Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 25

Bên trong hang động, một đống lửa trại được đốt lên, ánh lửa chập chờn hắt bóng hai người lên vách đá. Một bóng người ngồi vững chãi, còn bóng kia lại co ro hết mức có thể, run lẩy bẩy.

Bạch Nhung cố ép mình bình tĩnh lại. Kiều Hàm chắc sẽ không phát hiện ra thân phận Yêu tộc của cậu, dù sao những yêu tộc ra ngoài làm gián điệp như bọn họ đều mang trên mình một phong ấn rất mạnh.

Thế nhưng, Bạch Nhung lại có trực giác của động vật nhỏ. Bạch Nhung luôn cảm thấy lúc Kiều Hàm nói muốn ăn thịt thỏ, ánh mắt nhìn cậu cứ như đang nhìn một món lương thực dự trữ.

Toàn thân Bạch Nhung theo bản năng dựng hết cả lông tơ, đôi tai gần như không kiểm soát được mà sắp biến ra ngoài. Cậu chỉ đành dùng hai tay túm chặt tóc hai bên, đáng thương nhìn Kiều Hàm, hy vọng là mình đã nghĩ nhiều.

Dù có bị phát hiện là yêu, chỉ cần không biến về nguyên hình thì đừng hòng ăn được cậu, đừng hòng!

Kiều Hàm đang định nói gì đó thì ngoài cửa hang đã vọng đến tiếng người.

“Đừng nghe cậu ta, đêm hôm khuya khoắt ăn thỏ cái gì, đúng là làm màu, không ăn được Tích Cốc Đan à?” Lục Tương Tương vừa nói vừa bước vào.

Cô nhóc liếc xéo Kiều Hàm một lượt từ trên xuống dưới đầy khinh bỉ, rồi kiêu ngạo đi đến ngồi xuống bên đống lửa.

Nghe vậy, Bạch Nhung lập tức như thấy được ánh sáng hy vọng, theo bản năng muốn nhích lại gần Lục Tương Tương để tìm kiếm sự an toàn.

Nào ngờ lại bị Kiều Hàm một tay ấn gáy giữ lại.

Bạch Nhung lập tức bất động, kinh hãi tột độ nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm mỉm cười, vỗ nhẹ lên đầu Bạch Nhung, nói: “Nhưng mà Bạch Nhung cũng muốn ăn mà.”

Bạch Nhung lập tức trợn tròn mắt, lắc đầu quầy quậy.

Thịnh Giác ló đầu vào từ cửa hang, lúng túng nói: “Ăn chút thịt đổi vị cũng không tệ. Hơn nữa thịt thỏ ở đây dù không phải linh thú thì cũng có chút linh khí.”

Bạch Nhung rùng mình.

Lục Tương Tương nhíu mày: “Tại sao cứ phải ăn thỏ chứ? Thỏ đáng yêu như vậy, ta còn từng nuôi rồi.”

Bạch Nhung vội vàng gật đầu.

“Nuôi rồi?” Kiều Hàm ngẩn ra, trong lòng có chút buồn cười, cuối truyện, hai anh em nhà họ cũng coi như là đang nuôi thỏ còn gì.

“Đúng vậy, nhưng sau đó bị ca ca của ta nướng ăn mất, nếu không ta đã nuôi nó thành linh thú rồi!” Lục Tương Tương căm phẫn siết chặt nắm đấm.

Bạch Nhung: !!

Kiều Hàm phì cười, cảm thấy Lục Truy bị đánh đúng là có lý do cả. “Khụ khụ, quả nhiên Lục đại ca với ta mới là người cùng đường, đều thích ăn thỏ.”

Lục Tương Tương trừng mắt nhìn Kiều Hàm. Nàng nhớ lại con thỏ mình nuôi mười ngày, vì vô tình chạy ra ngoài bị Lục Truy nhìn thấy mà không bao giờ quay về nữa. Lúc đó Lục Tương Tương đã khóc rất thảm, vừa đánh anh trai vừa đòi thỏ.

“Các ngươi quá hung ác.”

Bạch Nhung tủi thân gật đầu đồng tình. Nhân loại thật đáng sợ, Kiều Hàm đáng sợ, ca ca của Lục tiểu thư cũng thật đáng sợ. Chẳng trách ngay cả thiếu chủ Ân Lâu cũng gặp nạn, bản thân mình sao có thể thoát được, hu hu hu, ai tới cứu cậu với.

Kiều Hàm lại nói thẳng: “Đó là do cô chưa ăn thôi. Ta nói cho cô biết, nếu là thịt thỏ nướng xé tay thì chắc chắn tươi non mọng nước, tan ngay trong miệng, thịt ngọt thơm, một miếng mềm tan đậm vị, một miếng giòn rụm thơm lừng, tuyệt đối ngon hơn bất kỳ loại thịt nào khác. Đặc biệt là những con thỏ còn sống nhảy loi choi, lại càng là cực phẩm.”

Kiều Hàm vừa nói vừa dùng tay vỗ nhẹ lên lưng Bạch Nhung, chỉ cảm thấy sống lưng cậu dần cứng lại, hai mắt cũng hiện lên vẻ kinh hãi.

“Còn món đầu thỏ cay tê, là dùng riêng đầu thỏ để chế biến, kết hợp với gia vị cay tê đặc trưng, hương vị phải gọi là tuyệt cú mèo, ăn vào lại càng khác biệt. Chỉ cần bẻ đôi đầu thỏ từ môi là được.” Kiều Hàm ra vẻ vô tình chấm nhẹ lên cằm và má của Bạch Nhung, tiếp tục: “Sau đó gặm phần thịt má, rồi thưởng thức đến môi và lưỡi, cái vị tươi ngon cay tê đó sẽ nhảy múa trên đầu lưỡi của cô.”

“Eo, nghe thôi đã không chịu nổi rồi.” Lục Tương Tương ghê tởm nói.

Kiều Hàm tung ngay một đòn chí mạng: “Nhưng đây đều là món Tiêu đại ca từng làm, chúng ta đều ăn rồi đó.”

Lục Tương Tương lập tức phản bội, hai mắt sáng rực, “Thật… thật sao? Ngon thật không?”

Thịnh Giác ở cửa hang nghe mà nuốt nước bọt ừng ực. “Để ta đi bắt thỏ nhé? Cần mấy con?”

“Bắt nhiều một chút đi.” Kiều Hàm tiện tay khoác lên vai Bạch Nhung, cảm nhận được chú thỏ nhỏ đã run lên bần bật, cậu tiếp tục cười: “Bạch Nhung cũng đi giúp một tay đi. À đúng rồi, ta dạy mọi người một bài hát bắt thỏ, sẽ làm thịt thỏ ngon hơn đó.”

“Cái gì? Còn có bài hát chuyên dụng nữa à?” Lục Tương Tương không nén nổi sự tò mò của thiếu nữ.

Kiều Hàm cố ý quay mặt về phía Bạch Nhung, cười và hát: “Thỏ con ngoan ngoãn, mau mở trán ra, nhanh chân mở nhé, món ngon tới liền…”

Kiều Hàm mới hát được nửa bài, người đang được cậu khoác vai đã ngã ngửa ra sau, trợn trắng mắt ngất đi.

Bạch Nhung ngất đi như vậy, những người có mặt tự nhiên giật mình. Kiểm tra một hồi, thấy không sao nhưng lại cảm thấy có gì đó kỳ quái, họ cũng dẹp luôn ý định ăn thịt thỏ.

Kiều Hàm nhìn Bạch Nhung co quắp trên đất thỉnh thoảng còn giật giật, biết mình đã dọa chú thỏ nhỏ sợ quá rồi, thôi thì coi như dạy cho chú thỏ con to gan này một bài học.

Hơn nữa, sau màn “ra tay tàn độc” của cậu, tấm phông nền nhỏ bé này chắc sẽ sợ hãi mà chạy về với tộc của mình. Nhiệm vụ nằm vùng nguy hiểm thế này thực sự không hợp với một chú thỏ ngốc nghếch. Để tránh kết cục cuối truyện đến cả yêu đan cũng mất, bị đánh về nguyên hình, thì tốt nhất nên mau chóng về nhà ngoan ngoãn tu luyện đi.

Kiều Hàm đưa tay đắp chăn cho Bạch Nhung rồi không quan tâm đến cậu nữa.

Chỉ là Kiều Hàm không biết, loạt hành động của mình trong mắt những người bên ngoài thủy kính lại trông như thế nào.

Vẻ mặt Lục Truy có chút khó xử, cảm giác như mình đã thấy thứ không nên thấy. Em gái hắn và nam tử tứ linh căn kia không nhận ra thì thôi, nhưng hắn và Tiêu Cửu Từ thì đã chứng kiến từ đầu đến cuối.

Những hành động sau đó của Kiều Hàm nếu xem riêng thì không có gì, nhưng đối tượng lại là thiếu niên đã định lột quần cậu bất thành. Nào là xoa đầu, nào là vỗ lưng, cuối cùng lúc ngất đi còn được Kiều Hàm ôm trọn vào lòng, sau đó còn quan tâm đắp chăn.

Chuyện này…

Lục Truy liếc trộm Tiêu Cửu Từ một cái. Không biết có phải do ánh sáng của thuật pháp phản chiếu hay không, mà hắn có cảm giác huynh đệ tốt của mình đang tỏa ra một vầng sáng xanh lờ mờ.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ chỉ im lặng nhìn thủy kính, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc vui buồn nào.

“Khụ khụ.” Lục Truy vỗ vai Tiêu Cửu Từ, “Yên tâm, thiếu niên đó sẽ vào Ngọc Hư Tông của ta.”

Ngụ ý là, huynh đệ sẽ trông chừng giúp huynh! Không để tiểu yêu tinh đó quyến rũ vợ huynh đâu.

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Lục Truy một cái.

Lục Truy lập tức nói: “Kiều Hàm chắc chắn thích huynh.”

Tiêu Cửu Từ nhướng mày, định nói rằng Kiều Hàm vốn không thích nam nhân, nên cảnh tượng trong thủy kính chắc chắn không phải ý đó. Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào.

Thôi bỏ đi, không muốn nói.

Bởi vì chính y cũng có chút không hiểu được hành động của Kiều Hàm. Không có âm thanh, chỉ nhìn hình ảnh thôi mà cũng có thể có nhiều chuyện… khó hiểu đến vậy sao?

Đúng lúc này, trong thủy kính lại xuất hiện thêm một người, là Mông Vạn đã trở về. Vừa rồi Mông Vạn đi kiểm tra tình hình xung quanh, vốn định rủ Lục Tương Tương đi cùng, nhưng Lục Tương Tương không muốn ở cùng gã quá lâu, cảm thấy rất phiền nên đã về trước.

Mông Vạn tự nhiên cũng chỉ đi dạo một vòng rồi quay lại.

Vào hang thấy tình hình bên trong, gã chào Lục Tương Tương một tiếng, sau đó nói với Kiều Hàm: “Kiều công tử tỉnh rồi à?”

Kiều Hàm ngạc nhiên liếc Mông Vạn một cái, thấy gã còn cười cợt với mình, liền nói thẳng: “Chưa, ta đang mở mắt ngủ đây.”

Mông Vạn nghẹn họng, sắc mặt không khỏi méo mó.

“Phụt!” Lục Tương Tương đang uống nước, trực tiếp phun cả ngụm ra ngoài, suýt làm tắt cả đống lửa. Nàng ho sặc sụa vài tiếng rồi trừng mắt nhìn Kiều Hàm, “Miệng ngươi sao lại xấu xa thế!”

Kiều Hàm lại nói: “Miệng xấu xa, còn hơn tay độc ác, đúng không, Mông công tử.”

Sắc mặt Mông Vạn khẽ biến.

“Ý gì?” Lục Tương Tương khó chịu: “Ngươi nói bóng nói gió cái gì đấy.”

Kiều Hàm ngẩn ra, rồi lại thấy vẻ mặt mờ mịt của Thịnh Giác, lập tức hiểu ra điều gì đó, nói thẳng: “Hắn hại ta bị Thực Thiết Thú húc, chuyện này mọi người không biết à?”

Lời này vừa thốt ra, hai người kia đều sững sờ, không dám tin nhìn Mông Vạn. Bọn họ đều không thấy Mông Vạn ra tay, còn tưởng là con Thực Thiết Thú cuối cùng cũng nổi điên.

Mông Vạn không hoảng không vội nói: “Ta chỉ vô tình chạm vào vai ngươi thôi, là do chính ngươi không cầm chắc Tương Xích Tiên. Con Thực Thiết Thú đó húc tới cũng là điều ta không lường trước được, còn suýt liên lụy cả ta nữa. Theo ta thấy, là do Kiều công tử quá tự cho mình là đúng, đùa với lửa trên lưỡi dao, linh thú đâu có dễ khống chế như vậy. Tự mình gánh hậu quả, lại còn đổ lỗi cho người khác, thật không nói lý lẽ.”

Kiều Hàm trực tiếp bị Mông Vạn chọc cho tức cười.

Thịnh Giác tự nhiên bênh vực Kiều Hàm, liền nói: “Nhưng đúng là do sai sót của Mông đạo hữu mới dẫn đến việc Kiều đạo hữu bị thương, đây là sự thật. Nếu không phải Kiều đạo hữu có chiếc đai lưng pháp khí kia, e là còn bị thương nặng hơn.”

Mông Vạn bất mãn trừng mắt nhìn Thịnh Giác. Kết quả quay đầu lại, liền thấy Lục Tương Tương nhíu chặt mày liễu. Gã biết Lục Tương Tương mắc “bệnh chính trực”, luôn thích chủ trì công đạo, thấy việc nghĩa hăng hái làm, đôi khi đầu óc không tốt, còn bênh vực người ngoài.

Mông Vạn lúng túng nói: “Tương Tương, ta vừa vào cũng định xin lỗi rồi, không ngờ Kiều công tử mở miệng đã mỉa mai ta, đúng là quá tính toán chi li.”

Kiều Hàm lại không ăn bài này của gã, nói thẳng: “Ngươi nhìn người chuẩn thật, ta chính là kẻ tính toán chi li như vậy! Mau xin lỗi đi!”

Mông Vạn suýt nữa thì nghẹn thở. Mềm không được thì chuyển sang cứng, gã mỉa mai thẳng: “Ta còn tưởng đạo lữ của đại sư huynh Thanh Vân Tông cũng là người rộng lượng tốt bụng như huynh ấy, nên mới không kịp thời mở lời. Ai ngờ lại là người thế này. Tiêu sư huynh có biết ngươi hùng hổ dọa người như vậy không? Hay là… thực ra danh tiếng thường ngày của Tiêu sư huynh cũng chỉ là giả tạo, riêng tư thì cùng Kiều công tử chồng hát vợ khen, cũng tính toán chi li như nhau?”

Sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi, nụ cười khinh miệt trên mặt hoàn toàn biến mất, cậu lạnh lùng nhìn Mông Vạn.

Trong lòng Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ hoàn mỹ như thần, cậu không thể nghe y bị gắn với bất kỳ chữ “xấu” nào.

Nhưng không đợi Kiều Hàm lên tiếng, đã nghe Lục Tương Tương đột nhiên nổi giận: “Ngươi nói cậu ta thì cứ nói, lôi Tiêu sư huynh vào làm gì?”

“Tiêu đạo hữu khoáng đạt rộng lượng, Kiều đạo hữu thì phóng khoáng, nhưng làm việc đều có nguyên tắc của riêng mình, đều là những người lòng ngay thẳng như cán cân.” Thịnh Giác cũng lên tiếng.

Mông Vạn không ngờ một câu nói của mình lại đắc tội với tất cả mọi người có mặt, sắc mặt lập tức càng thêm khó coi. Gã muốn chữa cháy nhưng lại không hạ được mình, đặc biệt là đối mặt với dáng vẻ căm phẫn của Lục Tương Tương, trong lòng càng thêm uất ức.

Gã muốn theo đuổi Lục Tương Tương vì Lục Tương Tương là con gái của chưởng môn, thiên phú cũng không tệ, rất xứng đôi với mình. Kết quả Lục Tương Tương lại chẳng thèm ngó ngàng đến gã, ngày ngày chỉ nhìn Tiêu Cửu Từ, như thể gã hoàn toàn không bằng Tiêu Cửu Từ.

Đúng vậy, đường đường là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, đệ nhất nhân trong thế hệ của họ, gã đúng là không bằng. Cho đến khi Tiêu Cửu Từ có một đạo lữ như thế này, trong lòng Mông Vạn mới có chút cân bằng. Kết quả Lục Tương Tương vẫn tỏ ra coi thường gã, tự nhiên khiến gã trút giận lên Tiêu Cửu Từ và cả Kiều Hàm.

“Ta chỉ nói vậy thôi.” Mông Vạn nghiến răng nói: “Cho dù Tiêu sư huynh là người tốt, cũng là không biết dạy dỗ đạo lữ của mình.”

“Hừ, họ mới quen nhau bao lâu, Tiêu sư huynh vốn không thân với cậu ta.” Lục Tương Tương vội vàng phân rõ quan hệ cho hai người. Nhưng vừa nói xong, nàng lại nhớ đến dáng vẻ nghiêm túc của Tiêu sư huynh trước bí cảnh khi nói Kiều Hàm là đạo lữ của y, mặt nàng lập tức tái đi, vừa tủi thân vừa tức giận.

Lúc này Kiều Hàm cuối cùng cũng lên tiếng: “Không cần xin lỗi nữa.”

Mông Vạn khiêu khích nhìn lại.

Kiều Hàm cười nhạt: “Ta không thể để người khác nói Tiêu đại ca không biết dạy dỗ được. Chuyện này cho qua đi, ngươi nói đúng, là ngoài ý muốn. Dù sao linh thú cũng không phải khế ước thú, không ai có thể khống chế được hành động của linh thú hoang dã.”

Mông Vạn cười lạnh không thành tiếng, cho rằng Kiều Hàm đã nhận thua.

Lục Tương Tương liếc nhìn Kiều Hàm một cái, cũng không nói thêm gì.

Thịnh Giác có chút bất ngờ. Tuy không thân với Kiều Hàm lắm, nhưng cũng biết người này không phải quả hồng mềm, lần này sao lại dễ dàng bỏ qua như vậy?

Nhưng không xảy ra xung đột tự nhiên là tốt, Thịnh Giác lập tức giúp chuyển chủ đề.

Kiều Hàm cũng tỏ ra như không có chuyện gì, vui vẻ chia sẻ Tương Xích Tiên thừa cho mọi người cùng uống.

Trước đó mọi người thấy Kiều Hàm uống mấy lần, vẫn luôn khá tò mò. Lúc này cũng không câu nệ, nhất thời không khí cũng coi như hòa hoãn trở lại.

Trong hang động còn có thể nghe thấy tiếng Bạch Nhung thỉnh thoảng nói mê vài câu, “Đừng… đừng ăn ta.”

Mọi người nghe mà cảm thấy buồn cười.

Lục Truy ở ngoài thủy kính thì không hiểu nổi. Hắn cho rằng với tính cách của Kiều Hàm, không thể nào dễ dàng bỏ qua cho Mông Vạn được, nhưng sao họ nói qua nói lại lại có vẻ hòa giải rồi?

Hắn lại nhìn sang Tiêu Cửu Từ bên cạnh, y đã đi quan sát các thủy kính khác.

Sáng sớm hôm sau, Bạch Nhung là người đầu tiên giật mình tỉnh dậy. Vừa tỉnh, cậu đã theo bản năng chạy ra ngoài hang. Kết quả vừa ra ngoài đã thấy Kiều Hàm ở đó, suýt nữa thì sợ đến biến về nguyên hình.

Bạch Nhung kêu lên một tiếng khe khẽ, Kiều Hàm quay đầu lại. Toàn thân Bạch Nhung lập tức dựng hết lông tơ, cứng đờ tại chỗ.

Kiều Hàm nhìn dáng vẻ sợ hãi của Bạch Nhung, thoáng có chút áy náy, hình như đã dọa hơi quá rồi.

“Lại đây đi, có đồ ăn này.”

Đồ ăn? Thịt thỏ sao?

Bạch Nhung gần như muốn khóc, kết quả lại thấy Kiều Hàm giơ cành cây trong tay lên, trên đó đang xiên một quả táo.

Bạch Nhung cảm giác như mình vừa rơi nước mắt vì sống sót. “Kiều công tử… chào buổi sáng.”

Được cho ăn hoa quả ngọt ngào, trái tim của Bạch Nhung lập tức được xoa dịu. Nhân loại rất đáng sợ, nhưng tối qua mình không bị ăn thịt, vẫn còn sống, chứng tỏ hiện tại vẫn chưa bị bại lộ.

Bạch Nhung ngoan ngoãn ngồi ở nơi xa Kiều Hàm nhất, ôm hoa quả gặm, đến cuối cùng ngay cả hạt cũng không còn.

Kiều Hàm cảm thấy nhìn Bạch Nhung ăn cũng khá ngon miệng. Đây là niềm vui của việc cho động vật nhỏ ăn sao?

Bạch Nhung thấy Kiều Hàm cứ nhìn mình chằm chằm, lập tức lại run lẩy bẩy.

Kiều Hàm cười nói: “Đi gọi Thịnh Giác đi.”

Bạch Nhung bất giác bắt đầu nghe theo mệnh lệnh của Kiều Hàm, ngoan ngoãn vào trong gọi người, như thể sợ làm không tốt sẽ bị ăn thịt.

Thịnh Giác ngáp dài đi ra: “Sao vậy?”

“Hình như ta nghe thấy bên phía Thỏ Ô Huyền có tiếng động.” Kiều Hàm nói.

Thịnh Giác lập tức tỉnh táo hẳn: “Vậy ta qua đó xem trước.”

Bạch Nhung muốn đi theo, nhưng bị Kiều Hàm liếc một cái đã đứng khựng lại.

Đợi Thịnh Giác đi được một lúc, liền nghe Kiều Hàm hỏi: “Ngươi có nghe thấy gì không?”

Bạch Nhung co ro ở một bên lắc đầu.

Kiều Hàm lại cười: “Vào gọi Lục Tương Tương đi, Thịnh Giác có thể gặp chuyện rồi, cần cô ấy giúp.”

Bạch Nhung ngỡ ngàng, cậu là thỏ, thính giác rất tốt, không nghe thấy gì cả.

Nhưng Kiều Hàm chỉ cần híp mắt một cái, Bạch Nhung liền ngoan ngoãn vào gọi người. Bước chân cậu rất nhẹ, mỗi lần gọi người đều khẽ khàng, gần như không làm ồn đến người khác.

Lục Tương Tương mơ màng bị gọi dậy, thấy Bạch Nhung run rẩy chỉ tay ra ngoài, lập tức giật mình tỉnh táo, tưởng có chuyện gì, vội vàng xông ra.

Kết quả nghe Kiều Hàm nói một câu, Lục Tương Tương, người luôn thích “cứu người”, lập tức không màng gì mà lao ra ngoài.

Kiều Hàm đứng dậy phủi tay, nói với Bạch Nhung: “Đi thôi, chúng ta cũng qua xem.”

Bạch Nhung muốn nói trong hang còn một người nữa, nhưng cậu không dám trái lời Kiều Hàm, chỉ đành đi theo.

Đi xuyên qua khu rừng, Bạch Nhung đột nhiên cảm thấy không ổn, mặt đất có cảm giác rung chuyển, dường như có thứ gì đó đang chạy tới.

Bạch Nhung vội vàng nhắc nhở Kiều Hàm. Kiều Hàm uống nốt ngụm Tương Xích Tiên cuối cùng, không nói hai lời, kéo Bạch Nhung nhảy lên cây.

Rất nhanh, một con Thực Thiết Thú lao tới. Bạch Nhung kinh hãi, lập tức nhận ra là do Tương Xích Tiên mà Kiều Hàm vừa uống đã dụ con Thực Thiết Thú đến.

Nhưng con Thực Thiết Thú ở đây ngửi một hồi rồi lại lao về phía họ vừa đến.

Đầu óc Bạch Nhung không nhanh nhạy lắm, chỉ nghĩ đó là sự tình cờ.

Cho đến khi cậu nghe thấy phía sau truyền đến tiếng vách núi sụp đổ, tiếng pháp thuật nổ tung, cùng những tiếng hét kinh hoàng vang trời. Lúc này Kiều Hàm mới dẫn Bạch Nhung quay trở lại, nửa đường thì gặp Lục Tương Tương và Thịnh Giác.

“Chuyện gì vậy?” Thịnh Giác kinh ngạc.

“Ta không biết, ta tưởng ngươi gặp chuyện, đang định đi tìm ngươi.”

“Hoàn toàn không có chuyện gì! Chỉ có những người khác đang chiến đấu với Thỏ Ô Huyền thôi!” Lục Tương Tương bực bội nói: “Khoan đã, Mông Vạn đâu? Lẽ nào còn đang ngủ trong hang, tiếng của con Thực Thiết Thú…”

Lúc này Bạch Nhung mới lên tiếng: “Chúng ta vừa gặp Thực Thiết Thú, nó ở trong rừng.”

Sắc mặt Lục Tương Tương đại biến, vội vàng lao về phía hang động.

Từ xa đã thấy một thân hình đen trắng khổng lồ chặn ở cửa hang, cả cái đầu gấu trúc đều nhét vào trong, phần thân quá lớn bên ngoài không vào được, chỉ có thể nằm bò trên đất, thỉnh thoảng cái đuôi lại quẫy quẫy.

Phía bên kia của hang động đã bị nổ tung một lỗ, khói vẫn còn bốc lên.

Nhìn kỹ hơn, một người đang chật vật chạy tới.

“Mông Vạn!” Lục Tương Tương lập tức xông lên. Dù sao cũng là người một nhà, ghét thì ghét, lúc quan trọng vẫn phải bảo vệ.

Chỉ thấy mấy món pháp khí hộ thân trên người Mông Vạn đều đã vỡ nát, quần áo rách bươm, đầu tóc rối bù, toàn thân run rẩy không ngừng, khóe miệng còn vương vệt máu, xem ra bị thương không nhẹ. Điều kỳ lạ là phần dưới thân còn bị ướt.

“Chà, tè dầm à?” Kiều Hàm đi thẳng vào vấn đề.

Lục Tương Tương đang định lại gần, vừa thấy cảnh đó đã kinh ngạc dừng bước, lúng túng quay đi.

Mông Vạn từ ngơ ngác chuyển sang xấu hổ và tức giận: “Không phải, là dính Tương Xích Tiên, ta nhảy xuống suối để rửa Tương Xích Tiên, không phải nước tiểu!”

“Đừng giải thích, người ta bị hoảng sợ là chuyện bình thường mà.” Kiều Hàm vội vàng an ủi một cách tốt bụng.

Thịnh Giác mặt mày lúng túng, Bạch Nhung thì kinh ngạc tột độ.

Lục Tương Tương ngay cả nhìn cũng không dám, cảnh tượng này khiến Mông Vạn có miệng cũng không thể giải thích rõ ràng.

Nhưng gã đột nhiên nhận ra: “Không đúng… là ngươi!”

Kiều Hàm mặt đầy khó hiểu: “Gì cơ?”

“Là ngươi dùng Tương Xích Tiên dụ Thực Thiết Thú đến, trong hang… trong hang có mấy bình Tương Xích Tiên bị đổ!” Mông Vạn giận dữ gào lên, vì gào quá lớn, động đến nội thương, lại đau điếng.

Gã không dám tưởng tượng, đang ngủ say thì một tiếng gầm rú làm gã bừng tỉnh. Mở mắt ra đã thấy con Thực Thiết Thú ở ngay trước mặt, cái mặt đen trắng to lớn hung tợn đó như hắc bạch vô thường, dọa gã suýt nữa thì hồn bay phách lạc, chỉ có thể bò lết chạy vào trong, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Nếu không phải cửa hang nhỏ, Thực Thiết Thú không vào được, nói không chừng gã đã bị nó nuốt sống rồi! Chứ không chỉ đơn giản là bị linh lực tấn công.

Mọi người vừa nghe liền nhìn về phía Kiều Hàm. Kiều Hàm mặt mày vô tội nói: “Ơ? Ngươi nói mấy bình chúng ta uống tối qua à? Bị đổ sao?”

“Hình như… có đổ mấy bình.” Thịnh Giác nhớ lại: “Nhưng tối qua cũng không có Thực Thiết Thú đến tấn công, chắc là… trùng hợp thôi, vừa hay con Thực Thiết Thú đến gần đây, ngửi thấy mùi.” Thịnh Giác không chắc chắn lắm mà nhìn Kiều Hàm, dù sao cũng quá trùng hợp.

Bạch Nhung ngơ ngác lắng nghe mọi chuyện.

Lục Tương Tương nghe mà đầu óc rối bời, nhất thời không biết nên tin ai.

Mông Vạn lại chỉ thẳng vào Kiều Hàm, kinh hãi và tức giận: “Rõ ràng là ngươi cố ý báo thù ta, chắc chắn là do ngươi sắp đặt!”

Kiều Hàm: “Vậy nước tiểu, à không, Tương Xích Tiên trên quần ngươi cũng là do ta đổ lên à?”

Mông Vạn lập tức cứng họng. Là do gã lúc bò lết trên đất bị dính vào. “Đó là tai nạn, nhưng con Thực Thiết Thú đến tấn công ta chắc chắn là do ngươi làm!”

“Thế này thì oan cho ta quá, ngươi không thể vì mình xui xẻo mà đổ lên đầu ta được. Ai bảo ngươi dậy muộn, nếu ngươi tỉnh sớm, cùng chúng ta ra ngoài làm việc thì cũng không gặp phải chuyện xui xẻo này.”

Mông Vạn hít một hơi thật sâu: “Ngươi!”

Kiều Hàm mặt mày bất đắc dĩ: “Mông công tử, cho dù lùi một vạn bước, việc Tương Xích Tiên không được đặt cẩn thận cũng miễn cưỡng tính lên đầu ta, nhưng ta đâu có cố ý. Thực Thiết Thú là linh thú, không ai có thể kiểm soát được, đúng không? Tai nạn như vậy ai mà lường trước được. Ngươi bắt ta chịu trách nhiệm thì cũng quá tính toán chi li rồi.”

“Hôm qua ta còn không tính toán với ngươi, sao, hôm nay ngươi định vì tai nạn này mà tính toán với ta à? Vậy thì ta thật sự phải nghi ngờ cha ngươi, trưởng lão của Ngọc Hư Tông, không biết dạy dỗ ngươi rồi.”

“Ngươi, ngươi, ngươi…” Mông Vạn gần như bị tức đến ngớ người.

Lục Tương Tương không nghe nổi nữa, trực tiếp tiến lên chặn Mông Vạn lại: “Đừng quậy nữa.”

“Muội không giúp ta!” Mông Vạn trừng mắt giận dữ.

Lục Tương Tương mất kiên nhẫn: “Hôm qua ta cũng không ép ngươi xin lỗi cậu ta, hôm nay ngươi bảo ta giúp thế nào? Giúp ngươi, để người ngoài nhìn Ngọc Hư Tông chúng ta ra sao? Hơn nữa… sự thật thế nào cũng không nói rõ được mà.”

Thịnh Giác cũng lập tức nói: “Ta thấy thật sự là tai nạn. Nếu Kiều đạo hữu muốn báo thù, thì hoàn toàn có thể chọn một địa điểm tốt hơn. Sắp đặt trong cái hang đó, con Thực Thiết Thú vốn không vào được mà.”

Đây là lời nói thật. Nếu thật sự là sắp đặt, vậy thì mục đích ban đầu của Kiều Hàm không phải là muốn gây án mạng, mà chỉ là cho một bài học.

Thấy không một ai đứng về phía mình, Mông Vạn tức đến sôi máu, nhưng lúc này gã đang bị thương, quả thực là đơn độc không nơi nương tựa, đành bất lực. Cuối cùng, Lục Tương Tương đưa cho gã một viên đan dược cực phẩm để giúp gã trị thương, Thịnh Giác lại đứng ra giảng hòa, chuyện này cũng chỉ đành tạm thời cho qua. Nhưng ánh mắt gã nhìn Kiều Hàm đã hoàn toàn thay đổi.

Bên ngoài thủy kính, Lục Truy xem hết toàn bộ quá trình, nuốt nước bọt: “Quả nhiên hung tợn.”

Tiêu Cửu Từ nhìn qua, Lục Truy lập tức nói: “Ta nói con Thực Thiết Thú.”

Nói xong, hắn tò mò nhìn Tiêu Cửu Từ. Với tính cách “chân thiện mỹ” của Tiêu Cửu Từ, đáng lẽ y phải không thích kiểu có thù tất báo của Kiều Hàm mới phải. Dù Kiều Hàm không để lại bất kỳ bằng chứng nào, nhưng chỉ cần xem xét nguyên nhân và kết quả, ai cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ có tiểu muội nhà hắn đầu óc đơn giản, người khác nói lời ngụy biện một chút là nàng liền không phân biệt được.

Thế nhưng Tiêu Cửu Từ chắc chắn đã nhìn thấu toàn bộ kế hoạch báo thù được thiết kế tỉ mỉ của Kiều Hàm. Tại sao không những không có chút vẻ ghê tởm nào, mà ngược lại còn có vẻ… ngấm ngầm vui sướng?

Lục Truy không nhịn được hỏi: “Huynh thấy sao?”

“…” Tiêu Cửu Từ im lặng một lúc rồi nói: “Thấy giống huynh, Thực Thiết Thú rất hung tợn.”

Lục Truy: … Hắn hỏi cái này à?

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ từ từ rời khỏi khuôn mặt đang hăng hái vì được thỏa mãn của thiếu niên trong thủy kính. Y bất giác cảm thấy, sống như vậy cũng thật thú vị.

Huống hồ, Tiêu Cửu Từ thực ra đã đoán được một chút. Không phải y tự luyến, chỉ là lúc Kiều Hàm và Mông Vạn đối đầu ban đầu, vẻ mặt vẫn còn khá tùy ý. Nhưng không biết Mông Vạn đã nói gì, sắc mặt của Kiều Hàm đột nhiên thay đổi. Khoảnh khắc đó, dù cách một lớp thủy kính, Tiêu Cửu Từ cũng cảm nhận được cơn giận của Kiều Hàm. Căn cứ để phán đoán nằm ở Lục Tương Tương. Lục Tương Tương vốn luôn đối đầu với Kiều Hàm, nhưng vào lúc đó, họ lại thống nhất chiến tuyến. Tiêu Cửu Từ chỉ có thể nghĩ rằng chuyện này có liên quan đến mình.

Kiều Hàm dường như rất dễ để lộ những cảm xúc khác lạ trong những chuyện liên quan đến y.

Nghĩ đến đây, Tiêu Cửu Từ đột nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng. Y tự hỏi lòng, có phải mình đã có chút tự cho là đúng rồi không.

Sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn, mọi người mới lại lên đường.

Kiều Hàm tỏ ra như không có chuyện gì, vui vẻ bước đi. Thịnh Giác tiến lên khẽ nói: “Kiều đạo hữu, gây thù ở đây thực sự không phải là hành động khôn ngoan. Có thù oán gì, không thể ra ngoài rồi báo sao?”

Thịnh Giác không ngốc, chuyện này quá trùng hợp, không cần nghĩ đến nguyên nhân hậu quả cũng biết chắc chắn là do Kiều Hàm sắp đặt.

“Không thể.” Kiều Hàm nói thẳng. Dám nói xấu nam chính đại nhân, bảo cậu nhịn đến lúc ra ngoài, không làm được.

Hơn nữa nếu ra ngoài rồi, có Tiêu Cửu Từ và Lục Truy ở đó, cậu muốn báo thù sẽ khó hơn nhiều.

Thịnh Giác lúng túng: “Huynh có biết bên ngoài có thủy kính sẽ thấy được tình hình bên trong không?”

Kiều Hàm cứng người. Cậu biết, nhưng nghĩ chắc không trùng hợp đến mức đều bị nhìn thấy. Hơn nữa Tiêu Cửu Từ rất bận, không thể nào cứ nhìn chằm chằm bọn họ mãi được. Video không tiếng lại còn đứt đoạn, cũng chẳng nhìn ra được gì, nhiều nhất cũng chỉ nghĩ là tai nạn.

Nhưng trong lòng vẫn có chút bất an, không muốn Tiêu Cửu Từ thấy được bộ dạng mình tùy tiện báo thù.

Thịnh Giác cũng chỉ nói đến đó, sợ họ lại vì thù riêng mà gây chuyện, làm lỡ nhiệm vụ.

Rất nhanh, họ đã đến sườn đồi của Thỏ Ô Huyền.

Lúc này, trên từng ụ đất đều có một con Thỏ Ô Huyền đứng gác.

Lần đầu tiên nhìn thấy Thỏ Ô Huyền, Kiều Hàm đã bị sốc.

Chiều cao từ hai đến ba mét, cơ bắp cuồn cuộn, chúng đứng trên các ụ đất với vẻ mặt hung tợn, trải dài khắp sườn đồi, nhìn chằm chằm các tu sĩ bên dưới như hổ rình mồi, ra vẻ sẵn sàng nhảy lên bổ đầu bất cứ lúc nào.

Họ gọi đây là thỏ ư? Đây rõ ràng là một con chuột túi khổng lồ trông cực giống King Kong mà!

Đã có một tốp tu sĩ bị hạ gục tơi tả, bầm dập cả mặt mày.

Hiển nhiên Thỏ Ô Huyền cũng là loại linh thú tấn công theo bầy. Dám động đến một con, sẽ có vô số con khác xông lên hội đồng bạn.

Những cú đấm nặng, cú đá mạnh, thể thuật kết hợp với linh lực, nếu thân pháp không linh hoạt, chỉ biết dùng pháp thuật tấn công thì gần như chỉ có nước chịu đòn.

Nhiệm vụ của họ là lấy xương của Thỏ Ô Huyền, tự nhiên là phải săn giết vài con để thu thập. Điều này đối với Kiều Hàm hệ Mộc là vô cùng bất lợi.

Vì vậy, khi Lục Tương Tương và Mông Vạn xông lên chiến đấu, Kiều Hàm chỉ có thể đứng dưới sườn đồi quan sát.

Hai người xông lên ụ đất giao chiến, lập tức hàng chục con Thỏ Ô Huyền lao tới vây đánh. Thực ra chỉ cần giết được một con, những con khác sẽ lập tức tản ra. Nhưng nếu không giết được, sẽ bị hội đồng mãi không thôi.

Thịnh Giác tuy linh căn không tốt nhưng có cốt khí, tự nhiên sẽ không hoàn toàn trông cậy vào người khác, cũng tự mình xông lên cố gắng tìm một con yếu hơn để chiến đấu.

Không bao lâu sau, Lục Tương Tương và Mông Vạn vất vả hạ được một con, kéo xuống, thấy Kiều Hàm vẫn còn đứng nhìn.

Mông Vạn như muốn lấy lại thể diện, nói: “Kiều đạo hữu hết cách rồi à?”

Lục Tương Tương thấy dáng vẻ của cậu, cũng đắc ý hẳn lên. Nếu ở đây mà khiến Kiều Hàm phải cầu xin mình, vậy chuyện Trúc Tử Linh coi như xong, mình sẽ không nợ cậu ta nữa. Lục Tương Tương khóe miệng suýt nữa thì không nhịn được mà toe toét. “Này, có cần giúp không?”

Kiều Hàm ngáp một cái, lắc đầu. Mông Vạn hừ lạnh một tiếng, Lục Tương Tương bĩu môi: “Cứ cứng miệng đi!” Sau đó hai người lại tất bật công việc.

Kiều Hàm vẫn ung dung đứng nhìn, thấy Bạch Nhung bên cạnh không lên, cậu cười nói: “Ngươi không làm à?”

Bạch Nhung chột dạ, lắc đầu: “Ta… ta không có nhiệm vụ này, ta chỉ tò mò đến xem thôi.”

Kiều Hàm nhướng mày, biết con thỏ này ban đầu cứ nhất quyết đi theo họ là có mục đích đến lột quần mình.

Nghĩ một lát, cậu đột nhiên rất tò mò, nếu hai con thỏ tổ tông gặp nhau thì sẽ thế nào.

Vừa hay thấy Thịnh Giác có chút không chống đỡ nổi, Kiều Hàm liền xách cổ áo Bạch Nhung lên: “Đi giúp đi.” rồi ném về phía con Thỏ Ô Huyền đang tấn công Thịnh Giác.

Bạch Nhung hét lên một tiếng ngắn, lập tức đè bẹp một con Thỏ Ô Huyền.

Con Thỏ Ô Huyền kia tức giận đứng dậy định đánh, kết quả vừa thấy người co ro trên đất là Bạch Nhung, mũi nó khụt khịt vài cái, rồi lại chuyển mục tiêu.

Hiển nhiên Thỏ Ô Huyền không tấn công Bạch Nhung.

Thấy cảnh này, Thịnh Giác ngây người, trực tiếp dẫn Bạch Nhung nhảy ra khỏi vòng chiến.

Lục Tương Tương và Mông Vạn cũng thấy cảnh tượng kinh ngạc này, vội vàng lui xuống. Lập tức, mấy cặp mắt đổ dồn vào Bạch Nhung.

“Chuyện gì vậy?” Thịnh Giác nói: “Chúng không tấn công Bạch Nhung à?”

Bạch Nhung sợ hãi, không biết giải thích thế nào.

Liền nghe thấy Kiều Hàm nói: “Ồ, ta vẽ trận pháp sau lưng cậu ta.”

“Trận pháp gì?” Lục Tương Tương lập tức hỏi.

“Trận pháp bí mật của nhà họ Kiều, không truyền ra ngoài.” Kiều Hàm nói bừa.

Mọi người lại tin.

Bạch Nhung cũng tin, lập tức thở phào nhẹ nhõm, còn quay đầu nhìn lưng mình, chỉ nghĩ là lúc nãy bị xách lên nên mới có.

“Có thể vẽ cho ta một cái không?” Thịnh Giác đầu óc linh hoạt, lập tức kích động nói.

“Không được.” Kiều Hàm nói: “Chỉ có thổ linh căn mới được.”

Thịnh Giác là tứ linh căn, nhưng lại vừa hay không có hệ thổ.

Hai người kia cũng không có.

“Nhưng không sao, ta nghĩ ra một cách hay rồi.” Kiều Hàm tủm tỉm nhìn Bạch Nhung.

“Ngươi không định để Bạch Nhung đi đánh nhau chứ, cho dù trận pháp của ngươi có thể giúp cậu ta miễn nhiễm tấn công, nhưng cậu ta cũng không đánh lại Thỏ Ô Huyền đâu.” Lục Tương Tương lập tức phản bác.

Bạch Nhung vội vàng lắc đầu. Cậu càng không muốn đánh thỏ, luôn có cảm giác như đồng loại tương tàn.

“Hừ, lại dựa vào người khác chiến đấu thay mình, hay là ngươi lại mời Thực Thiết Thú đến đi.” Mông Vạn mỉa mai.

Kiều Hàm liếc nhìn mọi người một lượt rồi cười: “Ra ngoài rồi thì ăn nhiều hạt vào.”

“Gì cơ?” Lục Tương Tương ngẩn ra.

“Bổ não.”

Mông Vạn lập tức nhận ra mình bị chửi, vừa định mở miệng thì nghe Kiều Hàm nói: “Nhiệm vụ của chúng ta là xương Thỏ Ô Huyền, đây là lãnh địa của Thỏ Ô Huyền, bao nhiêu năm qua, lẽ nào Thỏ Ô Huyền không chết sao? Cứ trực tiếp đào mộ tìm xương là được rồi. Chẳng lẽ Bạch Nhung vào đào đất, còn cần phải chiến đấu với Thỏ Ô Huyền chắc?”

Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người tại chỗ đều ngây người. Còn có thể như vậy sao?

Ánh mắt họ chuyển sang Bạch Nhung.

Một khắc sau, dưới gốc cây lớn, Kiều Hàm đang hóng mát, Thịnh Giác ở dưới sườn đồi tiếp ứng, còn Bạch Nhung thì ngoan ngoãn đi đào mồ mả tổ tiên nhà Thỏ Ô Huyền.

Lục Tương Tương và Mông Vạn đứng bên cạnh, sắc mặt biến đổi khôn lường.

Cho đến khi đào đủ phần cho Kiều Hàm và Thịnh Giác.

Bạch Nhung do dự nhìn Lục Tương Tương và Mông Vạn, rồi lại nhìn Kiều Hàm đang hóng mát, mở lời: “Ta có thể giúp Lục tiểu thư không?”

Kiều Hàm cười: “Cùng một đội, không cần tính toán.”

Lục Tương Tương nhìn Kiều Hàm. Nàng cần thu thập năm bộ, nhưng sau khi đánh một con, những con thỏ kia đã ghi hận họ, đánh nhau càng thêm khó khăn, vừa rồi còn bị thương. Nhưng bảo nàng ăn bám thì quá uất ức, không tài nào mở miệng được.

Thịnh Giác giúp nói: “Đều là cùng một đội, sau này chắc chắn còn có chỗ cần nhờ đến Lục đạo hữu.”

Sắc mặt Lục Tương Tương lúc này mới tốt lên, giống như một tiểu thư kiêu ngạo được dỗ dành, miễn cưỡng gật đầu một cái. Sau đó lại lập tức nói: “Sau này các nhiệm vụ khác, ta sẽ giúp các ngươi. Ta cần năm bộ.”

Mông Vạn nghe Lục Tương Tương nói vậy, biết là xong rồi. Dựa vào sức chiến đấu của một mình gã, muốn hoàn thành nhiệm vụ là quá khó. Hơn nữa họ đều đã hoàn thành, bỏ lại một mình gã thì sao? Gã còn phải đi theo Lục Tương Tương nữa. Cuối cùng, gã vẫn đè nén sự oán hận và ghen tị trong lòng, mặt dày mở lời: “Ta cần hai bộ, sau này ta cũng sẽ giúp.”

Thế là, trước sự ngỡ ngàng của các tu sĩ khác, nhiệm vụ đã được một thiếu niên yếu đuối trắng trẻo dễ dàng hoàn thành.

Sau đó, Bạch Nhung nhìn mấy củ cà rốt mà Kiều Hàm chuẩn bị, run lẩy bẩy.

“Vất vả rồi, ăn đi.”

Bạch Nhung: … Hu hu hu, huynh ấy thật sự không biết gì sao?

“Mọi người cùng ăn đi, lãnh địa của Thỏ Ô Huyền này không có gì nhiều, nhưng cà rốt thì ăn no căng.”

Bạch Nhung: … Hình như vẫn còn cứu được, hu hu hu, cà rốt ngon thật.

Bên ngoài thủy kính, mọi người đều xem đến ngây người. Còn có cả cách làm này sao.

Mọi người sôi nổi thảo luận xem họ đã dùng cách gì để Bạch Nhung không bị tấn công.

Lục Truy cũng tò mò: “Có phải Kiều Hàm nhà huynh lại làm gì không? Xem mấy cái động tác tay của cậu ta, là vẽ trận pháp gì à? Cảm giác chắc là do cậu ta ra tay.”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lại lóe lên. Kiều Hàm… không biết trận pháp.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thứ ba, mọi người bắt đầu bàn bạc về điểm đến tiếp theo.

Mấy người lấy ngọc bài ra đối chiếu.

Nhiệm vụ của Bạch Nhung và Thịnh Giác là ít nhất, chỉ còn lại hai nhiệm vụ.

Trong đó có một nhiệm vụ trùng là Ngư Hắc Linh.

Lục Tương Tương và Mông Vạn còn ba nhiệm vụ, ngoài Ngư Hắc Linh, hai nhiệm vụ còn lại đều có chút khó khăn.

Nhưng khi nhìn thấy ngọc bài của Kiều Hàm, tất cả mọi người đều im lặng một cách kỳ lạ.

Mông Vạn là người lên tiếng đầu tiên, gần như là cười trên nỗi đau của người khác: “Không ngờ, người có tiềm năng nhất trong chúng ta lại là Kiều công tử. Không biết có phải là nhờ phúc của Tiêu sư huynh không, mà ngay cả nhiệm vụ cũng… lợi hại như vậy.”

“Thanh Vân Tông các ngươi yêu cầu cao thế à?” Lục Tương Tương cũng không dám tin: “Cái cuối cùng đó là… ma thú?”

Thịnh Giác theo bản năng lắc đầu: “Ta đã gặp vài người của Thanh Vân Tông, tuy cũng có chút khó khăn, nhưng ba nhiệm vụ sau của Kiều đạo hữu… cái này… không phải là tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới làm được sao?”

Cỏ Bát Phương Ô Chân, một loại linh thực quý hiếm được linh thú lợi hại canh giữ.

Thạch Tiên Diệu, nghe nói là linh thạch mà một con linh thú lợi hại nào đó dùng để ngủ, muốn lấy được, chắc chắn phải chiến đấu với nó.

Huống hồ còn là Tơ Chu Xích Dã, đó là ma thú! Cái này chắc phải đến Kim Đan kỳ rồi.

Nhìn phản ứng của mọi người, rồi lại nhìn ngọc bài của tất cả.

Khóe miệng Kiều Hàm khẽ giật giật. Cậu nhớ lại bộ mặt của kẻ nào đó lúc làm phụ linh cho ngọc bài, dường như đã hiểu ra.

Tuy nguyên tác không nói rõ ngọc bài có thể điều chỉnh thủ công hay không, nhưng Kiều Hàm thật sự không dám nói mình thiên phú dị bẩm, tiềm năng vô hạn, đáng để mọi người vừa nhìn đã thấy là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Hơn nữa nếu “đề thi” của Thanh Vân Tông vốn không khó.

Vậy thì ngoài việc bị gài bẫy, không còn khả năng nào khác.

Nhưng vấn đề bây giờ là, sự gài bẫy này có thể đòi lại công bằng không, lỡ như sau này mình không thu thập, có bị nói là vô lý không, cuối cùng làm lỡ việc nhập tông môn của cậu?

Kiều Hàm nghĩ một lát vẫn quyết định đi bước nào hay bước đó, không làm kẻ ngốc, nhưng cũng cố gắng hết sức.

Sau đó, mấy người cùng nhau đến ao cá Thiên Tinh, chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ chung của họ trước, câu Ngư Hắc Linh.

Đây là một nhiệm vụ rất nhẹ nhàng, không cần chiến đấu, nhưng cũng là một nhiệm vụ rất khó, cần phải kiểm soát linh lực, còn cần cả vận may.

Lúc đến, đã thấy rất nhiều người đang vây quanh ao cá câu cá, bề ngoài ai cũng thảnh thơi, nhưng trong lòng lại sốt ruột.

Những con Ngư Hắc Linh linh hoạt thông minh kia quá khó cắn câu.

Kiều Hàm đã chuẩn bị đầy đủ, tự nhiên đã tìm được mồi câu thích hợp trên đường đi. Cậu là hệ Mộc, ngay cả cần câu cũng tiết kiệm được, hứng khởi chuẩn bị câu cá.

Nhưng vừa ngồi xuống bên bờ, cần câu của Kiều Hàm không hề động đậy.

Mà những người bên cạnh cậu, nửa canh giờ trôi qua, ít nhất cũng đã câu được hai con.

Kiều Hàm đối mặt với hình bóng phản chiếu dưới nước, nhìn những con Ngư Hắc Linh cứ lượn qua lượn lại bên cạnh lưỡi câu của mình, thổi bong bóng nhưng nhất quyết không cắn câu, như thể cố ý trêu chọc cậu. Sắc mặt cậu dần dần cứng lại.

Thêm nửa canh giờ nữa trôi qua, trong số những người bên bờ, chỉ có một mình cậu chưa câu được con nào.

Nhưng số cá vây quanh lưỡi câu của cậu lại ngày càng nhiều.

Kiều Hàm: …

Hình như cậu bị Ngư Hắc Linh bắt nạt rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn