Chung Ly Nhiên buông lỏng dây cương, tiến đến bên người Cố Tư Nguyên, nhanh nhẹn xoay người lên ngựa. Một luồng thân nhiệt ấm áp áp sát sau lưng khiến Cố Tư Nguyên theo bản năng hơi nhích người về phía trước. Hai tay Chung Ly Nhiên luồn qua eo nàng siết lấy dây cương, ôm trọn nàng vào lòng. Chung Ly Nhiên khẽ thúc vào bụng ngựa, cưỡi tuấn mã cùng Cố Tư Nguyên tiến vào trong rừng.
Càng đi vào sâu, cành lá càng thêm tươi tốt. Những vệt nắng vụn vỡ rơi rớt từ không trung, để lại từng đốm sáng lốm đốm giữa rừng già trong làn gió thu hiu hắt. Chung Ly Nhiên ôm lấy nữ tử trong lòng, cưỡi chung một con ngựa, đạp lên lớp lá khô phủ đầy đất mà tiến vào nơi thâm sơn. Nhóm hộ vệ giữ một khoảng cách nhất định theo sát phía sau, cố gắng ẩn nặc hành tung của mình.
Lá phong hơi ửng đỏ, ngẩng đầu lên liền thấy một vệt đỏ nhạt nơi chóp lá. Tựa như vừa bị ngọn lửa lướt qua, phô diễn sắc màu rực rỡ dưới ánh dương.
Cố Tư Nguyên ngẩng đầu, nhìn một chiếc lá phong theo gió rụng rơi, sợi dây trong lòng khẽ lay động. Cảnh trí này làm nàng nhớ đến câu thơ: "Phong diệp địch hoa thu sắt sắt" (Lá phong hoa địch, gió thu hiu hắt).
Chung Ly Nhiên thấy nàng trầm mặc, bèn siết nhẹ vòng eo nàng, đặt cằm lên vai nàng, khẽ hỏi: "Cố Tư Nguyên, nàng đang nhìn gì vậy?"
Cố Tư Nguyên thu hồi tâm trí, cảm nhận được lớp giáp trụ cứng cáp áp sau lưng, đáp lời: "Ta đang ngắm lá phong."
"Lá phong sao?" Chung Ly Nhiên ngước mắt nhìn lên, nói: "Nay chưa tới mùa sương giáng, lá phong này vẫn chưa nhuộm đỏ, có gì đáng xem đâu."
"Nhưng nhìn nó, lại thấy tiết thu đã muộn, một năm cứ thế trôi qua." Cố Tư Nguyên khẽ nói, lời lẽ chẳng giấu nổi nỗi niềm thương thu. Chung Ly Nhiên biết rõ, nữ tử trong lòng mình tuy tùy tính phóng khoáng, nhưng đôi khi vẫn có chút đa sầu đa cảm như vậy.
Chung Ly Nhiên cười nhạt: "Phải, mùa thu sắp qua rồi, mùa đông cũng sẽ nhanh tới thôi. Đến lúc tuyết phủ kín cả hoàng thành, nàng lại càng chẳng cần ra khỏi cửa, mỗi ngày ngủ đến chính ngọ, rồi vây quanh lò sưởi ấm, uống rượu ăn lẩu."
Chung Ly Nhiên chủ động chuyển đề tài, ý nghĩ của Cố Tư Nguyên cũng thuận theo đó mà chuyển đi. Cố Tư Nguyên gật đầu, khẽ ừ một tiếng. Chung Ly Nhiên bèn cùng nàng trò chuyện vài câu chuyện nahf, hai người hiếm khi dành ra hơn một canh giờ nhàn tản dạo quanh trong rừng, quá giờ ngọ mới trở về doanh trại.
Dẫu là ngày diễn võ, nhưng Chung Ly Nhiên vẫn có công vụ cần xử lý. Trong lúc Chung Ly Nhiên phê duyệt tấu chương, Cố Tư Nguyên cầm bút ở bên cạnh không biết đang viết thứ gì. Ước chừng đến chạng vạng tối, các thành viên hoàng tộc Sở quốc theo chân Thái Hoàng Thái Hậu Lý Nhiên đi săn ở nơi khác cũng đã trở về.
Lý Nhiên theo đám con cháu góp vui, nói là săn được không ít thứ, bèn mời Chung Ly Nhiên tới dự tiệc lửa trại. Chung Ly Nhiên hỏi qua một lượt, lại nghe nói mọi việc ăn uống đều do thị nhân chuẩn bị, còn Lý Nhiên thì dẫn một nhóm người đi đánh mạt chược, chỉ gửi mấy vò rượu sang, bản thân không hề lộ diện.
