Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 24

Bên ngoài thủy kính, Lục Truy ngỡ ngàng nhìn Tiêu Cửu Từ: “Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Sao Kiều Hàm lại cưỡi Thực Thiết Thú chạy đến đây? Cậu ta… mạnh đến vậy sao?”

Tình huống bất ngờ này cũng khiến Tiêu Cửu Từ thoáng giật mình, nhưng rồi trên mặt y bất giác nở một nụ cười. Cách làm này quả thực không ai ngờ tới.

Hồi lâu sau, y mới lên tiếng giải thích cho Lục Truy: “Thực Thiết Thú tuy hung tợn nhưng lại rất ham ăn. Ai cũng biết nó thích ăn Trúc Tử Linh, nhưng ít người biết nó còn thích Tương Xích Tiên hơn.”

“Thật sao?” Chuyện này Lục Truy quả thực không biết.

“Bởi vì cây Tương Xích Tiên sẽ tấn công Thực Thiết Thú nên nó không thể lại gần, thành ra cũng ít khi được ăn. Nếu có người mang đến tận miệng cho nó, chỉ cần vận dụng khéo léo một chút, việc khống chế tạm thời một con Thực Thiết Thú ham ăn là hoàn toàn có thể.” Tiêu Cửu Từ giải thích thêm: “Kiều Hàm đã tìm hiểu trước về các loại linh thực và linh thú trong Thanh Liên Cảnh. Có lẽ khi thấy trên ngọc bài có cả nhiệm vụ thu thập Tương Xích Tiên và Trúc Tử Linh, cậu ấy đã nghĩ ra cách này.”

“Vậy ra lúc trước cậu ấy thu thập nhiều Tương Xích Tiên như vậy, không phải vì nhiệm vụ yêu cầu, mà là để chuẩn bị tìm Thực Thiết Thú hỗ trợ hái Trúc Tử Linh.” Lục Truy nghe giải thích mà ngây người. Người ta vào bí cảnh thì chật vật đủ đường, còn Kiều Hàm vào bí cảnh lại nghĩ cách mượn sức địch đánh địch. Ai đời lại đi dùng một con linh thú không phải do mình ký kết khế ước để làm việc chứ? Đúng là gan to bằng trời, lại vô cùng tự tin vào bản thân.

“Dù sao đi nữa, cũng cảm ơn Kiều Hàm nhà huynh đã cứu tiểu muội của ta.” Lục Truy vừa định thở phào nhẹ nhõm thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Khoan đã, hắn hoàn toàn không muốn hai người này gặp nhau. Lỡ như Tương Tương làm khó Kiều Hàm thì sẽ khó xử biết bao.

Lúc này, cảnh tượng trong thủy kính đã trở lại yên tĩnh.

“Huynh… huynh là Kiều đạo hữu.” Nam tử tứ linh căn lên tiếng trước, nhưng nói xong lại có chút lúng túng, không biết vị công tử này còn nhớ mình không.

Kiều Hàm chớp mắt: “A, là huynh, người ghi danh lần trước. Không biết xưng hô thế nào nhỉ?”

Nam tử lập tức mừng rỡ: “Tại hạ tên Thịnh Giác.”

“Kiều Hàm.” Kiều Hàm chắp tay, rồi cười tủm tỉm quay sang Lục Tương Tương: “Lục tiểu muội.”

Lục Tương Tương vốn còn đang kinh ngạc, vừa nghe cách xưng hô này đã lập tức nổi đóa: “Ngươi gọi ai đấy, ta quen ngươi à?”

Kiều Hàm nói bừa không chớp mắt: “Hả? Tuy chúng ta chưa chính thức chào hỏi, nhưng ca ca của ngươi bảo ta gọi ngươi như vậy, còn dặn ta vào bí cảnh phải bảo vệ ngươi nữa.”

“Ai cần ngươi bảo vệ, tu vi của ngươi còn không bằng ta!” Lục Tương Tương tức tối nói.

“Vậy sao? Thế vừa rồi…” Kiều Hàm nhướng mày, ý không rõ ràng, nhưng đủ để Lục Tương Tương xù lông.

“Ta có bảo ngươi ra tay đâu, ta hoàn toàn không cần ngươi cứu.” Lục Tương Tương lập tức nhảy cẫng lên, phủ nhận lia lịa, sống chết không chịu nhận ơn huệ này, mặt cũng đỏ bừng lên.

Kiều Hàm thầm thấy buồn cười, bèn liếc nhìn Thịnh Giác. Thịnh Giác là người thông minh, vội vàng đứng dậy, chắp tay với Kiều Hàm: “Đa tạ Kiều đạo hữu ra tay tương trợ.”

Lục Tương Tương lập tức nhìn sang Thịnh Giác: “Ngươi cảm ơn cậu ta làm gì, ta cũng đã cứu ngươi mà!”

Thịnh Giác cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó, lúng túng nói: “Ơn cứu mạng trước đó của Lục đạo hữu và sự tương trợ lúc này của Kiều đạo hữu đối với tại hạ, không xung đột, không xung đột.”

Kiều Hàm đắc ý nhướng mày với Lục Tương Tương.

Lục Tương Tương tức anh ách. Thịnh Giác đi cùng nàng, Thịnh Giác thừa nhận được giúp đỡ, chẳng phải cũng kéo theo việc nàng phải thừa nhận hay sao?! Đáng ghét!!

“Rõ ràng là… là… là Thực Thiết Thú cứu chúng ta!” Lục Tương Tương vẫn không nhịn được mà nói cứng.

Đúng lúc này, vài tốp tu sĩ dìu nhau từ trong rừng đi ra. Họ là những người bị dây leo treo lên từ trước, nhờ có sự va chạm của Thực Thiết Thú mà vô tình được cứu. Giờ phút này ra ngoài nhìn thấy Kiều Hàm, vẻ mặt họ vô cùng vi diệu và kỳ quái, dù sao biến cố vừa rồi cũng quá sức tưởng tượng. Tuy nhiên, phần lớn vẫn chắp tay cảm ơn Kiều Hàm.

Họ cũng không dám thèm thuồng đống Trúc Tử Linh đầy đất, nhanh chóng tìm nơi trị thương mới là việc cần làm.

Họ vừa cảm ơn xong, sắc mặt của Lục Tương Tương tự nhiên càng khó coi hơn.

Thịnh Giác vội vàng giúp chuyển chủ đề, tò mò hỏi: “Kiều đạo hữu, rốt cuộc chuyện này là sao? Đó là… Thực Thiết Thú mà.”

Kiều Hàm cười cười, giải thích sơ qua một lượt.

Nhờ chuẩn bị kỹ lưỡng trước kỳ khảo hạch, Kiều Hàm đã để ý đến sự tồn tại của linh thú Thực Thiết Thú trong Thanh Liên Cảnh. Dựa trên hình ảnh trong sách, cậu gần như có thể xác định con Thực Thiết Thú trong nguyên tác được tạo ra dựa trên nguyên mẫu gấu trúc. Tác giả thậm chí còn lười đến mức không thèm đổi tên cho nó, mà dùng thẳng cổ danh.

Đối với quốc bảo mà ở hiện thực chỉ có thể ngắm nhìn, ở đây lại có thể sờ tận tay, huống hồ Kiều Hàm còn có sở thích với mấy thứ lông xù.

Dù không phải vì nhiệm vụ, Kiều Hàm cũng đã định thu thập thêm Tương Xích Tiên để dụ dỗ con gấu trúc phiên bản phóng to này, v**t v* một trận cho đã.

Nói ra cũng may mắn, vừa đi trên đường đã gặp một con Thực Thiết Thú đang tìm mồi.

Kiều Hàm thấy con thú đen trắng khổng lồ đó, hai mắt lập tức sáng rực. Rất nhanh sau đó, cậu vừa vuốt tai gấu trúc, vừa dẫn nó đi về phía rừng Trúc Tử Linh.

Kết quả vừa hay nhìn thấy Lục Tương Tương, đúng là không mất công tìm kiếm.

Thịnh Giác bị ý tưởng kỳ diệu của Kiều Hàm làm cho kinh ngạc, Lục Tương Tương cũng nghe đến ngây người, trong lòng lập tức đánh giá người này không đứng đắn, quá không đứng đắn!

Kiều Hàm nhún vai, rồi nhìn sang người thứ ba vẫn còn ở đó, một thiếu niên nhỏ bé mà nãy giờ cậu đã bỏ qua.

Đó là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, trông ngoan ngoãn, trắng trẻo, hai bên tai đều để lại một lọn tóc được buộc bằng sợi dây đỏ. Đôi mắt vừa to vừa tròn, các ngũ quan khác đều nhỏ nhắn. Lúc này, dáng vẻ đầy thương tích của cậu ấy lại càng thêm bất lực đáng thương, chỉ biết ngơ ngác ngẩng đầu nhìn người khác.

Thiếu niên này trông khá thuận mắt, rất dễ gây thiện cảm, nhưng Kiều Hàm thấy cậu cứ nhìn mình chằm chằm, có chút khó hiểu. Lẽ nào bị tình huống vừa rồi dọa ngốc rồi sao? Trông yếu ớt quá.

“Cậu ấy là?” Kiều Hàm hỏi Thịnh Giác bên cạnh.

Thịnh Giác giải thích tình hình mà họ nhìn thấy lúc đến, rồi nói với vẻ thông cảm: “Là một tán tu muốn đăng ký khảo hạch vào Ngọc Hư Tông, kết quả bị đệ tử ngoại môn lợi dụng.”

Nghe đến đây, Kiều Hàm có chút cạn lời mà liếc sang Lục Tương Tương đang chuẩn bị trị thương. Cả Thịnh Giác và thiếu niên này đều do cô nhóc này ra tay cứu, chỉ là người chưa cứu được đã tự đẩy mình vào thế khó.

Với cái tính thích rước thị phi vào người như vậy, chẳng trách trong nguyên tác có một tu sĩ bị ma khí mê hoặc trà trộn vào bên cạnh Lục Tương Tương. Chỉ tiếc là nguyên tác không nói rõ tu sĩ đó là ai, nếu không bây giờ Kiều Hàm đã có thể đề phòng.

Ánh mắt Kiều Hàm lóe lên, nhìn thiếu niên nói: “Ngươi tên gì?”

Thiếu niên như thể lúc này mới bừng tỉnh, căng thẳng nhìn Kiều Hàm, giọng nói như không phát ra được, lắp bắp: “Bạch Nhung, ta tên Bạch Nhung, đa tạ… đa tạ ơn cứu mạng của các vị, Bạch Nhung sẽ báo đáp.”

Bạch Nhung, cái tên này sao nghe quen quen?

Nguyên tác Kiều Hàm đã đọc rất nhiều lần, nhưng sự chú ý chủ yếu tập trung vào những tình tiết liên quan đến Tiêu Cửu Từ, không nhớ ra Bạch Nhung nào cả, có lẽ chỉ là một cái tên lướt qua làm nền.

Kiều Hàm lại nhìn kỹ, để ý thấy trên người Bạch Nhung toàn là vết thương, liền nói: “Mau chữa thương đi.”

Bạch Nhung ngẩn ra, theo bản năng giơ tay lên, l**m l**m vết thương trên mu bàn tay.

Hành động này khiến mọi người đều ngơ ngác.

“Ngươi không mang thuốc sao?” Thịnh Giác lúng túng hỏi.

Bạch Nhung cứng người, vội vàng hạ tay xuống, bối rối nói: “Không… không mang.”

Kiều Hàm nghi ngờ liếc nhìn Bạch Nhung, nhưng vẫn tốt bụng ném ra một bình thuốc chữa thương, “Dùng đi.”

Bạch Nhung luống cuống đỡ lấy, rồi lại cẩn thận liếc nhìn Kiều Hàm: “Đa tạ Kiều công tử.”

Vừa định dùng, kết quả đã bị Lục Tương Tương bên cạnh giật lấy ném trả lại cho Kiều Hàm, “Đây là người muốn đăng ký vào Ngọc Hư Tông của chúng ta, không cần ngươi giúp đỡ.”

Nói xong, nàng tự mình móc ra ra một bình thuốc chữa thương cực phẩm đưa cho Bạch Nhung, ra lệnh: “Dùng cái này!”

“Đa… đa tạ Lục tiểu thư.”

Thuốc chữa thương kèm theo linh khí có thể nhanh chóng chữa lành ngoại thương. Phần linh lực tiêu hao còn lại chỉ có thể từ từ hồi phục.

Kiều Hàm thấy Lục Tương Tương bài xích mình như vậy, trong lòng lại không hề tức giận, ngược lại còn kiêu ngạo nghĩ thầm nam chính đại nhân đúng là hồng nhan họa thủy, xem kìa, đã mê hoặc cô bé đến mức nào.

Chỉ có điều, sau này muốn đi theo Lục Tương Tương, e là có chút khó khăn.

Nghĩ ngợi một lúc, Kiều Hàm liền ngồi xuống thu thập Trúc Tử Linh, hoàn thành nhiệm vụ thứ hai, rồi lại nói: “Trong nhiệm vụ của các ngươi không có à? Có thì nhặt đi, nhiều thế này cơ mà.”

Thịnh Giác do dự một lát, vẫn chắp tay cảm ơn: “Sau này nếu có cần đến tại hạ, Kiều đạo hữu cứ việc lên tiếng.”

“Dễ nói, dễ nói.” Kiều Hàm cười, rồi lại nhìn sang Lục Tương Tương.

Lục Tương Tương lại hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không nhìn, ra vẻ ‘bản tiểu thư’ không nhận của bố thí. Đúng là một kẻ cứng đầu.

Kiều Hàm lại nhìn Bạch Nhung không có cảm giác tồn tại, nói: “Ngươi cũng nhặt một ít đi, đừng khách sáo.”

Bạch Nhung kinh ngạc nhìn Kiều Hàm: “Ta có thể sao?”

“Coi như ngươi may mắn, gặp được ta.” Kiều Hàm cười, những cây trúc bị Thực Thiết Thú húc đổ trên đất quá nhiều, cậu cũng không đến mức độc chiếm tất cả.

Cảm xúc của Bạch Nhung rất đơn giản, vui mừng lập tức hiện lên mặt, đứng dậy định đi về phía xa.

“Đi đâu vậy? Dưới chân nhiều thế này.” Kiều Hàm thấy cậu định đi vào sâu bên trong, liền nhắc nhở.

Bạch Nhung bối rối: “Không sao, ta nhặt một ít ở xa là được rồi.” Những cây ở xa như vậy chắc mọi người sẽ không cần, những cây ở gần để lại cho họ, có thể giúp họ đi lại ít hơn.

Kiều Hàm có chút bất ngờ, sao lại có đứa trẻ ngây thơ như vậy, chẳng trách bị bắt nạt đến thế.

Bạch Nhung vui vẻ nhặt từng cây một. Vừa nhặt được mấy cây, đột nhiên có vài bóng đen chắn trước mặt cậu.

Toàn thân Bạch Nhung cứng đờ, ngẩng đầu nhìn những người vừa đến, chính là ba tên tu sĩ đã bắt nạt cậu trước đó.

Bọn chúng bị cú va chạm của Thực Thiết Thú ảnh hưởng, bị thương không nhẹ, nhưng may mắn không bị dây leo quấn lấy, nên miễn cưỡng vẫn có thể hoạt động. Nhưng nhiệm vụ vẫn chưa xong, cũng không tiện đi nhặt trúc trên đất, dù sao theo lý mà nói, quyền sở hữu đều thuộc về Kiều Hàm. Nếu chúng đi nhặt rất có thể sẽ xảy ra xung đột, mà bọn chúng bây giờ thì ai cũng không đánh lại.

Nhưng nếu Bạch Nhung nhặt lên thì lại khác. Nhân lúc người khác chưa chú ý đến đây, chúng liền áp sát đòi Bạch Nhung đưa trúc.

Nếu bị phát hiện, cứ nói là Bạch Nhung đưa cho chúng.

“Chúng ta chung một đội, của ngươi cũng là của chúng ta, đưa đây.” Thấy Bạch Nhung không nghe lời mà cứ ôm chặt lấy trúc, chúng lập tức nổi nóng, cơn tức giận bị ảnh hưởng lúc nãy cũng bùng lên.

“Không cho!” Bạch Nhung dù có nhút nhát đến đâu, nhưng đây là ý tốt người khác dành cho mình, sao cậu có thể để kẻ khác cướp đi.

Ba tên thấy cậu không buông tay, định tấn công, kết quả Bạch Nhung trong lúc lo lắng đã bật tại chỗ, tung một cước, một tên trong đó bị đá bay thẳng ra ngoài.

Hai tên còn lại kinh ngạc, không ngờ thiếu niên yếu đuối này lại có sức chân như vậy, lập tức định ra tay thật.

Động tĩnh bên này tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của bên kia.

Kiều Hàm nhìn thấy từ xa, định lên tiếng dọa một chút.

Kết quả một cơn gió mạnh thổi qua, cậu còn chưa kịp phản ứng, bóng dáng của Lục Tương Tương đã lao ra, theo sau đòn tấn công của gió lốc, trực tiếp đánh lui hai tên còn lại vài bước.

“Một lũ rác rưởi, Ngọc Hư Tông có những đệ tử ngoại môn như các ngươi đúng là sỉ nhục, tất cả cút hết cho bản tiểu thư!”

Bọn chúng tự nhiên nhận ra Lục Tương Tương, thấy nàng ra mặt vì Bạch Nhung, cũng đành chịu thua, lúng túng rời đi.

“Cảm ơn Lục tiểu thư.” Bạch Nhung ôm trúc, ngẩng đầu nói.

Lục Tương Tương đang định nói gì đó, đột nhiên nghe thấy có người không ngừng gọi nàng.

Ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy trên những cây trúc ở sâu bên trong còn treo những người đi cùng lúc trước.

“Lục đại tiểu thư, cứu bọn ta với.”

“Lục đạo hữu, ta sắp không xong rồi, mau cứu ta xuống.”

Trên mặt Lục Tương Tương thoáng qua vẻ khác lạ, trong lòng có chút khó chịu, nhưng như nhớ ra điều gì đó, lại chuẩn bị tiến lên giúp đỡ.

Những người bị treo lên lập tức mừng rỡ, chỉ chờ được cứu viện.

Kết quả Lục Tương Tương lại bị Kiều Hàm chặn lại.

“Làm gì?” Lục Tương Tương lập tức chất vấn.

Kiều Hàm nhướng mày: “Ta nhớ không lầm thì, lúc các ngươi bị vây khốn, bọn họ hình như không định vào cứu các cô đâu nhỉ?”

Ánh mắt Lục Tương Tương lóe lên.

Kết quả các tu sĩ trên cao sốt ruột, lập tức hét lên: “Bọn ta đâu phải không muốn cứu, bọn ta không có bản lĩnh đó, biết mình không làm được, lẽ nào vào gây thêm phiền phức cho Lục tiểu thư sao?”

“Đúng vậy, hơn nữa lúc trước bọn ta còn khuyên Lục tiểu thư đừng lo chuyện bao đồng, là Lục tiểu thư tự mình xông vào.”

“Lục tiểu thư là đại tiểu thư của Ngọc Hư Tông, trên người có nhiều pháp khí, bọn ta sao có thể so được, chuyện Lục tiểu thư không làm được, bọn ta chắc chắn không làm được.”

“Vị đạo hữu này, bọn ta còn chưa tính sổ chuyện ngươi liên lụy bọn ta, ai cho ngươi ở đây lắm lời.”

Lúc này Thịnh Giác cũng đi tới, sắc mặt có chút không tốt, nhưng cũng không tiện nói gì.

Lục Tương Tương dù sao tuổi còn nhỏ, mặt mày nén giận, nhưng lại thật sự định tiến lên.

Nhưng giây tiếp theo lại bị Kiều Hàm chặn lại.

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì, lẽ nào thấy chết không cứu sao? Bọn họ đi cùng ta, ta phải chịu trách nhiệm, sao ngươi lại không chút lương thiện nào! Uổng cho ngươi còn là… của Tiêu sư huynh… Cút ra!” Lục Tương Tương vốn đã bực bội, lúc này liền trút giận lên Kiều Hàm.

Kiều Hàm lại cười cười, nói: “Có nói không cứu đâu, nếu là phiền phức do ta gây ra, để ta cứu cho.”

Lục Tương Tương ngẩn ra. Kiều Hàm không nói hai lời, trước mặt mọi người lại lấy ra một bình Tương Xích Tiên, nắp bình mở ra, được Kiều Hàm dùng tay quạt quạt, một mùi hương ngọt ngào lan tỏa.

Khu rừng trở nên xôn xao, Bạch Nhung ở bên cạnh họ cũng theo bản năng co rúm lại sau lưng ba người.

Những người treo trên cao lập tức kinh hãi nhìn về phía con Thực Thiết Thú đang ngửi thấy mùi hương mà tìm đến đây, hoảng hốt nói: “Ngươi… ngươi lại làm gì vậy?”

“Không có gì, chúng ta ra tay, có nguy cơ bị Trúc Tử Linh tấn công, chi bằng tìm Thực Thiết Thú giúp cứu các ngươi.” Kiều Hàm âm u nói: “Yên tâm, chắc sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn đâu.”

Nói xong, Kiều Hàm cười một cách nham hiểm, lập tức khiến mọi người sợ đến sởn gai ốc.

Đó là Thực Thiết Thú đó, vừa rồi đã xông vào một cách bừa bãi, lỡ như bị thu hút đến đây tấn công lung tung, ai có thể đảm bảo không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bọn họ không có nhiều pháp khí hộ thân như vậy.

Theo sau sự rung chuyển của mặt đất, lòng mọi người ngày càng kinh hãi, lập tức có người lên tiếng hét: “Không cần, không cần, bọn ta không cần các ngươi cứu, dù sao một lát nữa cũng được thả ra, thật sự không cần, mau… mau đuổi Thực Thiết Thú đi!”

Ngay sau đó, một đám người gào khóc thảm thiết, sống chết không chịu để Kiều Hàm cứu họ.

Kiều Hàm bất đắc dĩ nói với Lục Tương Tương: “Xem ra, không cần cứu nữa rồi.” Sau đó lại dùng chiêu cũ, ném Tương Xích Tiên bay ra xa, thuận lợi dụ Thực Thiết Thú đi.

Thịnh Giác bên cạnh khẽ cười một tiếng: “Kiều đạo hữu vẫn… lợi hại như vậy.”

“Thường thôi, thường thôi.” Kiều Hàm cười khiêm tốn.

Lục Tương Tương ngây người, có chút ngỡ ngàng nhìn Kiều Hàm, rồi lại nhìn những kẻ xấu xí trên cao giờ chỉ có thể buồn bực ngậm miệng, lập tức lại cảm thấy vô cùng hả hê.

Ngoài thủy kính, Lục Truy sớm đã la lên thỏa mãn: “Không hổ là Kiều Hàm, lấy ác trị ác, mới là chính đạo.”

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Lục Truy: “Không phải ác.”

Lục Truy lập tức nhướng mày nhìn Tiêu Cửu Từ: “Bênh vực? Soi từng chữ với ta à?”

Tiêu Cửu Từ lắc đầu cười nhẹ, rồi chỉ vào thủy kính: “Mông Vạn mà huynh vừa nói.”

Lục Truy quay đầu nhìn, lập tức lộ vẻ bất mãn: “Tên này ngày nào cũng lẽo đẽo theo muội muội ta, lúc quan trọng lại làm rùa rụt cổ, lúc này biết xuất hiện rồi.”

Tiêu Cửu Từ nghĩ một lát rồi nói: “Vừa rồi chắc hẳn hắn muốn tìm cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, chờ Lục sư muội rơi vào đường cùng, chỉ là không ngờ bị Kiều Hàm cắt ngang mà thôi.”

Lục Truy ghê tởm: “Theo đuổi con gái như vậy, thật ghê tởm.”

Lúc này, đối mặt với Mông Vạn đột nhiên xuất hiện, những người khác không biết thực ra gã đã ở đó từ lâu.

Mông Vạn như thể tình cờ gặp, vui mừng tiến lên chào hỏi, hỏi han tình hình.

Lục Tương Tương tuy không thích gã, nhưng gặp được người quen trong lòng cũng có chút vững tâm hơn, vội vàng kể lại sự kinh hoàng vừa rồi.

Mông Vạn nhìn Kiều Hàm: “Ra là Kiều công tử, ngưỡng mộ đã lâu.”

Kiều Hàm nghe giọng điệu của gã không thân thiện, hơn nữa nhìn thái độ của gã đối với Lục Tương Tương, cơ bản đã biết là chuyện gì, đang định mở lời thì nghe Mông Vạn mỉa mai: “Lại có thể cưỡi trên đầu Thực Thiết Thú ngự thú, thật là lợi hại, không hổ là đạo lữ trong truyền thuyết của Tiêu sư huynh.”

Kiều Hàm ngẩn ra, đột nhiên nhếch khóe miệng, cười nói: “Oa, vị đạo hữu này cũng thật lợi hại, rõ ràng vừa mới đến, lại biết ta cưỡi trên đầu Thực Thiết Thú, người không biết còn tưởng ngươi đã ẩn nấp ở đây từ lâu rồi ấy chứ.”

Sắc mặt Mông Vạn lập tức biến đổi.

Lục Tương Tương lập tức quay lại nhìn, vẻ mặt đầy khó hiểu. Nàng nhớ lại, mình đâu có nói là cưỡi trên đầu Thực Thiết Thú đâu nhỉ?

“Ồ, lúc nãy ta tình cờ gặp vài người, nghe họ nói thôi.” Mông Vạn trán lấm tấm mồ hôi.

Nụ cười trên mặt Kiều Hàm vẫn không đổi, chỉ có đôi mắt là sáng quắc lên một cách đáng sợ, khiến Mông Vạn cảm thấy vô cùng khó chịu và vội vàng lảng sang chuyện khác.

“Nói vậy là muội vẫn chưa lấy được Trúc Tử Linh à, để ta giúp nhé, chúng ta cùng làm.”

“Được thôi.” Lục Tương Tương lập tức vui vẻ đồng ý hợp tác.

Dù sao thì ở đây ngoài nàng ra, những người khác đều đã lấy được Trúc Tử Linh rồi, nên Lục Tương Tương đương nhiên chỉ có thể hợp tác với gã.

Hai người cũng đã chuẩn bị khá đầy đủ, nên việc hợp tác để chặt Trúc Tử Linh không có gì khó khăn.

Ba người còn lại tự nhiên rút khỏi rừng trúc, ra ngoài nghỉ ngơi.

“Một lát nữa, Kiều đạo hữu định đi một mình hay là…” Thịnh Giác thăm dò.

Kiều Hàm đang phiền não đây. Vốn dĩ cậu định viện cớ Lục Tương Tương chỉ có một mình để bám theo nàng, nhưng giờ lại lòi ra thêm một người, mà hai người họ còn quen biết nhau. Rất có khả năng lát nữa họ sẽ đi cùng nhau, lúc đó cậu muốn theo cũng khó.

Nghe Thịnh Giác hỏi, Kiều Hàm đảo mắt một vòng rồi nói thẳng: “Ôi chao, anh trai của Lục tiểu muội dặn ta phải chăm sóc cô ấy, nhưng cô ấy lại khá ghét ta, ta cũng khó xử lắm. Hay là mấy người chúng ta đã có duyên gặp gỡ thì cùng đi chung cho vui.”

Thịnh Giác lập tức mừng ra mặt, vội suy tính.

Ngược lại, Bạch Nhung đứng bên cạnh do dự một lúc rồi đột nhiên lên tiếng: “Kiều công tử, huynh… huynh thật sự là đạo lữ của Tiêu Cửu Từ trong lời đồn sao?”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, cậu híp mắt nhìn Bạch Nhung: “Có chuyện gì sao?”

Bạch Nhung theo bản năng rụt cổ lại, chột dạ liếc đi chỗ khác, “Không… không có gì, lát nữa ta có thể đi cùng các huynh không?”

Kiều Hàm lại nói: “Nếu Lục Tương Tương đồng ý.”

Nói như vậy, cả Bạch Nhung và Thịnh Giác đều biết nên bắt đầu từ ai. Thịnh Giác thông minh hơn, trực tiếp hỏi nhiệm vụ tiếp theo của hai người là gì.

Kiều Hàm đáp: “Xương Thỏ Ô Huyền.”

Bạch Nhung nghe vậy bất giác run lên, thấy Thịnh Giác nhìn qua, cậu cũng vội nói: “Ta… ta cũng vậy.”

Rất nhanh sau đó, trận chiến bên trong kết thúc. Hai người trở ra với chiến lợi phẩm đầy ắp. Thấy ba người họ vẫn còn ở bên ngoài, Mông Vạn liền khuyên Lục Tương Tương nên tách ra đi riêng.

Kết quả, Mông Vạn vừa nói ra ý định đó, Thịnh Giác đã là người đầu tiên nhảy ra cắt ngang: “Mọi người nghỉ ngơi cũng gần đủ rồi, lãnh địa của Thỏ Ô Huyền cách đây khá xa, chúng ta mau lên đường thôi kẻo lỡ mất thời gian. Dù sao đích đến của mọi người cũng giống nhau, đi cùng nhau sẽ an toàn hơn.”

Lục Tương Tương ngẩn ra, vừa định mở miệng thì nghe Bạch Nhung dè dặt nói: “Lục tiểu thư, ta có thể đi cùng mọi người không? Ta sẽ giúp đỡ, không làm gánh nặng đâu.”

Mông Vạn nhíu mày định từ chối, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được sự tấn công hai phía từ Thịnh Giác và Bạch Nhung. Bị tâng bốc một hồi, cuối cùng cả nhóm cứ thế mơ màng cùng nhau lên đường.

Cách lên đường vô cùng độc đáo, Kiều Hàm trực tiếp triệu hồi Thực Thiết Thú để tiếp tục làm thú cưỡi.

Lần này, trên lưng Thực Thiết Thú có tới năm người. Suốt chặng đường, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều lộ vẻ kinh hãi.

Những người vốn đang nơm nớp lo sợ khi ngồi lên, giờ phút này đã chai sạn đến mức bắt đầu thảo luận về tính khả thi của việc lấy Thực Thiết Thú làm khế ước thú. Đương nhiên là trừ Mông Vạn ra, gã tỏ ra vô cùng bất mãn với việc cả nhóm đi cùng nhau.

Khi họ băng qua Thanh Liên Cảnh, đến được lãnh địa của Thỏ Ô Huyền thì không thấy một con thỏ nào, chỉ thấy những ụ đất khắp sườn đồi.

“Chuyện gì vậy?” Lục Tương Tương kinh ngạc.

Thịnh Giác giải thích: “Xem ra chúng ta đến muộn rồi. Thỏ Ô Huyền hễ đến tối là sẽ chui vào trong ụ đất. Nếu ban ngày có người tấn công, chúng sẽ chui vào sớm hơn, phải đến ngày hôm sau mới ra.”

Nói rồi, Thịnh Giác chỉ lên trời. Đã là hoàng hôn, sau một ngày vật lộn, đúng là nên nghỉ ngơi.

“Xem ra tối nay phải qua đêm ở đây rồi?” Lục Tương Tương nói.

“Để ta đi tìm chỗ nghỉ, ta giỏi tìm hang động nhất.” Bạch Nhung không muốn tỏ ra mình vô dụng nên tích cực thể hiện.

Mọi người vừa nói vừa lục tục xuống khỏi Thực Thiết Thú. Mông Vạn là người xuống cuối cùng, thấy Kiều Hàm định dụ Thực Thiết Thú đi, gã nhớ lại chuyện bị nhắm vào lúc trước, đột nhiên nảy ra một kế, tiến lên cố tình va vào Kiều Hàm một cái.

Kiều Hàm đang cầm Tương Xích Tiên, tập trung vào con Thực Thiết Thú, bất ngờ bị va phải, không kịp phòng bị, Tương Xích Tiên lập tức đổ lên tay cậu.

Thực Thiết Thú tức khắc bị k*ch th*ch, gầm lên một tiếng. Dù sao nó vẫn là linh thú chưa được thuần hóa, liền lao thẳng về phía Kiều Hàm.

Động tĩnh này thu hút sự chú ý của mấy người còn lại, họ lập tức định xông lên cứu người.

Nhưng hiển nhiên tốc độ của họ không theo kịp Thực Thiết Thú. Chỉ thấy Kiều Hàm bị húc thẳng vào người, nếu không phải vào giây phút cuối cùng cậu ném bình Tương Xích Tiên ra xa, e là không chỉ đơn giản là một cú va chạm.

Kiều Hàm bay ra ngoài, được Thịnh Giác đỡ lấy và ngất đi ngay lập tức.

Mông Vạn còn giả vờ hoảng hốt chạy tới quan tâm.

Lúc này, bên ngoài thủy kính, Tiêu Cửu Từ chứng kiến tất cả, vẻ mặt đã không còn chút cảm xúc.

Lục Truy liếc nhìn Tiêu Cửu Từ: “Ta thấy sắc mặt mấy người kia vẫn ổn, chắc chỉ là ngất đi thôi, vấn đề không nghiêm trọng đâu.”

Tiêu Cửu Từ “ừ” một tiếng, “Cậu ấy có đeo đai lưng Mặc Ngân, sẽ không sao.”

Tiêu Cửu Từ tự nhiên biết rõ, cú húc đó chỉ làm Kiều Hàm choáng váng ngất đi chứ không bị thương. Chỉ là, ánh mắt lạnh lẽo của y vẫn dán chặt vào Mông Vạn.

Hình ảnh của thủy kính là ngẫu nhiên, tuy có một thủy kính cố định ở khu vực của Thỏ Ô Huyền, nhưng không phải lúc nào cũng hiển thị nhóm của Kiều Hàm.

Rất nhanh sau đó, họ đã đi ra khỏi phạm vi của thủy kính, có lẽ là tìm nơi nghỉ ngơi. Đợi một lúc lâu, Tiêu Cửu Từ mới lại thấy Kiều Hàm trong thủy kính.

Lúc này, Kiều Hàm đang hôn mê trong một hang động, chỉ có thiếu niên mới quen kia canh giữ bên cạnh.

Bên ngoài hang là Thịnh Giác canh gác, còn Mông Vạn dường như đã kéo Lục Tương Tương ra ngoài tìm gì đó, có lẽ là muốn có không gian riêng tư dưới hoa trước trăng.

Tiêu Cửu Từ không thấy ác ý gì từ thiếu niên kia nên cũng yên tâm. Vốn dĩ y chỉ im lặng quan sát, nhưng càng nhìn càng thấy không ổn.

Lục Truy vừa đi dạo nơi khác về, thấy hình ảnh lại hiển thị nhóm của họ, đang định hỏi thăm tình hình của Kiều Hàm thì nhìn thấy cảnh tượng đó liền sững người.

“Chuyện gì thế này? Có người để ý Kiều Hàm rồi à?”

Chỉ thấy trong thủy kính, thiếu niên trông có vẻ ngây thơ vô tội kia, đang đưa tay sờ vào đai lưng của Kiều Hàm, dường như muốn c** q**n cậu ra.

Mà Kiều Hàm vẫn nằm đó không hề hay biết.

Cảnh tượng này quá sức tưởng tượng, Lục Truy há hốc mồm, lập tức nhìn sang huynh đệ bên cạnh, “Đây… đây đây…”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ cũng mờ mịt và kinh ngạc, nhất thời không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cảm giác nôn nóng khó tả.

Đai lưng được tháo ra, dây lưng tuột xuống, áo bị cuốn lên, tay của thiếu niên đã đặt trên mép quần.

Tiêu Cửu Từ nín thở. Sao còn chưa tỉnh?

Lục Truy: “Mẹ kiếp! Cửu Từ, trong sạch của vợ huynh sắp không giữ được rồi! Thằng nhóc kia trông yếu đuối dễ bắt nạt thế mà lại mạnh bạo vậy à? Lẽ nào là thèm muốn thể chất của Kiều Hàm? Làm sao bây giờ, Cửu Từ!” Ai mà ngờ được, trong một kỳ khảo hạch khép kín, lại có kẻ nảy sinh ý nghĩ như vậy, mà còn là nam đối với nam.

Lúc này trong hang động, Bạch Nhung cũng vô cùng căng thẳng, động tác rất chậm chạp, do dự mãi mà vẫn chưa cởi được quần xuống.

Nội tâm Bạch Nhung vô cùng mâu thuẫn. Làm sao bây giờ! Tại sao lại giao cho mình nhiệm vụ khó như vậy. Cậu cảm thấy Kiều công tử cũng là người tốt, cậu thật sự không muốn…

Lúc này, ở một nơi xa xôi trong tộc Linh Hầu của Yêu tộc, thiếu chủ Ân Lâu hắt hơi một cái thật lớn.

“Mẹ nó, chắc chắn có kẻ đang nói xấu ta!” Ân Lâu nói xong liền ôm vò rượu gào lên: “Chắc chắn đang cười nhạo ta, hu hu hu, mất mặt chết khỉ rồi, sau này không có con khỉ cái nào thèm ta nữa. Trong sạch của ta, ta đã trở thành trò cười của Yêu tộc, lũ người ngu ngốc chết tiệt! Bỉ ổi, vô sỉ, hạ lưu. Ta nhất định không tha cho các ngươi!”

“Thiếu chủ, đừng uống nữa. Ngài yên tâm, chúng ta đã ra lệnh cho gián điệp đi báo thù cho thiếu chủ rồi.”

“Ôi chao, không phải ta nói chứ, tên đó yếu xìu, bảo hắn vào tông môn Nhân tộc nghe ngóng tin tức thì được, chứ bảo hắn tiếp cận Tiêu Cửu Từ và đạo lữ của y để báo thù thì khó quá.”

“Lẽ nào không báo thù nữa sao? Bọn chúng khiến thiếu chủ của chúng ta mất mặt như vậy, phải trả giá!”

Ân Lâu lập tức tỉnh rượu: “Đúng! Phải trả giá! Nhất định phải l*t s*ch quần của cả hai đứa chúng nó treo lên, cho toàn bộ Nhân tộc thấy! He he he.”

Bạch Nhung dằn vặt một hồi, trong lòng nghĩ, chỉ lột quần thôi, không treo lên cho người ngoài xem, như vậy cũng coi như cậu miễn cưỡng hoàn thành mệnh lệnh. Dù sao Kiều Hàm cũng đã cứu cậu, cậu không thể lấy oán báo ơn.

Sau một hồi đấu tranh tâm lý, Bạch Nhung lấy hết mười hai phần can đảm, hai tay vừa định dùng sức.

Đột nhiên cổ tay bị giữ lại.

Ngẩng đầu lên, cậu sợ đến đỏ cả mắt, “Kiều… Kiều công tử.”

“Ngươi… ngươi làm gì vậy?”

Kiều Hàm cũng sợ ngây người. Cậu chỉ cảm thấy eo mình cứ ngứa ngáy mãi nên bị ngứa tỉnh, kết quả mở mắt ra, mẹ nó, có kẻ định lột quần mình.

Đối phương lại còn là một thiếu niên.

Tình tiết kinh dị gì thế này.

Dù là Kiều Hàm từng trải, lúc này cũng hoang mang.

“Ta… ta… ta sợ huynh khó chịu, nên c** đ* giúp huynh, để huynh ngủ thoải mái hơn.” Bạch Nhung căng thẳng đến mức hai mắt đỏ hoe, cố gắng nghĩ ra lý do.

Lý do này lại vô lý đến mức Kiều Hàm cũng không biết nói gì.

Hơn nữa, cậu thấy đôi mắt của Bạch Nhung rất kỳ lạ, đỏ rực một mảng, nhưng không phải là màu đỏ của cảm xúc, mà là màu đỏ của hồng ngọc, rất sống động.

Trong thoáng chốc, hình ảnh một con vật nhỏ hiện lên trong đầu Kiều Hàm.

Linh quang lóe lên, Kiều Hàm bừng tỉnh, cuối cùng cũng nhớ ra người này là ai.

Thỏ yêu trong Yêu tộc. Và đúng là đã được đề cập trong nguyên tác.

Lúc này, bên ngoài thủy kính, Lục Truy thở phào một hơi, quay sang nhìn Tiêu Cửu Từ, rồi bật cười.

Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, nhìn Lục Truy.

Lục Truy nói: “Vẻ mặt căng thẳng thế, có phải thật sự hoảng rồi không?”

Mày mắt Tiêu Cửu Từ giãn ra một chút, y lắc đầu, rồi lại nhìn vào thủy kính.

Dù sao cũng không nghe được gì, chưa rõ rốt cuộc là chuyện gì, nhưng người tỉnh lại là tốt rồi. Nếu trong lúc ngủ bị người ta chiếm tiện nghi thì biết kêu ai, huống hồ Kiều Hàm đã từng nói… cậu không thích đàn ông, càng không muốn song tu với nam nhân.

Lục Truy khoác vai Tiêu Cửu Từ cười nói: “Thiếu niên kia hình như bị dọa rồi, chắc làm chuyện này cũng chột dạ lắm, huynh xem cậu ấy bị dọa kìa, giống hệt một con thỏ. Huynh yên tâm, nếu cậu ấy thông qua khảo hạch, vào Ngọc Hư Tông của bọn ta, ta sẽ giúp huynh trút giận.”

Tiêu Cửu Từ không nói gì, chỉ nhìn Kiều Hàm, tò mò xem cậu sẽ xử lý thế nào.

Lúc này, trong lòng Kiều Hàm cũng không có sóng to gió lớn gì. Tuy đã nhớ ra Bạch Nhung là ai, nhưng quả thực cũng không có liên quan gì đến Tiêu Cửu Từ.

Mà là có quan hệ với huynh muội nhà họ Lục.

Bạch Nhung đã vào Ngọc Hư Tông, cũng là gián điệp do Yêu tộc phái đến. Nhưng có lẽ vì quá ngốc, không có tác dụng gì, ngược lại còn luôn lẽo đẽo sau lưng cặp huynh muội kia làm chân sai vặt, nên mãi không bị phát hiện thân phận.

Lần đầu tiên được đề cập trong nguyên tác, Bạch Nhung đã chết rồi.

Đó là lúc Lục Truy mang theo con thỏ nhỏ đã hóa thành nguyên hình đến Yêu tộc, nói là đưa Bạch Nhung về nơi an nghỉ cuối cùng. Nhưng tộc Linh Thỏ lại vô cùng phản đối, nguyên tác nói rằng yêu tộc không có yêu đan thì không được tính là yêu tộc, từ chối chôn cất Bạch Nhung ở quê nhà. Nếu không phải Lục Truy ở đó gặp được Tiêu Cửu Từ đã trở thành bán yêu, mà lúc đó Tiêu Cửu Từ đã có địa vị nhất định trong Yêu tộc có thể nói giúp huynh đệ mình, Bạch Nhung đã không thể yên nghỉ.

Lục Truy và Tiêu Cửu Từ huynh đệ đoàn tụ, lại phát hiện ra chuyện Yêu tộc và Nhân tộc có thể sắp khai chiến.

Cái tên Bạch Nhung cũng chỉ được Lục Truy nhắc đến một lần khi uống rượu trò chuyện với Tiêu Cửu Từ, nói rằng đó là con thỏ ngốc nhất thiên hạ.

Lúc đó Lục Truy đã không còn dáng vẻ cà lơ phất phơ, phong lưu vô hạn như bây giờ, mà như đã trải qua bao thăng trầm của nhân gian, mệt mỏi và sâu sắc. Hắn ngồi uống rượu cùng một Tiêu Cửu Từ đang sa cơ lỡ vận, ngược lại còn là người uống nhiều nhất, ra vẻ chỉ hận không thể chuốc say chết mình.

Nguyên tác miêu tả, sau khi Tiêu Cửu Từ tỉnh rượu đi tìm hắn, thì tìm thấy hắn trước mộ của Bạch Nhung.

Chỉ là sau khi Lục Truy tỉnh rượu, liền cáo biệt Tiêu Cửu Từ, vì họ còn có chính sự phải điều tra.

Trong nguyên tác chỉ có một đoạn về Bạch Nhung như vậy. Lúc đó xung đột giữa Nhân tộc và Yêu tộc quá nhiều, các gián điệp của nhau bị phát hiện, xảy ra chuyện, nên Kiều Hàm cũng không nhớ kỹ tên Bạch Nhung lắm.

Giờ phút này nhớ ra, có chút phiền phức.

Theo miêu tả về Bạch Nhung trong nguyên tác, cậu không phải là nhân vật phản diện. Kiều Hàm tự nhiên không thể có thù hận gì với Yêu tộc, dù sao nam chính đại nhân cũng là bán yêu.

Chỉ là con thỏ ngốc này sao lại đến lột quần cậu chứ. Họ không thù không oán…

Khoan đã?

Lột quần?

Lẽ nào là…

Kiều Hàm nghĩ đến một khả năng, không lẽ là có liên quan đến con khỉ điên kia.

Dù sao giữa các Yêu tộc cũng có liên hệ rất mật thiết. Rất có khả năng sau khi con khỉ điên kia chịu thiệt, với trí thông minh của nó, đã nghĩ ra cách lấy gậy ông đập lưng ông, liền bảo kẻ nằm vùng cùng là Yêu tộc đến lột quần mình, để mình cũng mất mặt?

Mẹ kiếp! Càng nghĩ càng thấy đúng là như vậy.

Kiều Hàm híp mắt nhìn Bạch Nhung, đột nhiên nói: “Ồ, vậy à. Ta vừa mới mơ thấy một con khỉ điên lột quần ta, làm ta sợ tỉnh cả giấc.”

Kết quả, Kiều Hàm vừa nói xong, hai lọn tóc hai bên của Bạch Nhung liền biến đổi.

Hai lọn tóc đó dần dần có hình dạng, giống như…

Nguyên tác có nói không nhỉ? Bạch Nhung là thỏ tai cụp?

Kiều Hàm nhìn Bạch Nhung chột dạ theo bản năng túm lấy hai lọn tóc hai bên, giọng run run: “Vậy sao? Xin lỗi… Kiều công tử, ta không cố ý, xin huynh tha cho ta.”

Kiều Hàm nhếch khóe miệng, cười một cách nham hiểm: “Không sao, ta biết ngươi không cố ý.”

Rồi cậu hét ra ngoài hang: “Thịnh đạo hữu, huynh có ở ngoài đó không?”

“Kiều đạo hữu, huynh tỉnh rồi à?”

Kiều Hàm hét lên: “Ừm, tỉnh rồi, đói quá, có gì ăn không? Ta nhớ… trên đường tới đây thấy rất nhiều thỏ hoang.”

Lời này vừa thốt ra, Bạch Nhung liền run lên, có chút sợ hãi nhìn Kiều Hàm. Thỏ Ô Huyền là linh thú, gần lãnh địa của nó cũng sẽ xuất hiện một số thỏ hoang.

“A, huynh muốn ăn à? Vậy để ta đi tìm xem.” Giọng của Thịnh Giác truyền đến.

Chỉ thấy Kiều Hàm mỉm cười nhìn Bạch Nhung, nói: “Gần đây ăn uống nhạt miệng quá, đúng lúc muốn ăn thịt thỏ. Thỏ nướng xé tay, đầu thỏ cay tê…”

Bạch Nhung ngây người nhìn Kiều Hàm, lập tức lông tóc dựng đứng.

A a a. Hắn muốn ăn thịt ta!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn