Kiều Hàm thì có hơi ngây người, trước đây cậu đã từng nghe thấy giọng nói của cây Hồn Nguyên trong đầu, nhưng lần này thì mọi người đều nghe thấy.
“Nó vừa mới ợ phải không?” Nguyên Hội kinh ngạc tiến lên: “Đây là cây Hồn Nguyên?”
Sau một tiếng ợ no nê, cây Hồn Nguyên dần dần phát ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, ngay sau đó cành cây mọc dài ra, dần dần trên đầu cành mọc ra một chút màu xanh non, như thể mùa xuân đang hồi sinh. Các linh thực khác trong sân cũng bị ảnh hưởng, liên tục bung ra linh quang hệ Mộc, trong nháy mắt trong sân tràn ngập một lượng lớn linh khí hệ Mộc. Đợi linh quang tan đi, tất cả linh thực lại lớn thêm một vòng, ngay cả Tịnh Tuyết Triền Sương Liên trên đài đá phẩm chất cũng được nâng cao, linh khí hệ Băng tỏa ra cũng nồng đậm hơn một chút.
“Hồi sinh rồi sao?” Kiều Hàm kinh ngạc nhìn cây Hồn Nguyên, rõ ràng trước đây cho ăn một lá linh phù cũng chỉ giúp nó hồi phục được một chút. Lúc đó Tưởng Doãn còn nói muốn hồi sinh cần phải dùng linh lực xúc tác trong thời gian dài hoặc không ngừng cho nó ăn linh thực cực phẩm, sao nuốt hai cái Thiên Nguyên Ấn vào lại hồi sinh rồi?
Bản thân Thiên Nguyên Ấn không phải chỉ có một lượng linh lực rất nhỏ để họ ra vào bí cảnh sao?
“Nghe nói cây Hồn Nguyên có thể mọc đến cấp bậc Thiên giai, sẽ mở linh trí, nhưng không ngờ còn biết ăn vụng, còn có thể ăn no?” Nguyên Hội ra vẻ đã được mở mang tầm mắt.
Tiêu Cửu Từ nghĩ, đột nhiên sắc mặt có hơi kỳ quái, ngay sau đó liền bảo Kiều Hàm đi mời Mai trưởng lão đến.
Mai trưởng lão đến xem, lập tức mặt mày kinh ngạc, đi vòng quanh cây Hồn Nguyên mấy vòng, xem xét kỹ lưỡng, cuối cùng không nhịn được mà mặt mày tươi cười, giọng eo éo phát ra càng thêm vẻ dịu dàng, “Dù sao sư phụ các ngươi cũng đã bỏ mặc không quản rồi, hay là cấy nó cho ta đi, nợ nần của các ngươi xóa sạch, sau này ta lại tặng thêm cho các ngươi một ít đồ tốt thì thế nào?”
Không đợi Tiêu Cửu Từ nói, Kiều Hàm nói thẳng: “Đó là cây của sư phụ, chúng ta không dám.”
Mai trưởng lão oán trách nhìn Kiều Hàm: “Đồ vô lương tâm, ta cũng là nửa người sư phụ của ngươi đó.”
Kiều Hàm không ăn cái bài này đâu.
Mai trưởng lão thấy lừa không được, cũng chỉ đành mở miệng: “Cây Hồn Nguyên này xem như được cứu sống rồi, tiếp theo phải xem nó khi nào kết quả, quả của nó có thể sánh với đan dược, hơn nữa loại quả sinh ra đều khác nhau, Hồn Nguyên Quả còn lưu thông trên thị trường linh quả của giới tu chân hiện nay đều có giá trị liên thành, vô cùng hiếm có.”
“Làm thế nào để kết quả?” Kiều Hàm vừa nghe quý giá như vậy, vậy thì nhất định phải là độc quyền của nam chính.
Mai trưởng lão nói: “Cây Hồn Nguyên có linh tính nhất, cho nên vô cùng khó nuôi, từ trước đến nay, mấy cây trồng thành công đều không có kinh nghiệm lặp lại để tuân theo. Cơ bản nhất là dùng linh lực hệ Mộc nuôi dưỡng và cho ăn. Về phần cho ăn cái gì, cũng không có quy tắc gì, linh thực cực phẩm xem như là lựa chọn an toàn nhất. Về phần tại sao cây này của ngươi lại ăn Thiên Nguyên Ấn, thì ta thật sự không rõ. Cho ăn chỉ có thể đảm bảo nó không dễ dàng chết đi, nhưng muốn kết quả thì chỉ có thể xem vận may hoặc xem tâm trạng của cây Hồn Nguyên.”
“Hả? Lố bịch vậy sao?” Kiều Hàm kinh ngạc.
“Ai bảo nó kiêu sa quý giá chứ, theo kinh nghiệm của tiền nhân, số người nuôi chết không phải là ít, cuối cùng chỉ lãng phí một lượng lớn tài nguyên và linh lực, tỷ lệ thu hồi cực thấp, cho nên người nuôi mới ngày càng ít đi.” Mai trưởng lão lắc đầu tiếc nuối: “Có một số linh thực sư, cả đời chỉ chuyên tâm nuôi trồng cây Hồn Nguyên để chứng đạo, kết quả khuynh gia bại sản cũng không làm nó kết được một quả, ngay cả thọ nguyên của mình cũng hao mòn hết.”
Thực ra là một linh thực sư, ai lại không muốn tự mình thử thách việc nuôi trồng cây Hồn Nguyên, tự mình nghiên cứu phương pháp, từ từ mò mẫm, nếu thành công, đó sẽ là cảm giác thành tựu đến nhường nào.
Mai trưởng lão cũng sợ mình chìm đắm, ban đầu không định tiếp nhận, nhưng thấy cây linh thụ sắp chết lúc đầu lại sống lại, mới nảy sinh ý nghĩ.
Mai trưởng lão nói: “Có lẽ là có duyên với Vô Định Phong của các ngươi thôi, Kiều Hàm, ngươi có thể thử nuôi trồng.”
Kiều Hàm tự nhiên sẽ thử, dù sao thứ này nghe qua thật sự quá phù hợp với cái tầm mà nam chính đại nhân nên có.
Nhưng Thiên Nguyên Ấn đã vậy đã không còn, vậy Thiên Nguyên Linh Cảnh chắc chắn không đi được nữa rồi. Kiều Hàm đối với chuyện này có hơi uất ức, vốn định kiếm chút lợi lộc cho nam chính, kết quả vẫn là không đi được.
Bên phía Nguyên Hội thì trực tiếp thúc giục Tiêu Cửu Từ lên đường.
Tiêu Cửu Từ thì nói Thanh Vân Tông còn một số việc nội bộ khẩn cấp cần xử lý, vẫn phải đợi thêm vài ngày nữa. Nguyên Hội không còn cách nào khác, chỉ đành ở lại Vô Định Phong.
Một lần đợi này, đã đợi đến thời gian vốn dĩ Thiên Nguyên Linh Cảnh mở ra. Kết quả ngày hôm sau, họ nhận được tin nhắn khẩn cấp của Bạch Kha, hỏi họ có gặp phải tình huống tương tự không.