Lát sau, Chung Ly Hồi cũng dẫn một nhóm người trùng trùng điệp điệp từ bên ngoài trở về. Màn đêm buông xuống, một vành trăng khuyết treo lơ lửng giữa tầng không, muôn vàn tinh tú thắp sáng bầu trời đêm.
Dưới vòm trời sao bao la, khắp các ngõ ngách của núi rừng dựng lên biết bao đống lửa trại rực rỡ. Những đốm lửa vây quanh tứ phía, càng tôn lên vẻ lộng lẫy sáng rực của khu doanh trại nằm giữa trung tâm đại ngàn.
Các vị đại thần đến diễn võ trường Tây Sơn phần lớn đều còn trẻ tuổi, dưới sự dẫn dắt của Chung Ly Hồi mà chơi đùa hết mình. Đám thiếu niên quý tộc vây quanh đống lửa, học theo cách của người Man tộc nướng thịt, uống rượu, uống đến khi men say ngà ngà, bèn nương theo men say mà gõ nhịp ca hát.
Gió đêm thổi qua thảm cỏ, làm lay động ngọn lửa hồng. Những tàn lửa tung bay lách tách trong gió, một vị tướng lãnh trẻ uống cạn vò rượu, dưới sự cổ vũ của mọi người xung quanh, bèn rút thanh kiếm ngang hông múa một đường kiếm hoa cực kỳ đẹp mắt, hướng về bầu trời đêm cao giọng hát:
"Kim tịch hà tịch hề, khiên chu đông lưu?"
(Đêm nay đêm nào vậy, chèo thuyền theo dòng đông?)
"Kim nhật hà nhật hề, đắc dữ vương tử đồng chu?"
(Ngày này ngày nào vậy, được cùng vương tử chung thuyền?)
Giọng hát của vị tướng lãnh nọ thu hút sự chú ý của đám thiếu niên quý tộc xung quanh, những người ở đống lửa gần đó ngoảnh đầu lại, trông thấy vị tướng lãnh trẻ đang múa kiếm.
Đó là một nữ tử, mình mặc kim giáp của Kim Bào Vệ, lửa hồng nhảy nhót trên lớp giáp trụ mỹ lệ, phản chiếu ánh lửa đỏ rực lên mặt nàng, khiến diện mạo vốn dĩ tuấn tú thêm phần sắc bén khó tả.
Phía sau nàng, quân sĩ Kim Bào Vệ vừa vỗ tay gõ nhịp, vừa hướng về phía đám văn quan mà đồng thanh hưởng ứng: "Đắc dữ vương tử đồng chu!"
Đám thiếu niên tinh ý nhận ra người đang múa kiếm chính là Phó thống lĩnh Kim Bào Vệ Tây Môn hiện nay - Đỗ Kiến Nguyệt. Bọn họ theo hướng mũi kiếm nhìn sang, liền thấy Lương Hạ đại nhân trong tà áo xanh thoát, tục tiên phong đạo cốt, tức khắc hiểu ra chuyện gì.
Đám thiếu niên hiếu kỳ thấy vậy, bèn cùng các đại nhân Kim Bào Vệ đồng thanh cao giọng hát: " Mông tu bị hảo hề bất tí cấu sỉ, tâm kỉ phiền nhi bất tuyệt hề đắc tri vương tử."
(Thẹn thùng được yêu thương, chẳng màng đến nhục nhã. Lòng rối bời chẳng dứt, được quen biết vương tử.)
Họ cùng nhau cất tiếng hát vang, rằng nỗi lòng hoảng loạn rối ren đêm nay nào phải chỉ bởi được tương phùng cùng người, mà chính là bởi tận sâu trong tâm khảm ta đang dâng trào niềm vui mừng. Vì cớ gì mà vui mừng?
Chẳng qua là bởi: "Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri." (Núi có cây, cây có cành. Lòng ta yêu người, người nào có hay.)
Đám thiếu niên hết lần này đến lần khác họa theo giọng hát sảng khoái của nữ tử, tiếng ca theo gió đêm vang vọng mãi ra xa. Thế là trong doanh trại, nơi nơi đều là khúc hát phóng khoáng mà lãng mạn này.
Đỗ Kiến Nguyệt múa kiếm hoa, hết lần này đến lần khác thổ lộ với Lương Hạ ở đối diện: "Tâm duyệt quân hề" (Lòng ta yêu người). Câu nói này nàng đã nói vô số lần, nói từ thuở thiếu thời, từ lúc Lương Hạ còn là thầy của nàng vẫn đang nói, đến tận bây giờ khi đã là một thanh niên đáng tin cậy, nàng vẫn thẳng thắn và rực cháy thổ lộ tình yêu của mình như thế.
Tàn lửa bay tán loạn, ánh lửa trại hun đỏ đôi má nữ tử áo xanh. Các nữ quan bên cạnh Lương Hạ đồng loạt ra tay, nương theo tiếng hát mà cởi bỏ ngoại bào của nàng ấy, đẩy nàng ấy đến bên cạnh Đỗ Kiến Nguyệt.
Thấy Lương Hạ đi tới, Đỗ Kiến Nguyệt thu lại trường kiếm, quỳ một gối xuống đất, đưa lưng về phía đống lửa mà ngước nhìn Lương Hạ. Gió đêm lất phất, dường như bị tiếng ca bốn bề che lấp. Lương Hạ đôi tay run rẩy, theo lễ tiết của người Sở mà đặt tay lên vai Đỗ Kiến Nguyệt, sau đó đem ngoại bào màu xanh choàng lên người nàng.
Chiếc áo mang theo hương thơm thanh khiết của sơn thủy bao trùm lấy Đỗ Kiến Nguyệt từ trên xuống dưới, nàng ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ với Lương Hạ, đột nhiên đứng bật dậy bế bổng Lương Hạ lên. Dưới bầu trời đầy sao, nàng ôm lấy người thương, chạy một vòng quanh các đống lửa trại trong tiếng chúc tụng của mọi người.
Đêm tối huyên náo, lúc Chung Ly Nhiên dắt tay Cố Tư Nguyên tìm theo tiếng động mà đến, vừa vặn trông thấy cảnh này. Có người phát hiện ra Chung Ly Nhiên, lũ lượt hành lễ. Đỗ Kiến Nguyệt đã ngà ngà say, nhưng vẫn nhớ đặt Lương Hạ xuống, hành lễ võ sĩ với Chung Ly Nhiên.
Chung Ly Nhiên cười nói: "Xem ra, Trẫm có phải nên ban hôn cho hai vị rồi không." Hiếm khi thấy Hoàng đế lộ vẻ tươi cười, mọi người xung quanh cũng thả lỏng tâm tình. Đỗ Kiến Nguyệt hiểu ý Chung Ly Nhiên, lập tức đáp: "Vậy thần cả gan, xin Bệ hạ ban hôn cho!"
Chung Ly Nhiên gật đầu, ứng một tiếng "được". Rồi quay đầu nhìn về phía mọi người đang ngồi, hỏi: "Các ngươi đang hát gì vậy? Cứ tiếp tục hát đi, không cần quan tâm Trẫm." Nói rồi, Chung Ly Nhiên lại dắt tay Cố Tư Nguyên đi dạo nơi khác.
Những thiếu niên chưa từng tiếp xúc với Hoàng đế vốn dĩ e sợ uy thế hiển hách của Chung Ly Nhiên, nay nghe Chung Ly Nhiên nói vậy, sau khi nàng đi khuất bèn nhìn theo bóng lưng mà lớn gan hát một câu: "Thường thường giả hoa, kỳ diệp tư hề. Ngã cấu chi tử, ngã tâm tả hề!" (Rực rỡ loài hoa nọ, lá xanh tốt rậm rạp. Ta gặp quân tử rồi, lòng ta nhẹ nhõm thay!)
Tiếng hát ban đầu còn khẽ khàng, sau dần lớn hơn, tựa như một bản tán ca ưu mỹ thuận theo gió đêm rót vào tai Chung Ly Nhiên. Chung Ly Nhiên nghe xong, ghé tai Cố Tư Nguyên nói: "Nàng nghe xem, đám nhóc con này cũng thật khéo mồm, dám khen Trẫm là bậc quân tử như thế."
Bản thân Chung Ly Nhiên rõ ràng cũng chỉ là một thiếu niên vừa qua tuổi mười bảy không lâu, vậy mà lại gọi đám tử đệ quý tộc kia là "nhóc con". Cố Tư Nguyên nghe vậy, khóe môi cong lên cười nói: "Bệ hạ vốn dĩ là bậc quân tử như vậy."
Chung Ly Nhiên thấy hơi buồn cười, chợt đưa tay quệt qua sống mũi nàng, mắng yêu: "Nàng cũng hùa theo nịnh hót Trẫm."
Lửa trại rực sáng, phản chiếu trong đồng tử của Chung Ly Nhiên hóa thành muôn vàn mảnh sáng vụn vỡ. Cố Tư Nguyên ngẩn ngơ trong chốc lát, dường như vào khoảnh khắc này mới thực sự nhìn rõ dáng vẻ người trước mắt.
Chính từ lúc này trở đi, Chung Ly Nhiên không còn là đứa trẻ yếu ớt đáng thương của mười năm về trước nữa, mà là một vị quân chủ trẻ tuổi trầm ổn, anh minh của hiện tại.
Tiếng ca phiêu lãng từ sau lưng vọng lại, gió đêm lạnh lẽo, nhưng Cố Tư Nguyên đột nhiên cảm thấy bàn tay đang nắm lấy kia, từng chút từng chút một nóng ấm lên.
Đêm càng sâu, những người trẻ tuổi được sự cho phép của Hoàng đế vẫn đang hát vang những khúc ca náo nhiệt. Chẳng biết từ lúc nào, ngay cả Chung Ly Hồi cũng gia nhập. Những Tư mệnh trẻ tuổi nghe thấy náo nhiệt, rung rinh những chiếc chuông bạc quấn ở cổ chân, tay nắm tay vây quanh đống lửa cùng nhau múa ca.
Biết bao âm thanh trẻ trung hội tụ lại, vang vọng nơi phương xa dưới bầu trời sao.
Khi Chung Ly Nhiên dắt Cố Tư Nguyên về đến doanh trại, họ vẫn còn đang hát. Tiếng ca huyên náo, thoang thoảng đưa tới mấy chữ: "Nhược hữu nhân hề sơn chi a, bị tích lệ hề đới nữ la..." (Như có người ở nơi sườn núi, mặc áo cỏ tích lệ, thắt đai hoa nữ la...)
Tiếng hát này vừa cao vút vừa thanh lệ, Chung Ly Nhiên cởi giày, theo sau Cố Tư Nguyên tiến vào doanh trại, nhướng mày nói: "Cố Tư Nguyên, họ đang hát bài Sơn Quỷ, ngay cả Tư mệnh của Giám Thiên Ti cũng đi theo làm loạn rồi."
Giọng Chung Ly Nhiên nghe ra rất vui vẻ, dường như chẳng hề bận tâm đến sự náo loạn ấy. Cố Tư Nguyên nghe tiếng ca như vậy, chợt nhớ tới một ngày Tết Trùng Cửu của hơn mười năm trước, nàng dẫn theo Chung Ly Nhiên ra ngoài chân núi Thanh Sơn xem các tu sĩ của Thái Nhất Quan cử hành tế lễ, bài hát nghe được khi ấy chính là bài Sơn Quỷ này.
Ngày hôm đó trở về, Chung Ly Nhiên cũng nắm lấy tay nàng, bắt chước các vu nữ làm lễ mà kéo nàng cùng múa ca.
Nàng nhớ lại dáng vẻ lúc nhỏ của đứa trẻ ấy, bèn xoay người nắm lấy tay Chung Ly Nhiên, bước lên phía trước một bước, hàm chứa nụ cười hỏi: "Bệ hạ có muốn múa ca không?"
Vừa nói, nàng vừa theo nhịp điệu, nắm lấy tay Chung Ly Nhiên vung tay áo, đạp chân lên tấm thảm trải trên sàn gỗ mà nhảy múa. Chung Ly Nhiên vụng về bước theo nàng, cười hỏi: "Hôm nay sao nàng lại có hứng thú đến vậy?"
Tiếng ca phiêu diêu, thấp thoáng hát rằng: "Yểu minh minh hề khương trú hối, phong phiêu hề thần linh vũ. Lưu linh tu hề đạm vong quy, tuế ký án hề thục hoa dư?" (U tối mịt mù ngày như đêm, gió thổi ào ào thần linh giáng mưa. Giữ người đẹp lại vui quên về, năm đã muộn rồi ai làm ta tươi đẹp?)
Cố Tư Nguyên nhìn vị Hoàng đế trước mắt, khẽ nói: "Bởi vì Bệ hạ cũng đang rất có hứng thú."
Ánh đèn xung quanh dường như trở nên mờ ảo, khiến mọi vật bên cạnh đều nhòe đi, thứ hiện rõ trong đồng tử chỉ có đôi mắt đen trắng phân minh của người trẻ tuổi kia.
Ánh mắt nàng ấy trước nay vẫn luôn trong trẻo như vậy, Cố Tư Nguyên nghĩ. Vào khoảnh khắc này, một Cố Tư Nguyên vốn bụng đầy thi thư, lần đầu tiên nảy sinh ý định dùng hết sở học bình sinh để hình dung về người trước mắt.
Chung Ly Nhiên tựa như hươu rừng, tựa suối nguồn thanh khiết, tựa gió mát, tựa vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, lại như thể bao hàm tất thảy mọi điều tốt đẹp của thế gian bao la này.
Thế là Cố Tư Nguyên ngả người trong vòng tay Chung Ly Nhiên, thuận theo trái tim mình, đột nhiên túm lấy vạt áo nàng ấy, ngẩng đầu hôn lên đôi mắt nàng ấy.