Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 44

Trong lịch sử nước Sở, chuyện Hoàng đế bị thương khi đi săn chẳng phải chuyện xưa nay hiếm. Thế nhưng, thương thế của Chung Ly Nhiên lần này lại cực kỳ nghiêm trọng, hơi thở thoi thóp, khiến đại cục bỗng chốc trở nên chông chênh hơn bao giờ hết. Nàng mất máu quá nhiều, lại chịu cảnh xóc nảy suốt dọc đường từ trong rừng trở về, dù các ngự y đã dốc lòng cứu chữa kịp thời, cũng chỉ đành để lại một câu: "Hết sức mình, còn lại đành nghe theo thiên mệnh."

Bốn chữ "nghe theo thiên mệnh" ấy lọt vào tai Lý Nhiên chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang mày. Bà vội vã rời khỏi bãi săn khác trở về, vừa nhìn thấy Hoàng đế đang nằm trên giường, huyết nhục lẫn lộn, hôn mê bất tỉnh, sắc mặt bà chợt đại biến. Đứa cháu nội sáng nay lúc khởi hành còn hăng hái hoạt bát, hứa với bà sẽ săn về những thứ tốt nhất, vậy mà giờ đây lại nằm đó dở sống dở chết, hỏi sao không đau xót cho đành? Dẫu Lý Nhiên từng nếm trải nỗi đau Minh Đế băng hà, nhưng trước tình cảnh này của Hoàng đế, bà cũng chẳng thể nào giữ nổi vẻ trấn định thường ngày.

Bà suýt nữa đã thất thanh mà khóc, quay sang nhìn Cố Tư Nguyên đang ngồi bên giường, nghẹn ngào hỏi: "Tư Tư à, Hoàng đế... sao lại ra nông nỗi này?"

Cố Tư Nguyên lúc này đã thay y phục khác, nghe bà hỏi, chẳng hiểu sao sống mũi cay cay, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi. Giọt lệ ấy dường như đã quá muộn màng, nàng lập tức quỳ sụp xuống đất, giọng nói run rẩy, đem hết thảy mọi chuyện xảy ra trong rừng thuật lại rõ ràng đầu đuôi.

Lý Nhiên thương xót khôn nguôi, cúi người ôm lấy đôi vai gầy guộc của nàng, không ngừng an ủi: "Đứa nhỏ tội nghiệp của ta, Bệ hạ nhất định sẽ bình an vô sự."

Một vị Hoàng đế mà lại vong mạng dưới nanh vuốt lợn rừng, nghe qua thật quá mức khuất nhục. Huống hồ Chung Ly Nhiên mới mười tám tuổi, đương độ thanh xuân xuân sắc, không thể nào dễ dàng mất đi như vậy được.

Sau khi vơi bớt nỗi lòng, Cố Tư Nguyên bàn bạc với Lý Nhiên: "Tổ mẫu, Bệ hạ đột ngột gặp nạn, việc trông nom các đường huynh, đường tỷ cùng các đệ muội... đành phải trông cậy cả vào người."

Lý Nhiên hiểu rõ thâm ý trong lời nói ấy, lập tức ban ý chỉ, triệu tập toàn bộ thành viên hoàng thất đi cùng vào trong doanh trại của mình để quản thúc. Cho đến trước khi Hoàng đế tỉnh lại, không một ai được phép tiếp cận họ.

Phong Bá, Hà Thần cùng Kim Bào Vệ phối hợp trong ngoài, bao vây chặt chẽ toàn bộ doanh trại, triệt hạ mọi khả năng có kẻ làm loạn. Khi màn đêm buông xuống, vết thương của Chung Ly Nhiên bị nhiễm trùng, bắt đầu sốt cao.

Cố Tư Nguyên vừa sốt ruột vừa đau lòng, thâu đêm đốc thúc ngự y sắc thuốc, ngồi bên giường nhìn Chung Ly Nhiên sắc mặt trắng bệch, hơi thở dồn dập thống khổ.

Gió đêm rít nhè nhẹ qua khe lều trướng, hòa cùng tiếng thở yếu ớt của thiếu nữ, nghe sao mà xót xa, nhức nhối. Cố Tư Nguyên ngồi đó, một tay áp lên gương mặt Chung Ly Nhiên, đôi mắt nhòa lệ, khẽ gọi: "Bệ hạ..."

Khi y thị dâng thuốc lên, Cố Tư Nguyên ngậm lấy một ngụm, cúi người áp lên đôi môi khô khốc của Chung Ly Nhiên, cạy mở răng hàm, mớm từng chút nước thuốc vào trong. Lúc mớm thuốc, khó tránh khỏi có chỗ tràn ra ngoài, vì để đảm bảo dược hiệu, nàng cố gắng cho Chung Ly Nhiên uống nhiều hơn một chút. 

Có lẽ vì gió đêm quá lạnh khiến Cố Tư Nguyên cảm thấy rét run, thân hình nàng run rẩy kịch liệt, lệ tràn đầy mặt, cứ thế kiên trì mớm thuốc cho Chung Ly Nhiên. Một mặt nàng tự trấn an rằng Chung Ly Nhiên tất có cát nhân thiên tướng, mặt khác lại không khỏi lo âu về vận khí tệ hại của nàng ấy. Những ý nghĩ vốn ít khi xao động, giờ đây lại giằng xé, tranh đấu không ngừng trong đêm dài.

Chung Ly Nhiên mới mười tám tuổi thôi mà, thậm chí còn chưa bằng tuổi của Cố Tư Nguyên khi họ thành hôn. Nàng ấy còn nhỏ như vậy, sao lại phải gánh chịu tai kiếp này? Thế sự vô thường, ngay cả Cố Tư Nguyên cũng chẳng cách nào chấp nhận nổi tai nạn bất ngờ này.

Năm mười ba tuổi thành hôn, mười bảy tuổi viên phòng, mười tám tuổi mới vừa tâm đầu ý hợp, vậy mà chưa đầy một ngày ngắn ngủi, một người đã gặp họa sát thân, nằm liệt trên giường bệnh.

Cố Tư Nguyên vừa thay khăn gấm lạnh chườm cho Chung Ly Nhiên, vừa không ngừng rơi lệ. Nàng không để phát ra một tiếng nức nở nào, dáng vẻ ấy trông thật xót xa. Chẳng biết đã qua bao lâu, khi trời hửng sáng, Chung Ly Nhiên vẫn chưa hề tỉnh lại.

Chung Ly Nhiên chưa tỉnh, các ngự y cũng không dám tùy tiện di dời ngự giá, hết thảy phải đợi Chung Ly Nhiên hồi tỉnh mới có thể định đoạt. Thế nhưng doanh trại đất hẹp người đông, tin tức Hoàng đế trọng thương rốt cuộc cũng bị rò rỉ ra ngoài.

Lời đồn đại bắt đầu lan truyền, kẻ bảo Hoàng đế bị thương là do Vân Trung Vương làm, người lại nói Bệ hạ đã băng hà rồi. Trong cơn hoang mang cực độ, có thần tử xin được bái kiến quân vương, nhưng Cố Tư Nguyên lo ngại sẽ quấy rầy sự nghỉ ngơi của Chung Ly Nhiên nên nhất quyết không đồng ý.

Những đại thần tận mắt chứng kiến Hoàng đế gặp nạn ngày hôm đó nay không được diện thánh, lòng dạ càng thêm hoảng loạn. Hai bên giằng co, thời gian càng trôi đi, lòng người càng dao động.

Đến ngày thứ ba, Chung Ly Nhiên vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, vết thương tiếp tục chuyển biến xấu, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Các ngự y buộc phải hợp lực cứu chữa, chính lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, một nhóm quan viên trẻ tuổi kéo đến náo loạn, đòi phải được diện thánh.

Chung Ly Hồi chặn ngoài cửa không cho vào, bọn họ cậy mình trẻ tuổi khí thịnh, liền buông lời nhục mạ Kim Bào Vệ. Sau cùng, họ còn chỉ kiếm vào mặt Chung Ly Hồi, mắng bà là kẻ lòng muông dạ thú, che giấu thương thế của Bệ hạ để mưu đồ "Hiệp Thiên tử lệnh chư hầu", có ý đồ soán vị.

*Hiệp Thiên tử lệnh chư hầu: Khống chế Hoàng đế để nhân danh Hoàng đế ra lệnh cho các thế lực khác.

Tội nghiệp Chung Ly Hồi một lòng trung trinh, bị đám hậu bối này chọc cho tức đến mức muốn hộc máu. Hai bên tranh chấp không thôi, bên ngoài ồn ào huyên náo. Cố Tư Nguyên nghe thấy động tĩnh, lòng phiền muộn không dứt, bèn dứt khoát bước ra khỏi doanh trại.

Nàng đưa tay, rút ra thanh trường đao bên hông một Kim Bào Vệ, chỉ thẳng vào viên quan trẻ đứng đầu, chất vấn: "Ai muốn gặp Bệ hạ, bước ra đây!"

Vị Hoàng hậu hiếm khi xuất hiện trước mặt người đời này vốn dĩ trông rất dịu dàng, dường như chẳng có chút uy lực nào. Thế nhưng ngay khi nàng đứng đó, lại khiến người ta cảm nhận được một khí thế không thể xem thường.

Viên quan trẻ không cam lòng, thấy nàng đến bèn tiến lên một bước, nói: "Dám hỏi Hoàng hậu, Bệ hạ hiện giờ thế nào rồi?"

Cố Tư Nguyên dõng dạc đáp: "Bệ hạ bình an, chỉ cần yên tĩnh tĩnh dưỡng."

"Ta biết các vị ái khanh quan tâm Bệ hạ, nhưng lúc này Bệ hạ quả thực cần được thanh tịnh."

"Xin các vị ái khanh cứ yên lòng, nếu Bệ hạ có mệnh hệ gì, ta tuyệt đối không sống một mình!" Nàng thong thả nói từng chữ, thần sắc vô cùng kiên định. Kẻ kia nhìn thanh trường đao trong tay nàng, sợ rằng giây tiếp theo lưỡi đao ấy sẽ kề lên cổ mình, bèn nảy sinh ý thoái lui.

Cố Tư Nguyên dù có kín tiếng đến đâu thì cũng là thê tử duy nhất của Hoàng đế, là một trong những người tôn quý nhất nước Sở lúc này. Chưa kể còn có Thái Hoàng Thái Hậu trấn giữ, chắc rằng Vân Trung Vương cũng chẳng dám làm gì quá giới hạn.

Cục diện thế nào, toàn bộ đều phụ thuộc vào sự hồi phục của Hoàng đế. Nhưng nếu chưa tận mắt nhìn thấy Hoàng đế, chẳng ai biết được thương thế của nàng trầm trọng đến mức nào. Dù đã gây náo loạn một phen và bị Cố Tư Nguyên trấn áp, nhưng trong lòng mọi người càng nghĩ lại càng thêm bất an.

Chính vào thời điểm mà đám người kia còn đang náo loạn không thôi, Chung Ly Nhiên cuối cùng cũng đã tỉnh lại. Cố Tư Nguyên mừng rỡ phát khóc, ôm chầm lấy nàng ấy mà cảm tạ khắp lượt chư thần mười phương. Chung Ly Nhiên vừa dạo qua một vòng trước cửa Quy Khư trở về, lúc này mới tỉnh lại, đầu óc vẫn còn một mảnh hỗn độn.

Ngự y tiến lên bắt mạch cho Chung Ly Nhiên, thấy đây không phải hồi quang phản chiếu thì trong lòng thực sự vui mừng khôn xiết. Suy cho cùng, Hoàng đế vừa tỉnh, cái đầu trên cổ xem như cũng giữ lại được rồi.

Chờ ngự y bắt mạch xong xuôi, khi trong trướng không còn người ngoài, Cố Tư Nguyên mới ôm chặt lấy Chung Ly Nhiên mà khóc nấc lên. Nàng thật sự đã kinh hãi đến cực điểm. Một người xưa nay chưa từng kinh qua sóng gió chính trường, lại phải vừa lo sợ hãi hùng, vừa ưu phiền cho thân thể của Hoàng đế, mấy ngày qua quả thực lao lực quá độ. Giờ đây thấy Chung Ly Nhiên tỉnh lại, nàng rốt cuộc không gồng gánh nổi nữa, ôm lấy nàng ấu mà khóc thành lệ nhân. 

"Hu hu hu... Mạch Mạch... Mạch Mạch à..."

Lần này nàng không gọi "Bệ hạ" nữa, mà gọi "Mạch Mạch". Nàng sợ, thực sự rất sợ, đôi tay ôm lấy Hoàng đế không ngừng run rẩy. Chung Ly Nhiên đầu óc còn choáng váng, bị nàng khóc như vậy vừa thấy xót xa vừa buồn cười, chỉ đành yếu ớt đáp lời: "Ta ở đây, ở đây mà... Nàng khóc như thế, làm cứ như Trẫm bắt nàng phải thủ tiết không bằng."

Cố Tư Nguyên đôi mắt nhòa lệ, ngưng mắt nhìn Chung Ly Nhiên, ánh mắt tràn đầy vẻ oán trách. Trái tim Chung Ly Nhiên mềm nhũn, hôn nhẹ lên mắt nàng, giọng khản đặc: "Đừng khóc nữa, Trẫm đau lòng."

Chung Ly Nhiên dỗ dành Cố Tư Nguyên hồi lâu, lại để ngự y thay thuốc xong xuôi mới yên tâm sai người truyền tin đi các nơi. Hoàng đế thực sự đã tỉnh, tảng đá đè nặng trong lòng mọi người cuối cùng cũng rơi xuống.

Sau khi thay thuốc, Chung Ly Nhiên vốn dĩ đang rất suy nhược lại bắt đầu chìm vào cơn buồn ngủ. Nàng nằm bên cạnh Cố Tư Nguyên, cố gắng tránh chạm vào vết thương, được Cố Tư Nguyên cẩn thận nâng niu che chở. Chung Ly Nhiên hỏi han về những chuyện xảy ra lúc mình hôn mê, Cố Tư Nguyên đều kể lại tường tận. Nghe xong những việc Chung Ly Hồi đã làm, Chung Ly Nhiên im lặng hồi lâu rồi mới nói: "Hoàng cô cô trước nay vốn là người có phong cốt, lần này toàn nhờ vào người."

Chung Ly Nhiên biết rõ, nếu mình có bỏ mạng trong tai nạn bất ngờ này cũng là bình thường, nhưng nàng đã không chết, còn bình an vượt qua được đại nạn lần này.

Cố Tư Nguyên gật đầu, nói: "Hoàng cô cô là người rất tốt." Nói rồi, nàng khẽ ngáp một cái, thần sắc đã lộ vẻ mỏi mệt.

Nhưng nàng lại chẳng dám nhắm mắt, cứ sợ rằng khi tỉnh dậy, Chung Ly Nhiên vẫn sẽ nằm đó trong tình trạng dở sống dở chết như trước. Chung Ly Nhiên dường như thấu hiểu tâm tư của nàng, bèn nói: "Mệt rồi thì ngủ đi, Trẫm vẫn ở đây mà."

Thế nhưng Cố Tư Nguyên cứ mở trừng mắt, đôi đồng tử sáng rực nhìn Chung Ly Nhiên chăm chú. Mắt nàng khóc đến sưng húp, trông thật đáng thương. Chung Ly Nhiên đưa tay che lấy mắt nàng, khẽ khàng nói: "Ngủ đi, Trẫm đâu có dễ gì mà mất mạng dưới tay một con lợn rừng vô danh tiểu tốt."

Trước mắt là một mảnh tối đen, Cố Tư Nguyên cảm nhận hơi ấm của người bên cạnh, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ. Chung Ly Nhiên đã nằm mê man ba ngày, giờ đây trái lại có chút không ngủ, nàng bắt đầu nghĩ về con lợn rừng đã húc mình hôm ấy. Càng nghĩ càng giận, chợt nhớ ra một vấn đề, nàng bèn hướng vào hư không gọi khẽ: "Phong..."

Phong Bá tai thính mắt tinh, nghe thấy tiếng gọi của Hoàng đế liền tức khắc xuất hiện bên giường, khom mình đáp: "Chúc mừng Đông Quân đã vượt qua đại kiếp."

Chung Ly Nhiên gật đầu, miễn cưỡng đáp lễ, rồi nói: "Ngày Trẫm gặp nạn, có thấy ngôn quan đi theo viết những gì không? Ngươi đi xem, đem những lời không hay đó sửa hết lại cho Trẫm."

Nàng không muốn bản thân bị lưu danh sử sách theo cái cách bị lợn rừng đánh lén như vậy. Phong Bá vâng lệnh, lại nghe Chung Ly Nhiên hỏi tiếp: "Còn nữa, ngày ấy Trẫm bị tập kích, vì sao bọn ngươi không xuất hiện?"

Chẳng phải nói là ám vệ bảo vệ sát thân sao? Tại sao lại không phát giác ra hành tung của con lợn rừng kia?

Trong lòng Phong Bá cũng đầy nghi hoặc, nhưng vẫn phải cứng rắng trả lời: "Bẩm Đông Quân, nói ra e rằng người không tin, nhưng ngày hôm đó thuộc hạ quả thực không cảm nhận được chút khí tức nào của lợn rừng trong khu rừng."

Con lợn rừng kia cứ như từ hư không hiện ra, ngang nhiên lao thẳng về phía Chung Ly Nhiên ngay trước mắt các cao thủ. Nói một cách ngắn gọn, đó có thể coi là sát kiếp mà mệnh số Chung Ly Nhiên buộc phải trải qua. Đến khi bọn họ kịp phản ứng thì mọi chuyện đã quá muộn màng.

Chung Ly Nhiên vốn là một tín đồ Thái Nhất Giáo vô cùng thành tâm, nghe vậy cũng sững sờ, chỉ biết thở dài: "Có lẽ là do Trẫm số kiếp phải chịu một phen này. Ngươi lui xuống đi."

Phong Bá vâng lệnh, thoắt cái đã biến mất như một cơn gió. Chung Ly Nhiên chuyển mắt, quay sang nhìn Cố Tư Nguyên đã ngủ say, chợt nhớ lại một câu nói nghe được trong u minh hỗn loạn.

"Bệ hạ nếu có mệnh hệ gì, ta tuyệt đối không sống một mình!"

Lúc đó nàng chỉ cảm thấy mình đang leo lên thang mây, vừa nghe thấy câu này liền sợ đến mức rơi thẳng xuống, lọt thỏm vào cơn đau đớn triền miên.

Nói cái gì mà "tuyệt đối không sống một mình" chứ, rõ ràng là một kẻ vô tâm vô tính, lúc nào cũng cười vui vẻ cơ mà. Nghĩ đến đây, Chung Ly Nhiên đưa tay khẽ chọc vào gò má Cố Tư Nguyên, rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi mắt sưng mọng vì khóc của nàng.