử xung quanh, rồi cả những y tu ngất lịm ở vòng ngoài do ảnh hưởng của Tịnh Linh Trận, đôi mắt cậu khẽ nheo lại, lập tức tìm được đối tượng để trút giận.
“Không phải ta muốn nói gì, mà là các huynh đệ y tu của Phổ Hiền Phong có lời muốn nói.”
Y tu có mặt không ít, nhưng ai nấy đều đầu đầy dấu chấm hỏi.
Họ muốn nói gì cơ?
“Cái gì?” Tiêu Cửu Từ ngẩn người.
“Vừa rồi lúc ta ở dưới, nghe họ nói rồi, trị liệu cho người của Vạn Nhận Tông tốn không ít linh thạch, nãy họ đánh nhau còn làm ảnh hưởng đến linh thực, có phải theo lý nên bồi thường không, tổn thất này không thể để các huynh đệ y tu của Phổ Hiền Phong chúng ta tự gánh chịu chứ.”
Các y tu: Tuy nói có lý, nhưng bọn ta đâu có nói?
Người của Vạn Nhận Tông: Cái gì? Còn phải bồi thường!!!!
Kiều Hàm dứt khoát bẻ ngón tay ra, nói: “Coi như vừa rồi đánh nhau, tổn thất của người chiến đấu hai bên bù trừ cho nhau, nhưng các huynh đệ y tu thì sao, không tham chiến mà, tốt bụng cứu họ, còn bị ngộ thương thì oan quá, vậy phí trị liệu, phí lỡ việc này…”
“Đợi đã, phí lỡ việc là gì?” Gã mặt sẹo sốt ruột.
“Chính là bồi thường cho việc làm lỡ việc tu luyện hàng ngày của các y tu. Vì trận gây rối của các ngươi, họ vừa phải dưỡng thương, vừa phải trồng lại linh thực, đâu còn thời gian để duy trì việc tu luyện của mình nữa, cái này không cần bồi thường sao? Ta còn chưa nhắc đến phí tổn thất tinh thần, thần kinh của các huynh đệ y tu đều rất mỏng manh nhạy cảm đó.”
Người của Vạn Nhận Tông: Ngươi là ma quỷ à?
Các y tu: Rốt cuộc là vị y tu nào nghĩ ra được cách bồi thường thiên tài như thế! Đúng vậy đúng vậy, bình thường chăm sóc linh thực rất vất vả, họ cũng phải tu luyện, hơn nữa họ không chịu nổi hù dọa đâu.
Kiều Hàm nhỏ nhẹ bảo: “Yên tâm, nể tình hữu tông, nhất định sẽ giảm giá cho các ngươi, coi như mua cho các vị một bài học, đừng có một bụng nước độc, làm chuyện xấu là phải trả giá.”
“Các ngươi không phải là đại tông môn sao? So đo tính toán như vậy, bọn ta đều đã xin lỗi rồi!” Có người không cam tâm gào lên.
Giang Tố Vi cũng cảm thấy mất mặt, định mở miệng, nhưng nhìn bầu không khí xung quanh, lập tức co chân lại.
Chỉ thấy các đệ tử Thanh Vân Tông đều hưng phấn đến đỏ mặt, thậm chí có y tu đã tụ lại với nhau bàn bạc.
“Nói cái gì vậy! Anh em ruột còn phải sòng phẳng! Các ngươi muốn quỵt nợ, lại coi bọn ta là kẻ ngốc à?”
“Đúng vậy, đúng vậy, cũng không biết là ai lúc trước la lối đòi tính sổ! Bọn ta sẽ tính sổ thật với các ngươi!”
“Không bồi thường tiền, không được đi!”
Người của Vạn Nhận Tông máy móc quay đầu nhìn về phía Tiêu Cửu Từ: Không quản à?
Đại sư huynh của Thanh Vân Tông nổi danh là người thân thiện dễ nói chuyện nhất, chắc sẽ không để cho vở kịch này diễn ra chứ.
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, thấy vẻ mặt cậu lại trở nên sinh động, chỉ là khi chú ý đến ánh mắt của mình thì trở nên vô cùng căng thẳng, hàng mi như lông quạ không ngừng run rẩy, gò má cũng căng cứng lại.
Tiêu Cửu Từ không hiểu sao cảm thấy có hơi buồn cười, cảm thấy y sẽ không tán thành cách làm này sao? Nếu là bình thường, Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ không tính toán những chuyện này, nhưng hình như lời của ai đó nói quả thực rất có lý.
“Tưởng Doãn, tính sổ, nhớ kỹ, giảm giá.”
“Dạ được, đại sư huynh!” Tưởng Doãn là người quản lý sổ sách của Phổ Hiền Phong, hôm nay vừa hay có mặt ở đây, cười hì hì xông lên, từ trong nhẫn trữ vật lôi ra một chiếc bàn tính. Thậm chí còn rất muốn hỏi Kiều Hàm bên cạnh, còn có danh mục thu phí nào khác không, đòi thêm một ít, sau này mua hạt giống linh thực.
Sắc mặt của đám Vạn Nhận Tông tái mét, nhưng cũng không dám gây chuyện nữa, chỉ sợ nói thêm một câu, tên ma quỷ bên kia lại nghĩ ra trò gì.
Mau bồi thường tiền rồi đi cho xong.
Tiêu Cửu Từ nói xong, liền nhìn về phía Kiều Hàm, lại thấy gương mặt căng thẳng vừa rồi không những không khá hơn, ngược lại đột nhiên trở nên phức tạp khó xử, quay đầu đối diện với y.
Ánh mắt đó, oán hận xen lẫn tủi thân, như thể mình vừa bắt nạt cậu vậy.
[Ting, chúc mừng ký chủ, bắt được điểm cảm xúc +1]
Kiều Hàm: Lòng dạ nam chính, như kim đáy biển! Chẳng trách vừa rồi cứ nhìn mình chằm chằm, thì ra là không ưa mình, mình không phải chỉ đòi chút tiền thôi sao? Cũng vì Thanh Vân Tông của mấy người mà! Huhu, tủi thân quá.