Tiêu Cửu Từ cầm tin nhắn cho Kiều Hàm xem.
Lúc này Kiều Hàm đang truyền linh lực cho cây Hồn Nguyên, gần đây hễ rảnh là cậu lại làm như vậy, hy vọng có thể có thêm một chút liên kết với cây Hồn Nguyên, nếu có thể giao tiếp trực tiếp, biết được tên này cần gì thì sẽ tiện hơn rất nhiều.
Nhưng cây Hồn Nguyên không có bất kỳ phản ứng nào, thật giống như một tên tra nam ăn xong rồi quỵt nợ.
Mà khi Kiều Hàm nhìn thấy nội dung tin nhắn, cả người đều kinh ngạc.
Bạch Kha đã vào Thiên Nguyên Linh Cảnh đúng giờ, vừa vào đã phát hiện bí cảnh vốn nên là động thiên phúc địa, linh khí dồi dào, một nơi như thế ngoại đào nguyên, lại biến thành một vùng đất hoang tàn xám xịt, không một ngọn cỏ, linh khí cạn kiệt.
Thiên Nguyên Linh Cảnh đã thuộc về Tiên Minh, nhưng không ngờ lại biến thành như vậy. Họ dường như đã lập tức tìm Tất chưởng môn để hỏi, Tất chưởng môn đương nhiên cũng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, trước đó chính là cảm ứng được linh lực dồi dào mới có thể để ông ta ngưng tụ ra Thiên Nguyên Ấn, sao trong nháy mắt đã cạn kiệt rồi, dù cho đưa một vạn tu sĩ vào điên cuồng hút cũng không hút thành ra thế này.
Quả thực là tát cạn đầm bắt cá, giết gà lấy trứng.
Theo tình hình bên trong, nếu muốn hồi phục lại như cũ, ít nhất cũng phải mất ngàn năm.
Chuyện này khiến Đông Hạc Tiên Tôn tức đến mức sắp mất hết cả sự bình tĩnh, dù sao cũng xem như là tài nguyên lớn nhất thu được từ Tất gia, trước đây mỗi năm mở một lần, lần này lại phải đợi ngàn năm, quả thực trong nháy mắt đã biến thành gân gà.
Vấn đề là họ còn không tìm ra được nguyên nhân, hiện trường chỉ để lại hai vết lõm sâu trông như dấu vết của vật hình ống khổng lồ đi qua, trông vô cùng quỷ dị.
Xem xong thông tin, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ liếc nhìn nhau, quay đầu nhìn về phía cây Hồn Nguyên. Hai vết tích, hai khối Thiên Nguyên Ấn.
Gò má Kiều Hàm co giật: “Là tên này men theo Thiên Nguyên Ấn của chúng ta vào càn quét sạch sẽ linh khí của Thiên Nguyên Linh Cảnh?”
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng một lời khó nói hết: “Có lẽ là vậy.” Y vốn dĩ đã có chút nghi ngờ làm sao một Thiên Nguyên Ấn nhỏ bé lại có thể làm cây Hồn Nguyên hồi sinh, cho nên mới kiên trì ở lại đến bây giờ.
Kiều Hàm kinh ngạc một hồi lâu, ngay sau đó căng thẳng nói: “Nguyên Hội và Mai trưởng lão, có cần phải…” Kiều Hàm làm một động tác bịt miệng.
Tiêu Cửu Từ dở khóc dở cười: “Làm gì vậy?”
“Ta sợ truyền ra ngoài, Tiên Minh sẽ bắt chúng ta bồi thường, bán cả sư phụ cũng không bồi thường nổi.” Kiều Hàm chỉ muốn khóc mà không có nước mắt, cả một cái bí cảnh đó.
Tiêu Cửu Từ đưa tay ấn lên trán Kiều Hàm, cả ngày nghĩ gì vậy.
“Sẽ không có ai nghĩ đến điểm này, bởi vì không có ghi chép nào chứng minh cây Hồn Nguyên có bản lĩnh xuyên qua lĩnh vực bí cảnh, hơn nữa còn là trong thời gian chưa mở.”
Kiều Hàm lập tức phản ứng lại: “Hiểu rồi, chết không có đối chứng.”
Tiêu Cửu Từ lúng túng ho khan một tiếng, quay đầu nhìn về phía cây Hồn Nguyên, như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
Kiều Hàm cũng nhìn qua, lập tức trong lòng không vui. Tuy bí cảnh mà Tất gia nộp cho Tiên Minh biến thành như vậy, Kiều Hàm có hơi hả hê, nhưng họ cũng đã mất đi cơ hội tu luyện ở một nơi tốt. Hơn nữa quan trọng hơn là tên này tương đương với việc nuốt cả một cái bí cảnh mới miễn cưỡng hồi sinh.
Kiều Hàm nheo mắt nói: “Đúng là khó nuôi, sau này muốn nó kết một quả, có phải còn phải tặng thêm mấy cái bí cảnh cho nó không?” Chuyện này dù là nam chính cũng không làm được, thế gian này cũng không có bao nhiêu bí cảnh, dù là linh phù của mình cũng không địch lại được bí cảnh.
Đột nhiên cảm thấy khoản đầu tư này không đáng lắm.
Hơn nữa tên này vừa trộm vừa cướp, lỡ như sau này có được thứ gì tốt, đi ngang qua nó, mình còn chưa kịp hưởng thụ đã bị nó nuốt mất, vậy chẳng phải là quá oan rồi.
Kiều Hàm càng nghĩ càng thấy không ổn, không nhịn được thuận miệng phàn nàn: “Sư phụ đây là rước một vị tổ tông về, vừa ăn hại, lại vô dụng, không bằng chặt đi.”
Lời của Kiều Hàm vừa dứt, liền thấy cành của cây Hồn Nguyên đột nhiên run lên một cái.
Kiều Hàm kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ cũng đã thấy.
Kiều Hàm nhướn mày, đột nhiên nhếch môi cười, trực tiếp lôi ra một thanh linh kiếm nói: “Cướp Thiên Nguyên Ấn của chúng ta, còn không báo đáp lợi lộc, giữ lại cũng vô dụng, sư huynh, chúng ta không nuôi nó nữa, nhường chỗ cho cây linh thụ hữu dụng khác.”
Tiêu Cửu Từ nhìn dáng vẻ hùng hổ của Kiều Hàm, hơi buồn cười, nhưng nhìn cành cây Hồn Nguyên dần dần run rẩy, cũng phối hợp biến ra kiếm Băng Phách.
Khí trường của Kim Đan Kỳ đỉnh phong mạnh mẽ tuyệt đối có tính uy h**p hơn Kiều Hàm.
Trong nháy mắt ngay cả thân cây Hồn Nguyên cũng run lên, nhưng vẫn ra vẻ thà chết không chịu, rất kiêu ngạo.
Kiều Hàm cũng không nương tay, trực tiếp cầm kiếm định đâm vào trong hốc cây.
Cuối cùng cây Hồn Nguyên run lên một cái, toàn thân dần dần phát ra ánh sáng yếu ớt, ánh sáng ngưng tụ trên một cành cây, rồi đến một điểm, cuối cùng ánh sáng cô đặc vô cùng chói mắt. Đợi ánh sáng tan đi, một quả nhỏ như quả anh đào rơi xuống, vừa hay được Kiều Hàm đỡ lấy.
Mấy ngày nay Kiều Hàm cũng đã nghiên cứu tất cả các ghi chép liên quan đến cây Hồn Nguyên, biết được kích thước của quả đại diện cho phẩm giai, màu sắc thì đại diện cho công hiệu.
Đây là một quả anh đào nhỏ màu đen, vậy đó chính là Hồn Nguyên Quả có thể trừ khử ma khí cấp thấp nhất.
Tuy là cấp thấp nhất, nhưng lại có thể sánh với đan dược trừ ma tốt nhất trên thị trường, có thể thanh tẩy khi tu sĩ bị ma khí xâm nhiễm, giống hệt công hiệu của lá linh phù mà Kiều Hàm đã dùng lần trước.
Đợi quả rơi xuống xong, cây Hồn Nguyên như thể vừa sinh con xong, nguyên khí đại thương mà héo rũ, những chồi non xanh mơn mởn cũng ảm đạm đi rất nhiều.
Cả Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều không ngờ lại thật sự có tác dụng.
Kiều Hàm cầm quả lên lập tức vui vẻ, trực tiếp dâng quả lên: “Sư huynh, cho huynh, xem ra cây này cũng có chút tác dụng.”
Tiêu Cửu Từ lại nói: “Đệ giữ đi, ta không cần dùng.” Linh thức của ma tộc dễ bị ma khí thu hút hơn, nếu có Hồn Nguyên Quả ở đó, có thể giúp con ma này ổn định tâm tính.
Kiều Hàm nghĩ lại, tâm tính của Tiêu Cửu Từ rất khó bị ma khí dụ, quả thực đối với y tác dụng không lớn, không bằng đem đi trả nợ cho Mai trưởng lão, một quả này có lẽ là xong.
Kiều Hàm vui vẻ nhận lấy, quay đầu hài lòng nhìn cây Hồn Nguyên, vỗ vỗ thân cây: “Sư huynh, nếu có thể kết ra những quả có công hiệu khác nhau, hay là huynh nói xem huynh muốn gì, sau này để nó kết.”
Tiêu Cửu Từ: …Chưa từng nghe nói cây Hồn Nguyên còn có thể đặt trước.
Cây Hồn Nguyên run rẩy dữ dội, cành cây trực tiếp quất về phía Kiều Hàm, dường như đã bị chọc giận.
Kiều Hàm lập tức nhảy ra, nhướn mày: “Ôi chà, còn không vui, đây vốn là công việc của ngươi, nuôi ngươi lâu như vậy, ngươi mới bắt đầu có sản phẩm, chúng ta còn chưa tính toán với ngươi, một cây còn trẻ tuổi, đừng có ngại khổ ngại mệt.”
Cây Hồn Nguyên run!
“Đừng có cả ngày nghĩ mình có thể ăn được gì, phải nghĩ ngươi có thể cho chúng ta cái gì, nếu không chúng ta dựa vào cái gì nuôi ngươi?”
Cây Hồn Nguyên run?
“Ta thấy những cây Hồn Nguyên khác đều có thể kết mấy loại công hiệu, chúng có thể, tại sao ngươi lại không thể, nếu chỉ biết kết một loại quả, vậy giá trị của ngươi cũng đến đây là hết rồi. Cái gì gọi là nhiều nghề không hại thân, biết không? Kết quả có nhiều loại phong phú hơn cũng là cho chính ngươi cơ hội để rèn luyện và trưởng thành.”
Cây Hồn Nguyên từ từ run~
“Nếu chúng ta muốn gì, ngươi kết nấy, vậy thì ngươi giỏi rồi, cây Hồn Nguyên số một thế giới, sau này ngươi muốn ăn gì cũng sẽ có.”
Cây Hồn Nguyên dường như giật mình một cái, cành cây cũng trở nên mềm mại, như dây leo mà đung đưa lên xuống.
Kiều Hàm gật đầu: “Rất tốt.” Sau đó quay đầu hỏi: “Sư huynh, muốn gì, để nó chuẩn bị trước.”
Tiêu Cửu Từ: …Đây là lừa được rồi sao? Tại sao y lại cảm thấy cây Hồn Nguyên này bị bắt nạt vậy?
Tiêu Cửu Từ lắc đầu tỏ vẻ tạm thời thật sự không nghĩ ra.
Kiều Hàm nhất thời cũng không nghĩ ra được, thế là đại phát từ bi để cây Hồn Nguyên nghỉ ngơi cho tốt, cậu còn thuận tiện truyền một ít linh lực qua. Nhưng đối với cây Hồn Nguyên mà nói, chút này tác dụng không lớn, nhiều nhất cũng chỉ làm nó dễ chịu hơn một chút, rất nhanh cây Hồn Nguyên như thể lại tiến vào trạng thái ngủ đông.
Mãi cho đến lúc này, Tiêu Cửu Từ mới mở miệng: “Ta có một suy đoán.”
“Gì vậy?” Kiều Hàm thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ hơi nghiêm trọng, tò mò hỏi.
Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn về phía Kiều Hàm: “Đệ nói cây này có khả năng chính là cây ở thành Hồng kia không?”
Kiều Hàm kinh ngạc: “Sao có thể?”
“Ta nhớ sư phụ từng nói, lúc bà ấy du lịch đi ngang qua một nơi hoang vắng không người, vô cùng hôi thối, sau đó nghe thấy một giọng nói cầu cứu bà ấy, đến gần mới phát hiện là một cây Hồn Nguyên sắp khô héo. Sư phụ thấy môi trường sinh trưởng của nó khắc nghiệt, thật sự đáng thương, cho nên mới cấy nó ra ngoài, xem có thể cứu sống được không.”
“Hơn nữa đệ còn nhớ không? Trên mắt trận của sát trận lúc đó có hai vết tích bị phá hoại, vết thứ hai là do chúng ta lúc chiến đấu để lại, vậy vết thứ nhất là của ai? Ai có thể để lại vết tích mà còn toàn thân lui ra.”
“Vậy truyền thừa thí luyện…”
“Truyền thừa thí luyện chỉ khởi động khi so sánh với tu vi thấp hơn chủ nhân ban đầu, tu vi của sư phụ lúc đó đã là Hóa Thần, những truyền thừa đó không thể đến gần bà ấy.” Tiêu Cửu Từ nói.
Kiều Hàm lập tức trợn to hai mắt: “Vậy không phải là thần thụ sao?”
“Thần thụ cũng có nhiều loại, rất nhiều linh thực Thiên giai bản chất đều là do thần thực thời thượng cổ thoái hóa mà thành, có lẽ cái gọi trồng thần thụ chính là đặt hạt giống linh thực Thiên giai ban đầu vào trong đất gần với thời thượng cổ để nuôi trồng.” Tiêu Cửu Từ phân tích.
Kiều Hàm nghe mà mắt trợn tròn, miệng há hốc: “Cho nên đã tạo ra Âm Huyền Địa?”
Tiêu Cửu Từ cau mày: “Nguyên Hội từng nói, Âm Huyền Địa chia làm hình thành tự nhiên và nhân tạo. Có lẽ Âm Huyền Địa quả thực có thể nuôi trồng ra thần thụ, nhưng Âm Huyền Địa nhân tạo chỉ làm nó khô héo mà thôi.”
Trong lòng Kiều Hàm kinh ngạc: “Tên điên đó làm đến cuối cùng căn bản là mơ mộng hão huyền rồi, ta đã nói thần thụ sao có thể mọc ở nơi âm tà như vậy. Ủa? Đợi đã, quả của thần thụ không phải có thể chữa trị linh căn, khiến người ta phi thăng sao? Chính là quả anh đào nhỏ vừa rồi?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Nếu đã mọc ở địa giới bình thường, vậy nó cũng là cây Hồn Nguyên bình thường rồi, nhưng hiện tại cũng chỉ là suy đoán của ta, mọi việc vẫn phải đợi sư phụ trở về hỏi cho rõ.”
Nếu là thật, vậy đúng là một điển hình của thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng, làm nửa ngày, thì ra căn bản không thể nào.
Trong lòng Kiều Hàm cảm thán vô cùng, Tiêu Cửu Từ lại nhìn qua, ho khan một tiếng nói: “Ngày mai, ta và Nguyên Hội sẽ phải đi rồi.”
Kiều Hàm giật mình hoàn hồn, nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, khóe miệng mấp máy, vẫn là mở miệng nói: “Ừm, biết rồi.”
Lông mày Tiêu Cửu Từ nhíu lại một cách không thể phát hiện, y rõ ràng nhìn thấy trong mắt con ma này ẩn chứa sự không nỡ nồng đậm, tại sao lại không nhắc một tiếng, không phải là lúc nào cũng muốn dính lấy y sao?
“Có lẽ sẽ phải ở lại hải vực trong thời gian dài, nếu có truyền tin có thể sẽ không nhận được.”
Con ngươi Kiều Hàm đảo một vòng: “Ừm, không có chuyện gì quan trọng, ta sẽ không liên lạc với huynh đâu, đợi huynh trở về.”
Tiêu Cửu Từ nghẹn lời, cuối cùng nhìn Kiều Hàm một cái đầy bực bội, nói một tiếng chúc ngủ ngon, rồi quay người về phòng.
Kiều Hàm nhìn bóng lưng thẳng tắp rộng lớn của Tiêu Cửu Từ, thật sự không nỡ, ai lại không muốn lúc nào cũng theo kịp lịch trình của thần tượng, chứng kiến mỗi một khoảnh khắc tỏa sáng của nam thần chứ.
Nhưng lúc cậu hồi tưởng lại tất cả các tình tiết, đột nhiên nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng, Kiều Hàm nghĩ có lẽ cậu có thể làm thêm chút gì đó ngoài cốt truyện.
Hơn nữa nhiệm vụ này, có Tiêu Cửu Từ ở đây chưa chắc đã thành công, đây cũng coi như là trời giúp mình.
Cậu tự nhiên cũng chỉ đành tạm thời xa cách nam chính.
Đêm nay, trên Vô Định Phong ngoại trừ Nguyên Hội, hai người còn lại đều không ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Kiều Hàm nghe thấy tiếng động bên ngoài, liền lập tức đứng dậy, đang định xông ra cửa, kết quả cửa lớn vừa mở, Tiêu Cửu Từ đã đứng trước cửa. Kiều Hàm lại vì xông ra quá nhanh, một phát đâm vào lòng Tiêu Cửu Từ.
Một luồng khí tức trong trẻo lạnh lùng mang theo hương gỗ thanh nhã tĩnh tâm ngưng thần ập đến, khiến Kiều Hàm một trận mơ hồ, như thể đột ngột phản ứng lại, sắp phải xa cách nam chính đại nhân mấy tháng trời.
Trong lòng Kiều Hàm lại đột nhiên dâng lên sự chua xót, không nỡ đến mức muốn khóc, không lập tức bật ra, mà là thật sự không kìm được mà ôm trộm một cái, chỉ là ôm hờ một vòng, sau đó lập tức giả vờ là hành động vô ý rồi bật ra đứng vững.
Mà Tiêu Cửu Từ vốn có thể né được, nhưng khoảnh khắc đó không né, mà đưa tay đỡ lấy Kiều Hàm, cảm nhận được mùi hương quen thuộc, không linh tươi mát, như sương sớm mưa mai, khiến y lòng dạ thảnh thơi, tinh thần sảng khoái.
Tiêu Cửu Từ cảm nhận được hành động nhỏ lén lút của con ma này, cơ thể trong nháy mắt cứng đờ, nhưng lại có chút mềm lòng. Lúc ngẩng đầu lên, cũng nhìn thấy sự tủi thân và không nỡ dưới đáy mắt cậu.
Rõ ràng là không nỡ muốn chết đi được, nhưng lại cứ cố gắng nhẫn nhịn, đây là đang làm gì vậy? Muốn đi theo thì cứ đi theo, không nói ra, làm sao biết được y sẽ không đồng ý.
Tiêu Cửu Từ nhìn dáng vẻ cố gắng gượng cười chuẩn bị cáo biệt của Kiều Hàm, trong lòng rung động, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp: “Sư đệ, đệ có muốn đi cùng chúng ta không?”
Nguyên Hội đang đợi trong sân vốn tưởng Tiêu Cửu Từ đi cáo biệt, kết quả không ngờ lại là mời, lập tức ngây người ra.
Đang làm gì thế? Nơi đó cũng không được xem là nơi thích hợp để y tu Trúc Cơ Kỳ rèn luyện, đưa cậu đi hoàn toàn không có lợi gì.
Trước đây ngay cả chị em nhà họ Giang cũng không thấy Tiêu Cửu Từ đi đâu cũng mang theo!
Tiêu Cửu Từ thấy biểu cảm ngây người đột ngột của Kiều Hàm, có chút lúng túng. Y cũng không phải cố ý cho con ma này cơ hội gần gũi mình, chỉ là thật sự có chút không yên tâm để cậu một mình ở nhà. Dù sao con ma này vì y mà đến, nếu không ở bên cạnh mình, có lẽ những ngày tháng đối với con ma này mà nói sẽ trở nên vô nghĩa.
Y chỉ là… cần phải chịu trách nhiệm mà thôi.
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, dịu dàng cười một tiếng: “Dọn dẹp một chút?”
Kiều Hàm đột nhiên tỉnh táo lại, có thể nghe được nam chính đại nhân muốn đưa cậu đi cùng, thật sự có một cảm giác được ghi nhớ, không phải một mình đơn phương bỏ ra tình cảm nữa. Nam chính đại nhân cũng thật sự coi cậu là sư đệ mà chăm sóc rồi, trời ạ, hạnh phúc quá.
Kiều Hàm thật sự là một bụng lời nói hạnh phúc vô nghĩa muốn xuất ra, nhưng cuối cùng vẫn là từ chối: “Ta không đi đâu, cứ rời đi mãi, tiến độ tu vi và tiến độ học tập đều không phù hợp rồi, ta còn muốn ở Phổ Hiền Phong học thêm một chút, lắng đọng một chút.”
Vẻ dịu dàng trên mặt Tiêu Cửu Từ dường như cứng lại, cụp mắt nhìn Kiều Hàm, “Thật sự… không đi cùng ta?”
Tiến độ học tập của Kiều Hàm, y vẫn hiểu rõ, cho nên biết Kiều Hàm căn bản là đang tìm cớ.
Kiều Hàm có chút nghi hoặc Tiêu Cửu Từ lại hỏi đi hỏi lại, nhưng vẫn kiên định lắc đầu.
“Được, vậy ta đi đây, ngày về không hẹn, đệ tu luyện cho tốt.” Giọng nói của Tiêu Cửu Từ đã mất đi vẻ dịu dàng.
Kiều Hàm vừa định gật đầu, kết quả Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không nhìn cậu đáp lại, trực tiếp quay người đi ra ngoài.
Kiều Hàm không nghĩ nhiều, chỉ coi họ phải lên đường rồi, còn vẫy tay với Nguyên Hội ở xa: “Tạm biệt, Nguyên đại ca, chăm sóc sư huynh của ta nhé.”
Nguyên Hội lúng túng cười, bởi vì y nhìn Tiêu Cửu Từ đi tới gần như không có biểu cảm gì, làm huynh đệ nhiều năm, vẫn có thể nhìn ra được một số thứ.
Tức giận rồi à?
Nhưng Tiêu Cửu Từ trong đám huynh đệ bọn họ là người có cảm xúc ổn định nhất, ít tức giận nhất mà!
Nhưng nhìn bãi cỏ mà Tiêu Cửu Từ bước qua đều nhanh chóng kết một lớp sương, Nguyên Hội cũng không khỏi nhướn mày, trong lòng thú vị nảy sinh.
Không hiểu sao lại có một cảm giác, như thần tượng hay ngồi yên cũng xuống hoạt động.
Lần này Tiêu Cửu Từ không nói nhảm nữa, đưa Nguyên Hội ra khỏi sân, ngự kiếm liền đi, đầu cũng không quay lại.
“A di đà phật, giới sân, giới nộ.”
Tiêu Cửu Từ trên kiếm liếc y một cái.
“Muốn đưa sư đệ của huynh đi cùng đến vậy à?”
“Ta không có, là cậu ấy trước đây rất thích đi theo ta.”
“Ồ, vậy bây giờ cậu ta không muốn đi theo huynh nữa?”
“…Ai mà biết được.”
“Không tò mò?”
“Không tò mò.”
“Không tò mò thì thôi… vậy huynh… sao lại bay nhanh như vậy!”
“Không phải huynh nói vội sao?”
“Vội chứ, nhưng không phải vội vàng đi đầu thai, Kim Đan đỉnh phong giỏi lắm à! Coi thường ai thế!”
Bên kia, Kiều Hàm nhìn bóng người dần dần biến mất, trong lòng phải gọi là không cam lòng, cuối cùng cũng chỉ đành theo thứ tự đi Phổ Hiền Phong học tập.
Quả thì tạm thời không đưa cho Mai trưởng lão, cứ thu thập trước đã rồi tính.
Rảnh rỗi ở lại Phổ Hiền Phong, mọi người đều vô cùng tò mò về trải nghiệm của cậu lúc ra ngoài, bởi vì chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, sự thật về Tàng Thành Lâm đã truyền đi khắp nơi. Đây là tin tức gây chấn động giới tu chân, Kiều Hàm lại là người đích thân trải qua, tự nhiên dẫn đến mọi người truy hỏi liên tục.
Tò mò nhất vẫn là truyền thừa của họ.
Kiều Hàm nói: “Ta thật sự không rõ, cũng không có thời gian nghiên cứu, tu vi của chính ta còn có hạn mà.”
Lời này vừa dứt, liền nghe có người nói giọng châm chọc: “Không có thời gian, hay là đại sư huynh vốn không muốn nghiên cứu cùng ngươi, Tàng Thành Lâm là do ngươi tự mình đuổi theo, mọi người đều biết, thật không biết xấu hổ.”
Kiều Hàm kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy ba tên ngốc của Thanh Vân Tông đang đứng ở đó. Người mở miệng trước là Âu Toản Nhuế.
Giang Tố Vi run run môi, giữa hai hàng lông mày có chút tủi thân nói: “Trước đây đại sư huynh là người công bằng công chính nhất, có được cái gì cũng đều sẽ chia sẻ cho mọi người, bây giờ lợi lộc gì cũng là của một mình ngươi rồi. Ngươi đắc ý thì thôi, cũng đừng mang ra khoe khoang, để mọi người biết đại sư huynh thiên vị ngươi, không tốt cho đại sư huynh.”
Tu vi tấn cấp nhanh như vậy, lại còn có truyền thừa, ai mà không đỏ mắt, đỏ mắt đến mức mất cả lý trí.
Họ chỉ biết, nếu không có Kiều Hàm, đại sư huynh có lợi lộc gì, nhất định sẽ nghĩ đến họ trước, nhưng bây giờ, tất cả đều vào bụng Kiều Hàm rồi. Nhất định là Kiều Hàm mặt dày quấn lấy đại sư huynh đòi hỏi, đại sư huynh cũng bị mù quáng, hoàn toàn như biến thành một người khác.
Kiều Hàm nhìn bộ mặt ghen tị của mấy người, phẩy phẩy mũi: “Chua quá đi.”
“Khụ khụ, Kiều sư đệ cũng cửu tử nhất sinh mới đổi lấy được, không phải dựa vào đại sư huynh.” Có người bênh vực cho Kiều Hàm.
“Trước đây hắn chẳng qua chỉ là một y tu Trúc Cơ sơ kỳ, hắn dù có muốn cửu tử nhất sinh cũng không đổi được những thứ này, coi người khác là đồ ngốc cả sao?”
Lần này người nói chuyện là Giang Kỳ Lạc đã lâu không xuất hiện, từ lần bị phạt trước, họ vẫn chưa gặp lại.
Nay vừa gặp, thiếu niên ngang ngược khó thuần giờ đây đối mặt với Kiều Hàm lại là một vẻ mặt âm u, trong đó không chỉ đơn giản là có thù cũ, mà còn có mối thù mới về danh ngạch đệ tử thân truyền của Quỳnh Bích Tiên Tử.
Dù sao ngoại trừ chưởng môn ra, cả nhà họ đều muốn Giang Kỳ Lạc trở thành đồ đệ của Quỳnh Bích Tiên Tử. Trong mắt Giang Kỳ Lạc, đây hoàn toàn là lợi dụng quan hệ đạo lữ để cướp đi vị trí vốn thuộc về gã, mà đại sư huynh cũng giúp giặc, hoàn toàn làm nguội lạnh trái tim gã.
Nói thật, tuy không phải do cậu cố ý, nhưng trong lòng Kiều Hàm lại không nhịn được mà cảm thấy mối quan hệ giữa những người này và Tiêu Cửu Từ càng tồi tệ càng tốt, dù sao những mối quan hệ thân duyên này cũng chỉ mang lại tổn thương cho Tiêu Cửu Từ.
Nhưng đối với nam chính đại nhân mà nói, ân tình và sự bầu bạn nhiều năm không phải là thứ dễ dàng xóa nhòa.
Kiều Hàm không ưa nổi họ, trực tiếp mở chế độ cà khịa chung kết: “À đúng đúng đúng, các ngươi nói đều đúng, vậy thì thế nào? Không phục à? Không phục cũng chỉ đành nín nhịn thôi.”
Kiều Hàm ra vẻ mặt vô tội, tức đến mức ba người họ suýt nữa thì ngất đi. Họ cũng không ngờ Kiều Hàm lại trả lời như vậy, quá không biết xấu hổ, lập tức từng người mặt mày tái mét.
Thấy Âu Toản Nhuế định mắng, Kiều Hàm trực tiếp nói trước: “Ngươi không phải định mắng ta chứ, lẽ nào ngươi trông mong một kẻ không biết xấu hổ như ta trong mắt ngươi sẽ xấu hổ không chịu nổi, sau đó bù đắp cho các ngươi à?”
Âu Toản Nhuế cứng họng.
Thấy Giang Tố Vi sắp bật khóc, Kiều Hàm lại trực tiếp nói: “Không phải chứ không phải chứ, lại là chiêu tấn công bằng nước mắt, vậy phiền ngươi quay sang khóc với đám linh thực bên kia, tưới cho linh thực một chút cũng không uổng công, khóc với ta chắc chắn không có tác dụng đâu.”
Giang Tố Vi đột ngột hít một hơi thật sâu.
Lại thấy Giang Kỳ Lạc nắm chặt tay, Kiều Hàm nheo mắt: “Đại công tử định động thủ rồi, lợi hại nha, không được lợi lộc là định đánh người, cái phong cách thổ phỉ này học từ đâu vậy?”
Nắm đấm của Giang Kỳ Lạc kêu răng rắc, cuối cùng vẫn bị mọi người xung quanh bảy miệng tám lưỡi khuyên đi.
Đợi ba tên ngốc của Thanh Vân Tông rời đi, những người khác tới tấp giơ ngón tay cái với Kiều Hàm.
Có người khuyên: “Đại sư huynh không có trong tông môn, ngươi cẩn thận một chút, để họ khỏi thật sự động thủ, ngươi sẽ chịu thiệt.”
“Họ cũng còn chút giới hạn.” Kiều Hàm cười nói, ánh mắt lại sâu thẳm nhìn bóng lưng của Giang Kỳ Lạc, thằng nhóc này tốt nhất nên an phận một chút, nếu không cậu sẽ không nương tay đâu.
Một tháng sau, Kiều Hàm vẫn luôn để Tưởng Doãn thường xuyên đến Thanh Vân Phong theo dõi, cuối cùng cũng theo dõi được.
Kiều Hàm thật sự không ngờ cả nhà họ lại không coi cậu ra gì như vậy, chỉ đành vội vã chạy đến Thanh Vân Phong, chạy đến trước mặt Giang phu nhân.
Lúc này trong đại điện còn có Giang Kỳ Lạc, mà Giang Kỳ Lạc hôm nay mặt mày hớn hở, không có chút dáng vẻ âm u nào như trước, trong tay còn cầm một tấm thiệp mời.
“Ngươi đến đây làm gì?” Giang phu nhân cau mày, bà ta bây giờ đối với Kiều Hàm có tâm thái mắt không thấy tim không phiền.
Khóe miệng Kiều Hàm co giật: “Ta nghe nói có thiệp mời sư huynh của ta, cho nên đến lấy.”
Lời này vừa thốt ra, cả hai mẹ con đều ngẩn người, dường như mới phản ứng lại điều gì đó, sắc mặt mỗi người mỗi khác.
“Sao ngươi lại nghe nói?” Giang phu nhân lập tức hỏi.
“Không có sao?” Kiều Hàm nghi hoặc.
Giang phu nhân nghẹn họng: “Có, là tiệc mừng của đệ tử thân truyền Tam Thanh Kiếm Phái, cặp vợ chồng đó là bạn tốt của Cửu Từ, mời Cửu Từ đến dự tiệc, nhưng Cửu Từ không có ở đây, cũng không liên lạc được, cho nên để Kỳ Lạc thay mặt đi tặng quà.”
Kiều Hàm cười gượng: “Ta đâu có định bế quan, không phải nên để ta đi tặng sao?”
Sắc mặt Giang phu nhân có chút không vui, Giang Kỳ Lạc là người đầu tiên nhảy ra: “Ngươi dựa vào cái gì… ngươi…”
“Dựa vào ta là sư đệ thân thiết duy nhất của sư huynh, còn dựa vào… “ Kiều Hàm nghẹn lời, vì đại cục mà nói: “Dựa vào chúng ta là đạo lữ.”
Kiều Hàm lạnh lùng liếc nhìn Giang Kỳ Lạc một cái, trực tiếp nói với Giang phu nhân: “Có lẽ thời gian ta vào Thanh Vân Tông quá ngắn, lại không biết Thanh Vân Tông có quy tắc như vậy, sư đệ ruột của mình, đạo lữ đều không có tư cách thay thế, ngược lại để sư đệ chi phụ thay mặt đi tặng quà, thật là một quy tắc khác người.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Giang phu nhân trực tiếp trở nên khó coi.
Giang Kỳ Lạc lập tức la lối: “Ngươi nói ai là sư đệ chi phụ chứ, ngươi lại dám nói ta như vậy, ai cho ngươi cái gan đó, cho dù là đại sư huynh cũng không thể nào nói ta như vậy!”
Kiều Hàm trực tiếp đảo mắt một vòng, quay người nói: “Được, ta không có tư cách, ngươi có tư cách.”
Giang phu nhân thấy Kiều Hàm định đi, tự nhiên không thể để cậu cứ thế rời đi, chuyện này nói ra ngoài quả thực không hợp lý, ngay sau đó không kiên nhẫn nói: “Đang làm loạn cái gì đây, cũng không phải chuyện gì to tát, lẽ nào ngươi tưởng bên đó có lợi lộc gì sao? Chỉ là đi tặng quà thôi, một môn phái cấp hai, ai đi cũng được.”
“Mẫu thân!” Giang Kỳ Lạc vừa nghe những lời này tức thì sốt ruột, nhưng tấm thiệp mời trong tay vẫn bị Giang phu nhân dùng linh lực rút lại, trực tiếp ném cho Kiều Hàm.
Kiều Hàm vững vàng đỡ lấy, cũng không nói gì, hành lễ rồi định đi.
“Đứng lại!” Giang Kỳ Lạc sốt ruột.
Lần này Giang phu nhân lại không hiểu nổi, trước đó nhận được thiệp mời, vốn chỉ coi là quan hệ qua lại bình thường, Kiều Hàm đến cướp, Giang phu nhân chỉ cho là để thể hiện địa vị của hắn, tranh giành một hơi thôi. Sao con trai mình không phải là nhất thời hứng khởi à? Sao cũng muốn đi đến vậy, chẳng trách vừa rồi cứ đòi thiệp mời, bà ta lúc đó cũng không nghĩ nhiều liền đưa cho Giang Kỳ Lạc, lúc này vừa nhìn đã thấy không đúng.
“Làm sao vậy?” Giang phu nhân cau mày.
Giang Kỳ Lạc nhịn rồi lại nhịn, nhưng lại không tiện nói thẳng, bèn nói: “Loại tiệc mừng này, có rất nhiều tu sĩ trẻ tuổi đến, một vài người bạn ở môn phái khác của con nói không chừng sẽ đến, con vừa hay đến ôn chuyện cũ, dù sao cũng chỉ là tặng quà, ai mà không đi được, hơn nữa Kiều Hàm lại chưa chính thức bái đường với đại sư huynh của con…”
Nói đến đây, Giang Kỳ Lạc trực tiếp nói với Kiều Hàm: “Ngươi có phải là cố ý không, cứ phải giành với ta.” Chỉ là một tiệc mừng bình thường thôi mà.
Nếu không phải nàng… nàng ở trong môn phái đó, gã cũng sẽ không muốn đi.
Điều duy nhất mà Giang Kỳ Lạc có thể nghĩ đến là Kiều Hàm cố ý gây khó dễ cho hắn.
Kiều Hàm lại cầm thiệp mời cất vào lòng, dưới ánh mắt trợn trừng muốn nứt ra của Giang Kỳ Lạc, khẽ cười: “Ngươi muốn nghĩ vậy, ta cũng không có cách nào, nhưng ta thay mặt sư huynh đi là hợp tình hợp lý.”
Nói xong, nhấc chân liền đi, kết quả Giang Kỳ Lạc vẫn không từ bỏ mà chặn lại, nhịn nửa ngày mới mở miệng: “Được, vậy ta đi cùng ngươi, được chứ.”
Trong lòng Kiều Hàm không hiểu sao lại bùng lên một ngọn lửa: “Không được, chúng ta không ưa nhau, ta sợ ngươi nửa đường đánh chết ta, thôi bỏ đi.”
“Ngươi!”
Giang phu nhân càng không ưa nổi cái bộ dạng Giang Kỳ Lạc lại thỏa hiệp với Kiều Hàm, trực tiếp nói: “Muốn gặp bạn bè gì thì có thể mời đến Thanh Vân Tông, tiệc mừng này thì thôi đi. Tu vi của con bây giờ đã là Trúc Cơ đỉnh phong, có cái công phu đó, không bằng tĩnh tâm lại chuẩn bị đột phá Kim Đan.”
Sắc mặt Kiều Hàm biến đổi, cười gằn: “Giang sư đệ vẫn nên nghe lời Giang phu nhân đi.”
Nói xong, Kiều Hàm trực tiếp bay đi, để Giang Kỳ Lạc chỉ có thể tức đến run rẩy tại chỗ.
Vốn tưởng đến đây là hết, nhưng buổi tối khi Kiều Hàm trở về sân viện của Vô Định Phong, một giọng nói truyền vào đầu cậu.
“Có nguy hiểm.”
Kiều Hàm kinh hãi, giọng nói trẻ con trong trẻo đó là do cây Hồn Nguyên phát ra.
Kiều Hàm tức thì điều chỉnh cảm ứng của bản thân đến mức tối đa, trong nháy mắt đã bắt được một luồng ác ý truyền đến từ trong phòng mình.
Kiều Hàm ngay lập tức nghĩ đến Giang Kỳ Lạc, dù sao người có thể ra vào Vô Định Phong không bị cản trở cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mà mục đích của gã là gì, Kiều Hàm gần như không cần nghĩ nhiều.
Nhìn gã cố chấp như một con trâu điên, thật sự khiến Kiều Hàm hận không thể nghiến răng g**t ch*t cái thứ này.
Tại sao Giang Kỳ Lạc lại muốn đến tiệc mừng của Tam Thanh Kiếm Phái, là vì gã thích một cô gái, chính là đệ tử của kiếm phái đó, gã lần đầu biết yêu, muốn đi gặp người ta. Nhưng lại sợ mẹ mình nhiều chuyện, cộng thêm xấu hổ, cho nên giấu giếm.
Trong nguyên tác vì Tiêu Cửu Từ dưỡng thương bế quan, nguyên thân đối với những chuyện khác không có hứng thú, cho nên tấm thiệp mời này tự nhiên rơi vào tay Giang Kỳ Lạc. Giang Kỳ Lạc trực tiếp vui vẻ đi, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tiệc mừng đó gặp phải sự tấn công của yêu tộc, Giang Kỳ Lạc vì bảo vệ cô gái đó mà bị thương nặng, nuốt bảo vật của môn phái người ta để cưỡng ép đột phá, tấn cấp Kim Đan, kết quả lại vẫn trúng phải yêu độc. Kim đan được xúc tác thành hình lúc đó vừa mới ngưng kết, đang ở trong giai đoạn không ổn định, liền bị nhiễm yêu độc, tức thì bắt đầu tan chảy, đợi đến khi được đưa về Thanh Vân Tông, kim đan đã sắp tan hết.
Con trai của chưởng môn xảy ra chuyện như vậy, tự nhiên là tập hợp sức mạnh của tất cả mọi người để cứu chữa, cuối cùng kết luận được đưa ra là: phải giải độc, nếu không đợi kim đan tan chảy, đan điền cũng sẽ tiếp tục thối rữa, đến lúc đó ngay cả cơ hội kết thành kim đan mới cũng không còn, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng.
Mà những thứ cần để cứu chữa tuy khó, nhưng với thực lực của Thanh Vân Tông vẫn có thể gom đủ, nhưng có một gốc dược thảo lại khó tìm, điều duy nhất biết được là có thể sẽ có trong chuyến thám hiểm bí cảnh sau đại hội Tiên Minh.
Mà gánh nặng này liền rơi xuống những đệ tử tham gia đại hội, cuối cùng cũng rơi xuống vai Tiêu Cửu Từ.
Nhưng Tiêu Cửu Từ còn chưa tìm được dược thảo đã đón nhận sự tấn công của ma tộc. Đánh lui ma tộc, cứu được mọi người, Tiêu Cửu Từ lại bị hủy linh căn, mất đi tu vi.
Thảo dược cũng không hái được, Giang Kỳ Lạc ngàn cân treo sợi tóc.
Lúc này không có bao nhiêu người nghĩ đến việc đi tìm thảo dược nữa, bởi vì họ đã nghĩ đến một cách khác mà trước đây không ai nhắc tới.
Nếu có một viên kim đan mạnh mẽ không tì vết thay thế vào, có thể để độc tố tự mình bài trừ ra ngoài.
Nếu Tiêu Cửu Từ đã mất linh căn, định sẵn không còn con đường tiên nữa, có thể đem viên cửu trọng kim đan không tì vết của y cấy cho Giang Kỳ Lạc, vì người sư đệ thân thiết nhất của y mà tranh đấu cho một tương lai.
Về lý thuyết là khả thi.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Cửu Từ đã gật đầu.
Cửu trọng kim đan được đào ra, Giang Kỳ Lạc được tái sinh, không chỉ trực tiếp tấn cấp Kim Đan Kỳ, mà thiên phú còn được nâng cao rất nhiều.
Mà Tiêu Cửu Từ kể từ đó không còn thiên phú nữa, trực tiếp từ thiên chi kiêu tử biến thành một phàm phu tục tử có tuổi thọ hữu hạn.
Lúc này tình cảm của họ vẫn còn rất tốt, Giang Kỳ Lạc biết được sự thật vô cùng đau khổ hối hận, thấy có người bắt đầu bất kính với đại sư huynh, bỏ đá xuống giếng, gã còn ra tay dạy dỗ.
Mà lúc đó Tiêu Cửu Từ đang đợi chưởng môn xuất quan, sau khi bái biệt sẽ xuống núi du lịch, y biết Thanh Vân Tông đã không còn thuộc về y nữa.
Nhưng không ngờ còn có chuyện khó khăn nhất đang đợi y ở phía sau. Gánh tội danh, bị cả môn phái thù ghét, trục xuất khỏi sư môn, xuống núi lang thang. Mà Giang Kỳ Lạc đã làm gì, đi đầu hô đánh…
Kiều Hàm trước đây khi đọc những dòng chữ đó sẽ nghiến răng, mà bây giờ sau khi thật sự quen biết nam chính, nghĩ đến một người sư huynh tốt như vậy, cậu hồi tưởng lại, tim như đang nhỏ máu.
Dựa vào cái gì, một tên ngu ngốc như vậy lại để nam chính chịu tội như thế.
Linh căn bị hủy đã đủ đau đủ khổ rồi, người còn chưa hồi phục đã bị thèm muốn kim đan. Họ không nghĩ, thiên hạ này còn có kỳ tích, Tiêu Cửu Từ còn có hy vọng muốn tái tạo linh căn, cứ thế mà đào đi cả kim đan của y, hoàn toàn dập tắt ý nghĩ của y.
Không biết sau đó khi họ gặp được Tần Tu Trọng đã tái tạo linh căn có xấu hổ với quyết định lúc đó không, chắc là không, bởi vì lúc đó họ đã coi Tiêu Cửu Từ là kẻ thù rồi.
Kiều Hàm lần này không đi cùng nam chính, chính là để chặn tên ngu ngốc này.
Nếu có Tiêu Cửu Từ ở đó, Giang Kỳ Lạc cầu xin một chút, nói không chừng sẽ đưa đi cùng, vậy còn chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì. May mà nam chính cũng không có ở đây, mình muốn làm gì thì làm, không cho gã đi, b*p ch*t từ trong trứng nước, xem tên ngu ngốc này còn có thể cướp đi kim đan của nam chính đại nhân không.
Kết quả Kiều Hàm vạn vạn không ngờ tới, tên ngu ngốc này lại có ý định phục kích cậu. Có phải là cảm thấy đánh cậu bị thương, không đi được nữa, tên ngu ngốc này có thể tự mình đi không?
Rất tốt, tự mình dâng đến tận cửa, vậy đừng trách cậu diệt trừ hậu hoạn.
Trong phòng, Giang Kỳ Lạc vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, một y tu Trúc Cơ trung kỳ sao có thể là đối thủ của gã.
Nhưng gã không thể nào ngờ được Kiều Hàm từng trải qua rèn luyện trên chiến trường ngàn năm trước, hơn nữa bây giờ là gã ở ngoài sáng, Kiều Hàm ở trong tối.
Đột nhiên, bên ngoài vang lên một tiếng nổ lớn, Giang Kỳ Lạc không hiểu tại sao, đang định ra ngoài, kết quả khoảnh khắc mở cửa, hàng chục sợi dây leo xông vào, chôn vùi gã.
Lợi kiếm ra khỏi vỏ, Giang Kỳ Lạc phá tan dây leo, lập tức tìm kiếm bóng dáng của Kiều Hàm.
Kết quả một tấm lưới đan bằng dây leo rơi xuống.
Vốn không phải thứ gì lợi hại, nhưng không ngờ, khoảnh khắc bị Giang Kỳ Lạc đánh nát, bột bạc bay tứ tung, đợi đến khi Giang Kỳ Lạc phản ứng lại đã trúng chiêu.
Đó là bột độc, có thể khiến tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tạm thời mất đi khả năng hành động. Ai có thể ngờ được ở trên địa bàn của mình lại có người mang theo độc dược.
Giang Kỳ Lạc dù lợi hại đến đâu cũng kém một chiêu.
Trong nháy mắt, Giang Kỳ Lạc ngã xuống, đang định kích phát linh lực để phá giải trạng thái, nhưng đã không kịp với tốc độ tấn công của Kiều Hàm.
Một trận đòn phủ đầu, không chút lưu tình.
Vừa chịu đòn một lúc, Giang Kỳ Lạc đã không chịu nổi: “Đừng đánh nữa, là ta, là ta Giang Kỳ Lạc, ngươi không được đánh ta.”
Đến lúc này còn nói những lời như vậy, thật nực cười đến cực điểm.
Ánh mắt Kiều Hàm hung ác, ra tay tàn nhẫn, Giang Kỳ Lạc kinh hãi nhận ra đối phương không phải chỉ đơn giản là dạy dỗ, muốn liều chết phản kháng, nhưng đã bị công pháp của y tu phong bế khí môn.
Đợi đến khi Giang Kỳ Lạc phá vỡ, trực tiếp nội thương tê liệt, kinh hãi vô cùng, vội vàng phát tín hiệu cầu cứu. Có thể phát tín hiệu cầu cứu trong Thanh Vân Tông, có lẽ cũng chỉ có một mình Giang Kỳ Lạc.
Kiều Hàm cũng đã tốn rất nhiều sức lực mới thuyết phục được bản thân không g**t ch*t Giang Kỳ Lạc, cậu không muốn vì con rệp này mà gây chuyện với nam chính.
Kiều Hàm nhìn Giang Kỳ Lạc, phát ra một tiếng cười lạnh lẽo: “Ơ kìa? Sao lại là ngươi?”
Không lâu sau, những người tìm theo tín hiệu cầu cứu đều đã chạy đến.
Có y tu ở hiện trường, tự nhiên cứu người trước. Vừa xem qua, cũng không bị thương nặng đến vậy, dù sao tạm thời cũng chỉ có thể nằm giường tĩnh dưỡng, chỉ là quá trình tĩnh dưỡng có hơi đau khổ một chút thôi.