Giang phu nhân và đám người vốn nổi tiếng bao che khuyết điểm vừa đến, thấy bộ dạng thê thảm của Giang Kỳ Lạc liền không hỏi nguyên do mà lập tức ra tay với Kiều Hàm.
Kiều Hàm đã sớm lường trước, sao có thể để mình chịu thiệt được, cậu trực tiếp lùi vào trong pháp trận phòng hộ đã chuẩn bị sẵn. Thế nhưng, Giang phu nhân chỉ dùng một chiêu đã đánh tan trận pháp.
Kiều Hàm trợn mắt há mồm, thầm nghĩ mụ điên này không phải muốn nhân cơ hội một chưởng đánh phế cậu luôn đấy chứ.
Việc bố trí trận pháp phòng hộ rất phiền phức, trước đó để đối phó với Giang Kỳ Lạc, cậu chỉ bày ra một cái, bây giờ đã mất rồi, chỉ có thể dựa vào Mặc Ngân. Nhưng Kiều Hàm cảm thấy Giang phu nhân dù có bao che và hung hãn đến đâu, cũng không đến mức mất não mà ra chiêu thứ hai.
Quả nhiên, sau khi chiêu đầu tiên đánh vỡ trận pháp, khung cảnh trở nên vô cùng khó xử.
Cứ như thể Kiều Hàm đã sớm biết có người sẽ giận quá hóa rồ mà ra tay bừa bãi. Xung quanh đã có không ít người, nếu chưởng đầu tiên là do thấy con trai thê thảm mà mất kiểm soát thì còn có thể thông cảm, nhưng nếu đánh ra chưởng thứ hai, đó chính là cố ý trả thù.
Thân là phu nhân chưởng môn cũng không thể làm vậy được. Lần này không cần người khác ngăn cản, Giang phu nhân tự mình dừng tay với khuôn mặt tái mét.
“Người đâu, Kiều Hàm hãm hại đồng môn, áp giải vào Giới Luật Đường.”
“Vậy không ổn đâu, chuyện này kỳ lạ lắm.” Nhị trưởng lão của Kiếm Cương Phong vừa đi tới vừa nói với vẻ không ngại chuyện lớn thêm: “Không thể nhân lúc sư phụ và sư huynh người ta không có ở đây mà bắt nạt người ta được.”
“Ngươi nói cái gì!” Giang phu nhân lập tức quát lên.
Mai trưởng lão cũng lững thững đi tới, ho khan vài tiếng rồi nói: “Chuyện này… Kỳ Lạc sao lại ở Vô Định Phong vậy?”
Sắc mặt Giang phu nhân thay đổi, liền nghe thấy Giang Tố Vi lên tiếng: “Là Kỳ Lạc có việc đến tìm Kiều Hàm thương lượng, không ngờ…”
“Đúng, ta đến để bàn chuyện tặng lễ cho Tam Thanh Kiếm Phái, không ngờ hắn lại hại ta.” Giang Kỳ Lạc căm phẫn gào lên. Nếu đã định trước mình không đi được, gã cũng không để Kiều Hàm đi, hơn nữa còn muốn Kiều Hàm phải chịu nỗi đau giống mình.
“Ta đã nói mà, nếu không có mưu tính trước, một y tu như hắn sao có thể đánh lại một kiếm tu mạnh hơn mình chứ.” Âu Toản Nhuế lập tức hùa theo: “Hắn còn không đánh lại cả ta, không tin thì mọi người bây giờ thử so tài xem.” Nói rồi còn vung vẩy thanh kiếm trong tay.
Nếu thật sự so tài, Kiều Hàm dĩ nhiên không phải là đối thủ của Âu Toản Nhuế.
“Khụ khụ… Kiều Hàm, ngươi nói sao đây?” Mai trưởng lão ra vẻ không nỡ nhìn.
Kiều Hàm đã quá quen với cảnh tượng này, không khỏi có chút cảm thán.
Cậu lạnh lùng nói: “Trước đây tuy có ý nhắm vào ta, nhưng ít ra còn dùng chút thủ đoạn để sắp đặt. Bây giờ ngay cả chuyện đổi trắng thay đen ngay trước mặt, cái trò hạ đẳng vô liêm sỉ nhất cũng làm được. Sư huynh nhất định sẽ rất thất vọng, khi đám sư đệ sư muội mà huynh ấy cẩn thận chăm sóc lại biến thành những kẻ dối trá chuyên đi vu khống người khác.”
Kiều Hàm khinh bỉ lắc đầu, khiến sắc mặt của tất cả những người có mặt đều thay đổi.
Hai chị em nhà họ Giang cũng biến sắc, như thể bị ai đó vô hình tát cho mấy chục cái vào mặt.
Bọn họ thân là con của chưởng môn, muốn đối phó một người mà lại phải dùng đến thủ đoạn thấp kém và ngu xuẩn như vậy, đúng là mất mặt đến cùng cực, nhưng sự đã đến nước này, đúng là đâm lao phải theo lao. Ngược lại, vì bị Kiều Hàm cố tình chỉ ra, họ càng thêm căm hận cậu.
Âu Toản Nhuế và Giang phu nhân thực ra có chút không chắc chắn, bởi vì họ thực sự không hiểu tại sao Giang Kỳ Lạc lại đến gây sự với Kiều Hàm, cho nên càng thiên vị tin rằng Kiều Hàm giảo hoạt gian trá, muốn hãm hại Giang Kỳ Lạc.
Nghe thấy lời sỉ nhục của Kiều Hàm, họ tự nhiên càng thêm tức giận.
“Sỉ nhục đồng môn, tội thêm một bậc.” Giang phu nhân lập tức nói.
“Nói thật mà cũng tính là vu khống sao?” Kiều Hàm ung dung đáp.
“Ta không có lý do gì để hại ngươi, là ngươi trước đây phẩm hạnh xấu xa, động một chút là làm người khác bị thương.” Giang Kỳ Lạc lập tức nói.
Ngược lại, có vài giọng nói từ phía sau lên tiếng thay Kiều Hàm: “Có phải là vì chuyện bái sư không…”
Giang Tố Vi vừa nghe thấy liền tỏ vẻ tủi thân: “Ta biết nhiều người có thắc mắc, nhưng mọi người thử nghĩ xem, Kiều Hàm cả tháng nay đều bình an vô sự, tại sao lại đúng hôm nay xảy ra chuyện chứ.”
Ý là nếu vì chuyện bái sư, gã đã ra tay từ sớm chứ không đợi đến hôm nay.
Kiều Hàm dĩ nhiên cũng không thể nói ra nguyên nhân, bởi vì cậu không thể “biết” được nguyên nhân.
Họ muốn xem Kiều Hàm sẽ ngụy biện thế nào, dù sao cũng là cậu thật sự đã đả thương người khác, cậu chính là bên yếu thế.
Kiều Hàm cười lạnh một tiếng: “Vậy những dấu vết giao đấu ở cửa phòng ta thì giải thích thế nào?”
Giang Kỳ Lạc lập tức nói: “Chúng ta đang nói chuyện vui vẻ trong sân, là ngươi đột nhiên tấn công ta, đánh ta văng vào cửa, ta mới vô tình đâm sầm vào trong.”
Kiều Hàm lại cười nói với Giang phu nhân: “Hãm hại đồng môn, sỉ nhục đồng môn, còn có nói dối, bịa đặt, vu khống đều là tội, đều phải vào Giới Luật Đường đúng không?”
Giang phu nhân hơi sững người, có chút không tự tin nhìn con trai, thấy con trai kiên quyết, bà ta liền gật đầu: “Đương nhiên, trừ khi ngươi có bằng chứng chứng minh mình trong sạch, nếu không…”
“Công bằng ghê nhỉ, ta và Giang Kỳ Lạc rõ ràng đều không có bằng chứng chứng minh lời mình nói là thật, vậy mà chỉ bắt một mình ta đưa ra bằng chứng. Chuyện này ta nhất định phải kể lại cho sư phụ ta nghe mới được.”
Các trưởng lão xung quanh đều ho khan, tỏ vẻ rất khó xử, rõ ràng là đang ức h**p người khác.
Sắc mặt Giang phu nhân cứng đờ: “Nếu ngươi không phục, cứ tạm giam ở Giới Luật Đường trước, rồi sẽ phái người điều tra chi tiết.”
“Phạt mấy roi?” Kiều Hàm hỏi.
Giang phu nhân sững sờ: “Cái gì?”
“Những tội danh đó đủ để bị phạt bao nhiêu roi của Linh Tiên Hình.”
Lần này không cần Giang phu nhân trả lời, trong số những người đến có một sư huynh của Giới Luật Đường: “Nếu chỉ phạt roi, thì đủ ba roi.”
Kiều Hàm cười nham hiểm nhìn Giang Kỳ Lạc: “Ngươi chắc chắn muốn ta chứng minh chứ?”
Giang Kỳ Lạc lại nghển cổ nói: “Bớt lời thừa! Có giỏi thì chứng minh đi!”
Kiều Hàm cười khinh miệt, từ từ giơ tay lên, vòng tay Bích Huyền khẽ chuyển động, một luồng linh quang màu xanh lục chiếu lên phía trên cây cây Hồn Nguyên. Ở đó, không biết từ lúc nào, dưới màn đêm đã xuất hiện một màn nước. Linh quang lóe lên trên màn nước, hiện ra những đường vân, chính là Lưu Ảnh Thuật.
Vừa thấy những đường vân này, sắc mặt của một vài người đã hoàn toàn thay đổi.
Lưu Ảnh Thuật giống như camera giám sát của thời hiện đại, có thể chiếu lại hình ảnh đã được ghi lại từ trước, nhưng cần phải bố trí trận pháp trước và cần có pháp lực để duy trì liên tục. Để ghi lại được đoạn này, cậu đã phải tiêu tốn một viên linh thạch thượng phẩm, khiến Kiều Hàm đau lòng không thôi.
May mắn là đã ghi lại được tình tiết quan trọng.
Thế nên, khi màn nước phản chiếu lại đầy đủ cảnh tượng Kiều Hàm một lần nữa bước vào sân, giả vờ phát hiện trong phòng mình có điều bất thường, bố trí sẵn cạm bẫy bên ngoài, kết quả là Giang Kỳ Lạc đột nhiên từ trong cánh cửa đóng kín của Kiều Hàm lao ra giao chiến với cậu.
Sự việc đã rõ như ban ngày, là Giang Kỳ Lạc mai phục trước nên mới bị dính bẫy, lại còn nói dối vu khống.
Đoạn hình ảnh rất ngắn, nhưng lại như những ngọn roi thật sự quất vào mặt họ. Hơn nữa nó còn lặp đi lặp lại, quất đi quất lại.
Cuối cùng, màn nước bị một chiêu pháp thuật của Giang phu nhân đánh tan.
“Sao ngươi lại có thể…” Giang Tố Vi kinh ngạc đến mức đánh mất cả vẻ ngây thơ thường ngày.
“Trận pháp ư? Là học được từ Đặng Lợi Minh của Khốn Thần Môn khi ra ngoài. Bố trí trước à? Đó là vì phát hiện có điều không ổn, để phòng ngừa nhỡ ta có mệnh hệ gì, còn có thể để lại manh mối về hung thủ cho sư huynh. Vậy nên, ngươi còn lời dối trá nào muốn bịa ra nữa không?”
Kiều Hàm cười ranh mãnh, chặn đứng tất cả những câu hỏi mà đối phương có thể đưa ra, nhìn bọn họ tức đến đỏ mặt, trong lòng đắc ý vô cùng.
Sắc mặt Giang Tố Vi thay đổi mấy lần, cuối cùng vẫn như cũ mà khóc lóc: “Ta không có, ta thật sự tưởng đệ đệ đến tìm ngươi thương lượng, ta…”
Đúng là biết cách phủi sạch quan hệ.
Sắc mặt Giang Kỳ Lạc đã hoàn toàn không còn chút máu, bị Giang phu nhân lườm cho một cái sắc lẻm nhưng không nói được câu nào, dù sao thì chứng cứ đã rành rành.
Thấy không ai lên tiếng, Kiều Hàm tự mình cổ vũ: “Mời đi, ba roi. Giang phu nhân đang thay chưởng môn quản lý sự vụ, sẽ không vì là con trai mình mà lại, lại lại lại thiên vị chứ.”
Mọi người: Hình như cậu ta nói lắp một chút, mà hình như cũng không phải…
“Chậc, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.” Một trưởng lão bảo vệ nhà họ Giang không nhịn được lên tiếng.
“Vừa rồi nếu không chứng minh được, Kiều Hàm đã phải chịu phạt rồi. Nói mà không giữ lời thì không phục chúng.” Nhị trưởng lão của Kiếm Cương Phong nói.
Mai trưởng lão cũng ho khan vài tiếng: “Ôi chao, không ngờ lại thật sự là nói dối. Chưởng môn xuất quan nhất định sẽ rất thất vọng.”
Lần này, Giang phu nhân thật sự như bị lửa đốt, nhưng nhìn bộ dạng của con trai mình, bà ta vẫn không nhịn được mà cúi đầu: “Phạt thì chắc chắn là phải phạt…”
Kiều Hàm kinh ngạc nhìn Giang phu nhân, chỉ thấy bà ta ngước mắt lên, ánh mắt vừa mang theo uy h**p, vừa pha chút thỏa hiệp: “Bản tôn không biết giữa các ngươi có mâu thuẫn nhỏ nhặt gì mà làm đến mức này, nhưng người cũng đã bị ngươi đánh rồi, lại chịu thêm roi hình thì thật không ổn. Hay là chúng ta đổi một cách khác đi. Ngươi có yêu cầu gì cũng có thể đưa ra, dù sao giữa đồng môn vẫn nên hóa giải mâu thuẫn là chính, bản tôn bảo đảm với ngươi sau này Kỳ Lạc tuyệt đối sẽ không gây sự với ngươi nữa.”
Kiều Hàm khẽ híp mắt, nhìn Giang phu nhân trực tiếp bước lên một bước chắn trước mặt Giang Kỳ Lạc, thái độ rất rõ ràng, hiển nhiên là kiên quyết không muốn con trai mình bị phạt nặng thêm nữa.
Nhưng hành động này cũng khiến các đệ tử xung quanh nhìn mà lắc đầu thở dài.
Trước đây mọi người đều cảm thấy Thanh Vân Tông là một nơi tương đối công chính trong số các tông môn, bởi vì chưởng môn và đại sư huynh đều là tấm gương sáng. Nhưng hiện nay chưởng môn bế quan dài hạn, đại sư huynh vừa đi khỏi là mọi thứ liền rối loạn, mà người gây rối lại chính là phu nhân chưởng môn, không ai có thể vượt qua bà ta để chủ trì công đạo, tóm lại là khiến lòng người có chút bất ổn.
Bình thường mọi người không xung đột với gia đình họ thì không thấy rõ, lúc cùng nhau làm nhiệm vụ, còn cảm thấy chị em nhà họ Giang rất tốt. Bây giờ xem ra là do không có xung đột lợi ích, một khi xung đột như Kiều Hàm, vậy thì chỉ có nước chịu ấm ức, trừ khi có đại sư huynh ở đây mới có thể đòi lại công bằng, còn nếu đại sư huynh không có mặt, các trưởng lão cũng chỉ biết lo chuyện của mình.
Giang phu nhân không nhượng bộ chút nào, đây cũng là một khả năng mà Kiều Hàm đã đoán trước, nên cậu cũng không tức giận lắm, dù kế hoạch báo thù nho nhỏ của cậu đã thất bại.
Lần đầu tiên nhìn thấy Giang Kỳ Lạc bị quất roi, Kiều Hàm đã có suy nghĩ độc địa rằng, nếu có thể đem một trăm roi vốn dĩ quất lên người nam chính trong nguyên tác trả lại hết cho những kẻ đã “cống hiến” cho nam chính thì sẽ sảng khoái biết bao.
Nhưng cũng chỉ là thầm nghĩ, bây giờ gặp được cơ hội này, liền muốn thử vài roi.
Nhưng không có cơ hội thì đành nghĩ đến lợi ích khác.
“Được thôi, nếu tôn thượng đã nói vậy, ta cũng vui lòng hóa giải cho qua.” Kiều Hàm đột nhiên lên tiếng.
Lời này vừa thốt ra, Giang phu nhân liền cảm thấy Kiều Hàm là người thức thời, thở phào nhẹ nhõm. Những người khác tuy có chút thất vọng nhưng cũng có thể hiểu được.
Ngược lại, những người quen biết Kiều Hàm lại có chút không tin, lẽ nào cậu thật sự sợ nhà họ Giang rồi sao.
Giang Kỳ Lạc tuy cúi đầu, nhưng sống lưng đã hơi thả lỏng trong giây lát, còn tưởng Kiều Hàm đã thỏa hiệp. Kết quả, một giây sau, nếu gã có thể cử động, chỉ hận không thể nhảy dựng lên liều mạng.
“Ta muốn viên Kết Kim Đan, viên của Giang Kỳ Lạc.”
Kết Kim Đan, dùng cho tu sĩ Trúc Cơ đột phá lên Kim Đan Kỳ. Trong nguyên tác, Giang Kỳ Lạc lúc này đã sắp kết đan, cho nên Giang phu nhân đã tốn rất nhiều công sức để chuẩn bị sớm cho gã một viên Kết Kim Đan phẩm chất tốt nhất. Kết quả tên ngốc này lại không dùng đến, mà lại nuốt viên của Tam Thanh Kiếm Phái để cưỡng ép đột phá.
Nếu đã không dùng đến, vậy thì đừng dùng nữa. Tên này càng vào Kim Đan Kỳ muộn, Kiều Hàm càng yên tâm.
Nhưng yêu cầu của Kiều Hàm lại khiến mọi người trợn mắt há mồm, còn tưởng cậu thật sự thỏa hiệp, không ngờ lại có ý đồ này, đúng là một kẻ không bao giờ chịu thiệt.
Viên Kết Kim Đan của Giang Kỳ Lạc đã từng được gã đem ra khoe khoang, không phải ai cũng có thể kiếm được, người bình thường chỉ có thể kiếm được loại thường. Nếu đưa cho Kiều Hàm, sau này muốn tìm lại sẽ rất khó. Nếu muốn kết thành kim đan tốt nhất, cách an toàn nhất là phải đợi thêm, đợi có đan dược tốt hỗ trợ mới được.
Hành động này của Kiều Hàm tương đương với việc kìm hãm tiến độ tu luyện của đối phương.
Thấy Giang phu nhân chỉ trừng mắt nhìn mình mà không nói gì, Kiều Hàm không nhịn được nói: “Không phải chứ, cái này cũng không được sao? Các người cũng quá bắt nạt người rồi, quả nhiên là vì sư phụ và sư huynh ta không có ở đây, nên Thanh Vân Tông không thể cho ta sự công bằng nữa?”
“Phụt, người ta đã lùi một bước rồi, hai cái phải chọn một chứ.”
“Kết Kim Đan rồi sẽ có thôi, chỗ ta có rất nhiều, chứ bị thương thì lại phải nằm lâu không chữa được đâu.”
Vài vị trưởng lão khuyên nhủ, xung quanh mọi người đều đang nhìn, Giang phu nhân cuối cùng không chịu nổi nữa. “Tố Vi, giúp đệ đệ con lấy Kết Kim Đan ra đây.”
“Mẹ!” Giang Kỳ Lạc kinh hãi.
“Con muốn bị quất roi nữa à?!” Giang phu nhân trừng mắt một cái, lập tức dập tắt khí thế của Giang Kỳ Lạc. Con trai chưởng môn mà hết lần này đến lần khác bị quất roi thì ra thể thống gì!
Không đợi Giang Kỳ Lạc phản bác, Giang Tố Vi đã lao lên giữ chặt gã, dùng ánh mắt ra hiệu gã chớ nóng vội.
Nếu bị phạt thì hợp tình hợp lý, còn nếu dùng cách này để cướp đi Kết Kim Đan của Giang Kỳ Lạc, đợi đến lúc Kiều Hàm kết đan dùng nó, mọi người sẽ đều nhớ rằng viên đan đó là lấy từ chỗ gã, nói ra thì người mất mặt là Kiều Hàm.
Hơn nữa, đợi đại sư huynh trở về, họ thành khẩn nhận sai cầu xin tha thứ, rồi hứa sẽ dùng cách khác để đổi lại Kết Kim Đan cũng là một cách khả thi, dù sao cũng tốt hơn là giằng co.
Dù sao thì đến lúc Kiều Hàm dùng đến cũng không biết là khi nào, họ có khối cơ hội để lấy lại.
Giang Kỳ Lạc tương đối nghe lời chị gái, nên đã giao ra túi Càn Khôn. Giang Tố Vi lấy ra viên Kết Kim Đan tỏa ánh vàng kim ném cho Kiều Hàm, rồi mở lời: “Đều là lỗi của đệ đệ, xin ngươi hãy tha thứ, chuyện này coi như xóa bỏ.”
Kiều Hàm nghịch viên Kết Kim Đan trong tay, cười nói: “Đó là tất nhiên.”
Ngay lúc mọi người tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, đột nhiên lại thấy Kiều Hàm ném viên Kết Kim Đan trong tay ra sau lưng, chuẩn xác không gì sánh bằng rơi vào hốc cây Hồn Nguyên.
Một luồng sáng lóe lên, khí tức của Kết Kim Đan biến mất, cứ thế… bất thình lình, viên Kết Kim Đan đã bị cây Hồn Nguyên nuốt chửng.
Đó là… đó là Kết Kim Đan cực phẩm đấy, là thứ mà bao nhiêu người muốn bước vào Kim Đan Kỳ đều khao khát có được.
Cậu ta vậy mà lại, lại lại lại cho cây ăn?
Mọi người chết lặng nhìn Kiều Hàm.
Mai trưởng lão bật cười: “Ngươi đúng là chịu khó vun trồng cây Hồn Nguyên nhỉ, thứ này cho nó ăn đúng là rất tốt, nhưng ngươi không cần dùng sao?”
Kiều Hàm cười đầy ẩn ý: “Ta ư? Còn sớm lắm, sau này sẽ còn có loại tốt hơn.”
Nói đùa à, thứ từng thuộc về Giang Kỳ Lạc, cậu dùng còn thấy bẩn. Hơn nữa, tâm tính của đám người này, cậu còn không biết sao, không chừng vẫn cho rằng viên đan này là của họ, có thể đòi lại bất cứ lúc nào. Để tránh cho nam chính đại nhân có thể bị làm khó, cậu hoặc là bán đi, hoặc là dùng luôn, tuyệt đối không thể giữ lại.
Vừa hay không thể chỉ dụ dỗ linh thụ bằng lời nói suông, cũng phải cho nó chút lợi lộc ứng trước. Hơn nữa, chính nó đã cảnh báo nguy hiểm, cây Hồn Nguyên có công lớn, tự nhiên phải cho nó ăn đồ tốt.
Mà lúc này, nhìn lại vẻ mặt của nhà họ Giang, mới thật thú vị.
Giang phu nhân chỉ đơn thuần là tức giận, còn chị em nhà họ Giang thì suýt nữa tức đến ngất đi.
Nhưng những chuyện này đều không liên quan đến Kiều Hàm nữa, chuyện đã xong, miễn tiếp khách. Sau việc này, nếu có tình huống tương tự xảy ra, người khác cũng sẽ không còn nghi ngờ gì nữa, mà sẽ đồng loạt cho rằng là họ muốn hãm hại Kiều Hàm.
Để đề phòng bị trả thù, Kiều Hàm trực tiếp phong tỏa Vô Định Phong, bế quan tu luyện một tháng.
Một tháng sau, cậu trực tiếp lên đường đến Tam Thanh Kiếm Phái tham dự hôn lễ. Trước khi đi, cậu cũng lén lút hỏi thăm tình hình, nghe nói Giang Kỳ Lạc vẫn còn bị ảnh hưởng bởi độc tố mà nằm liệt giường, ít nhất phải thêm một tháng nữa, Kiều Hàm mới yên tâm.
Thông qua truyền tống trận, cậu nhanh chóng đến thành trì gần Tam Thanh Kiếm Phái, Lam An Thành.
Lam An Thành đa số là người phàm, trong những thành trì như vậy thường không thể ngự kiếm, cho nên vừa ra khỏi trận pháp dịch chuyển, Kiều Hàm liền đi bộ vào thành.
Đi một vòng cảm thấy cũng khá phồn hoa, có một vài cửa hàng chuyên dành cho tu sĩ. Kiều Hàm dự định sẽ ở lại đây một đêm rồi mới tính tiếp.
Bế quan một tháng, cậu đã học được phép tích cốc, nhưng vẫn thèm ăn, nên tìm một tửu lầu chuyên làm linh thực trước, gọi một bàn thức ăn ngon. Đang sung sướng gắp một đũa, đột nhiên có một người từ đâu bay tới, tông thẳng vào bàn ăn trước mặt Kiều Hàm.
Nụ cười của Kiều Hàm cùng với đôi đũa không biết đặt vào đâu đều cứng đờ tại chỗ, lửa giận bốc lên ngùn ngụt…
“Thứ khốn kiếp, dám ăn nói ngông cuồng, bịa đặt trắng trợn, hôm nay tiểu thư đây sẽ dạy cho các ngươi biết thế nào là giáo dưỡng.”
Kiều Hàm ngồi ở nhã tọa số ba, tình hình trước mắt rõ ràng là người ở nhã tọa số một không hài lòng với lời lẽ của người ở nhã tọa số hai, liền ra tay đánh tới, mới va vào người vô tội ở nhã tọa số ba là cậu.
Cậu không quan tâm bọn họ có mâu thuẫn gì, nhưng bàn rượu và thức ăn này, nhất định phải đền, phải đền!
Chỉ là giọng của cô gái kia sao lại có chút quen tai nhỉ?
Kiều Hàm nhìn theo hướng âm thanh, nhưng bị tấm bình phong che mất. Chỉ nghe thấy một giọng thiếu niên căng thẳng khẽ nói: “Lục sư tỷ, đừng… đừng… đừng kích động.”
“Bạch sư đệ, đệ lùi ra!”
Kiều Hàm: ?
“Chết tiệt, ngươi là ai, bị bệnh à!” Gã đàn ông đè lên bàn ăn của Kiều Hàm nhảy dựng lên, trong tay lập tức kết ấn chuẩn bị giao chiến.
Hai người đồng bọn của gã cũng đứng dậy khỏi cơn chấn động, lập tức đánh vỡ tấm bình phong bên cạnh bàn số một.
Lộ ra bóng dáng hai người bên trong, một thiếu nữ xinh đẹp trong bộ váy màu vàng ngỗng, một thiếu niên non nớt trong bộ áo trắng.
“Ngươi quan tâm tiểu thư đây là ai làm gì, chỉ là ngứa mắt với đám đàn ông các ngươi miệng toàn phun phân, Ngụy sư tỷ là người các ngươi có thể phỉ báng sao?”
“Hóa ra là một con nhóc vắt mũi chưa sạch và một thằng nhóc hôi sữa. Các ngươi đâu phải người của Tam Thanh Kiếm Phái, biết cái gì mà nói. Tất cả đệ tử Tam Thanh Kiếm Phái đều biết Ngụy Nghiên chính là kẻ hay ghen ghét, lòng dạ hẹp hòi, cậy vai vế mà bắt nạt người khác, ngay cả vãn bối cũng không tha, không biết đã khiến bao nhiêu người vô tội phải chịu ấm ức. Nếu không phải do bà ta đa nghi, hôn sự vốn dĩ sao có thể diễn ra sớm hơn được.” Gã đàn ông tức giận phản bác, như thể đang bênh vực cho người khác, thu hút ánh mắt của toàn bộ khách trong tửu lầu.
“Ngươi nói bậy! Ta quen biết Ngụy sư tỷ, tỷ ấy không phải người như vậy. Tỷ ấy cần cù nghiêm túc, đối xử chân thành với mọi người, yêu thương đồng môn, hoàn toàn không giống như lời ngươi nói.”
“Đó là do ngươi chưa từng thấy một người phụ nữ có thể vì một người đàn ông mà điên cuồng đến mức nào thôi!”
“Ngươi… ngươi bịa đặt về tỷ ấy ngay trước ngày đại hỷ là có ý đồ gì, hôm nay ta nhất định phải bắt ngươi đến Tam Thanh Kiếm Phái!”
Sắc mặt gã đàn ông thay đổi, ánh mắt lập tức trở nên hung ác: “Tìm chết!”
Gã đàn ông hét lớn một tiếng, gọi huynh đệ cùng xông lên. Mọi người đều là Trúc Cơ Kỳ, ai sợ ai chứ!
Kết quả, ba người cùng lúc bước tới, lại cùng lúc loạng choạng, rồi lần lượt ngã sấp mặt.
Ba người lập tức nổi giận, cúi đầu nhìn, thì ra là bị dây leo ngáng chân.
Dây leo xuất hiện ở một góc độ hiểm hóc, tốc độ cực nhanh, khó mà phát hiện. Toàn bộ sự chú ý của họ đều dồn vào phía đối diện, hoàn toàn không để ý dưới chân nên mới trúng chiêu.
Ba người đột ngột quay đầu lại: “Lại là ai!”
Chỉ thấy một thiếu niên áo xanh, mày thanh mắt sáng, thân hình mảnh khảnh, một đôi mắt đào hoa vừa cười vừa giận, tựa như viên lưu ly hồ phách thượng hạng, ánh mắt lưu chuyển tràn đầy linh khí. Mái tóc đen nhánh, một nửa được buộc bằng dải lụa màu lam khói, một nửa xõa tung, vừa tùy ý lại vừa tinh anh.
Pháp khí trên cổ tay không phải vật tầm thường, một xanh một trắng xoay tròn nhanh chóng. Lúc này, cậu đang dùng vẻ mặt kiêu ngạo nhìn bọn họ, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, “Đền bàn cơm cho ta! Các ngươi làm đổ bàn cơm của ta rồi!”
Mà hai người đối diện nhìn thấy cậu đã sớm trợn tròn mắt.
Ba gã đàn ông nhảy dựng lên, đang định nổi giận thì tiểu nhị cuối cùng cũng dẫn chưởng quỹ tới. Chưởng quỹ cũng là một tu sĩ, sao có thể cho phép họ gây náo loạn trong tửu lầu của mình được, bèn vội vàng tiến lên ngăn cản.
Kiều Hàm khăng khăng đòi bọn họ bồi thường. Gã đàn ông tức đến mức chửi ầm lên: “Ngươi có não không vậy, là bọn họ đánh ta bay qua đây, ngươi nên tìm bọn họ mà đòi bồi thường.”
“Ta không, ta chỉ tìm ngươi thôi. Ai bảo ngươi không né được. Đền cho ta, không đền thì đừng hòng đi. Nếu ngươi dám đi…” Vẻ mặt ngang ngược của Kiều Hàm đột nhiên thay đổi, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo: “Ta sẽ đến Tam Thanh Kiếm Phái tìm ngươi. Dù sao ta cũng đến đó tham dự hôn lễ, đến lúc đó tìm được ngươi, ta sẽ nói rõ ngọn ngành trước mặt mọi người rồi đòi ngươi bồi thường.”
Ba gã đàn ông vừa nghe xong, sắc mặt đều thay đổi, không dám tin nhìn Kiều Hàm, sau đó chửi một tiếng xui xẻo, không dám lãng phí thời gian nữa, vội vàng tránh ánh mắt của cậu, ném tiền xuống rồi nhanh chóng rời đi, ngay cả việc gây sự với hai người kia cũng bỏ qua.
Chưởng quỹ lúc này mới tiến lên xin lỗi, sau đó sắp xếp một vị trí mới và cho dọn lại thức ăn.
Kiều Hàm vừa ngồi xuống, trước bàn đã xuất hiện thêm hai bóng người: “Đến rồi à, ngồi đi.”
“Sao ngươi lại ở đây!”
“Kiều… Kiều công tử?”
Kiều Hàm ngẩng đầu mỉm cười, hai người trước mặt chính là Lục Tương Tương và Bạch Nhung.
“Chắc là giống các ngươi, đến tham dự yến tiệc thôi.”
“Tiêu sư huynh cũng đến sao?” Lục Tương Tương lập tức kích động.
“Huynh ấy có nhiệm vụ, ta đi thay. Còn các ngươi, Lục đại ca không đến à?” Kiều Hàm tò mò nhìn họ.
Lục Tương Tương kéo Bạch Nhung ngồi xuống rồi mới than thở: “Ca ca ta từng theo đuổi Ngụy Nghiên sư tỷ thất bại, không muốn nhìn nữ thần ngày xưa gả cho người huynh ấy không thích, nên đã đưa thiệp mời cho ta, bảo ta đến tặng lễ.”
Bạch Nhung bên cạnh như thể lần đầu tiên nghe thấy chuyện này, kinh ngạc mở to mắt, “Không phải là đang bế quan sao?”
Lục Tương Tương chế giễu anh trai mình: “Toàn viện cớ thôi.”
Nói xong, cô bé thấy Kiều Hàm đang nhìn hai người họ với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Lục Tương Tương bị nhìn đến mất tự nhiên, tưởng đối phương muốn họ nói lời cảm ơn, liền không phục nói: “Tình hình vừa rồi, ta căn bản không cần ngươi giúp đâu nhé. Ta và Tiểu Bạch đều đã Trúc Cơ rồi, mấy người đó không phải đối thủ của ta, đâu đến lượt một y tu như ngươi ra tay. Mặc dù ngươi… ngươi… ngươi đã Trúc Cơ trung kỳ rồi!”
Kiều Hàm cười hì hì: “Quá khen, quá khen.”
“Kiều công tử lợi hại quá.” Bạch Nhung kinh ngạc nói.
Kiều Hàm lướt mắt qua Bạch Nhung, mày mắt cong cong, nụ cười rạng rỡ, nhưng không hiểu sao lại khiến sống lưng Bạch Nhung run lên. Bài hát về chú thỏ nhỏ ám ảnh kia lại vang lên bên tai, thoáng chốc lại thấy trong những món ăn mà tiểu nhị mang lên lại có thịt thỏ, cậu ta lập tức thấy đầu óc choáng váng, lại bắt đầu sợ Kiều Hàm: “Kiều… Kiều công tử?”
Kiều Hàm cười nói: “Đã lâu không gặp, ta cũng nhớ các ngươi.”
Lục Tương Tương vốn còn đang giữ kẽ, nghe thấy lời này, hai má lập tức ửng hồng, vô cùng lúng túng.
Bạch Nhung cũng sững sờ, nhưng dù sao vẫn là một chú thỏ nhỏ ngây thơ hay ngại ngùng, cảm giác sợ hãi lập tức biến mất, cậu ta mím môi cười e thẹn.
Nụ cười của Kiều Hàm càng thêm rạng rỡ.
Sự xuất hiện của Lục Tương Tương và Bạch Nhung không phải là tình tiết ngoài ý muốn, nói cách khác, trong bối cảnh của nguyên tác, hai người họ cũng đã đến.
Mà trong cơn nguy khốn đó, tu vi của Giang Kỳ Lạc bị thương, nhưng Lục Tương Tương lại không có tin tức gì về việc gặp nạn, Lục Truy còn nhiệt tình đến xem bệnh cho Giang Kỳ Lạc. Khả năng lớn nhất là lúc đó Lục Tương Tương đã được bảo vệ.
Theo như trong nguyên tác đã nói, Bạch Nhung đã cứu Lục Tương Tương rất nhiều lần. Cho nên lần này rất có thể cũng vậy, dù sao yêu tộc thường không tấn công yêu tộc, tuy là yêu tộc nằm vùng, nhưng giữa họ vẫn có thể nhận ra và giữ bí mật cho nhau.
Vậy nên cậu chỉ cần đi theo hai người này, chẳng phải là có thể vượt qua tình tiết chưa biết này một cách không chút trở ngại sao?
Kiều Hàm đang tính toán trong lòng thì nghe thấy Lục Tương Tương nói: “Những lời ngươi nói vừa nãy… họ là người của Tam Thanh Kiếm Phái sao?”
Kiều Hàm hoàn hồn, đáp: “Chắc vậy.”
Ngay từ đầu bọn họ đã công kích Lục Tương Tương, nói rằng chỉ có người của Tam Thanh Kiếm Phái mới biết, mà bọn họ lại biết rõ như vậy, chẳng phải đã chứng minh họ là người trong nội bộ sao?
Hơn nữa, lúc Lục Tương Tương nói muốn bắt họ, họ lập tức trở nên hung hãn, phần lớn là do chột dạ không muốn bị Tam Thanh Kiếm Phái phát hiện.
Nếu để người khác biết đệ tử bổn phái ở bên ngoài nói xấu người nhà mình, bất kể lời nói xấu là thật hay giả, để người ngoài bắt được đến đối chất, cũng là vạch áo cho người xem lưng, sẽ bị phạt, cho nên mới cuống lên.
“Nếu họ là đệ tử của Tam Thanh Kiếm Phái, sao lại dám phỉ báng Ngụy Nghiên sư tỷ như vậy!” Lục Tương Tương lập tức tức giận.
Kiều Hàm tò mò hỏi: “Cô thân với cô ấy lắm à?”
“Nhiều năm trước từng gặp hai lần.” Lục Tương Tương bĩu môi: “Ta thấy tỷ ấy là người tốt.”
“Tại sao?” Kiều Hàm buồn cười hỏi. Lục Tương Tương mới bao lớn chứ, nhiều năm trước chắc vẫn còn là một đứa trẻ, sao có thể dễ dàng phán đoán một người như vậy?
Lục Tương Tương hùng hồn đáp: “Bởi vì ca ca ta từng thích tỷ ấy.”
“Ồ?” Kiều Hàm nghĩ lại, Lục Truy có chút tiềm chất của một công tử đào hoa, người y từng thích chắc không ít đâu nhỉ.
Thấy Kiều Hàm không tin, Lục Tương Tương lại nói thêm: “Còn nữa, bởi vì tỷ ấy là bạn của Tiêu sư huynh!”
Kiều Hàm: … Bằng chứng đanh thép quá, ta tin rồi, Ngụy Nghiên nhất định là một nữ tử tốt!
Mặc dù kết cục của nữ tử này không được tốt cho lắm…
“Cho nên những kẻ bịa đặt về tỷ ấy nhất định là người xấu.” Lục Tương Tương tổng kết: “Dù sao thì Ngụy Nghiên sư tỷ và sư huynh của tỷ ấy sắp thành thân rồi, hy vọng mọi chuyện thuận lợi. Đúng rồi, ngươi đã chuẩn bị quà gì chưa?”
Kiều Hàm không chút chột dạ nói: “Bí mật.”
Cậu chuẩn bị cái búa ấy, dù sao hôn lễ cũng sẽ bị phá hủy thôi.
Cùng lúc đó, trên Việt Hải, một con thuyền đang neo đậu trong vịnh của một hòn đảo hoang.
Bên ngoài là biển cả mênh mông vô tận, nhưng bên trong vịnh đã như một kỷ băng hà, mặt nước đóng băng dày ít nhất ba mét.
Một bóng người màu xanh lam đứng lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt tuấn mỹ được ánh sáng phản chiếu từ mặt băng phủ lên một lớp bạc lạnh lẽo, tựa như một vị trích tiên bước ra từ sương mù khi băng tuyết vừa tan. Một tay cầm cung, một tay bắn tên, thân hình cao thẳng, khí chất tuyệt trần, ánh tên màu xanh thẳm xuyên qua lớp băng.
Mười bóng đen vốn đã bị lớp băng giam cầm muốn lẩn trốn, nhưng không theo kịp tốc độ của mũi tên băng, ánh lam lóe lên trong chớp mắt, những đường băng nhanh chóng lan rộng.
Người trên boong tàu nhìn thấy mà liên tục reo hò tán thưởng.
Trong khoang thuyền, một tiểu hòa thượng run lẩy bẩy vì lạnh bước tới trước mặt người đang ngồi đả tọa, tủi thân gọi một tiếng: “Sư huynh, huynh khuyên Tiêu sư huynh đi, nhiệm vụ thật sự không gấp đến thế đâu.”
Tuy là người xuất gia không nên sợ khổ sợ mệt, nhưng họ thật sự rất mệt. Vì ngại ngùng không dám nghỉ ngơi tùy tiện như các tu sĩ khác trên thuyền, họ vô tình bị cuốn theo, hai tháng không ngừng nghỉ bắt ma vật, so với trước đây có lúc căng lúc chùng, bây giờ còn khổ hơn cả sự rèn luyện của khổ hạnh tăng.
Tiêu sư huynh chịu đựng giỏi đến mức nào ư, nói thế này cho dễ hiểu, trong số các tu sĩ đi nhờ thuyền của họ, không thiếu nữ tu vì muốn tiếp cận y mà đồng hành đi bắt ma vật, nhưng không một ai có thể kiên trì được ba ngày.
“Tiêu sư huynh tu vi cao, nhưng các sư huynh đệ bọn ta không chịu nổi nữa rồi.” Lại có một hòa thượng khác khóc lóc với Nguyên Hội.
Nguyên Hội mở mắt, đôi mày rậm nhíu lại, vẻ chí khí trên mặt cũng ỉu xìu. Hắn chỉ vào quầng thâm mắt mình, hắn là người đi cùng Tiêu Cửu Từ nhiều nhất mà còn chưa kêu ca gì.
“Sư huynh, có phải Tiêu sư huynh vốn có việc gấp, bị huynh sống chết kéo tới đây, nên người ta mới vội về không?”
Nguyên Hội: Hừ! Gấp lắm!
“Chắc chắn rồi, lần trước gặp Tiêu Cửu Từ vẫn như gió xuân ấm áp, lần này gặp lại cảm thấy y trầm mặc hơn nhiều.”
Nguyên Hội: Hừ hừ! Vừa xuất phát thì tâm đã không ở đây rồi!
“Có phải Thanh Vân Tông có chuyện gì không, trên biển không thể dùng pháp thuật truyền tin, nên y mới bảo chúng ta mỗi lần gặp thuyền mới đều phải ghé vào. Chắc là sợ có tin khẩn theo thuyền mà đến.”
Nguyên Hội: Hừ hừ hừ! Là sợ có người lén theo thuyền mà đến thì có!
Cho dù vì khoảng cách quá xa, linh lực trên biển bị cản trở, hôn khế không cảm ứng được vị trí, cũng không thể mò kim đáy bể một cách ngẫu nhiên như vậy chứ, cứ như thể trong tiềm thức đã cho rằng người nào đó nhất định sẽ đến vậy. Nhưng đáng tiếc, hai tháng rồi, một bóng người cũng không thấy! Người ta căn bản không có ý định theo tới đây được chưa!
Trước đây Nguyên Hội cũng đã thật sự hỏi, Kiều Hàm đối với y bây giờ là gì, y liền trả lời là sư đệ! Không phải đạo lữ, không phải gì khác, chỉ đơn thuần là sư đệ cùng một sư phụ.
Khiến cho sau này Nguyên Hội rất muốn chất vấn: Huynh gọi cái kiểu này là sư đệ hả?
Tiêu Cửu Từ đã không còn là Tiêu Cửu Từ mà hắn quen biết nữa, y thay đổi rồi!
Nguyên Hội thật sự sợ tên này cứ thay đổi nữa, sẽ ngày ngày ngự kiếm bay một chuyến vào bờ để cảm ứng xem sư đệ của y đang ở đâu.
Không lâu sau, Tiêu Cửu Từ bắt ma vật trở về, nói với Nguyên Hội: “Khu vực này đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, xuất phát thôi, đến nơi cuối cùng.”
Những người xung quanh cuối cùng không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.
Nguyên Hội mặt cứng đờ, vô cùng hối hận vì đã tìm tên này tới giúp: “Mọi người đã mười lăm ngày không nghỉ rồi, nghỉ một đêm thì sao?”
Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày, thấy mọi người xung quanh quả thật mặt mày phờ phạc, y sững người một chút rồi gật đầu: “Được.”
Nguyên Hội thở phào nhẹ nhõm, dù có thay đổi thế nào thì vẫn là Tiêu Cửu Từ. Kết quả, một giây sau liền nghe thấy bên ngoài có người hô lên: “Phía xa có thuyền.”
Nguyên Hội giật nảy mình, chỉ sợ lại nghe thấy Tiêu Cửu Từ nói một câu “ghé qua đó.”
Kết quả lần này Tiêu Cửu Từ lại không lên tiếng, giữa hai hàng lông mày có chút u uất, y lặng lẽ bước tới, dựa vào một bên ngồi đả tọa, dường như không định đi xem con thuyền mới đến.
Nguyên Hội kinh ngạc nhìn y: Cuối cùng cũng trở lại bình thường rồi.
Nhưng nhìn hàn khí giữa hai hàng lông mày của y, lại cảm thấy không phải vậy. Chuyện hồng trần này, Nguyên Hội không thể nào hiểu thấu.
Những người khác không đợi được chỉ thị của Tiêu Cửu Từ, nghi hoặc nhìn Nguyên Hội.
Nguyên Hội đang định nói thì đối phương đã phái người tới trước.
Có người vào báo cáo: “Sư huynh, là các đệ tử của Vọng Nguyệt Đảo, họ cũng đến bắt ma vật, nơi cuối cùng đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi.”
Rất nhanh, bên ngoài khoang thuyền truyền đến những tiếng tán thưởng náo nhiệt, rõ ràng là có một số tu sĩ đã bị các nữ đệ tử của Vọng Nguyệt Đảo làm cho kinh ngạc.
Vọng Nguyệt Đảo có rất nhiều nữ đệ tử, có quy định một khi đã vào thì trong vòng một trăm năm không được ra ngoài, nhưng dường như chỉ là không được lên bờ, chứ không phải là không được rời đảo, có lẽ chỉ cần không rời khỏi vùng biển này là được.
Cho nên thỉnh thoảng có thể nghe thấy chuyện đệ tử Vọng Nguyệt Đảo ra ngoài giúp đỡ trừ tà.
“Các thí chủ của Vọng Nguyệt Đảo sao?” Nguyên Hội có chút kinh ngạc. Vị hòa thượng mặt thô nhưng tâm tư tinh tế đứng dậy định ra ngoài hành lễ, đi ngang qua Tiêu Cửu Từ vừa định hỏi có đi không?
Kết quả trên người Tiêu Cửu Từ đã tỏa ra linh quang yếu ớt, vậy mà đã nhập định, thế thì không tiện làm phiền.
Nguyên Hội cũng không miễn cưỡng, chỉ thấy kỳ lạ, vừa rồi không phải còn đang nhắm mắt dưỡng thần sao? Sao đột nhiên lại nhập định rồi.
Nguyên Hội ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy một hàng nữ tử trẻ tuổi, mặc váy hồng, đã bắt đầu nói chuyện với những người khác trên thuyền.
Sau khi trao đổi đơn giản thông tin trừ tà, mới biết đã dọn dẹp xong xuôi, nhanh hơn dự kiến ít nhất một tháng, vậy thì mọi người tự nhiên có thể trở về rồi.
Các nữ tử trẻ tuổi không nhịn được tò mò nhìn về phía Nguyên Hội vừa đi ra, có người bạo gan hỏi: “Nghe nói, Tiêu Cửu Từ đạo hữu cũng ở trên thuyền? Không biết có thể gặp mặt một lần không?”
Các nữ tử phía sau đều mắt đầy tò mò, lại có chút căng thẳng.
Khóe miệng Nguyên Hội giật giật, huynh đệ này của hắn nổi tiếng bên ngoài, được yêu thích nhất. Lần này cũng coi như là sự tò mò của các cô gái trẻ, chỉ là hôm nay không may, người nào đó đã nhập định rồi.
“Y vừa rồi tiêu hao linh lực quá độ, đã nhập định tu dưỡng rồi.” Nguyên Hội nói.
Các nữ tử nhìn nhau, dường như có chút sốt ruột, nhưng nhìn vùng biển phía xa vẫn không ngừng bốc lên sương lạnh, lại không khỏi kinh ngạc.
Cùng lúc đó, trong bến tàu của Vọng Nguyệt Đảo, một nữ tử dung mạo kinh người đang nhắm mắt dưỡng thần.
“Kiều sư muội, đã hỏi thăm được rồi, Tiêu Cửu Từ thật sự ở bên đó, muội thật sự không đi gặp một lần sao? Y vốn dĩ là vị hôn phu của muội mà.” Có người vội vàng khuyên nhủ.
Kiều Uyển mở mắt, vẻ mặt có chút không tự nhiên: “Ta đã nói rồi, y đã kết hôn khế với đệ đệ ta, không cần gặp lại nữa, để tránh thêm phiền não.”
Sau đó như ý thức được điều gì, đôi mày liễu khẽ nhíu lại, vội nói: “Có phải họ đã đi tìm người rồi không? Mau gọi họ về đi, ta thật sự không muốn gặp y, cũng không muốn để y biết ta ở đây.”
Thấy Kiều Uyển thật sự lo lắng, người nói chuyện cũng chỉ đành phái người đi truyền lời, gọi mọi người trở về.
Ai bảo lúc họ mới quen biết Kiều Uyển đã nghe được hoàn cảnh bi thảm của nàng. Lúc đó, Kiều Uyển còn khổ sở cầu xin chưởng môn cho nàng trở về gặp Tiêu Cửu Từ một lần, nàng tin rằng Tiêu Cửu Từ sẽ làm chủ cho nàng. Nhưng quy củ là trên hết, trừ khi đáp ứng được điều kiện đặc biệt, nếu không căn bản không thể rời đi.
Kiều Uyển lúc đó ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, họ tự nhiên muốn bênh vực cho chị em mình. Vốn tưởng phải nhiều năm nữa mới có thể gặp lại, không ngờ người này lại đến Việt Hải.
Lúc đầu nghe được tin đồn, Kiều sư muội đều kinh ngạc đến ngây người, họ liền nghĩ cách để hai người gặp nhau một lần, ít nhất không thể để cho tên đệ đệ độc ác kia của nàng tiếp tục lừa dối.
Không ngờ khó khăn lắm mới gặp được, Kiều sư muội lại không chịu ra khỏi khoang thuyền, xem ra thật sự không còn hy vọng cứu vãn.
Người nói chuyện đột nhiên đảo mắt: “Nói thật đi, Kiều sư muội, có phải muội đối với vị Tần công tử được cứu về kia… hai người hình như là người quen cũ.”
Má Kiều Uyển ửng hồng, sau đó trong mắt lóe lên vẻ phức tạp: “Đừng nói bậy, chỉ là quen biết thôi. Được rồi, nếu ở đây không còn ma vật nữa, chúng ta về tông môn thôi.”
“Ha ha ha, chẳng lẽ là lo lắng cho Tần công tử rồi?”
“Đừng nói nữa, sư tỷ.”
Bên kia, sau khi Nguyên Hội trở về liền đối diện với ánh mắt trong veo của Tiêu Cửu Từ. Nguyên Hội kinh ngạc: “Nhập định kết thúc nhanh vậy?”
Tiêu Cửu Từ không trả lời, chỉ đứng dậy nói: “Nếu không còn ma vật nữa, vậy ta xin cáo từ.”
Nguyên Hội: Hả? Đi bây giờ à?
Tiêu Cửu Từ gật đầu, biến ra kiếm Băng Phách, trực tiếp bước ra khỏi khoang thuyền.
Nguyên Hội ngây người, đi theo ra, thấy y ngự kiếm chuẩn bị rời đi, kinh ngạc hồi lâu, miệng lẩm bẩm một câu: “Quả nhiên thay đổi rồi!”
Tiêu Cửu Từ dường như không nghe rõ: “Cái gì?”
Nguyên Hội hít sâu một hơi, bực bội nói: “A Di Đà Phật, chửi người sẽ tổn hại công đức. Dù sao thì bần tăng cũng không giữ được huynh nữa rồi.”
Tiêu Cửu Từ mặt đầy nghi hoặc, cũng không để tâm nhiều, hóa thành một luồng lam quang, biến mất giữa biển cả mênh mông.
Không lâu sau, Tiêu Cửu Từ đứng trên bờ biển, thần sắc nghiêm nghị.
Sao đột nhiên lại ra ngoài, trong thời gian ngắn, Kiều Hàm hẳn là không cần ra ngoài làm nhiệm vụ chứ.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ hơi thay đổi theo dòng suy nghĩ.
Con ma này có lẽ đã nhịn hai tháng, cuối cùng không nhịn được nữa, ra ngoài tìm người, nhưng lại tìm sai hướng.
Lúc này không tìm được y, chắc sẽ tủi thân mà nổi giận nhỉ…
Nhưng mà…
Cho dù không có hôn khế, cũng nên biết tên địa điểm. Biết tên rồi, sao lại có thể đi nhầm truyền tống trận chứ! Đi đến một hướng hoàn toàn trái ngược.
Cho nên… con ma này đã ra ngoài, nhưng không phải đến tìm y!
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ trầm xuống, y cất bước rời đi. Tốt nhất đừng là ra ngoài làm chuyện xấu!
Nếu không… nếu không y nhất định sẽ dạy dỗ con ma này một trận ra trò!